[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 76,796
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Đm/P2] Phong Thủy Đại Sư Tu Tiên Chỉ Nam
Chương 339 + 340
Chương 339 + 340
Chương 339 - Từ bỏ chữa trị
Trần Tiêu theo chân Tịch Vân Đình quay lại đại điện một lần nữa.
Khác với vẻ vắng lặng lần trước, lần này ngoài hành lang đứng vài người, ai nấy đều mang vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Tịch Vân Đình đưa Trần Tiêu đến làm quen với từng người.
Những vị này nếu không phải trưởng lão, cung phụng thì cũng là những chưởng sự nắm thực quyền, thậm chí ngay cả Chưởng môn đương nhiệm là Thái Huyền chân nhân cũng có mặt tại đây.
Vừa thấy Trần Tiêu, vẻ mặt của vài người khẽ giãn ra đôi chút.
Thái Huyền chân nhân ôn tồn nói: "Không cần đa lễ đâu.
Hôm nay tình thế hơi vội, để hôm khác ta bảo Tịch sư điệt dẫn con qua chỗ ta ngồi chơi sau."
Những người khác dù không trực tiếp trò chuyện nhưng cũng gật đầu chào Trần Tiêu rất khách khí.
Cậu nhận ra rằng, dù ngoài mặt họ đang mỉm cười, nhưng bầu không khí trầm nặng bao trùm vẫn không thể xua tan được.
Trần Tiêu cúi đầu hành lễ với Chưởng môn xong, Tịch Vân Đình liền dẫn cậu vào phòng trong.
Các đệ tử canh gác lặng lẽ đóng lại cánh cửa đại môn dày nặng, ngăn cách những ánh mắt lo âu của đám cao tầng bên ngoài.
Sự khẩn trương trong lòng Trần Tiêu càng bị đẩy lên cao bởi thái độ của mọi người, cậu lén hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại.
Gian phòng này tuy rộng lớn nhưng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi, thế nên tiếng hít thở của cậu vô tình trở nên khá rõ ràng.
Một giọng nói già nua, khàn khàn vang lên: "Con là Trần Tiêu phải không?
Đừng quá căng thẳng, lão phu chỉ muốn gặp con thôi.
Lại gần đây một chút, đến chỗ lão phu này."
Nếu không phải tâm lý vững vàng, chắc Trần Tiêu đã ngượng đến mức muốn tìm cái khe đất nào mà chui xuống rồi.
Tịch Vân Đình không tiện tỏ ra quá thân mật với cậu trước mặt sư phụ, chỉ dùng ánh mắt để cổ vũ.
Cả hai vòng qua bức bình phong để vào phòng ngủ phía trong.
Nội thất nơi này bày biện giá áo, kệ cổ vật, chậu hoa và một chiếc ghế quý phi bên cửa sổ.
Sắc điệu trầm ổn, trang trí theo phong cách cổ điển, đại khí.
Giữa phòng có một chiếc sập lớn, buông màn lụa màu nhạt, phần màn đối diện với Trần Tiêu đang được mở ra.
Một lão nhân với khuôn mặt già nua, đôi tay gầy gò đang cố sức chống xuống giường để ngồi dậy.
Tuy tinh thần có vẻ mệt mỏi nhưng thần trí ông vẫn còn khá minh mẫn.
Ông đang nheo mắt quan sát Trần Tiêu.
Tịch Vân Đình giật mình, bước nhanh tới đỡ lão nhân tựa vào đệm gối ở đầu giường.
Giọng hắn có phần trách móc:
"Sư phụ, người đang không khỏe, hà tất phải gượng ngồi dậy làm gì.
Tiêu đệ cũng không phải người ngoài, dù người có nằm tiếp chuyện thì cũng chẳng ai dám bảo là thất lễ cả."
Trần Tiêu cũng bước tới, nhẹ nhàng nhấc chân lão nhân đặt lên nệm giường cho ngay ngắn.
Thái Túc chân nhân khẽ thở dài, cười bảo:
"Đúng là già rồi, ngồi một tí cũng không xong."
Ông hiền từ nhìn Trần Tiêu: "Đáng lẽ hôm qua ta phải gặp con rồi, chỉ là thân thể không cho phép nên làm hai đứa phải đi về không."
Ông vẫy tay bảo Tịch Vân Đình: "Đừng đứng đấy nữa, ngồi xuống cả đi."
