Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/Ongoing] Đừng đếm cừu

[Đm/Ongoing] Đừng Đếm Cừu
Chương 36: Nơi này cấm bơi lội


Cảm giác bị nhấn chìm trong biển lửa lần trước vẫn còn rõ mồn một.

Mùi khét lẹt của nhựa cháy xộc vào khoang mũi, cảm giác đau rát táp vào làn da trần trụi, cùng với mắt nhắm tịt không mở được và tiếng ù ù chói tai.

Mộc Nam rất ít khi có nhận thức rõ ràng về thế giới bên ngoài như vậy, cũng vì thế mà cậu thậm chí còn bỏ qua cảm xúc được gọi là sợ hãi trong lòng.

Bởi vì biết sẽ không sao, hay là bởi bản thân vốn đã quen với sự ra đi của sinh mệnh, cho dù đó là chính mình?

Khi đó mái nhà cháy rụi sập xuống đã cắt ngang những suy nghĩ của cậu về triết học hay thái độ nhân sinh, lần này cũng vậy, chẳng qua trạng thái ở trong nước còn tệ hơn một chút.

Cậu muốn nổi lên, nhưng cả người lại giống như quần áo bị ném vào trong lồng giặt của máy giặt, quay cuồng trong xoáy nước, từng đợt sóng cuốn theo nước lạnh lẽo tàn nhẫn dội vào miệng mũi cậu.

Mộc Nam trong lúc giãy giụa thấy trước mắt vẫn là một mảng tối đen, cậu thậm chí bắt đầu nghi ngờ có phải cậu bị mù rồi không.

Thời gian kỹ năng kết thúc còn bao lâu?

Sao cậu lại có cảm giác như đã ngâm mình trong nước cả thế kỷ rồi vậy?

Nhưng nếu thật sự lâu như thế thì tại sao cậu vẫn chưa chết đuối...

Đại não có tốc độ suy nghĩ cực nhanh cũng không phát huy tác dụng trong nước, chỉ có đôi tay đang quơ quào loạn xạ là có phản ứng.

Mộc Nam bỗng nhiên giơ tay vớ được một thứ gì đó, vừa mới lạnh cả tim tưởng là xác chết của ai bên cạnh, thì bỗng nhiên phát hiện xúc cảm trên tay khá lớn, hình như là vật nổi trên mặt nước.

Đây quả thực là cứu tinh từ trên trời rơi xuống!

Mộc Nam vội vàng nhoài người lên thứ đó, vừa ho sặc sụa vừa sờ soạng.

Cậu tuy không thấy gì, nhưng từ xúc cảm thô ráp có thể đoán ra đó hẳn là một khúc gỗ lớn, ở giữa có buộc một sợi dây thừng, lúc này đang được thắt chặt.

Mộc Nam cũng cảm nhận thấy bản thân đang di chuyển, nói cách khác, có người đang kéo sợi dây thừng này để lôi cậu lên bờ.

Biết được có người cứu viện, Mộc Nam cũng không phí sức giãy giụa lung tung nữa mà chỉ bám chặt lấy khúc gỗ để bản thân không bị chìm xuống quá nhanh, đồng thời dừng lại động tác giãy giụa biên độ lớn để người khác kéo cậu lên.

Tiếng ù tai hình như đã giảm bớt một chút, hy vọng sẽ không xuất hiện tình trạng thủng màng nhĩ hay gì đó, cái này thực sự phải cầu nguyện rồi.

Người trên bờ đó động tác nhanh nhẹn, cộng thêm Mộc Nam phối hợp đạp nước nên rất nhanh đã lên được bờ.

Thế nhưng cậu vừa mới chạm vào bãi cỏ, còn chưa kịp cảm nhận niềm vui sướng sau khi sống sót qua tai nạn, liền cảm thấy có người đá cậu một phát, tiếp đó một giọng thiếu niên mang theo khẩu âm vang lên:

"Anh là người ở đâu đến?

Ai cho anh bơi ở đây!"

Mộc Nam: "......"

Câu nói này không chỉ khiến lời cảm ơn ân nhân cứu mạng mà Mộc Nam định nói nghẹn lại trong cổ họng, đồng thời cũng thành công khiến Mộc Nam ý thức được tình huống có chút khác biệt so với tưởng tượng của cậu.

Cậu dùng sức lau nước trên mặt, nhìn thấy trên đất cách đó không xa có đặt một chiếc đèn măng xông, thiếu niên trước mặt che khuất hơn nửa ánh sáng, đang từ trên cao nhìn chằm chằm xuống cậu.

Xung quanh bọn họ không nhìn thấy bất kỳ ai khác, ngay cả mặt hồ sau lưng cũng vô cùng rộng lớn và tĩnh lặng...

Khoan đã, hồ?

Cậu không phải rơi từ trên cầu treo xuống sao?

Cái hồ sau lưng rộng đến đến mức không nhìn thấy bờ này, rốt cuộc cậu đã giãy giụa bao lâu mới trôi tới chỗ này vậy?

"Tôi đang hỏi anh đấy, anh điếc à?"

Thiếu niên kia nhíu mày trừng cậu, chỉ vào tấm biển bên cạnh rồi làu bàu, "Trên đó viết là ở đây cấm xuống nước, cấm xuống nước, đã nói là trong hồ không có thứ các người cần tìm đâu, tôi hôm nay mà không nhìn thấy anh thì anh cứ đợi chết đi nhé."

Mộc Nam cuối cùng cũng lấy lại được sức, chậm chạp đứng dậy làm sạch nước trong tai, đồng thời cũng không quên cười trừ: "Ừ ừ, cảm ơn cậu bạn nhỏ đã cứu anh một mạng nhé."

Lúc này cậu mới chú ý thấy đối phương còn chưa cao đến ngực cậu, tay cầm một cái xẻng nhỏ, mặc một chiếc áo phông trắng không mấy vừa vặn.

Tóc cậu bé rất ngắn, trên giày toàn là bùn đất, tuy rằng cả người lấm lem, nhưng đôi mắt kia lại vô cùng trong veo, thậm chí có chút già dặn và sắc bén không phù hợp với lứa tuổi.

Quan trọng nhất là, thiếu niên này không có vòng tay, nhưng mặt mũi và hành vi cử chỉ đều không khác gì người bình thường.

Mộc Nam nhớ lại gã tài xế xe buýt quái dị kia, âm thầm so sánh một chút, thầm nghĩ hỏng bét rồi, chẳng lẽ cậu đã quay về thế giới thực rồi sao?

Vậy Tô Bất Thức đâu, mình không ở đó thì anh ấy chẳng phải sẽ rất phiền phức sao?

Hơn nữa nào có cái game nào mới đánh được một nửa lại cho người chơi thoát ra giữa chừng...

[Phát hiện người chơi đã tỉnh lại, phó bản đã tiến vào giai đoạn hai.

Công bố nhiệm vụ 2: Xin hãy sống sót đến cuối cùng với điều kiện không phá hoại quy tắc vận hành của phó bản, chúc ngài may mắn.]

.......

Được thôi.

Tiếng thông báo vang lên trong đầu đúng lúc đã giải đáp nghi hoặc của cậu, Mộc Nam tuy cảm thấy cạn lời nhưng ít nhiều cũng yên tâm hơn.

Nói như vậy tức là đứa trẻ trước mặt này cũng là một loại NPC sao?

So với phó bản trước thì tinh xảo hơn nhiều, lẽ nào chịu nghiêm túc tạo model rồi?

Có lẽ do thời gian cậu đánh giá quá lâu nên thiếu niên đối diện rõ ràng trở nên không vui, trực tiếp cầm xẻng vỗ về phía cậu.

"Có chuyện gì thì từ từ nói!"

Mộc Nam vội vàng né tránh, "Cái đứa nhóc này sao hở tí là động thủ thế, vừa rồi em cũng đá anh một phát rồi đúng không?

Bố mẹ em đâu?"

"Cần anh quản?"

Thiếu niên kia nheo mắt lại, "Tôi chưa từng thấy anh trong thôn bao giờ, nửa đêm nửa hôm xuất hiện ở chỗ này, anh dám nói anh là người tốt sao?"

Đầu óc nhảy số cũng nhanh đấy, Mộc Nam bó tay nói: "Vậy nếu biết anh không phải người tốt thì em còn cứu anh làm gì?"

"Bởi vì trong hồ không cho bơi lội."

"......

Anh đó là chết đuối đấy, bạn nhỏ à."

Mộc Nam nói, "Thật đấy, thực ra anh là rơi từ trên cầu treo xuống.

Đây này, cũng không biết đã uống bao nhiêu nước mới giữ được mạng.

Kết quả may mắn lên được bờ thì lại phát hiện mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ, em nói xem anh có hoang mang không?"

Cậu nói nghe chân thành tha thiết đấy, nhưng thiếu niên kia ngược lại vẫn mang vẻ mặt hoài nghi nhìn cậu.

Mộc Nam nương theo tầm mắt của đối phương nhìn lên người mình thì phát hiện trên người vừa bẩn vừa dính máu lại còn rách lỗ chỗ, đã thế tóc còn ướt sũng đang dính bết từng lọn rủ xuống, chật vật thì là một chuyện, nhưng mặc kệ nhìn từ góc độ nào cũng thấy đáng ngờ cực kỳ.

Được rồi, đúng là không giống người tốt cho lắm.

"Anh vừa nhắc đến cầu treo..."

Thiếu niên kia hỏi, "Là cái cầu đi vào thôn đó hả?"

"Chắc vậy."

"Nói vậy là, anh từ trên cái cầu treo đó ngã xuống mà vẫn sống?

Không những vẫn sống mà còn đột nhiên xuất hiện trên mặt hồ?"

Thiếu niên nói, "Vậy anh vào thôn là muốn làm gì?"

"Đi du lịch, rồi bị lạc mất bạn đồng hành."

Mộc Nam mặt tỉnh bơ chém gió.

Cậu đương nhiên biết lời này vừa nghe đã biết là giả, nhưng giống như ai hồi bé cũng có cái giai đoạn trẻ trâu ảo tưởng sức mạnh vậy, chỉ cần tung ra một lời nói dối lộ liễu nhất cho đối phương bóc mẽ, rồi để thiếu niên kia đinh ninh rằng mình đã nắm thóp được một bí mật động trời.

Nói trắng ra chính là thả một mồi câu, rồi tỏ thái độ kiểu "chuyện người lớn con nít con nôi tò mò làm gì", cách này cực hiệu quả với mấy ông cụ non kiểu này.

Quả nhiên, thiếu niên đảo mắt một vòng, cũng không trực tiếp vạch trần lời nói dối của cậu.

Cậu nhóc tuổi còn nhỏ, cũng thông minh lanh lợi đấy nhưng lại không làm được việc che giấu tất cả mọi thứ.

