Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/NP] Tôi và ba anh bạn cùng phòng

[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
19


Giang Du Bạch vẫn giữ nguyên tư thế như lúc xuất tinh, nhất thời không kịp phản ứng, hắn chưa làm bao lâu mà sao đã bắn rồi?

Bình thường hắn tự sướng đâu có nhanh vậy, thật đó.

Hắn nhìn người dưới thân, mặt dần nóng bừng.

"Anh Giang, hì hì, anh Giang à, một lần 100, anh bắn vào trong thì phải trả thêm tiền, tính anh 50 thôi, lúc nãy anh đeo năm cái bao, vậy tính thêm 50, tổng thiệt hại là 200, trả bằng WeChat hay Alipay đây?"

Không ngờ chàng trai cực phẩm lại là Giang Du Bạch, gã này còn chưa tới 10 phút nữa, thì ra có người mới dập mấy cái đã bắn, đủ wow.

Nhìn cao to vạm vỡ thế kia mà lại yếu xìu, vậy còn làm 1 chi nữa, đi làm 0 cho rồi.

Không ngờ trong phòng này toàn mấy tên tốt mã giẻ cùi, thì ra đều là củi mục.

Lâm Thanh cười thầm, đám trai này còn yếu hơn cậu nữa, ha ha ha ha.

Sau lúc bàng hoàng, Giang Du Bạch lao vào phòng tắm như một cơn lốc, chẳng biết vì thẹn hay vì bẩn nữa.

Sau khi hắn chạy vào thì thật lâu sau vẫn chưa ra.

Lâm Thanh đi tắm rồi dọn dẹp phòng ốc, dọn xong người kia vẫn chưa ra khiến cậu hơi lo, chắc không phải mới bắn tinh một lần đã bị thiếu máu ngất xỉu đấy chứ.

Cậu đến gần phòng tắm gõ cửa: "Anh Giang?

Anh không sao chứ?"

"Không sao."

Tiếng trả lời hết sức hùng hổ, xem ra không có vấn đề gì.

Giang Du Bạch xả nước, chỉ muốn ở trong phòng tắm cả đời, hắn chẳng còn mặt mũi nào gặp Lâm Thanh nữa.

Lần trước Tề Ngộ chịch cậu đến gần nửa đêm, còn hắn thì...

Hắn bực bội xả nước mạnh hơn, thật chẳng còn mặt mũi gặp ai nữa.

Chắc chắn Lâm Thanh sẽ so sánh, sẽ nghĩ hắn yếu, nhưng lúc hắn tự sướng thật sự rất lâu mà.

Có nên ra ngoài giải thích không nhỉ?

Nếu không giải thích thì Lâm Thanh sẽ hiểu lầm mãi, sẽ nghĩ hắn yếu, đúng, phải giải thích rõ ràng mới được.

Giang Du Bạch lập tức lau khô người rồi quấn khăn tắm đi ra ngoài.

Lâm Thanh đang giặt đồ ngoài ban công, hắn sắp xếp từ ngữ rồi đi tới nói: "Lâm Thanh."

"Hả?"

"Cậu, tôi..."

Giang Du Bạch không nói nên lời, bực bội gãi đầu.

Thấy hắn không nói gì, Lâm Thanh lại cúi xuống giặt đồ.

"Lâm Thanh."

"Hả?"

Lâm Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.

"Tôi muốn nói, thật ra tôi..."

Giang Du Bạch vẫn không nói được, giải thích kiểu này chẳng khác nào ngụy biện cả.

"Hả?

Anh muốn nói gì cơ?"

Lâm Thanh lanh trí cười nói: "Anh muốn trả tiền cho em đúng không?

Được được, tay em đang dính xà bông, để em đi rửa đã."

Giang Du Bạch quét mã trả tiền cho Lâm Thanh nhưng vẫn không cam tâm, hắn muốn giải thích rõ ràng, nhất định phải giải thích rõ mới được.

Sau khi chuẩn bị tâm lý kỹ càng, hắn hít sâu một hơi rồi dõng dạc giải thích: "Lâm Thanh, chuyện lúc nãy, lúc nãy chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi."

"Thật ra bình thường tôi không nhanh vậy đâu, bình thường tôi lâu lắm, chuyện hôm nay chỉ là sự cố thôi, bình thường tôi tuốt nửa tiếng lận, còn nữa..."

