Công: Ôn Linh Xuyên, Mạc Hạ Tinh, Trần Bắc Nghiêu.
Thụ: Lưu Tử Yến.
Lưu ý: Truyện máu me, truyện khá mất não nên đọc giải trí thôi đừng hỏi quá nhiều Habibi không biết trả lời như nào.
TG: Ý tưởng của bộ này là Habibi lấy từ một người bạn đã gợi ý, cảm ơn bạn rất nhiều.
___________
Lưu Tử Yến là một thiếu niên 16 tuổi.
Cậu có khuôn mặt tròn nhỏ, hai má bánh bao lúc nào cũng ửng hồng trông vô cùng đáng yêu.
Cặp mắt to tròn long lanh cùng với cái miệng chúm chím khiến người khác nhìn vào ấn tượng đầu tiên là vô hại.
Bởi vì hôm nay là Halloween, cho nên nhóm bạn đã quyết định rủ cậu tới một công viên giải trí có tên "Pumpkin" để chơi.
Công viên này thu hút được vô cùng nhiều du khách, vì nó được trang trí theo kiểu âm u và rùng rợn
Màu đỏ của từng ánh đèn hay bóng tối ẩn sau đó là nhiều điều bí ẩn.
Nó khiến người chơi có cảm giác hồi hộp và không kém phần kích thích.
-Tiểu Yến!
Nghe thấy có người gọi tên mình, thiếu niên nhỏ quay lại:
-bụp.
Một chiếc cài hình tai thỏ trắng được đeo lên đầu cậu, mái tóc đen trái ngược với tai thỏ trắng khiến nó càng thêm nổi bật.
-Tiểu Yến đáng yêu quá đi.
Lâm Du Hi mỉm cười nhìn cục cưng của nhóm mình, khuôn mặt nhỏ xinh kia đang không hiểu chuyện gì nhìn y:
-Hợp với cậu lắm đó.
Tô Dương Dương bật cười rồi đi tới xoa đầu cậu, Lưu Tử Yến nhìn mọi người vui vẻ như vậy cũng chỉ cười nhẹ rồi vươn tay vén tóc mái hơi dài của mình qua tai.
-Chỗ này đúng là đông thật đó.
Lưu Tần Đông nhìn dòng người qua lại, tiếng nói chuyện ồn ào truyền qua tai khiến gã hơi nhíu mày:
-Nè hay mình đi chơi thử nhà ma đi.
Du Hi nhìn nhà ma được các ánh đèn đỏ chiếu rọi khiến nó toát lên vẻ rùng rợn, những người gan dạ chắc chắn sẽ thích điều này:
-H...hay mình chơi trò khác được không...
Lưu Tử Yến cuối đầu, cậu là một người rất nhát gan.
Nhóm bạn phải tốn không ít sức mới có thể kéo cái con thỏ nhát gan này tới đây được:
-Cậu cứ như vậy thì sau này có bạn gái phải thế nào?, nếu cô ấy lúc đó lại muốn chơi nhà ma chẳng lẽ cậu lại nói mình sợ nên không dám.
-N..nhưng ý mình là mi-.
-Thôi nào, chơi thử đi cho biết.
Có nhiều người như vậy không lẽ cậu lại sợ?
Sau vài lần thuyết phục, Lưu Tử Yến cứ thể được đưa tới trước cửa nhà ma.
Ngón tay nhỏ nắm chặt vạt áo đến trắng bệt, cậu nhìn nhà ma lâu lâu lại truyền ra tiếng hét làm trái tim nhỏ của cậu sắp rớt ra ngoài rồi:
-Ai mà hét ghê vậy chứ?
-Hahaha chắc bên trong thú vị lắm đây.
Du Hi cùng Tô Dương Dương bật cười khúc khích nhìn xung quanh.
Ngoài nhóm Lưu Tử Yến, còn có thêm mười mấy người khác cũng chơi trò này:
-Cạch.
Cánh cổng vừa được mở, tiếng hét từ bên trong lại vọng ra khiến nhiều người chưa chơi cảm thấy rất phấn khích và hồi hộp:
-Bắt đầu nào~
Lưu Tử Yến run rẩy từng bước đi về phía trước, bên trong tối đen như mực càng làm thêm vẻ bí ẩn.