Lúc này sự do dự và đắn đo của cậu nhóc đều bị Mộc Nam thu hết vào đáy mắt, Mộc Nam hoàn toàn không có chút cảm giác tội lỗi nào khi dùng mánh khóe với trẻ con.

Cậu chú ý tới đối phương từ đầu đến cuối đều nắm chặt cái xẻng, biết đứa trẻ này không phải không sợ như vẻ bề ngoài, bèn chủ động lùi lại một bước, đợi thiếu niên tự mình quyết định.

Nước trong tai cũng sạch gần hết rồi, nhưng nếu muốn tránh nhiễm trùng e là còn phải dùng giấy sạch hoặc tăm bông xử lý.

Trong hoàn cảnh PVP như thế này, dù là thân thể hay sức mạnh tinh thần đều không thể xảy ra sai sót gì mới được.

Cậu đang mải suy nghĩ thì tay vô tình chạm phải dái tai.

Xúc cảm lạnh lẽo truyền đến khiến cậu chợt nhận ra chiếc kẹp vành mà cậu đeo cho Tô Bất Thức và chính mình lúc còn ở trên xe vẫn chưa bị rơi mất.

Đúng rồi a, đây chẳng phải thiết bị liên lạc đó sao.

Mộc Nam lập tức ấn vào cái nút sau kẹp vành, ánh sáng màu xanh lam thoáng lóe lên, tiếp đó cậu liền dựa theo sách hướng dẫn gọi tên người nọ trong đầu.

"Giáo sư Tô?

Có nghe thấy không?"

"...Mộc Nam?"

Mộc Nam chớp chớp mắt, sau đó nhìn khắp xung quanh, vẫn không nhìn thấy Tô Bất Thức, nhưng giọng nói vừa rồi đích thực xuất hiện trong đầu cậu.

"Chất thật, cảm giác hệt như bộ đàm ý, vừa nãy ở trên xe sao tôi không nghịch thử nhỉ."

Mộc Nam tiếp tục truyền tin, "Là anh sao giáo sư Tô?

Anh sao rồi?"

"Vẫn ổn."

Có vẻ Tô Bất Thức còn thích ứng với cách nói chuyện này nhanh hơn cậu, giọng nói truyền tới lần thứ hai đã vô cùng rõ ràng rồi, "Cậu hiện tại đang ở đâu?"

"Không biết a, anh đợi tôi đi hỏi đã."

Mộc Nam lại nhìn về phía thiếu niên kia, đối phương vừa nhìn thấy vẻ mặt này của cậu liền cau mày: "Anh muốn làm gì?"

"Hỏi em chút chuyện."

Mộc Nam cười nói, "Đây là nơi nào vậy?"

"Chẳng phải anh bảo là đi du lịch sao?

Đến cả nơi này là đâu cũng không biết?"

Thiếu niên lườm cậu một cái, nhưng quay mặt đi hai giây sau vẫn trả lời, "Thôn Cống Hồ."

"Tên gì mà chả có tí mới mẻ nào."

Mộc Nam đánh giá, nhưng là trao đổi trong đầu với Tô Bất Thức, "Tôi đang ở cạnh một cái hồ, trời tối quá không nhìn rõ diện tích cụ thể, nhưng có thể xác định hồ này vô cùng lớn."

"Bên cạnh cậu có người?"

"Ừm, một cậu bạn nhỏ."

Mộc Nam truyền tin, "Tôi vừa rồi suýt chút nữa chết đuối, là đứa nhóc đó đã cứu tôi lên, nhưng mà có mỗi nó một mình ở nơi hoang vu hẻo lánh này, cũng không thấy bố mẹ đi tìm, cảm giác kỳ lạ lắm nên tôi chuẩn bị đi theo nó một lúc."

Tô Bất Thức trầm mặc giây lát: "...Nói không chừng là quy tắc vận hành của phó bản."

"Anh cũng nhận được thông báo rồi?

Cũng phải, mấy thứ đó âm hồn bất tan mà.

Tôi đi tìm anh kiểu gì giờ?"

"Không, đợi tôi tới tìm cậu là được, cậu cứ tiếp tục làm chuyện cậu muốn làm đi."

Tô Bất Thức nói, "Tôi sẽ đến rất nhanh.

À, đám người Lữ Vạn Khôn đều còn sống, nhớ cẩn thận bọn chúng."

"Yên tâm đi, nếu gặp phải tôi sẽ đi đường vòng."

Hai người kết thúc liên lạc, Mộc Nam vừa cúi đầu liền thấy thiếu niên kia đang nhìn chằm chằm vào mình, đối phương quay lưng về phía ánh sáng, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, nhìn qua có chút mơ hồ không rõ.

"Sao vậy?"

Mộc Nam bỏ tay xuống, hỏi.

"Người lớn đều thích ngẩn người mọi lúc như vậy sao?"

Giọng nói của thiếu niên rất nhẹ, sau khi hỏi xong một câu lại như không có việc gì đi nhặt chiếc đèn tăng xông trên mặt đất lên, đợi xách lên tay rồi mới khôi phục lại vẻ mặt ban đầu, "Thôi, không có gì."

"Đừng mà, nói chuyện đừng nói một nửa chứ."

Mộc Nam nói, "Em đây là muốn đi đâu?"

"Về thôn."

"Cho anh đi ké với, đã làm người tốt thì làm đến cùng đi."

"Tùy anh."

Thiếu niên liếc nhìn cậu một cái, âm thầm dịch sang bên cạnh một bước giữ khoảng cách với cậu.

Mộc Nam không cưỡng ép, vừa đi theo phía sau vừa nói: "Đúng rồi, anh tên là Mộc Nam, em cũng có thể gọi anh là anh trai."

"......"

"Nói câu gì đi mà, sao dạo gần đây một hai ba người anh gặp toàn lầm lì ít nói vậy chứ?"

"......

Anh phiền quá."

"Em nói tên cho anh biết thì anh sẽ không làm phiền em nữa, thật đấy thật đấy."

"......"

Bóng dáng hai người dần dần đi xa, mà mặt hồ vốn tĩnh lặng cũng vì gió đêm mà nổi lên sóng gợn.

Một cơn sóng đánh tới, lấp đi đống bùn đất vốn ở cạnh hồ.

Nếu có người đi qua, nói không chừng sẽ chú ý tới trên mảnh đất kia không có cỏ mọc, mà vừa mới bị người ta xới lên.

Nhưng lúc này, tất cả những gì xảy ra ở đây chỉ có nước trong hồ mới biết được.

.

Tác giả: Cừu: Đúng vậy a, NPC trong game của chúng tôi không phải ai cũng đần đâu~
 
[Đm/Ongoing] Đừng Đếm Cừu
Chương 37: Hợp tác bất ngờ


Đêm nay không có trăng, Mộc Nam ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện sao ở đây đúng là sáng hơn ở thành phố rất nhiều.

Hơn nữa chất lượng không khí cũng không tệ.

Cậu liếc nhìn thiếu niên bên cạnh, đứa nhóc này vẫn luôn không chịu nói tên cho cậu biết, Mộc Nam cũng coi như lẽ đương nhiên mà cứ làm phiền cậu bé, liên tiếp hỏi mấy câu rồi đối phương mới như chợt bừng tỉnh bản thân vừa mới bị moi tin tức nên hiện tại dứt khoát ngậm miệng không chịu nói thêm câu nào nữa.

Không chịu nói cũng chẳng sao, dù gì những thứ cậu biết được cũng đủ nhiều rồi.

Đầu tiên nơi cậu đang đứng gọi là thôn Cống Hồ, sở dĩ gọi như vậy là vì trong thôn có một hồ nước khổng lồ nên mới có tên gọi này.

Theo lời thiếu niên nói, Cống Hồ là biểu tượng thiêng liêng của những người dân sống đã sinh sống đời đời kiếp kiếp ở mảnh đất này.

Thôn Cống Hồ bốn bề là núi, địa thế trũng thấp.

Nơi duy nhất kết nối với thế giới bên ngoài chính là cây cầu treo đi vào núi, dưới gầm cầu đúng là có nước chảy, nhưng hạ lưu rõ ràng là một thác nước, nguồn nước đó vốn dĩ sẽ không thể chảy ngược vào trong Cống Hồ được.

Mộc Nam nghe đến đây liền biết đối phương vẫn nghi ngờ cậu, hiện tượng kỳ dị này đối với phó bản mà nói có thể là chuyện thường tình, nhưng cậu lúc này chỉ là một người chơi chưa qua cửa nên cũng không biết phải giải thích như nào, có lẽ nếu không phải sông ngầm thì chắc giống kiểu ghép hai bản đồ lại với nhau như phó bản trước vậy.

Chẳng qua... cậu lại liếc về phía thiếu niên kia, đứa nhóc này hẳn là NPC "bình thường" nhất mà cậu từng gặp cho đến nay, có tư duy bình thường lại còn rất cá tính, không biết lát nữa vào thôn những người khác có phải cũng như vậy không.

Hai người tiếp tục đi sâu vào trong, ánh sáng phát ra từ chiếc đèn măng xông trên tay thiếu niên xua tan phần lớn bóng tối, bọn họ càng đi vào trong, càng có thể nhìn thấy lờ mờ hình dáng của những căn nhà trệt trong thôn, còn có vài tia sáng lọt ra từ cửa sổ.

Mộc Nam nhìn ngó xung quanh, bởi vì trong núi ít hoạt động giải trí nên rất nhiều dân làng đều sẽ đi ngủ sớm ngay khi trời vừa tối.

Thiếu niên đã tập mãi thành quen tình huống hiện tại, còn dặn dò Mộc Nam không được lớn tiếng ồn ào, đúng chuẩn dáng một ông cụ non.

Sự yên tĩnh này cứ thế kéo dài cho đến khi hai người đi tới trước một khuôn viên lớn, thấy có ánh đèn hắt ra từ bên trong, thiếu niên cau mày tỏ vẻ khó hiểu.

"Đó là nhà em à?"

Mộc Nam quan sát phản ứng của cậu bé bèn hỏi.

"Đi."

Thiếu niên không trả lời, nhưng động tác rõ ràng nhanh hơn vừa rồi rất nhiều.

Cậu bé đứng bên ngoài sân, giơ tay muốn gõ cửa, do dự mấy lần mới hạ tay xuống.

Qua một lúc lâu, trong sân mới truyền đến tiếng hồi đáp.

"Ai đấy?"

Đó là một giọng nói non nớt lại trong trẻo, thiếu niên sau khi nghe thấy rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới đáp: "Anh đây."