Tịch Vân Đình dọn hai chiếc ghế tròn lại gần, cùng Trần Tiêu ngồi sát mép giường.
Tình trạng của Thái Túc chân nhân thực sự rất nghiêm trọng, không chỉ vẻ ngoài già hóa, tinh lực cạn kiệt mà ngay cả tu vi cũng đang bị sụt giảm mạnh.
Thế nhưng tâm thái của ông lại rất rộng mở, thậm chí còn chủ động trấn an hai người trẻ:
"Sinh lão bệnh tử vốn là lẽ thường tình.
So với những người tu tiên chết trẻ, ta có thể chết già thế này cũng xem như là một sự may mắn."
Tịch Vân Đình mím môi, nén lại lời muốn phản bác.
"Sinh lão bệnh tử" là chuyện của phàm nhân, còn một đại năng Hợp Thể kỳ như ông thì thọ nguyên phải tính bằng hàng nghìn năm.
Sự già hóa nhanh chóng này tuyệt đối không phải hiện tượng tự nhiên, và thái độ cam chịu của ông lại càng bất thường!
Trần Tiêu nhẹ giọng nói: "Tiền bối, đại ca và Liễu tiên sư, cùng các bậc tiền bối trong phái đều đang rất lo lắng cho người.
Giới tu tiên có nhiều người tài giỏi như vậy, nhất định sẽ có cách chữa khỏi.
Người vạn lần đừng nản chí, chúng con không thể chịu đựng được việc mất người, và Trọng Huyền Phái cũng vậy.
Nếu người có mệnh hệ gì, đại ca và Liễu tiên sư sẽ đau lòng lắm."
Ánh mắt Thái Túc khẽ lay động, vẻ mặt có chút chùng xuống nhưng rồi lại nhanh chóng bình thản trở lại.
Ông bảo:
"Con và Vân Đình sắp thành thân rồi, cũng nên gọi ta một tiếng sư phụ đi.
Người tu hành không cần phải ủy mị như tiểu nữ nhi, cũng đừng phí tâm nghĩ cách làm gì, tình trạng của mình ta là người rõ nhất.
Vân Đình, con đi bảo với Thiều Quang đừng có bày vẽ lung tung lãng phí sức lực cho ta nữa.
Mau chóng lo liệu hôn sự của hai đứa đi, trước khi nhắm mắt mà thấy được hai đứa thành hôn là ta mãn nguyện lắm rồi."
"Sư phụ, sao người lại nói thế?"
Tịch Vân Đình khẩn cầu: "Người có biết căn nguyên của chuyện này là gì không?
Xin người đừng giấu giếm, các đệ tử dù có phải vào sinh ra tử, lên trời xuống đất cũng nhất định phải cứu người."
Thái Túc thở dài: "Ta đã nói rồi, đừng phí tâm vì ta nữa."
Tình trạng của ông là vô phương cứu chữa, ông không tin trên đời này còn ai cứu nổi mình.
Tịch Vân Đình định khuyên tiếp nhưng Trần Tiêu khẽ ngăn lại, nói nhỏ:
"Thái Túc sư phụ, dù chúng con không làm được thì bên ngoài vẫn còn các vị tiền bối khác có thể giúp sức.
Hơn nữa, nhiều người nhặt củi thì lửa to, trong giới tu tiên nhiều đại năng như vậy, chưa chắc đã không giải quyết được vấn đề của người."
Thái Túc bỗng đanh mặt lại, ngữ khí nghiêm giọng: "Việc này chỉ được phép biết trong nội bộ Trọng Huyền.
Vi sư không muốn chuyện này truyền ra ngoài gây xôn xao, hai con rõ chưa?"
Với Thái Túc, việc không thể chết một cách oanh liệt mà phải nằm đây kéo dài hơi tàn đã đủ khiến ông cảm thấy khó xử rồi.
Nếu không phải vì muốn thấy hôn sự của Tịch Vân Đình, ông đã không gượng ép bản thân thêm nữa.
Trần Tiêu áy náy: "Vãn bối đã lỡ lời."
Thái Túc nhìn cậu với ánh mắt nhu hòa, đưa bàn tay ra.
Trần Tiêu vội vàng cúi người, dùng cả hai tay nâng lấy bàn tay khô ráo, thô ráp của ông.
Thái Túc vỗ vỗ lên lòng bàn tay cậu: "Ta hiểu lòng tốt của các con, chỉ là ta đành phụ tấm lòng đó vậy.
