[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Ongoing] Đừng Đếm Cừu
Chương 36: Nơi này cấm bơi lội
Chương 36: Nơi này cấm bơi lội
Cảm giác bị nhấn chìm trong biển lửa lần trước vẫn còn rõ mồn một.
Mùi khét lẹt của nhựa cháy xộc vào khoang mũi, cảm giác đau rát táp vào làn da trần trụi, cùng với mắt nhắm tịt không mở được và tiếng ù ù chói tai.
Mộc Nam rất ít khi có nhận thức rõ ràng về thế giới bên ngoài như vậy, cũng vì thế mà cậu thậm chí còn bỏ qua cảm xúc được gọi là sợ hãi trong lòng.
Bởi vì biết sẽ không sao, hay là bởi bản thân vốn đã quen với sự ra đi của sinh mệnh, cho dù đó là chính mình?
Khi đó mái nhà cháy rụi sập xuống đã cắt ngang những suy nghĩ của cậu về triết học hay thái độ nhân sinh, lần này cũng vậy, chẳng qua trạng thái ở trong nước còn tệ hơn một chút.
Cậu muốn nổi lên, nhưng cả người lại giống như quần áo bị ném vào trong lồng giặt của máy giặt, quay cuồng trong xoáy nước, từng đợt sóng cuốn theo nước lạnh lẽo tàn nhẫn dội vào miệng mũi cậu.
Mộc Nam trong lúc giãy giụa thấy trước mắt vẫn là một mảng tối đen, cậu thậm chí bắt đầu nghi ngờ có phải cậu bị mù rồi không.
Thời gian kỹ năng kết thúc còn bao lâu?
Sao cậu lại có cảm giác như đã ngâm mình trong nước cả thế kỷ rồi vậy?
Nhưng nếu thật sự lâu như thế thì tại sao cậu vẫn chưa chết đuối...
Đại não có tốc độ suy nghĩ cực nhanh cũng không phát huy tác dụng trong nước, chỉ có đôi tay đang quơ quào loạn xạ là có phản ứng.
Mộc Nam bỗng nhiên giơ tay vớ được một thứ gì đó, vừa mới lạnh cả tim tưởng là xác chết của ai bên cạnh, thì bỗng nhiên phát hiện xúc cảm trên tay khá lớn, hình như là vật nổi trên mặt nước.
Đây quả thực là cứu tinh từ trên trời rơi xuống!
Mộc Nam vội vàng nhoài người lên thứ đó, vừa ho sặc sụa vừa sờ soạng.
Cậu tuy không thấy gì, nhưng từ xúc cảm thô ráp có thể đoán ra đó hẳn là một khúc gỗ lớn, ở giữa có buộc một sợi dây thừng, lúc này đang được thắt chặt.
Mộc Nam cũng cảm nhận thấy bản thân đang di chuyển, nói cách khác, có người đang kéo sợi dây thừng này để lôi cậu lên bờ.
Biết được có người cứu viện, Mộc Nam cũng không phí sức giãy giụa lung tung nữa mà chỉ bám chặt lấy khúc gỗ để bản thân không bị chìm xuống quá nhanh, đồng thời dừng lại động tác giãy giụa biên độ lớn để người khác kéo cậu lên.
Tiếng ù tai hình như đã giảm bớt một chút, hy vọng sẽ không xuất hiện tình trạng thủng màng nhĩ hay gì đó, cái này thực sự phải cầu nguyện rồi.
Người trên bờ đó động tác nhanh nhẹn, cộng thêm Mộc Nam phối hợp đạp nước nên rất nhanh đã lên được bờ.
Thế nhưng cậu vừa mới chạm vào bãi cỏ, còn chưa kịp cảm nhận niềm vui sướng sau khi sống sót qua tai nạn, liền cảm thấy có người đá cậu một phát, tiếp đó một giọng thiếu niên mang theo khẩu âm vang lên:
"Anh là người ở đâu đến?
Ai cho anh bơi ở đây!"
Mộc Nam: "......"
Câu nói này không chỉ khiến lời cảm ơn ân nhân cứu mạng mà Mộc Nam định nói nghẹn lại trong cổ họng, đồng thời cũng thành công khiến Mộc Nam ý thức được tình huống có chút khác biệt so với tưởng tượng của cậu.
Cậu dùng sức lau nước trên mặt, nhìn thấy trên đất cách đó không xa có đặt một chiếc đèn măng xông, thiếu niên trước mặt che khuất hơn nửa ánh sáng, đang từ trên cao nhìn chằm chằm xuống cậu.
