Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/NP] Tiểu Hoàng đế bù nhìn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399695497-256-k783025.jpg

[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
Tác giả: betrayal1988
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: W Tòng Tinh



đammỹ​
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
1


Tác giả: W Tòng Tinh

Tag: Cung đình, hệ thống, NP

⏝ ♪ ⏝ ♥︎ ⏝ ♬ ⏝ ♥︎ ⏝ ♪ ⏝

Tiên đế băng hà sớm, thụ nhỏ tuổi trở thành Hoàng đế bù nhìn, được Nhiếp chính vương nuôi thành một em bé mũm mĩm hết ăn lại nằm.

Tuy không có thực quyền nhưng y sống khá vui vẻ, các triều thần đưa con vào cung chơi với y nên y cũng không thiếu bạn.

Y rất hài lòng với hiện tại, cảm thấy người khác đấu đá chẳng liên quan gì đến mình, mọi chuyện đã có hoàng thúc lo, y không cần làm gì cả.

Một ngày nọ, thụ đang cưỡi ngựa thì con ngựa hoảng sợ lồng lên làm y bị ngã, may mà y béo nên không bị thương nặng.

Trong lúc tĩnh dưỡng ở tẩm cung, y đột nhiên bị khóa lại với một hệ thống.

Hệ thống bảo y rằng cú ngã ngựa này không phải tai nạn mà là có kẻ ám sát.

Thụ bị ám sát mấy lần đã quen nên cũng không mấy ngạc nhiên, nghĩ thầm không chết là tốt rồi, hoàng thúc biết chuyện sẽ truy tìm thích khách, những chuyện còn lại đều không thuộc phận sự của y.

Y không ôm chí lớn mà chỉ muốn vui chơi hưởng thụ qua ngày.

Hệ thống: Nhưng nếu ngươi không thay đổi thì chỉ có thể sống đến năm sau thôi.

Hệ thống trang bị cho y một kỹ năng: Y có thể thấy những người xung quanh theo phe nào, mỗi ngày nghe được tiếng lòng của người khác một lần (nhưng phải tiếp xúc cơ thể).

Mới đầu thụ không để ý lắm, đến khi bạn thân tới thăm và nắm tay y, y nghe thấy tiếng lòng của đối phương:

Tiếc thật, sao không ngã bể cái đầu ngu xuẩn này luôn đi?

Thụ trố mắt, nhìn thấy trên đầu đối phương hiện ra phe cánh của hắn – Đây là người theo phe hoàng thúc.

Sau khi khỏe lại, y làm bộ vào triều như thường lệ, phát hiện trên đầu triều thần gắn nhãn phe phái đủ mọi màu sắc.

Y nhìn quanh một vòng, tưởng thất vọng ai ngờ tuyệt vọng.

Cũng đúng thôi, mọi người đều biết y là bù nhìn, sao lại đứng về phía y được.

Y uể oải lê bước về tẩm cung, trên hành lang gặp phải công một.

Công một là con của quan văn, trước đây từng hầu Thái tử đọc sách, hắn lớn hơn thụ hai tuổi, tính tình khiêm tốn hòa nhã, thụ luôn xem hắn là người anh đáng tin cậy.

Công một không phải người của hoàng thúc, chắc không có ý định giết y đâu nhỉ?

Thụ muốn biết công một nghĩ gì về mình nên nắm tay đối phương rồi hỏi hắn đi dạo ngự hoa viên với mình được không.

"Được.

Thần cũng đang rảnh đây."

Công một nắm tay y, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười dịu dàng.

Thụ và công một sóng vai nhau đi, trên đường nghe thấy tiếng lòng lạnh lùng của đối phương khiến mắt y đỏ hoe.

Công một dịu dàng lau nước mắt cho y, miệng thì an ủi nhưng trong lòng lại nghĩ y là kẻ vô tích sự chẳng làm nên trò trống gì, hình như đã quyết định từ bỏ y.

Ban đêm thụ giấu mình sau tầng tầng lớp lớp màn che khóc nức nở, nghĩ thà mình không nghe thấy còn hơn, mặc dù đó là sự thật nhưng nghe người anh hiền lành mình tin tưởng nói vậy vẫn rất đau lòng.

Y đứng dậy đi vệ sinh, thấy khuôn mặt phúng phính tèm lem nước mắt nước mũi của mình trong gương thì càng suy sụp hơn.

Hệ thống: Con người rất dễ thay lòng, chưa chắc đã hết cơ hội đâu.

Nhưng y chẳng biết làm gì thì sao có thể thu phục lòng người đây?

Hệ thống: Chỉ cần ngài hoàn thành nhiệm vụ thì hệ thống sẽ trợ giúp ngài.

Thụ hết cách nên đành thử thay đổi.

Hộ vệ và người hầu đều do hoàng thúc cài vào giám sát y, sáng hôm sau y thử sờ mu bàn tay của hộ vệ thân cận, nghe thấy đối phương giễu cợt trong lòng: Béo thế này mà bị ám sát chắc cũng không đâm trúng chỗ hiểm đâu nhỉ?

Thụ hít sâu một hơi, tức quá nên nhịn không được đẩy đối phương một cái rồi nói: "Ta muốn đi dạo một mình!

Ngươi đừng đi theo ta nữa!"

Nói xong y chạy ra khỏi tẩm cung.

Hệ thống cho y một bí kíp rèn luyện thể lực rồi bảo y tập theo.

Sau khi bãi triều, thụ trốn tới sân vắng tập thể dục, mới tập một hồi đã nhễ nhại mồ hôi, thở hổn hển ngồi phịch xuống đất, nghĩ thầm hay là bỏ cuộc cho xong, còn được ăn uống thả cửa một năm, cần gì phải tự làm khổ mình chứ.

Cận vệ của y đột nhiên lộn ngược từ trên cây xuống hỏi: "Bệ hạ đang làm gì vậy?"

Thụ hít thở một lát rồi tức giận nói: "Đã bảo ngươi đừng đi theo cơ mà!"

Hộ vệ nói: "Lúc nãy có thích khách bám theo bệ hạ, tại hạ xử hắn rồi."

Thụ đứng dậy đi tới bóng râm ngồi, nghĩ mình không nên cáu gắt với hộ vệ, dù sao đối phương cũng đang bảo vệ mình mà.

Y cúi đầu lẩm bẩm: "Nhiều kẻ muốn giết ta quá, ta phải tập võ mới được."

Hộ vệ lộn người nhảy xuống quỳ trước mặt y: "Cần gì phải học?

Tại hạ sẽ bảo vệ ngài."

"Lần trước ta ngã ngựa," thụ nói: "Mà có thấy ngươi bảo vệ ta đâu."

Hộ vệ làm thinh.

Thụ cáu kỉnh nói: "Chắc trong lòng ngươi đang chửi ta béo chứ gì."

Lần này không cần thuật đọc tâm y cũng đoán được ý nghĩ của hộ vệ, y béo quá nên đối phương đâu thể chạy tới đỡ y được.

Hộ vệ không phản bác mà thở dài lấy bình nước ra đưa cho y: "Bệ hạ muốn ăn gì, tại hạ sẽ bảo cung nhân chuẩn bị."

Thụ càng tức hơn, nuốt nước miếng một cái rồi phẫn nộ nói: "Ta muốn giảm cân!

Đừng nhắc đến giò hầm trước mặt ta, còn lâu ta mới dao động!"

Dứt lời y đưa tay xô ngực hộ vệ, đối phương không kịp đề phòng nên bị y đẩy ngã ngồi xuống đất.

Hộ vệ ngẩng đầu nhìn y: ......

Rốt cuộc ai đang nhắc đến giò hầm thế hả!
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
2


Ngày đầu tiên nỗ lực, thụ chén sạch một cái chân giò.

Ăn xong y chắp tay sau lưng đi ra sân, ủ rũ ngồi trên xích đu, kết quả là xích đu chưa đung đưa được mấy lần đã đứt dây.

Thụ té bịch xuống đất, bị đả kích mạnh, ngửa cổ nhìn trăng treo trên ngọn cây.

Công một nói đúng, y là đồ vô tích sự chẳng làm nên trò trống gì, không ai đặt kỳ vọng vào y cả.

Hộ vệ thay dây xích đu mới cho y rồi nói: "Dây cũ rồi, đứt cũng là bình thường."

Thụ biết hộ vệ không thật lòng an ủi mình.

Vì y là thiên tử nên những người xung quanh có ghét y cỡ nào cũng phải giả vờ kính cẩn trước mặt y.

Y không muốn nghe tiếng lòng của người khác nữa.

Chỉ cần vờ như không biết thì y có thể sống một cuộc đời hèn nhát nhưng vui vẻ.

Hoàng thúc đến thăm y một lần, nhưng lúc đó y đang ngủ say, khi tỉnh dậy thì hoàng thúc để lại thuốc bổ rồi đi.

Sau khi phụ hoàng và mẫu hậu lần lượt qua đời, thụ được hoàng thúc nuôi dưỡng, khi lên ngôi thụ còn chưa đầy mười tuổi, cái gì cũng không hiểu, nếu không có hoàng thúc thì triều đình đã rối tung lên.

Hoàng thúc là người thân duy nhất của y.

Sau khi khóa lại với hệ thống, thụ không muốn thấy sát ý của Nhiếp chính vương đối với mình nên lần lữa không đi gặp đối phương.

Thụ bắt đầu kiên trì nghiên cứu sách cổ theo yêu cầu của hệ thống, nhưng loại sách này vừa khô khan vừa khó nhằn, y đã quen sống an nhàn không màng thế sự, đọc chữ rất khó hiểu được ý nghĩa thực sự của chúng.

Lúc còn là Thái tử, y từng đọc mấy quyển sách này, nhưng y không mấy thông minh, lại còn quá nhỏ nên chẳng bao lâu sau đã quên sạch, mỗi lần bị thầy hỏi bài đều được công một ngồi cạnh mách nước.

Thụ chưa bao giờ gặp riêng các quan trong triều, sau khi do dự hồi lâu thì gọi công một vào cung.

Công một cầm lấy cuốn sách từ tay y rồi ôn tồn nói: "Giải đáp thắc mắc cho bệ hạ là trách nhiệm của thần, bệ hạ đừng ngại."

Đối phương giải thích vừa kỹ càng vừa dễ hiểu.

Nghe giọng nói dịu dàng như anh trai của công một, sống mũi thụ lại cay xè.

Đợi công một nói xong, y kéo nhẹ tay áo hắn rồi sụt sịt nói: "Chỉ có hai chúng ta thôi, ngươi đừng gọi ta là bệ hạ mà cứ như trước đây đi......"

"Không được đâu ạ."

Công một giật tay áo ra khỏi tay y, thở dài nói: "Nếu bệ hạ không còn việc gì khác thì thần xin cáo lui."

Đi tới cửa, công một dừng lại rồi quay đầu nhìn y: "

Sau này bệ hạ có thắc mắc gì cứ truyền ta vào cung nhé."

-

Mấy ngày nay thụ không ra ngoài chơi, cũng từ chối gặp bạn bè.

Y tập luyện theo bí kíp của hệ thống, chưa đầy một khắc sau đã đổ mồ hôi như mưa.

Y thở hổn hển nghỉ ngơi một lát rồi lại đứng dậy tập tiếp, sau nửa tiếng kiên trì, y bủn rủn nằm xoài trên sàn, cứ như đã biến thành một sinh vật không xác định.

Bên cạnh chỉ có cận vệ của y, y nằm sấp xuống đất, vùi mặt vào cánh tay khóc nức nở: "Sống thế này thà biến thành bùn nhão còn hơn......"

Hộ vệ ngồi xổm xuống áp quả lê ướp lạnh vào khuôn mặt đỏ bừng của y rồi nói: "Có ai ép ngươi đâu, cần gì phải liều mạng vậy chứ?"

Thụ quay sang trừng đối phương bằng đôi mắt đỏ hoe: "Đã bảo ngươi đừng, rộp rộp, lấy đồ ăn, rộp rộp, ra dụ dỗ ta rồi mà......"

Hộ vệ: ......

Có nhanh quá không vậy?

Sao vừa đưa tới miệng đã ăn hết sạch rồi?
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
3


Nửa tháng nay thụ vừa mệt vừa đói nhưng lại đạt kết quả khả quan, quần áo trở nên rộng rinh.