Vi sư chỉ muốn được yên ổn nốt những ngày cuối, ra đi thanh thản, không muốn làm rùm beng lên."
Tịch Vân Đình cúi đầu, cố nén nỗi xót xa.
Trần Tiêu thì nhớ lại quãng thời gian sư phụ Phương Cố của mình cũng từng như vậy, đôi mắt cậu đỏ hoe.
Thái Túc thở dài trong lòng, tay kia lấy ra một chiếc túi trữ vật nhét vào tay Trần Tiêu.
"Đây là quà chuẩn bị cho hôn lễ của hai con.
Vi sư không thể tự tay lo liệu nên dùng chút này để góp thêm tâm ý."
Nói xong câu đó, dường như ông đã vắt kiệt sức lực, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt.
Trần Tiêu và Tịch Vân Đình không dám quấy rầy thêm, đành đứng dậy cáo lui.
Vừa ra ngoài, Liễu Thiều Quang đã bước tới.
Hắn ta đang cùng mấy vị trưởng lão bàn bạc rất gắt gao về cách làm chậm quá trình già hóa của Thái Túc.
Trần Tiêu kéo Tịch Vân Đình lại gần nghe ngóng.
Liễu Thiều Quang thấy họ thì khẽ gật đầu chào.
Các cao đồ tinh thông luyện đan, luyện dược của Trọng Huyền Phái đều tụ họp tại đây, nhưng điều khiến họ đau đầu nhất là chứng suy nhược không rõ nguyên do này của Thái Túc – một điều chưa từng nghe thấy trước đây.
Khó khăn hơn nữa là Thái Túc không chịu phối hợp, ngay cả việc thử các phương án họ cũng không có cơ hội.
Lúc ở bên trong, Trần Tiêu đã tận mắt thấy sự quyết liệt từ bỏ trị liệu của Thái Túc nên cũng buồn bã theo.
Liễu Thiều Quang nói chuyện với mọi người xong liền quay sang hỏi hai người: "Hai đứa đã định hôn kỳ chưa?"
Tịch Vân Đình lộ vẻ do dự.
Sư phụ đang bệnh nặng thế này, hắn làm sao còn tâm trí nào mà làm hôn lễ, nên hắn định xin hoãn lại.
Liễu Thiều Quang như đọc thấu suy nghĩ của hắn, bình tĩnh nhưng đầy nghiêm nghị nói:
"Trước khi đệ đến, sư phụ đã dặn ta rằng dù thế nào cũng không được trì hoãn hôn sự của hai đứa.
Ta không thể để sư phụ phải lo lắng không yên, hai đứa cứ yên tâm chuẩn bị đi.
Chuyện của sư phụ đã có các trưởng bối trong môn phái gánh vác, không cần hai đứa tiểu bối lo liệu.
Định ngày xong thì đi may lễ phục, chăm sóc mỹ dung, sửa soạn tinh thần cho tốt.
Hôm đó sẽ mời rất nhiều tiên môn, hai đứa nhất định phải xuất hiện thật lộng lẫy và tiên phong đạo cốt cho ta!"
Từ nhỏ đến lớn, Trần Tiêu chỉ có sư phụ Phương Cố quản giáo.
Giọng điệu của Liễu Thiều Quang tuy còn nghiêm khắc hơn cả Phương Cố nhưng cậu lại không hề thấy khó chịu, ngược lại còn thấy mới mẻ và cực kỳ an tâm vì cảm thấy có "người lớn" chống lưng.
Tịch Vân Đình vẫn lo cho sư phụ nhưng thái độ của Liễu Thiều Quang rất kiên quyết nên hắn đành đáp: "Ta hiểu rồi.
Sư huynh đừng lo cho ta, hôn lễ cứ để ta và Tiêu đệ lo liệu, huynh hãy tập trung vào chuyện của sư phụ đi."
Liễu Thiều Quang nói: "Ta sẽ bảo Nhị sư huynh của đệ theo sát bên này.
Chuyện hôn lễ đã chuẩn bị được hơn một nửa rồi, phần còn lại cũng không cần hai đứa nhúng tay quá nhiều.
Chỉ cần hai đứa định xong ngày là ta có thể phát thiệp mời ngay lập tức."
Tịch Vân Đình kinh hỉ: "Nhị sư huynh đã về rồi?"
Liễu Thiều Quang gật đầu: "Đúng thế.
Trước đó ta báo tin đệ sắp thành thân nên nó đã về một lần, sau đó lại vào núi rèn luyện.
