Tiêu đề phụ: Cùng giường khác mộng
Cái tát vừa giáng xuống, Tống Căng Úc sững sờ hồi lâu.
Âm thanh ấy cứ vang vọng trong đầu anh, đầu ngón tay tê dại, cứng đờ cuộn chặt vào nhau.
Anh không nỡ nhìn vào mắt Trình Lẫm Châu.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ ra tay đánh y như vậy.
Ngay cả với Tống Gia Hạo, người em trai bị anh đánh từ nhỏ đến lớn, anh cũng chưa bao giờ dùng tay tát vào mặt nó.
Anh không muốn dùng cách thức làm tổn thương lòng tự trọng, thậm chí là sỉ nhục người khác như thế.
Tại sao, tại sao lại là Trình Lẫm Châu?
Nhưng người này đúng là đáng ăn đòn.
Sao y có thể nói ra những lời như vậy?
Tại sao anh đã từ chối rõ ràng đến thế mà y vẫn không chịu buông tay?
Nếu đã cho rằng anh ngoại tình trong hôn nhân, chẳng phải Trình đại tổng tài cao cao tại thượng nên dứt khoát vạch rõ giới hạn hay sao?
Lẽ nào thật sự phải đợi anh dắt đối tượng kết hôn phù hợp đến trước mặt, y mới chịu thôi?
Nghĩ đến đây, anh lại sôi máu.
Đây không phải là Trình Lẫm Châu mà anh từng biết.
Chắc chắn vụ tai nạn xe đã làm hỏng não y rồi nên mới biến thành thế này.
"...
Đi đi."
Giọng anh nghẹn lại, từng chữ gần như bật ra theo hơi thở.
"Tôi không muốn nói chuyện với cậu."
Qua khóe mắt, anh thấy người đang quỳ trên đất từ từ đứng dậy, ánh mắt nặng tựa ngàn cân đặt trên người anh.
Đầu Tống Căng Úc bị áp lực đè nặng đến cúi gằm mặt, trông như một đóa hoa khô héo ướt sũng sau cơn mưa rào.
Ý gì đây?
Trình Lẫm Châu dùng ngón tay lướt nhẹ qua má mình, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào người vợ cũ, đáy mắt ánh lên một nét trào phúng.
Người này tát y một cái, rồi lại tự mình ấm ức tủi thân, là sợ y đánh trả hay sao?
Còn cái giọng điệu này nữa, nghe chẳng giống từ chối mà như đang hờn dỗi chuyện gì khác, thậm chí còn mang vài phần trách móc.
Trải nghiệm này thật sự mới mẻ.
Trình Lẫm Châu cười lạnh, đưa bàn tay ấm áp thô ráp ấn vào cổ áo ngủ rồi luồn vào bên trong, dứt khoát kéo vạt áo ngủ của vợ cũ ra, để cơ thể anh lộ ra trong không khí.
Tống Căng Úc run lên một cái, nhưng vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Anh thà rằng đối phương làm chuyện gì đó quá đáng hơn.
Trình Lẫm Châu vốn định lột hết đồ để dọa anh, nhưng khi nhìn thấy bờ vai gầy mảnh mai, thanh tú kia thì liền khựng lại — làn da của vợ cũ trắng ngần mịn màng tựa như sứ, toát lên vẻ quyến rũ mê người được thời gian gọt giũa.
Chiếc áo ngủ rộng thùng thình trễ xuống tận khuỷu tay, lấp ló đường cong mềm mại trắng như tuyết và một điểm hồng phớt tô điểm trên đó.
"..."
Ngón tay và biểu cảm đều cứng đờ, Trình Lẫm Châu đột ngột xoay người, lấy một bộ đồ ngủ từ trong tủ rồi ném lên người vợ cũ.
"Thay đồ.
Ngủ đi."
Y nói, giọng khô khốc.
Vợ cũ vẫn cúi đầu không nói, lọn tóc mềm mại rủ xuống bờ vai và cần cổ trần trụi, ngay cả độ cong cũng vô cùng gợi cảm.
Trình Lẫm Châu hít một hơi thật sâu, giọng khàn đi đầy uy hiếp, dù thực chất ánh mắt y chẳng dám nhìn vào nơi đó: "Muốn tôi thay giúp anh đúng không?"
Tống Căng Úc lặng lẽ ôm bộ đồ ngủ vào lòng.
Cửa phòng đóng lại, Trình Lẫm Châu đã bước ra ngoài.
Anh thay đồ xong, cảm thấy sảng khoái rồi chui vào chăn, khẽ gảy chiếc chuông gió treo đầu giường rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, cảnh anh tát Trình Lẫm Châu cứ lặp đi lặp lại.
Vì không thấy rõ mặt y, hình ảnh cuối cùng hiện lên lại là một Trình Lẫm Châu mười tám tuổi quen thuộc.
Chàng trai khiêu khích lao tới, dễ dàng đè anh lên đùi, bàn tay giơ cao rồi cuối cùng lại đáp xuống một bộ phận khác khó nói thành lời.
Tống Căng Úc lập tức vứt bỏ hết cảm giác tội lỗi, há miệng cắn lên vai y, đổi lại là sự trả đũa càng thêm dữ dội.
Dù anh lớn hơn y rất nhiều tuổi, nhưng trong thời gian đầu chung sống, chẳng ai chịu nhường ai, thậm chí anh còn thường xuyên là người chịu thiệt.
Người đó giống như một con sói đầu đàn mang dòng máu cao quý, còn anh vừa là đối thủ ngang tài ngang sức, vừa là con mồi, vừa là bạn săn, tiếp thêm sức mạnh cho sự ngang tàng kiêu ngạo của y.
Phải như vậy mới đúng.
Tống Căng Úc mơ thấy cảnh họ gặp lại nhau lần thứ hai ở Pháp.
...
Tại một khu nghỉ dưỡng trượt tuyết.
Sau lần suýt chết vì trượt tuyết ngoài trời lần trước, Tống Căng Úc đã ngoan ngoãn mua vé, chỉ chơi ở khu vực có dốc nhảy.
Năng khiếu thể thao của anh không tệ, chẳng luyện bao lâu đã có thể thực hiện thuần thục các động tác như tóm ván, xoay người, lộn nhào.
Cảm giác bay lượn trên mặt tuyết thật sự rất tuyệt.
Khi cơ thể đảo lộn xoay tròn, nó hoàn toàn tự do, linh hồn như thể thoát xác trong một thoáng, nhẹ nhàng bay vút lên không trung.
Tống Căng Úc vô cùng say mê cảm giác này.
Sau một lần tiếp đất, anh tháo kính trượt tuyết định vào nhà nghỉ ngơi một lát thì một hình ảnh bất chợt lướt qua khóe mắt — một bóng người áo đen đạp ván trượt đơn bay lên từ dốc nhảy, gần như lướt ngược qua đầu anh, làm văng tung tóe vô số vụn tuyết tựa ngọc vỡ.
