[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm- Hoàn] Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại - Y Lạc Thành Hỏa
Chương 211+212
Chương 211+212
Chương 211: đại phòng
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
thôn Hoàng Tịch cách thị trấn không xa, nhóm quỷ thần di chuyển rất nhanh là tới nơi.
Tuy Mục Triết đã từng đến đây nhưng chỉ đi lướt qua, không biết mặt mũi người nhà họ Lữ đại phòng ra sao, cũng chẳng biết họ sống ở đâu.
Vì vậy dù mục tiêu khá rõ ràng nhưng vẫn phải mất công tìm kiếm trong thôn một chút.
Đến bên ngoài thôn Hoàng Tịch, nhóm Nguyễn Tiêu lập tức phát hiện một luồng tà khí như có như không bao trùm toàn bộ ngôi làng.
Nhà nào nhà nấy đều cửa đóng then cài, bên ngoài vắng tanh không một bóng người.
Mục Triết lén đến gần một hộ gia đình còn sáng đèn, nghe ngóng được cuộc trò chuyện bên trong.
Nguyễn Tiêu không cần lại quá gần, chỉ cần tiêu tốn chút thần lực là có thể nghe rõ mồn một.
Bên trong có đôi vợ chồng đang nói chuyện:
"Mình này, mình có thấy lạ không?
Tối nay hình như chẳng ai ra đường cả?"
"Các cụ bảo lúc chập tối trên trời xuất hiện huyết nguyệt, là...
điềm báo chẳng lành.
Bảo chúng ta nếu không có việc gì thì đừng ra ngoài."
"Mình cũng tin cái này à?"
"Tôi cũng chẳng muốn tin đâu, nhưng lời các cụ nói thường có lý lắm.
Với lại nghe họ nói thế tôi cứ thấy rợn rợn trong lòng.
Dù sao cũng chỉ là buổi tối không ra ngoài thôi mà, không ra thì không ra, thà tin là có còn hơn không."
"Cũng phải, nhỡ có chuyện gì thật thì thiệt thân."
"Ừ, thôi ngủ sớm đi."
"Được."
Nguyễn Tiêu trầm ngâm gật đầu.
Lời các cụ nói quả không sai, thiên tượng này đúng là điềm gở.
Có lẽ trong thôn này có không ít người già từng trải nên dân làng cũng nghe theo.
Mục Triết cũng nghĩ vậy.
Hắn liên tiếp kiểm tra vài nhà, không tìm thấy nhà họ Lữ đại phòng, nhưng những hộ còn sáng đèn đều bàn tán về chuyện này.
Nhờ đó hắn biết được dân làng không dám ra đường ban đêm là vì trước đó không lâu, ánh trăng trên bầu trời nhuốm màu máu khiến họ sợ hãi.
Nguyễn Tiêu suy tư.
Huyết nguyệt quả thực là thiên tượng báo điềm gở, thường xuất hiện khi có tà ma cường đại hoành hành từ thời cổ đại.
Tà ma trong thôn này chẳng lẽ là cường quỷ lưu lại từ thời xa xưa?
Cậu cẩn thận phân biệt dấu vết tà ma...
Lần theo luồng tà khí, cậu nhận ra nguồn gốc của nó không nằm trong thôn mà từ phía rừng núi bên ngoài, càng về phía núi tà khí càng đậm đặc.
Có thể thấy chân thân của tà ma cũng nằm trong rừng núi.
Nhớ lại lời Mục Triết kể trước đó, hắn từng thấy một đôi nam nữ quỷ dị hiến máu trong rừng, và cảm nhận được luồng khí lạnh băng trước khi rời đi.
Rõ ràng luồng khí lạnh đó chính là thứ Nguyễn Tiêu phát hiện tại hiện trường tai nạn của Mục Triết - luồng quỷ khí oán độc dẫn đến cái chết của hắn.
Vậy hiện tại tà khí trong thôn cũng bắt nguồn từ rừng núi phía sau, liệu có phải hai luồng sức mạnh này đều thuộc về cùng một con tà ma?
Tuy nhiên, suy đoán vẫn chỉ là suy đoán, Nguyễn Tiêu tạm thời chưa dám khẳng định chắc chắn.
