[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Og] Anh Bot Tệ Bạc Và 213 Lần Xuyên Không Của Mình - Thiết Mã Đương Lang
Chương 19
Chương 19
Văn Lĩnh hỏi anh có đang giận không, Lư Kinh Hồng im lặng một lát rồi nói: "Không giận, chỉ là trong lòng thấy không dễ chịu cho lắm."
"Hửm?"
Văn Lĩnh không hiểu.
Lư Kinh Hồng đóng nắp tuýp thuốc mỡ rồi đặt xuống.
Anh ghé sát mặt Văn Lĩnh để xem xét vết thương, sau đó ở cự ly gần mà nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cậu, chậm rãi nói: "Anh chỉ thấy hình như mình cũng chẳng có tác dụng gì cả.
Em xảy ra chuyện, thì anh lại là người biết muộn nhất.
Anh muốn che mưa chắn gió cho em, thế mà ngay cả hôm nay ở chỗ em có mưa to gió lớn hay không anh cũng chẳng biết."
Thịch.
Văn Lĩnh cảm thấy Lư Kinh Hồng vừa dùng một thứ gì đó không tên đánh thẳng vào đáy mắt cậu, khiến cậu suýt chút nữa không mở nổi mắt.
Là do bị chấn động.
Có lẽ bị cú đánh này làm cho líu lưỡi, đầu óc cũng tạm thời không kịp nhảy số, nên cậu đột ngột buông một câu: "Em chưa kể với Từ Kha đâu, anh không phải là người biết muộn nhất."
Vừa dứt lời cậu đã hối hận ngay lập tức, hối hận đến mức chỉ muốn tự cắt lưỡi mình đi cho xong.
Nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi, thu lại làm sao được, Lư Kinh Hồng đã nghe lọt tai không sót chữ nào.
Lư Kinh Hồng bèn bật cười, cả hai khóe môi đều nhếch lên trông vô cùng vui vẻ.
Anh ôm lấy eo Văn Lĩnh, hôn chóc lên chóp mũi cậu, giọng nói tựa như làn gió êm dịu len lỏi qua khe hở, từng chút từng chút rót vào tai Văn Lĩnh: "A Lĩnh, bác sĩ là một nghề có tính rủi ro, nhưng anh biết em thích làm bác sĩ.
Những lúc anh không kịp che mưa chắn gió cho em, thì em hãy tự bảo vệ mình thật tốt nhé.
Anh sẽ nỗ lực để trở nên giỏi giang, để em không phải bận tâm lo lắng gì cả."
Đây có lẽ là câu nói khoác to tát nhất mà Văn Lĩnh từng nghe trong suốt ngần ấy năm sống trên đời.
Thế nhưng, cậu chẳng hề nảy sinh ý định muốn chế giễu nào, dù chỉ một chút mảy may cũng không.
Cho dù mục tiêu này nghe có vẻ xa rời thực tế, nhưng cũng không ảnh hưởng đến giá trị thật sự chứa đựng bên trong nó.
Nói thật lòng, cậu không hiểu lắm việc Lư Kinh Hồng lại có tình cảm chân thành tha thiết với cậu đến vậy, bởi vì cậu chưa từng nảy sinh tình cảm đó với ai bao giờ.
Chỉ là đến tận hôm nay, thứ tình cảm vô hình ấy bỗng nhiên trở nên hữu hình hơn đôi chút, thậm chí còn có thể nói là có sức nặng, khiến cậu cảm thấy hơi chùng xuống, nhưng lại có phần vững chãi.
Cậu chẳng nghĩ ngợi nhiều nữa, bèn ngẩng đầu lên và trao cho Lư Kinh Hồng một nụ hôn ngắn ngủi nhưng nồng nàn.
Cảm giác cũng không tệ.
Rất nhiều chuyện trên đời có lẽ đều giống như câu "Vô tình cắm liễu, liễu lại xanh", nói một cách nghiêm túc thì cũng không hẳn là không liên quan đến hai chữ "vận may".
Lư Kinh Hồng không ngờ rằng buổi tụ tập mà anh tham gia hai tuần trước lại trở thành một nấc thang quan trọng trong sự nghiệp hội họa của mình.
Tại buổi tiệc, một người bạn mà anh quen đã giới thiệu tác phẩm của anh cho những họa sĩ khác.