Một động tác lộn người nhào về phía sau.
Rất cao, rất mạnh mẽ.
Anh bất giác ngẩng đầu, trong thoáng chốc như chạm mắt với người đang lơ lửng trên không — dù cách một lớp kính trượt tuyết dày cộm, chẳng thể thấy rõ điều gì.
Giây tiếp theo, người đó tiếp đất rồi lướt đi đầy phóng khoáng.
Tống Căng Úc quay đầu nhìn theo một lúc, mím môi rồi đeo lại kính trượt tuyết của mình.
Không nghỉ nữa.
Anh cũng muốn chơi động tác đó.
Sau đó, anh gặp lại người đó rất nhiều lần.
Dù ai cũng che chắn kín mít, nhưng vóc dáng của y lại cực kỳ dễ nhận ra.
Cao lớn, vai rộng chân dài, toàn bộ trang bị đều đắt tiền, vừa nhìn đã biết là kẻ có tiền.
Với kiểu người này, Tống Căng Úc thường sẽ không chủ động tiếp cận.
Nhưng khổ nỗi, động tác của y quá đẹp, quá ngầu khiến anh ngứa ngáy trong lòng, lại còn liên tục tiếp đất ở cùng một địa điểm.
Tống Căng Úc quyết định tôn trọng duyên phận, cứ vui trước đã.
"Anh bạn đẹp trai, cậu trượt tuyết ngầu thật đấy, học bao lâu rồi?"
Anh dùng tiếng địa phương để bắt chuyện, đồng thời tháo cả khẩu trang và kính trượt tuyết xuống, khóe môi hơi cong lên.
Đối phương vốn đang quay lưng về phía anh, nghe vậy liền xoay người lại, qua lớp kính trượt tuyết nhìn xuống anh chằm chằm vài giây.
Tống Căng Úc tưởng y không hiểu, bèn đổi ngôn ngữ khác và lặp lại câu hỏi.
Chàng trai cuối cùng cũng có phản ứng, kéo khẩu trang xuống, để lộ sống mũi cao thẳng và đôi môi có đường nét rõ ràng.
"Ai anh cũng gọi là anh bạn đẹp trai à?"
Y nói bằng tiếng Trung, giọng hơi trầm, mang theo chút giễu cợt.
Gió trên núi rất lớn, Tống Căng Úc còn tưởng mình nghe nhầm.
Ngay sau đó, chiếc kính trượt tuyết cũng được đẩy lên, để lộ đôi mày và cặp mắt ưu tú.
"— Lỡ mặt xấu thì sao."
Tống Căng Úc ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng mới hoàn hồn trước ánh mắt đầy thích thú của đối phương.
Anh chợt nghĩ, mấy lần lướt qua nhau vừa rồi mình đều để mặt mộc, người này chắc chắn đã nhận ra anh từ sớm, vậy mà không thèm chào một tiếng.
Anh lập tức sa sầm mặt: "Bây giờ cũng có đẹp lắm đâu."
Trình Lẫm Châu bật cười: "Ha ha."
Lúc này, một người khác chống gậy trượt tuyết lướt tới, tóc vàng mắt xanh, trông rất trẻ, có vẻ là bạn của Trình Lẫm Châu.
Cậu ta khoa trương nói: "Này, cậu đang bắt chuyện với người ta đấy à?
Hiếm thấy thật!"
Anh ta liếc nhìn sang Tống Căng Úc, tán thưởng một câu rõ ràng: "Mỹ nhân phương Đông!"
Sau đó là một tràng tiếng Nhật liến thoắng.
Tống Căng Úc chưa từng học, nhưng vì từng hẹn hò với một người Nhật nên có thể nghe hiểu được vài từ lặt vặt.
Nào là "chàng trai xinh đẹp", "thường xuyên đến đây"...
Vế trước là nói mình thì anh biết, còn vế sau là nói Trình Lẫm Châu ư?
Thường xuyên đến à, sao trước đây anh chưa từng gặp nhỉ?
Câu trả lời của Trình Lẫm Châu thì anh hoàn toàn không hiểu.
Người này có vẻ không có ý định nói chuyện nhiều với anh, Tống Căng Úc thấy hơi khó chịu, bèn kiên nhẫn nói:
"Không cùng ăn một bữa cơm sao?
Đồng hồ của cậu vẫn còn ở chỗ tôi đấy."
Lần trước sau khi tỉnh rượu, chàng trai đã trở lại vẻ lạnh lùng, sáng hôm sau còn không nói một lời từ biệt — nhưng có để lại bữa sáng trên bàn cho anh, cũng coi như là chu đáo.
"Đồng hồ gì?
Chẳng lẽ là cái chiếc..."
Anh bạn tóc vàng mắt xanh biểu cảm càng khoa trương hơn, chỉ vào Trình Lẫm Châu mà hét lên: "Tên nhà giàu đáng ghét!"
Tống Căng Úc chuyển tầm mắt sang người này, cảm thấy khá thú vị.
Xoạt!!!
Anh bạn tóc vàng bị Trình Lẫm Châu đạp một cước, ván trượt đang cố định bị lệch đi, khiến cậu ta trượt thẳng xuống sườn dốc, tốc độ càng lúc càng nhanh — cậu ta trợn tròn mắt, hét lên đầy hoảng sợ!
Thế giới bỗng trở nên yên tĩnh.
Lúc này Trình Lẫm Châu mới nhìn về phía Tống Căng Úc: "Đã nói cho anh là cho anh, coi như phí qua đêm."
Tống Căng Úc: "...
Ồ."
Sau đó, chàng trai lại im lặng, có vẻ vẫn muốn rời đi.
Anh đứng bên cạnh lẳng lặng quan sát, đợi đến khi đối phương chuẩn bị xong, anh liền giật lấy cây gậy trượt tuyết, dùng sức chọc vào kheo gối của Trình Lẫm Châu.
"..."
Chàng trai cao lớn đẹp trai loạng choạng suýt ngã, kính trượt tuyết bật lên, y quay phắt đầu lại.
Tống Căng Úc mỉm cười, để lộ lúm đồng tiền nhỏ.
Trình Lẫm Châu nhếch mép, ánh mắt không mấy lịch sự quét một lượt trên người anh.
Anh ngửi thấy hơi thở nguy hiểm, bản năng mách bảo phải rời đi, nhưng lại không hiểu sao cứ đứng đối mặt với chàng trai, đôi chân như bị đóng băng tại chỗ.
Giây tiếp theo, cơ thể anh nhẹ bẫng, Trình Lẫm Châu đã bế ngang anh lên!
