Khác ĐM/NP | Tâm Chiến - Mặc Kỳ Lân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
396628525-256-k756919.jpg

Đm/Np | Tâm Chiến - Mặc Kỳ Lân
Tác giả: Haochuacayngot
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🔥

Thể loại: hiện đại, đam mỹ, cường cường, nhất thụ đa công (5x1), HE
🍊

Tác giả: Mặc Kỳ Lân
🥔 Editor: Haochuacayngot
🎫

Tình trạng: đang edit

❗Truyện edit phi lợi nhuận chỉ đăng tại Wattpad @Haochuacayngot❗



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đm/Np | Tâm Chiến - Mặc Kỳ Lân
Lời Tựa


Tên truyện: Tâm Chiến

Thể loại: Đam mỹ, np, nhất thụ đa công (1x5), hiện đại, cường cường

Tác giả: Mặc Kỳ Lân

Editor: Haochuacayngot

Bộ edit đầu tay của mình nên có sai sót gì mina nhắc nhở mình nha🥺

゚°☆🎗️☆° ゚

Cổ Tư Hoành xuất thân là một đặc công tinh anh.

Tuy nhiên, trước khi kịp xuất ngũ hắn đã phạm phải một sai lầm chết người, để rồi bị cuốn vào chiến dịch tối mật của cục cảnh sát tối cao.

Trụ sở yêu cầu hắn ta nằm vùng!?

Hắn sắp xuất ngũ rồi mà vẫn phải tăng ca bằng công việc nguy hiểm như vậy!?

Nhưng mà, nằm vùng đâu phải là nằm trên giường!

Tại sao hắn luôn bị người ta "nằm" đến nhà, "nằm" đến khách sạn, thậm chí còn "nằm" đến nỗi bên trong đổ máu rồi, vậy mà mấy con hổ lớn đói khát bên đường kia vẫn không buông tha hắn!

Đây có lẽ là cuộc thách thức của ái tình, lý chí, tình cảm, và cũng là cuộc chiến của cái tâm...

---

Notes: tui không biết nửa chữ tiếng Trung bẻ đôi nên 100% bản gốc/QT được dịch bằng nhà tài trợ Google thân mếnʕ ᵔᴥᵔ ʔ.

Văn phong có thể thay đổi do mình đã thêm hắt từ ngữ.

Các bạn lưu ý, có những từ ngữ tục tĩu nên vui lòng chuẩn bị tâm lý và đội chắc nón trước khi đọc nhé!

*Edit loi choi cho zui, mina đọc vui vẻ hen.
 
Đm/Np | Tâm Chiến - Mặc Kỳ Lân
1-2


Editor: Haochuacayngot

-----

Chương 1

Giữa cái tiết trời oi ả, không khí dáy lên tầng tầng hơi nóng, luồng sóng nhiệt dữ dội đến mức nghẹt thở.

Phía trước tòa thị chính khu Đông, còi báo động cảnh sát không ngừng rền vang.

Hàng loạt xe cảnh sát vũ trang hạng nặng, xe cứu thương và xe cứu hỏa đã có mặt bên ngoài tòa nhà.

Một khoảng khu vực rộng lớn đã bị phong tỏa, nhưng vẫn có các phóng viên nhà đài liên tục lấn đến để theo dõi và đưa tin.

Dưới lầu, đội cảnh sát mặc áo chống đạn lần lượt tiến vào tòa nhà.

Lực lượng cứu hỏa và nhân viên y tế không ngừng nối đuôi nhau đưa người bị thương và người sơ tán ra ngoài.

Hiện trường ồn ào đầy hỗn loạn, cùng với thời tiết nóng bức khiến mọi người trở nên bức bối.

Tình hình trên đỉnh tòa nhà thị chính đang được chiếu thay phiên bên ngoài màn hình lớn trước tòa thị chính.

Vài kẻ bắt cóc bịt mặt đang khống chế một số nghị viên khu Đông.

Tình huống hiện tại vô cùng cấp bách, ngay cả cảnh sát trưởng cấp cao cũng đích thân chỉ huy điều hành.

Trực thăng của đội đặc nhiệm không ngừng bay vòng vòng trên không tránh đạn của lũ bắt cóc điên cuồng nổ súng vào trực thăng.

Vài thành viên của đội đặc nhiệm đã tiếp cận thành công.

Các tay súng bắn tỉa chuẩn bị sẵn sàng nằm rải rác quanh sân thượng.

Trên chiếc trực thăng đang mở cửa, người đàn ông mặc trang phục đặc nhiệm, đội mũ, đang ngồi quỳ ở mép khoang mà không hề có bất kỳ biện pháp an toàn nào.

Hắn ta một tay cầm khẩu súng bắn tỉa hạng nặng, vào thế chuẩn xác, nhắm thẳng mục tiêu.

"737, vị trí sẵn sàng, chờ lệnh bất cứ lúc nào--" Người đàn ông đeo bộ đàm trên tai, bình tĩnh báo cáo tình hình với tổng bộ.

Tông giọng trầm thấp, đầy nam tính, mang theo chút khàn khàn quyến rũ.

Thời tiết oi bức khiến các đặc nhiệm mang vũ trang hạng nặng đặc biệt khó chịu.

Tiếng cánh quạt lớn phành phạch, tiếng còi cảnh sát vang dưới lầu, cùng với tiếng la hét và tiếng đàm phán xen lẫn vào nhau rất ồn ào.

Người đàn ông ghìm súng đợi mệnh lệnh.

Lúc này.

"737 nhắm thẳng mục tiêu, trước ba giây đếm ngược bắn, những người khác đợi tiếng súng lên thì hành động 3--2..."

Từ tai nghe của người đàn ông vang lên giọng ra lệnh bình tĩnh, là của Tổng cảnh sát trưởng.

"1--!"

Cùng lúc đó người đàn ông bóp cò nhắm vào đầu tên bắt cóc, chiếc trực thăng vốn không ổn định đột ngột đổi hướng, kéo mục tiêu ra hướng khác.

Chỉ nghe thấy--

Đoàng--

Một tiếng súng nổ tức thì xé tan sự ồn ào náo nhiệt của hoàng hôn.

Âm thanh kim loại va chạm chói tai, cùng với tiếng hét thảm thiết, giống như tiếng gào thét xé rách bầu trời ánh vàng thẳm…

Chết toi.

Người đàn ông nhíu mày.

Trượt rồi.

▄︻̷̿┻̿═━一

Tại phòng huấn luyện cảnh sát.

Trong căn phòng trống trải, người đàn ông phạm lỗi giết nghị viên im lặng ngồi trên ghế chuyên dụng, nhận sự khiển trách từ cấp trên.

Bộ quân phục của anh rất chỉnh tề và sạch sẽ, mũ đặt trên bàn...

Tên đàn ông trưởng thành này trông điềm đạm, lịch sự, nhưng không kém phần trang nhã, đồng thời lại toát lên vẻ cấm dục đầy gợi cảm.