Sau một hồi lan truyền, thì cuối cùng bộ truyện tranh ngắn mà anh đang cập nhật đã được một tác giả cực kỳ nổi tiếng trong giới chia sẻ lại và thả tim trên Weibo.
Cái tên "Minh Đăng Ám Mạc" trong nháy mắt trở nên nổi như cồn.
Số lượng người theo dõi tài khoản Weibo Minh Đăng Ám Mạc tăng lên không ngừng, lượng bình luận mỗi phút cũng tăng vùn vụt đến chóng mặt.
Lư Kinh Hồng xem như đã được trải nghiệm cảm giác "nổi tiếng sau một đêm"(*) là như thế nào.
Anh vừa bất ngờ vừa vui sướng, nhưng cảm xúc sâu sắc nhất chính là anh rốt cuộc cũng xứng đáng với công sức đã bỏ ra suốt nhiều năm.
Sự kiên trì trên một con đường qua bao tháng ngày dài đằng đẵng, cuối cùng cũng không phải là hư vọng, không phải là công cốc.
Điều khiến anh vui sướng tột cùng chính là ý nghĩa chung được bày tỏ trong những dòng bình luận ấy: Bạn vẽ đẹp lắm, tôi rất thích.
Gạt bỏ mọi thứ thuộc về vật chất sang một bên, chẳng phải động lực khởi đầu của sáng tác cũng chỉ là mong nhận được một câu "tôi thích" của người khác hay sao.
Bạn yêu thích thế giới mà tôi tạo ra, nói tôi vui đến phát khóc cũng chẳng hề quá lời.
Anh đăng một dòng Weibo ngắn, ảnh đính kèm là một hình vẽ người tí hon đang cúi đầu, nội dung chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Cảm ơn đã thích.
Rất nhiều bạn bè trong giới của Lư Kinh Hồng đều vào để lại một hai câu chúc mừng.
Người nào người nấy đều nói đùa là vào "ké fame", "ôm đùi", trong đó có Chúc Thanh.
Ngay cả Triệu Thanh Viễn đang thất tình cũng tranh thủ nhắn tin riêng cho anh một câu: Đợi tôi về rồi mời cậu ăn cơm.
Lư Kinh Hồng hỏi anh ta không ở thành phố S nữa sao, Triệu Thanh Viễn bảo đã xin nghỉ phép ra nước ngoài, qua một thời gian nữa mới về.
Lư Kinh Hồng: Trước cuối năm có về không?
Triệu Thanh Viễn rất thẳng thắn: Về chứ.
Đợi tiệc đính hôn của Chúc Thanh tổ chức xong xuôi, thì tôi sẽ mua vé về.
Lư Kinh Hồng hỏi: Cần tôi mang quà giúp cậu đến đó luôn không?
Một lúc sau, Triệu Thanh Viễn mới trả lời: Quà tôi chuẩn bị rồi...
Bây giờ coi như quà mừng đính hôn cũng được, tôi gửi qua nhà cậu nhé.
Chúc Thanh có hỏi đến tôi thì cậu cứ tùy tiện bịa đại lý do nào đó giúp tôi.
Lư Kinh Hồng không hỏi thêm gì nữa: Vậy cuối năm tụ tập sau.
Sau đó, các nền tảng lần lượt tìm đến Lư Kinh Hồng, người muốn hợp tác, kẻ muốn mua bản quyền, người thì mời ký hợp đồng.
Những việc này đều có thể từ từ cân nhắc, anh không muốn vội, vẫn còn việc khác phải làm.
Lư Kinh Hồng đặc biệt hẹn Văn Lĩnh đến ăn tối tại một nhà hàng mới mở ven sông, nơi này họ chưa từng đến cùng nhau.
Văn Lĩnh biết Lư Kinh Hồng chắc là có chuyện muốn nói, nhưng Lư Kinh Hồng chưa mở lời thì cậu cũng không chủ động hỏi.
Gọi món xong, hai người ngồi đối diện nhau, Lư Kinh Hồng mới kể chuyện này cho Văn Lĩnh nghe.
Trên mặt anh treo nụ cười không thể tắt, trong đáy mắt cũng lấp lánh sự mong chờ.
Dáng vẻ này của Lư Kinh Hồng là điều Văn Lĩnh hiếm khi thấy được.