Sự kinh ngạc của Tống Căng Úc nhanh chóng bị nỗi kinh hoàng thay thế.
Tên nhóc chết tiệt này, cứ thế ôm anh lao thẳng xuống sườn dốc!
Ván trượt đơn đòi hỏi kỹ thuật cao hơn ván đôi rất nhiều, khi trượt phụ thuộc rất nhiều vào lực của đôi chân và eo bụng.
Trình Lẫm Châu ôm anh mà không hề tỏ ra quá sức, thậm chí còn có tâm trạng thực hiện những cú chuyển hướng trên sườn dốc.
Anh như một chiếc lá bị gió lớn cuốn bay lên xuống, cảm giác còn mạo hiểm và kích thích hơn vạn lần so với tự mình trượt.
Không biết từ lúc nào, hai tay anh đã ôm chặt lấy cổ chàng trai, mặt áp sát vào người y không dám động đậy, cho đến khi nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Tống Căng Úc tức giận trợn mắt, vừa vặn bắt gặp ánh mắt liếc xuống của chàng trai.
Ánh mắt ấy trong trẻo và ngạo nghễ, là khí chất hăng hái chỉ thuộc về tuổi trẻ, khiến cơn giận của anh cũng dịu đi vài phần.
"Sợ lắm à?"
Y nói.
"Đừng sợ, để anh chạm vào tuyết một chút nhé, được không?"
Tống Căng Úc lúc đầu không hiểu ý y là gì, nhưng rất nhanh, biên độ lên xuống của chàng trai khi trượt ngày càng lớn, như thể đang thực hiện động tác squat, nhưng vẫn cực kỳ mượt mà và trôi chảy.
Thể lực tốt quá đi.
Tống Căng Úc thầm nghĩ, quả thực cũng không còn sợ lắm.
Anh thử rút một tay khỏi cổ Trình Lẫm Châu, và thật sự chạm được vào mặt tuyết.
"Tôi sẽ dùng cái này ném cậu."
Anh nắm một vốc tuyết vụn, vo trong lòng bàn tay để cảnh cáo.
"Ồ."
Trình Lẫm Châu thờ ơ.
"Lát nữa hẵng ném."
Tống Căng Úc bèn nắm tuyết trong tay và tiếp tục chơi đùa.
Sau khi tâm trạng thả lỏng, anh cảm nhận được sự sảng khoái.
Đây là lần đầu tiên anh được ôm như thế này, tiếng gió vù vù bên tai, tràn ngập hương vị của tự do.
Anh dùng sức ném vốc tuyết trong tay ra xa.
Những vụn tuyết trong suốt bay lượn, Trình Lẫm Châu vừa hay dừng lại trên một sườn dốc thoai thoải, ván trượt càng nhiều tuyết hơn, tựa như một bức tranh thủy mặc được vẩy mực tuyết.
Tống Căng Úc đang định xuống thì chàng trai đột nhiên cúi đầu, nhếch môi cười với anh —
Bụp.
Hai tay y buông ra.
Anh bị Trình Lẫm Châu ném vào một hố tuyết.
Đầu nặng chân nhẹ, cơ thể lún sâu xuống, Tống Căng Úc chống tay xuống nền tuyết, phát hiện mình không tài nào đứng dậy được.
Chàng trai ngồi xổm xuống bên cạnh, ung dung nhìn anh: "Bây giờ anh có thể ném tôi rồi đấy."
"..."
Y duỗi hai ngón tay, nhẹ nhàng ấn anh, người đang cố gập bụng để đứng dậy, trở lại hố tuyết, rồi nói tiếp:
"Hoặc là anh nói, 'anh bạn đẹp trai, xin hãy ôm tôi ra ngoài.'"
Tống Căng Úc trực tiếp tháo kính trượt tuyết ném thẳng vào y.
Sau đó là lần gặp mặt thứ ba.
Trình Lẫm Châu lái chiếc McLaren, cố tình chặn xe và áp sát chiếc Ferrari của anh trên đường núi.
"Sao mấy người theo đuổi anh ai cũng tệ vậy?"
Chàng trai bước xuống từ chiếc siêu xe bẹp dúm đó, nói một câu đầy khinh thường.
"Cũng không hẳn."
Tống Căng Úc tựa vào cửa sổ xe hút thuốc, hôm đó tâm trạng anh không được tốt lắm.
"Người này chỉ có thể tính là thấy sắc nổi lòng tham, lần trước ở quán bar là tai nạn, phần lớn những người khác đều ổn cả."
Chàng trai nhìn anh chằm chằm một lúc, rồi ngồi xổm xuống, tạo thành một góc nhìn hơi ngước lên.
Như vậy mới có chút cảm giác đối diện với đứa em trai quen biết từ nhỏ.
Ánh mắt Tống Căng Úc dịu đi, định đưa tay xoa đầu y —
"Tôi theo đuổi anh, anh thấy thế nào?"
Trình Lẫm Châu nói, giọng trầm ổn.
Bàn tay đang đưa ra giữa chừng dừng lại, điếu thuốc trên đầu ngón tay rơi xuống, được chàng trai bắt lấy rồi nhẹ nhàng dụi tắt trên trục bánh xe.
Cảm xúc của Tống Căng Úc lúc đó rất phức tạp, tư duy hỗn loạn đến mức sau này anh cũng không thể nhớ rõ mình đã có những suy nghĩ gì.
Nhưng anh chỉ cười, tay chống cằm đánh giá chàng trai từ trên xuống dưới: "Điều kiện của cậu ưu tú như vậy, nếu tôi bị cậu theo đuổi được, trông sẽ tầm thường lắm."
"..."
Khóe miệng Trình Lẫm Châu giật giật.
"Nhặt rác thì không tầm thường à?"
Sao những người khác lại biến thành rác rưởi hết vậy?
Tống Căng Úc nói: "Làm nghệ thuật là phải khác người, cậu hiểu không?"
Chàng trai rõ ràng không hiểu, quay mặt đi, vẻ mặt có chút thất bại.
Tống Căng Úc bèn cong khóe môi lần nữa.
"Thử xem."
Anh nói.
"Cứ theo đuổi tôi thử xem, nếu cậu lên đến đỉnh núi trước tôi, tôi sẽ tặng cậu một món quà."
Nói xong, anh đóng cửa sổ xe, nhấn ga, bỏ lại chàng trai và chiếc McLaren của y mà phóng đi.
Cảnh vật hai bên đường nhanh chóng nhòe đi, con đường phía trước vừa vặn đón lấy một vòng hoàng hôn, chân trời là một màu đỏ cam đậm đặc như tranh sơn dầu.
Anh cảm nhận được cảm giác adrenaline tăng vọt.
Cuối con đường trồng mấy cây bách, loại cây thường thấy ở vùng đất này, lá cây xanh biếc, cao vút tận mây.