Ta sẽ phát một đạo truyền tin phù gọi nó về là được."
Tịch Vân Đình thở phào: "Vậy thì ta yên tâm rồi."
Đào Ấp nhị sư huynh tuy ít nói, đam mê tu luyện nhưng lại là người cực kỳ đáng tin cậy, việc gì giao vào tay hắn cũng sẽ hoàn thành mỹ mãn.
Rời khỏi đại điện, Trần Tiêu chưa biết đi đâu, còn Tịch Vân Đình bấy giờ mới nhớ ra hỏi chuyện cậu đi tìm Ngô Tân Chí hôm qua.
Trần Tiêu kể lại việc hai người họ đã quyết định thành thân, nhân tiện hỏi xem hôn sự của họ nên tổ chức như thế nào.
Tịch Vân Đình giải thích: "Ngoại môn đệ tử thành hôn chỉ cần báo cáo lên trên một tiếng, rồi chọn ngày lành tổ chức điển lễ là được."
Trần Tiêu tò mò: "Hôn lễ của người tu tiên khác gì với phàm nhân?"
Tịch Vân Đình giải thích: "Quy trình lễ nghi rất khác.
Phàm nhân có các lễ như tiếp thu, hạ sính, bái thiên địa; còn người tu tiên cần thực hiện 'Ai Tam Lễ' và 'Khấu Thân Trường' (Lạy bậc bề trên)."
Trần Tiêu đã biết giới tu tiên không có đính hôn hay hạ sính, giờ mới biết các nghi lễ thay thế cũng phức tạp không kém.
Nhưng cậu không sợ phức tạp, chỉ cần tập luyện trước là được.
Điều cậu đang phân vân là hôn lễ của Ngô Tân Chí và Nhị Thuận nên theo kiểu phàm trần hay kiểu tu tiên.
Tịch Vân Đình đề nghị: "Chi bằng đệ cứ để họ tự quyết định."
Trần Tiêu thấy đúng, liền cùng Tịch Vân Đình đi tới Bá Côn Sơn.
Nhị Thuận không còn ở chỗ cũ, hỏi chưởng sự thì được biết Ngô Tân Chí đã dẫn nàng về Đà Phong Sơn nơi hắn ta ở để tham quan.
Sau khi kết hôn, họ sẽ dọn đến khu vực dành riêng cho các đệ tử đã kết hôn.
Dù không nhất thiết phải tới nhưng Nhị Thuận rất muốn xem nơi vị hôn phu đã sinh sống suốt mười mấy năm qua.
Khi Trần Tiêu và Tịch Vân Đình đến nơi, chỗ ở của Ngô Tân Chí đang rất náo nhiệt.
Không chỉ có những người đồng hương Phàn thôn mà cả những đệ tử ngoại môn khác nghe tin cũng kéo tới xem.
Có thể nói chuyện Nhị Thuận từ quê nhà xa xôi, vượt vạn dặm tìm phu đã truyền đi khắp nơi, ai cũng muốn tận mắt thấy nữ tử truyền kỳ này.
__________________________
Chương 340 - Nóng
"Tiêu ca, Tịch đại ca!"
Nhị Thuận vốn đang ngồi đối diện với phía cửa chính, nàng là người đầu tiên phát hiện ra hai người nên vội vàng đứng bật dậy.
Dưới áp lực từ khí trường mạnh mẽ của Tịch Vân Đình, Nhị Thuận tuy đã cố giữ được vẻ bình tĩnh thong dong, nhưng bị vây xem như vậy, nàng rốt cuộc vẫn thấy không tự nhiên.
Vừa thấy huynh trưởng tới, nàng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.
Ngô Tân Chí cũng vội đứng dậy, vừa liếc mắt nhìn sang bên cạnh, hắn ta đã sững sờ cả người.
Trong căn phòng này có không ít đệ tử ngoại môn đến từ Canh Sinh Tiểu Thiên Cảnh, họ chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay Tịch Vân Đình.
Những người này lục tục đứng dậy, đồng thanh chào hỏi y với giọng điệu có chút bối rối, không đồng đều.
Những người còn lại tuy không có vinh dự được quen biết vị danh nhân này, nhưng đã nghe sự tích lẫy lừng của y từ lâu nên cũng chẳng dám thất lễ, vội vàng vấn an theo.
Tựa như hình ảnh Moses rẽ nước biển, đám đông nhường ra một lối đi ở giữa cho Trần Tiêu và Tịch Vân Đình bước qua.
