Khác [ĐM/P1/]Xuyên nhanh: Hãy gọi tôi là ảnh đế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đm/P1/]Xuyên Nhanh: Hãy Gọi Tôi Là Ảnh Đế
Chương 101: Đại tướng uy vũ (9)


Lăng Tiêu từ xưa tới nay làm việc hiệu suất rất nhanh, hắn cho An Hàm mang Henry tới nơi khác nhốt lại, sau đó chính mình đi tới dinh thự của Laure trộm con dấu.

Laure chính là con trai của tổng thống bên nước Pháp, khi cha hắn cho hắn sang đây đã giao cho hắn toàn quyền xử lý các nước thuộc địa Đông Dương, thậm chí còn đưa cho hắn con dấu, con dấu này rất quan trọng, nó đại diện cho thân phận tổng thống nước Pháp, thấy dấu ấn như thấy người, nếu Lăng Tiêu dùng con dấu này nguỵ tạo thư từ, chắc chắn quốc vương Anh sẽ không nghi ngờ, bởi vì bao nhiêu lần Laure khi đàm phán với Anh quốc đều dùng nó.

Lăng Tiêu theo bản đồ của hệ thống lẻn vào trong gian phòng, hắn nhìn bố trí căn phòng xung quanh một lúc, cuối cùng cũng đi tới giá sách, trên đây chủ yếu đều là sách về tài chính, Lăng Tiêu không có hứng thú lắm, đợi tới khi ngón tay chạm vào một cuốn sách cổ thì hắn mới dừng lại.

Lăng Tiêu hơi nhướng mày, hắn đẩy cuốn sách sang bên cạnh, cuối cùng cũng thấy một ngăn kéo khác bên trong, hắn đưa tay mở ra, quả nhiên là có một cái hộp nhỏ.

Chỉ là khi hắn vừa mới chạm vào chiếc hộp kia thì cửa phòng bên ngoài đã bị mở ra, Lăng Tiêu không nghĩ nhiều, hắn nhanh chóng cầm lấy chiếc hộp rồi trốn đằng sau giá sách.

"Đại tướng, người đã mang tới" Bernie cúi đầu, cung kính mà nói với Laure.

Mà người kia lại làm như không để ý, hắn lười biếng ngồi trên ghế nới lỏng cà vạt, sau đó phất tay tỏ ý đã biết.

Bernie cũng không nói nhiều, ông ta cúi thấp người, sau đó mở cửa đi ra ngoài, rất nhanh một nam nhân khác lại e dè tiến vào.

Bởi vì ở góc khuất, Lăng Tiêu không thấy rõ vẻ mặt của người kia, thông qua khe sách, hắn chỉ thấy được bộ tóc đen nhánh của cậu ta.

Laure lúc này mới liếc mắt nhìn thiếu niên, im lặng một lúc hắn bỗng nhiên vẫy tay nói với y: " lại đây"

Thiếu niên e dè cúi thấp đầu, bước chân dè dặt mà tiến tới, Laure hơi mất kiên nhẫn, hắn vươn một tay ra ôm lấy eo của thiếu niên, sau đó ép hắn ta ngồi lên đùi mình.

"Ngẩng đầu"

Cả người thiếu niên run lên một chút, sau đó cứng đờ mà ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Laure.

Mà Laure lại rất thích thú bật cười một tiếng, âm thanh trầm thấp vang lên: "giống, giống, chỉ cần luyện một chút"

"Đại, đại tướng.."

"Hửm?"

Laure nắm lấy cằm của thiếu niên, khoé môi cong cong mà mỉm cười.

Lúc sau âm thanh dần nhỏ lại, Lăng Tiêu không nghe được bọn hắn nói gì, ngược lại còn nghe được tiếng vải bị xé rách.

Lăng Tiêu hơi cau mày, hắn nghiêng mặt nhìn sang, quả nhiên thấy hai người đang nằm đè lên nhau ở trên ghế.

"...."

Đưa tay lên xoa huyệt thái dương, Lăng Tiêu lúc này chỉ cầu mong việc này nhanh kết thúc, nếu không phải thế giới này bị hạn chế thì hắn đã nhanh chóng xây dựng không gian thông đạo mà rời đi, chứ không phải là đứng đây bị ép xem đông cung sống.

Tiếng thở dốc cùng rêи ɾỉ đứt quãng vang lên, Lăng Tiêu thi thoảng lại nghe được tên gọi của ai đó.

"Thừa Duật..Cố Thừa Duật.."

Laure vừa ở trên người thiếu niên vận động, miệng vừa lẩm bẩm cái tên này, âm thanh vừa có chút hận ý lại xen lẫn chút lưu luyến.

Từ khi Laure sinh ra tới nay, chưa có người nào dám đứng trước mặt khiêu chiến hắn, mà hắn lại thua trong tay người này tận hai lần!

Cố Thừa Duật, Cố Thừa Duật..

Nghĩ tới hình ảnh người này kiêu ngạo đứng ở trước mặt hắn, hai mắt Laure bỗng đỏ ngầu, bên dưới hoạt động càng mạnh, mà thiếu niên kia, lại bị hắn làm cho phát khóc.

Lăng Tiêu nhíu mày, hắn dứt khoát quay đầu lại, hiển nhiên là bị hành động của hai người kia ghê tởm tới nơi rồi, Lăng Tiêu quan sát xung quanh, cuối cùng lại nhìn ra chỗ cửa sổ đang khép hờ, đành phải mạo hiểm thôi, đứng ở chỗ này cũng không phải là cách.

Cửa sổ giống như rất lâu không hoạt động, cánh cửa đẩy mãi không có nhúc nhích, Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cuối cùng dùng hết sức mà đẩy mạnh cánh cửa, quả nhiên khi hắn vừa mới mở được, hai người đang triền miên trên ghế cũng dừng lại.

Laure cau mày, hắn từ trên người thiếu niên đứng dậy, hướng về chỗ Lăng Tiêu: "ai?"

Lăng Tiêu tất nhiên sẽ không trả lời hắn, y từ cửa sổ nhảy ra bên ngoài, phòng làm việc của Laure ở tầng cao nhất, từ đây nhìn xuống bên dưới, Lăng Tiêu cũng thấy được có bao nhiêu người đang đứng canh.

"Chết tiệt!"

Laure chửi thề một tiếng, hắn nhanh chóng mặc lại quần áo vào, cũng mặc kệ thiếu niên đang nằm phía dưới, hắn tới bên bàn làm việc, rồi cầm điện thoại bàn mà ấn một dãy số: "nhanh chóng phong toả dinh thự, một con kiến cũng không được lọt ra ngoài!"

Laure cau mày, nhìn đến chỗ giá sách có dấu hiệu bị chạm vào thì cả người càng nóng vội, hắn cầm lấy khẩu súng dưới ngăn bàn rồi nhanh chân đi ra ngoài.

"Đại tướng.." thiếu niên hoảng sợ mà nhìn Laure, đáng tiếc người kia tới nhìn cũng chẳng thèm nhìn hắn một cái, chỉ lạnh lùng mở miệng: "nhanh chóng thu dọn rồi cút ra khỏi đây"
 
[Đm/P1/]Xuyên Nhanh: Hãy Gọi Tôi Là Ảnh Đế
Chương 102: Đại tương uy vũ (10)


Bởi vì kế hoạch bị bại lộ, lúc này đám người trong dinh thự tản ra khắp nơi, thậm chí ngay cả Laure cũng đích thân đi bắt kẻ đã lẻn vào trong phòng của mình về.

Nhưng lúc này đã là buổi tối, việc tìm kiếm lại trở lên càng khó khăn, Laure cau mày, tức giận tới mức cầm súng nổ nát đầu kẻ vừa mới bẩm báo, tức giận nói: "tìm, tìm!