Thấy cậu cứ chậm chạp như vậy, Du Hi liền đi lên đầu rồi kéo tay cậu theo sau:
-Bên trong tối quá tớ không thấy gì hết.
Tần Đông khó chịu nhìn quanh, đi một lúc thì bên trong bắt đầu có ánh sáng trở lại.
Chỉ là ánh sáng này rất mập mờ, dường như có thể tắt bất cứ lúc nào:
-Cứu mạng, cứu mạng!!!
Đột nhiên, bóng trắng từ đâu xuất hiện.
Khuôn mặt đầy máu của ả hướng tới mọi người.
-Ahhhhhhhh.
Phía sau truyền đến tiếng hét, là một cô gái người chơi sợ hãi.
Cô bật khóc níu lấy chàng trai bên cạnh:
-Anh ơi em sợ, em không muốn chơi nữa!!!
Giọng cô gái gấp gáp, cô thở mạnh kéo bạn trai về con đường cũ đã đi.
Chàng trai thấy người yêu mình sợ hãi như vậy cũng hết cách đành dẫn cô trở về đường cũ.
Khi cả hai rời đi, bóng trắng kia cũng vụt đi mất.
Du Hi và đám người lúc nãy cũng bị doạ cho một phen khiếp vía:
-Hức...tớ không muốn...ức... chơi nữa.
Lâm Tử Yến sợ hãi bám chặt lấy Du Hi bắt đầu khóc lóc:
-Cậu là con trai phải mạnh mẽ lên chứ, xem kìa cô gái nhỏ đó cũng giống cậu nhưng người ta rất gan dạ đó.
Tô Dương Dương chỉ về một cô gái nhỏ, nhẹ nhàng nói.
Cứ thế cả đám chỉ còn lại 15 người tiếp tục chơi, đi thêm mười mấy bước.
Các ngục giam đầy máu bắt đầu xuất hiện, bên trong còn có vài người bị trói đang khóc than kêu cứu.
Con đường thẳng lúc này cũng được chia ra vài con đường nhỏ, cả đám người ai thích đường nào liền đi đường đấy.
Ngoài nhóm của Lâm Tử Yến còn có thêm 5 người.
Lâm Tử Yến run run nhưng vẫn cố gắng đi theo bởi vì cậu không muốn làm vướn chân mọi người.
Đang lúc suy nghĩ, đột nhiên có tiếng hét từ xa truyền tới.
-Chạy đi, giết người.
Chạy đi!
1 cô gái và 2 chàng trai từ đối diện không xa chạy tới, khuôn mặt cả hai dính đầy máu.
Quần áo rách rưới trông vô cùng tơi tả:
-Gì vậy, npc à?
-Có kẻ sát nhân đã lẻn vào đây, họ đã giết hết bạn của t-.
-Bằng.
-Phụt.
Cô gái xấu số bị một viên đạn ghim thẳng vào đầu.
Cơ thể mất lực té ngã xuống đất, mọi người nhìn thấy máu đang chảy ra từ đầu cô gái lúc này mới sợ hãi hét lên chạy tán loạng.
-Giết người, giết người rồi!!!
Lâm Tử Yến lúc này không đi nổi nợ, môi cậu mấp máy không nói nên lời.
Khuôn mặt nhỏ bị doạ cho trắng bệt.
Đối diện, 1 người đàn ông mặc đồ đen đang cầm trên tay là khẩu súng lục.
Hắn như đang lên đạn, ánh mắt sắt bén phóng tới chỗ cậu:
-Chà, một con thỏ nhỏ bị bỏ rơi.
Hắn đi ngày càng gần lại, lúc này cậu mới nhìn rõ được dáng vẻ của hắn.
Cơ thể to lớn, mặt đeo một chiếc khẩu trang đen.
Bộ đồ cùng màu bị dính đầy máu, ngoài cây súng lục trong tay.
Phía sau gã còn có một chiếc rìu lớn:
-T..tôi đừng tới đây.
Lâm Tử Yến bị doạ sắp tè ra quần rồi, thật sự là cậu chạy không được.
Hai chân vô lực ngồi bệt xuống đất, tên sát nhân nhìn cậu như đang nghĩ gì đó:
-Em tên gì?