Cửa phòng đột nhiên mở toang, Tề Ngộ vừa bước vào thì loáng thoáng nghe thấy nửa tiếng gì đó, hắn tò mò hỏi: "Tuốt gì nửa tiếng vậy?"

"À, anh Giang ưm ưm ưm..."

Lâm Thanh bị Giang Du Bạch bịt chặt miệng.

"Không có gì, tôi và Lâm Thanh đang bàn nhau tối nay đi ăn xiên nướng ấy mà."

Giang Du Bạch kề vào tai Lâm Thanh thì thầm: "Nghe rõ lời tôi nói chưa?

Đúng vậy, đừng lặp lại, cứ biết thế đi, nhớ chưa?"

Lâm Thanh bị bịt miệng ngạt thở, chỉ có thể ú ớ gật đầu.

Giang Du Bạch thả tay ra, Lâm Thanh lập tức lùi lại mấy bước, làm gì vậy chứ, bịt chặt đến nỗi lợi cậu cũng đau.

Thấy bộ dạng kỳ quái của hai người, Tề Ngộ hỏi: "Hai cậu đang nói gì vậy?"

"À, không có gì, Đan Minh đâu rồi?"

Giang Du Bạch đánh trống lảng, chuyện nhục nhã này mà để người thứ ba biết thì hắn sẽ tiêu đời.

"À, cậu ta hả."

Tề Ngộ nhếch môi, vẻ mặt chợt trở nên phấn khích, ngập ngừng muốn nói lại thôi, sau đó cười bí hiểm.

Cuối cùng hắn tới gần hai người rồi nói: "Đan Minh có chút vấn đề."

Giang Du Bạch: "Vấn đề?"

Lâm Thanh: "Vấn đề gì?"

Tề Ngộ: "Thì cái đó không được nữa, hôm nay tôi đến phòng khám với cậu ta, haizzz..."

Tề Ngộ lắc đầu nói tiếp: "Nghe ý bác sĩ thì chắc cậu ta xụi luôn rồi."

Giang Du Bạch: "Cái đó?"

Tề Ngộ: "Thì cái đó đó, không cứng được nữa."

Tề Ngộ: "Ê, hai cậu đừng nói lung tung nha, chuyện này tôi chỉ nói với hai cậu thôi, đừng để người thứ ba biết."

"Chuyện gì mà đừng để người thứ ba biết?"

Đan Minh thẫn thờ đẩy cửa vào, vừa vào phòng đã nghe thấy câu "đừng để người thứ ba biết".

"À, anh Tề nói...

ưm ưm ưm..."

Tề Ngộ lập tức bịt miệng Lâm Thanh.
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
20


Đan Minh bước vào ký túc xá với đôi mắt thâm quầng, khi đi ngang qua Lâm Thanh, vừa thấy cậu hắn lập tức nổi da gà, chui vào chăn trùm kín mít.

Từ ngày bị Lâm Thanh khủng bố, "cậu nhỏ" của Đan Minh không sao ngóc dậy nổi, hễ nứng lên thì lại nhớ đến cái miệng như chậu máu đỏ lòm của Lâm Thanh, thế là teo bugi ngay.

Tối qua hắn có hẹn với một em gái xinh đẹp, ai ngờ hai người lăn lộn trên giường nửa ngày mà hắn vẫn dựng không nổi, cuối cùng đành phải viện cớ mình quá mệt.

Đan Minh đau khổ gần chết, còn trong đầu Lâm Thanh lại tự hỏi: Đi khám mà vẫn không chữa khỏi à?

Vậy chẳng phải lãng phí tiền khám lắm sao?

Nghe nói chữa liệt dương rất tốn kém, bèo nhất cũng phải hai ba ngàn, thế mà xôi hỏng bỏng không sao?

Trong đầu Lâm Thanh chợt lóe lên một ý nghĩ, chữa liệt dương...

Rất tốn kém?

Tề Ngộ nói 90% là Đan Minh bị liệt dương, hay cậu thử chữa xem sao?

Nếu hết bệnh thì cậu chính là thần y, nếu không hết cũng không sao, bệnh viện còn bó tay thì đâu thể trách cậu được.

