[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Np] Tiểu Hoàng Đế Bù Nhìn
40
40
Trước khi ngủ, Kim Lâm Uẩn vẫn luôn nắm tay hoàng thúc, y còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng thật sự không cưỡng lại được cơn buồn ngủ nên mới nói một hồi đã ngủ thiếp đi.
Y lại mơ thấy cha mẹ đã khuất, lâu lắm rồi mới có một giấc mơ đẹp như vậy, trong mộng có tuyết rơi, trong điện đốt lửa, mẹ mặc đồ kín mít cho y, còn chuẩn bị lò sưởi tay và canh nóng, y không thấy lạnh mà thậm chí còn nóng đổ mồ hôi.
Cả nhà quây quần bên lò sưởi, y ngồi trên đùi mẹ đọc bài thơ mới học nhưng không nhớ nổi câu cuối cùng, cha xoa đầu y rồi cười nhắc chữ đầu tiên trong câu thơ.
Y rúc vào lòng mẹ, đang lim dim ngủ thì cửa điện đột nhiên mở ra, gió lạnh cuốn theo tuyết ùa vào phòng.
Cha đứng dậy nhìn thiếu niên bước vào điện: "Độ Viễn, tình hình ở Tầm Thành sao rồi?"
Mẹ cầm sách gõ nhẹ vào lưng cha rồi nói: "Người ta vất vả trở về mà chàng không hỏi han gì hết sao?
Trên đường gió tuyết lớn, Độ Viễn, ngồi xuống sưởi ấm trước đi."
Người trong mộng không thấy rõ mặt, y dụi mắt rồi ngẩng đầu nhìn thiếu niên vẫn còn mặc giáp.
Tuyết trên áo giáp nhanh chóng tan ra, nhưng hơi lạnh vẫn còn đọng lại trên quần áo.
Đối phương đưa tay về phía y, muốn bế y ra khỏi lòng mẹ nhưng y không chịu, cảm thấy trên người hoàng thúc quá lạnh.
Mẹ đặt y xuống rồi nói: "A Uẩn, đến chỗ Độ Viễn đi."
Cha véo mũi y nói: "Độ Viễn điềm đạm chín chắn, làm gì cũng toàn tâm toàn ý.
A Uẩn, con bắt chước hoàng thúc đi, đừng ngủ gật trong lớp của thái phó nữa."
"Hoàng thúc......"
Kim Lâm Uẩn lẩm bẩm, đột nhiên cảm thấy có người bế mình lên, y chưa tỉnh ngủ nên cứ tưởng mình vẫn còn là em bé, mẹ đang ngồi cạnh giường chăm sóc y......
Y ôm chặt người trước mặt rồi ngẩng đầu hôn lên má đối phương.
Y mơ màng nghe thấy tạp âm bên tai.
Đến khi tỉnh táo lại, y mới nghe rõ một câu: "......
Phải trông chừng kỹ hơn mới được, không nên giao du quá nhiều với đám quý tộc kia."
Là giọng hoàng thúc.
Y mở mắt ra rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang ôm mình, đối phương nhìn y, môi không hề mấp máy nhưng giọng nói lại truyền vào đầu y: "Đặc biệt là Công Tôn Nhung."
Đây là tiếng lòng sao?
Kim Lâm Uẩn ngơ ngác đưa tay sờ môi người đàn ông, muốn biết có phải hắn đang nói chuyện không.
Y vừa chạm vào thì hoàng thúc đã nắm lấy tay y, không cho y sờ tiếp nữa: "Không được."
"Hoàng thúc, oáp......"
Y ngáp một cái rồi mờ mịt nhìn đối phương, "Hoàng thúc vừa nói chuyện đúng không?"
Hoàng thúc ngoài mộng không mặc áo giáp, trên người rất ấm.
Hoàng thúc thả tay y ra, sửa sang vạt áo xộc xệch của y rồi nói: "Hôm qua ngươi dặn ta trước khi đi phải nói một tiếng, quên rồi sao?"
Ngoài cửa sổ trời vẫn chưa sáng, chẳng nghe được âm thanh gì.
"Đi sớm vậy sao?"
Kim Lâm Uẩn buồn ngủ ríu cả mắt nhưng vẫn cố ngồi dậy, bịn rịn nắm áo đối phương.
Đi xử lý công vụ à?
Hay là chuẩn bị luyện binh?
"Ngươi cứ ngủ tiếp đi."
Hoàng thúc nói.
"Oáp......
Cháu muốn đi với hoàng thúc cơ......"
Y không nằm xuống mà định đi theo hắn, nhưng thật sự quá buồn ngủ nên lại dựa vào thành giường ngủ gật.
Chợp mắt một hồi, y giật mình tỉnh dậy, thanh niên đứng cạnh giường đã buộc xong đai lưng và sắp sửa rời đi.
Kim Lâm Uẩn bò xuống giường, giày cũng không mang mà vội vàng đuổi theo nắm tay đối phương.
Biết đâu họ còn có thể cùng nhau ăn sáng nữa......
Khi hoàng thúc rút tay lại, y đứng sững tại chỗ, nghe thấy tiếng lòng hết sức rõ ràng: "Không nên thân thiết quá, xa cách một chút vẫn tốt hơn."