Hắn ngồi xuống đối diện Lâm Tử Yến, giọng nói trầm ấm phát ra. lúc này cậu có thể ngửi thấy mùi máu tanh xung quanh hắn:
-K..không biết...
Tên sát nhân dường như bị chọc cười, hắn vui vẻ dùng ngón tay được bao bọc sau lớp cao su đen vuốt ve gò má trắng hồng kia:
-Tôi tên Ôn Linh Xuyên, em phải nhớ kỹ.
Ôn Linh Xuyên nhìn thiếu niên trước mặt thích thú chọc ghẹo, hắn bị thu hút bởi vẻ đáng yêu của con thỏ nhỏ này.
Nhìn cách cậu sợ hãi, nhìn cậu bị bỏ rơi không nơi nương tựa khiến hắn rất thích thú muốn bắt nạt cậu nhiều hơn:
-Ngoan nói cho tôi nghe, em có mấy người bạn.
Trong cái đám vừa rồi?
-Hức...hức..a..anh..ức..đừng giết họ.
Cậu sợ hãi người đàn ông này.
Nhưng cậu lại càng sợ những người bạn đầu tiên của mình sẽ bị giết, họ thật sự lúc trước đối xử với cậu rất tốt:
-Hửm...tôi không giết họ, đừng khóc.
Ôn Linh Xuyên nhìn chóp mũi đỏ ửng của cậu cuối cùng vẫn không nhịn được cuối xuống hôn lên đó một cái:
-Tôi dẫn em đi gặp bạn của mình, nhưng mà không biết họ còn sống không nữa...
Hắn vòng tay qua eo cậu bế lên, Lưu Tử Yến lúc này như con thỏ nhỏ nằm trong lòng hắn.
Cậu run rẩy nhìn độ cao cách mặt đất hơn 1m kia:
-C..cao quá.
-Sao cái gì em cũng sợ vậy, tiểu Thỏ nhát gan?
Hắn nhìn hai cái tai xù xù màu trắng trên đầu cậu lại suy nghĩ, cũng hợp quá đấy chứ:
-Cộp cộp.
Tiếng bước chân vang lên phá tan sự tĩnh lặng, Lưu Tử Yến ôm lấy cổ hắn, đầu nhỏ tựa lên đôi vai to lớn của tên sát nhân.
Hắn bế cậu như 1 đứa bé vậy:
-Ahhhhh, làm ơn tha cho tôi.
Làm ơn tha cho tôi!!!
Tiếng hét vang lên khiến cơ thể nhỏ càng thêm run rẩy, Ôn Linh Xuyên nhếch môi một tay ôm cậu một tay xoa nhẹ bờ mông tròn trịa sau lớp vải mỏng.
Đàn hồi và mềm, hắn khá thích.
Liếc mắt nhìn thiếu niên trong lòng, Ôn Linh Xuyên cảm thấy như mình vừa tìm được một báu vật.
Mùi thơm của sữa tắm bạch trà và kiwi trên người cậu khiến hắn khá thích:
-Bằng bằng bằng bằng.
Tiếng súng liên tục vang lên, là tiếng hét của những kẻ xấu số:
-Oi oi, Bắc Nghiêu dừng lại.
Chàng trai được gọi tên đang cầm khẩu aka lớn dừng lại.
Gã mặc một chiếc áo thun trắng bị máu vấy bẩn, chiếc áo da đen khoác bên ngoài cũng không ngoại lệ.
Xung quanh toả ra sát khí khiến ai cũng sợ hãi, đây là dáng vẻ mà Lưu Tử Yến đã nhìn thấy của người tên Trần Bắc Nghiêu.
Gã bỏ qua đám người đã chết dưới sàn, chậm rãi đi lại.
Gã tò mò, cục bông trắng trong lòng của Ôn Linh Xuyên hơi động đậy.
Cậu quay đầu, cả hai dường như chỉ cách chưa tới 1m.
Đôi mắt đen to tròn đầy nước đang nhìn gã, bị doạ sợ rồi.
Chóp mũi đỏ, khoé mắt cũng đỏ.
Cứ như vừa bị bắt nạt rất ghê vậy:
-Gì đây.
-Hì hì, tiểu Thỏ tôi vừa lụm được.