Trần Tiêu lơ đi những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, cậu quay sang bảo Ngô Tân Chí: "Bảo các bằng hữu của ngươi về trước đi, ta có chuyện cần bàn bạc với hai đứa."
Ngô Tân Chí và những người khác vẫn còn đang khiếp sợ vì sự hiện diện của Tịch Vân Đình, mãi đến khi Trần Tiêu nhắc lại lần thứ hai, hắn ta mới lấy lại tinh thần.
Sau khi tiễn mọi người ra về, Ngô Tân Chí đóng chặt cổng viện.
Một cánh cổng nhỏ bé vốn chẳng ngăn nổi những kẻ tò mò, nhưng dù họ có hiếu kỳ đến đâu cũng không dám nán lại, đều ngoan ngoãn tản đi hết.
Ngô Tân Chí vào phòng khách, cung kính hành đại lễ với Tịch Vân Đình.
Tịch Vân Đình chắp tay sau lưng, hờ hững đáp: "Đứng lên đi."
Lúc này Nhị Thuận mới lên tiếng: "Tân Chí ca ca, Tịch đại ca là bạn lữ của Tiêu ca.
Lần này muội có thể tới đây cũng là nhờ hai người họ sắp sửa thành hôn."
Nếu không có sự cho phép của Trần Tiêu và Tịch Vân Đình, cô nương này tuyệt đối không hé môi nửa lời.
Mà cuộc sống của đệ tử ngoại môn vốn có khoảng cách rất lớn với nội môn, nên Ngô Tân Chí cũng chưa từng nghe qua lời đồn đại chấn động kia.
Bởi vậy, khi biết được chân tướng, đầu óc hắn ta trống rỗng, cả người đều choáng váng.
Ngô Tân Chí nhìn Nhị Thuận, thấy nàng đang lo lắng nhìn mình, hắn ta khẽ nuốt nước bọt, cố nhịn cảm giác muốn xoa mặt cho tỉnh táo, cung kính ngồi xuống vị trí thấp nhất:
"Hóa ra là cữu huynh sắp có chuyện vui, xin chúc mừng huynh và Tịch sư thúc."
Trần Tiêu cười khẽ: "Ngươi là muội phu của ta, không cần phải khách sáo xa lạ như vậy."
Ngô Tân Chí hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại rồi nói: "Vậy ta liền lớn mật xưng hô.
Không biết cữu huynh và Tịch...
Tịch huynh có chuyện gì cần dặn dò?"
Trần Tiêu đáp: "Dặn dò thì không hẳn, chỉ là về hôn sự của hai đứa thôi.
Ngươi định khi nào thì tổ chức?"
Nghĩ cũng thật kỳ lạ, câu hỏi này cậu vừa mới bị người khác hỏi xong, chớp mắt một cái cậu đã trở thành người đi hỏi.
Việc đứng ra lo liệu hôn lễ cho Ngô Tân Chí và Nhị Thuận, Trần Tiêu không hẳn là không có ý định muốn quan sát "thực tế" trước.
Ngô Tân Chí trầm ổn thưa: "Tiền bạc ta tích góp bấy lâu, vì có Nhị Thuận sang đây nên không cần gửi về quê nữa, vừa vặn dùng để lo hôn lễ.
Mười ngày tới, sau khi kỳ khảo hạch ngoại môn kết thúc sẽ có ba ngày nghỉ, ta định tổ chức vào lúc đó để tiện mời các bằng hữu đồng môn đến dự."
Trần Tiêu gật đầu: "Vậy hai đứa đã quyết định tổ chức theo nghi thức nào chưa?"
Ngô Tân Chí nhìn Nhị Thuận bằng ánh mắt thâm tình: "Ta và Nhị Thuận vẫn chưa bàn kỹ chuyện này.
Tuy nhiên, ta nghiêng về phía tổ chức theo kiểu phàm trần.
Nhị Thuận đã chờ đợi bao nhiêu năm, ta muốn nàng ấy tâm sự viên mãn."
Nhị Thuận xúc động gọi một tiếng "Tân Chí ca ca", nhưng nàng lại nói: "Vẫn nên tổ chức theo kiểu người tu tiên đi, muội không muốn các đồng môn của huynh xem nhẹ huynh."
Ngô Tân Chí nắm lấy tay nàng, nghẹn ngào: "Nhị Thuận..."