Trước đây, cảm giác mà con người anh mang lại cho Văn Lĩnh luôn giống như một dòng sông êm đềm, cứ thong thả trôi qua lòng sông, rồi trôi mãi trôi mãi mà chẳng có sóng gió.
Nhưng anh của hiện tại lại khác hẳn, niềm sung sướng lộ rõ trên mặt, nơi khóe mắt đuôi mày đều vương vấn nét hân hoan bay bổng, giọng điệu nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng, thoải mái.
"Xứng đáng mà."
Văn Lĩnh không kiềm được cái nhếch môi muốn cong lên, cậu lại nói: "Câu chuyện anh vẽ rất hay.
Tuy đều là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, nhưng qua từng nhân vật nhỏ, thì muôn hình vạn trạng của cuộc đời lại càng hiện lên sống động linh hoạt hơn."
Cậu cảm thấy Lư Kinh Hồng dường như đang mong cầu được khen ngợi, vậy thì cậu cũng chẳng keo kiệt gì mà nói vài câu êm tai.
Theo đúng nghĩa đen thì đây là lần thứ ba cậu nhận xét về tác phẩm của Lư Kinh Hồng.
Chỉ có điều so với hai lần trước, thì lần này cậu hoàn toàn thật lòng, không pha chút giả dối nào, cũng chẳng vì mục đích gì mà ép mình nói lời trái lương tâm.
Nếu nhất định phải nói là có mục đích gì--
Thì là hy vọng Lư Kinh Hồng nghe xong sẽ thấy vui vẻ, dễ chịu.
Và phản ứng của Lư Kinh Hồng cũng đúng y như vậy.
Lời nhận xét này của Văn Lĩnh chính là một mạch suối nguồn trong tim anh.
Nhiệt huyết sáng tác của anh chắc chắn cũng sẽ có lúc thoái trào, như thủy triều lên rồi xuống, nhưng anh sẽ không bao giờ mắc cạn trên bãi bồi, bởi vì mạch suối này của anh sẽ không bao giờ để anh khô cạn, anh sẽ nắm giữ nó thật chặt.
Cách nhà hàng không xa có một rạp chiếu phim, Lư Kinh Hồng đề nghị đi xem phim, Văn Lĩnh gật đầu đồng ý.
Cậu bèn nghĩ, cũng không nhớ lần cuối mình tới rạp chiếu phim là khi nào nữa.
Cuối cùng hai người chọn một bộ phim khoa học viễn tưởng đang nổi, tay không bước vào phòng chiếu.
Suất chiếu này khá đông người, họ ngồi ở hàng ghế hơi lui về phía sau, tầm nhìn cũng tạm ổn.
Không giống như nhiều cặp đôi mượn rạp phim để làm chuyện xằng bậy, hai người họ suốt buổi không có hành động mờ ám nào, chỉ chuyên tâm xem phim.
Giữa chừng có trao đổi vài câu cũng là liên quan đến tình tiết phim, nói xong lại chăm chú xem tiếp.
Thế nhưng thực ra, vào lúc bộ phim chiếu được một tiếng mười hai phút, Lư Kinh Hồng xoay đầu sang phải, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của Văn Lĩnh một lúc lâu, rồi mới quay đi.
Cho nên về sau khi thảo luận tình tiết phim, Lư Kinh Hồng có chút bối rối, sợ nói không ra hồn, nhưng Văn Lĩnh không biết điều đó.
Đương nhiên, người có động tác nhỏ không chỉ có mình anh.
Vào lúc bộ phim chiếu được một tiếng hai mươi sáu phút, Văn Lĩnh xoay đầu sang trái, im lặng ngắm nhìn góc nghiêng của Lư Kinh Hồng suốt hơn nửa phút.
Cho nên về sau khi thảo luận tình tiết, Văn Lĩnh cũng có chút bối rối, nhưng Lư Kinh Hồng không biết điều đó.
Xem phim hình như không thể nào làm được cái chuyện không phân tâm dù chỉ một khắc, nhất là khi bên cạnh đang có một người ngồi cùng.
——————————
*: 一夜爆红 (Nhất dạ bạo hồng): Cụm từ này chỉ việc bỗng nhiên trở nên cực kỳ nổi tiếng chỉ trong thời gian rất ngắn (thường dùng trong giới giải trí hoặc mạng xã hội).