Xung quanh bọn họ không nhìn thấy bất kỳ ai khác, ngay cả mặt hồ sau lưng cũng vô cùng rộng lớn và tĩnh lặng...
Khoan đã, hồ?
Cậu không phải rơi từ trên cầu treo xuống sao?
Cái hồ sau lưng rộng đến đến mức không nhìn thấy bờ này, rốt cuộc cậu đã giãy giụa bao lâu mới trôi tới chỗ này vậy?
"Tôi đang hỏi anh đấy, anh điếc à?"
Thiếu niên kia nhíu mày trừng cậu, chỉ vào tấm biển bên cạnh rồi làu bàu, "Trên đó viết là ở đây cấm xuống nước, cấm xuống nước, đã nói là trong hồ không có thứ các người cần tìm đâu, tôi hôm nay mà không nhìn thấy anh thì anh cứ đợi chết đi nhé."
Mộc Nam cuối cùng cũng lấy lại được sức, chậm chạp đứng dậy làm sạch nước trong tai, đồng thời cũng không quên cười trừ: "Ừ ừ, cảm ơn cậu bạn nhỏ đã cứu anh một mạng nhé."
Lúc này cậu mới chú ý thấy đối phương còn chưa cao đến ngực cậu, tay cầm một cái xẻng nhỏ, mặc một chiếc áo phông trắng không mấy vừa vặn.
Tóc cậu bé rất ngắn, trên giày toàn là bùn đất, tuy rằng cả người lấm lem, nhưng đôi mắt kia lại vô cùng trong veo, thậm chí có chút già dặn và sắc bén không phù hợp với lứa tuổi.
Quan trọng nhất là, thiếu niên này không có vòng tay, nhưng mặt mũi và hành vi cử chỉ đều không khác gì người bình thường.
Mộc Nam nhớ lại gã tài xế xe buýt quái dị kia, âm thầm so sánh một chút, thầm nghĩ hỏng bét rồi, chẳng lẽ cậu đã quay về thế giới thực rồi sao?
Vậy Tô Bất Thức đâu, mình không ở đó thì anh ấy chẳng phải sẽ rất phiền phức sao?
Hơn nữa nào có cái game nào mới đánh được một nửa lại cho người chơi thoát ra giữa chừng...
[Phát hiện người chơi đã tỉnh lại, phó bản đã tiến vào giai đoạn hai.
Công bố nhiệm vụ 2: Xin hãy sống sót đến cuối cùng với điều kiện không phá hoại quy tắc vận hành của phó bản, chúc ngài may mắn.]
.......
Được thôi.
Tiếng thông báo vang lên trong đầu đúng lúc đã giải đáp nghi hoặc của cậu, Mộc Nam tuy cảm thấy cạn lời nhưng ít nhiều cũng yên tâm hơn.
Nói như vậy tức là đứa trẻ trước mặt này cũng là một loại NPC sao?
So với phó bản trước thì tinh xảo hơn nhiều, lẽ nào chịu nghiêm túc tạo model rồi?
Có lẽ do thời gian cậu đánh giá quá lâu nên thiếu niên đối diện rõ ràng trở nên không vui, trực tiếp cầm xẻng vỗ về phía cậu.
"Có chuyện gì thì từ từ nói!"
Mộc Nam vội vàng né tránh, "Cái đứa nhóc này sao hở tí là động thủ thế, vừa rồi em cũng đá anh một phát rồi đúng không?
Bố mẹ em đâu?"
"Cần anh quản?"
Thiếu niên kia nheo mắt lại, "Tôi chưa từng thấy anh trong thôn bao giờ, nửa đêm nửa hôm xuất hiện ở chỗ này, anh dám nói anh là người tốt sao?"
Đầu óc nhảy số cũng nhanh đấy, Mộc Nam bó tay nói: "Vậy nếu biết anh không phải người tốt thì em còn cứu anh làm gì?"
"Bởi vì trong hồ không cho bơi lội."
"......
Anh đó là chết đuối đấy, bạn nhỏ à."
Mộc Nam nói, "Thật đấy, thực ra anh là rơi từ trên cầu treo xuống.
Đây này, cũng không biết đã uống bao nhiêu nước mới giữ được mạng.
Kết quả may mắn lên được bờ thì lại phát hiện mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ, em nói xem anh có hoang mang không?"