Có tiếng người đi tới mở cửa, Mộc Nam vốn dĩ còn đang nhàn nhã đứng đợi sau lưng thiếu niên, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, cậu lập tức quay đầu lại, nhưng vẫn chỉ nhìn thấy bóng tối thăm thẳm sau lưng mình.

Lại là cái cảm giác bị nhìn trộm đó.

Hơn nữa còn mãnh liệt hơn so với lúc trong bệnh viện, khoảnh khắc khi cậu quay lưng về phía màn đêm đen kịt đó, cả sống lưng nổi lên cảm giác bứt rứt khó chịu, dường như đó không còn đơn thuần là nhìn chằm chằm nữa rồi.

Không đúng, lúc cậu ở bệnh viện, rõ ràng cảm thấy "đứa bé" kia không có ác ý gì với bọn họ mà, nhưng lúc này lại...

Chẳng lẽ là một thứ khác?

"Sao vậy?"

Thiếu niên cũng bị động tác của cậu làm cho giật mình, hỏi.

"Không sao, cổ hơi bị chuột rút."

Mộc Nam đương nhiên không thể nói thật với NPC trong phó bản được, bèn giả bộ nhăn nhó đau đớn rồi vặn vẹo cổ với thiếu niên, thấy đối phương bán tín bán nghi nhưng cũng không hỏi , cậu liền tiếp tục tìm chuyện để nói, "Đây là nhà em thật à, bố mẹ vẫn chưa ngủ sao?

Người ra mở cửa là... hửm?"

Cùng với tiếng mở cửa kẽo kẹt, Mộc Nam khi nhìn thấy khuôn mặt trước mắt liền phát ra tiếng mũi nghi hoặc, mà phản ứng của đối phương cũng giống hệt cậu, chớp chớp mắt mới nhận ra: "Anh là...

Mộc Nam?"

Cái người tóc ngắn mặt tròn kia, thế mà lại là Đường Khả.

"Hai người quen nhau à?"

Ánh mắt thiếu niên đảo qua đảo lại trên người hai người, hỏi.

"Cô ấy là họ hàng của em hả?"

Mộc Nam cũng lấy làm lạ, nhướng mày không có ý định đi vào.

"Không không không, tôi chỉ ở nhờ nhà bọn họ mà thôi.

Tôi với mấy người... mấy người bạn lúc đó suýt chút nữa bị nước cuốn trôi, may mà bám vào được cành cây mới may mắn thoát nạn.

Bọn tôi ngâm mình trong nước cả một đêm!

Mãi đến sáng sớm hôm sau, có dân làng đi đốn củi trên núi nhìn thấy mới cứu bọn tôi lên được."

Đường Khả giải thích với tốc độ cực nhanh, "Anh cũng vậy à?

Ngâm trong nước một ngày một đêm?

Bọn tôi đều tưởng anh đã..."

Một ngày một đêm?

Mộc Nam hoàn toàn không ngờ sẽ xuất hiện hiện tượng thời gian không đồng bộ với người khác, nói cách khác, lúc cậu rơi xuống là buổi tối, lúc được thiếu niên này cứu lên cũng là buổi tối, cho nên cậu cứ tưởng là cùng một ngày, nhưng thực tế thì đã trôi qua một ngày một đêm rồi...

Không đúng a, tuy cậu biết bơi nhưng cũng không thể nào trong tình trạng ý thức mơ hồ mà nổi lềnh bềnh trong nước một ngày một đêm được?

Thế thì chẳng phải đã sớm biến thành ma da rồi sao!

Hai người bọn họ đầu đầy sương mù, mà thiếu niên nghe xong lại càng thêm nghi ngờ, cậu bé nhìn về phía Mộc Nam: " người có quan hệ gì?"

"Anh ấy là một thành viên trong đoàn du lịch của chị, trước đó bị lạc mất!"

Đường Khả cướp lời, Mộc Nam cũng không ngờ lời nói dối mà đối phương bịa ra lại cùng một phiên bản với cậu, mặc dù hai cái này khớp nhau một cách vi diệu, nhưng do trước đó cậu nói quá giả trân, dẫn đến tình hình hiện tại dường như ngay cả Đường Khả cũng trở nên không đáng tin theo.

Quả nhiên, thiếu niên kia thậm chí lại bắt đầu nắm chặt cái xẻng sắt rồi, may mà tiếng nói truyền từ trong sân ra kịp thời phá vỡ bầu không khí vi diệu giữa ba người: "Đại Nhạn?

Chị Đường Khả, sao mọi người còn chưa vào ạ?"

"Vào ngay đây."

Thiếu niên đáp một tiếng, không buông lỏng cảnh giác, nhưng lại là người đầu tiên đi vào sau khi đối phương lên tiếng.

Cũng chẳng phải cố ý chừa lại thời gian cho hai người bọn họ trò chuyện riêng, Mộc Nam thò đầu nhìn vào, thấy thiếu niên bước đi như gió vào trong sân.

Bên cạnh sân có một cây lựu khổng lồ, đối diện cổng là một gian nhà trệt, bên cạnh còn có gian nhà , một bé gái khoảng chừng sáu bảy tuổi đang ngồi dưới mái hiên, trước mặt đặt một cái chậu nhựa khổng lồ, còn cô bé cầm con dao, đang mổ cá.

Thiếu niên nhìn thấy cảnh này, lập tức bảo cô bé đi chỗ khác, còn bản thân thì đặt đèn măng xông xuống, rửa tay bên giếng nước rồi tiếp tục công việc của cô bé.

"Tôi ở nhờ nhà này, hai đứa trẻ này giỏi lắm á...."

Đường Khả u sầu nhìn chậu nước toàn máu rồi cảm thán, "Tôi ra khỏi phòng nhìn thấy con bé mới tí tuổi đầu đang mổ cá, dọa tôi giật nảy mình, tôi đến giờ cũng không dám giết..."

"Chắc không khó hơn giết người trong PVP đâu nhỉ?"

Mộc Nam cười như không cười nói, nhưng thấy đối phương chỉ lè lưỡi lầm bầm nói mình chính là không dám mà, liền lại chuyển chủ đề hỏi, "Vậy cô đến sớm hơn một ngày cũng không thấy bố mẹ của hai đứa nó sao?"

"Không có, mẹ của hai đứa ý hai năm trước đã nằm viện rồi, bố vừa mới mất một tuần trước, nghe nói là buổi tối uống nhiều quá ngã xuống hồ chết đuối.

Cũng chính vì vậy mà nhà bọn nó có phòng trống, trưởng thôn mới sắp xếp tôi vào nhà bọn nó."

Đường Khả nói, "Hai đứa trẻ này đáng thương lắm.

Ồ đúng rồi, đứa nhỏ là em gái tên La Ngư, đứa lớn là anh trai, tên La Nhạn, không ngờ là cậu bé nhặt cậu về đấy."

"Nói nhặt thì cũng không sai..."

Mộc Nam nói, cậu thầm nghĩ đứa nhóc kia giấu tên suốt cả dọc đường chẳng phải cuối cùng vẫn bị lộ tẩy đấy thôi, "Cậu nhóc đó cũng khá thú vị đấy."

"Đúng vậy, chỉ là anh trai có hơi phòng bị người khác quá, nhưng mà tuổi vẫn nhỏ mà bố mẹ không ở bên cạnh nên chắc ai cũng vậy thôi, nó là một đứa trẻ vô cùng kiên cường đấy."

Đường Khả nói, "Đúng rồi, suýt chút nữa quên hỏi, sao anh lại vào thôn muộn hơn những người chơi khác một ngày thế?"

"Không giấu gì cô, tôi hiện tại đang nghi ngờ có phải tôi đã trôi nổi trong Cống Hồ một ngày một đêm hay không."

"Hả?"

Đường Khả kinh hãi, giống như đang phán đoán xem cậu có đang nói đùa hay không, "Không thể nào?

Cái hồ đó lớn như vậy, cho dù không chết đuối...

Không đúng, nếu có dân làng nhìn thấy, cũng sẽ không để anh trôi nổi trên đó đâu."

Cô vừa nhắc đến cái này Mộc Nam liền nhớ tới cú đá của La Nhạn dành cho cậu, bất đắc dĩ nói: "Phải a, trong hồ hình như không cho bơi lội, tôi bị mắng cho té tát vào mặt đây này."

"Không không, không phải vì cái này."

Đường Khả nói, ban nãy nói chuyện hai anh em nhà người ta thì cô còn thẳng thắn vô tư, hiện tại ngược lại biết hạ thấp giọng xuống, "Cống Hồ được người trong thôn gọi là 'nước mắt của nữ thần', nghe nói sâu không thấy đáy, bên trong còn có thần tiên bọn họ thờ cúng sinh sống nữa.

Tôi ở đây dạo quanh một ngày, phát hiện dân làng cực kỳ cung kính cái hồ kia, đâu có ai cho phép anh trôi nổi trên mặt nước?"

"Có thể đừng hình dung tôi như một đống rác làm ô nhiễm hồ nước được không."

Mộc Nam cạn lời, "Nhưng mà cái hồ đó dìm chết người rồi cơ mà?

Cô không phải bảo bố của hai đứa nhóc kia bị..."

Vẻ mặt của Đường Khả bỗng trở nên phức tạp: "Đúng, nhắc tới thái độ của bọn họ cũng khá rợn người.

Hôm nay tôi hỏi chuyện này, có một ông lão nói cái gì mà, 'Đó là người được thần Cá lựa chọn, được đón vào trong Long Cung hưởng phúc rồi'.

Người rơi xuống nước chết đuối nhưng không có một ai đi vớt, đến giờ vẫn chưa tìm thấy thi thể, anh nói xem có quỷ dị không?"

"Nhưng mà, nếu không có thi thể thì lại làm sao biết người đó là rơi xuống nước chết đuối?"

"Hình như do tìm thấy bình rượu ông ta dùng để đựng rượu, còn có giày.

Đúng, sau đó còn thấy một số vết cào nắm gì đó, người lớn tuổi ở đây đều nói tiếng địa phương nên hơi khó hiểu."

Đường Khả nói, "Dù sao tôi cảm thấy khá rợn tóc gáy, cho dù đã tham gia nhiều ván trò chơi rồi nhưng NPC ở đây mang lại cho tôi cảm giác kỳ lạ lắm..."

"Hừm."

Mộc Nam không cho ý kiến, cậu nhớ tới cảm giác bị nhìn trộm lúc trước, vẫn quyết định sẽ không kể chuyện này khi chưa nắm bắt được quá nhiều manh mối, "Nhưng mà cô đem những manh mối này nói cho tôi biết, không sợ đồng đội thực sự của cô khó chịu sao?"

"Anh nói Hải Nguyệt á?"