Không tìm được thì cùng nhau đi chết đi!!"

Đám người run run mà tản ra, hiện giờ ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Mà Lăng Tiêu lúc này cũng mặc quần áo giống như bọn họ, lẻn vào trong đội ngũ, nhưng khi hắn vừa mới quay đi, lại bị gọi lại: "tên kia, cậu, làm sao mà trên mặt lại dính đầy bùn đất?

Lăng Tiêu cúi thấp đầu, giọng điệu lí nhí: "tôi, tôi.."

"Ngẩng đầu!"

Bernie lớn giọng.

Lăng Tiêu giống như bị hắn ta doạ sợ mà cả người đều run lên, sau đó lắp bắp: "tôi.."

"Nhanh lên!"

Lăng Tiêu hốt hoảng ngẩng đầu lên, khuôn mặt bẩn thỉu như sắp khóc, Bernie vừa thấy vậy thì liền đưa tay lên bịp mũi, lui về sau cách xa Lăng Tiêu vài bước: "đây là thế nào!"

Lăng Tiêu luống cuống chân tay: "tôi, tôi khi vào trong rừng tìm người, không, không cẩn thận, rơi, rơi.."

Bernie không kiên nhẫn: "Được rồi!

Nhanh đi đi!"

Lăng Tiêu nghe vậy giống như được đại xá, hắn luống cuống xoay người chạy, lúc chạy còn không cẩn thận vấp ngã một cái, Bernie càng nhìn càng tỏ ra khinh thường.

"Có chuyện gì?"

Laure nhíu mày nhìn hắn.

Mà Bernie làm gì còn dáng vẻ kiêu ngạo như vừa rồi, hắn chỉ cung kính đáp: "một tên ăn hại rơi vào hố phân thôi, đại tướng không cần bận tâm"

Lăng Tiêu sau khi lừa được Bernie thì liền nhanh chóng chạy theo đuôi đội ngũ, mà mùi trên người hắn quá nồng, dường như chẳng kẻ nào chịu đi chung với hắn.

Lăng Tiêu chẳng sao cả, cuối cùng cũng trà trộn được ra bên ngoài, vừa về tới nhà đã điên cuồng tắm rửa, lọ thuốc khi hắn tiện tay mang ở mấy thế giới trước về mùi quá nồng, thật sự người bình thường đều không thể chịu nổi.

Đợi khi cả người không còn mùi lạ gì nữa rồi thì Lăng Tiêu mới chậm rì rì đi xuống cầu thang, mà An Hàm ngồi ở phòng khách vừa thấy y liền lập tức đứng dậy: "đại tướng!"

Lăng Tiêu gật đầu, hắn vừa dùng khăn bông lau đầu tóc vừa tới đi tới bên ghế, khi nãy hắn vừa tắm xong, đầu tóc còn chưa lau khô, lúc này một giọt nước từ trên tóc hắn rơi xuống cái trán trắng nõn khiến An Hàm càng xem càng ngây người.

Có lẽ do ảnh hưởng tâm lý khi ở trong phòng làm việc của Laure, bây giờ lại bị người khác nhìn chằm khiến Lăng Tiêu càng thấy bực bội: "An Hàm!"

Lăng Tiêu phải gọi tên An Hàm tới lần thứ hai thì hắn ta mới hoàn hồn lại, An Hàm cúi thấp đầu che đi khuôn mặt đỏ ửng.

Đưa tay gõ gõ lên bàn, vẻ mặt Lăng Tiêu không chút biểu tình nào mà nhìn hắn:

"Nói chuyện chính"

Quả nhiên vừa nghe thấy những lời này, An Hàm liền nghiêm túc hắn lên, ngay cả sống lưng cũng thẳng tắp: "đại tướng, mọi chuyện đã chuẩn bị xong, chỉ còn thiếu mỗi mệnh lệnh của ngài"

Lăng Tiêu hài lòng gật đầu, hắn nhấc tay vứt một chiếc hộp cũ lên trên bàn: "cầm lấy nó, cứ làm theo kế hoạch"

"Rõ!"

An Hàm đứng thẳng người dậy, sau đó cầm chiếc hộp đi ra ngoài.

Hôm sau, tin tức thượng tá quân Pháp dùng vị hoàng tử Anh quốc để đổi lấy Anh quốc rút ra khỏi Đông Dương liền oanh động cả Đông Kinh, khắp nơi, báo viết đều thay nhau truyền tin, còn in cả văn bản hiệp ước do quân Pháp đề ra.

Quốc vương Anh quốc rất tức giận, còn ở trước mặt nhiều người đập nát cả một bàn trà, việc này tới khi Laure biết thì cũng đã muộn.

Lúc hắn tới nơi thì cũng chỉ thấy một đám người lạ mặt đang bị trói tự xưng là thượng tá của Pháp quốc, Laure cười lạnh một tiếng, hắn sải chân bước tới chào hỏi quốc vương nước Anh.

Mà quốc vương lần này rất tức giận, ông ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ lạnh lùng nhìn Laure.

Laure coi như không nhìn thấy, hắn chỉ mỉm cười rồi nói: "quốc vương, chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm, Pháp quốc chúng ta chắc chắn sẽ không dùng thủ đoạn đê hèn như vậy mà một mình hưởng dụng Đông Dương, lại nói Pháp quốc và Anh quốc xưa nay hoà hảo, chúng ta làm sao có thể vì một miếng đất mà làm hỏng mối quan hệ này được?

Việc này chắc chắn có trá, mong quốc vương cho chúng ta một tuần điều tra lại"

Không như dự đoán, quốc vương nghe được lời này thì lại càng tức giận, hắn đưa tay hất đổ ly trà, ánh mắt lạnh băng nhìn Laure: "các người đúng thật là dám làm lại không dám nhận, ngươi xem Anh quốc chúng ta là cái gì?!"

Nói rồi quốc vương Anh quốc ném một tập tài liệu xuống đất, nội dung bên trên còn là những văn bản hiệp ước uy hiếp Anh quốc rút khỏi Đông Dương, nhường lại đất cho Pháp quốc.

Laure còn chưa kịp nói, người tự xưng là thượng tá kia bỗng dưng bò dậy, nhưng rất nhanh hắn lại bị hai binh lính bên trên ép quỳ xuống, tuy vậy hắn ta vẫn cận lực giãy dụa: "không, không phải, việc này do tôi chính mình nguỵ tạo, không liên quan tới Laure đại tướng!"

Nói xong hắn ta liền dùng ánh mắt ra hiệu cho Laure, hắn vừa mới làm xong, cả Laure và quốc vương Anh đều tối sầm mặt.

Laure lúc này làm sao còn không biết, có người cố tình hãm hại hắn chứ!
 
[Đm/P1/]Xuyên Nhanh: Hãy Gọi Tôi Là Ảnh Đế
Chương 103: Đại tướng uy vũ (11)


Quốc vương ngồi phía trên thu hết thảy một màn này vào mắt, hắn ta bỗng cười lạnh một tiếng: "đại tướng Laure còn gì để giải thích?

Thượng tướng trong quân đội ngài cũng rất có tiền đồ, vừa hôm qua thừa nhận tất cả, hôm nay lại làm như không có việc gì xảy ra"

"Quốc vương, tôi.."

Laure còn chưa nói xong, người kia đã vội vàng cướp lời: "quốc vương, tất cả chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm, tôi bị người ta mua chuộc, bị người ta mua chuộc, phía trên người của quân Pháp không có sai người làm điều đó, không có, không có.." nói rồi hắn còn bày ra sợ hãi nhìn Laure.

Quốc vương nghe vậy tức giận tới mức bật cười: "vậy thì con trai ta là thế nào?

