Cập nhật mới

Khác [ĐM] NĂM THÁNG YÊU NHAU

[Đm] Năm Tháng Yêu Nhau
Chương 19 Đối mặt


Hoàng Long đưa tay về phía Hoàng Khánh:"Giới thiệu với em và Cao Kỳ, đây là anh hai của anh, anh ấy sống ở Mỹ từ hồi còn nhỏ, vì có lí do riêng nên hiếm khi về nước, mà toàn ở Mỹ không à".

Tính ra thì cũng về vài lần mà lần nào cũng là chuyện lớn mới về.

Châu Khải, ôm suy nghĩ riêng, hỏi:"Sao chưa thấy anh nói bao giờ nhỉ ?

Nếu hôm nay không gặp anh tính không nói với em luôn hả ?!".

Hoàng Long vội xua xua tay:"Không....không, anh cũng tính nói nhưng nghĩ lại chắc em cũng sẽ không gặp anh ấy nên anh mới không nói cho em ấy chứ".

Cũng tính nói mà sợ ẻm chạy theo anh ta luôn nên mới không dám nói, hên là ba với mẹ chưa nói gì.

Châu Khải:"Tạm tin đó nha".

Cuộc đối thoại ngắn và nhạt đã kết thúc, và giờ là màn trò chuyện đặc sắc của hai nhân vật chính trong câu chuyện.

Hoàng Khánh thì hiện tại mới chỉ hai mươi ba tuổi, vừa học xong đại học, và lần này vè nước là để kế thừa công ty lớn của gia đình.

Anh không muốn về, nhưng nghĩ đến thằng em tham chơi, lỡ nó nghịch ngu rồi bị gì thì ai giúp nó, lúc đó chắc chắn ba mẹ sẽ giúp nhưng có chắc sẽ ổn không hay giúp rồi bỏ quyền thừa kế luôn.

Nên anh quyết định trở về cũng vì như thế.

Anh về thầm lặng, định sau khi tiếp quản công ty xong xuôi hết rồi mới đi gặp thằng em của mình, ai ngờ có duyên sao, giờ gặp trước luôn rồi.

Cả bốn người, ngồi im lặng nhìn nhau trong phòng khách, không ai lên tiếng sau lời nói của Hoàng Long nữa.

Rồi cái không khí này được phá vỡ bởi tiếng nói của Hoàng Khánh, hắn có việc phải làm nên đuổi hết đám người này đi về.

Ba người kia bị đuổi ra khỏi nhà thì quay lại với bữa tiệc khuya tại nhà Cao Kỳ.

................

Sáng hôm sau, chủ nhật.

Chỉ mới năm giờ sáng, Cao Kỳ đã dậy, cậu xuống nhà dọn dẹp đống bừa bãi mà hôm qua hai người gây nên.

Không biết là hai cái người đó uống bao lon mà cái phòng khách nhà Cao Kỳ giờ như một cái bãi ve chai, lon bia tứ tung trên sàn nhà, còn trên bàn thì chén dĩa vẫn còn, chỉ có thủ phạm là biến lên lầu ngủ mất tâm hơi.

Loay hoay hồi lâu, cậu tay trong tay cùng bốn bao rác hướng đến bãi rác cách nhà một trăm mười mét, tuy không gần nhưng cũng chẳng xa, đối với quãng đường này thì đi không tốn nhiều thời gian, nhưng với bốn bao rác thì nó có chút vấn đề không nhỏ, cậu đi xách một lần hai bao, rồi quay về đem lại tiếp, nhưng đó chỉ là ý nghĩ thôi chứ thực tế là cậu lười.

Lúc còn phân vân có nên tự xách hay lên kêu hai người kia thì nhà bên có tiếng cửa mở, thù ra là Hoàng Khánh.

Hai người đều đồng thời nhìn về nhau, bốn con ngươi nhìn nhau không chớp, bên trong là hình bóng của đối phương.

Hoàng Khánh lên tiếng trước.

Hoàng Khánh: "Cậu thức sớm quá nhỉ ?".

Con người này quả thật rất đẹp.

Cao Kỳ: "Ừa, ừa, còn trẻ mà, mà anh cũng thức sớm quá ha".

Hoàng Khánh: "tôi có việc ở công ty nên đi sớm thôi, chứ cũng chẳng ham".