Rốt cuộc Mục Triết cũng nói trên núi có rất nhiều mồ mả tổ tiên, không thể chỉ vì đôi nam nữ kia mà kết luận tà ma ăn máu và tà ma hại chết Cấm Bà là cùng một con.
Nguyễn Tiêu không lập tức lên núi sau mà cùng Mục Triết tìm kiếm nhà họ Lữ đại phòng trong thôn trước để dò la tin tức.
Đồng thời, cậu cũng cảm nhận xem nhà nào trong thôn có tà khí nặng nhất.
Mục Triết cũng đang nỗ lực cảm nhận.
Dần dần, hắn đi tới trước một ngôi nhà và dừng lại, sắc mặt trở nên khó coi.
Gia đình này... chẳng phải là nơi ở của đôi nam nữ quỷ dị từng cãi nhau rồi lên núi hiến tế bằng máu người sao?
"Hóa ra vẫn là bọn họ."
Nguyễn Tiêu sững sờ rồi chợt hiểu.
Vừa rồi cậu còn bảo chưa thể xác định, xem ra giờ có thể chốt ngay lập tức.
Cái chết của Mục Triết, cái chết của Cấm Bà đều không thoát khỏi liên quan đến gia đình này.
Mà ý của Cấm Bà dường như muốn nói chuyện tà ma có liên quan đến Lữ gia đại phòng.
Vậy có thể phỏng đoán, gia đình này chính là... nhà họ Lữ đại phòng?
Mục Triết hít sâu một hơi quỷ khí, cẩn thận thu liễm bản thân rồi mới chậm rãi thử xuyên tường vào nhà.
May mắn thay, ngôi nhà này ngoài việc tà khí nặng nề ra thì không có bất kỳ sự phòng vệ nào, hắn xuyên tường vào dễ như trở bàn tay.
Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau, vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Một người canh chừng trong nhà, một người để mắt đến phía rừng núi.
Nguyễn Tiêu khẽ gật đầu hài lòng.
Không vì chỉ là người quan sát mà lơ là cảnh giác, những yêu quỷ tu luyện mấy trăm năm thành quỷ thần này quả nhiên không tầm thường.
Vào trong nhà, Mục Triết không thấy đôi vợ chồng kia đâu.
Hắn cẩn thận tìm kiếm, ngửi ngửi, rồi vòng ra một căn nhà nhỏ ở sân sau.
Những căn nhà nhỏ thế này thường là nhà kho, nhà xí, chuồng heo hoặc nơi chứa đồ.
Ngửi qua thì không thấy mùi hôi thối, lại có mùi người sống và tiếng nói chuyện rất nhỏ.
Hắn lén lút "đi" vào, nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Nguyễn Tiêu cũng nhìn thấy.
Nơi này chất đống không ít đồ đạc lỉnh kỉnh, đúng là nhà kho.
Một người đàn ông trung niên bị trói trên chiếc giường rách nát.
Dây thừng rất to, trói rất chặt.
Dường như ông ấy đã giãy giụa không ngừng khiến nhiều chỗ da thịt bị ma sát rách toạc, dây thừng lằn sâu vào máu thịt, đau đớn đến vã mồ hôi nhưng vẫn không cam lòng dừng lại.
Bên cạnh người đàn ông trung niên, một người phụ nữ có ngũ quan tạm được nhưng toát lên vẻ chanh chua đang lạnh lùng nói: "Tôi bảo này chú em, chú còn giãy giụa cái gì chứ?
Cưới một con mụ phù thủy, lại đẻ ra một con phù thủy con.
Con gái mụ phù thủy đi học rồi còn dẫn về một gã đàn ông hoang dã.
Chú có gì mà luyến tiếc, còn tự hành hạ mình ra nông nỗi này!
Muốn tôi nói ấy à, chú lăn tăn cái gì?
Ngủ cùng mụ phù thủy bao nhiêu năm mà chú không thấy rợn người à!
Giờ anh cả giúp chú thoát khỏi bể khổ, chú phải thấy mừng mới đúng chứ?
Xem anh cả lo lắng cho chú nhiều thế nào kìa!"
Cách người phụ nữ đó không xa có một người đàn ông cao gầy đang mài dao.
Diện mạo gã rất giống người đàn ông trung niên đang bị trói, nhưng dù giống nhau về đường nét, gã lại toát lên vẻ bỉ ổi, khiến người ta vừa nhìn đã thấy ghét, không có chút thiện cảm nào.