Có phải rất đáng yêu không, nào gọi một tiếng A Nghiêu xem.
Ôn Linh Xuyên mỉm cười nói với Trần Bắc nghiêu nhưng mấy chữ cuối hắn lại thì thầm nhỏ vào tai cậu:
-A Nghiêu.
Giọng nói mềm mại qua tai gã lại có chút nũng nịu, Trần Bắc nghiêu nhíu mày đặt khẩu aka xuống đi lại gần hơn:
-Ngoan chút, không nó giết em là tôi không chịu trách nhiệm đâu.
Lời nói nhẹ nhàng như đầy sát thương, Lưu Tử Yến mở to mắt, cậu nhìn mình như một món đồ được truyền đi.
Lúc này khuôn mặt của Trần Bắc nghiêu gần trong gang tấc.
Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt phượng hẹp dài vô cùng đẹp.
Môi mỏng dính chút máu càng khiến gã thêm phần ma mị:
-Tên gì...
-L..Lưu Tử Yến.
-Bao nhiêu tuổi rồi?
-16...
Cái gì vậy, bộ đang tra khảo phạm nhân hả.
Nhưng tiếp theo đó hành động của gã càng làm cậu thêm kinh ngạc.
Trần Bắc nghiêu cuối đầu, gã hôn lấy đôi môi nhỏ hồng của thiếu niên.
Đầu lưỡi cạy mở tiến sâu vào bên trong.
Lưu Tử Yến không dám phản kháng, vì cậu sợ gã sẽ tức giận rồi có thể giết mình bất cứ lúc nào.
Đôi môi nhỏ bị chà đạp vô cùng đáng thương, nước bọt bị hút hết khiến miệng cậu có cảm khác khô khan:
-Bắc Nghiêu, cái đám người vừa chạy ra đâu rồi.
Trần Bắc Nghiêu tuy đang chìm đắm với đôi môi nhỏ mê người kia, nhưng gã vẫn hướng mắt về phía bên trái.
Thấy bạn mình vẫn đang "ức hiếp" thỏ nhỏ.
Ôn Linh Xuyên đành thở dài dành lấy thiếu niên ôm vào lòng:
-Đủ rồi, cậu muốn em ấy chết ngạt à.
Thiếu niên nằm trong lòng hắn thở gấp, mặt mày đỏ bừng trông vô cùng tội nghiệp.
Nhưng Trần Bắc Nghiêu chỉ liếm nhẹ khoé môi xong lại cầm lấy khẩu aka của mình lên.
Ôn Linh Xuyên ôm cậu đi về phía trước vài bước rồi dừng lại.
Lúc này cậu vẫn chôn mặt trong ngực hắn nên không thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh:
-Tiểu Thỏ, đó có phải bạn em không?
Lưu Tử Yến ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn qua nhà giam đầy máu kia.
Khi thấy được vài người bạn của mình vẫn an toàn cậu liền thở phào.
Nhưng tình trạng hiện tại của họ thì không được tốt mấy.
Chân của Tần Đông đã bị mấy viên đạn ghim vào trong.
Bả vai của Du Hi cũng bị dính một viên, máu tươi thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng:
-Reng reng.
-Alo.
-Hả...tôi vẫn muốn chơi thêm chút nữa.
-Rồi rồi ra ngay, tôi có đem quà ra cho cậu nè đừng giận.
Tiếng nạp đạn vang lên, Lưu Tử Yến mở to mắt nhìn Trần Bắc Nghiêu cầm súng xả đạn liên tục về phía những người trong ngục giam:
-Làm ơn hãy dừng lại!!!
Lưu Tử Yến bấu chặt lấy góc áo của Ôn Linh Xuyên kinh hãi nói:
-Đừng giết họ, các người muốn gì cũng được.
Ôn Linh Xuyên nhìn thiếu niên đang sợ hãi trong ngực mình, hắn suy nghĩ một chút liền vui vẻ nói:
-Nếu em ngoan ngoãn theo tôi thì có l-.
-Được, xin đừng giết họ.
Xin anh.
Ôn Linh Xuyên nghe vậy liền ra hiệu cho Trần Bắc Nghiêu dừng lại:
-Tha mạng cho đám nhóc kia thôi, giết cũng nhiều rồi.