Hắn ta tương đối bình tĩnh, chờ đợi cấp trên lên tiếng.

Ngồi đối diện hắn là Tổng cảnh sát trưởng của bốn khu, cùng một số người đang xem hồ sơ của hắn.

Ba người lớn tuổi và một tên trẻ tuổi, họ đều nghiêm túc nhìn chằm chằm người đàn ông.

"Hồ sơ ghi rõ anh đã qua 30 tuổi, chỉ còn kém hai tuần nữa là sẽ xuất ngũ, vậy mà lại sơ suất lớn giữa chốn bàn dân thiên hạ như thế!"

Cảnh sát trưởng cấp cao đứng dậy, tay cầm cốc cà phê, lớn tiếng chỉ trích.

"Sorry, sir..."

Tông giọng trầm thấp mê người, để lộ ra xúc cảm mê hoặc, quyến luyến mang theo chút giọng mũi, rất gợi cảm.

Điều này khiến viên cảnh sát hình sự trẻ tuổi đang xem hồ sơ phải ngẩng đầu lên.

"Bây giờ anh bắn chết người, giết chết một nghị viên, anh nghĩ đó là bứt mấy cây cải trắng à?"

Một cảnh sát trưởng cấp cao khác lên tiếng phê bình.

Người đàn ông thành thục bình tĩnh đối mặt với bốn vị sếp lớn.

Sau khi kết thúc lời răn dạy, bọn họ đang cùng bàn bạc một lúc.

Viên cảnh sát hình sự trẻ tuổi nhất trong bốn cảnh trưởng, là cảnh sát trưởng khu Bắc, nhìn hồ sơ của hắn rồi mở lời--

"Sau khi bàn bạc và quyết định, chúng tôi có thể cho anh một cơ hội."

Cậu ta từ từ đặt hồ sơ xuống, nghiêm túc nhìn về phía người đàn ông trưởng thành...

"Cơ hội?"

"Chúng tôi đã xem hồ sơ, thành tích của anh trong đội ngũ không tệ.

Hơn nữa, những người trong đội đặc nhiệm khi thực hiện nhiệm vụ không được tiết lộ danh tính, và luôn được giữ bí mật trong đội cảnh sát."

Viên cảnh sát hình sự trẻ tuổi vừa nghịch cây bút trong tay, vừa nhìn chằm chằm người đang bị thẩm vấn.

Người nọ chỉ lẳng lặng nhận mệnh.

"Đây là cơ hội tốt cho anh, đội cảnh sát quyết định cử anh hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt lần này."

Viên cảnh sát hình sự dừng ngón tay xoay bút, sắp xếp lại hồ sơ và đưa cho đối phương.

Đây là hoạt động tối mật của cục cảnh sát...

Bốn vị cảnh trưởng nhắc nhở hắn phải luôn duy trì cảnh giác cao độ.

Lần này, chỉ những người cấp cao nhất của sở cảnh sát mới biết về hoạt động này.

Tên cảnh sát trẻ tuổi đẹp trai, đứng dậy bước đến trước mặt người đàn ông mặc trang phục cảnh sát.

Cậu ta hơi cúi người, một tay chống vào lưng ghế, tay kia đút túi quần, ghé vào tai hắn: "Ngoài tôi ra, không có ai sẽ phối hợp với anh.

Anh phải tự tìm cách trà trộn vào các tổ chức ngầm.

Lần này trụ sở muốn cử anh đến khu Nam-- để lấy mật báo."

Cậu ta nhỏ giọng chỉ đủ để cả hai người nghe, thì thào nhắc nhở hắn.

Hiện nay, thế lực các băng đảng ở khu Nam cực kỳ hỗn loạn.

Đối phương trầm tĩnh, nhàn nhã nghiêng đầu, không chút e ngại đón nhận ánh mắt của cấp trên: "Yes, sir."

Âm thanh đáp lại ẩn chứa vài phần gợi cảm, quyến rũ.

Hắn cơ bản không có sự lựa chọn, chỉ có thể tuân theo mệnh lệnh của cấp trên, bởi vì đây chính là cái giá phải trả cho sai lầm của bản thân...

-----

Chương 2

Ý nghĩa từ mật báo đơn giản mà nói chính là bắt hắn đi nằm vùng.

Cổ Tư Hoành, một người đàn ông vừa ngoài ba mươi.

Vô tình bắn chết một nghị viên trong khi làm nhiệm vụ, vì thành tích trong đội tinh anh không tệ nên trụ sở đã cho hắn thêm một cơ hội: trở thành gián điệp.

Tuy nhiên, nhiệm vụ lần này không có thời hạn, không có thân phận giả, không có người liên hệ, thậm chí cả người chịu trách nhiệm phi vụ cũng không.

Duy chỉ có một người liên lạc với hắn lại nói --"Chừng nào tôi cần tìm anh, tự khắc sẽ liên lạc.

Những chuyện khác không cần lo quá nhiều, trước mắt hãy tìm cách trà trộn vào các băng đảng khu Nam."

Đây là lời cảnh sát trưởng khu Bắc nói với hắn.

Hoạt động lần này là sự hợp tác liên khu, đồng thời cũng là bí mật lớn của lực lượng cảnh sát.

Hắn biết hồ sơ của mình đã được bảo mật, và ngoại trừ cảnh sát trưởng bốn khu, không ai biết được thân phận thật của Cổ Tư Hoành.

Nếu muốn tiếp xúc với tầng lớp cấp cao thế giới ngầm khu phía Nam, hắn phải bắt đầu từ những điều đơn giản trước.

Điều đó có nghĩa là hắn phải tìm cách gia nhập vào một băng đảng bất kỳ ở khu Nam, dù là nhỏ cũng không thành vấn đề.

Chỉ cần nhúng một chân vào thế giới ngầm, hắn sẽ có cơ hội vươn lên.

Sở cảnh sát giao cho người đàn ông nhiệm vụ này cũng không phải là không có nguyên do.

Trong đội đặc nhiệm tinh anh chỉ có mình hắn là chưa lập gia đình, vậy nên Cổ Tư Hoành là người phù hợp nhất.

Vì sự cố anh sơ suất giết chết nghị viên, bên đối phương yêu cầu kiện hắn ta phải ngồi tù và bồi thường thiệt hại.

Sở cảnh sát đã cho hắn cơ hội lần này, cố hết sức che đậy vụ việc.

Hắn đương nhiên cũng nên cống hiến một chút cho trụ sở.

Công việc nguy hiểm như vậy, người trẻ tuổi e rằng không thể đảm đương.

Cổ Tư Hoành thì theo xu hướng nhã nhặn kín đáo, hơn nữa khi hắn không mặc đồng phục cảnh sát đồ thường mặc cũng trông cực kỳ có gu, cử chỉ tinh tế, hòa nhã.

Tuy không bị cận, nhưng thỉnh thoảng ở nhà nghe nhạc cổ điển, lúc đọc sách hoặc là xem tư liệu anh vẫn đeo kính gọng vàng thanh lịch toát lên vẻ trí thức.