Trần Tiêu ngồi bên cạnh nhìn hai người họ cứ tự nhiên bộc lộ tình cảm, cảm thấy như mình vừa bị nhồi cho một bụng cẩu lương, đúng là quả báo nhãn tiền mà.
Cậu nhìn sang Tịch Vân Đình, thấy tâm trạng thoải mái hơn chút mới quay lại cắt ngang hai người đang nhìn nhau say đắm:
"Bất kể theo nghi thức nào thì cũng phải quyết định sớm.
Đại ca của ta có thể dặn chưởng sự ngoại môn giúp hai đứa lo liệu, tránh để việc này ảnh hưởng đến kỳ khảo hạch của ngươi."
Khảo hạch ngoại môn là khảo thí quan trọng nhất mỗi năm, đối với đệ tử ngoại môn có chí tiến thủ thì đây là việc đại sự.
Ngô Tân Chí từ khi gặp lại Nhị Thuận đã chẳng còn tâm trí đâu mà khảo hạch, nhưng trước mặt các bậc cao tầng nội môn, hắn ta không dám tỏ ra yếu kém nên vội gật đầu: "Vậy làm phiền cữu huynh quá."
Nhị Thuận thì thuận theo nói: "Tiêu ca, lần này muội đi có mang theo hành lý, bên trong đã chuẩn bị sẵn hỷ phục rồi, không cần phải sắm sửa gì thêm đâu ạ."
Bộ hỷ phục đó chính tay nàng khâu vá, vốn định nếu Ngô Tân Chí hủy hôn thì sẽ đem đốt đi, nay tình duyên tốt đẹp, vừa vặn có thể dùng tới.
Trần Tiêu cắt ngang: "Cha nương hai đứa không ở bên cạnh, ta là trưởng bối duy nhất ở đây, cứ nghe theo sắp xếp của ta là được."
Sau khi xong việc, Trần Tiêu tiện đường đưa Nhị Thuận về lại chỗ ở cũ, dặn nàng rằng cậu sẽ sớm đưa Vãn Thanh đến bầu bạn.
Tịch Vân Đình thì gọi chưởng sự ngoại môn đến, giao phó toàn bộ việc trù bị hôn lễ cho ông ta.
Chưởng sự hiếm khi có cơ hội thể hiện trước mặt một chưởng sự nắm thực quyền tại Chưởng Sự Viện nên lập tức cam đoan sẽ làm thật chu đáo để hai vị yên tâm.
Rời khỏi Bá Côn Sơn, Trọng Huyền Phái nhìn bề ngoài vẫn êm đềm như cũ, chuyện Thái Túc chân nhân bệnh nặng được giấu kín như bưng, không hề lộ ra nửa chữ.
Ngày hôm sau, Đào Ấp trở về từ sau núi.
Trần Tiêu gặp vị Nhị sư huynh này ngoài đại điện, hắn có vóc dáng vạm vỡ, vẻ ngoài phong trần, tục tằng và rất ít nói.
Sau khi chào hỏi, Liễu Thiều Quang đưa mọi người vào một căn phòng ở phía đông đại điện, vẻ mặt nặng nề nói về kết quả kiểm tra của các trưởng lão và cung phụng.
"Nếu không có tiến triển gì mà cứ tệ đi như vậy, sư phụ chỉ còn lại vài năm thôi.
Tuy đã cho người dùng đủ loại đan dược bổ khí ích huyết, nhưng không cách nào ngăn được chân nguyên đang thất thoát, giờ chỉ mong giữ được khí huyết thôi."
Liễu Thiều Quang thở dài thườn thượt, "Cũng may sư phụ không từ chối uống thuốc, đó là điều vạn hạnh rồi."
Đào Ấp không nói lời nào, chỉ cau mày ngồi đó.
Tịch Vân Đình hỏi: "Đã tìm ra nguyên nhân chưa?"
Liễu Thiều Quang lắc đầu: "Mấy vị trưởng lão giỏi y dược nhất đều không tìm ra manh mối gì.
Thái Thịnh sư bá đang ở thư quán tra cứu điển tịch, hy vọng tìm thấy chút dấu vết."
Tịch Vân Đình siết chặt nắm tay, ánh mắt đượm buồn.
Trần Tiêu thấy vậy không nỡ, lén đặt tay lên mu bàn tay hắn an ủi.