Nó sẽ nói dối?"

Vừa nhắc tới Henry, mặt của quốc vương càng trở lên khó coi, đứa con trai duy nhất của hắn, người mà tương lai sẽ kế thừa ngôi vị, ấy vậy mà giờ lại trở thành kẻ tàn tật.

Mặc kệ việc này là như thế nào, phàm là những kẻ có liên quan, chắc chắn hắn sẽ không tha cho một người!!

Nhưng mà hiện nay hắn còn đang ở bên ngoài, đợi tới khi trở về Anh quốc, hắn sẽ trả thù từng người một, lấy máu của bọn hắn để rửa hận cho đôi chân và đôi mắt của Henry!

Lúc này quốc vương căn bản là vẫn đang chìm đắm trong hận thù, ông ta hoàn toàn không nghe theo những lý lẽ mà Laure khuyên giải, cho nên đàm phán thất bại, Laure chỉ có thể mặt mũi khó coi mà đi ra khỏi dinh thự.

Vừa ra tới ngoài cửa liền gặp phải người kia, biểu tình trên mặt của Laure bỗng chốc giống như ăn phải phân, hắn nghiến răng nghiến lợi, nhanh chân mà tới trước mặt Lăng Tiêu: "Cố Thừa Duật!

Là ngươi!"

Lăng Tiêu ngây người một lúc, vẻ mặt giống như không hiểu vì sao Laure lại tức giận như vậy, hắn chớp chớp mắt, hỏi lại: "gì cơ?"

Laure nhìn hắn, hận không thể ngay tại chỗ phát tiết, lúc sau lại bật cười, tuy đang cười, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh băng: "tốt, tốt lắm, ngài tổng tư lệnh, Cố Thừa Duật, ngươi sẽ phải vì việc ngày hôm nay mình làm mà hối hận"

Lăng Tiêu cũng mỉm cười theo hắn: "từ điển của tôi không có hai từ hối hận"

"Tốt, tốt lắm, rất nhanh sau đó anh sẽ biết!"

Lăng Tiêu liếc mắt nhìn Laure, y không nói không rằng liền bước qua hắn ta mà đi vào trong.

Hối hận sao?

Trên đời này còn chưa có kẻ nào làm hắn biết hai từ đó viết như thế nào.

Sau một hồi mưa gió, ngày hôm sau Đông Kinh lại phát hành thêm một loạt báo mới, bên trên toàn là những tin hot nóng hổi.

Quốc vương Anh gấp rút mang theo người trở về Anh quốc, vừa về tới nơi liền tuyên bố sẽ khiêu chiến với quân Pháp.

Hai nước này trước nay đều ngầm đấu đá, nay lại không kiêng nể gì mà xé rách mặt nhau, các nước đế quốc đều bày ra tư thế xem kịch.

Mà sau đó Laure cũng bị triệu tập về Pháp quốc, tuy vậy bọn họ vẫn để lại hơn nghìn người ở đây.

Lăng Tiêu hơi nhíu mày, hắn nhìn chằm chằm vào tờ báo, trực giác nói cho hắn biết, bọn chuyện sẽ không dễ dàng như vậy, theo cốt truyện Laure là một người có dã tâm, thậm chí là mang thù rất lớn, hắn ta đã ăn thiệt ở trên tay y nhiều lần, chắc chắn sẽ còn quay trở lại.

"Đại tướng, hiện giờ là thời cơ tốt, chút ta có nên nhân cơ hội mà đánh đuổi bọn họ?"

Tổng tham mưu từ trong đám người bước ra, đối mặt với Lăng Tiêu nói.

Lăng Tiêu im lặng suy nghĩ một lúc, sau đó lắc đầu: "hiện giờ cho người đi xây dựng thêm căn cứ phòng thủ, tuyệt đối không được cảnh giác"

Quân Pháp chiếm đóng tại Đông Kinh đã lâu, bây giờ nói buông bỏ là buông bỏ?

Bọn hắn lại hơn nghìn người ở đây trông coi, vậy thì chẳng khác nào tự nguyện rút ra khỏi Nam quốc trả lại đất cho bọn họ, Lăng Tiêu nghi rằng hắn ta để người ở đây chỉ là để kéo dài thời gian, kéo dài thời gian..

Thấy Lăng Tiêu nói như vậy, đám người bên trong dần mất kiên nhẫn: "Đại tướng, đây thật sự là một cơ hội tốt.

Bây giờ bên Pháp quốc trong ngoài đều loạn, nhân dân họ nổi lên muốn giành lại chính quyền, Anh quốc thì mang quân sang đánh bọn họ, bộ máy cai trị bên đấy cũng chẳng chống đỡ được bao lâu"

Lăng Tiêu nhìn thiếu niên trẻ vừa đứng ra, hắn bỗng nhiên bật cười một tiếng, sau đó chăm chú mà nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "cậu có biết vì sao lực lượng chống lại chính quyền Pháp quốc đông đảo như thế lại không có một phần thắng không?

Bởi vì bọn họ nắm trong tay kỹ thuật vô cùng hiện đại.."

Đúng rồi, Lăng Tiêu nói tới đây bỗng nhiên đứng bật dậy.

"Đại tướng?"

An Hàm vẫn luôn đứng đằng sau Lăng Tiêu bị hành động này của y làm dọa sợ.

"Ngay đêm nay, nhanh chóng mang tất cả mọi người đi về phía Nam Kinh gánh nạn"

"Đại tướng?"

Đám người ngồi trên bàn họp lúc này cũng bày ra vẻ mặt khó hiểu, họ còn chưa kịp nói xong, cửa phòng đã bị một quân lính đẩy ra, quân lính kia dường như rất hoảng sợ, hắn không để ý ánh mắt của mọi người mà chạy thẳng tới trước mặt Lăng Tiêu: "đại tướng, đại tướng, quân Pháp bên theo rất nhiều quân lính tới đây!!

Bọn họ mang máy bay, máy bay..Nam Thành, Tây Thành, tất cả đều, bom nổ nát rồi!!''

Lời vừa dứt, cả đám người trong phòng họp đều hoảng sợ thất thố, Lăng Tiêu nhanh chóng chạy tới bên cửa sổ, xuyên qua lớp cửa kính, hắn trầm lặng ngẩng đầu nhìn lên trời, mà trên bầu trời, dường như đã bị máy bay trực thăng phủ kín!
 
[Đm/P1/]Xuyên Nhanh: Hãy Gọi Tôi Là Ảnh Đế
Chương 104: Đại tướng uy vũ (12)


"đây, đây là..''

Lăng Tiêu không có trả lời nghi vấn của bọn họ, hắn từ đầu tới cuối đều im lặng đứng đấy nhìn chiếc máy bay nổi bật nhất kia, quả nhiên chưa đầy một phút, người ngồi trên chiếc máy bay Hughes MH-6 đã lên tiếng, hắn ta cầm một cái loa to, hướng tới trụ sở bọn họ đang ở nói: ''ngài tổng tư lệnh Nam quốc!

Đông Kinh hiện giờ đã bị quân đội của chúng ta vây quanh, đại tướng Laure của chúng ta là người nhân nhượng, nếu lúc này ngài thức thời mang theo người ra hàng, chúng ta sẽ niệm quan hệ cũ mà tha cho các người khoan hồng cho các người.."

Dừng lại một chút, người lính trên kia lại nói thêm: ''đại tướng Laure đã đưa ra nghị quyết, chỉ cần các người ra ngoài đầu hàng, tất sẽ không để các ngươi thua thiệt!

Còn nếu mãi không chịu ra, Pháp quốc chúng ta cũng không ngại dùng vũ lực, phía trên máy bay đều là bom, chắc chắn ngài tổng tư lệnh sẽ không muốn liên lụy tới nhiều người vô tội đúng không?''