Cậu nói nghe chân thành tha thiết đấy, nhưng thiếu niên kia ngược lại vẫn mang vẻ mặt hoài nghi nhìn cậu.
Mộc Nam nương theo tầm mắt của đối phương nhìn lên người mình thì phát hiện trên người vừa bẩn vừa dính máu lại còn rách lỗ chỗ, đã thế tóc còn ướt sũng đang dính bết từng lọn rủ xuống, chật vật thì là một chuyện, nhưng mặc kệ nhìn từ góc độ nào cũng thấy đáng ngờ cực kỳ.
Được rồi, đúng là không giống người tốt cho lắm.
"Anh vừa nhắc đến cầu treo..."
Thiếu niên kia hỏi, "Là cái cầu đi vào thôn đó hả?"
"Chắc vậy."
"Nói vậy là, anh từ trên cái cầu treo đó ngã xuống mà vẫn sống?
Không những vẫn sống mà còn đột nhiên xuất hiện trên mặt hồ?"
Thiếu niên nói, "Vậy anh vào thôn là muốn làm gì?"
"Đi du lịch, rồi bị lạc mất bạn đồng hành."
Mộc Nam mặt tỉnh bơ chém gió.
Cậu đương nhiên biết lời này vừa nghe đã biết là giả, nhưng giống như ai hồi bé cũng có cái giai đoạn trẻ trâu ảo tưởng sức mạnh vậy, chỉ cần tung ra một lời nói dối lộ liễu nhất cho đối phương bóc mẽ, rồi để thiếu niên kia đinh ninh rằng mình đã nắm thóp được một bí mật động trời.
Nói trắng ra chính là thả một mồi câu, rồi tỏ thái độ kiểu "chuyện người lớn con nít con nôi tò mò làm gì", cách này cực hiệu quả với mấy ông cụ non kiểu này.
Quả nhiên, thiếu niên đảo mắt một vòng, cũng không trực tiếp vạch trần lời nói dối của cậu.
Cậu nhóc tuổi còn nhỏ, cũng thông minh lanh lợi đấy nhưng lại không làm được việc che giấu tất cả mọi thứ.
Lúc này sự do dự và đắn đo của cậu nhóc đều bị Mộc Nam thu hết vào đáy mắt, Mộc Nam hoàn toàn không có chút cảm giác tội lỗi nào khi dùng mánh khóe với trẻ con.
Cậu chú ý tới đối phương từ đầu đến cuối đều nắm chặt cái xẻng, biết đứa trẻ này không phải không sợ như vẻ bề ngoài, bèn chủ động lùi lại một bước, đợi thiếu niên tự mình quyết định.
Nước trong tai cũng sạch gần hết rồi, nhưng nếu muốn tránh nhiễm trùng e là còn phải dùng giấy sạch hoặc tăm bông xử lý.
Trong hoàn cảnh PVP như thế này, dù là thân thể hay sức mạnh tinh thần đều không thể xảy ra sai sót gì mới được.
Cậu đang mải suy nghĩ thì tay vô tình chạm phải dái tai.
Xúc cảm lạnh lẽo truyền đến khiến cậu chợt nhận ra chiếc kẹp vành mà cậu đeo cho Tô Bất Thức và chính mình lúc còn ở trên xe vẫn chưa bị rơi mất.
Đúng rồi a, đây chẳng phải thiết bị liên lạc đó sao.
Mộc Nam lập tức ấn vào cái nút sau kẹp vành, ánh sáng màu xanh lam thoáng lóe lên, tiếp đó cậu liền dựa theo sách hướng dẫn gọi tên người nọ trong đầu.
"Giáo sư Tô?
Có nghe thấy không?"
"...Mộc Nam?"
Mộc Nam chớp chớp mắt, sau đó nhìn khắp xung quanh, vẫn không nhìn thấy Tô Bất Thức, nhưng giọng nói vừa rồi đích thực xuất hiện trong đầu cậu.
"Chất thật, cảm giác hệt như bộ đàm ý, vừa nãy ở trên xe sao tôi không nghịch thử nhỉ."
Mộc Nam tiếp tục truyền tin, "Là anh sao giáo sư Tô?
Anh sao rồi?"
"Vẫn ổn."
Có vẻ Tô Bất Thức còn thích ứng với cách nói chuyện này nhanh hơn cậu, giọng nói truyền tới lần thứ hai đã vô cùng rõ ràng rồi, "Cậu hiện tại đang ở đâu?"