Liễu Thiều Quang nhìn thấy hành động nhỏ này, tâm trạng dường như cũng khá hơn đôi chút nhờ sự dịu dàng của hai người, hắn cười nói:
"Đáng lẽ sư đệ phải dẫn đệ đi tham quan khắp nơi, vậy mà giờ lại vướng bận chẳng đi đâu được."
Trần Tiêu chân thành đáp: "Thái Túc sư phụ lâm trọng bệnh, ta cũng nên góp chút tâm sức.
Có việc gì ta làm được, đại sư huynh cứ sai bảo."
Liễu Thiều Quang thở dài: "Đệ có lòng rồi."
Nhưng hắn ta biết rõ xuất thân của Trần Tiêu qua lời kể của Triệu Phóng.
Một tán tu không môn, không sư thừa, chỉ dựa vào kỳ ngộ mà bước vào con đường tu tiên thì kiến thức rất có hạn.
Ngay cả những trưởng lão sống hàng nghìn năm của Trọng Huyền Phái còn không tìm ra nguyên nhân, thì Trần Tiêu càng không thể.
Trần Tiêu thấy mình không giúp được gì, đành dành thời gian dạy dỗ các đồ đệ.
Trọng Huyền Phái Càn Long là giáo tài có sẵn, địa hình núi non kỳ vĩ, cậu tận dụng để giảng giải cho đồ đệ về xu thế của sông núi.
Ngô Tân Chí và Nhị Thuận cuối cùng vẫn chọn tổ chức hôn lễ theo kiểu phàm trần, vì nghi thức "Ai Tam Lễ" đối với phàm nhân là quá sức.
Hơn nữa, nhờ mối quan hệ của Trần Tiêu và Tịch Vân Đình, dù họ có làm theo lễ tiết phàm tục cũng chẳng ai dám coi thường.
Ngày thành hôn, Trần Tiêu đích thân đưa tiễn Nhị Thuận lên kiệu hoa.
Họ xuất phát từ quảng trường lớn ở trung tâm, tiếng sáo tiếng trống rộn rã suốt dọc đường, pháo nổ vang trời.
Đi cùng Ngô Tân Chí đón dâu là đám thanh niên Phàn thôn, không chỉ mấy người ở ngoại môn mà ngay cả những người đã được chọn vào nội môn cũng tranh thủ chạy qua.
Nơi tổ chức hôn lễ là chỗ ở mới cấp cho Ngô Tân Chí, địa thế không thua gì Đà Phong Sơn nhưng diện tích rộng và nhiều phòng hơn.
Ngô Tân Chí mặt mày rạng rỡ, hăng hái đón Nhị Thuận xuống kiệu hoa, dắt tay nàng tiến vào đại đường.
Khi bái thiên địa, lẽ ra vị trí cao đường phải là Ngô gia song thân, nhưng vì họ không có mặt nên Trần Tiêu và Tịch Vân Đình đã ngồi vào chỗ đó.
Xét về thân phận, Tịch Vân Đình là bậc trưởng bối trong tông môn của Ngô Tân Chí, hoàn toàn có thể thay thế cha nương hắn ta.
Ngô Tân Chí chẳng có nửa điểm phàn nàn, dưới những ánh mắt ngưỡng mộ của đồng môn, hắn ta thực hiện nghi lễ ba quỳ chín lạy một cách thành kính.
Tiếp đó, đúng ra phải đưa Nhị Thuận vào động phòng ngồi giường, nhưng vì không hoàn toàn theo tục lễ phàm trần nên vừa bái thiên địa xong, Ngô Tân Chí đã vén khăn voan đỏ của Nhị Thuận lên.
Nhị Thuận mặt tươi như hoa đào, ánh mắt long lanh, nàng cố nén sự ngượng ngùng cùng Ngô Tân Chí nhận lời chúc phúc của mọi người.
Giới tu tiên không có tục náo động phòng, sau khi chúc phúc và dùng tiệc rượu xong thì ai về nhà nấy.
Bởi vậy, bữa tiệc mời nhà ngoại vốn định tổ chức vào ngày hôm sau cũng được gộp luôn vào tối nay.
Vì trưa tối đều là tiệc lớn nên chẳng ai ăn thêm nổi, Ngô Tân Chí bèn bảo người mang linh trà lên, cùng Trần Tiêu và Tịch Vân Đình dùng trà.
Trà này do chưởng sự tự bỏ tiền túi ra ủng hộ, tuy không phải loại thượng hạng nhưng màu nước đỏ tươi rất đẹp mắt, hương vị mang hơi hướng quả chín và ngọt thanh, uống vào thấy rất sảng khoái.