Trong tranh của Van Gogh, loại cây này hiện lên với hình dáng xoắn vặn nhiệt huyết như ngọn lửa, vươn thẳng lên trời đêm, như thể có một sức mạnh vô tận muốn thoát khỏi sự trói buộc.
Tống Căng Úc dừng xe ở một nơi xa hơn một chút, lặng lẽ ngắm nhìn một lúc rồi xuống xe đi bộ qua.
Anh nhìn thấy chàng trai bên một bức tường đất xây bằng đá cuội, bên cạnh không có xe, dáng đứng thong dong.
"Cậu lên đây bằng cách nào vậy?"
Tống Căng Úc rất tò mò.
"Chuyện đó anh không cần quan tâm."
Trình Lẫm Châu chìa tay về phía anh.
"Quà."
Tống Căng Úc tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay đưa cho y.
Trình Lẫm Châu nhíu mày.
Vẫn là chiếc đồng hồ lần trước y để lại chỗ anh.
"Cậu xem mặt sau của đồng hồ đi."
Anh duỗi ngón tay chỉ vào đó.
"Họa tiết là do tôi vẽ, rồi tìm thợ đồng hồ giỏi nhất Paris để khắc lên."
Tống Căng Úc nói.
"Chiếc đồng hồ này của cậu không còn nhiều không gian tăng giá trị nữa, có thể sẽ trở nên không đáng một đồng."
Lấy chiếc đồng hồ hàng chục triệu của người ta ra làm đồ thủ công, anh đúng là một kẻ phá gia chi tử mà.
Trình Lẫm Châu "ừ" một tiếng, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống, rồi giơ tay hôn lên nó ngay trước mặt anh:
"Cũng có thể là báu vật vô giá."
...
Tống Căng Úc tỉnh dậy rất sớm, ngoài cửa sổ trời còn chưa sáng hẳn.
Anh nằm một lúc, mò mẫm lấy chiếc đồng hồ từ tủ đầu giường, lòng bàn tay xoa nhẹ lên họa tiết ở mặt sau — đó là hình ảnh anh vẽ lại theo trí nhớ, một chàng trai mười tám tuổi bên ly cocktail dưới ánh nến sinh nhật trong quán bar.
Những đường nét đơn giản, chỉ là một hình bóng, bây giờ nhìn lại có chút non nớt.
Vậy mà Trình Lẫm Châu lại rất trân trọng, cất trong két sắt không nỡ đeo.
Lần trước chụp ảnh cho y, anh vô tình để ý thấy, Trình Lẫm Châu đành phải lấy cớ để nhầm rồi lén lấy lại.
— Những thứ vụn vặt này để lại cho một mình anh là đủ rồi, đối phương không cần phải nhớ.
Sắp vào hè rồi, anh có thể dùng nó để che đi vết sẹo trên cổ tay trái.
Sau khi thức dậy, đánh răng rửa mặt, tay chân anh quả nhiên ê ẩm, mỏi nhừ.
Hôm nay vẫn nên để Tiểu Điền dắt Free đi dạo.
Tống Căng Úc dự định ra khỏi nhà sớm hơn một chút để tránh chạm mặt Trình Lẫm Châu ở bàn ăn.
Nếu muốn cắt đứt hoàn toàn quan hệ.
Anh vừa đi xuống lầu vừa nghĩ.
Tốt nhất vẫn là trả lại tiền nhà cho đối phương, để Trình Lẫm Châu dọn đi.
Đương nhiên, nếu anh đề nghị rời đi, đối phương chắc chắn sẽ giữ anh lại và tự mình chuyển đi.
Nhưng anh không thể làm ra chuyện như vậy.
75 triệu.
Kể cả là đi vay, cũng không mấy ai có thể lập tức xoay sở được một khoản tiền lớn như vậy.
Trừ phi là... người đó.
Đôi dép lê hình cá mập khựng lại, Tống Căng Úc nghiêng đầu nhìn về phía sofa.
Tối qua Trình Lẫm Châu ngủ luôn ở phòng khách, trên bàn trà còn đặt một chai rượu đã cạn.
Khung xương y lớn, tay dài chân dài, gần nửa người vắt vẻo bên ngoài sofa.
Ánh mắt anh cuối cùng dừng lại trên bàn tay phải đang mở ra của y, Tống Căng Úc nhíu chặt mày.
.
Đêm đó, Trình Lẫm Châu cũng có một giấc mơ.
Trong mơ, y biến thành một đứa trẻ thấp bé, chỉ cao bằng đứa bé sáu, bảy tuổi.
Bối cảnh là một phòng khách lộng lẫy xa hoa, đèn chùm pha lê treo trên trần nhà, ánh đèn tụ lại một điểm lạnh lẽo.
Bên dưới, trên chiếc sofa sẫm màu, có một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi đang ngồi.
Thiếu niên mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh da trời, quần yếm trắng, đôi tất cao cổ màu xám bao lấy nửa bắp chân thon thả trắng như tuyết.
Trên đầu còn đội một chiếc mũ nồi màu xanh hải quân, phía sau có vật trang trí tựa như nơ bướm, nhìn từ phía trước trông như thể đang buộc tóc hai bím.
Thiếu niên ngồi đó rất ngoan ngoãn và yên tĩnh, cúi đầu không nhúc nhích.
Từ xa vọng lại tiếng người lớn nói chuyện, có tiếng bàn tán, có tiếng cười, nhưng nội dung cụ thể rất mơ hồ, giống như bị một chiếc lồng ngăn cách bên ngoài.
Thiếu niên là vũ công ba lê đẹp nhất ở trung tâm quả cầu pha lê.
Trình Lẫm Châu thấy ngón tay thiếu niên đang chảy máu.
Trái tim y bất giác thắt lại.
Y lục tung tìm tăm bông tẩm povidone và băng cá nhân rồi chạy tới, muốn giúp thiếu niên cầm máu.
Khoảng cách đó rất ngắn, Trình Lẫm Châu của tuổi trưởng thành chỉ cần hai bước là tới, nhưng trong mơ, y lại phải dùng hết sức chạy một hồi lâu.
Chạy đến khi máu của thiếu niên gần như chảy cạn, nhưng người đó vẫn dịu dàng nói cảm ơn y, nói rằng mình không sao, không đau chút nào, còn xoa đầu y.
"Đừng cử động."
Trình Lẫm Châu rất nghiêm túc, nắm lấy cổ tay thiếu niên kéo đến trước mặt mình.
Cuối cùng, miếng băng cá nhân vẫn không thể dán lên ngón tay đang chảy máu của đối phương.
Một người trạc tuổi thiếu niên bước tới, một tay ôm lấy vai thiếu niên, kéo đối phương đứng dậy khỏi sofa.
"Nói nhảm với con nít ranh làm gì."
