Ban đầu cũng có một nhóm quan viên ủng hộ tân đế, nhưng thời gian qua đi, họ dần mất niềm tin vào tân đế.
Tân đế không có tham vọng, đây là điều tối kỵ đối với đế vương, không tranh đoạt sẽ bị kẻ khác lấn lướt, buộc phải nhượng bộ liên tục, cái gì cũng không giữ được.
Họ vừa thất vọng về tân đế vừa bất mãn với những luật mới do Nhiếp chính vương ban hành.
Đám lão thần kia không có ác ý, nhưng Kim Lâm Uẩn cứ gặp họ thì lại đau đầu, họ luôn miệng nhắc đến phụ hoàng y, khuyên y chăm chỉ học hành chứ đừng mải mê vui chơi.
Hễ thấy tấu chương khuyên mình học là y lại khó chịu, bữa tối ăn không thấy ngon, chỉ ăn được nửa con gà quay.
Hoàng thúc nói nếu y bực mình thì cứ việc tìm cớ chém hết đám người này.
"Không, không cần đâu ạ......"
Kim Lâm Uẩn giật mình, vội vàng nắm tay hoàng thúc nói: "Họ cũng đâu nói sai, cùng lắm thì lần sau họ đến bái kiến, cháu bịt tai lại là được rồi, khỏi sợ họ càm ràm nữa."
"Ngươi là chủ thiên hạ, cần gì phải nhìn sắc mặt người khác mà sống," thanh niên nắm chặt tay y, "Ai làm ngươi không vui thì cứ cho hắn biến mất đi."
Lối hành xử của hoàng thúc khác xa phụ hoàng, hắn không có lòng nhân từ, không phân biệt thiện ác mà có thể làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích.
Ai trái lệnh đều bị tra tấn bằng cực hình, ở trong ngục muốn sống không được muốn chết không xong, đến khi toàn thân thối rữa mới chết.
Suốt quãng thời gian biến động nhất ở kinh thành, xác những kẻ phản loạn luôn treo đầy trên tường thành.
Kim Lâm Uẩn vờ như không thấy, vờ như không biết.
Y nấp sau lưng hoàng thúc, bước qua máu tanh, từng bước đi tới ngai vàng.
-
Trời vừa hửng sáng, nghe cung nhân báo hoàng thúc sắp đến, Kim Lâm Uẩn choàng tỉnh, vội vàng leo xuống giường rồi bảo người hầu rửa mặt thay đồ cho mình.
Dạo này y gầy hẳn đi nên quần áo cũ không mặc vừa nữa mà rộng thùng thình.
Thấy bóng người ở cửa, y hơi căng thẳng, chưa cột tóc xong đã đứng dậy: "Hoàng thúc......"
Nghe giọng y, người kia đi thẳng tới chỗ y, cầm cây lược từ tay người hầu chải lọn tóc rũ xuống cho y.
Thanh niên cúi đầu nhìn y, tay phải khoác lên vai y, ngón cái xoa nhẹ gáy y: "Dạo này đang tập võ à?"
Trong cung đầy rẫy tai mắt của hoàng thúc nên y làm gì cũng không gạt được đối phương.
Kim Lâm Uẩn gật đầu, má phính cọ vào tay đối phương, lí nhí nói: "Cháu muốn học võ để tự vệ, sau này khỏi cần sợ nữa."
Tay hoàng thúc rất to, ngón tay thon dài, khi cầm kiếm mu bàn tay nổi đầy gân xanh, là đôi tay khiến y vô cùng an tâm.
Y nhắm mắt tự nhủ nếu sau này bị hoàng thúc bóp cổ mình sẽ không giãy giụa đâu.
Ngay khi chạm vào mu bàn tay đối phương, y nghe thấy tiếng lòng của thanh niên: Lại gầy đi rồi, chắc là vất vả lắm.
"Đều do hoàng thúc không tốt."
Hoàng thúc nói: "Gần đây bận quá nên tạo cơ hội cho tiểu nhân lợi dụng."
Nói xong đối phương xoa mặt y rồi nói như dỗ trẻ con: "Có nước tiến cống một rương trái cây quý hiếm, chiều nay ta sẽ sai người hầu đem tới, tập võ mệt mỏi phải ăn nhiều vào để bồi bổ cơ thể."
Món ngon luôn bày trước mặt nên y không sao giảm cân được.
Kim Lâm Uẩn đau khổ nói: "Hoàng thúc, cháu không thể bồi bổ thêm nữa đâu!"
Hình như hoàng thúc thật sự cho rằng y cần được bồi bổ, y đứng dậy xoay một vòng trước mặt đối phương rồi nói: "Hoàng thúc nhìn nè, bắp tay và eo cháu vẫn còn to lắm......"
"Thế à?"
Hoàng thúc nhìn y, quay đầu bảo người hầu đem tới một cái hộp gỗ, "Đồ cũ không vừa nữa nên ta sai người may mấy bộ mới rồi."
Kim Lâm Uẩn mở hộp gỗ ra, phát hiện hoàng thúc may cho mình hai bộ đồ thích hợp để tập võ, kiểu dáng rất đẹp, bên cạnh còn có một thanh đoản kiếm bằng ngọc thạch.
Chẳng lẽ hoàng thúc cũng đọc được suy nghĩ sao?
Y đang rất cần những thứ này.
Người hầu trong tẩm cung lui hết ra ngoài, hoàng thúc đích thân thay đồ cho y.
Y giơ tay lên để đối phương sửa sang vạt áo cho mình.
Quần áo vừa khít, chẳng biết đã lấy số đo lúc nào.
"Cảm ơn hoàng thúc!"
Y sà vào lòng thanh niên như hồi bé, mấy năm nay y cao lên nhiều nên có thể vùi mặt vào ngực đối phương.
Khi được hoàng thúc ôm, y lại nghe thấy tiếng lòng của hắn: Thế này vẫn xinh hơn nhiều, nhìn rất phúc hậu.