[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm- Hoàn] Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại - Y Lạc Thành Hỏa
Chương 131+132
Chương 131+132
Chương 131: Chiến đấu kịch liệt với đậu mặt người
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
“Thành Hoàng?”
Người kia hỏi.
Giám đốc Trương cho rằng đối phương không tin –– trên thực tế nếu hắn không đích thân trải qua cũng rất khó tin –– thế nên hắn mang theo vài phần cay đắng nói: “Vị đại quỷ mặt xanh mới xuất hiện kia nói như vậy.”
“Vị ấy cho các ông đi rồi, tự mình ở lại một mình?”
Giám đốc Trương nói: “Đúng vậy.”
“Các ông từ lúc rời đi đến trở về, tổng cộng dùng bao lâu?”
Giám đốc Trương ngẫm nghĩ, vẫn thành thật trả lời: “Không chú ý xem thời gian, đại khái không đến một giờ.”
Tiếp đó, không còn câu hỏi nào nữa.
Giám đốc Trương liền nhanh chóng đi làm việc.
Nhìn theo bóng dáng giám đốc Trương, Tông Tuế Trọng đóng cửa lại, khẽ nhíu mày ngồi ở mép giường.
Tiểu học đệ dễ dàng hiện hóa thần thân như vậy, chỉ sợ là chuyện đậu mặt người rất khó giải quyết...
Nghĩ lại cũng đúng, có mấy ngàn đậu mặt người ở đó, giải quyết nhất định phiền phức.
Tông Tuế Trọng không đi ra ngoài tìm kiếm.
Anh biết nhiệm vụ của mình là ở lại phòng, chăm sóc cho cơ thể xác thân của cậu.
Một khi anh đi, lỗ đen chỉ che chở cho anh còn chưa tính, nhưng nếu bị động nuốt chửng những đậu mặt người kia vào thì chưa chắc là giúp tiểu học đệ.
...
Theo thời gian trôi qua, Tông Tuế Trọng đã trải qua nhiều chuyện quỷ thần hơn, ngầm cũng tiêu tốn thời gian sưu tập một ít truyền thuyết thượng cổ và dân gian.
Mỗi tối trước khi ngủ, anh đều dành thời gian đọc, cộng thêm tài liệu mà người trong nhà anh từng chuẩn bị cho chuyện bị quỷ ám trước đây, anh cũng đã xem qua hơn nửa.
Hiện tại cũng coi như là rất thông hiểu nhiều kiến thức liên quan thường gặp và không thường gặp.
Hiện tại suy nghĩ một chút, anh cũng nhớ lại một số chức trách của Thành Hoàng trong truyền thuyết.
Ít nhất là khi đối mặt với oan hồn, điều Thành Hoàng phải làm không phải là đàn áp, mà là làm rõ oan tình từ đâu tới, giải quyết oan tình, rồi xét xử mọi việc thiện ác trong cuộc đời của quỷ hồn.
Cho nên Tông Tuế Trọng cảm thấy, anh vẫn là không nên tùy tiện hành động, để tránh gây thêm phiền phức cho tiểu học đệ.
Trong lĩnh vực không đủ quen thuộc, điều kiêng kỵ nhất là tự cho mình là đúng.
Chẳng qua, Tông Tuế Trọng nghĩ là như vậy, nhưng bất tri bất giác đã hơn hai giờ trôi qua, cách hừng đông không còn bao lâu mà Nguyễn Tiêu vẫn chưa trở về...
Lông mày anh dần dần khóa chặt, sự lo lắng trong lòng như cỏ dại, sinh sôi hỗn độn.
Tiểu học đệ thân là Thành Hoàng, có thần chức trong người, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện mới đúng.
Nhưng tuổi cậu không lớn, sợ là một Thành Hoàng mới sinh, liệu lực lượng có đủ để giải quyết những đậu mặt người kia không?
Tông Tuế Trọng nhìn thi thể tái nhợt của Nguyễn Tiêu trên giường, chậm rãi đi dạo vài vòng trong phòng, rồi gọi điện thoại nội bộ cho khu nghỉ dưỡng, hỏi có tượng Thành Hoàng không.