Trước đây thụ được tẩm bổ sơn hào hải vị nhiều quá nên ú na ú nần, mỡ lấp hết các đường nét trên mặt, mẫu hậu y là mỹ nhân nức tiếng thiên hạ, ngoại hình y không xấu nhưng người khác nhìn vào chỉ thấy y béo phục phịch, hoàn toàn không để ý đến tướng mạo của y.

Sau thời gian giảm cân, rốt cuộc mặt y cũng thon gọn hơn.

Mẫu hậu của y là mỹ nhân vang danh thiên hạ, y thừa hưởng làn da trắng nõn không ăn nắng của bà, chỉ có điều rất dễ ửng đỏ.

Dạo này thụ không vào triều nên tấu chương của các quan viên đều được giao cho hoàng thúc, chẳng liên quan gì đến y cả, y chỉ là vật trang trí không mấy đẹp mắt mà thôi.

Sau khi gom lại những điều mình chưa hiểu, y gọi công một vào cung lần nữa.

Công một nhìn thấy y thì ngẩn ra một lát, sau đó mới chắp tay hành lễ với y như thường lệ.

Công một cầm sách lên, im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Bệ hạ gầy rộc hẳn đi, có phải vì dạo này vất vả quá không?"

"Đúng vậy!

Mấy ngày nay ta mệt lắm......"

Thụ vốn định làm nũng với công một như trước đây, nhưng hệ thống nhắc nhở y chú ý thân phận, y đành phải nuốt ngược lời than vãn vào bụng rồi sửa lời: "Ngươi cáng đáng nhiều việc như vậy chắc còn vất vả hơn ta nữa nhỉ."

Công một nói: "Đã là thần tử thì phải tận tụy lo việc nước chứ."

Nói xong đối phương không trò chuyện với y nữa mà dời mắt từ mặt y sang cuốn sách, giải đáp cặn kẽ từng câu hỏi của y.

Dù biết công một chướng mắt mình nhưng thụ vẫn muốn được đối phương quan tâm.

Lúc từ biệt, y bịn rịn giữ công một lại rồi hỏi khẽ: "Chỉ một lát thôi, ôm ta một lát thôi được không?"

Người hầu trong phòng đã lui hết ra ngoài.

Thiếu niên cao lớn nhìn y một lát rồi khẽ thở dài, cuối cùng giơ tay lên, nhẹ nhàng ôm y vào lòng.

Khi công một chạm vào mình, thụ nhắm tịt mắt, theo bản năng muốn bịt tai lại vì sợ phải nghe thấy tiếng lòng phũ phàng.

Y nghe được tiếng lòng của công một: Có ý chí học tập, cũng chưa hẳn là hết thuốc chữa.

Chẳng lẽ công một đã thay đổi cách nhìn về y, không bỏ rơi y nữa sao?

Được công một vỗ lưng an ủi mấy câu, thụ lại nhịn không được òa khóc.

Y ôm đối phương khóc nức nở một hồi, cảm thấy công một không có ý định đẩy mình ra thì lí nhí gọi đối phương một tiếng "ca ca" rồi nói: "Ta sẽ chăm chỉ học hành, đừng bỏ ta mà......"

Hệ thống réo inh ỏi trong đầu nhưng y mặc kệ, nghĩ thầm: Y cũng đâu phải Hoàng đế thật, cần gì để ý thân phận chứ?

-

Ban đêm thụ nằm tênh hênh trên giường ngủ say như chết, hoàn toàn không biết màn giường bị vén ra.

Người đến lặng lẽ đứng cạnh giường y một lát rồi cúi xuống, ngón tay dài mảnh vuốt ve từ lông mày đến môi, cuối cùng dừng lại trên cổ y.

Y nhíu mày trong mơ, lẩm bẩm nói mớ: "Hoàng thúc, đừng giết cháu mà......"

Khi bàn tay người đàn ông chạm vào mặt y, y lại nói mớ: "Ưm...... thịt cháu không ngon đâu, ưm...... cho cháu thêm chén nữa đi......"  
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
4


Cứ để hoàng thúc lên làm Hoàng đế đi, y không muốn làm nữa đâu!

Thụ rã rời nằm dài dưới bóng cây như cá chết, hai mắt nổ đom đóm.

"Buông ra."

Hộ vệ gỡ ngón tay y rồi giành lại thanh kiếm trong tay y, "Cái này không phải đùi gà đâu, đừng có bỏ vào miệng."

Sau khi lấy kiếm lại, hộ vệ đỡ y dậy, cầm khăn ướt lau mồ hôi và đất cát trên mặt y rồi nói: "Bệ hạ thân phận cao quý, đừng tùy tiện nằm xuống đất như vậy, bẩn hết quần áo rồi."

"Cao quý gì chứ."

Thụ nắm dây xích đu, gục đầu thút thít: "Ai cũng khinh thường ta, ai cũng nghĩ ta là bao cỏ hết."

Hộ vệ: "......"

Thụ trừng đối phương: "Ngươi không an ủi ta, nói ta không phải bao cỏ à?"

Hộ vệ cúi đầu nhìn y: "Tất nhiên bệ hạ không phải bao cỏ rồi."

Thụ nắm tay hộ vệ, nghe thấy tiếng lòng của đối phương: Nhìn giống bánh bao thì có.

Thụ nổi cáu, vừa tức vừa đói.

Mây bay tới che đi ánh nắng chói chang, gió thổi qua rốt cuộc cũng trở nên mát mẻ.

Thụ ngồi trên xích đu, hộ vệ đứng sau đẩy y bay lên thật cao.

Bay mấy lần, mồ hôi trên trán y khô đi, nỗi bực bội trong lòng cũng tan bớt.

Hộ vệ ngồi xổm trước mặt bóp chân bóp tay cho y rồi nói: "Bệ hạ đâu cần đấu võ với ai, tập nhiêu đây là đủ rồi."

"Đừng làm ta nản."

Thụ kêu khẽ một tiếng rồi đá nhẹ cánh tay đối phương, "Bóp nhẹ thôi."

Tập võ làm toàn thân y ê ẩm, nhưng cơ thể nhẹ nhàng hơn trước nhiều.

Thụ ngồi trong thùng tắm véo bụng mỡ của mình, ngạc nhiên phát hiện trên mặt nước có váng mỡ như canh xương hầm.

Hầy.

Kiếp sau đầu thai làm heo cho xong, khỏi cần đấu đá với ai nữa.

Y đang suy nghĩ tiêu cực thì giọng hệ thống chợt vang lên trong đầu.

Hệ thống nói bí kíp này giúp thải độc tố ra khỏi cơ thể, đây là hiện tượng bình thường, ban đầu sẽ thấy hiệu quả rõ rệt, sau đó từ từ ổn định lại nên không cần lo lắng.

Hoàng thúc biết y gầy đi thì gửi tới cả đống thuốc bổ, nhưng y không đụng đến mà âm thầm thưởng cho người hầu trong cung.

Thụ thèm quá nên lúc ngủ cũng mơ thấy đồ ăn.

Lần trước y mơ thấy cháo cá, lần này lại mơ thấy giò chưng tương.

Y nuốt nước miếng, thật sự không nhịn được nữa nên cầm khúc giò lên ngoạm một miếng.

Giò chẳng mềm chút nào, cắn vào chỉ thấy xương cứng.

Thụ thất vọng tỉnh lại, khi thấy người ngồi cạnh giường thì sửng sốt hồi lâu rồi sà vào lòng đối phương, nũng nịu gọi: "Hoàng thúc!"

Y vẫn xem Nhiếp chính vương là người thân nhất của mình, dù biết đối phương có ý định giết mình nhưng vẫn muốn gần gũi với hắn.

Người đàn ông ôm chặt y, ngón tay thon dài luồn vào mái tóc đen mượt, ngón trỏ nhịp nhịp trên lưng y, gọi nhũ danh của y rồi hỏi: "Đúng là gầy hẳn đi, có phải vì dạo này ăn ít quá không?"

"Vẫn còn béo lắm," thụ ngẩng đầu lên, bóp bụng mỡ của mình lẩm bẩm: "Hoàng thúc, cháu không thể ăn nhiều như trước nữa."

Nhiếp chính vương hỏi y: "Có ai nói gì với ngươi à?"

Thụ lắc đầu: "Tại cháu béo quá thôi, đi không nổi luôn......"

Khi chạm vào mu bàn tay hoàng thúc, trong lòng y giật thót, cứ tưởng sẽ cảm nhận được sát ý của đối phương.

Bịt tai cũng vô ích vì tiếng lòng truyền thẳng vào đầu y.

Thụ siết chặt tay áo hoàng thúc, không ngăn được mình nghe tiếng lòng của đối phương: Lại mơ thấy món gì à?

Cắn mạnh ghê.
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
5


Hoàng thúc đã biết chuyện y nhờ công một dạy mình học nên hỏi y mấy ngày nay đọc sách gì.

Trước khi đến tìm y, chắc hoàng thúc đã nói chuyện với công một.

Trên bàn vuông bày bữa sáng thịnh soạn, sau khi người hầu thử độc từng món, thụ mới được ăn.

"Cháu ngu dốt bẩm sinh, không hiểu chính sự......"

Thụ nói: "Cháu muốn học chút gì đó, đâu phải việc gì cũng làm phiền hoàng thúc được."

Nói xong y thấp thỏm nhìn Nhiếp chính vương, sợ mình lỡ lời chọc giận đối phương.

Nhờ có hoàng thúc che chở mà y mới bình yên vô sự sống đến giờ.

Y không có ý định tranh giành quyền lực, vì thấy hoàng thúc vất vả quá nên hy vọng mình có thể đỡ đần chút ít.

Trên đầu hoàng thúc không đánh dấu phe phái, hoàn toàn nhìn không ra tình cảm của đối phương.

Nhiếp chính vương gắp cho y một cái sủi cảo tôm rồi cười nói với y: "Nếu bệ hạ muốn tìm hiểu quốc sự thì cứ đến hỏi ta là được rồi."

-

Ngày đăng cơ, thụ được hoàng thúc dắt lên ngai vàng, thân hình bé xíu như búp bê lọt thỏm trong long bào.

Nhiếp chính vương có khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt sắc bén, khi không cười nhìn vô cùng uy nghiêm.

Các quan trong triều bị khí thế của hắn áp đảo nên không dám hó hé, trong kim điện chỉ có tiếng nhạc hùng tráng.

Thụ cảm thấy đám quan viên đang nhìn mình đáng sợ như sài lang hổ báo, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi, hai chân dưới long bào cũng run lẩy bẩy, nếu không có hoàng thúc thân cận nhất ở cạnh thì y đã hoảng sợ òa khóc.

Y run rẩy ngồi trên ngai vàng, không chịu buông tay hoàng thúc mà lí nhí nói: "Hoàng thúc, cháu không muốn ngồi đây đâu, cho người khác ngồi đi ạ......"

Hoàng thúc bảo y đừng sợ, nắm chặt tay y rồi trầm giọng nói: "Ngai vàng chỉ có thiên tử mới được ngồi thôi."

-

Sau khi trò chuyện với hoàng thúc, nỗi căng thẳng mấy ngày qua của thụ mới tạm lắng xuống.

Giờ hoàng thúc vẫn đang bảo vệ y nên các thế lực khác sẽ không dám công khai đối phó với y.

Y gầy đi trông thấy, bảo người hầu may mấy bộ đồ mới theo vóc dáng hiện tại của mình.

Trang phục thêu chỉ vàng quá nổi bật, còn là tơ lụa đắt tiền nên không tiện mặc để tập võ, thế là y sai người may một bộ thường phục màu xanh đen để tiện đi lại.

"Đây là cái trước kia ta hay dùng để tập võ," hộ vệ đặt thanh kiếm gỗ vào tay y rồi nói: "Nếu bệ hạ không chê thì dùng nó tập trước đi."

Sau khi tập luyện mệt mỏi, thụ ngồi nghỉ dưới gốc cây, hộ vệ đi lấy canh dương mai hoa quế cho y giải khát như thường lệ.

Chưa ngồi bao lâu thì y nghe thấy tiếng bước chân cách đó không xa.

Mới đó đã về rồi sao?