Đường Khả nói, "Sẽ không đâu, chính giáo sư Tô nhờ tôi chăm sóc anh mà, Hải Nguyệt lúc đó cũng có mặt nên coi như là đã ngầm đồng ý rồi.

Ây da, A Nam anh cứ coi bọn tôi cũng cùng một nhóm là được rồi!"

Chờ đã, sao lại lập thành nhóm bốn người nữa rồi?

Mộc Nam nghe thấy cách xưng hô thân thiết kia suýt thì cắn phải lưỡi: "Giáo sư Tô?

Mấy người đều gặp nhau hết rồi sao?

Hơn nữa, đây hình như là giải cá nhân..."

"Ây!

Ngốc chết đi được!"

Đường Khả bẻ ngón tay đếm cho cậu xem, "Nhưng bên phía Lữ Vạn Khôn có một đống người như này nè!

Không lập team thì đối đầu trực diện kiểu gì?

Hơn nữa đợi khi thật sự xuất hiện tình huống chỉ có thể sống một hai người thì chúng ta lại giải trừ hợp tác tàn sát lẫn nhau là được rồi mà."

"Tại sao cô có thể trắng trợn nói ra loại chuyện này như vậy..."

Mộc Nam chỉ đành nói, "Được thôi, được thôi.

Kỳ thực tôi cũng rất vui lòng hợp tác, vậy chúng ta tạm thời kết liên minh, không vi phạm quy tắc của phó bản cũng như của chúng ta, có được không?"

.

Tác giả: Giáo sư Tô đang vắt chân lên cổ chạy.....

Tự dưng phát hiện ra chương này chia team thú vị ghê, hai đứa mồm mép đi chung một chỗ, còn hai người kiệm lời thì đi chung một nhóm.

Hy vọng bên kia sẽ không thấy quá nhàm chán (mà chắc là thấy lỗ tai thanh tịnh hơn hẳn ấy chứ!)
 
[Đm/Ongoing] Đừng Đếm Cừu
Chương 38: Lão Tài


Thực ra cậu cũng là bởi phép lịch sự xã giao nên mới phụ họa theo lời của đối phương thôi.

Dù sao thì Tô Bất Thức đang không ở bên cạnh, cậu không thể hoàn toàn tin lời nói một chiều của cô gái này.

Nhưng vì cậu bây giờ cũng chưa định gây chiến với người chơi khác, nên cứ tiếp tục giữ cái vỏ bọc hòa bình này cũng đâu mất gì.

Đường Khả nhìn có vẻ rất hài lòng với câu trả lời của cậu.

"Đúng rồi."

Mộc Nam nhớ tới câu hỏi ban nãy bèn hỏi lại, "Nghe ý của cô tức là lúc đó giáo sư Tô đang ở cùng Đào Hải Nguyệt, và rồi mấy người chạm mặt nhau hôm qua?"

"Không phải, hôm qua suýt bị nước cuốn trôi xuống dưới thác giống tôi là những người chơi khác tôi cũng không quen.

Xong đến sáng sớm hôm nay, lúc tôi được cứu về thì vừa khéo nhìn thấy hai người bọn họ ở trong thôn."

Đường Khả nói, "Hải Nguyệt và giáo sư Tô đều được phân đến nhà trưởng thôn ở cách vách, tôi kể anh nghe nè, sân nhà trưởng thôn to lắm, Lữ Vạn Khôn cũng ở bên đó cùng bọn họ luôn."

Mộc Nam tưởng tượng khung cảnh bọn họ đối đầu gay gắt, nói: "Vậy chắc ngứa mắt nhau lắm nhỉ?"

"Chứ còn gì nữa."

Đường Khả nói, "Dù sao sau khi trưởng thôn phân chia chỗ ở xong, bọn họ liền trực tiếp chia nhau đi điều tra, tôi đợi đến tận bây giờ, vậy mà bên nhà đó vẫn chưa thấy mống nào về...

Cũng không biết hai người họ hiện tại sao rồi."

"Giáo sư Tô đang trên đường quay lại rồi, đừng lo."

Mộc Nam nói.

"Vậy thì tốt quá, hai người có đạo cụ liên lạc à?"

Đường Khả hỏi, hỏi xong mới phát hiện nghe ngóng đạo cụ và kỹ năng của người chơi khác là hành vi vô cùng không nên, liền vội vàng bổ sung một câu, "Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, A Nam anh không cần trả lời tôi đâu...

À, anh xem anh ướt sũng thế này, để tôi đi đun chút nước nóng cho anh tắm rửa."

Mộc Nam còn chưa kịp đáp lời, đối phương đã vội vã chuồn vào trong nhà rồi.

Cô gái tên Đường Khả này ở một số phương diện đúng là rất có thiên phú, là một người chơi mà lại thành thạo việc xin ở nhờ nhà NPC, hơn thế La Nhạn cũng ngầm đồng ý cho cô chạy lung tung khắp nơi, còn bảo em gái vào nhà lấy khăn lông cho cậu.

"Không ngờ em chu đáo thế cơ đấy."

La Nhạn vẫn ngồi trên ghế đẩu mổ cá, Mộc Nam ngồi xổm cách chậu nhìn cậu bé, "Là bởi vì từ nhỏ đã chăm sóc em gái sao?"

"Anh moi tin tức cả một đường rồi mà vẫn chưa moi đủ à?"

La Nhạn ngước mắt lườm cậu một cái.

"Ha ha, thông minh thật đấy."

Mộc Nam cười nói, không hề có một tia xấu hổ nào khi bị vạch trần.

Đèn trong sân treo ở trước cửa nhà ngói, vừa khéo chiếu sáng đồ trong chậu gỗ và cả người đang mổ cá.

Ban nãy dưới ánh đèn măng xông nhìn không rõ lắm, giờ Mộc Nam mới để ý ngũ quan của đứa nhóc này có phần quá đỗi thanh tú so với một đứa con trai.

Nhưng ngặt nỗi nó cứ luôn giữ cái bộ mặt lạnh tanh, nên nếu không nhìn kỹ thì đúng là chẳng ai nhận ra.

Ví dụ như hiện tại, vẻ mặt La Nhạn vẫn cứ dửng dưng như không, ếu chỉ nhìn vào biểu cảm ấy, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi một đứa nhóc mới tí tuổi đầu mà ra tay lại gọn gàng, dứt khoát đến thế.

Mộc Nam tin chắc đối phương cũng thuộc kiểu NPC khai thác manh mối quan trọng, bèn sau khi nhận lấy khăn mặt từ tay La Ngư, vừa lau vừa tiếp tục tán gẫu với cậu bé: "Ây, nhắc mới nhớ, em là một đứa trẻ con, nửa đêm nửa hôm không ngủ, cầm cái xẻng chạy ra bờ hồ làm gì thế?"

"......Nghịch đất."

"Em lớn thế này rồi còn nghịch đất?"

"Không được chắc?"

La Nhạn liếc cậu một cái, "Chẳng lẽ chỉ có anh mới được phép chém gió chắc?"

"Còn rất lanh lợi."

Mộc Nam cười nói, không định tốn sức đào sâu những vấn đề hỏi không ra kết quả này nữa, "Con cá này to thật đấy, tự em bắt hay được người khác cho thế?"

"Ở trong lu nước ấy ạ!"

La Ngư chống cằm nhìn hai người bọn họ, bỗng nhiên chỉ vào cái lu nước lớn trong sân, giọng nói lanh lảnh chen vào.

"Đến giờ em đi ngủ rồi."

La Nhạn nhắc nhở cô bé, "Đi đi, anh không ở một mình đâu, không cần lo cho anh."

La Ngư nghe vậy thì bĩu môi, tuy rằng có chút không muốn nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy: "Được rồi, vậy Đại Nhạn...

Anh cũng nghỉ ngơi sớm nhé, ngủ ngon, anh trai này cũng ngủ ngon ạ."

"Ngủ ngon ~" Mộc Nam cười híp mắt tạm biệt cô bé, đợi người vào nhà rồi mới nói, "Em xem, em gái em lễ phép biết bao."

"Vừa rồi anh đang nhìn cái gì?"

La Nhạn bỗng nhiên hỏi ngược lại.

"Anh đang nghĩ, em với em gái em nhìn không giống nhau lắm nhỉ."

Mộc Nam trùm khăn lên đầu, không bỏ qua động tác cạo vảy cá bỗng khựng lại của đối phương, "Oii, em căng thẳng cái gì?"

"......"

La Nhạn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén hơn nhiều so với lúc ở bờ hồ, "Anh..."

"Hai người nói cái gì đấy?

Cho tôi nghe với ~" Đường Khả đột nhiên xuất hiện cắt ngang lời chưa nói hết của La Nhạn, cô gái này hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của Mộc Nam, cực kỳ tự nhiên ngồi xuống bậc thềm bên cạnh.

Trên trán cô vẫn lấm tấm mồ hôi, chứng tỏ sau khi đun nước xong liền lập tức chạy tới, nhìn ra được là cô thực sự rất muốn thu thập manh mối trong phó bản.

"Tốc độ này của cô cũng nhanh quá rồi đấy, chắc chắn là than đã cháy chưa?"

Mộc Nam cười cô, "Hai bọn tôi đang tán gẫu, cô muốn nghe cũng được, vừa nãy tôi đang hỏi cái gì ấy nhỉ...

À đúng rồi, tôi muốn uống canh đầu cá, hỏi em ấy con cá to thế này ở đâu ra."

"Bố em bắt được hồi trước rồi để nuôi trong lu nước."

La Nhạn thấy Mộc Nam che giấu chuyện vừa rồi liền nhìn cậu một cái, tiếp tục nói, "Lúc em đi vắng con cá này đã có vẻ không ổn rồi, cuối cùng vẫn là chết trong sân, Tiểu Ngư sợ em không về cá sẽ bị hỏng, nên dậy xử lý."

"To thế này, chắc khó bắt lắm nhỉ?"

Đường Khả hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào trong chậu, "Trên mình con cá này còn có hoa văn đốm đen nè, đây là cá gì vậy?"

Con cá này dài chừng 1 mét, đầu cá đã bị mổ ra bỏ vào trong túi, thân cá đúng như lời Đường Khả nói, chi chít những hoa văn màu đen, nhìn là biết thuộc loại rất khó câu được.

"Đây là lão Tài."

La Nhạn nói, dùng tiếng địa phương khiến Đường Khả phải suy nghĩ một hồi xem là hai chữ nào, "Ở chỗ bọn em còn gọi là cá hiếu, trong Cống Hồ có rất nhiều, người bên đền thờ đều nói đây là cá dưới trướng của Thần Cá, vì rất khó bắt, thông thường cũng không câu được."

"Lão Tài?

Cá hiếu?"

Đường Khả nói, "Cái tên kỳ lạ thật."