Lâm Thanh suy đi tính lại, cuối cùng tạo nick ảo kết bạn với Đan Minh, ở thời đại 5G này thần y nhan nhản khắp nơi, có bệnh gì mà Baidu không chữa được chứ.

Lâm Thanh cười thầm, cậu lại sắp phát tài rồi.

Bác sĩ Lâm đã gửi lời mời kết bạn cho bạn.

Đan Minh nhìn lời mời kết bạn hiện ra, thấy chữ "bác sĩ" thì lập tức chấp nhận, giờ hắn đang rất cần bác sĩ.

Bác sĩ Lâm giả bộ hỏi: "Anh bạn, sức khỏe cậu đang có vấn đề đúng không?"

Đan Minh gõ phím như bay: "20 tuổi, nam, cao 1m87, nặng 72kg, sức khỏe tốt, mọi thứ đều bình thường."

"Nhưng tôi dựng không nổi, dựng không nổi."

"Từ trước đến giờ tôi khỏe lắm, lúc cương dài 16cm, vừa to vừa cứng, ít nhất phải nửa tiếng mới bắn."

"Bác sĩ, bệnh của tôi chắc vẫn chữa được đúng không, tôi thật sự khỏe lắm mà."

"Bác sĩ, bác sĩ?"

Bác sĩ Lâm: "À, có chứ có chứ, vấn đề của cậu rất nghiêm trọng đấy anh bạn à."

Đan Minh: "Hả?"

Bác sĩ Lâm: "Cậu không biết sao?

Người càng khỏe mạnh thì khi đổ bệnh sẽ càng nặng, cậu thấy có ống thép nào bị gãy mà vẫn xài được không, dù có xài được thì cũng chỉ là phế liệu thôi."

Hả?

Đan Minh cảm thấy như sắp hộc máu đến nơi: "..."

Bác sĩ Lâm an ủi: "Không sao không sao, đừng lo, may mà cậu gặp được tôi, nếu không cậu sẽ hối hận cả đời cho xem."

Đan Minh: "Là sao?"

Bác sĩ Lâm xoa mũi rồi ra vẻ kẻ cả nói: "Tôi chuyên chữa các bệnh nan y, chữa liệt dương là nghề chính của tôi, ai được tôi chữa cũng khen nức nở hết."

Đan Minh lập tức bật dậy khỏi giường, động tác quá mạnh làm Lâm Thanh hết hồn, đúng là có tật giật mình mà.

Đan Minh: "Bác sĩ nói thật không?

Bác sĩ làm ở bệnh viện nào vậy?

Giờ tôi đến gặp bác sĩ ngay đây."

Lâm Thanh vội trả lời: "À, tôi, tôi, tôi là bác sĩ online."

Đan Minh khựng lại, bác sĩ online?

Cái quỷ gì thế.

Bác sĩ Lâm: "Cậu mau nói tôi biết tình trạng của mình đi, liệt dương từ lúc nào?

Sao lại liệt?

À quên, trả phí khám bệnh 50 tệ trước đi đã." (~187 ngàn)

Đan Minh tặc lưỡi nằm xuống giường, cứ thấy có gì đó cấn cấn, lừa đảo chứ gì, đúng rồi, làm sao người này biết mà add mình?

Đan Minh: "Anh biết tôi từ đâu?

Sao anh có WeChat của tôi?"

Bác sĩ Lâm: "À, cái này hả, cậu đi khám ở bệnh viện có lưu hồ sơ mà, máy tính của bác sĩ chúng tôi kết nối với nhau, tôi thấy cậu có vẻ sốt ruột nên mới liên hệ để giúp cậu."

Đan Minh nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy cấn cấn, đúng là hôm nay hắn định đi khám, nhưng sợ gặp người quen ở bệnh viện nên đến phòng mạch tư, bác sĩ Đông y kia chỉ bắt mạch cho hắn chứ chẳng lưu lại thông tin gì.

Đan Minh điên tiết gõ chữ: "Thằng lừa đảo kia, mày ở đâu chui ra vậy?

Tưởng tao dễ mắc lừa lắm hả, có tin tao xiên chết mày không?"

Bác sĩ Lâm rối rít nói: "Không phải không phải, cậu đừng nóng, tôi biết hết mọi bí mật của cậu đó."

Đan Minh kinh ngạc: "Hả?

Mày nói sao cơ?"