Thụ quay đầu nhìn, vừa thấy mặt người kia thì lập tức nhảy dựng lên trốn sau thân cây—— Người đến chính là "bạn thân" đã hại y ngã ngựa lần trước!

Thấy đối phương càng lúc càng đến gần, y hoảng hốt chạy bừa rồi leo lên thân cây trước mặt.

Bạn thân thấy bóng y từ xa nhưng chưa nhìn rõ mặt nên cứ tưởng là công tử nhà giàu nào đó.

"Ngươi là ai?"

Bạn thân vỗ mấy cái vào thân cây rồi ngẩng đầu nhìn thụ đang co rúm trên cây, nhíu mày hỏi: "Lén lút làm gì thế?

Xuống đây mau lên!"

Thụ lí nhí: "Không xuống."

Bạn thân cảm thấy giọng nói này khá quen, nhưng vì thụ che mặt nên bạn thân nhất thời không nhận ra.

Bạn thân lại đá vào thân cây đe dọa: "Không chịu xuống thì ông lấy cung ra bắn ngươi đấy."

Thụ hé mắt ra nhìn, thấy đối phương cầm cung tên thật thì sợ run: "Khoan đã..."

Thiếu niên dưới gốc cây kéo cung, lạnh lùng nhắm vào y rồi nói: "Còn chưa chịu xuống nữa à?"

Thụ quặp chặt thân cây, khóc không ra nước mắt: "Ta, ta không xuống được......"

Đây là lần đầu tiên y leo cây, lỡ leo cao quá nên không dám nhảy xuống.

Bạn thân tưởng y đang kiếm cớ, chẳng chút do dự đếm ngược: "Ba, hai......"

Đếm đến một, mũi tên lao vút đi, bạn thân bị thụ rơi xuống đè trúng.

Thụ ngồi trên bụng đối phương, sững sờ hồi lâu mới hoàn hồn lại.

"Ui da, ngươi......"

Thiếu niên khó nhọc ngồi dậy, một tay ôm đầu, tay kia nắm eo y, nhe răng trợn mắt hỏi: "Sao ngươi nặng thế......"

Hai người nhìn nhau.

Bạn thân: ......

Lông mày bạn thân càng nhíu chặt hơn.

Bạn thân nhìn thụ chằm chằm rồi đưa tay bóp mặt y, hoang mang nói: "Sao giống y quá vậy?"  
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
6


Thụ lại nghe thấy tiếng lòng của đối phương: May mà không phải Kim Lâm Uẩn rơi xuống, nếu không ông đây đã bị đè chết rồi.

Bạn thân thế mà không nhận ra y!

Thiếu niên bóp mặt y dùn lại, nhìn thêm một hồi mới dè dặt hỏi: "......Bệ hạ?"

Lâu rồi không gặp nên bạn thân không biết y đang giảm cân.

Thụ gật đầu.

Bạn thân thở phào một hơi, đôi mày nhíu chặt giãn ra, cố nâng mông y lên nói: "Ngươi đứng dậy trước đi."

Chờ y đứng dậy, bạn thân nhặt cung lên rồi nói: "Vậy sao ngươi lại trốn?

Ta còn tưởng ngươi là thích khách nữa."

Thụ không thể nói mình sợ bị hắn ám sát nên ấp úng: "Ta...... ta chỉ muốn chơi trốn tìm thôi."

"Ngươi đang tập võ à?"

Bạn thân nhìn thanh kiếm gỗ dưới gốc cây: "Hèn gì mấy ngày nay không thấy ngươi đi săn."

Bạn thân là con của tướng quân, vạm vỡ cường tráng, mỗi lần đi săn đều là người săn được nhiều con mồi nhất.

Thụ chỉ đi săn cho vui, bạn thân luôn nhường mũi tên cuối cùng kết liễu con mồi cho y để y có chút cảm giác tham dự.

Họ đang nói chuyện thì hộ vệ quay lại.

Hộ vệ chỉ lấy một chén canh dương mai, thấy có công tử khác ở đây thì đành phải đi lấy thêm một chén nữa.

"Bệ hạ muốn tập võ," bạn thân khoanh tay đứng dựa vào cây, ngắm nghía y từ đầu đến chân rồi hỏi: "Sao không gọi ta tập chung?"

Đối phương gọi y là bệ hạ nhưng giọng điệu không hề kính cẩn mà còn mang theo vẻ khinh thường.

Thụ ngồi trên xích đu nói: "Ngươi sẽ cười ta cho xem."

Y nói lí nhí nên bạn thân không nghe rõ, cúi đầu tới sát mặt y rồi bảo y lặp lại lần nữa.

"Ta sợ bị ngươi cười."

Thụ cúi đầu thấp hơn, "Ta béo quá, hễ cử động thì thịt trên người lại rung lên, nhìn buồn cười chết."

Ưu điểm lớn nhất của y là tự biết mình.

Sao phải nghe tiếng lòng của người khác chứ?

Nếu không nghe thấy thì y có thể vờ như không biết.

Để che giấu nỗi chua xót của mình, y giả bộ khát nước, bưng chén canh dương mai thị vệ đem tới lên.

Uống mấy ngụm, nước mắt y tí tách rơi vào chén, hoa quế dập dềnh trong nước dương mai đỏ thẫm.

Thụ biết mình hèn nhát không thích hợp làm quân vương, nhưng y bị huyết thống trói chân ở đây nên không cách nào rời đi.

"Ta cười ngươi làm gì?"

Bạn thân thấy nước mắt y bất ngờ rơi xuống thì giật nảy mình, vội vàng đi tới kéo tay áo lau nước mắt cho y rồi nói: "Người khác nói xấu ngươi, chẳng phải ta đều giúp ngươi cãi lại sao?"

Nghe bạn thân nói vậy, nước mắt thụ càng tuôn nhiều hơn.

Y biết đối phương là bạn tốt nhất của mình, chính vì là bạn tốt nhất nên khi bị đối phương chê bai y mới đau lòng như vậy.

Thụ nghẹn ngào hỏi: "Ngươi cũng nghĩ ta ngốc đúng không?"

Bạn thân nói: "Đúng là ngốc thật."

Thụ: "Hả?"

......Hộ vệ cạn lời, bạn thân thế mà thừa nhận luôn sao!

"Ta được Nhiếp chính vương phái tới chăm sóc ngươi, ngươi muốn làm gì ta cũng làm chung với ngươi."

Bạn thân nhíu mày lấy khăn tay cho y lau mũi rồi nói tiếp: "Ngươi đừng để ý ta nghĩ gì, cứ xem ta như chó săn là được rồi."

Thụ đau lòng nói: "Ngươi là bạn thân nhất của ta mà."

"Ngươi là Hoàng đế, dù không có quyền hành thì vẫn có thể làm mưa làm gió trong cung."

Bạn thân khom lưng nhìn thẳng vào y, đôi mắt màu nâu nhạt phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng vì khóc của y, "Rõ ràng là quân vương mà suốt ngày rụt rè sợ hãi, cho nên ta mới nghĩ ngươi ngốc."
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
7


Tính thụ vốn hiền lành nên nghe bạn thân nói vậy cũng không vênh mặt sai khiến người hầu.

"Đi thôi."

Chờ y uống hết canh dương mai, bạn thân kéo tay y nói: "Dẫn ngươi đi giải sầu một lát."

Nhìn thấy chuồng ngựa, trong lòng thụ giật thót.

Y mới bị ngã ngựa cách đây không lâu, tuy không bị thương nặng nhưng cũng trầy xước mấy chỗ.

"Để ta dắt ngựa cho bệ hạ."

Bạn thân nói: "Ta kiểm tra kỹ rồi, tuyệt đối sẽ không để ngươi ngã đâu."

Hộ vệ cũng đi theo, thụ vẫy tay với hắn, chờ hộ vệ cúi đầu xuống, y kề vào tai đối phương thì thầm: "Giờ ta gầy hơn rồi, lần này ngươi đỡ ta được không?"

Hộ vệ: "......

Tại hạ sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ ngài."

Cố gắng hết sức?

Vậy có khác nào "không đỡ được thì thôi" đâu?

Không nhận được câu trả lời rõ ràng, thụ lo lắng chạy tới hỏi bạn thân đang dắt ngựa: "Lỡ ta ngã xuống thì ngươi có làm đệm thịt cho ta không?"

Bạn thân không nói gì mà dời mắt từ mặt y xuống dưới người.

Thụ phụng phịu nói: "Lúc nãy thì nói hay lắm, nói ta làm gì cũng làm chung với ta, còn nói ngươi là chó săn của ta, giờ lại không chịu làm đệm thịt cho ta."

"......

Được rồi, làm thì làm."

Bạn thân hít sâu một hơi, xoa xoa khuỷu tay nói: "Dù sao lúc nãy cũng làm một lần rồi còn gì."

Nghe bạn thân nói vậy, thụ mới dám lên ngựa.

"Chẳng ai biết chỗ này cả, mỗi khi buồn chán ta lại đến đây giải sầu."

Bạn thân dắt ngựa tới một con đường vắng vẻ trong cung, ngoài tường cung trồng rất nhiều hoa, thời tiết rất đẹp, hoa rụng lả tả.

"Ngươi đã biết thì ta cũng không gạt ngươi nữa.

Đúng là ta không thật lòng làm bạn với ngươi, vì muốn sau này thăng quan tiến chức nên mới miễn cưỡng ở lại đây thôi."

Thụ nắm dây cương, cúi đầu nói: "Ngươi đừng nói thật với ta, ta không muốn nghe đâu."

Ngựa dẫm trên hoa rụng, vó ngựa dính đầy nước hoa.

Đi đến một khoảng sân, bạn thân cho ngựa dừng lại.

Hộ vệ định tiến lên đỡ thụ xuống ngựa, nhưng bạn thân đã chìa tay ra trước, ngẩng đầu nói với thụ: "Ta đỡ được, ngươi nhảy đi."

Thụ do dự nói: "Nhưng lúc nãy......"

"Lúc nãy ta đâu biết ngươi sắp nhảy," bạn thân nhíu mày nói: "Nhanh lên, nếu không ta không đỡ đâu đấy."

Thụ ngậm miệng, đành phải liều mình nhảy xuống.

Thiếu niên cao lớn dang rộng tay, vững vàng đỡ lấy y.

Sau khi hai chân chạm đất, thụ mới hết nín thở.

"Không ngờ ngươi còn bế được ta nữa!"

Thụ reo lên.

"Thế ngươi nghĩ sau khi ngươi ngã ngựa ai đã cõng ngươi về?"

Bạn thân hầm hừ: "Đúng là ngươi rất nặng, nhưng ta thừa sức bế hai người như ngươi đấy."

Thụ chạy vào sân rồi lẩm bẩm với bạn thân: "Ngươi giả bộ một chút được không?

Đừng gắt gỏng với ta nữa mà."

Bạn thân thở hắt ra rồi quay lại đối mặt với y, chắp tay nói: "Bệ hạ, thần thế này đã đủ kính cẩn chưa?"

Thụ: "Không cần câu nệ lễ tiết vậy đâu......"

Bạn thân: "Bệ hạ lắm chuyện thật đấy."

"Có chó nào sủa bậy với chủ nhân đâu chứ."

Thụ bĩu môi lầm bầm.

Bạn thân cúi đầu hỏi y: "Bệ hạ nói sao cơ?"

Thụ: "......

Ta nói ngươi tốt với ta quá."

Thiếu niên cụp mắt nhìn y một lát rồi đột nhiên bật cười, kề vào tai y bắt chước tiếng chó sủa: "Ta cứ sủa bậy đấy, ai kêu bệ hạ không quản được chó của mình."
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
8


Trong sân có một con mèo nằm phơi nắng trên bàn đá.

"Mèo kìa!"

Thụ mừng rỡ nói.

Hồi bé y cũng từng nuôi, nhưng một ngày nọ con mèo kia đột nhiên biến mất làm y rất buồn, từ đó không dám nuôi nữa.

Con mèo trong sân này có bộ lông trắng như tuyết, tuy hơi lấm lem nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp vốn có.

"Suỵt."

Bạn thân cản y lại rồi nói nhỏ: "Nó không thân thiện lắm đâu, đừng đến gần quá."

Thụ ngoan ngoãn dừng lại, vừa nhìn quanh sân vừa hỏi bạn thân: "Mèo ngươi nuôi à?"