Người đàn ông trung niên không nói lời nào, chỉ im lặng liều mạng cọ xát dây thừng —— ông đã sớm chẳng còn gì để nói với anh chị mình nữa rồi.
Người phụ nữ chống nạng dựa vào tường, cười đắc ý: "Chú cũng đừng trách anh cả.
Năm xưa chú đòi cưới con đàn bà đó ổng đã không đồng ý rồi.
Cưới về con đàn bà đó còn thần thần bí bí làm mấy trò phù thủy, ổng sao mà nhịn nổi?
Đã thế, con mụ phù thủy đó đẻ ra con phù thủy con có gì hay ho đâu, chỉ là con vịt giời mà cũng dám huênh hoang, chỗ nào cũng đè đầu cưỡi cổ con gái chị đây, đúng là thứ mất dạy!
Đàn bà con gái ấy mà, đời này chỉ có việc lấy chồng là quan trọng nhất.
Nó là mụ phù thủy, chắc chắn ế chồng.
Vẫn là bác cả nó thương nó, tìm cho nó một nhà chồng tốt, định ước từ nhỏ, thế là quá tử tế với nhà các người rồi còn gì?
Kết quả các người hay lắm, đủ lông đủ cánh dám đòi ra riêng.
Ra riêng rồi còn không chịu nhận mối hôn sự này.
Con gái phù thủy nhà chú lại càng lẳng lơ, tùy tiện kiếm một thằng nhãi ranh về định hủy hôn à?
Đừng có nằm mơ!
Cả con vợ phù thủy của chú nữa, mấy năm nay tưởng có thể trấn áp hôn sự, tưởng Trương tiên sinh không làm gì được các người chắc?
Hừ, giờ thì cũng phải ngoan ngoãn gả con cho người ta thôi.
Để cho thằng gian phu kia mở to mắt ra mà nhìn, góc tường nhà này không dễ đào đâu!"
Cha của Lữ Doanh Thúy vốn vẫn im lặng, nghe thấy người phụ nữ nói vậy liền ngẩng đầu, trừng mắt nhìn bà ta đầy căm hận, giọng khàn đặc gầm lên: "Không cho phép chị nói A Thanh và Thúy Nhi như vậy!"
Nụ cười của người phụ nữ cứng lại.
Bà ta bất mãn liếc nhìn chồng mình một cái, rồi lại âm dương quái khí nói: "Còn A Thanh nữa cơ à?
Gọi thân thiết thế có ích gì?
Con mụ phù thủy đó muốn trấn áp Trương tiên sinh, tự làm tự chịu nên chết từ lâu rồi!
Chú còn ở đây mà niệm tình à?
Niệm cũng vô dụng thôi, ngay cả bản thân chú cũng sắp không còn nữa rồi.
Đến lúc đó, lấy máu chú dâng cho Trương tiên sinh coi như một bữa tiệc ngon trong hôn lễ, biết đâu con phù thủy nhỏ kia cũng được hưởng ké đấy!
Chú yên tâm, đợi Trương tiên sinh hưởng thụ xong, con phù thủy nhỏ cũng sẽ xuống dưới đoàn tụ với chú và con mụ phù thủy già kia thôi!
Chờ đấy, đừng vội, đảm bảo cả nhà các người viên mãn.
Đến lúc đó, anh chị đây phát đạt rồi cũng sẽ không quên đốt cho các người ít tiền vàng đâu, ha!"
Cha Lữ lại im lặng, trong mắt lóe lên tia thống hận tột cùng, lại tiếp tục liều mạng cọ dây thừng.
Trái tim người đàn ông đáng thương đau đớn từng cơn.
Ông sao có thể không biết vợ mình đã chết thật rồi?
Chỉ hận mình vô dụng, không giúp được vợ đã đành, còn bị bắt nhốt ở đây.
Lại tận mắt nhìn thấy con gái và cậu bạn trai đến tìm con gái đều bị bắt đi...
Ông biết vợ mình chắc chắn đã xảy ra chuyện, nếu không con gái cũng sẽ không bị bắt dễ dàng như vậy.
Sau đó nghe người đàn bà độc ác này xác nhận tin vợ chết, ông vừa đau lòng vừa căm hận.