Bác sĩ Lâm luống cuống: "À, ý tôi là tôi có thể đọc được những bí mật không thể bật mí của cậu, thật ra bác sĩ chỉ là nghề phụ của tôi thôi, nghề chính là thầy bói cơ."

Đan Minh nghiến răng: "Muốn chết hả?"
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
21


Bác sĩ Lâm quýnh lên, cứ như đang cố hết sức để chứng minh: "Ngũ hành của cậu thiếu thốn, mệnh đào hoa lại quá vượng, cung phu thê xung khắc tượng trưng cho cảnh già neo đơn, hồi trẻ không biết tiết chế, xài hết nhân duyên với người khác phái nên về già phải sống như sư cọ."

Đan Minh lập tức nổi nóng: "Cái gì?

Mày nói lại tao nghe coi."

Bác sĩ Lâm: "Đừng nóng đừng nóng, thường xuyên nóng giận sẽ bị liệt nặng hơn đấy."

Đan Minh: "Đụ má..."

Má ơi, sao Đan Minh dữ quá vậy, Lâm Thanh hơi rén.

Bác sĩ Lâm quýnh quáng nói bừa: "Đừng nóng đừng nóng, thật ra tôi xem bói cho cậu rồi, số cậu có quý nhân phù trợ, người đó có thể thay đổi số mệnh của cậu, chính là chàng trai hôn cậu mấy ngày trước đó, gợi ý xíu nè, người này xa tận chân trời, gần ngay trước mắt."

Đan Minh đọc nửa đoạn đầu thì điên tiết muốn chặn, nhưng đọc đến nửa đoạn sau thì đột nhiên rùng mình.

Chàng trai từng hôn hắn?

Chẳng lẽ là Lâm Thanh, nhưng sao gã này biết được?

Đan Minh ngờ vực hỏi: "Sao anh biết?"

Thầy bói Lâm thở phào một hơi rồi vuốt cái cằm nhẵn nhụi: "Có gì khó đâu, cậu biết thông linh không?

À mà cậu không biết cũng không sao, người ngoài nghề không hiểu được đâu."

Đan Minh: "Anh bói từ đâu vậy, anh chưa gặp tôi mà, thậm chí còn không biết bát tự của tôi nữa."

Thầy bói Lâm cười vang: "Ha, bát tự?

Anh bạn còn non và xanh lắm, thế cậu nghĩ giết người bằng vũ khí và giết người bằng ý niệm, cái nào ghê hơn?

Người trần mắt thịt không hiểu được thông linh siêu phàm đâu."

Đan Minh nhíu mày, nửa đùa nửa thật: "...

Ngài là đại sư à?"

Thầy bói Lâm ngượng ngùng nói: "Ha ha, không cần gọi vậy đâu, tính tôi xuề xòa lắm."

Đan Minh vẫn thấy cấn cấn, nhưng không nén được tò mò hỏi tiếp: "Vậy ý thầy vừa nói là gì ạ?

Số con phải làm sư cọ sao?

Sau này không còn gái gú gì nữa à?

Vậy bị liệt dương không phải do sức khỏe có vấn đề mà do trời định sao?"

Nói đến đây, Đan Minh bỗng thấy nghẹt thở, kết quả này hắn thật sự không chấp nhận được.

Thầy bói Lâm: "Ừ, vốn dĩ là vậy, nhưng giờ cậu gặp tôi rồi còn gì."

"Dạ, vậy đại sư dạy con đi ạ."

Thầy bói Lâm lại xoa cái cằm chẳng có lấy một sợi râu của mình: "Mỗi quẻ một trăm, tôi vừa xem cho cậu một quẻ, giờ xem thêm một quẻ nữa, tổng cộng là hai trăm, trả tiền trước đi, đây là quy định."

Đan Minh tặc lưỡi, nhưng vẫn chuyển khoản thành công.

Thầy bói Lâm nhanh nhẹn thu tiền: "Thật ra cũng đơn giản thôi, chỉ cần nghe lời quý nhân răm rắp, họ nói sao thì cậu làm vậy, tuyệt đối không được từ chối, ví dụ như quý nhân muốn có quan hệ giao dịch với cậu thì ngàn vạn lần không được từ chối."

Không được từ chối?