Nhưng bình thường hắn sẽ không mang bất kỳ đồ trang sức nào.

Cổ Tư Hoành toát ra sức hút quyến rũ đặc trung của một người đàn ông.

Tuy chưa từng chủ động tán tỉnh bao giờ, nhưng vẫn luôn thu hút được vô số ánh nhìn của phái nữ.

Khi ra khỏi quán bar với đồng nghiệp, dù hắn không chủ động, nhưng cũng chưa ra về tay trắng lần nào.

Cổ Tư Hoành ăn mặc khéo léo, sạch sẽ, tao nhã, trưởng thành, có phong cách và có gu.

Dù đang nằm vùng, hắn cũng sẽ không thay đổi phong cách ăn mặc.

Đối với hoạt động lần này, Cổ Tư Hoành đã nghiên cứu rất nhiều.

Hắn đã xem hết tư liệu về những băng đảng ở khu Nam mà sếp cung cấp, và cũng tự mình điều tra không ít.

Băng đảng khu Nam có rất nhiều, cả thành viên trong băng cũng rất phức tạp.

Những năm gần đây, một thế lực ngầm mới nổi lên ở khu Nam, đó chính là băng đảng lớn nhất hiện tại ở khu Nam -- Hán Đường.

Trong những năm trở lại đây, trụ sở cảnh sát ở khu Nam cực kỳ đau đầu vì băng đảng mới này, thậm chí còn có sự cấu kết từ trong ra ngoài.

Người của Hán Đường kiêu ngạo và ngang ngược, có thể nói là tự phong mình thành bá chủ ở khu Nam, bao gồm sòng bạc, nhà tắm hơi, các loại ngành công nghiệp sản xuất, thậm chí còn dính líu đến chính trị và giới giải trí.

Đây là một thế lực ngầm mới nổi mà ngay cả cảnh sát và thế giới ngầm đều phải cảnh giác gấp bội.

Cổ Tư Hoành, với tư cách là người tham gia duy nhất của mật báo lần này, phải xâm phạm hang hổ mới có thể tiến hành hành động.

Nơi tiếp xúc tốt nhất với thế giới ngầm là quán trà, thông thường những kẻ giang hồ, hay còn gọi là côn đồ, cả ngày rảnh rỗi không có việc gì làm thì chiều tà đều sẽ tụ tập ở quán trà.

Đương nhiên, đây chỉ mới là bước cơ bản nhất.

Làm người đều phải bước lên từ những điều cơ bản.

Cho nên Cổ Tư Hoành đã gọi một phần trà chiều, tao nhã ngồi suốt cả một buổi chiều ở tại quán trà ồn ào huyên náo.

Hắn vừa đọc báo quân sự tiếng nước ngoài, vừa lắng tai nghe những người xung quanh trò chuyện về các cuộc đấu đá giữa băng đảng gần đây ở khu Nam.

Hắn ngồi nghe suốt một buổi, biết tin vào hai đêm trước, khi khu Nam tiếp nhận hàng hóa ở bến tàu, vài băng đảng đã xảy ra xích mích và giao chiến với người của Hán Đường một phen.

Người bên phía Hán Đường đã xử gọn một thủ lĩnh băng đảng nhỏ khu Nam.

Lúc này --

Cổ Tư Hoành vừa định gấp tờ báo lại, nhưng đã bị ai đó giật đi.

Kẻ lấy tờ báo của hắn chính là người ngồi đối diện, một thanh niên mặt mày tuấn tú, ánh mắt toát ra vài phần hoang dã, toàn thân để lộ khí khái khó thuần phục của một dã thú, vô cùng nguy hiểm, phong thái khiến người chỉ dám nhìn từ xa chứ không dám chạm vào ranh giới được vạch ra.

Chàng trai nọ lười biếng gãi gãi mái tóc đen rối bù nhưng không mất đi sự khêu gợi vốn có, vẻ mặt mang theo bất mãn nhìn thẳng về phía Cổ Tư Hoành: "Dòm đủ chưa, ông già?"

Thanh niên trẻ nói chuyện không hề khách khí.

Nét mặt Cổ Tư Hoành lộ vẻ không vui, hắn bất động thanh sắc nhìn chằm chằm cậu trai đầy ngông cuồng, trên gương mặt tuấn mỹ của cậu ta có vết thương, dù dán băng cá nhân nhưng vẻ ngoài không hề bị ảnh hưởng, ngược lại tăng thêm vài phần khí chất cuồng dã.

"Một thằng côn đồ ngoài đường như cậu còn biết đọc báo tiếng Anh, thật sự là lạ."

Cổ Tư Hoành bình tĩnh dựa vào ghế ngồi, trước giờ hắn luôn cảm thấy khó chịu đối với mấy thằng nhóc không biết lễ nghĩa.

Nếu muốn đọc báo thì khách sáo một chút, hắn không ngại đưa.

Không cần tự 'thưởng' như vậy, hơn nữa thằng nhóc kia giờ phút này còn hạ mí mắt, trực tiếp bê đĩa trà chiều của hắn lên, không thèm hỏi chủ nhân của nó còn ăn không.

Vừa khiêu khích liếc nhìn hắn, vừa cầm ly trà sữa nốc hai ngụm.

"Báo tiếng Anh đương nhiên tôi đọc không hiểu, nhưng mà mấy người đọc báo chí tiếng Anh như mấy lão già kỳ cục như ông thì chỗ này mỗi ngày đầy ra."

Toàn là những người chuyến đến bắt mấy thằng học sinh loi choi về đi học.

Cậu ta đặt ly trà xuống, cầm lấy bánh dứa, tự tiên cắn một miếng, rồi tùy tiện chỉ cho hắn một ông lão trung niên hói đầu cách không xa,"Bên kia còn có một ông."

Cậu ta cười như không cười nhìn hắn.

Đối phương cười rộ lên rất đẹp trai, giống như con sói hoang độc mã rình mồi, điệu cười trầm thấp rợn người.

"Vậy nhóc đoán xem, tôi dạy môn gì?"

Cổ Tư Hoành hỏi lại thanh niên, châm một điếu thuốc, ngậm vào miệng rít một hơi, hứng thú nhìn chằm chằm người đối diện.

"Môn Sinh Lý."

Cặp mắt cuồng vọng gắt gao khóa chặt ánh nhìn trên điếu thuốc người kia đang hút, cái ánh mắt kia hệt như muốn lột trần hắn, đồng thời khóe miệng cậu ta nghếch lên một nụ cười không chứa thiện chí.
 
Đm/Np | Tâm Chiến - Mặc Kỳ Lân
3-4


Editor: Haochuacayngot

----

Chương 3

Cổ Tư Hoành cười: "Cậu thật khéo đùa."

Hắn gạt tàn thuốc, sau đó lại kẹp điếu thuốc vào miệng, điềm nhiên ngồi đối diện chàng trai mà hút thuốc.

Hắn đến đây để dò la tin tức, mà thanh niên trước mắt nhìn sơ qua có chút lôi thôi, trên mặt đều là vết thương, trực giác mách bảo, tên này thân phận không đơn giản.