Đáng tiếc chính ông cũng là cá nằm trên thớt, ngoài việc bất chấp thân thể giãy giụa ra thì ông cũng chẳng biết làm gì hơn.
Bao nhiêu năm qua, dù năm xưa cha mẹ luôn muốn gia hòa vạn sự hưng, không cho phép ra riêng, nhưng sau khi cha mẹ mất, ông đã quyết đoán chia nhà, thậm chí đoạn tuyệt quan hệ, dù khổ cực đến đâu cũng chưa từng thỏa hiệp.
Vậy mà lần này, ông thực sự không nhìn thấy tia hy vọng nào.
Đều là tại hai kẻ vô sỉ phế vật này, bản thân không có bản lĩnh lại đi hại nhà ông!
Còn muốn lấy mạng cả nhà ông hiến cho con ác quỷ kia.
Bảo hổ lột da, lời ác quỷ nói có tin được không?
Cho dù lần này cả nhà ông phải chết, ông cũng muốn mở to mắt xem kết cục của cái nhà này ra sao!
Qua những lời huênh hoang của người phụ nữ, các quỷ thần đang ẩn mình trong phòng đã đoán được bảy tám phần sự việc.
Phần còn thiếu, e rằng phải đi tìm cái tên "Trương tiên sinh" kia mới rõ.
Mặc kệ Mục Triết và Hắc Bạch Vô Thường nghĩ gì, Nguyễn Tiêu âm thầm thở dài.
Nghe có vẻ như tên ác quỷ họ Trương kia đã giao dịch gì đó với đôi vợ chồng này: Muốn Lữ Doanh Thúy gả cho hắn làm vợ, lại còn phải dùng mạng của cả gia đình cô ấy, đổi lại gia đình đại phòng sẽ nhận được lợi ích.
Điều này làm cậu nhớ đến vụ án "quỷ thiếp" trước kia, người sống vì sơ suất khi bái đường mà bị người chồng đã chết bán cho quỷ tướng quân.
Còn trường hợp này, gia đình đại phòng nhà họ Lữ không biết đã làm gì mà định hôn cho Lữ Doanh Thúy - một người sống - với một kẻ đã chết, lại còn trục lợi từ đó.
Thông thường, hôn sự của con cái do cha mẹ làm chủ, bác cả bác gái không có tư cách này.
Hiện tại cha mẹ Lữ Doanh Thúy rõ ràng không đồng ý, vậy làm sao đôi vợ chồng này có thể ép Lữ Doanh Thúy đính hôn với ác quỷ?
Bên trong chắc chắn còn uẩn khúc gì đó.
Nguyễn Tiêu nhìn thấu sự đời: Người sống kết hôn với người chết (minh hôn), phần lớn đều không phải tự nguyện mà là do bị người thân cận phản bội.
Vụ quỷ thiếp lần trước cũng vậy, lần này thì là bị bác ruột bán đứng từ nhỏ khi chưa chia nhà.
Đồng thời cậu cũng hiểu ra, sở dĩ mẹ Lữ Doanh Thúy thân là Cấm Bà phải luyện ra những loại Cổ trùng kỳ lạ kia, e rằng đều là để trấn áp tên ác quỷ họ Trương đó.
Chỉ là hiện tại bà không trấn áp nổi nữa.
Nguyên nhân thất bại, hơn phân nửa là do người nhà đại phòng dùng máu người hiến tế.
Nhìn bộ dạng lén lút của đôi vợ chồng kia, không biết bọn họ đã hiến tế bao nhiêu lần, giúp ác quỷ tăng cường sức mạnh, hại thảm gia đình Lữ Doanh Thúy.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Tiêu lại nhớ Lữ Diễm Hồng từng nhắc đến sự kỳ quái của nhà Lữ Doanh Thúy, chắc là ám chỉ cổ thuật.
Cô ta còn nói Lữ Doanh Thúy không tìm đại một người để yêu đương...
Cậu đâu thấy lão đại có gì đặc biệt khác thường đâu nhỉ?
Dù dương khí có dồi dào thật, nhưng thanh niên trai tráng dương khí vượng hơn cậu ta cũng đâu có thiếu?
Hết chương 211.(TruyenduocdangtaiwordpressHikariare&wattpadKaorurits)
~~~~~~~~~~
Chương 212: Giờ lành
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Các quỷ thần nghe người phụ nữ này luyên thuyên chỉ vì muốn moi tin tức.