Như vậy sao được, Lâm Thanh thích hắn, lỡ đòi lên giường với hắn thì sao, hắn là trai thẳng cơ mà.

Đan Minh vội từ chối: "Không không không, không được đâu, mấy ngày trước quý nhân này định hiếp con, cậu ta là gay, còn con là trai thẳng, vì bị cậu ta dọa nên con mới liệt đó."

Lâm Thanh kinh ngạc ngồi thẳng dậy, tất cả là vì cậu sao?

Có ý gì?

Cậu làm hắn liệt dương á?

Cậu ngẩng đầu nhìn Đan Minh, ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc, sau đó Đan Minh vội vàng dời mắt đi.

Thôi bỏ đi, dù sao giờ cũng bị liệt rồi, ai làm không quan trọng.

Thầy bói Lâm áy náy khuyên nhủ: "Nhưng bệnh vẫn phải chữa, cậu bị đàn ông làm cho liệt nên phải lấy độc trị độc, không sao đâu, cứ mạnh dạn mà làm."

Đan Minh: "Con không được."

Thầy bói Lâm: "Cậu được."

Đan Minh: "Không được."

Thầy bói Lâm: "Tôi nói được là được."

Thầy bói Lâm nổi cáu, sao người này cứng đầu quá vậy, bực chết.

Lâm Thanh mất kiên nhẫn, nghiến răng gõ chữ: "Cậu chưa nghe câu người sợ bóng tối phải chiến thắng bóng tối thì mới hết sợ à?"

"Cậu chưa nghe câu điếc không sợ súng sao?

Chưa nghe câu còn nước còn tát sao?"

"Đã bị liệt mà còn lèm bèm, chẳng phải chỉ lên giường với đàn ông thôi sao, õng à õng ẹo như đàn bà vậy, đàn ông cũng có lỗ, cũng có thể chảy nước, cũng có thể làm cậu sướng, có ai cắt thận cậu đâu mà lải nhải lắm thế."

Gõ xong cậu nhấn nút gửi, gửi thành công, hừ, phiền phức.

Lâm Thanh nghĩ ngợi rồi khích thêm một câu: "Cậu muốn liệt thì liệt tiếp đi, tôi nói cho cậu biết, đời cậu chẳng còn gái gú gì nữa đâu, vì cậu sắp thành gái rồi."

"Nếu vẫn không chịu thì tự nghĩ cách đi, à phải rồi, phí khám bệnh là 100, trả tiền trước đi."
 
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
22


"Mẹ kiếp, đồ thầy bói rởm!"

Đọc tin nhắn này, Đan Minh tức điên, nhưng nó lại đúng đến mức khiến hắn hoang mang, chắc không phải hắn sẽ liệt cả đời thật đấy chứ?

Không được không được, hắn lập tức bật dậy khỏi giường.

Nghe thấy tiếng động, Lâm Thanh ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt hai người giao nhau.

Đan Minh thở hắt ra, đúng vậy, chỉ chịch đàn ông thôi mà, có ai mà hắn không chinh phục được trên giường đâu.

Hắn nháy mắt với Lâm Thanh rồi đi vào phòng tắm.

Lâm Thanh hiểu ý đi theo.

Đan Minh dựa vào tường quan sát cậu, người trước mặt thấp hơn hắn một cái đầu, lúc này đang vén áo hắn lên rồi luồn bàn tay lạnh ngắt vào trong.

Lâm Thanh bóp nhẹ núm vú Đan Minh rồi cởi nút sơ mi của hắn ra, "Anh, anh nghĩ thông suốt rồi hả?

Anh gọi em vào là muốn chịch em đúng không?"

Đan Minh bị cậu sờ làm tim đập loạn xạ, lần này hắn đã chuẩn bị tinh thần nên không còn sốc như hôm đó.

Chưa đầy mấy giây sau, Lâm Thanh đã cởi hết nút áo hắn ra rồi nhìn lồng ngực nở nang, những đường cơ ở hai bên hông và tám múi bụng săn chắc.

Lâm Thanh lập tức mất bình tĩnh, véo hắn rồi bất mãn nói: "Anh lấy đâu ra cơ bắp vậy, ngày thường em có thấy anh tập gym đâu."