Tuy nhiên, nơi này là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, ặc dù vì nhiều khách hàng đến chơi trò chơi quỷ quái nên có cúng bái tượng Phật, Đạo, cũng có lư hương, hương nhang... nhưng tượng Thành Hoàng thì không có.
Anh hơi suy nghĩ, liền bảo nhân viên phục vụ đưa tới giấy bút, lư hương và nhang đèn.
Tông Tuế Trọng nhanh chóng phác họa một bức tượng Thành Hoàng, dán lên tường bên ngoài phòng, lại đặt lư hương.
Anh liên hệ với giám đốc Trương, bảo những nhân viên phục vụ còn trực và từng đi lên núi đến đây thắp nhang.
Anh nhớ rõ em họ Tông Tử Nhạc đã từng ngày đêm thắp nhang cho Thành Hoàng, có thể thấy nhang khói này rất quan trọng đối với thần linh.
Chuyện khác thì anh sợ mình làm nhiều sai nhiều, nhưng huy động những người này đến thắp nhang, tuyệt đối sẽ không sai.
Giám đốc Trương không rõ nguyên do, nhưng hắn ta vốn dĩ đã đi bái tượng Phật rồi, hiện tại bái thêm Thành Hoàng cũng chẳng sao.
Những công nhân khác đều ôm tâm lý tương tự, thật sự rất thành kính dâng hương, cầu xin Thành Hoàng gia phù hộ.
Mà ở nơi mắt thường không nhìn thấy, từng đợt từng đợt tín ngưỡng mỏng manh liền hội tụ về phía trong núi...
Tông Tuế Trọng nheo mắt lại, nhìn theo phương hướng của những luồng tín ngưỡng đó.
Đây hẳn là hương khói mà tiểu học đệ cần.
Nhưng vì sao anh lại có thể nhìn thấy?
Chẳng lẽ tất cả những người mở mắt Âm Dương đều có thể nhìn thấy, hay là lại có liên quan đến lỗ đen trên người anh?
Những ý niệm này lướt qua, anh thu hồi tâm thần, không nhìn thêm nữa.
Anh nhớ rõ, tiểu học đệ đặc biệt nhắc nhở không cho anh quỳ lạy kính hương Thành Hoàng.
Nhưng hiện tại anh chỉ là vẽ một bức tượng Thành Hoàng, hẳn là không có vấn đề gì.
·
Khi hai luồng đậu mặt người cắn xé ập tới, nội tâm Nguyễn Tiêu cự tuyệt.
Cho dù cậu đã quen giao tiếp với quỷ, nhưng nhìn thấy chuỗi đầu người lớn như vậy thì tâm lý vẫn hơi sụp đổ.
Nhưng mà, việc cần làm cậu tất nhiên vẫn phải làm.
Nguyễn Tiêu biểu cảm nghiêm túc, hai tay chưởng đẩy thẳng về phía trước.
Chỉ trong nháy mắt liền phát ra lượng lớn thần lực, hình thành một khiên pha lê bảo vệ che chắn trước mặt cậu.
Khoảnh khắc nhóm đầu người lao tới, chúng cứng rắn đâm vào khiên pha lê, va chạm ầm ầm, thần lực chấn động!
Cùng lúc đó, những cái đầu người xông lên tuyến đầu cũng đều choáng váng.
Nguyễn Tiêu đánh giá được lực lượng của đầu người từ cú va chạm này.
Thế là quan phục trên người cậu được rót đầy thần lực, tỏa ra đạo đạo thần quang, bảo vệ cậu chặt chẽ.
Gần như cùng lúc đó, ấn Thành Hoàng hiện lên từ tay cậu, không ngừng bay lên, lơ lửng ở vị trí ba thước phía trên đầu cậu.
Ngay giây tiếp theo, trong tay cậu xuất hiện hai thanh loan đao tụ bằng thần lực.
Cậu nắm chặt chúng, rồi hít mạnh một hơi, chịu đựng cảm giác kinh hãi mà những cái đầu người mang lại, trực tiếp xông vào giữa chúng!
“Xoẹt xoẹt xoẹt!”
Tiếng xé gió sắc bén và dứt khoát vang lên.
Thần quang rạng ngời trên loan đao, mỗi nhát chém lướt qua, đều có một viên đậu mặt người bị mổ làm đôi, giải phóng khói trắng cuồn cuộn bên trong.