Cao Kỳ: "à...à".

Mắt anh nhìn xuống bốn bao rác bự gần bằng cái thùng thì ngỏ ý: "Tôi rinh giúp cậu ha, bốn bao này rinh chắc cũng phải đi hai lần, mỏi chân lắm".

Cao Kỳ nghe anh nói vậy thì mừng vội, đưa ngay hai bao lớn nhất cho Hoàng Khánh: "được, được chứ".

Mình cao mét bảy nhưng xách mấy bao này cũng mệt mà nhỉ, cứ đưa đi, ngại chi ha !

Hai người anh hai bao, tôi cũng hai bao, vừa đi vừa cười nói với nhau.

Ban đầu tưởng không hợp, mà ai ngờ đâu hợp không tưởng luôn.

Nói mãi chẳng dứt ra được.

Đến khi tới trước bãi để rác rồi thì tạm biệt nhau, ai đi đường nấy.

Đến khi cậu về nhà rồi thì cặp đôi kia vẫn chưa thức, chắc đợi câu lên kêu mới chịu chứ gì !

Nói gì thì nói nhưng mới sáng ra, được nói chuyện với người hợp gu như vậy thì tâm trạng cũng tốt, xó lẽ hôm nay là ngày may mắn cũng nên.

______________
 
[Đm] Năm Tháng Yêu Nhau
Chương 20 Buổi hẹn đầu tiên


Ngày nào cũng như ngày nào thì cuối cùng cũng đã năm tháng sau, Cao Kỳ đã học xong năm nhất đại học, bây giờ cậu được nghỉ giải lao một tháng, vốn định về nhà nhưng có chuyện khiến cậu phải ở lại.

Nhớ lại hồi cuối tuần trước, Hoàng Khánh có nói là tuần này anh rảnh nên muốn rủ cậu đi xem phim giải trí một chút, cũng như thúc đẩy quan hệ hàng xóm láng giềng này kia.

Cao Kỳ có hỏi thử Hoàng Long với lại Châu Khải trước rồi nên mới đồng ý đi, chứ thật sự thì chưa đến mức thân với nhau.

****************

Tại nhà đôi gà bông.

Hoàng Long: "cục cưng đâu rồi".

Châu Khải tính nóng kèm một đống deadline, nói: "Cục với cưng, làm xong việc chưa mà kêu".

Hoàng Long buồn tủi: "em chẳng quan tâm anh gì hết, xí !"

Châu Khải lúc này như nổi quạo: "Quan tâm, được chưa, làm xong đống kia em giao chưa ?"

Hoàng Long: "xong rồi, đang đi kiếm em để đưa này".

Sao ẻm tự nhiên bực mình ta, mình đâu làm gì ẻm"

Châu Khải: "À tuần này có gì đặc biệt không ?"

Hoàng Long vội đáp: "không gì hết ấy, tuần này còn nhàm chán nữa cơ, à mà tuần này bạn em và anh anh sẽ đi chơi với nhau đó, Cao Kỳ ấy".

Hoàng Long nói thêm: "em muốn đi không ?".

Tôi muốn ở nhà, ở riêng với bé yêu chứ ra ngoài thì ở với bé kiểu gì, cả tuần nay em ấy toàn chạy deadline không.

Châu Khải nói: "để chờ đến cuối tuần mới biết được, nhưng có thể em sẽ đi xem cho bằng được, hai người đó là cặp em ship mà". phải húp trọn bộ chứ.

Nghĩ là làm, hôm chủ nhật, hai người đã có mặt tại rạp chiếu phim.

****************

Chủ nhật, sáu giờ tối, rạp phim GCV.

Hoàng Khánh đứng đợi từ lúc ba giờ chiều đến giờ, gương mặt hơi thoáng vẻ mệt do công việc, nhưng ngoại hình của anh thì không phải dạng vừa.

Hoàng Khánh mặc đồ tuy đơn giản nhưng lại rất tôn lên dáng người cao mét chín vượt trội, nhờ việc kết hợp áo sơ mi đen tay dài săn lên cùng với quần tây đen suông xuống đôi chân dài hơn một mét đó, chân mang giày da cao cấp, nhiều tiền, tóc cũng được vuốt lên gọn, hiện ra bên dưới là khuôn mặt tuấn tú anh minh của người đàn ông.