''quân đội chúng ta nhân nhượng, cho các người 60 giây suy nghĩ rồi ra tới, nếu nghĩ không xong, các người nhất định sẽ nếm được hậu quả!'' Nói rồi, quân lính kia liền đếm ngược con số sáu mươi trở lại, cứ mỗi lần vừa được đếm được mười giây thì một quả bom lại rơi xuống cách tòa nhà của bọn hắn không xa.

Mặt đất rung chuyển, pháo nổ oanh động, bên ngoài dường như tất cả đã bị bao phủ bởi khói bụi mờ mịt, thậm chí Lăng Tiêu còn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của người dân chạy nạn vọng lại.

Chiến tranh sao, đã rất lâu rồi Lăng Tiêu mới gặp lại cảnh tượng này.

"đại tướng..'' Đám người trong phòng họp hoảng sợ, khuôn mặt của bọn họ từ lâu đã không còn một chút huyết sắc.

Lăng Tiêu lúc này mới hoàn hồn lại, hắn xoay người nhìn những người trang nghiêm mặc quân phục ở đây, đôi mắt đạm bạc từ trước tới giờ đều không có một chút biến hóa,hắn bình tĩnh mà quét mắt nhìn họ, sau đó lạnh lùng mở miệng: ''cho các người hai sự lựa chọn, một là đi ra hàng phục quân Pháp, hai là cùng tôi ra ngoài liều chết với bọn họ, tất nhiên, hai con đường trái ngược nhau, lần sau gặp lại, đó chính là ở trên chiến trường''

Lăng Tiêu không thúc giục, hắn cho bọn họ thời gian để lựa chọn, nhưng mà người bên ngoài lại không kiên nhẫn như vậy, âm thanh từ trên máy bay lại vang xuống: ''còn ba mươi giây nữa!

Nếu các người còn không mau đi ra thì đừng trách chúng ta tàn nhẫn, bom đạn không có mắt!

Đại tướng Laure cũng đã nói rõ ràng, không đánh kẻ thức thời, nếu các người ngoan ngoãn hàng phục thì chúng ta ắt sẽ không bạc đãi, một sống, hai chết, chọn nhanh lên!!''

Đi ra ngoài sẽ không chết, đi ra ngoài sẽ không chết..

Lăng Tiêu nhìn vẻ mặt rối rắm, hoang mang của những người trước mắt thì cười lạnh một tiếng, hắn không nói một lời liền cùng An Hàm mang theo đoàn lính gác đi ra bên ngoài, chiến tranh chính là như vậy, tàn nhẫn đến như vậy, con người đôi khi hốt hoảng trong lúc đối mặt với sinh tử là chuyện bình thường, Lăng Tiêu biết, hắn cũng không có tư cách gì mà phải khiến người ta liều chết vì lý tưởng, vì niềm tin của mình, bởi vậy hắn đã cho bọn họ lựa chọn.

Mà lựa chọn này, cũng không ngoài dự đoán của hắn.

Lăng Tiêu không có dẫn đám người xông ra bên ngoài như đã nói, ngược lại, hắn dẫn họ đi tới tầng ngầm của dinh thự, ở mỗi trụ sở của người đứng đầu quốc gia đều có một đường hầm phòng việc cấp bách, việc này ngoài người kế nhiệm ra thì không có ai biết cả, đường hầm này cũng là do cha của Cố Thừa Duật trước khi qua đời nói cho hắn ta biết, từ đây đi ra ngoài sẽ đi thẳng ra khỏi thành phố.

Cả đám người Lăng Tiêu, ngoại trừ hắn và An Hàm thì cũng chỉ có gần trăm người lính canh, đợi tới khi tất cả đi vào hết rồi Lăng Tiêu mới ấn khởi động công tắc, tới khi bọn họ vừa mới đi được tầm chục mét, cửa hầm phía sau đều nổ tung.

''sao vậy?'' dọc đường Lăng Tiêu nhìn thấy sắc mặt lo lắng của An Hàm thì không khỏi sửng sốt.
 
[Đm/P1/]Xuyên Nhanh: Hãy Gọi Tôi Là Ảnh Đế
Chương 105: Đại tướng uy vũ (13)


An Hàm nhìn Lăng Tiêu, sắc mặt của hắn trắng bạch không còn chút huyết sắc, bở môi gắt gao mím chặt lại, thậm chí cả người thi thoảng còn run lên nhè nhẹ, giống như đang cố gắng kiềm chế thứ gì đó: ''Đại tướng, tôi..em, em gái tôi vẫn còn đang ở trong thành phố..''

Nói tới đây, An Hàm không nhịn được mà ngoảnh mặt về phía sau, cửa hầm khi nãy đã bị bom nổ nát, tảng đá từ phía trên rơi xuống sớm đã lấp kín cả lối đi.

Em gái của hắn..

Lăng Tiêu im lặng không nói gì, trầm mặc chốc lát, hắn liền rút một khẩu súng ống từ bên hông ra ném cho An Hàm.

An Hàm bắt lấy súng, ngơ ngác mà nhìn Lăng Tiêu: ''đại, đại tướng..''

''từ đây đi thẳng được 50 mét thì rẽ phải, khoảng hơn một tiếng sẽ đi tới phía Nam của Đông Kinh''

''tôi..''

Chẳng đợi An Hàm nói tiếp, Lăng Tiêu đã ngắt lời hắn: ''đi đi, xong việc quay trở lại, tới cửa đường hầm, tôi đợi cậu''

An Hàm bất giác nắm chặt khẩu súng trên tay, một tay đưa lên làm tư thế chào cờ, nghiêm trang mà nhìn y: ''rõ!''

Nói rồi hắn liền xoay người lại, dưới ánh đèn mờ nhạt, hắn chạy nhanh về phía trước.

''đại tướng, An Hàm..''

Lăng Tiêu thu tầm mắt lại, nghiêng đầu nhìn quân lính bên cạnh: ''không có gì, đi thôi''

May mắn đường hầm này bởi vì dùng để phòng cho việc khẩn cấp nên có cất chứa không ít lương thực, Lăng Tiêu và quân lính đi đường cũng không lo chết đói, không biết bọn họ đã đi bao nhiêu ngày đêm, cuối cùng cũng thấy được vài tia ánh sáng phía trước, quân lính thấy vậy thì vui mừng cầm đèn pin chạy vào, hắn hô lớn: ''đại tướng!

Đã tìm thấy lối ra!''

Lăng Tiêu im lặng đứng bên nhìn lính gác mở tầng ngầm, từ nơi này nhìn ra bên ngoài cũng chỉ toàn là cây cối, hiển nhiên bọn họ đã đi vào rừng rậm, từ đây tới Tây Thành phải đi xuyên qua khu rừng này, theo lời người lính phía trước, Tây Thành cũng đã bị bom tàn phá, bây giờ bọn họ đi ra bên ngoài thì chẳng mấy chốc cũng gặp được quân của Mạc Lâm trung úy đang chạy nạn.

''Đại tướng?

Ngài không đi sao?''

Lăng Tiêu mím chặt môi, hắn từ bên người lấy ra một cái đồng hồ quả quýt, sau đó lấy ra một tấm bản đồ đưa cho người lính gầy gò trước mặt: ''cậu cầm lấy thứ này, cứ theo bản đồ mà đi về hướng Đông Bắc, trên đường nhớ lấy dao đánh dấu vào thân cây, lúc gặp được Mạc Lâm trung úy thì đưa cho hắn cái đồng hồ này, hắn sẽ mang theo các cậu cùng đi''

Phía Đông của Tây Thành có một căn cứ nhỏ dưới lòng đất, nơi đấy thường dùng để cất trữ vũ khí và lương thực mỗi khi quân đội chạy nạn, Tây Thành lúc này đã bị phá hủy, Mạc Lâm sẽ đưa người tới căn cứ gần nhất.