Những khói trắng đó vốn dĩ muốn phi tán khắp nơi, nhưng ấn Thành Hoàng lại phun ra một tia thần quang, định trụ luồng khói trắng kia, rồi chợt thu lại, khiến khói trắng hình thành bóng người bị hút vào trong ấn.
Lúc này, tất cả đậu mặt người đều xem Nguyễn Tiêu là đao phủ sát hại đồng loại của chúng.
Chúng thậm chí từ bỏ cuộc đấu tranh dai dẳng hàng năm, mà dồn hết phẫn nộ vào Nguyễn Tiêu.
Và Nguyễn Tiêu cũng chỉ có thể đối mặt với công kích song trọng của chúng, liên tục không ngừng…
Sau nhiều lần như vậy, giống như Nguyễn Tiêu đã lo lắng ban đầu, thần lực tiêu hao rất lớn.
Mặc dù cậu tích tụ cũng không tính là ít, nhưng nơi cần tiêu hao quá nhiều, liền dẫn đến thần quang trên người Nguyễn Tiêu lập lòe không ổn định…
Nguyễn Tiêu trong lòng có chút nôn nóng.
Trước đây cậu chưa từng gặp tình huống như vậy.
Cậu cần thiết phải rút lui nhanh chóng, không thể để đậu mặt người vây công mình.
Nghĩ như vậy, cậu đột nhiên nhớ lại lối ra hẹp hòi của nhất tuyến thiên.
Thế là cậu vừa đánh vừa lui, cực nhanh rút về nhất tuyến thiên, dùng thần quang phong bế phía trước, chỉ để lại khoảng hở đủ để đối mặt với chút ít đậu mặt người.
Trên vách núi đá của nhất tuyến thiên, vô số bùa Trấn Áp vẫn có tác dụng khắc chế đối với đậu mặt người.
Khi Nguyễn Tiêu phòng thủ ở đây, nhóm đậu mặt người cũng không thể quá làm càn.
Dần dần, đậu mặt người giảm bớt rất nhiều, số lượng oan hồn trong ấn Thành Hoàng cũng càng lúc càng nhiều.
Đồng thời, thần lực trên người Nguyễn Tiêu từ mấy vạn xuống mấy ngàn, hiện tại đã chỉ còn mấy trăm...
Nguyễn Tiêu nhìn còn một nửa đậu mặt người chưa được xử lý, lại nhìn thần lực sắp cạn kiệt của mình, bất đắc dĩ rót toàn bộ thần lực còn lại vào vách núi, tăng cường sức mạnh cho vô số bùa Trấn Áp!
Bùa Trấn Áp sau khi tiếp nhận lực lượng này, nở rộ ra từng đốm thần quang.
Và khi Nguyễn Tiêu đi sâu vào bên trong nhất tuyến thiên, nhóm đậu mặt người muốn va chạm vào, nhưng đều bị một lực lượng bật ngược trở lại, hoàn toàn không thể tiến vào nơi này.
Chỉ là, Nguyễn Tiêu vẫn có thể cảm giác được, tượng đất phó ấn của mình có chút lung lay sắp đổ.
Cậu đột nhiên nhớ lại, tượng đất tuy đã nặn thành, nhưng cần thiết phải bảo đảm có một chút thần lực tồn trữ.
Nếu không, một khi tượng đất bị tổn hại, mọi thứ của cậu đều phải bắt đầu lại từ đầu.
Hơn nữa, điều đó còn gây tổn thương cực lớn cho cậu...
Sắc mặt Nguyễn Tiêu, lập tức thay đổi.
Hết chương 131.
_____°☆゚°☆☆° ゚☆° ゚_____
Chương 132: Rớt áo choàng*
(*tiếng lóng hay dùng để nói thân phận bị bại lộ)
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Trong khoảnh khắc này, trong lòng Nguyễn Tiêu nhịn không được cảm thấy hối hận.
Vừa rồi khi đối phó những đậu mặt người kia, cậu rốt cuộc vẫn là thiếu kinh nghiệm, phát ra thần lực quá nhiều.
Cuối cùng, khi giải phóng thần lực để tăng cường công hiệu của bùa Trấn Áp, cậu cũng quên mất việc cần phải giữ lại một ít –– bây giờ làm sao đây?