Hơn nữa, thằng oách mới chỉ gặp mặt hắn, câu đầu đã mở miệng kêu một tiếng 'ông già'.

Thật chất Cổ Tư Hoành vừa quá ba mươi tuổi đầu mà thôi, hơn nữa ăn mặc rất lịch sự, nhìn qua trông đâu 'già' chút nào.

"Trong mắt cậu, người hơi lớn hơn cậu chút đều là ông già?"

Cổ Tư Hoành gạt gạt tàn trên bàn, điều chỉnh lại tư thế ngồi.

Một tay nhàn nhã đặt trên đùi, tay còn lại khoác hờ lên lưng ghế tựa, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay đang lụi dần.

Hai chân vắt chéo, tư thái điềm đạm và nho nhã,"Với lại, tôi nhìn giống thầy giáo à?"

Hắn không giận, còn cười hỏi ngược lại chàng trai, ánh mắt lộ ra một gợn sóng lăn tăn đầy cuốn hút.

"Thầy này, tôi thấy thay vì gọi 'ông già', thì gọi là 'ông chú bảnh bao' thích hợp hơn, hoặc gọi 'thầy Sinh Lý' cũng không tệ lắm."

Chàng trai trẻ vừa cười vừa mỉa mai sửa lại cách xưng hô với đối phương.

Cậu ta cũng không phủ nhận, cái ông chú trước mắt ngồi tại quán trà bình phàm trông cực kỳ bắt mắt.

Hắn ta mặc sơ mi trắng, tóc vuốt ngược đầy nam tính, hai bên trán rũ xuống một chút tóc mai.

Ngậm điếu thuốc bên môi, ánh mắt chứa ý tứ sâu thẳm nhìn cậu.

Người đàn ông này giống giáo viên là vì trông hắn rất già dặn, vững chãi, trên người còn thoát ẩn thoát hiện vẻ cấm dục.

Không phủ nhận được cái khí chất ấy, trông khá đẹp mắt...

Không có đức tính rộng lượng của mấy ông bác già mồm, không hói đầu, càng không có dáng vẻ nặng nề của người tuổi xế chiều.

Thay vào đó là chân tay cân xứng thon gọn, cơ thể dẻo dai, khỏe khoắn.

Giọng nói lại càng lôi cuốn và quyến rũ.

"Cậu có thể gọi tôi là Cổ Tư Hoành, tôi không phải là thầy giáo dạy Sinh Lý hay gì cả, chẳng qua là một kẻ thất nghiệp mà thôi."

Người đàn ông khiêm tốn, hắn rút ra thêm hai điếu, rồi đưa một điếu cho thanh niên.

Cậu ta nhận lấy, đưa lên môi tự mình châm: "Tôi tên Tề Mãnh, Tề trong Tề Thiên Đại Thánh, Mãnh trong 'Địt nhau mãnh liệt'."

Dứt lời, cậu ta liền ném bật lửa, vừa nhả khói vừa không kiêng nể gì đánh giá người đàn ông đang cười.

Đây là lần đầu Cổ Tư Hoàng nghe người khác tự giới thiệu kiểu này, hắn liếc nhìn cái balo kế bên tay cậu ta, để ý thấy trên ba lô có dòng chữ -- Quán Quyền Anh phố X, khu Nam.

Hơn nữa cậu ta đang mặc áo thun, quần bò rách, gương mặt tuấn tú kèm theo vết thương trên lông mày và khóe miệng, hai bàn tay còn quấn băng đen, nhìn qua có vẻ là võ sĩ quyền anh.

Những vết thương rơi trên gương mặt điển trai kia càng tăng thêm phần hoang dã, bên tai cậu còn đeo khuyên tai kim cương chói lóa mắt, khi cậu ta nghiêng đầu, nó khẽ rung rinh ánh rực rỡ tựa như khí chất ngông cuồng của chủ nó, một vật trang trí tôn lên vài phần kiều diễm đong đầy mê hoặc...

Lúc Tề Mãnh vừa vào cửa đã chú ý đến hắn, người này dù gọi món nhưng không ăn gì.

Sau một hồi quan sát, cậu mới tiếp cận.

"Chú gọi đồ mà không ăn, cũng không đi, thật lãng phí."

Tề Mãnh dập tàn thuốc, nhìn hắn.

Cậu ta ăn đã xong, hút thuốc cũng xong, chuẩn bị xách balo đi.

Cổ Tư Hoành gọi lại: "Cậu vô lễ vậy sao được, chưa cho phép mà đã chén sạch đồ ăn của tôi, cái này cũng tính là nợ tôi một ân tình nhá?"

Phải biết là, sống ở đời ai lại ăn cơm xong rồi phủi mông bỏ đi dễ dàng.

Hắn thấy cậu trai trẻ này dường như khá túng thiếu, không thì cũng không mò lại đây ăn ké của hắn.

"Tôi không thích nợ ai."

Tề Mãnh lấy ra một tấm phiếu, đưa cho người vẫn còn hút thuốc, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Tối mai, chín giờ rưỡi, vé vào cửa trận đấu ở quán Quyền Anh khu Nam."

"Nhóc đánh à?"

Cổ Tư Hoành vừa lòng nhận lấy tấm phiếu.

Một bữa trà chiều đổi lấy tấm vé này coi như khá đáng giá.

Tề Mãnh dừng bước, cậu ta một tay chống lên lưng ghế dựa của hắn, một tay chống trên bàn, hạ thấp người cho bằng với đối phương: "Tôi không đấu mấy trận tầm thường."

"Vậy đánh xong trận mà quán Quyền Anh không thưởng à?"

Nếu không thì sao đến tiền ăn một bữa cũng không có, hắn nhìn cậu hai giây rồi mới tiếp tục, "hay là, cậu đi vội nên quên mang ví?"

"Nếu chú nói mình không phải là giáo viên dạy môn sức khỏe Sinh Lý, tôi nghĩ có lẽ chú là thầy cố vấn tâm lý."

Tề Mãnh vươn tay chạm vào vết thương nơi khóe miệng bản thân, cậu thấy động tác hút thuốc của hắn chậm hơn, lại nghe người đàn ông phủ nhận mình là giáo viên.

Tề Mãnh cười hừ, dáng vẻ tùy ý, thờ thẫn không để tâm những lời đó,"Thầy Cổ à, nhìn thầy là biết, thầy chuyên gia giáo dục giới tính nhỉ."

Ánh mắt cậu tựa như hổ báo tràn đầy dã tính, sự đánh giá mà cậu dành cho tên đàn ông này là khen chê đều có.

"Ồ, vậy à?"

Người nọ thuận miệng hỏi lại.

Tề Mãnh nhướng cằm tinh xảo, ý bảo hắn ta nhìn qua bên cạnh.

Hắn thuận theo nhìn lại, lập tức thấy một nhóm nữ học sinh mặc đồng phục cấp ba đang nhìn chằm chằm họ...