Người lính kia không ngay lập tức cầm vật Lăng Tiêu đưa mà hỏi lại: ''vậy còn ngài?''

''Tôi có thứ quan trọng phải quay về lấy''

Người lính do dự một lúc, cuối cùng cũng đưa tay ra nhận.

Lăng Tiêu thấy vậy liền không ở lại lâu, hắn nhanh chóng quay trở lại đường hầm, theo lý thuyết thì lúc này An Hàm đã sớm mang theo người trở về được, nhưng bọn họ ở dưới đường hầm đã ba bốn ngày, ngay cả một chút tin tức cũng không có.

Lăng Tiêu cũng đã nói rằng sẽ đợi hắn, lúc này không đợi được người, hắn liền đi tìm.

Chẳng biết qua bao lâu, cuối cùng Lăng Tiêu cũng tìm được con đường liên thông với phía Nam của Đông Kinh.

Khác với lối đi chính, con đường này phá lệ nhỏ hẹp, vách tường rêu mọc lại thành đoàn, không khí mang ẩm mốc khó ngửi, bước chân Lăng Tiêu vẫn không ngừng lại, đi xuyên suốt thêm một canh giờ, cuối cùng hắn cũng tìm thấy lối ra.

Nhưng phía trên đã bị tảng đá to lấp kín, Lăng Tiêu hơi nhíu mày, hắn vươn tay mà đẩy tảng đá, đợi tới khi hắn bò được từ đường cống cạn ra ngoài, sắc trời cũng đã tối.

Bên ngoài gió tứ phía nổi nên, xung quanh chỉ còn lại đống phế tích, sỏi đá trải đầy đường, mặt đất in lên những vũng máu chưa khô.

Lăng Tiêu rũ mi mắt, vẻ mặt đạm bạc mà đi về một hướng khác, thân thể đơn bạc của hắn được gió bao bọc, ánh mắt trầm lặng không rõ.

"An Hàm!

An Hàm!''

Lăng Tiêu vội vã chạy vào khu nhà đổ nát, hắn cầm đèn pin chiếu xuống dưới, nhưng dưới chân hắn chỉ toàn là gạch đá, gọi mãi cũng chẳng có ai trả lời.

"An Hàm?'' Lăng Tiêu nhíu mày, nhưng vẫn đi tiếp về phía trước, hắn đi theo bản đồ của hệ thống, xác định chính xác là người ở đây.

Nhìn tới đống phế tích, Lăng Tiêu trầm lặng trong chốc lát, sau đó cong lưng xuống mà đào bới.

Tảng đá nặng nề, bên trên còn cắm vài mảnh thủy tinh, tới khi Lăng Tiêu gần như cạn lực lật hết đống gạch đá ra rồi thì mới để ý tới góc tối bên cạnh, cả người hắn khự lại một chút, sau đó nhẹ bước tới.

"An Hàm?''

''An Hàm?'' Lăng Tiêu ngồi xổm xuống, tay đặt lên bả vai thiếu niên.

Gọi được vài tiếng, lúc này người kia mới nhận ra mà quay đầu lại, trong đêm tối, Lăng Tiêu chỉ nhìn thấy đôi mắt của thiếu niên đen như bảo thạch, hai mắt hắn trống rỗng vô thần, khi nhìn thấy y, ánh mắt An Hàm khẽ động một chút, hắn mấp máy môi, một lúc lâu sau mới trả lời: ''đại tướng, Kiều Thê, nó..nó chết rồi''
 
[Đm/P1/]Xuyên Nhanh: Hãy Gọi Tôi Là Ảnh Đế
Chương 106: Đại tướng uy vũ (14)


Bàn tay Lăng Tiêu dừng lại một chút, hắn nghiêng mặt, lúc này mới nhìn thấy đứa nhóc tầm tám, chín tuổi nằm trong nồng ngực An Hàm, người nó đã sớm lạnh, nhưng vẫn được An Hàm gắt gao ôm lấy.

An Hàm rũ mi mắt, hắn đưa bàn tay dính đầy máu lên mà nhẹ nhàng vuốt tóc con bé, lúc mở miệng, giọng nói của hắn có hơi run: "chỉ một chút, một chút nữa thôi..nếu tôi nhanh hơn một chút nữa, có lẽ, có lẽ nó sẽ không chết..nếu như tôi nhanh hơn một chút nữa, nó sẽ không bị cây cột đó đè trúng, nó, nó sẽ sống, là tôi vô dụng..tôi vô dụng..''

Nói tới câu sau, An Hàm không nhịn được mà ôm lấy đứa nhóc bật khóc, đầu hắn tựa vào vai con bé, cả người run lên từng đợt, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm.

Lăng Tiêu nhìn hắn, lại giống như xuyên qua thời gian thấy bản thân mình của nhiều năm trước, y vẫn không nói gì, chỉ trầm lặng nhìn An Hàm, không biết qua bao lâu, cuối cùng An Hàm cũng ngẩng đầu lên, chăm chú mà nhìn Lăng Tiêu: ''đại tướng..''

''ừ'' Lăng Tiêu nói.

"tôi muốn tìm một chỗ chôn cất con bé''

Lăng Tiêu không nói gì, chỉ theo An Hàm đứng dậy, lúc đứng lên, cả người An Hàm hơi lảo đảo, nhưng hắn vẫn cố gắng đứng vững, hai tay ôm chặt lấy thi thể của cô nhóc.

Nơi này mấy hôm trước vừa xảy ra vụ nổ, người dân ở đây đã sớm chạy hết, lúc này trên đường cũng chỉ có ba người bọn họ, An Hàm mang theo thi thể cô bé đi vào một khu rừng, đặt nhóc xuống bên đất trống, hắn mới ngồi xuống dùng tay mà đào đất, Lăng Tiêu trầm lặng, y đưa cho hắn cây gậy sắt: ''dùng lấy cái này''

''tôi đào cùng cậu''

Đợi tới khi làm xong rồi, An Hàm mới lấy một bia đá lập mộ, bên trên không ghi gì cả, mà hắn chỉ ngốc ngốc ngồi đó nhìn bia đá chằm chằm.

Lăng Tiêu không biết từ đâu lấy ra hai bầu rượu, hắn đưa cho An Hàm một hũ, hũ còn lại thì chính mình mở, sau đó cả người hắn giống như không có sức lực mà dựa vào thân cây, đợi tới khi dòng nước cay nồng tràn vào trong cổ họng, hắn mới chậm rãi mở miệng: ''thật ra cậu còn rất may mắn''

An Hàm ngẩn người, cậu quay đầu sang nhìn hắn, mà Lăng Tiêu lại giống như không nhìn thấy, y tiếp tục nâng hũ rượu lên uống một hụng: ''để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện..''

''Khi xưa có một người đàn ông rất tài giỏi, quyền lực, tiền tài, người tín ngưỡng đều vô nhiều số kể, nhưng hàng năm ông ấy đều ở trên chiến trường đánh giặc, trận nào cũng thắng, mà mỗi lần thắng lợi là người dân trong thành đều tung hô tên ông ấy, tôn ông lên làm thần, bởi vì danh tiếng ngày càng lớn, quốc vương sợ rằng sẽ có một ngày người kia sẽ áp đảo mình, vậy nên quốc vương đã sai người hãm hại người đàn ông, khiến người đàn ông bại trận.

Người đàn ông khi ấy ở trên chiến trường vì bảo vệ bọn họ mà mất đi một tay, vậy mà còn bị người khác hãm hại rằng ông ta vì quyền lợi nên đã mở cửa thành bán đứng bọn họ.