Nhìn là biết anh đây, phải chải chuốt nhiều thế nào mới đi đến điểm hẹn.

Đèn thang máy nhấp nháy báo hiệu có người đang lên tầng, từ cửa thang máy mở ra hai bên, bên trong thò ra ra cái chân bước ra.

Người từ thang máy bước ra không ai khác là Cao Kỳ, cái chiều cao mét bảy, kèm với gương mặt mỹ miều, dường như phát ra hào quang, đã thế, trên người cậu còn mặc cả một cây đồ trắng tinh, nào là sơ mi tay ngắn màu trắng, rồi quần trắng, giày ba ta cũng trắng luôn một thể.

Vi be của bạch nguyệt quang chứ còn đâu xa lạ nữa.

Cao Kỳ sải bước đến chỗ Hoàng Khánh, anh ngơ ra một thoáng rồi định thần trở lại nhìn vào Cao Kỳ, anh nghĩ rằng trên đời này có người đàn ông đẹp đến vậy thật hả ?

Cao Kỳ cất giọng trước, giọng cậu ngọt mà nhẹ nhàng, nghe cứ như một con chim đang hót: "Anh đến lâu chưa, tôi bị kẹt xe nên đến trễ mười phút rồi".

Thật ra là bận chọn đồ, chứ không cũng đến sớm hơn rồi.

Cậu còn mượn mấy cái máy làm tóc của bà Thơ để sửa soạn lại cái đầu trước đó đã ra salon cắt nữa, hai người người này mà thành một cặp thì chắc mỗi lần đi hẹn hò sẽ bị trễ cả đôi quá nhể !?

___________
 
[Đm] Năm Tháng Yêu Nhau
Chương 21 Lần đầu cùng nhau


Hai người đều là đàn ông mà lại dắt nhau đi xem Doraemon sao, đó là suy nghĩ của Cao Kỳ, cậu không dám nói ra tiếng vì sợ người chọn buồn.

Thật ra, Cao kỳ cũng thích xem Doraemon, tuy nhiên, nhìn mà xem, xung quanh chỉ toàn là trẻ con được ba mẹ dẫn đi xem, chứ có một móng người lớn nào đâu.

Cao Kỳ nghĩ anh sẽ dẫn cậu đi xem những phim tình cảm hay phim ma gì gì đó, chứ coi Doraemon mà thúc đẩy tình gì, à quên thúc đẩy được tình bạn mà.

Hoàng Khánh lên tiếng: "Cậu thấy phim hay không".

Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Cao Kỳ vội vàng đáp lại: "Ồ, ồ cũng được đấy chứ, phần này tôi chưa xem nên khá mới mẻ".

Hoàng Khánh thầm biết ơn: "Vậy tốt rồi, tôi không biết phải chọn phim nào, rồi tự nhiên nhớ ra, cậu mới mười tám thôi nên chắc sẽ thích mấy phim hoạt hình lắm".

Hoàng Khánh nói thêm: "À, mà tôi cũng nghĩ đến là cậu sẽ không thích mấy thể loại kia nên mới tự quyết định chọn Doraemon.

Lần sau tôi để cậu chọn ha".

Cao Kỳ: "Hả, không sao đâu, anh chọn phim tốt thế cơ mà, chắc anh cũng thích Doraemon lắm, mà anh nhiêu tuổi nhỉ ?

Tôi chỉ biết anh lớn hơn tôi mà thôi".

Người ta biết một đống về mình mà mình còn chẳng biết được nổi cái tuổi của người ta nữa, biết vậy đã thăm hỏi Hoàng Long trước cho đỡ bỡ ngỡ rồi.

Hoàng Khánh cười cười: "Tôi hơn cậu năm tuổi thôi, năm nay tôi hai ba".

Cao Kỳ nghe thế mừng vội: "Hên quá, anh cũng không lớn hơn tôi nhiều tuổi, vậy là mình không bị xa nhau lắm rồi".

Hoàng Khánh: "Ừm ừm".

Xem cậu ấy vui quá.

Em ấy chắc chắn sẽ là của mình.

................

Châu Khải nói nhỏ vào tai Hoàng Long: "Anh xem, nhìn họ thân thiếc chưa kìa, chắc chúng ta nên tập gọi chị dâu dần dần được rồi đó".