Tề Ngộ có cơ bụng thì thôi đi, sao Đan Minh cũng có chứ, trước đây cậu chưa bao giờ nhìn hắn ở khoảng cách gần, cũng chưa bao giờ sờ mó hắn, không ngờ lại vạm vỡ như vậy, cậu tiếp tục vuốt ve cơ ngực Đan Minh.

Sự đụng chạm này làm Đan Minh vô thức nuốt nước bọt, hắn nắm tay Lâm Thanh nói: "Khoan, để tôi bình tĩnh lại đã."

Giờ hắn hơi căng thẳng, à không, cực kỳ căng thẳng, hắn vẫn chưa biết cách chịch đàn ông.

Lâm Thanh tặc lưỡi, lại còn bình tĩnh, đã ra nông nỗi này mà còn bình tĩnh, thôi được rồi, cứ bình tĩnh đi.

Đợi một hồi, Lâm Thanh bắt đầu mất kiên nhẫn, thời gian là vàng bạc, sao có thể để hắn lãng phí được chứ.

Cậu kéo tay Đan Minh đặt lên mông mình, "Anh sờ thử xem, có cảm giác gì không?"

Đan Minh giật nảy mình, tuy chưa quen lắm nhưng vẫn phối hợp bóp mông cậu, thật sự rất mềm, mông đàn ông sao lại mềm thế chứ.

Không đợi hắn nghĩ thêm, Lâm Thanh kiễng chân liếm môi hắn, Đan Minh quá cao nên cậu phải nhón chân lên mới với tới, luồn đầu lưỡi đỏ hồng vào miệng hắn rồi liếm láp thịt mềm ẩm ướt bên trong, "Anh thấy sướng không?

Có cảm giác gì không?"

Đan Minh không trả lời, nhưng nhịp tim tăng nhanh thấy rõ, kích thích ghê, hắn thế mà bị đàn ông hôn lưỡi, cảm giác cũng không tệ lắm.

Lâm Thanh hôn từ má xuống cổ rồi liếm ngực hắn, mút vú hắn, cậu ngước nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng khép mở: "Anh thích không?

Có cảm giác gì không?"

"Không."

Đan Minh trả lời, bị đàn ông hôn sao lại có cảm giác được chứ, không thể nào.

Nhưng một giây sau, hắn nghe Lâm Thanh nói: "Anh, anh cứng rồi kìa."

"Cái gì?"

Đan Minh chợt cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên từ bụng dưới, dương vật ỉu xìu lại ngóc cao.

"Cứng rồi cứng rồi."

Lâm Thanh còn mừng hơn cả Đan Minh, cậu kích động ôm chầm lấy hắn, trong lòng điên cuồng gào thét.

Tiền về túi tiền về túi, chữa hết bệnh liệt dương sẽ kiếm được bộn tiền, ha ha ha, nên đòi bao nhiêu nhỉ, hai ngàn?

Ba ngàn?

Hay là năm sáu bảy tám ngàn?

Bình tĩnh bình tĩnh, giờ phải bình tĩnh lại, hạ khóe miệng xuống rồi làm việc cho tốt đã.

Đan Minh nhìn người trong lòng rồi lại nhìn con chim ngóc cao, sốc đến nỗi đứng hình, hắn phải tự xét lại mình thôi, thì ra hắn cũng thích kiểu này.

Lâm Thanh hết sức kích động, nhanh nhẹn lột sạch quần áo, tốc chiến tốc thắng.

Cậu kéo tay Đan Minh sờ đít mình, "Anh sờ thử đi, bên trong khít lắm, chảy nước cũng nhanh nữa."

"Thấy chưa?"

Lâm Thanh vạch mông ra cho hắn dễ sờ.

Lỗ nhỏ hồng hào cọ qua cọ lại ngón tay Đan Minh, hắn nhịn không được sờ thử, đúng là rất mềm làm hắn muốn nhét ngón tay vào trong.

Lâm Thanh ngoáy mông, ngón tay Đan Minh sắp đút vào lại trượt ra.

"Ôi thôi chết, không đem bao, cũng chẳng đem gel bôi trơn, chờ em xíu nha, em đi lấy rồi vào ngay."

Lâm Thanh cầm lấy quần áo trên bồn rửa mặt rồi mở hé cửa phòng tắm nhìn hai người bên ngoài, Tề Ngộ đang chơi game, còn Giang Du Bạch đang đọc sách.
 
Back
Top Bottom