Và còn cầm điện thoại như chụp ảnh...

Hắn dùng ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc đang dở dang, gạt tàn thuốc: "Cảm ơn vé vào cửa."

Điềm tĩnh nghênh đón ánh mắt từ thanh niên toàn thân toát ra vẻ ngông cuồng, không một chút nao núng hay sợ hãi.

"Không có gì."

Ánh mặt hai người đối diện, mạnh mẽ kịch liệt va chạm nhau.

----

Chương 4

Một ly trà sữa và một ổ bánh dứa, đổi lấy một vé vào cửa CLB quyền anh, chuyện này đối với Cổ Tư Hoàn thật sự được hời.

Hơn nữa, ở nơi diễn ra trận đấu quyền anh, chắc chắn sẽ có cá cược từ bên ngoài, vì cờ bạc bất hợp pháp đều thuộc phạm trù của các thế lực ngầm hậu thuẫn, nên Cổ Tư Hoành đương nhiên chấp nhận tấm phiếu kia.

Sau khi cậu trai kia rời đi, Cổ Tư Hoành cả ngày nghe ngóng xong tin tức ở quán trà, đi đứng đợi xe ở trạm xe buýt.

Lúc này, đúng vào thời điểm các tài xế taxi giao ca, ở hai bên đường đậu rất nhiều taxi, và dọc theo dãy xe là nhóm người không rõ lai lịch tụ tập rất nhiều.

Trực giác mách bảo hắn, một lát nữa ở đây sẽ xảy ra chuyện không hay, trông có vẻ như hai băng nhóm sắp tranh giành địa bàn.

Hai bên vẫn đang giằng co bất động thủ, ước chừng cả hai băng gộp lại cũng khoảng tám mươi đến một trăm người.

An ninh khu Nam vốn dĩ không tốt, nhưng không ngờ mới chập tối mà đã có mấy băng nhóm muốn táy máy tay chân.

Theo như thông tin hắn biết, đoạn đường này không thuộc quyền phạm vi Hán Đường quản lý, mà thuộc địa bàn của Tập Anh Xã - băng đảng Tập Anh Xã có địa vị lớn ở khu Nam, cũng từng một thời huy hoàng làm chấn động cả vùng trời, chẳng qua những năm gần đây dần dần bị Hán Đường mới trỗi dậy chèn ép, đe dọa, làm cho cả hai băng dạo này thường xuyên xích mích, gây gổ.

Hắn cảm thấy tài lộc của mình cũng không tồi, trên đường về nhà, bắt xe về lại có thể tiện đường tận thưởng màn cấu xé lẫn nhau của lũ xã hội đen.

Hôm nay ở quán trà chiều cả ngày trời, người đàn ông nghe ngóng được sự tình dạo gần đây Hán Đường và Tập Anh Xã đấu đá nhau.

Chuyện này gây xôn xao cư dân ở khu Nam, thường xuyên khiến cảnh sát phải điều động lực lượng, quấy rầy nhiều đến nỗi làm cho cảnh sát vò đầu bứt tai.

Ngay lúc này --

Một chiếc taxi dừng trước mặt, hắn trực tiếp mở cửa xe vào trong, nhưng tài xế lại bật bảng 'ngừng đón khách', rồi xin lỗi ríu rít với hăn rằng anh ta tới giờ giao ca.

"Không sao, tôi đợi tài xế giao ca tới."

Người đàn ông trưởng thành điềm nhiên ngồi vào ghế, hạ kính xe xuống, hơi nghiêng đầu nhìn hàng loạt xe taxi phía trước đều bật đèn nhưng lại treo bảng 'ngừng đón khách'.

Hắn thuận miệng hỏi tài xế đang tỏ vẻ khó xử, "Hôm nay tài xế các anh đình công tập thể à?"

"Không phải đình công tập thể, là mấy đại ca lớn yêu cầu tạm ngừng chạy vài giờ.

Chỗ này mấy băng đang tranh giành địa bàn, bên nào thắng thì sau này 'nộp thuế' cho bên đó..."

Tài xế vừa dứt lời thì liền xuống xe đi mua thuốc lá, cũng không có ép người đàn ông xuống xe.

Việc mấy xe taxi khu Nam tạm ngừng hoạt động cũng khiến rất nhiều người đi lại rất bất tiện.

Hắn hiểu ý nghĩa tài xế kia nói: "nộp thuế" đơn giản là thu phí bảo kê.

Dù sao một băng nuôi nhiều người như vậy, đương nhiên vẫn cần ít phí hoạt động, là luật bất thành văn ở đáy xã hội.

Mười phút sau.

Đoạn đường hầu như không có người qua lại, các cửa hàng ven đường cũng đóng cửa.

Hai bên đường cái đậu đầy taxi, hắn thấy người hai băng đều nhiều hơn ban đầu.

Chỗ này là địa bàn Tập Anh Xã, còn bên Hán Đường cùng với dã tâm phừng phực mở rộng địa bàn không kiềm được muốn lấn chiếm.

Để ý nhóm người bên Hán Đường bắt đầu xôn xao, hình như đại ca bọn họ vừa tới, tất cả đồng loạt gật đầu chào hỏi đại ca phe mình.

Hắn nghe đám giang hồ này gọi người nọ một tiếng "Lang ca".

Từ xa, thấp thoáng thấy bóng dáng cao ráo giữa đám đông, cái tên "Lang ca" kia cũng không phải người đứng tuổi, mà là một nam thanh niên.

Người đó bình tĩnh dựa vào lan can ven đường, tay nghịch bật lửa phát ra tiếng 'lách cách', vừa nghe người nhà liến thoắng, vừa quan sát tình huống cái bang bên đường.

Lang ca của Hán Đường, Cổ Tư Hoành thật sự chưa từng nghe nói.

Trong tài liệu sếp đưa cho cũng không nhắc đến nhân vật nào mang biệt danh này.

Người Hán Đường vẫn chưa có bất kỳ hành động nào, mà đám người Tập Anh Xã cách chỗ Cổ Tư Hoành không xa, đều cúi đầu chào người đàn ông mặc áo sơ mi hoa có hình xăm trên cánh tay đang bước ra từ quán rượu.

"Đại ca, đám Hán Đường bên kia bảo muốn tìm anh nói chuyện."

Một đàn em Tập Anh Xã báo cáo tình hình cho đại ca xăm trổ nhà mình.

Ngay lúc này, sắc mặt người Tập Anh Xã trở nên cảnh giác, bởi vì vị Lang ca trẻ tuổi đẹp trai cùng một nhóm người Hán Đường bước đến...

"Tao nói này, chú mày ăn không ngồi rồi sinh nông nổi đúng không, có gì mà phải nói chuyện với lũ tạp nham này."

Người đàn ông xăm trổ quát lớn đàn em, sau đó miễn cưỡng nhìn về phía Hán Đường.

Sắc mặt hơi chút dịu khi thấy Lang ca đang dẫn người tới, "Ai chà, thì ra là Dã Lang đấy à, có chuyện gì mà cần cậu đích thân đi một chuyến, đã vậy còn mang nhiều người tới để dọa tôi khiếp vía sao?"