Sau một đêm, người từng được tung hô lên làm thần liền trở thành mục tiêu bị vạn người phỉ nhổ, gia tộc của ông ấy cũng bị diệt sạch, duy nhất có hai đứa trẻ may mắn thoát khỏi, nhưng bọn chúng khi sống phải trốn chui trốn lủi, ở một nơi tàn tạ, cùng với ổ chuột giống nhau, nơi này lương thực khan hiếm, có đôi khi chúng còn phải đào đất ăn.

Đứa lớn còn có thể chịu đựng được, mà đứa nhỏ từ khi sinh ra thân thể đã yếu đuối, ở đó chưa đầy một tháng, thân thể nhóc đã trở thành da bọc xương..'' Nói tới đây, Lăng Tiêu bất giác lại uống thêm một hụng rượu, không biết qua bao lâu, hắn mới nói tiếp, âm thanh có hơi khàn khàn: ''Đứa lớn không muốn thấy sinh mệnh của em mình cứ dần héo mòn như vậy, cậu ta sau đó liền bất chấp nguy hiểm chạy ra khỏi khu phố tìm đồ ăn cho đứa nhỏ..cậu có biết cậu ta tìm được thứ gì không?''

Chưa đợi An Hàm nói, Lăng Tiêu đã tự trả lời: ''là một cái bánh bao mốc, cái bánh bao này bị một người phụ nữ ghét bỏ vứt xuống đống rác, nhưng mà trong mắt cậu nhóc khi ấy, nó lại chính là bảo vật, là thứ có thể cứu em trai cậu ta, đất ở bên ngoài rất khó ăn, cả mấy ngày nay em cậu đã không ăn gì rồi.

Chỉ là cậu ta còn chưa kịp vui mừng thì đã bị vài tên côn đồ khác chặn lại, bọn chúng cũng muốn chiếc bánh bao trên tay nhóc, mà cậu ta thà bị chết cũng không chịu đưa, cuối cùng bị mấy tên đó đánh tới hôn mê bất tỉnh, xong việc bọn chúng lại chê chiếc bánh dính đầy máu trên tay cậu mà quay lưng bỏ đi.

Trời hôm ấy mưa tầm tã, máu và nước mưa trên người cậu ta như thể đã hòa thành một, cuộn tròn trên mặt đất lạnh lẽo, cậu nhóc vẫn ôm chặt chiếc bánh bao, không để cho nó dính nước.

Đợi tới khi cậu nhóc tỉnh lại cũng không biết rằng mình đã nằm ở đây bao lâu, nhìn chiếc bánh bao nát bét trong nồng ngực, cậu ta ngớ người ra một lúc, sau đó khập khiễng mà chạy về khu nhà rách nát.

Nhưng khi cửa mở gỗ vừa mới mở ra, nụ cười trên môi cậu nhóc liền cứng lại, em trai của cậu ta không thấy đâu.

Tới cả chiếc bánh bao khi trước cậu liều mạng đánh đổi cũng bị cậu ném ở trên mặt đất, cậu ta hốt hoảng rất lâu, gần như phát điên mà đi tìm em trai, tới khi tìm được, cậu ta chỉ thấy mấy con chó đen đang cắn gặm thân xác của em mình.

Khi ấy cậu ta mới biết, thì ra trong lúc cậu ta ra ngoài, em trai cậu đã chết rồi, ở một nơi lạnh lẽo không ai thấy, lại còn bị chó đen tha đi nơi khác.

Sau này cậu ta được một người gia tộc nhận nuôi, cậu ta dần dần trở thành một người tài giỏi giống như cha mình, thống lĩnh quân đội, gϊếŧ chết những kẻ đã từng hãm hại bọn họ"

An Hàm im lặng ngồi nghe Lăng Tiêu kể chuyện, không hiểu vì sao khi nghe tới đây, hắn bỗng nhiên không nhịn được hỏi thêm: ''sau đó thì sao?''

Lăng Tiêu nâng mi mắt lên liếc nhìn An Hàm, hắn bỗng nhiên cười một tiếng, giọng điệu không chút nào để ý mà nói: ''chết rồi, là tự sát chết''
 
[Đm/P1/]Xuyên Nhanh: Hãy Gọi Tôi Là Ảnh Đế
Chương 107: Đại tướng uy vũ (Xong)


"Chết, chết rồi sao?"

An Hàm sững sờ.

Lăng Tiêu hắn như vậy thì bật cười một tiếng, tay lại cầm hũ rượu lên uống thêm một hớp: ''cậu sợ cái gì?

Dù gì cũng không phải Cố Thừa Duật tôi"

Nói rồi, Lăng Tiêu buông hũ rượu xuống đất, lưng hắn dựa vào thân cây, ánh mắt nhìn về phía bầu trời.

Từ đầu tới cuối, ánh mắt Lăng Tiêu vẫn bình tĩnh như vậy, giọng điệu không có chút nào gọi là khổ sở hay thống hận, thật sự giống như chỉ đang kể lại câu chuyện của người khác.

Nhưng khi An Hàm nhìn hắn, không hiểu sao lại cảm thấy đau lòng.

Lăng Tiêu không để ý, một lúc lâu sau y mới lại lên tiếng: ''thật ra sinh mệnh ngừng lại cũng không hẳn là kết thúc..An Hàm, cậu nhìn thấy những ngôi sao trên bầu trời kia không?

Có lẽ ở một nơi cậu không nhìn thấy, em cậu vẫn đang sống, nó cũng đang tỏa sáng như những ngôi sao trên bầu trời"

An Hàm nhìn theo ánh mắt của Lăng Tiêu, một lúc lâu vẫn không lên tiếng.

Đêm lạnh, trong rừng, hàng cây phát ra những âm thanh xào xạc, hai người bọn họ, một người tùy ý dựa vào thân cây, một người cẩn trọng ngồi bên cạnh nấm mồ, tuy ngồi cạnh nhau, nhưng mỗi người đều mang theo một ý nghĩ riêng, chỉ là thi thoảng, đống lửa đỏ rực bên dưới lại phát ra những âm thanh tích tách, giống như giọt nước rơi xuống đáy hồ, khiến cảm xúc của bọn họ giao động.

Nơi này không ở lại được lâu, Lăng Tiêu và An Hàm ngồi đây một lúc rồi cũng lên đường.

Khác với bọn họ, Mạc Lâm trung uý lại là một người đàn ông trung niên già dặn, người này tính tình cương trực, thẳng thắn, khi xưa được cha của nguyên chủ tin dùng, tuy chức vị không phải là rất cao, nhưng ngay cả Cố Thừa Duật cũng kính nể gọi y là chú.

Lăng Tiêu cũng không tuỳ tiện thay đổi mối quan hệ của nguyên chủ, y vẫn theo như lúc trước mà xưng hô với Mạc Lâm.

"Chú, việc này phải nhờ chú vất vả đi một chuyến rồi"

Mạc Lâm cười cười, bàn tay thô ráp đặt trên vai Lăng Tiêu vỗ vỗ vài cái: "thằng nhóc này, con đã gọi chú một tiếng chú, làm sao lại phải khách sáo như thế chứ?

Chưa kể chú cũng là người dân của nước Nam, là người trong quân đội, việc này vốn là trách nhiệm của chú.." dừng lại một chút, Mạc Lâm thật sâu nhìn Lăng Tiêu, lại giống như từ trong khuôn mặt của y nhìn tới một người, lúc lâu sau ông mới cười nói: "đứa nhỏ trưởng thành, cha cháu mà thấy cháu như thế này, chắc chắn sẽ rất tự hào về cháu.."

"Chú?"