Giờ đã có được thông tin cần thiết, đương nhiên sẽ không lãng phí thời gian nữa.
Ngay khi Nguyễn Tiêu còn đang đứng một bên suy ngẫm, Mục Triết đã ra tay vô cùng quyết đoán.
Tình Quỷ là quỷ, quỷ có năng lực mê hồn, tình quỷ ở phương diện này lại càng xuất sắc hơn các quỷ hồn bình thường.
Hắn hóa thành một làn khói ập tới trước mặt đôi vợ chồng kia, cũng không làm gì nhiều, chỉ thổi một hơi quỷ khí vào mặt mỗi người.
Quỷ khí theo lỗ mũi chui vào, chỉ một giây sau, cả hai đã lăn ra hôn mê bất tỉnh.
Người phụ nữ ngã vật ra đất, phát ra tiếng "bịch" lớn.
Gã đàn ông đang mài dao thì cơn buồn ngủ ập đến quá đột ngột, con dao trên tay rơi xuống, đập trúng ngay đùi gã.
Trời mùa hè mọi người ăn mặc phong phanh, con dao lại rơi nhanh, cứa một vết sâu hoắm trên đùi gã.
Tuy không chém vào xương nhưng máu tươi chảy ròng ròng...
Vốn định giết em trai lấy máu tế thần, ai ngờ bản thân lại đổ máu trước.
Sự trùng hợp này khiến người ta không khỏi hả hê.
Phản ứng của đôi vợ chồng này khiến cha Lữ hoảng sợ.
Nhưng ngay sau đó, ông phát hiện ra một sự việc còn khủng khiếp hơn.
Trước mặt ông đột nhiên xuất hiện một người đàn ông.
Đồng tử cha Lữ co rút lại, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, nhưng nhanh chóng chuyển thành kiên định.
Ông cứng rắn mở miệng: "Ngươi là quỷ?
Lại muốn làm gì?
Ta sẽ không đồng ý bất cứ điều gì đâu, muốn cái mạng này thì cứ lấy đi!"
Mục Triết biết cha Lữ hiểu lầm, cũng không định giải thích nhiều, đi thẳng vào vấn đề: "Chú biết Thôi Nghĩa Xương chứ?
Cậu ấy không liên lạc được với mọi người nên đến đây tìm, sau đó cũng mất tích luôn.
Tôi được người nhờ vả đến tìm cậu ấy, vì tôi đi đường nhanh nhất.
Chú không cần nghi ngờ tôi có ý đồ xấu, tình huống hiện tại rất nguy cấp đúng không?
Tôi tìm chú trước chỉ để hỏi xem Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy bị đưa đi đâu rồi, để còn mau chóng đi cứu họ."
Cha Lữ cũng lờ mờ nhận ra con quỷ này dường như không cùng phe với đám tà ma hại gia đình ông.
Hơn nữa thái độ của cậu ta sảng khoái nhanh nhẹn, rất dễ lấy được lòng tin.
Nhưng mà, chuyện này có thật không, nhỡ đâu...
Mục Triết lại nhanh chóng nói tiếp: "Tôi có thể tìm đến đây nhanh như vậy là vì tôi biết địa chỉ nhà chú.
Tôi đã thấy thi thể vợ chú trong tầng hầm nhà chú ở thị trấn.
Cô ấy một lòng thương con, trước khi chết đã dùng máu tim nuôi Bản Mạng Cổ để truyền tin, nhờ đó tôi mới tìm được đến đây.
Đừng lãng phí thời gian nữa, sắp đến giờ Tý rồi.
Đối với ma quỷ tà ám, giờ Tý là 'giờ lành' phổ biến nhất đấy."
Cha Lữ nghe đến sững sờ.
Đặc biệt khi nghe những từ "thi thể", "sau khi chết", hốc mắt ông lập tức đỏ hoe.
Đã đến nước này ông còn gì để nghi ngờ nữa?
Đã mất vợ, ông không thể mất thêm đứa con gái bảo bối!
Ông vội vàng nói nhanh như Mục Triết: "Sau núi có một ngôi mộ tổ vô danh vô bia.