Trần Bắc Nghiêu đeo súng lên vai rồi quay lại nhìn hắn, đám bạn của Lưu Tử Yến nhìn một màn này đã sớm hồn lìa khỏi xác trông vô cùng đáng thương:
-Về nhà thôi.
Ôn Linh Xuyên nâng cậu lên cao rồi vui vẻ đi về phía cửa chính, mong mọi người sẽ thoát ra khỏi đây.
Lưu Tử Yến thật sự không muốn những người đó phải chết.
Họ là bạn thân của cậu, là người bạn đầu tiên không chán ghét cậu.
Họ không cảm thấy cậu phiền phức mà chơi cùng, họ luôn nhường cậu mọi thứ.
Một đứa trẻ mồ côi khi sinh ra đã không được yêu thương, đối với nó dù được cho một cục kẹo thì nó vẫn rất vui mừng nhìn bạn mỉm cười.
-
-
-
-Tiểu Thỏ xinh đẹp của tôi ơi.
Ôn Linh Xuyên nhìn cục bông nhỏ trên giường liền đi lại.
Thiếu niên 2 năm nay đều ở trong phòng rất ít khi ra ngoài, làn da cũng vì thế mà trắng tựa như trong suốt.
Các Mạch máu xanh tím ẩn hiện sau lớp da mỏng manh, trên làn da non mịn của thiếu niên còn có các vết đỏ chói mắt.
Những dấu răng chồng chất lên làn da yếu ớt.
Thiếu niên đang ngủ say đột nhiên bị bế lên liền tỉnh giấc:
-Sao lại nhìn tôi như vậy, tôi phá giấc ngủ của em nên em không vui?
-Không có...
-Được rồi, Mạc Hạ Tinh đang đợi em phía dưới đó.
Vệ sinh cá nhân cho cậu xong, hắn liền bế cậu xuống lầu.
Chỗ họ đang ở là căn biệt thự nằm ngoài ngoại ô, nơi đây cũng ít người lui tới nên cũng khá yên tĩnh:
-Nào đi chào cậu ta một tiếng đi.
Vừa đặt chân xuống sàn, Lưu Tử Yến đã chạy ngay tới phòng khách.
Một chàng trai với khuôn mặt đẹp không biểu cảm đang nói chuyện với hai gã đàn ông trung niên:
-Chào buổi sáng, A Tinh.
-Ngoan.
Giọng nói cũng rất ấm áp, thiếu niên lon ton đi tới nhào vào lòng anh dụi dụi:
-A Tinh đã ăn sáng chưa?
-Tôi ăn rồi, Bắc Nghiêu ở bếp.
Em vào đó ăn sáng nhé.
Hai gã đàn ông trung niên đang nói chuyện về vụ buôn lậu ma túy với Mạc Hạ Tinh, nhưng khi thiếu niên nhỏ kia bước vào mọi chuyện đều bị dạt san một bên:
-Em nhớ A Tinh lắm, tối nay A Tinh có thể đừng đi được không?
Nhìn cậu ngoan ngoãn như vậy, Mạc Hạ Tinh liền không cầm được lòng cuối xuống hôn nhẹ lên môi cậu:
-Được, quà tôi để thư phòng.
Em vào lấy nhé.
-Vâng, A Tinh đang nói chuyện với hai chú sao.
Lúc này, lực chú ý của cậu đã dời sang hai người đàn ông đối diện:
-Chào cậu.
-Ưm....buổi sáng tốt lành.
-Được rồi, ngoan đi ăn sáng.
-Linh Xuyên!
-Tới đây~
-Mang em ấy vào ăn sáng đi.
-Tiểu Thỏ đi ăn sáng với anh để Hạ Tinh bàn chính sự nhé.
Cơ thể nhỏ bị bế lên, Lưu Tử Yến có chút không vui.
Môi nhỏ mím lại, đôi mắt to tròn nhìn Mạc Hạ Tinh:
-Ăn xong thì cậu ta sẽ chơi với em mà.
Ôn Linh Xuyên mỉm cười nhéo cái má mềm mại kia, tiểu Thỏ của hắn chỗ nào cũng mềm sờ thật thích:
-Bắc Nghiêu, hâm lại sữa cho em ấy đi.