Mạc Lâm nghiêng mặt sang chỗ khác tránh đi tầm mắt của Lăng Tiêu, sau đó mới nói: "đi đi, việc còn lại cứ giao cho chú"

Lăng Tiêu biết mối quan hệ giữa Mạc Lâm và cha nguyên chủ không tầm thường, hắn mím môi, cũng không nhìn thêm người đàn ông vì đang kìm chế mà bả vai đều hơi run lên kia.

Lăng Tiêu xoay người lại, hắn ngẩng mặt lên nhìn bầu trời, ánh mắt trầm lặng không rõ cảm xúc, chỉ là hắn biết, có những việc vẫn nên kết thúc rồi.

Lâm Thành, Tây Thành, Nam Thành, Đông Thành, Đông Kinh, Nam Kinh nằm ở phía Bắc gọi là phương Bắc.

Còn Hoa Kinh, Tây Kinh, Hoa Thành, An Thành, Quỷ Thành ở phía Nam được gọi là phương Nam, tuy cả hai phương Bắc, Nam bên ngoài đã được thống nhất gọi chung là Nam quốc, nhưng mà bên trong lại ngầm bị chia rẽ, cha của nguyên chủ khi mất có hai người con, một đứa con nuôi và một đứa con đẻ.

Cố Thừa Duật là con ruột, hắn ta danh chính ngôn thuận mà đi lên kế nghiệp cha hắn, Cố Tư Nam là con nuôi, được cha của nguyên chủ bồi dưỡng từ nhỏ để ở bên trợ giúp Cố Thừa Duật.

Nhưng mà khi ấy nguyên chủ đã có Lương Nhất ở bên, vả lại hắn nghĩ Cố Tư Nam tâm tư không đơn thuần mà vứt hắn sang một bên không quan tâm, hai người này sau đó vì hiểu lầm mà khiến cho quan hệ của bọn họ tan vỡ, Cố Tư Nam tức giận bỏ đi phương Nam, khi ấy nơi đó loạn lạc, Cố Thừa Duật cứ nghĩ rằng Cố Tư Nam sẽ chết ở nơi bạo loạn đó, nhưng Cố Tư Nam tài giỏi, khi ấy hắn mới có hai bảy tuổi mà có thể dùng chính tài sức của mình mà chiêu mộ binh sĩ, dẹp yên được giặc bên trong và ngoài.

Từ đó người dân ở phương Nam đều nghe theo hắn, đưa Cố Tư Nam lên thành thống đốc, trở thành nơi cai trị kinh tế độc lập, Cố Thừa Duật sau đó cũng không giao lưu gì với Cố Tư Nam mà chuyên tâm thống trị phía Bắc, nhưng mà được vài ba năm liền bị phương Tây chen vào, khi ấy nguyên chủ cố chấp, nếu hắn khiến cho Cố Tư Nam giúp đỡ thì có thể đánh đuổi được quân Pháp rồi, cũng không phải liều mạng.

Lăng Tiêu mới không giống như nguyên chủ, hắn để Mạc Lâm trung uý đi tới Hoa Kinh tìm Cố Tư Nam, hiện tại vũ khí không đủ dùng, quân lực còn suy yếu, hắn cần thêm viện binh.

Mà Cố Tư Nam này tuy bề ngoài lạnh nhạt, tâm tư khó dò, nhưng thật chất hắn rất quan tâm nguyên chủ, Lăng Tiêu tới bây vẫn nhớ tới hình ảnh cuối cùng lúc tiếp thu cốt truyện, Cố Tư Nam khi nghe tin Cố Thừa Duật bị bắt lại, đêm khuya hắn ta vội vã chạy từ Hoa Kinh tới Đông Kinh, đáng tiếc khi thấy người thì cũng chỉ nhặt được xác.

Cửa hàng hệ thống bởi vì 666 đang thăng cấp mà đã bị đóng băng, Lăng Tiêu chỉ có thể dựa theo trí nhớ của bản thân và đống đồ trước mắt mà chế tạo vũ khí.

Lại nói Pháp quốc lúc này cũng đang bị Anh quốc xâm chiếm, chắc chắn sẽ không trụ được lâu.

Vẫn tiếp tục đi theo kế hoạch, mấy ngày này, Lăng Tiêu cùng với An Hàm mang theo quân đội đi đánh chiếm khắp nơi, dùng súng bắn rơi máy bay của Pháp, thậm chí còn dùng bom nổ căn cứ của bọn họ.

Pháp quốc và Nam quốc giằng co ba tháng, cuối cùng Pháp quốc không chịu được nữa mà đầu hàng.

Đứng trước sân bay, Lăng Tiêu nghi hoặc mà nhìn Laure, hắn chỉ thấy người trước mắt này càng thêm điên cuồng, Laure từ lâu đã mất đi vẻ mặt ôn hoà, việc gì cũng nắm chắc phần thắng trên bàn tay, mà hiện tại, gã ta hiện giờ rất phù hợp với trạng thái của kẻ thua cuộc.

Của kẻ thua cuộc.

Laure cười lạnh một tiếng, dã tâm của gã từ xưa tới nay đều lớn, tuyệt đối sẽ không để bản thân mình chịu thiệt bất cứ chuyện gì, nếu nói gã sẽ thoả hiệp, vậy thì càng phải nói rằng gã ta sẽ khiến cho tất cả mọi người đều phải đồng quy vu tận, cùng nhau đi xuống địa ngục, bởi vì gã ta chính là kẻ điên, phải, là kẻ điên.

Laure cười cười, bàn tay xương khớp rõ ràng cầm thật chặt khẩu súng, gã nhấc tay lên, dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, gã nhẹ nhàng bóp còi một cái.

Đồng tử của Lăng Tiêu hơi co lại, y nhanh chóng giơ súng mà bắn vào tay của gã, nhưng vẫn không kịp.

Bùng!

Quả bom thứ nhất nổ lên, mặt đất trấn động kịch liệt, Mạc Lâm nhìn Laure, ông không nhịn được hét lớn một tiếng: "Mày điên rồi!"

Laure giống như không thấy, hắn ta chỉ cười cười nhìn Lăng Tiêu, cùng với vết máu ở khoé miệng, khuôn mặt của gã càng trở lên điên cuồng: "ngài tổng tư lệnh, tuy không sinh ra cùng một ngày, nhưng chúng ta có thể chết cùng một ngày, vậy nên, cùng nhau xuống địa ngục đi, hâhhahahaa" vừa nói, gã vừa cầm súng bắn vào mấy thùng xăng bên cạnh.

"Dừng lại đi, cậu thua rồi" Lăng Tiêu lạnh lùng nói.

Laure bật cười, ánh mắt ôn nhu thâm tình ẩn ẩn chút hưng phấn: "hahaha, ngài tổng tư lệnh, không, Cố Thừa Duật, nếu khi trước cậu ngoan ngoãn một chút, tôi sẽ bằng lòng mà tha cho cậu, thậm chí sẽ cho cậu nhiều hơn những thứ mà cậu muốn kìa, nhưng cậu hết lần này tới lần khác lại khiêu chiến hết sự nhẫn nại của tôi.." nói tới đây, ánh mắt của Laure bỗng trở lên lạnh băng, gã thật sâu mà nhìn Lăng Tiêu, âm thanh khàn khàn giống như phát ra từ tận đáy họng: "vậy nên, chúng ta cùng nhau đi chết đi!"

Gã không cam lòng, không cam lòng, rõ ràng thắng lợi đã nghiêng về phía gã, tại sao lại bất thình lình nhảy ra một Cố Thừa Duật!

Nếu như không phải lần trước gã không nhẫn tâm, chắc chắn những người trước mắt này đều đã nằm dưới đống mồ!