Lữ Đại Phúc và Ngô Hỉ Hồng đi hái nấm trên núi bị ngã bị thương, tình cờ gặp phải và cấu kết với con ác quỷ trong mộ.
Bọn chúng muốn phát tài nên thờ phụng con quỷ đó.
Con quỷ đó ngoài đồ cúng tế còn muốn tìm một người vợ có sinh thần bát tự phù hợp.
Lữ Diễm Hồng và Thúy Nhi đều hợp bát tự, nhưng Thúy Nhi hợp hơn.
Vốn dĩ bọn chúng định dùng Lữ Diễm Hồng, quan hệ trực hệ hơn, nhưng Lữ Diễm Hồng không tốt bằng Thúy Nhi nên bị chê.
Thế là bọn chúng đánh chủ ý lên đầu Thúy Nhi, dùng tà thuật của con quỷ kia cùng với tóc và máu của Thúy Nhi để tráo đổi bát tự."
"Lữ Đại Phúc không nói với chúng tôi, chúng tôi cũng đời nào đồng ý.
Nhưng mẹ tôi bị hắn lừa nên đã gật đầu.
Bà ấy dù sao cũng là mẹ tôi (bà nội Thúy Nhi), sự ưng thuận của bà ấy khiến việc tráo đổi thành công.
May mắn là mối liên hệ này không quá mạnh, bị A Thanh phát hiện ra điều bất thường.
Lúc đó chúng tôi định cắt đứt quan hệ với bọn chúng ngay, nhưng lại sợ bị con quỷ phát hiện sẽ rắc rối to, ai biết nó có thể mượn mối liên hệ này giở trò gì.
A Thanh bèn luyện cổ để trấn áp con quỷ đó, nên tạm thời chưa đoạn tuyệt.
Đợi đến khi có thể hoàn toàn trấn áp, Thúy Nhi lại suýt bị Lữ Diễm Hồng lừa, chúng tôi mới dứt khoát cắt đứt quan hệ, dọn ra thị trấn sống.
Lữ Đại Phúc bọn chúng vẫn không buông tha, mấy năm nay luôn muốn cướp đoạt đồ đạc của chúng tôi để ngầm cúng tế cho con quỷ.
Chuyện này thuộc về mê tín dị đoan, muốn báo cảnh sát cũng không được.
Chúng tôi cũng âm thầm tìm thầy trừ tà nhưng không tìm được ai cao tay hơn.
Đến dạo trước, không biết bọn Lữ Đại Phúc làm cách nào mà nuôi cho con quỷ mạnh lên hẳn, nó tìm tới tận cửa.
A Thanh cố thủ trong tầng hầm mấy ngày trời nhưng cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi..."
"Sau đó bạn trai của Thúy Nhi, cậu nhóc Thôi Nghĩa Xương lo lắng nên tìm đến.
Bát tự của cậu ấy và Thúy Nhi là duyên trời tác hợp, tôi và A Thanh cũng đã ngầm ưng thuận hôn sự này.
Trên người cậu ấy hình như còn có bùa chú của cao nhân nào đó, chắn được một thời gian.
Nhưng cuối cùng vẫn không lại, con quỷ bắt cả hai đứa đi.
Cũng tại tôi vô dụng, không làm được gì, bị con quỷ ném cho vợ chồng Lữ Đại Phúc, định dùng tôi làm vật tế vào giờ lành để hoàn tất cuộc hôn nhân ma quỷ kia..."
Lữ Đại Thuận chưa bao giờ nghĩ mình có thể nói nhanh đến thế, nhưng thời gian cấp bách, ông chỉ có thể cố gắng cung cấp càng nhiều thông tin càng tốt cho con quỷ trước mặt.
Biết đâu cậu ta có thể từ lời ông mà tìm ra điểm yếu của con ác quỷ kia?
Dù sao ông cũng đã nói hết tất cả những gì mình biết!
"Con quỷ đó ở ngay sau núi, nói muốn cử hành hôn lễ với Thúy Nhi vào giờ lành, còn bắt cậu nhóc kia làm người chứng hôn.
Tôi van cầu cậu giúp đỡ, bọn họ chắc chắn đang ở trên núi sau!"
Mục Triết cũng không nói nhảm, vừa ghi nhớ thông tin vừa lao vút ra ngoài như một cơn gió.