"Không biết a, anh đợi tôi đi hỏi đã."
Mộc Nam lại nhìn về phía thiếu niên kia, đối phương vừa nhìn thấy vẻ mặt này của cậu liền cau mày: "Anh muốn làm gì?"
"Hỏi em chút chuyện."
Mộc Nam cười nói, "Đây là nơi nào vậy?"
"Chẳng phải anh bảo là đi du lịch sao?
Đến cả nơi này là đâu cũng không biết?"
Thiếu niên lườm cậu một cái, nhưng quay mặt đi hai giây sau vẫn trả lời, "Thôn Cống Hồ."
"Tên gì mà chả có tí mới mẻ nào."
Mộc Nam đánh giá, nhưng là trao đổi trong đầu với Tô Bất Thức, "Tôi đang ở cạnh một cái hồ, trời tối quá không nhìn rõ diện tích cụ thể, nhưng có thể xác định hồ này vô cùng lớn."
"Bên cạnh cậu có người?"
"Ừm, một cậu bạn nhỏ."
Mộc Nam truyền tin, "Tôi vừa rồi suýt chút nữa chết đuối, là đứa nhóc đó đã cứu tôi lên, nhưng mà có mỗi nó một mình ở nơi hoang vu hẻo lánh này, cũng không thấy bố mẹ đi tìm, cảm giác kỳ lạ lắm nên tôi chuẩn bị đi theo nó một lúc."
Tô Bất Thức trầm mặc giây lát: "...Nói không chừng là quy tắc vận hành của phó bản."
"Anh cũng nhận được thông báo rồi?
Cũng phải, mấy thứ đó âm hồn bất tan mà.
Tôi đi tìm anh kiểu gì giờ?"
"Không, đợi tôi tới tìm cậu là được, cậu cứ tiếp tục làm chuyện cậu muốn làm đi."
Tô Bất Thức nói, "Tôi sẽ đến rất nhanh.
À, đám người Lữ Vạn Khôn đều còn sống, nhớ cẩn thận bọn chúng."
"Yên tâm đi, nếu gặp phải tôi sẽ đi đường vòng."
Hai người kết thúc liên lạc, Mộc Nam vừa cúi đầu liền thấy thiếu niên kia đang nhìn chằm chằm vào mình, đối phương quay lưng về phía ánh sáng, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, nhìn qua có chút mơ hồ không rõ.
"Sao vậy?"
Mộc Nam bỏ tay xuống, hỏi.
"Người lớn đều thích ngẩn người mọi lúc như vậy sao?"
Giọng nói của thiếu niên rất nhẹ, sau khi hỏi xong một câu lại như không có việc gì đi nhặt chiếc đèn tăng xông trên mặt đất lên, đợi xách lên tay rồi mới khôi phục lại vẻ mặt ban đầu, "Thôi, không có gì."
"Đừng mà, nói chuyện đừng nói một nửa chứ."
Mộc Nam nói, "Em đây là muốn đi đâu?"
"Về thôn."
"Cho anh đi ké với, đã làm người tốt thì làm đến cùng đi."
"Tùy anh."
Thiếu niên liếc nhìn cậu một cái, âm thầm dịch sang bên cạnh một bước giữ khoảng cách với cậu.
Mộc Nam không cưỡng ép, vừa đi theo phía sau vừa nói: "Đúng rồi, anh tên là Mộc Nam, em cũng có thể gọi anh là anh trai."
"......"
"Nói câu gì đi mà, sao dạo gần đây một hai ba người anh gặp toàn lầm lì ít nói vậy chứ?"
"......
Anh phiền quá."
"Em nói tên cho anh biết thì anh sẽ không làm phiền em nữa, thật đấy thật đấy."
"......"
Bóng dáng hai người dần dần đi xa, mà mặt hồ vốn tĩnh lặng cũng vì gió đêm mà nổi lên sóng gợn.
Một cơn sóng đánh tới, lấp đi đống bùn đất vốn ở cạnh hồ.
Nếu có người đi qua, nói không chừng sẽ chú ý tới trên mảnh đất kia không có cỏ mọc, mà vừa mới bị người ta xới lên.
Nhưng lúc này, tất cả những gì xảy ra ở đây chỉ có nước trong hồ mới biết được.
.
Tác giả: Cừu: Đúng vậy a, NPC trong game của chúng tôi không phải ai cũng đần đâu~