Đại ca xăm trổ nói tiếng địa phương, nách kẹp một chiếc túi lớn, cổ mang sợi dây chuyền bằng vàng sáng lóa, nhìn qua cứ như mấy kẻ giàu có mới nổi, không có chút khí khái nào.

Còn Dã Lang, người được gọi Lang ca bên Hán Đường hoàn toàn ngược lại, ăn mặc tươm tất, quần áo sành điệu nhưng đơn giản, nhìn qua còn trông vừa mắt.

Anh ta đứng dưới cột đèn đường, ánh đèn vàng mờ ảo kéo dài bóng dáng anh, gió đêm thổi mái tóc đen nhánh bay tán loạn, ánh sáng phủ lên đôi mắt nhạt màu đang chứa chút ý cười.

"Anh là đại ca đoạn đường này của Tập Anh Xã, chúng tôi thân là hậu bối, là đàn em, đương nhiên phải đích thân chào hỏi một tiếng."

Dã Lang khách sáo vài câu, nhưng sau đó nói thẳng, "Về sau, địa bàn này là của Hán Đường.

Cho anh ba ngày cuốn gói, ba ngày sau Hán Đường phái người đến tiếp quản."

"Muốn nói chuyện thì bảo đại ca bang cậu ra nói chuyện với tôi, phái một thằng nhóc còn chưa có số má như cậu tới là ý gì?

Rõ ràng đang khinh thường Tập Anh Xã."

Đại ca hai bên nói chuyện, đàn em hai bên vẫn ồn ào không ngớt, tình hình căng thẳng như lửa gần rơm.

Nhưng mà, Dã Lang lại phớt sự phản đối của đại ca xăm trổ...

"Anh đã lớn tuổi rồi, cũng đến lúc nên rút lui, anh tung hoành trên đoạn đường này còn ý nghĩa gì, kinh tế chỗ này đều bị anh bòn rút sạch sẽ."

Nụ cười trên mặt của Dạ Lãng dần thối lui, thay vào đó là nét lạnh lùng và nguy hiểm, giống hệt con sói cao ngạo nhìn miếng mồi nhỏ bé, "Nếu không muốn nói chuyên, vậy không cần nói nữa.

Văn không, thì đánh."

Gương mặt nghiêm nghị của Dã Lang làm tăng thêm phần đáng sợ, cả người anh toát ra khí chất ngạo nghễ bẩm sinh, nhiệt độ xung quanh tức khắc giảm xuống lạnh lẽo thấu xương...

Trong chớp mắt.

Hai bên lao vào đánh nhau, nhất thời cả con đường tràn ngập tiếng chửi rủa, gào thét, xô xát.

Cổ Tư Hoàng ở trong xe ngồi vững như núi Thái Sơn, một tay thản nhiên gọi điện thoại, một bên bất động thanh sắc nhìn chằm chằm đám người đánh nhau dữ dội ngoài xe...

Mấy kẻ này, thực sự là vô pháp vô thiên...
 
Đm/Np | Tâm Chiến - Mặc Kỳ Lân
5-6


Editor: Haochuacayngot

----

Chương 5

Cổ Tư Hoành tận mắt chứng kiến Dã Lang tóm tóc đại ca xăm trổ, ghì đầu đối phương đập mạnh vào taxi gần đó, tốc độ nhanh lẹ đến mức người khác không kịp phản ứng, đồng thời lực va chạm cũng vô cùng tàn bạo.

Người đàn ông cảm thấy cả chiếc xe rung chuyển, tiếng va đập dữ dội xen lẫn tiếng gào thét thảm thiết của đại ca xăm trổ, hai băng đảng tại hiện trường náo loạn cả lên.

Hắn khẽ cau mày giữa những tiếng "bụp bụp" kịch liệt, bình tĩnh gọi điện báo án.

Ngay khi vừa dập máy, hắn cảm giác cửa xe bị va vào một cái.

Ngay sau đó lại là âm thanh "loảng xoảng", vì gã đàn ông xăm trổ kia bị tên Dã Lang kéo thẳng lên xe.

Cửa xe bị lõm vào, gã xăm trổ ban nãy la hét om sòm bị đập đến nỗi thái dương bầy hầy máu, hoàn toàn không có khả năng phản kháng.

Cái áo sơ mi trắng của Cổ Tư Hoành cũng bất hạnh dính chưởng, văng trúng nhiều vết máu.

Trong nháy mắt --

Một tia sáng lóe lên rồi vụt mất nhanh chóng, đó là ánh sáng bén ngót từ kim loại, có người bắt đầu động dao...

Người đang ông nhìn thấy một người bên Tập Anh Xã đỏ mắt rút dao bên hông ra, hùng hổ lao thẳng về phía Dã Lang.

Khi này, hắn liền nhíu mày, dao không phải là thứ để đùa.

Hắn theo bản năng cầm chặt di động trong tay ném ra ngoài, vừa chuẩn xác và lại mạnh mẽ đập trúng tay tên mang dao kia, dao trong tay người nọ lập tức rớt xuống.

Dã Lang đang xử lý gã xăm trổ, tranh thủ ngẩng đầu liếc nhìn người đàn ông trong xe: "Cảm ơn."

Lời cảm ơn xúc tích, gọn gàng và rất bảnh tỏn.

"Không có gì."

Người đàn ông trưởng thành gác tay tựa lên cửa xe, cúi đầu nhìn về hướng đại ca xăm trổ còn thoi thóp sau trận đòn của Dã Lang, cửa xe đều bị làm lõm sâu hết, tên Dã Lang này thật là bạo lực.

Sau đó, hắn liền thấy Dã Lang đem gã xăm trổ lên nắp đầu xe taxi, Dã Lang vỗ vỗ mặt gã: "Ban nãy không phải khí thế lắm à?"

Anh ta rút thắt lưng ra, chậm rãi tròng lên cổ gã.

Gã đàn ông xăm trổ vừa rồi còn la hét ầm ĩ giờ bị Dã Lang đánh đến mức nói không nên lời, nằm trên nắp đầu xe, trán đổ đầy máu, mặt mày Dã Lang không thay đổi nhìn chăm chăm gã: "Nói thế nào thì dù gì mày cũng là đại ca khu này, nói chuyện không phải tốt hơn sao?

Để mình mất mặt thế này trước mặt đám đàn em chi vậy."

Dã Lang dùng sức siết chặt thắt lưng trong tay, một cú quật vai đẹp mắt trực tiếp khiến gã ta ngã lộn vào đám đông.

Gã xăm trổ ngã đè lên đám người Tập Anh Xã, Dã Lang vứt thắt lưng, tựa vào chiếc taxi nhàn nhã xem cuộc chiến, vì lúc này người Hán Đường đã chiếm thế thượng phong.