Bạn thân lắc đầu: "Hình như không có chủ, chắc là mèo hoang ngoài cung lẻn vào."

Liệu hoàng thúc có cho y nuôi không?

Thụ muốn làm gì cũng phải hỏi ý Nhiếp chính vương trước, mang tiếng là vua một nước mà lắm lúc không thể làm theo ý mình.

Việc gì y cũng để hoàng thúc quyết định, tuy không tự do nhưng ít nhất sẽ không mắc lỗi.

"Ngươi đi chậm thôi," chẳng biết bạn thân kiếm đâu ra một gói thịt vụn đưa cho y rồi nói: "Coi chừng bị nó cào đấy."

Thụ rón rén bước vào sân, vừa đến gần bàn đá thì con mèo lập tức nhổm dậy.

Nó duỗi người rồi ngoác miệng ngáp một cái, sau đó mở đôi mắt xanh lơ ra nhìn y.

Y sợ nó bỏ chạy nên dè dặt mở túi vải trong tay ra: "Ngươi...... ngươi muốn ăn không?"

Con mèo ung dung đi tới trước mặt y, chẳng đoái hoài gì đến gói thịt mà chỉ dụi vào tay áo y, cái đuôi ngoe nguẩy phất qua mu bàn tay y.

Thụ chưa kịp phản ứng thì con mèo trắng đột nhiên nhảy lên vai y.

Khi nó nhảy lên, thụ nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của hệ thống: "Ta bám vào cái xác này rồi."

Chỉ có thụ mới nghe được giọng hệ thống, bạn thân ngạc nhiên đi tới nói: "Không ngờ nó lại thân thiện với ngươi như vậy."

Bạn thân đang định sờ con mèo thì nó nhảy phóc xuống.

"Sao lại sợ ta chứ?"

Bạn thân ỉu xìu nói: "Uổng công ta đem đồ ăn cho nó."

"Tại ngươi dữ quá chứ sao, nhìn chẳng giống người tốt chút nào."

Thụ lẩm bẩm.

Trong lòng bạn thân luôn chế nhạo y, y nhịn lâu lắm rồi, cuối cùng cũng tìm được cơ hội trả đũa đối phương.

Bạn thân nhíu mày nhìn y: "Ta dữ lúc nào?"

Thụ lùi lại một bước rồi lầm bầm: "Giờ ngươi đang dữ đấy!

Trẫm ghét nhất là người khác xụ mặt!"

Nói xong y không nhìn bạn thân nữa mà quay lưng chạy ra khỏi sân.

-

Thu phục lòng người thật quá khó.

Thụ rầu rĩ đứng cạnh hàng rào, cụp mắt nhìn hồ nước gợn sóng lăn tăn.

Y biết mình không có thực quyền, ngày thường cũng không xem mình là Hoàng đế......

Y chỉ không muốn đắc tội người khác thôi, vậy cũng là sai sao?

Thụ đang nghĩ ngợi thì một cái bóng trắng đột nhiên rơi xuống từ mái hiên, y nhìn kỹ lại, phát hiện đó là con mèo mình gặp trong sân.

Hệ thống nói: Nếu ngươi muốn nuôi mèo thì đem ta về đi.

Thụ: ......

Không muốn.

Hệ thống: Rõ ràng ánh mắt ngươi nhìn ta trong sân là muốn nuôi mà.

Thụ: Ta muốn nuôi mèo thật cơ.

Nghĩ đến chuyện con mèo này do hệ thống biến thành, y cảm thấy hơi khó chịu.

Hệ thống cứ ép y nghe những điều mình không muốn nghe khiến y vừa tức vừa buồn.

Con mèo trắng như tuyết đi trên lan can, dụi đầu vào cánh tay y, cái đuôi xù vểnh cao, nũng nịu kêu meo meo với y.

Thụ thở dài, cuối cùng vẫn mềm lòng.

"Được rồi."

Y ôm mèo vào lòng nói khẽ: "Nhưng ngươi phải hứa sẽ luôn ở đây, không được bỏ ta đi đâu đấy."
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
9


Mới sáng sớm thụ đã bị hệ thống giẫm lên người làm tỉnh lại.

Y buồn ngủ ríu cả mắt, kéo chăn trùm kín đầu rồi làu bàu nói: "Hôm nay khỏi cần vào triều, cũng chẳng ai muốn gặp ta thì dậy sớm làm gì?"

Hệ thống: Bạc Lãm Đan sắp yết kiến Nhiếp chính vương rồi đấy.

Bạc Lãm Đan chính là công một.

Cha của công một ngày xưa chỉ là quan văn tép riu, nhờ có bản lĩnh mà dần leo lên chức tể tướng, rất được tiên đế coi trọng.

Là con trai tể tướng, lại thông minh bẩm sinh nên hồi bé Bạc Lãm Đan được chọn hầu Thái tử đọc sách.

Hắn đã ôm chí lớn từ lâu, muốn phò tá Thái tử trở thành quân vương tài ba nhất——

Nhưng mọi thứ lại đi ngược với mong muốn của hắn.

Tiên đế mất sớm, Thái tử lên ngôi nhưng quyền hành đều nằm trong tay Nhiếp chính vương, Hoàng đế chỉ là một con rối trên ngai vàng.

Sau khi Nhiếp chính vương lên nắm quyền, cha Bạc Lãm Đan bất đồng chính kiến với hắn nên bị giáng chức đến vùng sâu vùng xa.

Bạc Lãm Đan vắt hết óc mới tìm được chỗ đặt chân trong hoàng thành.

"Nhà họ Bạc xuống dốc.....

Hoàng thúc không cho ta hỏi chuyện này, ta chẳng biết làm sao để thay đổi quyết định của hoàng thúc cả."

Thụ giơ tay lên để người hầu mặc đồ cho mình, thầm nói với hệ thống trong đầu: "Rất lâu sau đó ta mới gặp lại Bạc ca ca, hắn quá thất vọng về ta nên khi ta đến tìm hắn, thái độ của hắn rất lạnh nhạt."

Bạc Lãm Đan không phải người của y, cũng chẳng trung thành với hoàng thúc......

Phe phái trên đầu hắn chỉ hiện ra một dấu hỏi.

Thụ trầm ngâm một hồi, bị suy đoán của mình dọa sợ, hỏi hệ thống: "Hắn muốn tạo phản sao!?"

Y biết Bạc Lãm Đan bất mãn, nhưng không ngờ ẩn dưới vẻ ngoài ôn hòa của đối phương là tham vọng to lớn đến vậy.

Hệ thống ngồi liếm móng trên long sàng nói: Nếu có thể làm Bạc Lãm Đan thay đổi cách nhìn về ngươi, biết đâu hắn sẽ theo phe ngươi cũng nên.

Thôi được.

Đã đến nước này cũng chẳng còn cách nào khác.

Thụ không mấy tự tin nhưng vẫn nghe lời hệ thống, mang tâm sự nặng trĩu đi tới thư phòng.

Bạc Lãm Đan đi dọc hành lang trong cung.

Vẻ mặt hắn đăm chiêu, chốc chốc lại dừng bước, phong cảnh này hắn đã nhìn suốt bao năm, khi xưa hầu Thái tử đọc sách, mỗi lần học xong hắn đều dắt tiểu Thái tử đi trên hành lang cung điện, nhân tiện dúi vào tay y mấy món quà vặt mua ngoài cung.

Giờ nhà họ Bạc đã sa cơ lỡ vận, Thái tử Kim Lâm Uẩn lên làm Hoàng đế, hắn không thể thân mật với y như trước nữa.

Bạc Lãm Đan đang thất thần nhớ lại chuyện quá khứ thì bất ngờ đụng phải một thiếu niên ôm sách ở góc hành lang.

Da thụ trắng nõn nên mỗi khi mất ngủ lại lộ rõ quầng thâm dưới mắt.

Y vừa đi vừa ngủ gật, chân nam đá chân xiêu, thậm chí còn không thấy Bạc Lãm Đan đi tới.

Nếu Bạc Lãm Đan không đỡ y thì y đã đâm sầm vào ngực đối phương.

Bạc Lãm Đan cầm lấy quyển sách từ tay y rồi hỏi: "Đêm qua bệ hạ ngủ không ngon à?"

Thụ ngáp một cái, cúi đầu nói: "Đêm qua ta đọc sách lịch sử nhưng có chỗ không hiểu......"

Đây là chiêu hệ thống dạy y.

Phải giả bộ siêng năng cần cù thì mới chiếm được thiện cảm của Bạc Lãm Đan.

Nói xong y kéo tay áo Bạc Lãm Đan, hỏi hắn giải thích cho mình được không.

Bạc Lãm Đan đồng ý.

Sau khi về phòng, Bạc Lãm Đan đứng cạnh tiểu Hoàng đế, cúi đầu đọc sách một lát, vừa định quay sang nói gì đó thì thấy thiếu niên đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Kim Lâm Uẩn gối đầu lên cánh tay, má bị ép dùn lại, hệt như bánh bao mới ra lò.

Sao lại gầy rộc thế này?

Bạc Lãm Đan đặt sách xuống, nhìn Kim Lâm Uẩn giây lát rồi đưa tay vuốt mấy sợi tóc vểnh lên của y.

Ngón tay hắn dừng lại trên vành tai tròn trịa của thiếu niên.

"Lâm Uẩn," hắn cụp mắt thì thầm: "Nhà họ Bạc suy tàn rồi, liệu có thể khôi phục lại không?"
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
10


Thụ choàng tỉnh, phát hiện công một đã đi.

Y hoảng hốt hỏi hệ thống: "Có phải ta làm hỏng việc rồi không?"

Lẽ ra y phải nắm bắt cơ hội để Bạc Lãm Đan thấy mình cần cù chịu khó, nhưng chưa học được bao lâu y đã ngủ mất.

Giờ thì hay rồi, thể nào đối phương cũng nghĩ y hết thuốc chữa cho xem.

Hệ thống: Đừng khóc nữa, lau nước miếng ở khóe miệng trước đi.

Thụ cầm sách lên, ủ rũ cúi đầu đi ra cửa.

Hộ vệ gác cửa thấy vẻ mặt rầu rĩ của y thì hỏi y bị sao.

Thụ mím môi nhìn đôi giày thêu chỉ vàng của mình rồi nói: "Lúc nãy hắn chỉ ta giải đề nhưng ta ngủ mất tiêu."

"Có sao đâu."

Hộ vệ thở phào nhẹ nhõm, "Cũng đâu phải lần đầu bệ hạ làm vậy, ta còn tưởng ngài gây ra đại họa gì nữa."

Chỉ cần sơ sẩy một chút là đối phương sẽ tạo phản.

Sao lại là chuyện nhỏ được chứ?

"Bạc đại nhân quan tâm ngài lắm."

Hộ vệ đi theo y, thấy y vẫn mặt ủ mày chau thì an ủi mấy câu: "Trước khi đi hắn có nhờ ta chuyển lời với bệ hạ, bảo ngài đừng ép mình quá, khi nào cần nghỉ thì phải nghỉ."

Nói xong hộ vệ lại lấy từ tay áo ra một quả đào rồi hỏi y muốn ăn không.

Thụ gặm đào, lập tức chuyển hướng chú ý: "Trong tay áo ngươi giấu bao nhiêu đồ ăn vậy?"

Mỗi lần y đói bụng, đối phương đều nhanh chóng lấy đồ ăn ra đút cho y.

"Nửa canh giờ bệ hạ không ăn gì sẽ kêu đói," hộ vệ cúi đầu nhìn y, đứng thẳng lên nói: "Tại hạ ở cạnh hầu hạ ngài tất nhiên phải chuẩn bị sẵn rồi."

Thụ ngẩng đầu lên, thấy gương mặt vô cảm của hộ vệ lộ ra vẻ đắc ý thì không nhịn được cười: "Trẫm hài lòng lắm, sẽ tăng bổng lộc cho ngươi."

Hộ vệ lại nhìn y chăm chú: "Thật không?"

"Ừm......"

Y suy nghĩ giây lát rồi sửa lời: "Thôi, ngươi làm việc cho hoàng thúc mà, cứ để hoàng thúc tăng cho ngươi đi."

"Hoàng đế như ngươi vô dụng thật đấy," hộ vệ lầm bầm: "Tăng bổng lộc cũng không làm được nữa."