Động tác trên tay La Nhạn không dừng, nói tiếp: "Loại cá này khi mới sinh ra, bởi vì cá mẹ đẻ trứng xong không còn sức lực kiếm ăn nên cá con sẽ chủ động chui vào trong miệng cá mẹ cho nó ăn."

"Hả?"

"Cho nên người ở đây ai cũng khen nó có hiếu, lúc thờ cúng Thần Cá cũng sẽ thờ cả nó luôn."

La Nhạn nói, nó gạt đi lớp vảy trên dao, rồi cực kỳ khẽ khàng cười một tiếng, "Nhưng em cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì cả, đến con của mình cũng ăn mà cũng được gọi là bố mẹ sao?"

"......"

Đường Khả như nhận ra cảm xúc kỳ lạ trong giọng điệu của đối phương, bỗng nhiên không biết nên nói gì cho phải, cô lặng lẽ nhìn sang Mộc Nam, kết quả thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào con cá trong chậu, đăm chiêu suy nghĩ.

"Hây hây, nói gì đi chứ."

Đường Khả nhỏ giọng chọc chọc cậu, "Muốn uống canh đầu cá cũng không cần gấp như vậy đâu!"

"Ừm, đúng thật."

Mộc Nam gật đầu, cũng không biết là tán thành cái gì, Đường Khả nghi ngờ cậu căn bản không nghe mình nói chuyện.

Quả nhiên, giây tiếp theo Mộc Nam liền chỉ vào đầu cá trong chậu hỏi: "Vừa nãy em nhắc tới lúc thờ cúng Thần Cá sẽ mang theo cả nó, thế chỗ bọn em ai cũng tin cái vị thần trong Cống Hồ kia sao?"

"Ừ, mọi người đều tin."

La Nhạn nói, "Trong phòng khách còn có tượng thần...

Nhà nào cũng có."

"Ồ đúng rồi!

Tượng thần đó!"

Đường Khả chỉ mong bọn họ chuyển chủ đề, lúc này cũng như chợt nhớ ra thứ gì đó, cọ một cái rồi đứng dậy, "Chị có thể đưa A Nam đi xem một chút không?"

"Tùy."

La Nhạn đáp một tiếng, cúi đầu tiếp tục cạo vảy cá.

Nhận được sự cho phép, Đường Khả cũng đợi thêm nữa, kéo Mộc Nam chạy vào trong phòng khách.

Căn phòng rất âm u, không đủ rộng nhưng đủ sâu, xung quanh bày biện ghế dựa, đối diện cửa là một chiếc bàn thờ, tất cả đều cũ lắm rồi, càng đi vào trong càng ngửi thấy rõ mùi gỗ mục nát.

"Dọa chết tôi rồi, tôi vừa nãy có phải nói sai gì rồi không?"

Đường Khả hỏi nhỏ, giọng nói vẫn rất căng thẳng, "Thằng bé đó đã không có bố mẹ, nghe thấy truyền thuyết mà lại phản ứng như vậy, liệu có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi không..."

"Nó cũng có phải người thật đâu, cô lo nó buồn làm gì?"

Mộc Nam cười một tiếng.

"Thì đúng là vậy, nhưng mà..."

"Ừ, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ."

Mộc Nam giúp cô bổ sung nốt vế sau, tiến lên trước hai bước nhìn về phía tượng thần trên bàn thờ, "Suy nghĩ của trẻ con trong đa số tình huống thường rất đơn thuần, bởi vì bọn chúng vẫn chưa giỏi che giấu bản thân.

Nhưng La Nhạn thì không giống, thằng nhóc đó ẩn ý nửa ngày, cuối cùng cũng dụ được tôi qua đây xem tượng thần rồi."

"Hả?"

Đường Khả sững sờ, "Em ý cố ý để anh tới xem tượng thần?"

Mộc Nam không trả lời, sự chú ý của cậu hiện tại đều dồn vào tượng thần trước mặt.

Sự thật chứng minh La Nhạn có thể đã lo xa rồi, phàm là người lần đầu tiên nhìn thấy thứ này thì rất khó không bị nó thu hút.

"Tượng thần" cao khoảng hơn hai mét, toàn thân đen kịt, trông có vẻ khá nặng.

Ở trung tâm là một bức tượng đầu cá thân người ngồi ngay ngắn trên đài sen, đầu cá dữ tợn còn thân người thì sưng phù, bụng vô cùng lớn.

Phần đế được điêu khắc thành hình dạng mặt nước, bao quanh đài sen là một đàn cá đang rẽ nước nhô lên, hễ là phần lộ ra khỏi mặt nước đều được chấm những đốm đen lộn xộn bằng sơn phản quang, nhìn hệt như những lớp vảy sống động như thật, mà đầu của chúng đều hướng về trung tâm đài sen, khiến người ta vô cớ liên tưởng đến cảnh tượng vạn người quỳ bái, nhưng lại toát lên vẻ tà khí khó tả.

Nhìn chung, thứ này đúng như Mộc Nam suy đoán, cực kỳ quỷ dị, hơn nữa thứ dân làng trong thôn Cống Hồ thờ phụng còn chẳng phải tượng thần chính thống gì, vậy thì bắt đầu thú vị rồi đây.

"Không được, tôi không thể nhìn chằm chằm thứ này quá lâu."

Đường Khả "hít" một tiếng, đưa tay xoa xoa da gà nổi trên cánh tay, "Hội chứng sợ lỗ lại tái phát rồi."

"Vậy thử tưởng tượng nó thành món bánh Stargazy Pie (*) đi?"

Mộc Nam liên tưởng nói.

"Ọe, anh nói thế không phải càng buồn nôn hơn à?"

"Biết đâu dụng ý của nó là thế đấy, giống như rất nhiều tượng thần trấn trạch thường được tạc với dáng vẻ nhe nanh múa vuốt để dọa ma ấy mà...

Đùa thôi, cái này chắc chắn không phải."

Mộc Nam nhìn biểu cảm cạn lời của Đường Khả thì biết điều ngậm miệng , "Có điều quả nhiên a, đám cá xung quanh đài sen vậy mà đúng là cá chuối."

"Ô (*) gì cơ?"

(*): 乌 để từ đơn dịch âm Hán Việt là ô.

"Cá chuối, hay còn gọi là tài ngư (*), tên gọi phạm vi rộng hơn thì là cá quả, cái này nói không chừng cô từng nghe qua rồi."

Mộc Nam nói, "Chính là con mà thằng nhóc đó đang làm thịt đấy, cơ mà có thể dài tới hơn 1 mét thế kia thì chắc cũng sống được khá lâu rồi."

(*): Thật sự tui tra lòi mắt cái tên 财鱼 nó chỉ viết là tên khác của cá chuối (miền Bắc), cá lóc (miền Nam) chứ cũng không rõ tên thuần việt của nó, để cá tài nghe ngứa zl nên tui để thẳng hán việt nhé.

Còn lý do nó được gọi là tài ngư bởi nó mang lại nhiều lợi ích lắm, nói chung bổ nên người ta coi nó như loại cá mang may mắn, maybe~

Đường Khả nghe vậy, lặng lẽ quay đầu lại liếc một cái, thấy đứa trẻ kia vẫn ngồi dưới mái hiên mổ cá, lúc này mới yên tâm hơn đôi chút: "Vậy cái mà em ý kể ban nãy... không phải đang kể chuyện ư?"

"Đúng là có chuyện này, nhưng không phải như cô nghĩ đâu."

Mộc Nam nói, "Người ở một số nơi khen nó hiếu thảo, nhưng người ở một số nơi khác lại nói nó ăn thịt con rất độc ác, đầy là do sự khác biệt vùng miền, là hiện tượng rất bình thường.

Nhưng thực tế cá quả nuốt cá con chỉ vì miệng nó rất lớn nên có thể cung cấp một nơi trú ẩn cho cá con khi nguy hiểm ập đến mà thôi, chứ không phải thật sự sẽ nuốt cá con vào bụng."

.

Tác giả: A Nam thay phần tui phổ cập hết kiến thức ròi đó~

(*) Bánh đầu cá Stargazy Pie (ghê zl, tui cx sợ)
 
[Đm/Ongoing] Đừng Đếm Cừu
Chương 39: Lưỡi câu và mồi nhử


"Còn có loại chuyện này sao....."

Đường Khả lại quay đầu về, "Từ đã, hóa ra anh có nghe em ý kể chuyện à, thế chúng ta...có cần nói cái này cho em ý biết không?"

"Muốn đi giải thích cũng được thôi, có điều như tôi nói ban nãy, nó không phải người thật."

Mộc Nam nhún vai nói.

Hàm ý chính là mọi lời giải thích đều bằng thừa.

Những gì NPC nói ra tựa như lời thoại được soạn sẵn vậy, bạn có thể tìm cách giải mã chúng, nhưng nếu muốn khuyên can thì gần như là nhiệm vụ bất khả thi, làm gì có chuyện NPC lại chịu nghe lời người chơi mà dám đi chệch khỏi cốt truyện cơ chứ?

Hơn thế, cá hiếu hay cá độc ác đều như nhau, những cái này đều là ý nghĩa mà con người gán cho sinh vật phi nhân loại, nhưng nói cho cùng cá cũng chỉ là cá, giống như trò chơi cũng chỉ là một đống dữ liệu mà thôi.

Đường Khả vì thế mà trầm mặc hồi lâu, cô không đồng ý, cũng chẳng phản bác.

Đến cuối cùng cô chỉ mím mím môi rồi hỏi: "Vậy, 'Thần Cá' mà thôn Cống Hồ thờ phụng thực sự tồn tại sao?"

Vấn đề này......

Nếu cậu gặp loại chuyện này trong hiện thực đương nhiên sẽ không tin, Mộc Nam thầm nghĩ, nhưng phó bản là do người Sói nhào nặn ra, nếu thật sự muốn tạo ra một sự tồn tại cao cao tại thượng ở cái thôn nhỏ khép kín này cũng không phải là chuyện không thể.

"Haizz, tôi hỏi câu thừa thãi rồi."

Đường Khả hiển nhiên cũng nghĩ tới chuyện này, cô xua xua tay, đứng thẳng lưng lấy lại tinh thần, "Tóm lại cái thứ đồ chơi này không phải thứ tốt lành gì đúng chứ?

Anh có manh mối nào không?"

"Giống một hình tượng được nhào nặn từ truyền thuyết các nơi vậy."

Mộc Nam suy tư nói, "Cư dân gần hồ gần biển thông thường sẽ nảy sinh sự sùng bái đối với sinh vật dưới nước, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên tôi nhìn thấy kiểu ghép 'cá' với 'người' lại với nhau một cách đơn giản thô bạo như vậy......