Người đó nói.
Thiếu niên không một lời phản kháng mà bị dẫn đi.
Trình Lẫm Châu thấy người đó ghé sát vào vành tai thiếu niên, thân mật gọi thiếu niên là "hôn thê".
Gương mặt nghiêng đó trông rất quen thuộc.
Tầm mắt lại một lần nữa trở nên mơ hồ, không gian vặn vẹo, kéo dài, giống như một đường hầm với tốc độ dòng chảy mất kiểm soát, xung quanh lướt qua vô số cảnh tượng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Ngọn núi tuyết hoang vắng, hẻm núi sâu không thấy đáy, đường phố nước Pháp về đêm, đỉnh núi dưới hoàng hôn...
Gương mặt thiếu niên có những thay đổi vi diệu, nhưng luôn phủ một tầng bi thương và sầu muộn.
Cả thế giới của y cũng theo đó mà rung chuyển, chao đảo, như một ngôi nhà xây trên hư không sắp sụp đổ, mọi sợi dây đều nằm trong tay đối phương.
Giá như thiếu niên có thể cười một cái.
Thiếu niên không cười, mà biến thành dáng vẻ của người trưởng thành, ngã xuống nền đất lạnh lẽo, máu tươi từ cổ tay tái nhợt, gầy guộc tuôn ra.
...
Trình Lẫm Châu đột ngột bừng tỉnh, bật người ngồi dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội, sau lưng ướt đẫm một tầng mồ hôi lạnh.
"Mẹ kiếp."
Y hiếm khi văng tục.
Mơ cái quái gì vậy.
Lửa giận cuộn trào trong lòng, y hận không thể lôi cái gã trong mơ ra xé nát.
"Hôn thê" cái con khỉ.
Đó rõ ràng là phu nhân của y!
Chồng cũ của Tống Căng Úc là y, người chồng đời tiếp theo cũng chỉ có thể là y.
Bất kỳ ai khác đều không xứng.
Đáy mắt trào dâng sự quyết liệt âm u, Trình Lẫm Châu siết chặt tay vịn sofa — rồi chợt sững người, chậm rãi cúi xuống nhìn vào lòng bàn tay mình.
Một miếng băng cá nhân hình vuông được dán ngay ngắn trên vết thương.
Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ phòng khách hắt vào, đầu ngón tay thoang thoảng một mùi hương ngọt thanh.
Tiêu đề phụ: Những chủ đề hot trên diễn đàn trường
Học viện Mỹ thuật Giang Thành có một hồ nhân tạo hình bán nguyệt, cây cối xung quanh um tùm, tạo nên một không gian thanh vắng, tĩnh lặng, là thánh địa hẹn hò của sinh viên.
Sáng sớm tinh mơ không có mấy người, Tống Căng Úc vừa ngồi xuống ghế dài được một lát thì chàng sinh viên đã vội vã chạy tới.
Tóc tai quần áo còn chưa kịp chỉnh tề, nhưng bữa sáng trong tay thì lại được cầm rất cẩn thận.
Anh nhận lấy túi giấy dầu, liếc nhìn: "Cái này hình như không phải ở căng tin?"
"Một quán ăn sáng ở cổng Bắc, gần đây hot lắm ạ."
Ổ Tử Diệp nhiệt tình giới thiệu.
"Thầy thử xem."
Tống Căng Úc đã được đồ ăn ở nhà nuôi cho kén chọn, nhưng cũng không ngại thử những món mới.
Anh cầm chiếc bánh bao nhỏ cắn một miếng, rồi đánh giá đối phương: "Trước đây không để ý, tóc cậu cũng là tóc xoăn tự nhiên à."
Ổ Tử Diệp luống cuống vuốt lại tóc.
"Loay hoay làm gì, cứ để tự nhiên đi."
Anh cúi đầu cắm ống hút vào ly sữa đậu nành.
"Dù cậu có trang điểm thành tiên tử thì tôi cũng không thích cậu đâu."
Lời này quả thực rất đả kích, chàng sinh viên không kìm được, bờ vai cũng xụ xuống: "Tại sao ạ?"
Bởi vì anh thích kiểu người trông hơi hư một chút.
Tống Căng Úc đương nhiên sẽ không trả lời như vậy.
Đợi anh ăn xong hai chiếc bánh bao với hai vị khác nhau, Ổ Tử Diệp lại một lần nữa thăm dò: "Thầy ơi, hôm qua người đó... chủ nhà của thầy, có phải tính tình anh ta không tốt lắm không ạ?"
Cậu ta cố tình sờ sờ sống mũi bầm tím của mình, lo lắng nói: "Thầy có muốn đổi chỗ ở không ạ?"
"Đổi đi đâu?"
Tống Căng Úc cắn ống hút, liếc cậu ta.
"Tôi muốn nuôi chó, yêu cầu về chỗ ở rất cao."
Ổ Tử Diệp lập tức phấn chấn: "Thầy yên tâm, em nhất định có thể tìm cho thầy một nơi ở phù hợp về mọi mặt!"
"Thôi đi, cậu bớt làm mấy chuyện vô ích này lại, có thời gian thì đi xem triển lãm, vẽ tranh nhiều vào."
Ăn phải một chiếc bánh bao nhân thịt heo thuần túy, Tống Căng Úc thấy ngấy, nhăn mặt muốn nhổ ra.
Ổ Tử Diệp đưa một tờ giấy ăn tới, anh không chút câu nệ mà nhổ ra, rồi tu một hơi lớn sữa đậu nành để át đi vị béo, phần còn lại càng không muốn động đến.
"Cho em đi ạ."
Ổ Tử Diệp lặng lẽ chìa tay ra.
"Nghĩ hay thật."
Tống Căng Úc ném chiếc bánh bao đã cắn dở vào túi giấy, đổi sang một chiếc nhân nấm.
Ổ Tử Diệp tiếc nuối liếc nhìn, tiếp tục khuyên nhủ: "Nhưng mà thầy ơi, cảm xúc của anh ta bất ổn như vậy, em lo anh ta sẽ làm tổn thương thầy."
"Sữa đậu nành ngọt quá, muốn uống trà."
Tống Căng Úc ngắt lời cậu ta, mũi giày chạm vào ống quần cậu.
"Đi đi, mua cho tôi một chai, loại không đường."
"..."
Ổ Tử Diệp ngoan ngoãn đi đến máy bán hàng tự động bên cạnh mua một chai trà ô long.
Ăn uống no đủ, Tống Căng Úc vứt hết rác vào túi giấy, lại xin một chiếc khăn ướt rồi thong thả lau miệng và đầu ngón tay.
"Cuộc thi vẽ lần trước cậu nói, bản thân có hứng thú không?"