Thụ không giận mà nói: "Nếu ta hữu dụng thì cần gì phải chịu nhục như bây giờ chứ?"

Sau khi cãi nhau với hộ vệ, tâm trạng y nhẹ nhõm hơn.

Có cố gắng cỡ nào cũng không thể tài giỏi bằng hoàng thúc nên thụ nảy ra ý định bỏ trốn.

Y tự nhủ đợi học xong khinh công, y sẽ đem gia tài nhỏ dưới gầm giường rời khỏi đây, trước khi đi sẽ để lại một lá thư cho hoàng thúc, tuyên bố với bên ngoài rằng y đã chết bệnh, để hoàng thúc làm chủ nhân thiên hạ.

"Trong truyện hay nói Hoàng đế cải trang vi hành," ăn trưa xong thụ nằm trên xích đu trong sân nói với hộ vệ: "Ta đã lớn thế này mà chưa bao giờ ra khỏi hoàng thành cả......"

Y tình cờ nghe được lời đồn đại trong triều, nói Nhiếp chính vương giam lỏng y, biến y thành phế nhân để chờ thời cơ đoạt quyền một cách quang minh chính đại.

Hộ vệ nói: "Bệ hạ có tướng mạo thiên tử, ra ngoài cung dễ bị phát hiện lắm, Nhiếp chính vương lo cho an nguy của ngài nên mới......"

"Hừ, ta biết hoàng thúc muốn tốt cho ta mà."

Y ngồi dậy, tức giận túm áo hộ vệ nói: "Tướng mạo thiên tử gì chứ?

Ngươi đang ám chỉ ta béo thì có."

Hộ vệ quay mặt đi: "Tại hạ không dám."

Thụ cũng lười so đo với đối phương, nhắm mắt nằm lại chỗ cũ rồi hỏi hộ vệ: "Vậy ngươi đã bao giờ ra ngoài chưa?

Ngoài kia vui không?"

Hộ vệ cúi đầu nhìn y, im lặng một hồi mới nói: "Ngoài hoàng thành là một nơi nguy hiểm khác, không thoải mái bằng trong cung đâu."

"Giang Phục, nếu có một ngày hoàng thúc cho ta ra ngoài," y mở mắt nhìn hộ vệ trẻ tuổi rồi nói: "Ta chẳng tin ai cả, ngươi giỏi võ như vậy, có thể ở cạnh ta, cố gắng hết sức để bảo vệ ta không?"
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
11


Thụ chỉ buột miệng nói vậy chứ cũng chẳng trông mong hộ vệ đồng ý.

Hộ vệ do hoàng thúc phái tới giám sát y, nếu y có ý định bỏ trốn thì chắc chắn đối phương sẽ mật báo ngay.

Chẳng biết có phải ảo giác hay không mà y thấy dấu hiệu phe phái trên đầu hộ vệ hơi lung lay.

Thụ chớp mắt nắm ngón tay hộ vệ, muốn nghe tiếng lòng của đối phương.

Nhưng y chẳng nghe thấy gì cả.

Hộ vệ nhìn y nói: "Được."

Sao lại không nghe thấy gì?

Thụ hoang mang thả tay ra, tưởng mình đã mất đi năng lực này.

Hệ thống nhảy lên đùi y nói: Khi hắn nghĩ sao nói vậy hoặc không hề nghĩ gì thì ngươi chẳng nghe được tiếng lòng của hắn đâu.

Thụ vui vẻ lại.

Y nhoẻn miệng cười, bảo hộ vệ đưa tay ra: "Giang hộ vệ, trẫm muốn thưởng cho ngươi."

Hộ vệ nhìn y chằm chằm rồi quỳ một chân xuống trước mặt y, xòe hai tay ra nói: "Đa tạ bệ hạ."

Y tháo con heo nhỏ bằng vàng đeo bên hông mình, trịnh trọng đặt vào tay đối phương rồi nói: "Cái này làm bằng vàng, chắc sẽ đổi được kha khá tiền đấy."

Hộ vệ nhíu mày nhét lại heo vàng vào tay y: "Đây là vật yêu thích của bệ hạ mà, sao tại hạ có thể đổi lấy tiền được chứ?"

"Nhưng ta đâu biết tặng ngươi cái gì nữa?"

Thụ trầm tư suy nghĩ một hồi, vừa vuốt ve hệ thống trong ngực vừa nói, "Thôi, ta cho ngươi đấy, cứ nhận đi."

Hộ vệ do dự một hồi, cuối cùng cũng chịu nhận.

-

Con mèo trắng như tuyết ngồi xổm cạnh ngọn đèn, đôi mắt xanh lơ nhìn chằm chằm thiếu niên đang dựa bàn đọc sách.

Hệ thống: Ngươi cũng có tài lấy lòng người khác đấy chứ.

Thụ đặt sách xuống, vươn vai một cái rồi nói: "Đừng nói móc ta nữa.

Nếu ta có tài năng này thì đâu lâm vào cảnh bốn bề là địch như bây giờ."

Hệ thống: Đâu phải nói móc.

Hôm nay ngươi làm tốt thật mà.

Hiếm khi được hệ thống khen, thụ ngẩn ra một lát rồi hớn hở kề vào tai mèo hỏi nhỏ: "Nói vậy là sao?

Giang hộ vệ chịu theo phe ta rồi à?"

Con heo vàng kia có hình dạng ngộ nghĩnh, là vật trang sức y cực kỳ thích.

Giang Phục là người duy nhất chịu đi theo y nên y cảm động tặng con heo vàng này cho đối phương.

Y muốn Giang Phục xem nó là tín vật, nhưng nghĩ lại tiền vẫn quan trọng với Giang hộ vệ hơn, vì vậy cho phép đối phương đem heo vàng đi đổi lấy tiền.

Hệ thống: Giang Phục vẫn theo phe Nhiếp chính vương, nhưng lòng dạ hắn không sâu nên rất dễ dao động.

Thụ phấn khởi siết chặt tay: "Ta sẽ tiếp tục cố gắng!"

Đợi nỗi phấn khích của y lắng xuống, hệ thống lại nhắc nhở: Hắn chỉ là hộ vệ không quyền không thế, đừng tốn sức vì hắn.

Lòng dạ ngươi còn cạn hơn hắn nên đừng quá cả tin.

-

Thụ không thèm để ý mấy chuyện này.

Y cũng chẳng mong trở thành đế vương tài giỏi mà chỉ muốn có người thật lòng với mình, đứng về phía mình.

Thụ vừa ngủ dậy thì nghe tiếng cãi cọ ngoài tẩm cung, một thị vệ hốt hoảng chạy tới tìm y, nói Giang hộ vệ và bạn thân của y đang cãi nhau.

Hai người này sao vậy?

Y đẩy người hầu đang định thay đồ cho mình sang một bên rồi chạy vội ra cửa xem tình hình.

Nhìn thấy y, đôi mày nhíu chặt của bạn thân mới hơi giãn ra, chỉ vào hộ vệ tố cáo: "Hắn trộm đồ của ngươi kìa."

Bạn thân đang đợi y ở cửa tẩm cung thì tình cờ thấy hộ vệ ngắm nghía một con heo nhỏ bằng vàng.

Người quen của thụ đều biết y luôn mang theo vật này bên mình như bùa hộ mệnh.

Giang Phục lạnh lùng nói: "Đây là vật bệ hạ thưởng cho ta."

Sắc mặt bạn thân càng thêm khó coi: "Vật này có thể bảo vệ bệ hạ bình an, sao y lại tặng ngươi được chứ?"

Bạn thân vốn xem thường hộ vệ nên giọng điệu hết sức khinh miệt.

Bị đối phương tra hỏi, khuôn mặt lạnh lùng của Giang Phục cũng lộ ra vẻ tức giận: "Ta sẽ thay nó bảo vệ bệ hạ."
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
12


Thấy bọn họ lại sắp cãi nhau, thụ vội vàng đứng chặn trước mặt hộ vệ giảng hòa: "Đúng là ta tặng đấy."

Chỉ là một món trang sức thôi mà, sao phải cãi cọ ầm ĩ thế chứ?

"Bệ hạ hào phóng với hộ vệ quá nhỉ," bạn thân vẫn tỏ vẻ bất mãn, "Xem ra thần làm không tốt nên mới không được ngài ban thưởng."

Thụ sửng sốt: "Ngươi muốn con heo vàng này à?"

"Ta không muốn."

Bạn thân xụ mặt đi vào tẩm cung của y, đợi người hầu lui ra hết mới nói tiếp: "Chẳng phải đây là quà sinh nhật hoàng thúc tặng cho ngươi à?"

Thụ vén tóc mai rối tung ra sau tai rồi nói: "Hoàng thúc đã tặng nó cho ta thì ta có quyền định đoạt, không phải sao?"

Bạn thân im lặng đi tới sau lưng, cầm lược bạc chải tóc cho y.

Y nhìn vẻ mặt hậm hực của hắn phản chiếu trong gương rồi nói đùa: "Thì ra ngươi giận vì chuyện này, ta còn tưởng ngươi muốn có nó nữa chứ."

Động tác của bạn thân khựng lại, ngón tay chạm vào cổ y.

Thụ chợt nghe thấy tiếng lòng của đối phương:

Ngay cả hộ vệ còn có phần mà sao mình lại không có?

Rõ ràng là đang tị nạnh.

Thụ quay đầu nhìn bạn thân, đang định lên tiếng thì đối phương đã nói trước: "Ngươi không biết hộ vệ kia đang giám sát mình sao?

Cần gì phải tốt với hắn như vậy."

"Ngoài mặt hắn đối xử tốt với ta là đủ rồi."

Thụ cúi đầu vân vê tay áo mình, "Đỗ Phụng, ngươi khinh thường ta mà ta vẫn xem ngươi là bạn đấy thôi."

Đỗ Phụng cụp mắt nhìn y: "Ngốc quá."

Ở trong tẩm cung, bạn thân không còn kính cẩn với y như khi ở trước mặt người khác, còn thường xuyên làm những việc vượt quá giới hạn.

Đỗ Phụng nhìn như võ tướng hào sảng nhưng đôi tay lại rất khéo léo, chẳng mấy chốc đã chải mái tóc rối tung của y trở nên mượt mà xinh đẹp.

Một lát sau, Đỗ Phụng hỏi y: "À phải rồi, ngươi học võ từ ai thế?"

Y không thể khai ra hệ thống nên ấp úng nói: "Không có thầy dạy, ta tự tập theo mấy bí kíp dân gian thôi."

"Đùa à?"

Đỗ Phụng nhíu mày nói: "Đừng tập lung tung, lỡ có sơ suất gì......"

Thụ đứng dậy nắm tay bạn thân, ngắt lời đối phương: "Có Giang hộ vệ trông chừng sẽ không sao đâu."

Sao lại nhắc đến Giang hộ vệ nữa rồi?

Y tiếp tục nghe thấy tiếng lòng của Đỗ Phụng.

"Nếu ngươi thấy Giang hộ vệ không đáng tin," thụ nghĩ ngợi một lát rồi hỏi dò: "Vậy ngươi có rảnh tập chung với ta không?"

Bạn thân yên lặng quay mặt đi: "Ta bận lắm, nhưng......"

Thụ thở dài ngắt lời đối phương: "Bận thì thôi, không làm phiền ngươi nữa."

"......

Nếu bệ hạ cần thì ta sẽ luôn ở cạnh."

Đỗ Phụng cúi đầu nhìn tay y, ngón cái xoa nhẹ lòng bàn tay y, "Chai hết rồi này."

Hình như không phải là nổi hứng nhất thời.

Thụ gầy hơn trước nhưng tay vẫn mũm mĩm, lòng bàn tay bóp rất mềm.

Dạo này y chăm chỉ tập võ, lần nào cũng tập đến mức toàn thân ê ẩm, lòng bàn chân và lòng bàn tay đều chai sần.

Hệ thống đi tới nhắc nhở thụ: Nhà họ Đỗ làm võ tướng bao đời nay, muốn ngồi vững trên ngai vàng thì phải nắm binh quyền, ngươi giao thiệp với Đỗ Phụng nhiều hơn đi.

