[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Np] Tôi Và Ba Anh Bạn Cùng Phòng
19
19
Giang Du Bạch vẫn giữ nguyên tư thế như lúc xuất tinh, nhất thời không kịp phản ứng, hắn chưa làm bao lâu mà sao đã bắn rồi?
Bình thường hắn tự sướng đâu có nhanh vậy, thật đó.
Hắn nhìn người dưới thân, mặt dần nóng bừng.
"Anh Giang, hì hì, anh Giang à, một lần 100, anh bắn vào trong thì phải trả thêm tiền, tính anh 50 thôi, lúc nãy anh đeo năm cái bao, vậy tính thêm 50, tổng thiệt hại là 200, trả bằng WeChat hay Alipay đây?"
Không ngờ chàng trai cực phẩm lại là Giang Du Bạch, gã này còn chưa tới 10 phút nữa, thì ra có người mới dập mấy cái đã bắn, đủ wow.
Nhìn cao to vạm vỡ thế kia mà lại yếu xìu, vậy còn làm 1 chi nữa, đi làm 0 cho rồi.
Không ngờ trong phòng này toàn mấy tên tốt mã giẻ cùi, thì ra đều là củi mục.
Lâm Thanh cười thầm, đám trai này còn yếu hơn cậu nữa, ha ha ha ha.
Sau lúc bàng hoàng, Giang Du Bạch lao vào phòng tắm như một cơn lốc, chẳng biết vì thẹn hay vì bẩn nữa.
Sau khi hắn chạy vào thì thật lâu sau vẫn chưa ra.
Lâm Thanh đi tắm rồi dọn dẹp phòng ốc, dọn xong người kia vẫn chưa ra khiến cậu hơi lo, chắc không phải mới bắn tinh một lần đã bị thiếu máu ngất xỉu đấy chứ.
Cậu đến gần phòng tắm gõ cửa: "Anh Giang?
Anh không sao chứ?"
"Không sao."
Tiếng trả lời hết sức hùng hổ, xem ra không có vấn đề gì.
Giang Du Bạch xả nước, chỉ muốn ở trong phòng tắm cả đời, hắn chẳng còn mặt mũi nào gặp Lâm Thanh nữa.
Lần trước Tề Ngộ chịch cậu đến gần nửa đêm, còn hắn thì...
Hắn bực bội xả nước mạnh hơn, thật chẳng còn mặt mũi gặp ai nữa.
Chắc chắn Lâm Thanh sẽ so sánh, sẽ nghĩ hắn yếu, nhưng lúc hắn tự sướng thật sự rất lâu mà.
Có nên ra ngoài giải thích không nhỉ?
Nếu không giải thích thì Lâm Thanh sẽ hiểu lầm mãi, sẽ nghĩ hắn yếu, đúng, phải giải thích rõ ràng mới được.
Giang Du Bạch lập tức lau khô người rồi quấn khăn tắm đi ra ngoài.
Lâm Thanh đang giặt đồ ngoài ban công, hắn sắp xếp từ ngữ rồi đi tới nói: "Lâm Thanh."
"Hả?"
"Cậu, tôi..."
Giang Du Bạch không nói nên lời, bực bội gãi đầu.
Thấy hắn không nói gì, Lâm Thanh lại cúi xuống giặt đồ.
"Lâm Thanh."
"Hả?"
Lâm Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.
"Tôi muốn nói, thật ra tôi..."
Giang Du Bạch vẫn không nói được, giải thích kiểu này chẳng khác nào ngụy biện cả.
"Hả?
Anh muốn nói gì cơ?"
Lâm Thanh lanh trí cười nói: "Anh muốn trả tiền cho em đúng không?
Được được, tay em đang dính xà bông, để em đi rửa đã."
Giang Du Bạch quét mã trả tiền cho Lâm Thanh nhưng vẫn không cam tâm, hắn muốn giải thích rõ ràng, nhất định phải giải thích rõ mới được.
Sau khi chuẩn bị tâm lý kỹ càng, hắn hít sâu một hơi rồi dõng dạc giải thích: "Lâm Thanh, chuyện lúc nãy, lúc nãy chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi."
"Thật ra bình thường tôi không nhanh vậy đâu, bình thường tôi lâu lắm, chuyện hôm nay chỉ là sự cố thôi, bình thường tôi tuốt nửa tiếng lận, còn nữa..."
Cửa phòng đột nhiên mở toang, Tề Ngộ vừa bước vào thì loáng thoáng nghe thấy nửa tiếng gì đó, hắn tò mò hỏi: "Tuốt gì nửa tiếng vậy?"
"À, anh Giang ưm ưm ưm..."
Lâm Thanh bị Giang Du Bạch bịt chặt miệng.
"Không có gì, tôi và Lâm Thanh đang bàn nhau tối nay đi ăn xiên nướng ấy mà."
Giang Du Bạch kề vào tai Lâm Thanh thì thầm: "Nghe rõ lời tôi nói chưa?
Đúng vậy, đừng lặp lại, cứ biết thế đi, nhớ chưa?"
Lâm Thanh bị bịt miệng ngạt thở, chỉ có thể ú ớ gật đầu.
Giang Du Bạch thả tay ra, Lâm Thanh lập tức lùi lại mấy bước, làm gì vậy chứ, bịt chặt đến nỗi lợi cậu cũng đau.
Thấy bộ dạng kỳ quái của hai người, Tề Ngộ hỏi: "Hai cậu đang nói gì vậy?"
"À, không có gì, Đan Minh đâu rồi?"
Giang Du Bạch đánh trống lảng, chuyện nhục nhã này mà để người thứ ba biết thì hắn sẽ tiêu đời.
"À, cậu ta hả."
Tề Ngộ nhếch môi, vẻ mặt chợt trở nên phấn khích, ngập ngừng muốn nói lại thôi, sau đó cười bí hiểm.
Cuối cùng hắn tới gần hai người rồi nói: "Đan Minh có chút vấn đề."
Giang Du Bạch: "Vấn đề?"
Lâm Thanh: "Vấn đề gì?"
Tề Ngộ: "Thì cái đó không được nữa, hôm nay tôi đến phòng khám với cậu ta, haizzz..."
Tề Ngộ lắc đầu nói tiếp: "Nghe ý bác sĩ thì chắc cậu ta xụi luôn rồi."
Giang Du Bạch: "Cái đó?"
Tề Ngộ: "Thì cái đó đó, không cứng được nữa."
Tề Ngộ: "Ê, hai cậu đừng nói lung tung nha, chuyện này tôi chỉ nói với hai cậu thôi, đừng để người thứ ba biết."
"Chuyện gì mà đừng để người thứ ba biết?"
Đan Minh thẫn thờ đẩy cửa vào, vừa vào phòng đã nghe thấy câu "đừng để người thứ ba biết".
"À, anh Tề nói...
ưm ưm ưm..."
Tề Ngộ lập tức bịt miệng Lâm Thanh.