Laure nghiến răng, âm thanh khàn khàn mà hét lên: "tới!

Gϊếŧ chết bọn chúng!"

"Ở sân bay có mai phục!"

Cố Tư Nam quay mặt nói với Lăng Tiêu, Lăng Tiêu gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Laure thật sự là tên điên, hắn ta biết rằng mình sẽ không thắng được nên đã cho người mai phục ở đây kéo dài thời gian không cho quân Lăng Tiêu chạy, bên dưới lại còn dấu thêm bom và dầu hoả, hành động này hoàn toàn là muốn chết cùng bọn họ.

Lăng Tiêu cau mày, lúc này hắn chỉ có thể ở đây đánh lại những người này mà kéo thêm thời gian cho người phía sau chạy thoát.

Một viên đạn không biết từ đâu bay về phía Lăng Tiêu, trong lúc Lăng Tiêu đang tính chạy tránh thoát thì đã có một bóng người mặc quân phục màu xanh bay về phía y, Lăng Tiêu ngây người ra một chút, rồi nhanh tay đỡ lấy người kia.

Một, hai, ba, ba viên đạn liên tiếp lại lao tới, đều là người kia gồng mình chắn lại, bởi vì do nguyên nhân do chiều cao, Lăng Tiêu không thấy được vẻ mặt của người kia, y chỉ cảm thấy người đang dựa vào mình khẽ run lên, nhưng bàn tay của hắn ta vẫn gắt cao bám lấy vai của Lăng Tiêu, giống như đang kiềm chế để mình không phát ra tiếng.

Lăng Tiêu sững sờ, y ngẩng mặt lên nhìn sườn mặt của người kia: "An Hàm?"

"Đại tướng.."

An Hàm thì thào, giọng nói bởi vì nhịn đau mà phát run, khuôn mặt của y lúc này đã trở lên trắng bạch, mồ hôi lấm tấm ở trên trán.

"An Hàm, cố lên một chút, tôi đưa cậu ra khỏi chỗ này"

"Đại tướng.."

An Hàm chặn lời y lại, không đợi Lăng Tiêu nói thêm, An Hàm đã đưa tay ôm chặt lấy y vào lòng, đầu hắn vùi ở cổ y, âm thanh thì thào: "đừng đi"

Đừng đi, hai chữ này, giống như một lời khẩn cầu.

Ngón tay run lên một cái, Lăng Tiêu chỉ thấy bàn tay mình đặt ở lưng An Hàm có chút ướt, không, toàn là máu, là máu của An Hàm đã vì đỡ đạn.

Lăng Tiêu im lặng, thật ra hắn muốn nói, viên đạn ấy hắn có thể tránh được, nhưng mà lời vừa tới cổ họng liền bị nghẹn lại, không đợi y lên tiếng, An Hàm đã ôm y xoay người lại, Lăng Tiêu nhíu mày, lại thấy người kia khẽ rên lên một tiếng.

"An Hàm?

An Hàm?!"

"Đại tướng..không cần, không cần lo cho tôi.."

Lăng Tiêu tức giận: "cậu bị ngốc sao?

Tưởng thân mình làm bằng sắt đá mà thay tôi chắn đạn?!"

Nói rồi Lăng Tiêu đỡ An Hàm ngồi xuống, nơi này là chiến trường, y chỉ có thể tạm thời tìm chỗ nấp mà xem vết thương cho hắn, nhưng tay vừa chạm tới áo đã bị An Hàm chặn lại.

An Hàm cầm tay y, yếu ớt mà nở nụ cười: "đừng, đại tướng, mau đi đi, nếu không..nếu không, nếu không sẽ không kịp nữa"

Lăng Tiêu dừng tay lại, ánh mắt phức tạp mà nhìn An Hàm, hắn mím chặt môi, sau mới lên tiếng: "tôi đáng để cho cậu làm vậy sao?"

"Đáng" An Hàm mỉm cười, ánh mắt chăm chú mà nhìn Lăng Tiêu, giống như muốn khắc sâu khuôn mặt hắn vào trong linh hồn: "đáng, từ, từ khi ngài đi tới, dùng tay lật hết đống đổ nát, đưa tôi ra khỏi bóng tối, mạng..mạng của tôi đã thuộc về ngài.."

"Đại tướng, Thừa Duật..ngài từng nói, nói rằng sinh mệnh ngừng lại, cũng, cũng không hẳn là kết thúc, nếu lần sau gặp lại, ngài, ngài bảo vệ tôi được không?

Chúng ta, chúng ta xem như hoà nhau.."

Nói tới câu sau, An Hàm vẫn chăm chú nhìn Lăng Tiêu, thấp thỏm mà đợi câu trả lời của y, thấy y thật lâu vẫn chưa trả lời, An Hàm miễn cưỡng cười một cái, hắn biết kết quả sẽ như vậy, nhưng vẫn cố chấp muốn thử, muốn sự tồn tại của hắn sẽ đặc biệt ở trong lòng y, tuy biết vậy, nhưng tim vẫn hơi đau.

An Hàm nhắm mắt lại, hắn từ từ cảm nhận sự xói mòn trong cơ thể, dẫu vậy, nếu có thể trở lại một lần nữa, hắn vẫn sẽ chọn như thế, chỉ mong, chỉ mong người kia có thể để hắn vào mắt một lần, để hắn có thể trở lên đặc biệt hơn những người khác trong mắt y.

Lăng Tiêu nhìn An Hàm, lần đầu tiên cảm xúc khẽ giao động, ngón tay y hơi run mà đặt vào mi tâm của hắn, một lúc lâu sau y mới mở miệng, âm thanh có hơi khàn khàn: "được"

Âm thanh rất nhỏ, dường như nó đã bị tiếng bom đạn cùng tiếng hét thảm thiết bên ngoài che khuất, nhưng Lăng Tiêu vẫn nghe rõ bản thân mình nói gì, hắn nói: "được"

Lần sau gặp lại, hắn sẽ bảo vệ y.

Giống như Huyền Ngọc, lại giống như An Hàm, bọn họ từng sóng vai nhau vượt qua biển lửa, từng ngồi cạnh nhau trong rừng rậm, dưới ánh trăng sáng, hát một bài ca không tên, mà hai người này, đều vì y mà chết.

Bờ môi Lăng Tiêu hơi run một cái, rất lâu sau hắn vẫn không nói gì, chỉ thấy cảm giác quen thuộc không biết từ đâu tràn vào trong linh hồn khiến hắn hoảng hốt, dù là Huyền Ngọc hay An Hàm, hình ảnh hai người cứ chồng chất rồi trùng điệp lại thành một.

Bỗng một giọng nói lạnh băng vang lên khiến hắn bừng tỉnh: [ting, nhiệm vụ hoàn thành, việc còn lại nguyên chủ muốn tự mình trở về giải quyết, trong vòng mười giây hệ thống sẽ cưỡng chế đưa ký chủ quay về không gian]

[ting, cảm xúc của ký chủ giao động trên 50% hệ thống sẽ cưỡng chế khởi động xoá ký ức]

Lăng Tiêu cứ vậy mà bị đưa về không gian, chỉ là hắn không biết, khi hắn đặt tia thần thức vào trong mi tâm của An Hàm, nam nhân nằm trên giường ngọc bỗng nhiên bừng mở mắt.

[hết quyển 1]

Truyện đã hoàn rồi!

TRUYỆN CÓ P2 RỒI NHA !

MỌI NGƯỜI QUA NOVEL TOON ĐỌC NHA :3

TÊN P2 LÀ:"BÀN VỀ MỘT TRĂM LOẠI PHƯƠNG PHÁP PHẢN CÔNG CỦA PHÁO HÔI" NHOA :33
 
Back
Top Bottom