Chẳng lẽ cứ nhìn tượng đất bị hỏng sao?
Sau khi tượng đất hỏng, thần thân của cậu cũng sẽ hỏng mất!
Nếu lúc này, có được vài tín đồ dâng hương cúng bái thì tốt biết mấy...
Nhưng Nguyễn Tiêu nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy không thể nào.
Số lượng tín đồ của cậu hiện tại không tính là nhiều.
Hơn nữa, cách hừng đông vẫn còn một đoạn thời gian ngắn, rất ít người sẽ thức dậy sớm như vậy.
Huống chi, còn phải là tín đồ của cậu, và còn phải thắp nhang cho cậu!
Ngay khi Nguyễn Tiêu đã chuẩn bị tâm lý cho việc mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, đột nhiên, một luồng lực lượng ấm áp xuất hiện, rót vào thần thân của cậu.
Đồng thời thần tượng của cậu cũng hấp thụ đồng bộ một ít tín ngưỡng.
Số lượng tín ngưỡng này không tính là ít, ước chừng hơn một ngàn.
Như vậy, ít nhất phải là hơn mười tín đồ rất thành kính mới có thể làm được, hoặc là nhiều hơn mấy người không quá thành kính.
Nguyễn Tiêu trong lòng vui mừng khôn xiết, cũng có chút tò mò, liền hơi xem xét một chút. (TruyenduocdangtaiwordpressHikariare&wattpadKaorurits)
Sau đó cậu liền phát hiện, nguồn gốc của những tín ngưỡng này lại là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng –– cậu lập tức hiểu ra, là giám đốc Trương và những người kia, những kẻ đã chứng kiến thần thân Thành Hoàng, sau khi trở về lại thắp nhang cho bức họa của cậu!
Bởi vì họ chính mắt nhìn thấy, nên tin tưởng và thành kính, lượng thần lực mang lại mới đạt được con số này.
Nguyễn Tiêu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tượng đất được bảo vệ, và cậu cũng không cần bắt đầu lại từ đầu…
Nhìn thoáng qua những đậu mặt người bị nhất tuyến thiên trấn áp không thể trốn thoát dù thế nào đi nữa, Nguyễn Tiêu bực bội trợn mắt, dùng một nửa số thần lực mới có rót hết vào bùa Trấn Áp, rồi mới hoàn toàn rời khỏi nơi này.
Khi rời khỏi nhất tuyến thiên, Nguyễn Tiêu kinh ngạc phát hiện, cách đó không xa có một bóng người mờ ảo.
–– Vị đạo sĩ kia?
Đạo sĩ cũng rất nhạy bén, dường như luôn chú ý đến nhất tuyến thiên.
Sau khi nhìn thấy bóng dáng quan phục của Nguyễn Tiêu, liền nhanh chân bước tới, cung kính hành một đại lễ, chân thành mở lời: “Tiểu đạo là Điền Bảo Thành, bái kiến Thành Hoàng Gia.”
Nguyễn Tiêu cúi mắt nhìn hắn ta, giọng trầm nói: “Ngươi không đi?”
Điền Bảo Thành vẫn rất cung kính: “Chuyện này là tiểu đạo ôm làm, lẽ nào Thành Hoàng gia bận rộn ở bên trong, tiểu đạo lại chạy trốn trước?
Hơn nữa, tiểu đạo tuy vô năng nhưng từ xưa đã kính ngưỡng thần linh, hiện tại có thể nhìn thấy Thành Hoàng gia cũng là phước đức ba đời...”
Nguyễn Tiêu hiểu rõ, Điền Bảo Thành này là muốn nịnh bợ thần linh, chẳng qua lời nói được dễ nghe mà thôi.
Nhưng điều này cũng không có gì không tốt, tín đồ mà, không bao giờ ngại nhiều.
Điền Bảo Thành không có tội nghiệt gì, phẩm hạnh cũng tạm chấp nhận được.
Nếu người như vậy nguyện ý toàn tâm toàn ý tôn thờ Thành Hoàng là cậu đây, đến lúc đó cậu cũng có thể cân nhắc một chút, làm cho tên tay mơ này tăng lên chút thực lực, trở thành đại sư chân chính.