Trần Bắc Nghiêu đeo chiếc tạp dề màu xanh dương, hắn đổ cơm chiên ra dĩa rồi xịt tương cà lên làm hình mặt cười.
Dĩa trứng núng nính cũng đã được chuẩn bị:
-A nào.
Ôn Linh Xuyên chậm rãi đút từng muỗng cơm nhỏ cho bé thỏ nhà mình, bé thỏ cũng rất ngoan ngoãn đút thìa nào là ăn thìa đó:
-Chụt.
Ly sữa được đặt trên bàn, Trần Bắc Nghiêu hơi cuối hôn lên má cậu một cái:
-Dạo này bọn cảnh sát điều tra cũng khá nghiêm đấy, lô hàng tao giấu ở dưới sàn thuyền cũng bị phát hiện.
Vừa nói Ôn Linh Xuyên vừa cầm lấy khăn giấy ướt lau nhẹ qua môi của Lưu Tử Yến:
-Có cần giết luôn không.
Giọng nói lạnh lùng mang đầy sát khí rất khác với lúc nãy:
-Ha, cứ từ từ.
Bom đã được gài rồi.
Nếu có động tỉnh thì cho nổ thôi.
-khụ khụ.
Lưu Tử Yến vì nuốt không kịp cơm liền ho sặt sụa:
-Chết, em có sao không.
Tôi vô ý quá.
Ôn Linh Xuyên lo lắng đưa ly sữa ấm cho cậu xong liền với tay lau nhẹ miệng cho cậu:
-Không ăn nữa đâu, bụng no rồi.
Ôn Linh Xuyên thấy cậu không muốn ăn cũng chẳng ép:
-Được rồi vậy ra ngoài chơi nhé.
Nói xong hắn liền bế cậu lên đi ra sau vườn, ở sau căn biệt thự được bọn hắn thuê người trồng rất nhiều hoa.
Còn nuôi thêm thỏ để cho bé cưng của mình chơi đùa:
-Em muốn chơi với thỏ con.
Ôn Linh Xuyên nghe vậy liền đi lại chuồng nhốt những con thỏ mập mạp, hắn mở cửa cho đàn thỏ chạy ra:
-Hoa Hoa tới đây nào.
Lưu Tử Yến vui vẻ chơi đùa với cô thỏ trắng xinh đẹp nhất tên Hoa Hoa:
Ôn Linh Xuyên thấy như vậy liền ngồi xuống kế bên cậu:
-Tiểu Thỏ, hôm nay là sinh nhật của em đó.
Em muốn quà gì nào?
Lưu Tử Yến đang vui vẻ cùng đàn thỏ cũng khựng lại, cậu chậm rãi quay sang nhìn hắn:
-Em muốn nghe anh đàn, em thích bài hát anh làm dành cho riêng em.
Đôi mắt Ôn Linh Xuyên khẽ dao động, hắn nhìn cậu hồi lâu cũng mỉm cười:
-Ừ, em là người đặc biệt được tôi đàn cho nghe đó.
Còn có bài hát dành riêng cho mình nữa.
-Tôi thương em như vậy, không biết em có sài bùa phép gì với tôi không nữa...
Lưu Tử Yến phụng phịu nhìn hắn sau đó không vui nói:
-Đúng vậy, em sài bùa phép lên người anh cả A Tinh và A Nghiêu nữa.
Làm cho các anh yêu em đến chết đi sống lại.
Ôn Linh Xuyên nghe cậu nói vậy liền bật cười:
-Tiểu Thỏ, ai đã dạy em ranh mãnh như vậy hửm?
-Chẳng phải anh sao, anh luôn như vậy nên em mới học theo.
Lúc trước em rất ngoan, đều do anh cả.
-Tiểu Thỏ, sao lại nói như vậy?
Mạc Hạ Tinh mở cửa bước ra, vừa thấy anh đi vào Lưu Tử Yến liền phồng má:
-A Xuyên bắt nạt em.
-Nhưng em không được nói chuyện với người lớn như vậy.
Lưu Tử Yến như bị cô lập, cậu uất ức mím môi:
-Nào, tôi nói thì em phải nghe.