Hoàng Long nghe thế thì mỉm cười không nói gì, anh nghĩ dù sao buổi hẹn này là anh cố tình sắp xếp theo sở thích của Châu Khải, anh nghĩ rằng Châu Khải chắc chắn sẽ đi nên việc này không thể qua loa lằm em ấy không vui, như vậy thì anh sẽ tự trách lắm.

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ

Coi phim xong, hai người đi bước từ bước thông thả ra bãi đỗ xe, miệng thì không ngừng nói cười, nhìn thật tâm đầu ý hợp.

Lúc đầu, vốn Hoàng Khánh định chở Cao Kỳ đi luôn một xe, nhưng cậu nói như vậy phiền lắm, thành ra giờ mỗi người một xe, không có tính lãng mạn của một buổi hẹn hò gì cả.

Hai chiếc xe đồng thời cùng lăng bánh hướng về nhà hàng Mee, chiếc Porche 911 Turbo S Cabriolet của Cao Kỳ êm đềm chạy trên mặt đường, vừa chill theo gió vừa nghe nhạc nhẹ. (Ôi !

Tôi muốn giống ẻm quá).

Còn chiếc Mercedes-AMG GT 63 S của Hoàng Khánh chạy chầm chậm phía sau, cũng chill tho người phía trước.

Khing cảnh lãng mạn trong mắt hai người, thật ra là cảnh hài mà mọi người chạy xe trên đường được nhìn, các chị em nhìn mà đã nghĩ được chục cái kịch bản, còn các anh em đây thì cảm thấy thật ngưỡng mộ, họ muốn chạy thử quá cơ !

Tại nhà hàng Mee, tầng cao nhất, bàn gần cửa kính.

Cao Kỳ nói: "Anh Khánh, anh rủ em đi chơi như vậy, thật sự là hàng xóm sẽ làm vậy sao ?

Trước nay, do chẳng có hàng xóm nào gần nhà, với không giao lưu nên lần đầu em mới biết là hàng xóm sẽ rủ nhau đi chơi để tăng tình cảm láng giềng đấy ạ, thật sự em rất biết ơn vì anh đã chỉ cho em điều này".

Hoàng Khánh hơi chột dạ, đáp hơi ngượng: "À, à, không gì đâu, chuyện bình thường mà, không cần ngại".

Có nên nói cho em ấy biết chẳng có hàng xóm nào làm vậy không nhỉ, mà thôi kệ đi.

Hai người ngồi ăn trong không khí vui vẻ, rồi cũng như bao người khác dành thanh toán, kết quả thì Cao Kỳ trả trong lần hẹn đầu tiên, thật ra thì không phải Hoàng Khánh muốn vậy nhưng nếu anh trả thì cơ hội gặp lại cậu nó khó, nên để cậu trả cho có lí do cả hai gặp tiếp.

Ý đồ cả thôi, dù sao bữa ăn cũng không tốn nhiều, có hai triệu rưỡi thôi chứ nhiêu.

___________
 
[Đm] Năm Tháng Yêu Nhau
Chương 22 Lễ đính hôn


Mới đó mà đã hết kỳ nghỉ, Cao Kỳ phải quay lại trường để học tiếp.

Trời tháng năm đã là cuối mùa xuân, dần ngả hạ, nóng ấm đan xen khắp người.

Trên đường đi tản bộ, các nhánh cây phượng to cao nở rộ ra, mới nào còn là một người đi tìm kiếm tri thức, nay đã là người chấp cánh ước mơ ngày đó.

Hành trình này tuy đổi tên nhưng không đổi hoạt động, đều như nhau, nhưng có lẽ không còn như trước nữa.

Cao Kỳ cũng dần hiểu ra điều này, đối với cậu, dù ít bạn thật, nhưng nhớ lại những kỉ niệm đẹp cùng nhau thì khó mà chấp nhận được.

_________

Châu Khải: "Như vậy được chưa anh".

Hoàng Long đưa tay ra cầm lấy: "Đẹp lắm, như thế là đủ rồi, còn lại cho người làm lo đi".

Châu Khải: "Ừm...cũng được".

Mọi người đang tò mò chuyện gì đúng không ?

Quay qua cặp đôi chính là biết ngay thôi.

_________

Nhà riêng Cao Kỳ.

Châu Khải đưa một tấm thiệp cho Cao Kỳ, rồi từ từ nói: "Nhớ đến đó nha, không cần quà cao cấp lắm đâu".