Hơn nữa cô nhìn đàn cá vây quanh đài sen này mà xem, khả năng sinh sản của cá quả vô cùng mạnh, nó còn là loài ăn thịt rất hung mãnh, khi đói bụng thậm chí sẽ săn giết đồng loại.

Nếu có thể vớt được con cá dài một mét trong Cống Hồ, vậy chứng tỏ các loài cá khác ở đây đã tuyệt chủng hết rồi."

Tất nhiên, trừ khi kẻ tạo ra phó bản này là một đại sứ bảo vệ thiên nhiên, cố tình thiết lập cho các loài cá ở Cống Hồ được sinh sôi nảy nở, con đàn cháu đống vô tận....Nhưng mà, dựa theo tình cảnh thê thảm người chơi tàn sát lẫn nhau trong bệnh viện trước đó thì cái khả năng tốt đẹp này về cơ bản là không có cửa xảy ra rồi.

"Nếu cá quả trong phó bản này cũng tàn bạo như vậy thì tôi nghĩ 'Thần Cá' của Cống Hồ e rằng cũng chẳng phải loại thiện lành gì......"

Đường Khả nhìn lướt qua tượng thần rồi lại dời mắt đi, "Đúng rồi, hồi sáng tôi điều tra trong thôn, phát hiện những thôn dân đó đều rất tin thứ này, tôi hỏi muốn xin điều gì nhưng mọi người nói khác nhau lắm, cái gì mà đông con nhiều phúc, đột nhiên phát tài, còn có người nói có thể tích âm đức gì đó......

Hic, tôi thấy bày cái thứ đồ chơi này trong nhà, không làm tổn hại âm đức đã là tốt lắm rồi."

"Đây là Thần Cá hay là bình ước nguyện vạn năng thế?"

Mộc Nam tặc lưỡi lấy làm lạ, "Xem ra chỉ có thể đợi ngày mai lại ra bờ hồ đi dạo một vòng rồi...

Oi!

Đại Nhạn!

Em cạo vảy cá đến bao giờ mới xong thế?

Tối nay anh ngủ ở đâu đây?"

La Nhạn vẫn ngồi ở cửa, bị tiếng gọi bất thình lình của Mộc Nam dọa cho giật nảy mình, liếc về phía phòng của La Ngư xác nhận em gái không bị đánh thức, sau đó quay sang trừng mắt nhìn người kia hạ giọng giận dữ nói: "Nhỏ tiếng chút đi!

Anh thích ngủ đâu thì ngủ, lăn ra ngoài sân ngủ tôi cũng không quan tâm...

Còn nữa đừng có gọi tôi là Đại Nhạn!"

"Thì anh nghe em gái em gọi em thế mà."

Mộc Nam bật cười, tuy nhiên cũng không biết có phải do La Nhạn mổ cá khiến trong sân nồng nặc mùi tanh hay không mà cậu cứ thấy trên người nhớp nháp như thể đang bị một đám thủy sản vây quanh vậy, nên cũng không trêu chọc nó nữa, nói, "Thôi được rồi, vậy anh đi tắm trước đây."

Áo hoodie hơi dày, gió đêm thổi cả buổi tối mà vẫn chưa khô, mong là tối nay sẽ không bị sốt.

"Tiểu La Nhạn làm cá thì để chị thay nước dùm cho nhé!

Làm xong thì chúng ta cùng đi ngủ."

Đường Khả nói xong liền chạy về bên cạnh chậu nhựa.

Có thể nhìn ra so với Mộc Nam thì La Nhạn thích Đường Khả hơn, thiếu nữ tóc ngắn đang cùng cậu bé thương lượng sắp xếp phòng ngủ tối nay, tổng cộng có hai phòng ngủ, vốn định để hai anh em ngủ chung một phòng, còn Đường Khả một người một phòng, nhưng hiện tại có thêm một Mộc Nam, nói không chừng phải chia phòng theo giới tính rồi.

"Em..."

La Nhạn nghe vậy trong nháy mắt trở nên bồn chồn, tiếp đó liền cau mày, nhìn có vẻ rất khó xử.

Đây là lần đầu tiên cậu bé để lộ ra biểu cảm này, vốn đã nhìn quen cái bản mặt lạnh tanh kia rồi nhưng nét mặt lúc này ngược lại nhìn giống với đứa trẻ ở độ tuổi này hơn.

"Có gì bất tiện sao?"

Đường Khả ghé sát lại hỏi cậu bé, "Em có thể nói với chị nha."

La Nhạn vẫn do dự nói: "Có thể không..."

"Thôi được rồi, cứ theo sự phân chia trước đó đi."

Mộc Nam vắt khăn mặt lên vai, tựa vào khung cửa nói với hai người kia, "Tôi ngủ dưới đất ở đại sảnh là được."

"Ở đây á?"

Đường Khả kinh ngạc thốt lên, ngay cả La Nhạn cũng ngạc nhiên nhìn Mộc Nam rồi lại nhìn bức tượng thần đầu cá sau lưng cậu.

"Cho tôi cái chăn là được."

Mộc Nam nói xong câu này liền đi thẳng ra sân sau.

Diện tích sân sau nhỏ hơn nhiều, trên bếp than đặt một ấm nước chưa sôi, Mộc Nam nghĩ thầm cứ dùng tạm cũng được, bèn múc nước lạnh trong thùng bên cạnh pha chung rồi xách vào nhà tắm.

Mang tiếng là nhà tắm nhưng thực ra chỉ là hai tấm ván gỗ quây lại ở góc tường thành một gian buồng nhỏ, vừa đủ chỗ cho một người dội nước, vòi hoa sen hay nước máy thì tất nhiên là không có.

Cậu dội rửa qua loa cho xong, vết thương trên tay trái đã lành được kha khá, ngâm nước lâu như vậy cũng không thấy dấu hiệu nhiễm trùng.

Mộc Nam lại nhìn thấy trên bệ rửa mặt bên ngoài có vắt một bộ quần áo sạch sẽ, rũ ra xem thì thấy là khổ người trưởng thành, chắc là La Nhạn vừa mới lôi quần áo của người bố đã khuất ra.

Mộc Nam cũng không cảm thấy kiêng kỵ, đằng nào cũng không thể ở trần, người khác đã đưa cho thì cậu cứ tự nhiên mà mặc thôi.

May mà nhờ ưu thế ngoại hình trời cho giúp cậu mặc gì cũng không đến nỗi lạc quẻ, cậu tắm rửa xong thì đi đến đại sảnh, nhìn ánh đèn lọt ra từ hai căn phòng kia thì biết những người khác đều đã về phòng.

Trên ghế gỗ có đặt hai cái chăn, dưới đất còn lót một tấm bìa cứng, nhìn ra được bọn họ cũng khá chu đáo.

Giữa chừng cậu từng thử dùng thiết bị liên lạc gọi Tô Bất Thức, nhưng không biết do tín hiệu kém hay làm sao mà vẫn luôn không có hồi âm.

Liên lạc trong phó bản cũng cần sóng tín hiệu sao?

Mộc Nam liền tranh thủ thời gian này đi điều tra.

Cả căn nhà này cũng không to lắm, nhưng so với không gian sống chật hẹp trong thành phố thì đã rộng rãi hơn nhiều.

Cậu đi dạo xung quanh, nhà ngói nằm trong sân dùng làm phòng chứa củi, phía đông đại sảnh có lối thông sang phòng ngủ của bố mẹ La Nhạn, còn gian bên cạnh có cửa đi thẳng ra sân chính là phòng của hai anh em.

Cứ cảm thấy bố cục của cái thôn này hơi kỳ lạ nhưng tạm thời vẫn chưa nói rõ được lạ ở chỗ nào.

Mộc Nam vừa trải chiếu dọn chỗ ngủ dưới đất vừa suy nghĩ, đợi làm xong tất cả ngẩng đầu lên, nơi khóe mắt bỗng nhiên cảm thấy trước mắt lóe lên một tia sáng như vừa chạm mắt với thứ gì đó.

Cậu đứng dậy, mà thứ duy nhất ở trước mặt cậu, chỉ có bức tượng thần kia.

Chiếc đèn treo trong đại sảnh tỏa ra ánh sáng vàng lờ mờ, mấy con muỗi vằn và bướm đêm theo bản năng mà bay phần phật trên hướng phát ra ánh sáng, cái bóng hắt ra in lên trên tường, trên đất, và cả trên người bức tượng thần.

"Vừa rồi là ngươi đang nhìn ta sao?"

Mộc Nam nhìn chằm chằm vào cái đầu cá trên đỉnh nhẹ giọng hỏi, tượng thần đương nhiên sẽ không mở miệng trả lời, cậu cũng không trông mong giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyển biến gì mà chỉ đi thẳng đến trước bàn thờ, nắm lấy đế của bức tượng thần nhấc nó lên.

Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Cậu nhìn quanh một vòng, ở đây vẫn chỉ có một mình cậu, cũng không xuất hiện điều gì ngoài ý muốn.

Cậu lại dời tầm mắt về bức tượng thần trên tay, thứ này từ đầu đến chân đều không có bất kỳ kẽ hở nào, thậm chí còn được gia công rất tinh xảo, nặng hơn cậu nghĩ một chút.

Lớp bề mặt được sơn đen sờ vào giống như gỗ, nhưng trọng lượng rõ ràng không phải.

Nói cách khác, dưới lớp vỏ gỗ bên ngoài này nhất định còn chứa thứ gì khác.

"Nếu ngươi không định ra tay vậy thì tối nay chúng ta cứ dĩ hòa vi quý mà ngủ đi nhé."

Mộc Nam hài lòng đặt thứ đó trở lại bàn thờ, "Vậy chúc ngủ ngon nhé, bạn cùng phòng."

Cổng ngoài đã sớm bị khóa lại, cửa gỗ đại sảnh thì cài then từ bên trong, đợi Mộc Nam làm xong tất cả, liền trực tiếp nằm xuống đối diện với bàn thờ.

Cậu vẫn hơi không hiểu, thứ đồ chơi này ngoại trừ hoa văn giống cá quả ra, cũng không có chỗ nào khác phản quang, vậy ánh mắt mà cậu vừa cảm nhận được rốt cuộc là cái gì?

Chắc chắn đó không phải ảo giác, trực giác mách bảo cậu, đó thậm chí không phải mắt của loài cá, mà là của một con người.

Nhưng dù là vậy, trong lòng Mộc Nam vẫn chẳng thấy sợ hãi gì, hay nói đúng hơn, mọi nỗi sợ lúc này đều đã chuyển hóa thành một loại hưng phấn kích thích tột độ tựa như adrenaline đang sục sôi vậy.

Cậu đề xuất ngủ dưới đất ở đây, chính là muốn thử xem cái thứ tà quái kia liệu có nhân lúc cậu chỉ có một mình, hơn nữa sức mạnh tinh thần cũng chỉ có 50 mà tấn công cậu hay không.