Cả ngày bận rộn Trần Tiêu chưa kịp nói chuyện với Nhị Thuận, lúc này cậu mới lấy món quà đã chuẩn bị sẵn ra tặng nàng.
"Nhị Thuận, đây là cuốn điển tịch về Phong Thủy Thuật do ta biên soạn, sau này muội có thể xem qua.
Ta biết muội không biết chữ nhiều, nhưng không sao đâu, đời còn dài mà, chỉ cần muội học được một chút thôi cũng đủ để kéo dài tuổi thọ rồi."
Trần Tiêu nói.
Nhị Thuận cùng Ngô Tân Chí kinh hỉ không thôi.
Ngô Tân Chí vội đứng dậy cúi đầu thật sâu: "Đa tạ cữu huynh!
Đa tạ cữu huynh!"
Nhị Thuận ôm chặt cuốn điển tịch dày cộm, liên tục nói lời cảm tạ.
Khoảng cách "tiên - phàm" luôn là nỗi lo canh cánh trong lòng nàng.
Phàm nhân tuổi thọ ngắn ngủi, Ngô Tân Chí bước chân vào con đường trường sinh, còn nàng sống chưa đầy trăm tuổi đã qua đời, lúc đó hắn ta sẽ phải chịu cảnh góa vợ.
Nàng biết Trần Tiêu không có linh căn tu tiên nhưng không dám cầu xin, chẳng ngờ hôm nay cậu lại chủ động ban cho nàng cơ duyên này!
Trần Tiêu ôn tồn cười bảo: "Muội là người thân của ta trên đời này, ta không giúp muội thì giúp ai."
Nói đoạn, cậu đưa thêm một chiếc la bàn cho Nhị Thuận và giải thích về nguyên lý "tu tiên bằng phong thủy".
Nhị Thuận học thức có hạn nên những điều này với nàng quá đỗi thâm sâu, nàng nghe mà không hiểu gì cả.
Trần Tiêu cũng không mong nàng hiểu ngay, cứ để nàng từ từ đọc sách và tìm hiểu.
Điển tịch và la bàn chỉ là để nàng học tập, món quà cưới thực sự là món cuối cùng này.
Trần Tiêu lấy ra một bức tượng gỗ do Đường Nhữ đưa và chính tay cậu điêu khắc thành một món pháp khí phong thủy trấn trạch.
Cậu đứng dậy nói với hai người: "Ta đã quy hoạch phong thủy cho hai đứa rồi, chỉ cần đặt pháp khí này vào đúng vị trí phong thủy, nhất định sẽ giúp hai đứa sớm sinh quý tử, con cháu đầy đàn."
Sau khi kết hôn, Nhị Thuận mong mỏi nhất chính là sớm có con.
Nhưng thể chất nàng và Ngô Tân Chí khác biệt quá lớn, thời gian càng lâu thì cơ hội có con càng thấp.
Thấy Trần Tiêu lo lắng chu toàn đến từng chút một như vậy, Nhị Thuận xúc động phát khóc, cảm thấy trên đời không có huynh trưởng nào tốt hơn thế.
Vị trí đã được chọn sẵn từ trước, với tu vi hiện tại, Trần Tiêu không cần phải xem ngày giờ quá kỹ, khí vận trên người cậu đủ để điều động khí mạch tại đây.
Để tránh làm phiền, Tịch Vân Đình ở lại đại sảnh, chỉ có Nhị Thuận và Ngô Tân Chí đi theo cậu.
Trần Tiêu một tay bưng bức tượng, vận hành nguyên khí vàng óng, điều động những dao động xung quanh để khiến hai bên đạt đến sự hòa hợp tuyệt đối.
Sau một lúc vận khí, cậu đã khiến khí trường của mảnh đất nhỏ này và bức tượng hòa quyện vào nhau.
Vẻ mặt Trần Tiêu trịnh trọng, cậu đưa tay đặt bức tượng vào vị trí phong thủy.
Điều khiến cậu kinh ngạc là ngay khi bức tượng vừa an vị, một tiếng "đùng" trầm đục vang lên.
Cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì khí trường đang hài hòa bỗng như bị đổ axit đậm đặc lên, nóng đến mức khí trường quanh thân phát ra một tiếng "xuy".
Sau một khoảnh khắc lặng im ngắn ngủi, trời đất bỗng nhiên biến sắc ngay tức khắc!