Cao Kỳ tay nhận lấy tấm thiệp, thật sự nỗi ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt cậu: "Ối chời, sao gấp thế, tưởng chạy bầu luôn ấy".

Châu Khải cười cười trước lời chọc ghẹo của Cao Kỳ: "Bầu gì đâu, bọn tớ yêu quá, nhưng sợ lỡ mất nhau nên quyết định cưới luôn, tất nhiên là đã bàn xong hết rồi, tháng bảy bọn tớ cưới, sắp xếp đi nhé".

"À quên, tiệc đính hôn ấy, tuần sau tổ chức, chỉ người thân đi thôi nên cậu nhớ đến đấy nhé, tớ chỉ có mình cậu là bạn thôi đấy".

Cao Kỳ mặt lặng không nói chỉ ập ừ vài cái.

Hoàng long xen vào: "Đi quà lớn nha, không là bọn tôi giận đấy".

Cao Kỳ cười cười: "Ờ hờ, rồi biết rồi, khỏi nói cũng đi quà lớn à".

Hoàng Long: "Nhắc rồi đấy nhá".

Ở phía này, trên cả nước đã nhanh chóng truyền ra thông tin thiếu gia độc nhất Châu Khải của tập đoàn Du Lịch và Văn Hóa nhà họ Châu sắp đính hôn với con trai út của tập đoàn Thời Trang TYE nhà họ Hoàng.

Báo chí đăng tải thông tin liên tục, cứ như sợ sẽ có người không biết vậy.

Chuyện này truyền ra thì có người chúc phúc, có người lại kỳ thị, cũng dễ hiểu thôi, tuy xã hội rất hiện đại nhưng vãn có một phần nhóm người giữ quan niệm cũ nên việc này thường xuyên xảy ra, chỉ là họ chê miệng thôi chứ những lời đấy không tới tai của đôi chim uyên nổi.

Châu Khải cùng Hoàng Long nán lại chút rồi cũng rời đi, hai người bận bịu chuẩn bị cho lễ đính hôn, rồi lễ cưới, nên không có thời gian ở chơi lâu.

Đôi phu phu rời khoảng nửa tiếng thì nhà Cao Kỳ lại có khách đến viếng.

Nói thẳng là tới làm phiền.

Hoàng Khánh giải quyết chuyện của công ty xong nên chạy qua thăm Cao Kỳ một chút, chủ yếu là bàn một ít chuyện có liên quan đến lễ đính hôn kia.

Anh điềm đạm hơn mọi ngày, nhìn còn rất nghiêm túc mà nói với cậu: "Cao Kỳ này, anh muốn em mặc bộ đồ này khi đến lễ đính hôn của hai đứa nhỏ kia, em nhớ là phải mặc bộ này đấy nhé, với đến ngày đó hãy mở ra, đừng có lén xem trước đấy".

Anh hi vọng nó sẽ tuyệt như anh nghĩ.

Cao Kỳ mắt nhìn Hoàng Khánh với vẻ ngạc nhiên: "Ừa, ừa.

Nhưng tại sao lại phải mặc nó vậy anh, nó có gì đặc biệt ạ ?".

Hoàng Khánh: "Rất đặc biệt, nên em nhớ phải mặc".

Hoàng Khánh không nói thêm một lời nào, rời đi khỏi nhà trước sự ngỡ ngàng của Cao Kỳ, cậu bị bỏ lại phía sau, chưa hiểu hết chuyện gì đang diễn ra nãy giờ trong nhà mình.

______________
 
[Đm] Năm Tháng Yêu Nhau
Chương 23 Liên hôn


Chờ vài ngày thì giờ đây giây phút quan trọng đã đến, ánh đèn flash lóe sáng khắp nơi, vừa bước xuống từ trong xe, Cao Kỳ dường như muốn mù cả mắt, cả chục phóng viên nhà báo đều đang tập trung đông đủ để đưa tin về tiệc đính hôn của hai thiếu gia của hai gia tộc bậc nhất cả nước.

Nhưng cũng rất may mắn, những phóng viên này không được vào bên trong nên Cao Kỳ chỉ bị choáng một chút rồi thôi.

Nhưng cậu chắc chắn ngày mai mình sẽ có mặt trên khắp các mặt báo, đưa tin tràn lan.