Thụ đứng dậy sửa sang vạt áo, ho khan mấy tiếng rồi chắp tay sau lưng nói với bạn thân: "Nếu ngươi làm trẫm hài lòng thì trẫm cũng sẽ thưởng cho ngươi."

Đỗ Phụng hỏi y: "Thăng chức cho thần được không?"

Thụ quay lưng đi nói: "Không được."

Sao ai cũng bắt y làm những việc vượt quá khả năng của y vậy?

Một lát sau, y giả vờ nghiêm mặt đi ra cổng rồi nói: "Xem ra ái khanh không cần ban thưởng, thế thì thôi vậy."

"Thôi?"

Khóe miệng Đỗ Phụng giật giật, đi theo y nói: "Sao lại thôi được chứ?

Ngươi thưởng cho hộ vệ mà không chịu thưởng cho ta à?"
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
13


Dấu hiệu phe phái trên đầu Đỗ Phụng nhấp nháy.

Chỉ dùng phần thưởng nhỏ nhoi này đã lung lạc được lòng người rồi sao?

Kim Lâm Uẩn kinh ngạc chớp mắt, trong lòng lại thấy an ủi phần nào: Ít nhất những nỗ lực gần đây của mình cũng không phải vô ích.

Chẳng biết vì muốn giám sát y hay thật sự muốn được y ban thưởng mà hôm sau Đỗ Phụng tới tập võ với y.

Tập được nửa canh giờ, Kim Lâm Uẩn lập tức hối hận.

Giang hộ vệ ngày thường hệt như khúc gỗ, chỉ yên lặng ở cạnh y chứ không nói năng gì, khi nào y nghỉ ngơi mới nói với y vài câu.

Còn Đỗ Phụng lại lắm lời hơn nhiều.

"Thẳng lưng lên, mới tập chút xíu đã thở hổn hển rồi à?"

Đỗ Phụng gõ nhẹ chuôi kiếm vào lưng y, khi thì sửa tư thế trung bình tấn cho y, khi thì nói y mơ tưởng xa vời, chưa học cách vung kiếm đã nghĩ đến những chiêu kiếm hoa mỹ.

Đỗ Phụng cực kỳ nghiêm khắc, sau khi tập nửa canh giờ, lông mi và chóp mũi Kim Lâm Uẩn dính đầy mồ hôi, y mệt mỏi thở hồng hộc, chỉ muốn nằm phịch xuống đất.

Còn mệt hơn y tự tập nửa ngày nữa, sao y lại nghĩ quẩn tìm Đỗ Phụng để tự hành xác mình vậy chứ!

Giang hộ vệ vẫn tốt hơn nhiều, thấy y mệt sắp chết thì lập tức đem nước mơ hoa quế cho y uống.

Kim Lâm Uẩn lảo đảo đi tới bóng râm nằm vật xuống xích đu, Giang Phục cầm khăn ướt lau mồ hôi cho y rồi xoa bóp cánh tay y, còn khen ngợi y: "Bệ hạ vung kiếm ra dáng lắm rồi."

Y hết sức đắc ý, đang định giả bộ khiêm tốn thì nghe thấy Đỗ Phụng đi tới hừ lạnh một tiếng.

"Bóp chân xoa vai cũng để hộ vệ làm à?"

Đỗ Phụng lạnh lùng nói: "Trong cung nuôi nhiều người hầu như vậy chỉ để làm kiểng thôi sao?"

Kim Lâm Uẩn lúng túng ngồi dậy, nghĩ thầm: Không thể để hộ vệ làm ư?

Chẳng lẽ y sai bảo Giang Phục quá mức rồi sao?

Giang Phục dừng lại nói: "Chuyện nhỏ mà, một mình ta làm là được rồi......

Bệ hạ tin cậy ta nên mới để ta làm."

Nghe nửa câu sau, Đỗ Phụng nhíu mày chặt hơn, mùi thuốc súng trong lời nói càng thêm nồng nặc: "Một tên nô lệ hèn mọn như ngươi sao có tư cách chạm vào long thể được?

Việc này không đến lượt ngươi làm đâu."

Hắn nắm tay áo Kim Lâm Uẩn, nói với thiếu niên: "Bệ hạ chưa biết gì sao?

Cha hắn tạo phản chống lại quan phủ, hắn bị lưu đày làm nô lệ, không hiểu sao sau đó được Nhiếp chính vương ưu ái cho vào cung làm hộ vệ."

Đúng là Kim Lâm Uẩn không rõ lai lịch Giang Phục, họ là chủ tớ, mặc dù bên nhau sớm chiều nhưng cũng không tiện tâm sự quá nhiều.

Thảo nào lần trước y hỏi Giang Phục về chuyện ngoài cung, đối phương lại nhìn lảng đi chỗ khác, chẳng nói gì với y cả.

Giang Phục không hề biến sắc mà lạnh lùng nói: "Từ lâu ta đã không nhận kẻ phản loạn kia là cha rồi.

Đời này ta chỉ trung thành với thiên tử, quyết không hai lòng."

Tiên đế băng hà sớm, thiên hạ rung chuyển, để ổn định thế cục, triều đình ban hành rất nhiều luật mới.

Cha Giang Phục bất mãn vì quan phủ tăng thuế nên kêu gọi dân làng nổi dậy đốt phá, cuối cùng bị xử tử ngoài phố.

Giang Phục còn nhỏ nên được miễn tội chết.

Hắn chín chắn hơn những đứa trẻ cùng tuổi, làm việc đâu ra đấy, còn có năng khiếu võ thuật.

Không hiểu sao hắn bị bán vào cung làm người hầu rồi trở thành hộ vệ, Nhiếp chính vương thấy hắn giỏi võ nên hỏi chuyện hắn, sau đó cử hắn làm cận vệ cho tiểu Hoàng đế.

Sao những người hoàng thúc cài vào cạnh y đều có số phận bi thảm hết vậy?

Nghĩ đến đây, Kim Lâm Uẩn cứng cổ cãi lại bạn thân: "Cha...... cha hắn tạo phản thì liên quan gì đến hắn chứ?

Giờ Giang Phục là hộ vệ của trẫm, làm việc tận tâm tận lực, trẫm không quan tâm chuyện quá khứ."

Đỗ Phụng nhìn y, hình như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ xụ mặt bỏ đi.
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
14


"Ngươi cứ mặc kệ hắn đi, hắn vốn độc miệng mà," đợi bạn thân đi xong, Kim Lâm Uẩn an ủi hộ vệ: "Hắn còn luôn miệng chế giễu ta nữa cơ."

Giang Phục đi theo y nói: "Tại hắn không có mắt nên không thấy được ưu điểm của bệ hạ thôi."

Kim Lâm Uẩn đã quen nghe những lời phũ phàng, giờ được khen lại thấy hơi ngại.

Y gãi cổ nói: "Ta chỉ biết ăn uống vui chơi, đúng là chẳng có ưu điểm gì cả......"

Giang Phục im lặng một lát rồi nói: "Bệ hạ có lòng nhân đức mà."

Nhân đức?

Xem ra Giang hộ vệ cũng thấy y không có ưu điểm gì nên chỉ biết dỗ dành y bằng từ vô thưởng vô phạt này.

Kim Lâm Uẩn thầm thở dài, nhớ lại lúc các đại thần chúc mừng sinh nhật mình, lần nào cũng không tìm được lời khen, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng khen y có tướng mạo phúc hậu.

Quân chủ không thể làm Bồ Tát, chỉ dựa vào lòng nhân từ thì không bao giờ quản được thiên hạ.

Trong tiệc sinh nhật thứ mười hai của y, có kẻ xung phong lên múa để ám sát y, y dựa vào trực giác tránh được phi đao của đối phương, nhưng cổ vẫn bị cứa một vết cạn.

Y sợ ngây người, thậm chí còn không thể kêu ra tiếng, khi kiếm của thích khách đâm về phía y, y nhắm mắt ngã xuống ngai vàng, sợ đến nỗi không dám nhúc nhích, hèn nhát co rúm lại.

Chính hoàng thúc đã ngăn cản thích khách.

Ánh kiếm lóe lên, hoàng thúc chặt đứt tay phải của thích khách, y mở mắt ra, trông thấy vết máu ngoằn ngoèo trên thảm như một bầy rắn trườn đi khắp phía.

Chiếc vạc lớn giữa đại điện đang nấu canh thịt, Nhiếp chính vương túm đầu thích khách, liếc nhìn đám triều thần run lẩy bẩy với ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn, sau đó bước qua cánh tay bị chặt đứt dưới đất, ném kẻ còn đang la hét ầm ĩ vào vạc nước sôi.

Hồi lâu sau, tiếng rên rỉ đáng sợ biến mất, tiếng nhạc lại vang lên, trong đại sảnh không ai dám hó hé, người hầu múc canh thịt cho khách ăn.

Các hộ vệ của Nhiếp chính vương bao vây đám triều thần, chĩa trường mâu vào lưng họ, bắt họ ăn hết canh thịt.

Nhiếp chính vương trẻ tuổi lau máu trên tay, bế tiểu Hoàng đế về lại ngai vàng rồi nói: "Đây là kết cục dành cho kẻ mạo phạm thiên tử."

Đêm đó y không tài nào ngủ được, cứ nhắm mắt thì lại nhớ đến cái chết ghê rợn của thích khách kia.

Các cung nhân đã lui ra ngoài tẩm cung, y cuộn mình trong chăn, sát khí của thích khách khiến y hoảng loạn, không kìm được run rẩy khóc nấc, còn cúi rạp người nôn khan mấy lần.

Cửa tẩm cung bị mở ra.

Tiếng bước chân của người mới tới rất vững chãi, y ngẩng đầu lên, thút thít gọi: "Hoàng thúc!"

Thiếu niên vén màn ngồi xuống giường rồi dịu dàng ôm y vào lòng: "Đừng sợ."

Trước khi tới đối phương đã tắm rửa thay đồ nên trên người không còn mùi máu mà chỉ có mùi gỗ trầm quen thuộc.

Sau khi bình tĩnh lại, rốt cuộc y nhịn không được òa khóc.

Y không muốn dự tiệc sinh nhật, không muốn ngồi trên ngai vàng để bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, quả thực rất đáng sợ......

Bàn tay ấm áp của hoàng thúc vuốt ve vết thương đã băng bó của y, hỏi y có đau không.

"Hơi đau thôi ạ."

Y sụt sịt nép vào ngực đối phương, "Có hoàng thúc ở đây là tốt rồi."

Hoàng thúc ôm y một lát rồi hỏi: "Có thấy tàn nhẫn quá không?"

Y làm thinh.

Hoàng thúc vỗ về y: "Ngay cả giết vua bọn chúng còn không sợ thì làm sao để vương pháp vào mắt được?

Nếu hôm nay không trừng trị thẳng tay thì bọn chúng sẽ được đà lấn tới."

Y đưa tay quệt nước mắt trên má rồi nói: "Hoàng thúc, cháu vô dụng quá, cháu sợ lắm......"

"Ngủ đi, bệ hạ đừng nghĩ gì cả," hoàng thúc nắm tay y nói: "Những việc bệ hạ sợ cứ để ta làm là được rồi."
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
15


Ban đầu cũng có một nhóm quan viên ủng hộ tân đế, nhưng thời gian qua đi, họ dần mất niềm tin vào tân đế.

Tân đế không có tham vọng, đây là điều tối kỵ đối với đế vương, không tranh đoạt sẽ bị kẻ khác lấn lướt, buộc phải nhượng bộ liên tục, cái gì cũng không giữ được.

Họ vừa thất vọng về tân đế vừa bất mãn với những luật mới do Nhiếp chính vương ban hành.

Đám lão thần kia không có ác ý, nhưng Kim Lâm Uẩn cứ gặp họ thì lại đau đầu, họ luôn miệng nhắc đến phụ hoàng y, khuyên y chăm chỉ học hành chứ đừng mải mê vui chơi.

Hễ thấy tấu chương khuyên mình học là y lại khó chịu, bữa tối ăn không thấy ngon, chỉ ăn được nửa con gà quay.

Hoàng thúc nói nếu y bực mình thì cứ việc tìm cớ chém hết đám người này.

"Không, không cần đâu ạ......"

Kim Lâm Uẩn giật mình, vội vàng nắm tay hoàng thúc nói: "Họ cũng đâu nói sai, cùng lắm thì lần sau họ đến bái kiến, cháu bịt tai lại là được rồi, khỏi sợ họ càm ràm nữa."