Hắc Bạch Vô Thường gánh vác trọng trách giám sát, đương nhiên cũng vội vàng đuổi theo.
.
Đợi Mục Triết đi rồi, Nguyễn Tiêu mới ở lại nhà kho thu dọn tàn cục.
Hiện tại trên mặt đất có một nam một nữ đang hôn mê, và một người đàn ông trung niên đầy thương tích, nước mắt giàn giụa.
Do Mục Triết đi quá vội nên vẫn chưa kịp cởi trói cho Lữ Đại Thuận.
Nguyễn Tiêu bước tới, hơi dừng lại một chút rồi giơ ngón tay rạch nhẹ một đường vào hư không.
"Phựt phựt" hai tiếng, dây thừng trên người Lữ Đại Thuận đứt lìa, rơi xuống đất.
Lữ Đại Thuận vốn đang chìm trong đau khổ và chờ đợi, đột nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng.
Cơn đau vẫn còn đó nhưng không còn bị siết chặt như trước.
Ông kinh ngạc cúi đầu, phát hiện dây thừng đã bị một lực lượng vô hình cắt đứt, ông đã được tự do.
"Là... là ai?"
Ông dè dặt hỏi, "Vừa rồi... là đồng bạn của cậu ta sao?"
Nguyễn Tiêu nghĩ ngợi rồi quyết định hiện nguyên hình thần thân của mình.
Thế là xuất hiện trước mặt Lữ Đại Thuận là một vị đại quỷ mặt xanh nanh vàng, tuy không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ.
Móng vuốt sắc nhọn của vị đại quỷ này lóe lên hàn quang, rõ ràng vừa rồi chính ngài ấy dùng nó để cắt dây.
Lữ Đại Thuận rốt cuộc cũng là người cưới Cấm Bà làm vợ, còn ủng hộ vợ nghiên cứu cổ thuật để cứu con gái, đương nhiên cũng biết chút ít về những sự việc thần quái này.
Ông lập tức nhận ra, không những không sợ hãi mà còn thở hổn hển, quỳ sụp xuống.
"Là Thành Hoàng gia phải không?
Ngài là Thành Hoàng gia đúng không!
Cầu xin ngài, cứu con gái tôi với!"
Nếu nói trước đó gặp Mục Triết ông chỉ là bất đắc dĩ phải hợp tác và mang chút hy vọng mong manh, thì hiện tại đối mặt với Nguyễn Tiêu, đó là sự cầu cứu khẩn thiết như người chết đuối vớ được cọc.
Thấy vậy, Nguyễn Tiêu gật đầu: "Không cần lo lắng.
Con quỷ vừa gặp ngươi là quỷ hồn đang được bản quan khảo sát.
Đợi hắn hoàn thành việc này sẽ trở thành Phán Quan dưới trướng của bản quan, không phải loại quỷ tà ác đâu."
Lữ Đại Thuận không ngờ lại có chuyện như vậy, vội vàng nói: "Vậy, vậy thì..."
Nguyễn Tiêu nói tiếp: "Bên cạnh hắn còn có Hắc Bạch Vô Thường đi cùng, bản quan cũng sẽ lập tức tới đó, ngươi cứ yên tâm."
Ánh mắt cậu dừng lại trên người vợ chồng Lữ Đại Phúc, bổ sung, "Hai kẻ này dùng máu người nuôi dưỡng ác quỷ đã phạm trọng tội.
Trên người bọn chúng còn gánh chung một mạng người, tội nghiệt càng thêm sâu nặng."
Lữ Đại Thuận vốn đã cảm thấy đôi vợ chồng này không còn tính người, nhưng không ngờ trước khi định dùng ông làm vật tế, họ đã giết một mạng người?
Ông lắp bắp hỏi: "Còn, còn... mạng người nữa sao?
Mạng... của ai?"
Nguyễn Tiêu trầm mặc.
Một lúc sau, cậu mới nói: "Bọn chúng cùng gánh một mạng người, nhưng tội nghiệt từ mạng người này mang lại cho chúng nặng gấp đôi so với hại chết người ngoài.
Trường hợp này thường chỉ có một nguyên nhân." cậu nhìn Lữ Đại Thuận, khuôn mặt quỷ lạnh lùng, "Tội ác tày trời, tội giết người thân."
Đôi mắt Lữ Đại Thuận bỗng trừng lớn, đỏ ngầu.