Bước vào đại sảnh đã có sẵn các nhân viên nghênh đón, cậu theo hướng dẫn của một nữ nhân viên bước đi đến trước một căn phòng có cửa lớn được điêu khắc tỉ mỉ.

Người nhân viên mở cửa phòng ra, Cao Kỳ cậu bước vào thì mới viết đây chỉ mới là phòng chờ, không phải phòng tiệc.

Trong phòng có đặt một bộ sô pha lớn, trên đó có Châu Khải đang mặt một bộ vest đen, tóc chải gọn đang ngồi ngay ngắn bấm điện thoại.

Cậu ta nghe thấy tiếng mở cửa thì ngước đầu lên nhìn, thấy cậu liền nở một nụ cười tươi, buông chiếc điện thoại xuống chạy lại cửa nắm lấy tay Cao Kỳ, vội vàng đẩy cậu vào trong ngồi xuống ghế.

"Cậu tới sớm quá, tớ không quen chút nào".

"Giờ tớ hồi hộp quá, cậu có hồi hộp giống tớ không Cao Kỳ".

"Mà cậu mặc vest đẹp nha, lâu rồi tớ mới thấy cậu mặc vest lại đó".

Châu Khải nói một hơi cả tràng dài, cậu không biết phải đáp gì trước nên chỉ gật gật đầu.

"Hoàng Long đâu, cậu ở đây mà sao tớ chẳng thấy anh ta".

"Anh ấy đi tiếp khách trước rồi, tớ nói là đợi cậu đến thì hẳn làm lễ, với lại anh Khánh vẫn chưa đến nữa".

"Anh Khánh chưa đến nữa sao, anh ấy làm gì vậy trời".

"Tớ không biết nữa".

Lúc này cánh cửa ở một hướng khác được mở ra, người bước vào là Hoàng Long, hắn với vẻ vui mừng nhìn vào Châu Khải, hai người vừa chạm mắt đã ôm chằm lấy nhau như bị chia cắt từ lâu, cậu nhìn mà cảm giác bức rức trong người.

Cứ nghĩ tới người bạn bé nhỏ của mình chơi cùng nhau từ nhỏ mà giờ lại trong vòng tay của người khác là cậu không thích chút nào, đã vậy kẻ đó còn là một người đào hoa nữa.

"Ô, Cao Kỳ tới rồi hả em, sao không lên tiếng, em không lên tiếng anh chẳng thấy em đâu cả".

Cái giọng châm chọc của Hoàng Long vang lên trong không khí ấm cúng này khiến Cao Kỳ bực càng thêm bực, cậu quyết đoán đi ra khỏi phòng.

Vừa bước ra khỏi cửa thì lại gặp Hoàng Khánh, anh ta mặc bộ vest giống hệt cậu, khác mỗi màu.

Đúng là lụa đẹp vì người, cậu biết câu này sai nhưng mà cùng một mẫu đồ, tại sao anh ta mặc trông vai rộng, eo thon, cơ ngực, cơ bụng gì đó đều được phơi bày mĩ miều, còn cậu, giống như mấy bé tiểu học vậy, nhỏ nhắn quá rồi.

"Xin chào, em mặc bộ này đẹp quá"

"A xin chào, anh mặc còn đẹp hơn em, nhìn em hơi nhỏ nhỉ"

"Không đẹp lắm"

Cuộc trò chuyện hơi ngượng nhưng nhanh chóng qua đi, Hoàng Khánh nhanh chân đi vào trong kêu hai người đang quấn quýt ra làm lễ, vì toàn bộ khách khứa đã có mặt, nếu ra chậm chút sẽ bị ý kiến.

Buổi lễ diễn ra vô cùng tốt đẹp như bao buổi lễ khác, các nghi thức như đọc lời nói của hai bên gia đình.

Rồi hôn nhau, cuối cùng là nâng ly chúc mừng đều được hoàn thành xong nhanh chóng.

Khi mọi người sắp tản ra đi tiếp rượu thì người dẫn chương trình lên tường nói tiếp.

"Sau đây, anh Hoàng Khánh có đôi lời muốn nói với chúng ta, xin mọi người dừng lại lắng nghe một chút".