Lúc này --

Tên bị Cổ Tư Hoành làm rơi dao ban nãy nhặt con dao lên và đi thẳng đến chỗ xe Cổ Tư Hoành ngồi, mồm gã lẩm bẩm chửi rủa, dữ tợn oán trách hắn: "Dám đánh tao, để xem tao không chém đứt tay mày."

Người đàn ông thành thục ban đầu còn giữ tư thái xem kịch, thấy có người đem mục tiêu hướng qua mình, dường như xem hắn là người của Hán Đường.

Hắn bình tĩnh ấn chốt mở cửa xe...

Nhưng mà, cửa xe không nhúc nhích...

Chết tiệt...

Cửa xe bị đập hỏng rồi.

Mà lúc này, Dã Lang ngậm điếu thuốc, nhàn nhạt ngồi trên nắp đầu xe, cúi người chống vào kính chắn gió phía trước, thích thú xem người đàn ông bình tĩnh quan sát cuộc chiến, dường như anh ta chỉ muốn xem trong tình huống này hắn sẽ làm gì để thoát thân.

Hắn tiếc nuối nhìn cửa xe một cái, bình tĩnh lần nữa thử đẩy cửa, tên giang hồ cầm dao đến chế nhạo hắn: "Mày không chạy được đâu con giời."

Cổ Tư Hoành kịp né tránh ánh dao chói mắt, ánh mắt người đàn ông lập tức trở nên nhạy bén.

Chỉ nghe "bang" một tiếng, cánh cửa biến dạng sớm đã bị anh dùng sức đá văng, trực tiếp đập vào người tên giang hồ, gã bị cửa đánh bật văng ngược tới chỗ Dã Lang...

Cú đạp cửa bất ngờ bật mở làm đám người đánh nhau gần đó có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông vịn vào cửa xe đã bị hỏng hoàn toàn, vững vàng bước xuống xe với đôi chân thon dài.

Hắn nhìn đến tên Dã Lang thuận thế bắt được gã giang hồ kia, một tay bịt miệng gã, một tay cẩm cổ tay gã, chỉ nghe thấy tiếng "rắc" nhỏ, tên giang hồ bẩn kế kia bị Dã Lang niết trật khớp tay, con dao cũng rơi xuống đất...

Người đàn ông cũng thuận theo đá con dao kia xuống gầm xe, Dã Lang rít điếu thuốc tùy tiện đẩy tên giang hồ đang rên rỉ kia sang một bên, lúc này, từ xa vang lên tiếng còi xe réo inh ỏi.

Cảnh sát đến đây.

Đám người dừng đánh nhau, người Tập Anh Xã hùng hồ đem mấy người huynh đệ và đại ca đang bị thương lôi đi, cùng lúc đó từ đầu đường chạy đến hơn mười chiếc xe tải không biển số.

Hai bên người đều leo lên xe bang mình, Tập Anh Xã trên địa bàn mình đánh không lại người Hán Đường, nếu lại bị cảnh sát mời lên sở uống trà thì về sau cũng đừng hòng vác mặt ra ngoài lăn lộn.

Cho nên chỉ trong chớp mắt cả bọn đã rút gần hết, nhưng mà tên Dã Lang của Hán Đường dường như không vội.

Cổ Tư Hoành nhìn lên một cái, điện thoại đáng thương đã bị dẫm nát.

Bỗng dưng, Dã Lang móc trong túi quần ra chiếc điện thoại di động tiện tay ném cho hắn, anh phẩy tàn thuốc tùy ý dập tắt: "Điện thoại anh bị đạp hư rồi, lấy cái của tôi dùng tạm đi, coi như tôi bồi thường cho anh."

Anh ta phân minh ân tình rõ ràng.

"Đưa điện thoại cho một người xa lạ như tôi mà không sợ bị nhìn lén bí mật gì sao?"

Người đàn ông trưởng thành tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng đã cầm lấy điện thoại, hắn chỉ là thuận miệng nhắc nhở tên Dã Lang kia, cơ mà đối phương dường như không hề bận tâm...

"Anh muốn xem thì xem đi, tôi không có bí mật."

Dã Lang mở cửa xe lên xe, trước khi đi anh còn dựa vào ghế ngồi, không chút hoang mang nói cho hắn, "anh còn không mau đi, cớm tới rồi kìa."

Rồi làm thế "bye bye" người đàn ông một cái.

Đôi mắt màu nhạt ẩn chứa khí thế sắc bén, ngạo nghễ, giống như một con sói thâm hiểm ẩn mình trong rừng sâu.

Quả là người cũng như tên...

Ùn ùn ùn --

Hơn mười chiếc xe chỉ trong nháy mắt liền biến mất tại ngõ đường...

----

Chương 6

Dã lang nói bản thân không có bí mật, mà Cổ Tư Hoành không tin có người nào lại không mang trong mình bí mật.

Cho nên, sau khi trở về nhà ở khu Tây, tắm rửa xong, trút bỏ chiếc áo đã theo hắn một ngày trời mệt mỏi, bật lên bản hòa âm cổ điển du dương, ngồi trên ghế mát-xa, ngắm nhìn khung cảnh màn đêm phồn hoa bên ngoài, một tay dùng khăn lau tóc, một bên chậm rãi lướt tin nhắn từ điện thoại Dã Lang.

Dã Lang là người của Hán Đường, cũng là một tên trong giới hắc đạo, điện thoại di động chắc chắn phải có một chút liên quan đến chuyện 'này nọ'.

Chẳng qua khiến hắn cảm thấy ngoài ý muốn là điện thoại Dã Lang toàn những tin nhắn kiểu: "Lang ca à, em nhớ anh lắm", "Nghĩ về anh đến mất ăn mất ngủ luôn rồi", "Đêm nay muốn bên cạnh anh quá", "Lang ca, ngày mai rảnh không", "Chừng nào anh có thời gian thì bé tới bồi anh"...

Bằng không thì là -- "Lang ca, tôi yêu anh"

-- "Em thật sự thích anh quá đi..."

-- "Muốn..."

Những tin nhắn này không biết của ai gửi đến, hơn nữa cách nhắn cũng không giống nhau, dãy số cũng không giống nhau, nửa đêm đều có tin nhắn gửi đến, thậm chí còn có một số tin nhắn muốn lên giường, ghê tởm.

Hắn lụt lại tin nhắn đã gửi đi nhưng phát hiện hộp thư trống rỗng, Dã Lang không có nhắn lại bất cứ tin nào.

Hơn nữa từ lúc mở máy đến bây giờ điện thoại đã đổ chuông vô số lần, có cả nam lẫn nữ gọi tới.

Tên Dã Lang này có vẻ có đầy bạn tình, và cũng như một gã ăn chơi khét tiếng, trai hay gái đều chơi qua.

Cổ Tư Hoành tắt điện thoại, tùy tiện ném lên giường.

Hắn lấy ra tấm vé xem đấu quyền anh trên bàn trà bên cạnh, xem xét cẩn thận, tấm phiếu được Tề Mãnh đáp nghĩa coi như là thu hoạch lớn nhất hôm nay.