Ổ Tử Diệp đang ngẩn người nhìn động tác của anh, nghe vậy liền giật mình một nhịp: "...
Hả?
Thầy muốn tham gia ạ?"
Tống Căng Úc lạnh nhạt: "Còn ngẩn ra nữa thì xuống hồ ngâm mình đi."
"Em xin lỗi."
Cậu sinh viên ngượng ngùng cúi đầu.
"Cậu có muốn thử không?"
Anh lặp lại một lần nữa.
"Tôi có thể hướng dẫn cậu.
Giải cao nhất với trình độ hiện tại của cậu có lẽ hơi quá sức, nhưng giải của học viện thì có thể cố gắng, tiền thưởng năm mươi nghìn đô la cũng không tệ, đối với sự phát triển tương lai của cậu cũng sẽ có lợi."
Anh ngả người trên ghế dài, tay chống đầu: "Cậu nên biết, giá trị của tác phẩm nghệ thuật cần có sự vận hành, thẩm mỹ phần lớn chịu ảnh hưởng của thị trường tư bản, chỉ dựa vào kỹ thuật không quyết định được nhiều thứ.
Tôi có thể giúp cậu không nhiều, nhưng sở thích của tạp chí này thì tôi vẫn có chút nắm chắc."
Một cuộc thi dành cho những người yêu nghệ thuật trên toàn thế giới do một tạp chí danh tiếng tổ chức, lại được anh nói một cách nhẹ nhàng như vậy, bất cứ ai nghe cũng sẽ cho rằng anh đang khoác lác.
Ổ Tử Diệp im lặng hồi lâu, rồi ngẩng đầu lên, vẻ mê đắm nóng bỏng đã phai đi rất nhiều: "Tại sao thầy lại muốn giúp em?"
Tống Căng Úc lướt mắt qua mặt cậu ta, giả vờ không phát hiện ra điều khác thường: "Bồi thường vì đã làm cậu bị thương."
Vẻ mặt của cậu sinh viên trở nên càng thêm phức tạp.
"Ba giây để suy nghĩ."
Ngón tay thon dài trắng nõn của anh giơ lên ba ngón, rồi gập lại theo từng con số.
"Ba... hai... một..."
"Em tham gia!"
Tim đập thình thịch, Ổ Tử Diệp theo phản xạ bắt lấy tay anh.
"Thế còn tạm được."
Tống Căng Úc khẽ cười, đứng dậy.
"Chuyện này người khác cầu còn không được, không biết có gì mà phải do dự."
Bàn tay anh tự nhiên rút ra khỏi lòng bàn tay cậu sinh viên.
Ổ Tử Diệp bất giác giơ tay lên, nâng niu đến giây cuối cùng mới nỡ buông đầu ngón tay ấy, thậm chí còn ngẩng mặt dõi theo.
Khi hoàn hồn, người đó đã rời khỏi bờ hồ.
...
Cậu không nên chấp nhận.
Ngửi mùi hương còn vương lại trên đầu ngón tay, Ổ Tử Diệp mở lòng bàn tay, rồi vùi mặt vào đó.
Những lợi ích mà người này cho, cậu vốn không nên nhận lấy bất cứ thứ gì.
Cậu có thể buông thả bản thân tiếp cận anh, hao tổn tâm cơ lấy lòng anh, bị anh lợi dụng để chọc tức chồng, làm một con chó mặc anh gọi thì đến, đuổi thì đi.
Duy chỉ có ân huệ anh ban cho là không nên nhận.
...
Nếu không, làm sao cậu có thể tiếp tục hận anh?
.
Sau khi về ký túc xá lấy đồ vẽ, Ổ Tử Diệp đeo ba lô lên và ra ngoài lần nữa, dọc đường đi thu hút không ít ánh mắt và những lời xì xào bàn tán.
Ổ Tử Diệp nhận ra có điều không ổn.
Nhưng ngày thường cậu vốn đã nhận được không ít sự chú ý, cộng thêm tâm trạng bực bội nên cũng không để tâm lắm.
Cho đến khi bị người ta chặn lại trước khu giảng đường.
"Tránh ra."
Ổ Tử Diệp tùy tiện liếc qua, tỏ vẻ không hứng thú.
Người nọ không nhường, còn cùng hai tên đàn em ép sát tới, hoàn toàn chặn đường đi của cậu.
"Mày chính là thằng nhóc khoa sơn dầu đó à?"
Tào Hoán duỗi tay chọc chọc vào vai chàng sinh viên, giọng điệu kiêu ngạo như thường lệ.
"Tao cảnh cáo mày, tránh xa Tống Căng Úc ra một chút, anh ấy không phải là người mày có thể trèo cao được đâu!"
Nghe thấy lời này, Ổ Tử Diệp chậm rãi ngước mắt nhìn đối phương.
Ồ.
Là tên phú nhị đại lần trước đuổi theo anh đến tận phòng vẽ.
Trông cũng ra dáng người.
Nhưng thực chất thì là cái thá gì.
Dựa vào nhà có tiền mà ra ngoài vênh váo, bị từ chối rồi không biết lấy đâu ra mặt mũi đi uy hiếp người khác.
Nghĩ đến việc loại người này cũng đang mơ tưởng đến Tống Căng Úc, Ổ Tử Diệp lại thấy bực bội muốn nôn.
Nhưng còn cách nào đâu.
Dù có phải làm chó của anh, thì có tiền có thế cũng là tiêu chuẩn hàng đầu rồi.
Tháo kính xuống bỏ vào ba lô, tiện tay ném xuống đất, Ổ Tử Diệp mặt không biểu cảm nhìn người trước mắt:
"Mày muốn đánh nhau à?"
.
Hôm nay Tống Căng Úc có tiết vào buổi chiều.
Anh ngủ bù một giấc trong xe, tỉnh lại thì mở phần mềm trò chuyện, lôi Tống Gia Hạo ra khỏi danh sách đen.
Người này không biết là có thần giao cách cảm hay là cứ dán mắt vào điện thoại, vừa hay có tin nhắn mới nhảy ra.
【Nhớ anh trai】
【???】
【Anh!!!!!】
【Cuối cùng anh cũng bỏ chặn em rồi!!!!!】
【Em đã nghiêm túc kiểm điểm lỗi lầm của mình】
【Xin anh trai hãy gọi video để nghe em kiểm điểm!】
【Cầu xin khoan hồng xử lý [đáng thương] đừng không để ý đến em nữa!
Em không sống nổi đâu please!】
Tống Căng Úc bị tin nhắn của người này làm cho hoa cả mắt, tắt yêu cầu gọi video rồi trả lời: 【Hai ngày nay có đi thăm mẹ không?