Ai nghe được cũng kinh ngạc, vị đại thiếu gia kia vốn kiệm lời, lạnh lùng như băng mà nay lại có lời muốn nói, không phải là chuyện lớn gì đó chứ.

Mặc kệ những lời bàn tán, Hoàng Khánh tự tin, bước thẳng lên sân khấu, tay anh nhận mic của người dẫn chương trình đưa, nói đều đều, trầm lặng.

"Cao Kỳ, em lên đây"

Cậu tay đang cầm ly rượu, chưa hiểu chuyện, vì bận nói chuyện với một người chú làm ăn với ba mẹ cậu.

Nghe thấy anh gọi tên mình liền nhanh tay bỏ ly rượu ra, tạm biệt tạm thời với người ta rồi nhanh chân đi về sân khấu.

Châu Khải với Hoàng Long làm lễ xong vẫn chưa đi xuôi ngược, nên đang đứng một bên của sân khấu nhìn cảnh tượng trước mặt.

Hoàng Long hắn là người kinh ngạc nhất, hắn chưa nghĩ tới trường hợp này.

Cao Kỳ đã lên đến sân khấu, và đứng đối diện với Hoàng Khánh, lúc này anh mới nói tiếp.

"Xin giới thiệu với mọi người một vị thiếu gia quen thuộc, chắc ai cũng đã từng nghe tên qua ít nhất một lần".

"Và hôm nay, có sự góp mặt của các cổ đông lớn, các gia tộc có tiếng nói, tôi xin thông báo một chuyện quan trọng.

Tôi và Cao Kỳ vào đầu năm sau sẽ tổ chức hôn lễ, địa điểm sẽ được gửi thiệp mời đến sau, rất mong mọi người sắp xếp, sẵn sàng đến chung vui cùng chúng tôi".

Lời Hoàng Khánh vừa dứt, bên dưới liền có tiếng xì xào, bán tán.

Nhưng không phải lời bàn tán kỳ thị, mà là mọi người đều đồng loạt nhớ lại, hai gia tộc Hoàng gia và Cao gia đã có có hôn ước cách đây bốn mươi năm, lúc đó hai cụ của gia tộc đã lập hôn ước cho cháu mình, vốn dĩ họ bỏ qua con họ, bởi vì lúc đó con họ đã có hôn ước với nhà khác nên phải lập đến đời cháu, nhưng ai ngờ được, đến đời cháu vậy mà cả hai nhà không ai sinh con gái nên đành chấp nhận cho hai đứa con trai của mình liên hôn.

Ban đầu, bên nhà Hoàng Khánh vốn định cho Hoàng Long liên hôn, nhưng tính trăng hoa của hắn làm người nhà cảm thấy không yên tâm.

Nên cha mẹ của Hoàng mới âm thầm cùng cha mẹ Cao đổi thành Hoàng Khánh, chuyện này thì Cao Kỳ cũng chỉ mới biết vào năm cậu lên lớp mười hai mà thôi.

Quay lại bên hiện tại, người kinh ngạc ở hiện trường chỉ có Hoàng Long cùng Châu Khải, hai con người lần đầu nghe chuyện này, bất giác ngờ vực, không kịp sắp xếp lại suy nghĩ, cứ đơ mặt ra, làm Cao Kỳ phải huýt một cái để nhắc khéo.

___________

Sau khi tiệc tàn, những khách mời đều tản ra để đi về, ai cũng có việc nên không nán lại lâu.

Lúc thấy khác cuối cùng đã ra về, Châu Khải liền đến nắm tay Cao Kỳ vào phòng.

"Bất ngờ nha, tớ còn chưa nghĩ được là có thể như vậy..."

Giọng cậu ta có vẻ châm chọc, nói đến gần cuối còn cố tình kéo dài ra, thể hiện độ úp mở cho người khác tự đoán.

"Như vậy là như nào, tớ có biết gì đâu, tờ cũng kinh ngạc khác gì cậu".

"Vậy sao ?".

"Ừm, tất nhiên rồi, cũng may tớ nghe cha mẹ nói rồi nên cũng ổn".

"Hừm, biết trước mà không nói với bạn một tiếng, để bạn bats ngờ vậy á".

Cuộc tra hỏi kết thúc bằng việc Hoàng Khánh đi vào kéo Cao Kỳ về, trước cái nhìn kinh ngạc của những người có mặt.

______________
 
Back
Top Bottom