"Giết người thân...
Tội lớn?
Hắn, hắn giết..."
Giây phút này, Lữ Đại Thuận chợt nhớ ra, ông và Lữ Đại Phúc chỉ chênh nhau ba tuổi, năm nay đều hơn bốn mươi.
Sáu bảy năm trước chưa đến bốn mươi, khi đó cha mẹ ông cũng chưa đầy sáu mươi tuổi.
Mẹ ông sức khỏe vốn không tốt, mắc bệnh nặng không qua khỏi thì họ đã chuẩn bị tâm lý.
Nhưng cha ông sức khỏe rất tốt, còn lo liệu xong tang lễ cho mẹ, hứa sẽ giữ gìn ngôi nhà cổ, sao tự nhiên chưa được mấy tháng cũng đi theo bà?
Tuy tình cảm cha mẹ rất tốt nhưng tuyệt đối không đến mức cha không sống nổi nếu thiếu mẹ.
Thời gian đó, vợ chồng Lữ Đại Phúc là người chăm sóc cha nhiều nhất...
Tội giết người thân...
Vậy, vậy cái chết của cha ông rốt cuộc là thế nào?
Lữ Đại Phúc, đồ súc sinh!
Lữ Đại Thuận nhìn Lữ Đại Phúc và Ngô Hỉ Hồng đang nằm bất tỉnh trên đất, lao tới định bóp chết bọn chúng!
Nhưng chưa kịp chạm vào thì đã bị một lực lượng vô hình đẩy ngược trở lại.
Không giết được kẻ thù, Lữ Đại Thuận thở hồng hộc, vô cùng không cam tâm.
Nguyễn Tiêu thầm thở dài, nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Chuyện dương gian của các ngươi, tội danh thế nào nên để pháp luật dương gian định đoạt.
Ngươi nếu còn lý trí thì hãy đưa bọn chúng đến đồn cảnh sát, đừng tự mình ra tay, phải tuân thủ pháp luật.
Còn về tội giết cha của chúng, đợi chuyện này kết thúc, Âm phủ điều tra rõ ràng sẽ có sự thanh toán thích đáng."
Lữ Đại Thuận hít sâu một hơi, rồi bưng mặt gào khóc nức nở.
Nguyễn Tiêu biết Lữ Đại Thuận đang đau khổ tột cùng, nhưng cậu không ở lại an ủi mà quay người hướng về phía núi.
.
Mục Triết lao thẳng lên ngọn núi phía sau.
Nếu đều là cùng một con quỷ, đường lên núi hắn đã biết.
Sau khi nghe Lữ Đại Thuận kể rõ ngọn ngành, hắn đi thẳng đến đích.
Chẳng bao lâu sau, hắn đến trước cái gò đất lần trước.
Vì đã là quỷ nên cảnh tượng Mục Triết nhìn thấy hiện tại khác hẳn lúc còn sống.
Trong mắt hắn, nơi này tràn ngập quỷ khí nồng nặc, toát ra mùi máu tanh dữ tợn.
Cây hòe già sau gò đất cũng không còn vẻ cổ kính như trước, mà mang theo hơi lạnh âm u, có cùng một loại hơi thở với đám quỷ khí kia.
Cũng phải, cây hòe (chữ Hòe = Mộc + Quỷ) có thể nuôi quỷ.
Tà ma kia có quỷ khí lợi hại đến thế chắc chắn có liên quan không nhỏ đến cây cổ thụ này.
Nghĩ vậy, Mục Triết không chút do dự lao vào gò đất, từ trên cao chui thẳng xuống.
Gò đất thực chất chính là nấm mồ của con quỷ kia, cũng là đại bản doanh của nó.
Mục Triết vừa chui vào, cảnh tượng trước mắt liền thay đổi lớn, như thể bước vào một hành lang dài hun hút.
Phía trước là một khu vườn kiến trúc kiểu tiền triều, có một tòa tứ hợp viện ba gian, chăng đèn kết hoa, treo đầy lụa đỏ.
Mỗi cánh cửa lớn đều mở toang, treo những chiếc đèn lồng đỏ rực như nhuộm máu.
Hai bên lối đi đứng từng hàng nam nữ mặt mày vô cảm, tất cả đều là người giấy biến thành.
Hết chương 212.