Cậu cũng đã tắm rửa sạch sẽ tự mắc vào lưỡi câu rồi, mong thứ đó ngàn vạn lần đừng làm như lời cậu nói là dĩ hòa vi quý đấy nhé.

Mộc Nam vốn định cứ thế giằng co một đêm, chỉ tiếc là luồng kích thích này duy trì không được bao lâu, cậu nằm mãi nằm mãi, thế rồi cảm giác mệt mỏi và buồn ngủ một lần nữa ập tới.

Mộc Nam vẫn nhìn chằm chằm vào tượng thần trên bàn thờ, nhìn từ góc độ này thì chỉ có thể nhìn thấy Thần Cá ngồi trên đài sen.

Trong lúc mơ màng, cậu thấy mình như cũng biến thành một con cá quả đang quỳ bái nó.

.

Khi Mộc Nam mở mắt lần nữa thì phát hiện mình đang đứng trong sân đối diện với cổng chính.

Đúng vậy, vẫn ở trong sân nhà họ La.

Tuy nhiên khác với cảnh trăng non lúc chập tối, trên đỉnh đầu cậu lúc này lại là một vầng trăng rằm to như cái chậu, tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệch mà trong trẻo, càng làm cho những cành lựu trong sân đan xen vào nhau tựa như móng vuốt của ác quỷ.

Ánh trăng chiếu rọi xung quanh sáng như ban ngày, nhưng cậu lại cảm thấy cứ như đang ở trong mơ.

Mộng du ư?

Hay cậu thực sự đang nằm mơ?

Không lẽ là do cái tượng thần kia giở trò.

Mộc Nam muốn thử quay đầu nhìn về phía đại sảnh, nhưng ai ngờ cơ thể lại không nghe theo sai khiến, không chỉ đầu quay qua mà cả người cũng quay theo, đồng thời cất bước đi vào bên trong.

Xung quanh quá sáng, sáng đến mức có chút chói mắt.

Mộc Nam lúc bước qua thềm cửa thầm nghĩ, ánh trăng mà cũng có thể chiếu vào trong nhà một cách trắng trợn không kiêng nể gì như thế này sao?

Nhưng rất nhanh cậu đã không còn tâm trí đâu để nghĩ đến những thứ này bởi đại sảnh dường như cũng đã xảy ra biến hóa.

Ví dụ như trước mặt cậu xuất hiện một cái bồ đoàn đặt ngay chính diện bàn thờ, mà trước bồ đoàn lại là một cây kéo cán đỏ.

Lúc này thân thể không thuộc quyền kiểm soát của cậu, việc đầu tiên bị ép làm chính là quỳ thẳng xuống cái bồ đoàn kia.

Đây là muốn làm gì?

Lẽ nào tại trước đó cậu thể hiện sự bất kính với thứ này, cho nên nó bắt cậu phải quỳ xuống xin lỗi?

Thân thể từ từ gập xuống, hình như chỉ quỳ thôi là chưa đủ mà còn phải dập đầu một cái nữa.

"Kẻ đến cầu gì?"

Một giọng nói hư ảo bất chợt vang lên từ trên đỉnh đầu.

Đó là một chất giọng ôn hòa ngoài sức tưởng tượng, không phân rõ nữ, cũng không nghe thấy ý dữ tợn hay cảm giác trang nghiêm nào, nhưng nghe vào lại khiến người ta vô cớ cảm thấy rợn người một cách kỳ quái.

Mộc Nam đang cúi gập mình trên chiếc bồ đoàn, tầm mắt hạn hẹp chỉ nhìn thấy được mảng đất được trăng chiếu sáng.

Cậu muốn ngẩng đầu lên để xác nhận xem có phải bức tượng thần kia đang nói hay không, thì lại cảm giác như có một áp lực vô hình ép chặt đầu cậu xuống không cho gượng dậy.
 
[Đm/Ongoing] Đừng Đếm Cừu
Chương 40: Cầu được ước thấy


Tình hình có vẻ gay go hơn cậu tưởng.

Không thể tự chủ hành động của cơ thể vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất, mà khi Mộc Nam nghe thấy giọng nói kia mới ngộ ra rằng động tác quỳ xuống dập đầu của cậu hiện tại, chắc không phải đang ngầm thừa nhận đại biểu cho việc muốn cầu nguyện với cái thứ này đấy chứ?

"Mọi mong ước của ngươi, ta đều có thể thực hiện."

Thứ đồ chơi trên bàn thờ lại nói câu nữa, ý vị dụ dỗ ẩn trong đó càng lúc càng rõ .

Mộc Nam thầm nghĩ, đến cái kiểu cầu được ước thấy mà cũng dám buông lời hứa hẹn bừa bãi như thế, cái phong thái này xem ra cũng ra dáng một vị thần xịn xò lắm đấy.

Có điều hiện tại nó đang khống chế cơ thể cậu, nói cũng không cho nói, thế này thì bảo cậu ước nguyện kiểu gì?

Gió đêm mang theo hơi lạnh ập đến, giây tiếp theo toàn thân Mộc Nam thả lỏng, cậu bỗng phát hiện mình có thể cử động lại được rồi.

"Ta có thể nhìn thấu linh hồn, biết rõ suy nghĩ và cảm nhận của vạn vật."

Giọng nói kia như nhìn thấu sự kinh ngạc của cậu bèn đặc biệt giải thích một câu rồi lại hỏi, "Kẻ đến cầu xin điều gì?"

Việc đầu tiên Mộc Nam làm sau khi khôi phục tri giác là lờ đi đối phương, dùng tay trái véo tay phải một cái.

Rất đau, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Hơn nữa cảm giác đầu rất nặng, đầu óc mê man như thể ý thức cũng sắp trở nên mơ hồ.

Được thôi, đúng là không nằm ngoài dự đoán mà.

Cậu nhổm nguồi dậy, nhìn về phía bàn thờ.

Nhưng hình ảnh kinh khủng đáng sợ trong tưởng tượng lại không xuất hiện mà đập vào mắt lại là một bức tượng hình một vị thần tiên với dáng vẻ có thể gọi là hiền từ phúc hậu.

Nó cao lớn như mấy pho tượng thần trong chùa miếu, ngồi ngay ngắn trên đài sen, dung mạo tuấn tú, sương mù lượn lờ quanh thân như một dải lụa trắng từ sau lưng rủ xuống, nhấp nhô uốn lợn hêt như những gợn sóng trên mặt nước.

"Nói chuyện văn vẻ như thế, không sợ mấy thôn dân đó nghe không hiểu à?"

Mộc Nam lạnh lùng thốt ra một câu, "Với cả trông ông với cái tượng điêu khắc kia chẳng thấy giống nhau tẹo nào ý."

"Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng (*)."

Đối phương cũng không giận, vẫn cụp mi vô cảm hệt như một bức tượng đá, thậm chí còn muốn tiếp tục giảng giải Phật pháp cho cậu nghe, "Tướng Bồ Tát của ta, tất nhiên sinh ra từ bản tâm của ngươi.

Nếu muốn nhìn thấu hư vọng, cần phải nói ra nguyện vọng thành lời."

(*): "Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng.

Nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như Lai" (Phàm hễ có tướng đều là hư vọng.

Nếu thấy các tướng chẳng phải tướng, tức thấy Như Lai).

Đây là lời dạy của Phật tronɡ Kinh Kim Cương chương thứ 5, nghĩa là mọi sự vật, hiện tượng có hình dáng, tướng mạo bên ngoài mà mắt thường nhìn thấy đều là giả, không thật, là hư ảo.

"Phải không nhỉ?

Tôi là dân tự nhiên theo chủ nghĩa duy vật thì làm sao có thể tưởng tượng ra hình tượng như ông để giao tiếp với tôi chứ."

Mộc Nam nói tiếp, "Hơn nữa, rõ ràng ông có thể đọc được suy nghĩ, nhưng lại cứ khăng khăng muốn tôi phải nói ra nguyện vọng thành lời, chẳng lẽ là vì ở đây, 'nói' cũng là một loại điều kiện hạn chế à?"

Nụ cười hiền từ trên mặt đối phương cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

"Phàm nhân đều có dục vọng, nào là kết duyên cùng người trong lòng, hay là danh tiếng lẫy lừng, vàng bạc châu báu..."

Bức tượng đá kia thong thả nói, tiếp tục rũ mắt nhìn cậu, như phớt lờ những lời cậu vừa nói mà lại tiếp tục truyền giáo theo quy trình, "Ngươi cũng là phàm nhân."

Mộc Nam không nhịn được bật cười một tiếng, tiếp đó liền đưa tay trái ra trước mặt, hỏi: "Vậy ông có thể mở cái này ra được không?"

Cậu nói chính là chiếc vòng tay màu đen trên cổ tay.

"Tôi cũng không phải người thôn Cống Hồ nên những cái ông nói với tôi hoàn toàn không có sức hấp dẫn gì cả."

Mộc Nam vẫn quỳ ở đó, nhưng dù là góc độ ngước nhìn lên thì trong đôi mắt mang theo ý cười nhàn nhạt của cậu vẫn không hề có sự thay đổi nào, "Nếu ông thật sự là thần tiên có thể thực hiện mọi nguyện vọng thì chắc là giải quyết được rắc rối thực sự của tôi mà đúng không?"

"Như ngươi mong ước."

Bình sứ được bức tượng đá sống động như thật kia ôm trong lòng lóe lên ánh sáng, giây tiếp theo chỉ nghe thấy một tiếng "tách" cực nhỏ, một vết nứt xuất hiện ngay giữa vòng tay, ngay sau đó nó trực tiếp rơi xuống đất.

Vậy mà làm được thật sao?

Hơn nữa, Cừu không xuất hiện ở đây, mà cậu thì vẫn sống tốt, tại sao?

Là bởi vì thứ này có quyền hạn cao hơn cậu tưởng, hay đây thực chất chỉ là một phép che mắt mà thôi?

Biên độ uốn lượn của dải lụa dường như ngày càng trở nên dữ dội hơn.

Mộc Nam nhìn chiếc vòng tay dưới đất, cậu muốn đưa tay nhặt nó lên xem thử, nhưng giây tiếp theo ánh trăng vụt tắt, rồi lại sáng bừng lên, thứ xuất hiện trên tay cậu thế mà lại là cây kéo cán đỏ kia.

"Khế ước đã thành."

Thứ trên đài sen kia cười nói, "Đã đến lúc dâng lên tế phẩm rồi."

Lời vừa dứt, Mộc Nam liền cảm thấy tứ chi lại một lần nữa trở nên cứng đờ.