"Ngươi là chủ thiên hạ, cần gì phải nhìn sắc mặt người khác mà sống," thanh niên nắm chặt tay y, "Ai làm ngươi không vui thì cứ cho hắn biến mất đi."

Lối hành xử của hoàng thúc khác xa phụ hoàng, hắn không có lòng nhân từ, không phân biệt thiện ác mà có thể làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích.

Ai trái lệnh đều bị tra tấn bằng cực hình, ở trong ngục muốn sống không được muốn chết không xong, đến khi toàn thân thối rữa mới chết.

Suốt quãng thời gian biến động nhất ở kinh thành, xác những kẻ phản loạn luôn treo đầy trên tường thành.

Kim Lâm Uẩn vờ như không thấy, vờ như không biết.

Y nấp sau lưng hoàng thúc, bước qua máu tanh, từng bước đi tới ngai vàng.

-

Trời vừa hửng sáng, nghe cung nhân báo hoàng thúc sắp đến, Kim Lâm Uẩn choàng tỉnh, vội vàng leo xuống giường rồi bảo người hầu rửa mặt thay đồ cho mình.

Dạo này y gầy hẳn đi nên quần áo cũ không mặc vừa nữa mà rộng thùng thình.

Thấy bóng người ở cửa, y hơi căng thẳng, chưa cột tóc xong đã đứng dậy: "Hoàng thúc......"

Nghe giọng y, người kia đi thẳng tới chỗ y, cầm cây lược từ tay người hầu chải lọn tóc rũ xuống cho y.

Thanh niên cúi đầu nhìn y, tay phải khoác lên vai y, ngón cái xoa nhẹ gáy y: "Dạo này đang tập võ à?"

Trong cung đầy rẫy tai mắt của hoàng thúc nên y làm gì cũng không gạt được đối phương.

Kim Lâm Uẩn gật đầu, má phính cọ vào tay đối phương, lí nhí nói: "Cháu muốn học võ để tự vệ, sau này khỏi cần sợ nữa."

Tay hoàng thúc rất to, ngón tay thon dài, khi cầm kiếm mu bàn tay nổi đầy gân xanh, là đôi tay khiến y vô cùng an tâm.

Y nhắm mắt tự nhủ nếu sau này bị hoàng thúc bóp cổ mình sẽ không giãy giụa đâu.

Ngay khi chạm vào mu bàn tay đối phương, y nghe thấy tiếng lòng của thanh niên: Lại gầy đi rồi, chắc là vất vả lắm.

"Đều do hoàng thúc không tốt."

Hoàng thúc nói: "Gần đây bận quá nên tạo cơ hội cho tiểu nhân lợi dụng."

Nói xong đối phương xoa mặt y rồi nói như dỗ trẻ con: "Có nước tiến cống một rương trái cây quý hiếm, chiều nay ta sẽ sai người hầu đem tới, tập võ mệt mỏi phải ăn nhiều vào để bồi bổ cơ thể."

Món ngon luôn bày trước mặt nên y không sao giảm cân được.

Kim Lâm Uẩn đau khổ nói: "Hoàng thúc, cháu không thể bồi bổ thêm nữa đâu!"

Hình như hoàng thúc thật sự cho rằng y cần được bồi bổ, y đứng dậy xoay một vòng trước mặt đối phương rồi nói: "Hoàng thúc nhìn nè, bắp tay và eo cháu vẫn còn to lắm......"

"Thế à?"

Hoàng thúc nhìn y, quay đầu bảo người hầu đem tới một cái hộp gỗ, "Đồ cũ không vừa nữa nên ta sai người may mấy bộ mới rồi."

Kim Lâm Uẩn mở hộp gỗ ra, phát hiện hoàng thúc may cho mình hai bộ đồ thích hợp để tập võ, kiểu dáng rất đẹp, bên cạnh còn có một thanh đoản kiếm bằng ngọc thạch.

Chẳng lẽ hoàng thúc cũng đọc được suy nghĩ sao?

Y đang rất cần những thứ này.

Người hầu trong tẩm cung lui hết ra ngoài, hoàng thúc đích thân thay đồ cho y.

Y giơ tay lên để đối phương sửa sang vạt áo cho mình.

Quần áo vừa khít, chẳng biết đã lấy số đo lúc nào.

"Cảm ơn hoàng thúc!"

Y sà vào lòng thanh niên như hồi bé, mấy năm nay y cao lên nhiều nên có thể vùi mặt vào ngực đối phương.

Khi được hoàng thúc ôm, y lại nghe thấy tiếng lòng của hắn: Thế này vẫn xinh hơn nhiều, nhìn rất phúc hậu.
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
16


Không nghe hoàng thúc nói xấu mình trong lòng, Kim Lâm Uẩn hết sức vui vẻ, bữa trưa ăn hết một khay giò nướng.

Hệ thống nằm dưới chân y vẫy đuôi, cũng không lên tiếng ngăn cản.

Vì muốn giảm cân nên dạo này y chỉ ăn lửng bụng, đói đến nỗi muốn gặm cột giường.

Người đàn ông ngồi cạnh y, thỉnh thoảng lại nhìn y rồi gắp rất nhiều đồ ăn vào chén y, dịu dàng nói: "Ngươi đang tuổi ăn tuổi lớn, đừng kiêng khem làm gì."

Hầy, hoàng thúc luôn dỗ dành y như trẻ con, y càng ăn càng nhiều, càng lớn càng mập nhưng chiều cao chẳng tăng lên được bao nhiêu cả.

Kim Lâm Uẩn ăn chè hạt sen đối phương múc cho mình, miệng ngọt nhưng lòng đắng.

Sau khi cha mẹ mất, trên đời này chỉ có hoàng thúc xem y như trẻ con, sao y có thể nghi ngờ hoàng thúc chỉ vì dăm ba câu nói của người dưng được chứ?

Nghĩ đến đây, Kim Lâm Uẩn quay sang, vừa định thổ lộ những phiền não gần đây với đối phương thì chợt nhìn thấy một sợi tóc bạc giữa mái tóc đen của người đàn ông.

Trong lòng y giật thót, lập tức hoảng hồn, hoàng thúc chỉ mới hai mươi mấy tuổi mà sao đã có tóc bạc rồi?

Lao tâm khổ tứ, ngày đêm vất vả, sao lại không bạc đầu cho được?

Thấy vẻ mặt bàng hoàng của y, hoàng thúc hỏi: "Sao thế?"

Hai mắt y đỏ hoe, cẩn thận đưa tay gỡ sợi tóc bạc kia ra khỏi mái tóc đen của người đàn ông rồi nghẹn ngào nói: "Đều tại cháu vô dụng nên mới khiến hoàng thúc bị liên lụy."

"Tại dạo này bận quá, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi."

Người đàn ông nhìn y, im lặng một lát rồi tháo dao găm bên hông đặt vào tay y, "Bệ hạ cắt tóc bạc cho ta đi."

Kim Lâm Uẩn cố giữ vững bàn tay đang run của mình, cất sợi tóc bạc kia vào túi thơm trên người rồi thút thít rúc vào lòng hoàng thúc.

Cuối cùng y vẫn kìm không được, nước mắt tuôn như mưa làm ướt áo đối phương.

Dù sao bên ngoài cũng có người của hoàng thúc canh chừng nên có khóc cũng không sợ bị ai thấy.

Hệ thống kêu meo meo dưới chân nhưng y không để ý mà chỉ khóc nức nở.

Nếu đã định trước sẽ trở mặt thành thù với hoàng thúc thì nhân lúc còn có thể thân thiết, y muốn nũng nịu với đối phương nhiều hơn, biết đâu sau này sẽ chẳng còn cơ hội nữa.

Hoàng thúc vỗ lưng y, y khóc như một đứa trẻ, nước mắt nước mũi tèm lem: "Hoàng thúc là người quan trọng nhất của cháu......

Cháu không muốn hoàng thúc gặp bất trắc đâu......"

Y vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông, vì bận rộn nên hắn chưa kịp cạo râu cằm.

Y dụi má vào cằm hoàng thúc, cảm giác vừa nhám vừa nhột.

Hoàng thúc cũng không chê y mà kéo tay áo lau mặt cho y.

Hoàng thúc gọi tên y rồi nói: "Lâm Uẩn, chỉ được khóc trước mặt ta thôi đấy."

"Cháu biết mà."

Y gật đầu, áp má vào lòng bàn tay chai sần của đối phương, "Cha từng nói làm Hoàng đế mà hay khóc thì sẽ mất giang sơn, sau này cháu...... cháu nhất định sẽ kìm lại."

Hoàng thúc véo má y, trên khuôn mặt tuấn tú thấp thoáng ý cười: "Có ta ở đây, bệ hạ khóc cỡ nào cũng không mất giang sơn đâu."

Kim Lâm Uẩn cũng nín khóc rồi cười nói: "Hoàng thúc là người tốt với cháu nhất trên đời!"

Y đang cười thì lại nghe thấy tiếng lòng của hoàng thúc: Má phính của Lâm Uẩn sờ thích thật.
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
17


Kim Lâm Uẩn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng vừa qua buổi trưa hoàng thúc đã trở về xử lý công vụ.

Buổi chiều y chợp mắt một lát rồi tới thư phòng.

Sách cổ quá khó hiểu đối với y, Bạc Lãm Đan đã đưa cho y hai quyển sách luận tóm tắt, có cả chú thích nên dễ đọc hơn, còn khai sáng cho y nhiều điều.

Triều thần đều biết y là bù nhìn chẳng có quyền hành gì trong tay, trước đây mỗi khi làm việc họ còn thông báo cho y lấy lệ, còn giờ thì bỏ qua y luôn.

Kim Lâm Uẩn chống cằm, vừa lật sách vừa nghĩ: Vậy cũng tốt, y có thể chuyên tâm học hành tập võ.

Y đọc lướt hai quyển sách, sau khi nắm được nội dung chính thì đọc lại từ đầu.

Hệ thống nằm trên bàn nói với y: "Chắc trong triều có nhiều quan văn lắm nhỉ, hay là chọn một người vừa ý làm thái phó mới nhé?

Nếu muốn làm ít hưởng nhiều thì phải học cách mượn sức thôi."

Lão thái phó đã mất vì bệnh năm ngoái, hình như hoàng thúc không tin tưởng các quan văn trong triều nên không tìm thái phó mới cho y, ngày thường có gì không hiểu y đều chạy đến hỏi hoàng thúc.

"Ừm......"

Kim Lâm Uẩn gãi đầu, đăm chiêu suy nghĩ một hồi nhưng không tìm ra người nào phù hợp.

Mấy lão thần phụ hoàng để lại cho y thì trung thành tận tụy nhưng rất lắm lời, nghe họ nói nửa khắc y đã ngủ gật.

Y sực nhớ đến Bạc Lãm Đan, nhưng đối phương còn oán hận hoàng thúc, e là không muốn trở lại giúp y đâu.

Kim Lâm Uẩn ôm má thở dài thườn thượt, đang phiền não vì chuyện này thì Bạc Lãm Đan tới.

Thanh niên mặc thường phục màu xanh đen đẩy cửa thư phòng ra, da trắng như ngọc, mặt mày thanh tú, vóc dáng cao gầy, nhìn xa hệt như một cây trúc vững chãi.

Khi Bạc Lãm Đan đến gần, Kim Lâm Uẩn ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng trên áo đối phương.

Y vội vàng nắm tay áo Bạc Lãm Đan rồi lo lắng hỏi: "Ngươi bị bệnh à?"

Bạc Lãm Đan nhìn y nói: "Thần không sao, chỉ là ban đêm nằm mơ liên miên nên nhờ đại phu kê mấy thang thuốc thôi."

"Vậy là tốt rồi."

Kim Lâm Uẩn thở phào nhẹ nhõm: "Ta có nhiều thuốc bổ uống không hết, ngươi lấy một ít đi."

Bạc Lãm Đan không nhận ân tình của y, nhẹ nhàng giật tay áo ra khỏi tay y rồi nhìn quyển sách trên bàn hỏi: "Bệ hạ đọc đến đâu rồi?"