Nghỉ phép thì phải đưa mẹ đi chơi đi】
【Tuân lệnh!】
【Tour diễn vẫn còn một số công việc cuối cùng】
【Dự kiến tuần sau sẽ hoàn thành】
【Đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi nghỉ mát, được không ạ?】
Tống Căng Úc trả lời:【Ừ, được】
【Biết ngay anh trai là tốt nhất!】
【[bế mèo con lên xoay vòng vòng.jpg]】
【[hôn mèo con điên cuồng.jpg]】
Thoát khỏi khung chat của em trai, Tống Căng Úc còn chưa kịp xem đống tin nhắn chưa đọc khác thì điện thoại của chủ nhiệm Cao đã gọi tới.
"Thầy Tống, thầy có ở trường không?
Xảy ra chuyện lớn rồi!"
.
Diễn đàn trường Giang Mỹ một buổi sáng có hai bài đăng hot.
【Hot】 Không khí trường học chính là bị loại người này làm cho bại hoại
Một giảng viên nào đó sáng sớm tinh mơ lén lút hẹn hò với sinh viên bên hồ, lần này thì không còn gì để nói nữa nhé!
【Cái gì đây, mờ quá, chủ thớt lặn xuống nước chụp hay chui vào bụi cây chụp vậy ?】
【Nhìn dáng người này là thầy Tống ư?
Thầy Tống ở hồ Bán Nguyệt?
Anh em ơi tôi đi gặp đây!】
【Cái này mà gọi là lén lút hẹn hò à?
Anh bạn kia chỉ nắm tay thầy Tống một chút thôi, rất kiềm chế rồi nhé?
Tôi còn tưởng là yếm đỏ uyên ương vắt trên eo cơ đấy 😏】
【Trường nghệ thuật mà chút bao dung này cũng không có à?
Tùy tiện chụp mũ người ta thật sự ổn không?
Dù có gì đi nữa thì cũng là thầy Tống bị tiếp cận chứ?
Bắt tôi đi, không bắt tôi thì tôi sẽ đi kéo tay tất cả các thầy cô bây giờ】
【Cái tiêu đề đầy mùi ghen ăn tức ở này, đừng giấu nữa, tao biết chủ thớt họ Viên...】
【Ghét cái là trường mình không có cao thủ máy tính!
Nếu không tra ra IP của chủ thớt là từ một máy tính nào đó trong tòa nhà văn phòng giảng viên thì hài lắm】
【Chủ thớt sao lại đăng lên diễn đàn ẩn danh mà không đăng Weibo?
Ồ, hóa ra là bị khóa nick rồi à!】
【Còn ai không biết giảng viên Viên trong học kỳ 1 muốn mời thầy Tống vào văn phòng nhưng thất bại không?
Đợt này là thẹn quá hóa giận đây mà 】
...
【Nhưng thầy Tống đúng là khá thân thiết với cậu này, lần trước ở phòng vẽ còn tự tay giúp cậu ta đeo khẩu trang 😫】
【Đeo khẩu trang thì sao?
Tay dính đầy màu vẽ không tự đeo được thôi mà, sao không nói thầy Tống còn đỡ kính giúp tôi nữa này 😏】
【Ha ha, sao bạn biết lần trước tôi lỡ quệt màu nước lên mặt, thầy Tống đã trực tiếp dùng tay lau sạch giúp tôi 😊】
【Ủa, ai hỏi mấy người vậy?
Không ai hỏi mấy người học sơn dầu nhé!
Không ai muốn biết!
Cầu xin thầy Tống qua khoa màu nước dạy thay đi 🙏🙇】
【Lại bắt đầu rồi đấy, mấy đứa mơ mộng.
Thầy Tống là người đã có nửa kia rồi, hiểu không?】
【Nửa kia của thầy Tống...
Các bạn cứ bình tĩnh】
【Rốt cuộc là thần thánh phương nào...
Cầu xin bí kíp tán đổ mỹ nhân...】
【Đây mới là thứ mà một sinh viên trẻ tuổi như tôi nên học —《Làm thế nào để chiếm được trái tim thầy giáo mỹ nhân》】
【Thầy Tống mới đến trường mình từ học kỳ 1 phải không?
Cả một học kỳ mà không moi ra được chút manh mối nào, người của trường mình có được việc không vậy?】
【Thầy Tống kín tiếng quá mà.
Hồi thầy mới đến không nói một lời thừa nào, hoàn toàn là một mỹ nhân lạnh lùng, sau này mới dần dần chịu trò chuyện vài câu.】
【Cái đó, tuy tôi không biết nửa kia hiện tại của thầy Tống là ai, nhưng tôi có nghe nói về vị hôn phu trước đây của thầy...】
【Gì gì, kể chi tiết đi!】
【Vị hôn phu?
Là nam?
Anh em ơi tôi lại phất cờ lên rồi!】
【Phất cái con khỉ, đánh gãy chân bây giờ.
Lầu trên mau kể đi, tôi ngồi xổm hóng đây!】
【Không dám kể chi tiết, sợ bị đội ngũ luật sư tìm tới...
Nhưng nếu nhà có người làm trong doanh nghiệp lớn ở địa phương, có thể lấy ảnh thầy Tống hỏi sếp lớn nhất xem.
Nếu không biết, hoặc là sếp chưa đủ lớn, hoặc là doanh nghiệp đó chưa đủ tầm...
Nói đến đây thôi 】
【Hả?
Mơ hồ vậy?
Thế tại sao lại là "vị hôn phu cũ"?】
【Đừng hỏi, câu trả lời rất đau lòng.】
【Vãi!!!
Thằng nhóc này dựa vào cái gì chứ?!!】
Ngay sau khi bình luận lạc quẻ này xuất hiện không lâu, bài đăng thứ hai liền nổi lên.
【Hot】 Tường thuật trực tiếp!
Hot boy khoa sơn dầu và phú nhị đại khoa kiến trúc choảng nhau!
[Link video] Cậu ta hét lên "Cái gì mà đến trước đến sau, tao mới là chó của thầy" rồi lao vào...
Tối qua Tống Căng Úc vốn đã không ngủ ngon, giờ lại vướng vào chuyện khó hiểu này, anh thực sự cạn lời.
Anh liếc nhìn vào trong văn phòng.
Hiệu trưởng Lý ngồi uy nghiêm sau bàn làm việc, Tào Hoán chiếm một chiếc ghế sofa đơn, chủ nhiệm Cao và Viên Nhất Hành ngồi cùng nhau, còn Ổ Tử Diệp ngồi một mình ở phía bên kia, lưng hơi gù, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối.
Trông vừa cao ngạo lại vừa quật cường.
Nhìn kỹ lại thì thằng nhóc này toàn thân không một vết xước, trong khi Tào Hoán lại mặt mày xám xịt, khóe mắt còn bị thương.
Thế là Tống Căng Úc đi đến trước ghế sofa đơn: "Đã đến bệnh viện kiểm tra chưa?"