Tiểu Thỏ nói chuyện với người lớn hơn phải có chừng mực, sau này không được như vậy nữa biết không.
Mạc Hạ Tinh ôm cậu vào lòng nhẹ nhàng dạy bảo, trong 3 người thì anh chính là người nghiêm khắc nhất.
Vì vậy mỗi khi gặp anh, cậu đều phải chào một tiếng, nói chuyện phải lễ phép dạ vâng đàng hoàng:
-Trả lời tôi nào?
-Em... biết rồi ạ.
-Ngoan, hôm nay là sinh nhật của em.
Em muốn quà gì?
-Em chỉ muốn tối nay A Tinh sẽ ở nhà với em thôi.
Mạc Hạ Tinh nghe vậy, trái tim dường như muốn tan chảy:
-Được rồi, tôi sẽ ở nhà với em chịu không.
Trần Bắc Nghiêu lúc này mở cửa ra đi tới, trên tay gã là chiếc bánh ngọt vị việt quốc:
-Bánh bánh!!!
-Cơm không chịu ăn mà thích ăn vặt nhỉ.
Ôn Linh Xuyên nhìn cậu như nhìn một con thỏ ham ăn, Lưu Tử Yến cũng không để tâm hắn.
Thứ cậu chú ý là chiếc bánh xinh đẹp kia:
-Ăn từ từ thôi, không ai dành của em đâu.
Nhìn chiếc má nhỏ đã phồng lên vì chứa nhiều đồ ăn khiến hắn bật cười:
-Gần đây mới mở tiệm bánh ngọt trông cũng khá ngon đấy...
Trần Bắc Nghiêu nhìn cậu rồi xoa xoa đầu khẽ nói:
-Không thích, em chỉ muốn ăn bánh của A Nghiêu thôi.
Trần Bắc Nghiêu nghe cậu nói vậy liền mỉm cười nhẹ, bé con của gã miệng lưỡi thật linh hoạt.
Khiến người nghe rất thích a.
-
-
-
-Chúc mừng sinh nhật tiểu Thỏ.
-Bùm bùm.
Pháo hoa trên trời nổ tung đầy màu sắc khi được bắn lên:
-Cảm ơn các anh.
-Em mở quà ra xem.
Lưu Tử Yến nghe vậy liền cầm lấy ba hộp quà nhỏ nhỏ lên, chiếc hộp đầu tiên là của Mạc Hạ Tinh.
Là một chiếc vòng cổ nhỏ bằng vàng, ở giữa là hình một chú thỏ nhỏ bằng bạc.
Sợi dây chuyền được đeo lên chiếc cổ mảnh khảnh của cậu trông rất đẹp.
Hộp quà thứ hai là của Trần Bắc Nghiêu, bên trong là một chiếc lắc nhỏ cũng bằng vàng.
Ở giữa là một chiếc chuông nhỏ.
Mỗi khi cử động đều nghe thấy tiếng:
-Leng keng.
Hộp quà cuối cùng, là của Ôn Linh Xuyên.
Đến khi mở nó ra, Lưu Tử Yến thật sự rất bất ngờ, là một chiếc nhẫn nhỏ bằng vàng đặc có khắc tên của cậu:
-Tiểu Thỏ, bọn tôi yêu em.
Giọng nói dịu dàng lại đầy thu hút, Ôn Linh Xuyên đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út cho cậu:
-Hợp với em lắm.
Mạc Hạ Tinh mỉm cười nhìn cậu đang cố kìm nén nước mắt sắp rơi xuống gò má:
-.....c...cảm ơn mọi người rất nhiều, em thật sự rất thích.
-Đừng khóc.
Trần Bắc Nghiêu vươn tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi gò má thiếu niên:
-Bé con, sinh nhật vui vẻ.
-Ưm, em yêu mọi người rất nhiều.
-Hahaha trông em khóc đáng yêu lắm đó.
Năm 18 tuổi, Lưu Tử Yến đã được đón sinh nhật cùng những người mình yêu.
Đó là một năm đầy hạnh phúc và ý nghĩa nhất trong cuộc đời của cậu.
______________
TG: Cảm ơn đã đọc truyện của Habibi.
TG: Nếu thấy hay thì cho Habibi một bình chọn nhé, yêu mọi người (*´ω`*)