Hắn rót cho mình ly rượu vang đỏ sẫm, nhâm nhi thưởng thức, chậm rãi tựa vào ghế mát-xa hưởng thụ màn đêm thanh vắng tĩnh lặng.

Bởi vì ngày mai lại là một ngày 'chiến đấu' căng thẳng...

~O~

Cái đêm diễn ra trận đấu quyền anh đó, người đàn ông trưởng thành một thân mang đồ hàng hiệu xuất hiện ở cửa vào.

Cơ bản là cách ăn vận của hắn rất có gu và phong cách, hắn mặc một cái áo phông cổ chữ V màu đen sẫm, thiết kế của chiếc áo này thực sự vừa vặn, mang theo phần gợi cảm và khéo léo giấu đi nhưng vẫn bật lên cơ ngực săn chắc vào vòng eo đầy mạnh mẽ của người đàn ông, chiếc quần dài kín đáo bó sát chân...

Bộ đồ này rất hợp thời trang, bất kỳ ai có hiểu biết về thời trang một chút đều biết rằng người đàn ông này từ đầu đến chân đều mang hàng hiệu cao cấp.

Vẻ ngoài điển trai kết hợp với khí chất tao nhã của hắn quả thật là sự kết hợp hoàn hảo, đương nhiên rất thu hút ánh nhìn.

Cũng không có gì lạ lắm, lương bổng đặc nhiệm cao hơn rất nhiều so với cảnh sát thông thường, vì họ là tinh hoa của lực lượng cảnh sát.

Hơn nữa hắn không có người phụ nữ nào để tặng đồ này nọ, nên trên cơ bản tiền lương đều dùng sắm sửa cho bản thân, và mua tài sản cá nhân.

Cổ Tư Hoành vào sân rất nhanh tìm được chỗ ngồi, do Tề Mãnh đưa hắn vé VIP nên khá dễ chịu.

Với lại lúc vào thì cùng lúc vừa khai trận, khán đài tối thui như mực, ngược lại ở giữa sân sáng bừng, hai bên hồng và xanh đều đang ra quyền, cả quảng trường ồn ào náo nhiệt vô cùng.

Có thể dùng từ 'gà bay chó sủa' để hình dung toàn bộ khung cảnh, tiếng chửi thề, tiếng huýt sáo, còn có tiếng than thở ê chề, bao trùm toàn bộ sân đấu quyền anh.

Nơi này là chiến trường hoang dã của những người đàn ông, nên cũng không ít người cá cược.

Cổ Tư Hoành ngồi yên tĩnh thưởng thức trận đấu, đang chăm chú quan sát thì chợt cảm giác vai trái bị đè lên.

Hắn quay đầu nhìn về phía người ngồi bên cạnh, hồi hắn vừa đến chỉ kịp nhìn thoáng qua, lúc ấy chỉ mơ hồ thấy người ngồi bên cạnh anh là một thanh niên trẻ tuổi.

Với lại còn ở chốn ồn ào huyên náo mà ngủ ngon lành.

Vì ban nãy hai mắt người đàn ông chưa kịp thích ứng với bóng tối nên không nhìn kĩ người ta, nhưng ngay lúc này, cái người mà ngủ yên tĩnh kế hắn nãy giờ, lại tự nhiên nghiêng đầu tựa lên vai hắn.

Ở chốn ồn ã thế này mà vẫn có thể ngủ ngon thế...

Khoảng cách hai người khá gần, Cổ Tư Hoành thấy rõ được bộ dáng của cậu trai trẻ, nói nôm na thì là đẹp trai.

Vẻ đẹp nhẹ nhàng, thuần khiết, đôi mắt nhắm nghiền tỏa ra vẻ anh khí quyến rũ.

Cảm giác dung nhan đang ngủ say sưa đó khá ôn hòa, hơn nữa cậu chàng cứ yên tĩnh mà dựa lên hắn ngủ, ngủ rất say, ngủ rất ngon.

Cổ Tư Hoành muốn gọi cậu trai dậy, vệ sĩ mặc vest đứng cạnh thanh niên liền tiến lên cản lại hắn: "Thưa ngài, mong ngài đừng đánh thức cậu chủ chúng tôi."

Cổ Tư Hoành bình thản nhìn về phía vệ sĩ: "Cậu chủ anh tựa vào vai làm phiền tôi, gọi cậu ta là lẽ thường tình mà."

Hắn bình tĩnh đối đáp, không nhanh không chậm cũng nhìn không ra biểu hiện vui hay không vui.

Hắn đến để làm nhiệm vụ, không phải để làm gối tựa cho người khác.

"Cậu chủ chúng tôi rất ghét bị quấy rầy khi ngủ, nếu bây giờ ngài đánh thức cậu ấy, có chuyện gì xảy ra..."

Vệ sĩ rất nghiêm túc liên tục nhắc nhở Cổ Tư Hoành.

"Chẳng lẽ cậu chủ mấy người ăn thịt được tôi sao?"

Cổ Tư Hoành không nhìn vệ sĩ, tranh thủ lúc xem quyền anh liếc mắt nhìn thanh niên kia...

Vệ sĩ không hó hé nửa lời...

Ngay lúc này --

Cổ Tư Hoành mới để ý thanh niên dựa bên vai, mặc áo thun cổ V cùng kiểu với hắn, chẳng qua màu áo cậu ta là trắng, của hắn là đen.

Thậm chí quần cũng cùng một kiểu...

Chỉ là màu quần thanh niên nhạt hơn so với hắn một chút...

Thậm chí cả hai còn đeo đồng hồ hiệu giống nhau, mà đồng hồ thanh niên là bạch kim phiên bản giới hạn...

Dù quần áo đồng nhất, nhưng nhìn vào khí chất hoàn toàn khác biệt, người đàn ông trưởng thành quyến rũ tao nhã,còn người ngồi cạnh đầy uy quyền.

Hai người đàn ông điển trai, sáng sủa như vậy còn mặc "đồ đôi" tựa vào nhau, quả thật muốn chói mù con mắt mấy vệ sĩ bên cạnh.

Cả dáng người cũng đẹp mắt...

Người đàn ông thấy thanh niên bên cạnh ngủ khá yên tĩnh, dựa vào người cũng không lộn xộn mấy, hình như ngủ rất ngon.

Hơn nữa này mặt mày thanh niên không phải dạng đểu cáng, ngược lại nhìn rất thuận mắt.

Dù sao hắn cũng không đến mức keo kiệt, chỉ cần đừng quấy nhiễu hắn coi trận đấu là được, nên hắn ngầm đồng ý cho thanh niên dựa vào ngủ, đến khi trận đấu kết thúc.

Thời điểm trận đấu kết thúc, cũng là lúc thanh niên kia tỉnh lại, cậu thanh niên vừa tỉnh ngủ mang theo vẻ mông lung.

Ánh mắt ôn hòa nhìn hắn, rồi hoài nghi quay đầu nhìn vệ sĩ, dường như muốn hỏi vệ sĩ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...
 
Back
Top Bottom