"Mỹ nhân, anh quan tâm tôi à?"
Người vốn đang hấp hối lập tức phấn chấn tinh thần.
"Tôi không sao, yên tâm!
Sức chiến đấu siêu quần!"
Để chứng minh, gã ta còn đấm mạnh vào ngực mình một cái, đau đến nhe răng trợn mắt.
"Tôi không đánh vào chỗ hiểm."
Phía sau, Ổ Tử Diệp lạnh lùng nói một câu.
Tống Căng Úc quay đầu liếc nhìn cậu ta, nhưng cậu sinh viên lại không nhìn thẳng vào anh mà hơi quay đầu đi.
"Không đánh vào chỗ hiểm thì không cần bị phạt sao?
Trường học là nơi để các cậu tùy tiện đánh nhau à?"
Viên Nhất Hành lạnh giọng chỉ trích.
"Thưa hiệu trưởng, chuyện này phải xử lý nghiêm, ảnh hưởng quá tệ!"
"Hiệu trưởng sẽ xử lý."
Chủ nhiệm Cao trừng mắt nhìn ông ta qua cặp kính lão.
"Ông đừng có đổ thêm dầu vào lửa."
Tầm mắt Tống Căng Úc cũng lướt qua, thuận tiện túm lại đuôi ngựa bị rối do ngủ trong xe.
Anh lười buộc lại, liền trực tiếp giật dây buộc tóc ra, mái tóc dài mềm mượt và dày bung xõa.
Vài người có mặt tại đó đều nín thở một nhịp.
"Bài đăng trên diễn đàn là ông đăng à?"
Mắt Viên Nhất Hành đang nhìn chằm chằm, nghe anh nói vậy liền ngước lên: "Cứ chờ nhận thư luật sư đi."
Tống Căng Úc ngồi xuống chỗ trống trên sofa: "Thưa hiệu trưởng, chủ nhiệm, tôi thấy sinh viên thỉnh thoảng đánh nhau một trận cũng không phải chuyện gì to tát.
Tiền thuốc men của bạn học Tào tôi sẽ trả, dư luận trên mạng tôi nghĩ mình cũng có thể kiểm soát được.
Nếu ngài thực sự thấy ảnh hưởng không tốt, có thể đuổi việc tôi, còn bạn học Ổ thì không cần thiết."
Giọng anh nhàn nhạt.
"Video tôi xem rồi, hai bên đều đồng ý mới động thủ, không phải sao?"
Chiếc sofa da lún xuống một chút, bên cạnh truyền đến mùi hương ngọt thanh quen thuộc.
Ổ Tử Diệp chậm rãi quay đầu lại, đáy mắt dâng trào những cảm xúc mãnh liệt.
Điều này làm Tào Hoán không vui.
Tiền thuốc men gã ta chắc chắn không cần, vì mỹ nhân mà nổi giận cũng là nhiệt huyết tuổi trẻ, nhưng thái độ này của Tống Căng Úc rõ ràng là đang bao che cho thằng nhóc chết tiệt kia!
Không được!
Tuyệt đối không được!
Tào Hoán vắt chéo chân, ra vẻ con nhà giàu: "Lời này của thầy Tống tôi không thích nghe đâu.
Từ nhỏ đến lớn chưa có ai dám động tay động chân với tôi, hôm nay tôi không vui, ai dám nói thằng nhóc này không sao?"
Viên Nhất Hành ở bên cạnh phụ họa: "Đánh nhau nhỏ nhặt thì không thành vấn đề, bạn học Tào đã bị thương thành ra thế này, sao có thể không xử phạt được?
Để hai sinh viên vì mình mà đánh nhau, thầy Tống cũng không thể thoái thác trách nhiệm!"
Ông ta thao thao bất tuyệt, không để ý Tào Hoán đã trừng mắt giận dữ nhìn qua: "Có chuyện của ông ở đây à?"
Sau đó, gã ta cười với Tống Căng Úc: "Thế này đi, thầy Tống, anh đáp ứng tôi một điều kiện, tôi sẽ tha cho thằng nhóc này."
Tống Căng Úc không đổi sắc mặt: "Lời cậu nói có trọng lượng không?"
"Đương nhiên!"
Tào Hoán tự tin vỗ tay.
"Bố tôi quyên góp cho trường này cả một tòa nhà đấy!
Lời tôi nói đương nhiên có trọng lượng!"
Gã ta hắng giọng, rồi không chút kiêng dè mà nói ngay trong văn phòng hiệu trưởng: "Anh hẹn hò với tôi một lần, được không?"
Mọi người đều im lặng.
Chủ nhiệm Cao không nhịn được mà xoa xoa khuôn mặt già nua của mình.
Quả thực ông rất quý thầy Tống, nhưng cũng không thể không cảm thán...
đây đúng là hồng nhan họa thủy mà!
Cứ thế này thêm vài câu nữa, đừng nói là sinh viên vì anh mà đánh nhau, đến cả thầy trò cũng có thể xảy ra ẩu đả.
Haizz, cũng không biết nửa kia của anh rốt cuộc là người nào, ngày ngày chỉ lo phòng sói thôi cũng đủ mệt rồi.
"Thầy Tống."
Tào Hoán vẫn tiếp tục tấn công, ấn tay vịn sofa để ghé sát lại gần.
"— Anh cũng không muốn sinh viên của mình bị đuổi học chứ?"
"..."
Bên tai truyền đến tiếng khớp xương kêu răng rắc, Tống Căng Úc nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay của cậu sinh viên bên cạnh.
Cơ bắp đang căng cứng của Ổ Tử Diệp hơi thả lỏng.
"Quyên góp một tòa nhà à?"
Bất ngờ, một giọng nói trầm thấp từ tính khác vang lên từ ngoài cửa văn phòng.
Tống Căng Úc sững người, rồi ngay lập tức ngước mắt nhìn lên.
Một người đàn ông trẻ tuổi, cao lớn và anh tuấn đứng ở cửa, chỉ riêng khí chất đã đủ để tạo ra áp lực.
Bộ vest màu khói được cắt may vừa vặn, gọn gàng và sang trọng.
Mọi người thế mà lại đồng loạt im bặt.
Trình Lẫm Châu không để ý đến những người khác, y đi đến ngồi xuống bên cạnh Tống Căng Úc, cánh tay tự nhiên vòng qua sau lưng vợ cũ, gỡ tay anh đang đặt trên cánh tay của nam sinh viên ra, rồi nắm chặt trong lòng bàn tay mình.
"Hoành Hưng Trọng Công, đúng không?"
Lòng bàn tay y vuốt ve bàn tay xinh đẹp đó, giọng điệu có chút lơ đãng.
"Bảo bố cậu qua đây, tôi nói chuyện trực tiếp với ông ta."