Thấy thái độ lạnh nhạt của đối phương, trong lòng Kim Lâm Uẩn hụt hẫng nhưng ngoài mặt vẫn gượng cười: "Chú thích trong sách rất chi tiết, trước đây có nhiều điều ta không hiểu, đọc xong lại hiểu ngay!"

Dứt lời y hất cằm lên, bảo Bạc Lãm Đan khảo bài mình.

Bạc Lãm Đan hỏi y ba câu, y đáp hơi vấp nhưng cũng xem như trả lời được.

Kim Lâm Uẩn thở phào một hơi rồi háo hức nhìn Bạc Lãm Đan, chờ đối phương khen mình.

Bạc Lãm Đan nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của thiếu niên, thở dài nói: "Bệ hạ quả thực rất chăm chỉ, trả lời khá trôi chảy, chỉ mới mấy ngày đã hiểu được bài, chứng tỏ bệ hạ không phải kẻ ngu dốt."

Kim Lâm Uẩn cười vui vẻ, chỉ chốc lát sau đã quên béng chuyện mình bị đối phương lạnh nhạt.

Cười xong y sực nhớ ra mình đang cần tìm thầy.

Y nghĩ kỹ rồi, để Bạc Lãm Đan làm thái phó vẫn tốt hơn, đối phương có học thức uyên bác, là bậc chính nhân quân tử, hơn nữa hệ thống cũng bảo y tìm cách lôi kéo Bạc Lãm Đan, nếu hai người thân thiết hơn, biết đâu đối phương sẽ theo phe y cũng nên.

Y cúi đầu nắm chặt tay Bạc Lãm Đan, hàng mi rũ xuống khẽ run rẩy, không dám nhìn thẳng đối phương mà lí nhí nói: "Nếu ta không phải kẻ vô dụng thì...... thì ngươi có thể giúp ta giữ vững giang sơn không?"
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
18


Bạc Lãm Đan là con trai trưởng trong nhà, vừa điềm đạm vừa thông minh lanh lợi, từng hầu Thái tử đọc sách mấy năm.

Hắn xem Thái tử như em trai mình, hết lòng yêu thương.

Thái tử ngoan hơn em hắn nhiều, không có thói hư tật xấu mà chỉ háu ăn, trong giờ học luôn lơ đễnh, hay lén thò tay vào tay áo rộng của hắn tìm quà vặt hoặc kẹo mạch nha ăn cho đỡ thèm.

Thái tử còn nhỏ nên thỉnh thoảng lại ngủ gật trong lớp của thái phó, Bạc Lãm Đan đặt bút xuống rồi cởi áo ngoài khoác lên người cậu nhóc.

Lão thái phó thở dài, bảo hắn đừng nuông chiều Thái tử.

"Thầy đừng lo, bài học Thái tử bỏ lỡ con đã ghi lại hết rồi, lát nữa con sẽ giảng lại cho y nghe."

Bạc Lãm Đan nói: "Y buồn ngủ quá rồi, cứ để y ngủ đi ạ."

Cậu nhóc ngủ say trên lưng hắn, cái đầu bé nhỏ dựa vào vai hắn, hơi thở đều đều, thỉnh thoảng lại chép miệng mấy cái.

Hắn lớn hơn Thái tử hai tuổi, vóc dáng cao to nên trọng lượng của y chẳng là gì đối với hắn.

Đợi hắn đi hết hành lang dài tít tắp, Thái tử mới mơ màng tỉnh dậy, đòi ra vườn chơi nhảy dây.

Dường như chỉ trong chớp mắt Thái tử đã lớn vụt lên.

Thiếu niên trước mặt gầy hơn nhiều so với ấn tượng của Bạc Lãm Đan, tóc cũng dài hơn, nhưng khuôn mặt vẫn bầu bĩnh, chưa mất đi nét ngây thơ của trẻ con.

Họ là quân thần nên không thể thân thiết như hồi bé nữa, hắn luôn tự nhắc mình không được đi quá giới hạn, đối phương là thiên tử chứ không phải em trai hay theo đuôi hắn.

Bạc Lãm Đan nhìn Kim Lâm Uẩn, lắc đầu nói: "Thần chưa có nhiều kinh nghiệm, không đảm đương nổi chức thái phó đâu ạ.

Bệ hạ muốn tìm thầy thì nhờ Nhiếp chính vương chọn đi."

"Trẫm, trẫm chỉ muốn ngươi thôi!"

Kim Lâm Uẩn chắp tay sau lưng, cố làm ra dáng Hoàng đế, nhưng vì nói nhanh quá nên suýt cắn trúng lưỡi mình, lắp bắp mãi mới nói xong: "Trẫm là thiên tử, ngay cả thầy cũng không được quyền chọn sao?"

Nhìn bộ dạng sượng trân của tiểu Hoàng đế, Bạc Lãm Đan không nhịn được cười.

Thấy hắn cười, Kim Lâm Uẩn "ồ" một tiếng, lập tức trở lại làm em bé ngây thơ, nắm chặt tay hắn rồi cong mắt cười nói: "Lâu lắm rồi ngươi không cười với ta nữa!

Ta biết ngươi chê ta không có chí tiến thủ nên ta đang cố hết sức đây!"

Nói xong Kim Lâm Uẩn lấy ra bài luận mình viết gần đây, chữ y không đẹp lắm nhưng nội dung khá sâu sắc, có thể thấy y đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết.

Bạc Lãm Đan há hốc miệng nhìn bài luận, những lời chất chứa trong lòng như xương cá bị mắc kẹt khiến hắn khó chịu nhưng không cách nào nhả ra.

Cha hắn trung thành tuyệt đối với tiên đế, sau khi Nhiếp chính vương lên nắm quyền, ông ghét sự độc đoán của đối phương nên không giúp hắn cải cách chính sách.

Nhà họ Bạc nên trung thành với ai đây?

Hoàng đế mới lên ngôi còn quá nhỏ, lại không có tài năng xuất chúng nên chỉ có thể làm con rối của Nhiếp chính vương, người thông minh nên sớm từ bỏ để tìm minh chủ khác.

Bạc Lãm Đan biết Kim Lâm Uẩn không có dã tâm của đế vương, đi theo y có lẽ là đường chết, nhưng hắn vẫn quay lại.

Hắn bồn chồn không yên, tự nhủ cứ chờ tiếp xem sao, trông nom Lâm Uẩn thêm ít lâu nữa, khi nào hết hy vọng thì mình sẽ rời xa kinh thành.

Trong phòng chỉ có hai người họ, Kim Lâm Uẩn thấp thỏm nhìn thanh niên trước mặt, chờ đối phương cho mình một câu trả lời chắc chắn.

Bạc Lãm Đan nhắm mắt thở dài, nắm chặt bàn tay mũm mĩm của thiếu niên rồi nói khẽ: "Chỉ cần giúp được bệ hạ thì việc gì thần cũng làm cả."
 
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
19


Hôm nay đã đọc ý nghĩ của hoàng thúc nên không thể đọc ý nghĩ của Bạc Lãm Đan được nữa.

Kim Lâm Uẩn chỉ nắm chắc hai ba phần, nhưng giờ mà không nói thì chẳng biết khi nào mới gặp lại đối phương.

Y chỉ có thể cược xem Bạc Lãm Đan còn nể tình xưa hay không.

Sau khi nhà họ Bạc thất thế, Bạc Lãm Đan cực kỳ lạnh nhạt với y.

Việc này chẳng liên quan gì đến Kim Lâm Uẩn, nhưng y làm thiên tử mà ngay cả người hầu của mình cũng không bảo vệ nổi, vô dụng như vậy bị oán trách cũng là điều dễ hiểu.

Khi Bạc Lãm Đan đồng ý, y còn tưởng mình đang mơ, vội vàng nắm tay đối phương hỏi: "Thật sao?

Bạc ca ca, ngươi không lừa ta đấy chứ?"

Thanh niên lại thở dài rồi gật đầu nói: "Lời hứa của quân tử đáng giá ngàn vàng.

Trong cung tai vách mạch dừng, trước mặt người ngoài ngươi cứ gọi ta bằng chức quan đi."

Kim Lâm Uẩn hụt hẫng cúi đầu xuống, sau khi ngẫm nghĩ lời Bạc Lãm Đan nói thì hai mắt lại sáng lên: "Vậy khi không có người ngoài thì ta có thể gọi ngươi là ca ca đúng không?"

Bạc Lãm Đan không thừa nhận mà cũng chẳng phủ nhận.

Y xem như đối phương đã đồng ý, mừng rỡ sà vào lòng Bạc Lãm Đan, vừa cười vừa khóc.

Bạc Lãm Đan vỗ nhẹ lên lưng y rồi kéo tay áo lau nước mắt cho y, rốt cuộc giọng điệu cũng dịu dàng như trước: "Sao vẫn còn khóc nhè như hồi bé vậy?"

Bạc Lãm Đan bảo y xòe tay ra rồi đặt một miếng bánh nếp hoa đào lên lòng bàn tay y.

Trước kia y không được xuất cung, Bạc Lãm Đan thường lén ra ngoài mua kẹo đường thổi cho y.

Họ bẻ kẹo làm đôi, ăn không hết thì gói vào khăn tay, đợi khi không có ai mới lấy ra liếm, trong cung không thiếu đồ ăn thức uống nhưng ăn vụng vẫn ngon hơn nhiều.

Lúc đó hễ y kêu đói là Bạc Lãm Đan lại lấy từ tay áo ra đủ loại bánh ngọt và kẹo mạch nha, y được cưng chiều hết mực, ban đêm cũng ăn kẹo nên bị sâu răng.

Sau khi Bạc Lãm Đan biết chuyện thì rất áy náy, hiếm khi đem đồ ngọt cho y ăn.

Giọng Bạc Lãm Đan kéo suy nghĩ đang bay xa của y về lại: "Bệ hạ ăn đi kẻo bị người hầu lấy mất."

Sợ y nghĩ bánh nếp có độc nên Bạc Lãm Đan bẻ bánh ra làm đôi rồi ăn chung với y.

"Có độc ta cũng ăn," Kim Lâm Uẩn bỏ nửa miếng bánh vào miệng, lúng búng nói: "Ta tin ngươi không hại ta đâu."

Bạc Lãm Đan cúi đầu nhìn y, ngón cái nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên má y.

Đối phương im lặng một lát rồi nói khẽ: "Nếu bệ hạ thật sự muốn làm quân chủ thì thần nguyện phò tá bằng cả tính mạng."

Chờ Bạc Lãm Đan đi xong, hệ thống ngồi trên quyển sách mà y đang đọc dở, nói với y: "Khóc rất có ích nhưng không phải lúc nào cũng hữu dụng, có những người không niệm tình riêng đâu."

Kim Lâm Uẩn đang vui nên không để ý lời hệ thống nói.

Y ôm hệ thống vào lòng cười nói: "Có ích là được rồi, ngươi nhìn đi, chẳng phải lần này ta thành công rồi sao?"

Nói xong y chu môi định hôn lên đầu mèo lông xù, nhưng hệ thống vặn mình nhảy ra khỏi ngực y.

"Ký chủ đừng tùy tiện hôn người khác thế chứ."

Hệ thống vểnh râu lên, đôi mắt xanh lơ hung dữ trừng y, còn khè vào mặt y.

Kim Lâm Uẩn hầm hừ: "Ngươi có phải là người đâu."

Hệ thống: "......"

Kim Lâm Uẩn nói: "Keo kiệt quá đi.

Giờ ngươi là mèo ta nuôi, hôn một cái thì đã sao?

Đợi hoàng thúc tới, ta sẽ bảo hắn tìm cho ta con khác ngoan hơn."

Con mèo nhìn y, cái đuôi xù to từ từ xẹp xuống, miễn cưỡng nhảy lên đùi y lại.

Cuối cùng y cũng được hôn bộ lông mượt mà của nó, trong lòng hết sức mãn nguyện.

Mặc dù hệ thống khó ưa nhưng bề ngoài của con mèo vẫn rất đáng yêu, lông mềm thoang thoảng mùi huân hương.

Kim Lâm Uẩn đang nghĩ ngợi thì đột nhiên bị hệ thống đớp một phát.

Y nhăn mặt xuýt xoa: "Ui da!"

Hệ thống: "Đã cho ngươi hôn mà còn mắng ta nữa à?"
 
Back
Top Bottom