Bàn tay đang cầm kéo của cậu không chịu sự khống chế cứ hướng về phía tay phải, lưỡi kéo sắc bén tì chặt vào cổ tay khiến màu máu đỏ tươi trào ra khỏi da thịt theo động tác dùng sức.

Mộc Nam nhíu mày, vì đau và cũng vì cái khác.

Cậu bị ép phải nhìn chằm chằm vào đôi tay mình, dòng máu thuận theo đầu ngón tay trắng nõn nhỏ xuống, nhuộm đỏ những dải lụa đang lan tràn xung quanh.

Mà thứ kia như cuối cùng cũng được toại nguyện sau khi dụ dỗ cả nửa ngày trời, thỏa mãn phát ra tiếng cười thấp trầm, trái ngược hoàn toàn với vẻ đạo mạo trước đó.

Mộc Nam dưới sự khống chế của thứ quỷ quái này ra tay không chút lưu tình với chính mình, lưỡi kéo đã ghìm sâu vào một nửa, những dải lụa kia cũng vì máu của cậu mà trở nên hưng phấn hơn.

Đây là bị bỏ đói bao lâu rồi hả?

Mộc Nam vừa ra sức dùng tay trái kéo giật lại, vừa chửi thầm trong bụng, ban nãy thì luyên thuyên một tràng đạo lý sáo rỗng, thế mà đến lúc ra tay thật thì lại tàn độc đến mức này đây.

Theo lượng máu bị hút đi ngày càng nhiều, những dải lụa kia cũng trở nên hỗn loạn hơn.

Ánh trăng không còn tác dụng che đậy nữa mà dần lụi tàn như thể bị thiên cẩu nuốt chửng khiến không gian xung quanh Mộc Nam chìm dần vào bóng tối.

Cũng may sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, tay trái của cậu cuối cùng cũng tìm lại được chút cảm giác.

Bỗng có một luồng gió đánh tới từ sau lưng, Mộc Nam liên dồn lực thoát khỏi gông cùm xiềng xích.

"Keng!"

Cây kéo rơi xuống đất, đồng thời xung quanh cũng chìm sâu vào bóng tối vô tận, những dải lụa điên cuồng màu đỏ tươi đang tỏa ra mùi gỉ sắt nhức mũi.

Mộc Nam đứng dậy chuẩn bị chuồn, nhưng vừa xoay người lại nhìn thấy một con slenderman cực lớn đang đứng thẳng tắp ở ngay cửa.

Cả cơ thể đen xì đứng sừng sững ở đó, gần như trong nháy mắt khiến Mộc Nam nhớ lại bóng dáng truy đuổi cậu trên hành lang trong giấc mơ ở phó bản trước.

Bị thứ đồ chơi kia chạm vào sẽ bị trừ sức mạnh tinh thần, lần này đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa rồi.

Mộc Nam theo bản năng lùi lại một bước, nhưng ngay giây sau cậu liền biết hỏng bét rồi.

Quả nhiên sau lưng truyền đến một tràng cười khúc khích, hơi nước nhớp nháp bao trùm lấy toàn thân cậu, kèm theo tiếng nước do ai khuấy động.

Mộc Nam quay phắt đầu lại, đập ngay vào mắt là một con ngươi khổng lồ chết chóc.

Mùi cá tanh tưởi trong nháy mắt ập đến, một cái đầu cá to bằng cả gian nhà chen đầy không gian trước mắt, mang cá phập phồng có thể loáng thoáng nhìn thấy hoa văn hình hoa sen nở rộ bên dưới, ngay sau đó con mắt cá kia đảo xuống, nhìn cậu như nhìn thấy mồi ngon rồi lao bổ tới.

Tiếng rít chói tai vang lên, cái miệng cá há to để lộ hàm răng nanh lởm chởm, mà bên trong khoang miệng tối om kia, thứ Mộc Nam nhìn thấy lại là vô số đầu người đang chen chúc ở một chỗ hệt như một bọc trứng cá.

Những "con người" đó già có trẻ có, đôi mắt đều đã bị khoét đi, miệng há to, trên mặt ai nấy đều lộ ra nụ cười cuồng nhiệt không ai sánh bằng.

Dường như bọn họ không hề biết mình đã bỏ mạng trong bụng cá tăm tối vĩnh hằng, mà cứ ngỡ bản thân đang đứng giữa đường lớn ngập tràn thánh quang để nhiệt liệt chào đón những người mới đến.

Khoảnh khắc bị cái miệng khổng lồ kia nuốt chửng, Mộc Nam chợt thoáng thấy một kẻ trong số đó mặc bộ quần áo y hệt mình.

Một suy đoán bỗng nảy ra trong đầu cậu: Đó là bố của La Nhạn!

Và nơi này... chẳng lẽ chính là "long cung" mà bọn họ nhắc tới?!

.

"Keng!"

Lại là tiếng kéo rơi xuống đất.

Mộc Nam giật mình mở mắt.

Ngay khi ý thức khôi phục, cơ thể cậu bỗng chốc rã rời, không còn chút sức lực nào.

Hắn cảm thấy bản thân như lại mới vừa trồi lên từ mặt nước, kiệt quệ mất sức.

Nếu không phải có người đang giữ chặt lấy cánh tay cậu thì e rằng cậu đã ngã sấp xuống đất từ lâu rồi.

Có người đang ở bên tai cậu gọi A Nam, Môc Nam chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn bèn quay đầu nhìn sang, nhưng lại bất ngờ chạm phải đôi mắt ẩn sau tròng kính.

"Giáo sư....Tô?"

"Là tôi."

Thấy cậu đã có phản ứng, vẻ mặt căng thẳng của Tô Bất Thức mới giãn ra đôi chút, nhưng rất nhanh lại cau mày lại, giận dữ mắng: "Cậu ban nãy làm gì vậy?"

Mộc Nam mới tỉnh lại nên vẫn hơi ngơ ngác.

Mãi đến khi nhìn thấy bức tượng thần trên bàn thờ, cây kéo rơi dưới đất và cả chiếc bát sứ trắng trống rỗng bên cạnh, cậu mới nhận ra hình như ban nãy cậu vừa bị bóng đè.

Bên ngoài vẫn không có trăng, vòng tay bên trái vẫn nguyên vẹn và tay phải cũng chẳng có bất kỳ vết thương nào.

Có lẽ ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mộc Nam quỳ trước tượng thần, Tô Bất Thức đã ngay lập tức lao vào ngăn cản cậu.

Khoan đã, nhưng Tô Bất Thức vào đây bằng cách nào?

"Cả hai cửa đều không đóng.

Tôi vừa chạy tới đã thấy cậu đối diện với bức tượng này định..."

Tô Bất Thức khựng lại, dường như vì nỗi sợ hãi vẫn còn đó nên không dám nói hết câu, "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Nó... cái thứ đó đòi tôi cúng đồ cho nó."

Mộc Nam đáp.

Cậu kể lại tường tận những gì xảy ra trong mơ, tiếp đó liền thấy vẻ mặt Tô Bất Thức dần trở nên nghiêm trọng, "Chuyện là thế đấy.

Miệng thì nói cầu được ước thấy nhưng thực tế nó chẳng thực hiện điều gì cả.

Tôi nghĩ đây có khi chỉ là một chiêu trò lừa đảo để dụ người ta tự sát mà thôi."

Tô Bất Thức dìu cậu đứng dậy, Mộc Nam liền thuận thế dựa vào người đối phương để lấy lại sức.

Anh cũng không đẩy ra mà chỉ hỏi: "Nói cách khác, cậu vẫn giao dịch với nó trong khi không biết đối phương là thứ gì sao?"

"Khụ, cái này là do... không còn cách nào khác mà."

Mộc Nam giả ngu nói, "Giáo sư Tô không ở bên cạnh, một mình tôi lại không đối phó nổi nó, đương nhiên chỉ có thể dùng cách ngu ngốc này thôi."

"Tôi thấy cậu rõ ràng là đang tận hưởng thì có."

Tô Bất Thức thẳng thừng vạch trần.

"Đâu có, ồ đúng rồi!"

Mộc Nam vội lảng sang chuyện khác, chỉ tay vào thứ trên bàn thờ nói, "Nhắc mới nhớ, nên xử lý cái của nợ này thế nào đây?"

Bức tượng thần kia trông vẫn chẳng có chút thay đổi nào hệt như lúc trước khi Mộc Nam đi ngủ, ngay cả vị trí cũng không mảy may dịch chuyển một li.

Thế nhưng sau khi trải qua chuyện vừa rồi, thứ này nhìn kiểu gì cũng thấy toát ra một luồng tà khí.

"Trước mắt khoan hãy hành động thiếu suy nghĩ thì hơn."

Tô Bất Thức nói, "Cậu có cảm thấy có gì không ổn không?"

"Gì cơ?"

"Quá yên tĩnh."

Không sai.

Mộc Nam lúc này mới muộn màng nhận ra, cả căn nhà này đúng là yên ắng đến mức thái quá rồi.

Đèn trong hai gian phòng mà Đường Khả (*) và những người khác đang ngủ đều đã tắt, nhưng cậu và Tô Bất Thức nãy giờ nói chuyện cũng không hề kiêng dè hạ thấp giọng, chưa kể đến những chuyện cậu làm lúc mộng du, vậy mà ba người khác sống trong nhà này lại chẳng có bất kỳ ý định đi ra kiểm tra nào cả.

(*): Trong raw, tác giả để tên Đào Hải Nguyệt nhưng theo chương trước thì chỉ có Đường Khả ở nhà anh em họ La thôi nên tui nghĩ tác giả nhầm nên tui tự sửa lại nhé~

Chẳng lẽ bọn họ cũng trúng chiêu giống cậu rồi?

"Răng rắc."

Âm thanh đột ngột vang lên, lấp đầy cả đại sảnh vốn đang tĩnh mịch.

Hai người cùng nhìn về phía bức tượng vừa phát ra tiếng động, chỉ thấy dưới ánh đèn trần lờ mờ, bắt đầu từ vị trí miệng cá kéo xuống của thứ đầu cá thân người kia vậy mà lại nứt ra từng tấc một.

"Không ổn," Tô Bất Thức kéo cậu lùi lại một bước khiến Mộc Nam suýt chút nữa thì vấp phải chăn nệm dưới đất, "Có thứ gì đó sắp chui ra rồi."

Đúng như lời anh nói, khi vết nứt lan đến phần bụng to tướng của bức tượng, từng luồng khói đen kịt bỗng nhiên chui ra từ phía trên cùng.

Ngay sau đó ngày càng nhiều, ngày càng dày đặc, cuối cùng tượng thần nứt làm đôi, mà đám khói đen kia cũng tức thì phun trào ra ngoài!
 
Back
Top Bottom