Tuy nhiê nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng Thần linh cũng cần giữ rụt rè chứ.
Nguyễn Tiêu “Ừm” một tiếng, nói: “Tâm ý của ngươi bản quan đã biết.
Đậu mặt người ở đây rất nhiều, oan hồn vô số.
Bản quan vừa rồi thu phục một ít, chờ sau khi trở về thẩm vấn, lại đến thu phục những oan hồn còn lại.
Hiện giờ bản quan đã rót thần lực vào nhất tuyến thiên, người không liên quan liền chớ có đi về phía này.”
Nói đến đây, cậu dừng lại một chút, “Ý của bản quan, ngươi minh bạch không?”
Điền Bảo Thành làm gì có chuyện không rõ?
Đương nhiên là miệng đầy đồng ý rồi.
“Thành Hoàng gia yên tâm, tiểu đạo có một vài chiêu số ở nhân gian, sau đó sẽ nói rõ nguy hiểm với cố chủ, bảo họ tuyệt đối không được hướng về bên này cho đến khi đậu mặt người được giải quyết.”
Nguyễn Tiêu khẽ gật đầu, nói tiếng “Tốt lắm” xong, liền vung tay áo, súc địa thành thốn, ba trăm bước cũng xem là một bước, trong chớp mắt đã đi đến rất xa, rồi biến mất ngay sau đó.
Điền Bảo Thành trước sau giữ bộ dáng đặc biệt tôn trọng, luôn nhìn theo Nguyễn Tiêu đi xa.
Trong lòng hắn cũng hiện lên rất nhiều ý tưởng, nhưng ý tưởng hàng đầu tất nhiên là dịch chuyển vị trí những thần linh cúng bái trước đó, thần linh chủ tế đổi thành vị Thành Hoàng gia này...
Kính hương là cơ bản nhất, còn thỉnh thần tượng lại là quan trọng nhất–– cho nên tượng thần dùng để thỉnh, đương nhiên vẫn là tạo hình do chính hắn làm ra sẽ thể hiện sự thành kính nhất.
Điền Bảo Thành quay đầu lại nhìn thoáng qua nhất tuyến thiên như ẩn như hiện kia, lại xoay người bước đi như bay về phía chân núi.
Hắn thầm nghĩ, trước kia hắn học được nghề điêu khắc để tiết kiệm tiền.
Lúc đó chẳng qua là để lừa gạt chủ đầu tư tốt hơn, hiện tại lại có thể dùng để chụp mông ngựa Thành Hoàng gia rồi.
Vuốt râu cười cười, Điền Bảo Thành có thể nói là hết sức hài lòng.
Rốt cuộc, vị Thành Hoàng gia kia trông ấn tượng về hắn cũng không tồi.
·
Khi Nguyễn Tiêu bay lướt xuống núi, chân trời đã xuất hiện một tia sáng trắng nhỏ bé.
Trước khi hừng đông mọi người đều thức dậy, cậu cần phải nhanh chóng trở về trong thân thể.
Đến khu nghỉ dưỡng, khi đi ngang qua cửa phòng, bước chân cậu dừng lại một chút, cuối cùng vẫn tiếp tục đi về phía trước.
...
Bởi vì muốn đi xem ngọn nguồn vấn đề trước, để tìm ra phương pháp trừ tà cho Cao Xương, Nguyễn Tiêu lúc đó không tùy tiện hành động.
Tuy nhiên, sau đó lại gặp số đông đậu mặt người, khiến cậu đại khái đã có biện pháp.
Tự nhiên vẫn là nhanh chóng giải quyết cho Cao Xương, không thể để y tiếp tục chịu đựng tra tấn.
Hơn nữa, bộ dạng của Cao Xương như vậy, nếu bị bạn học khác nhìn thấy, cũng không phải là chuyện tốt.
Vương Tử Tân chắc hẳn cũng đã lo lắng rất lâu.
Và hoạt động lần này, cũng không biết sau khi hừng đông sẽ thế nào.
Trong đầu miên man suy nghĩ một hồi, Nguyễn Tiêu nhanh chóng đi vào phòng Cao Xương và Vương Tử Tân.
Nơi này quả nhiên có người canh gác suốt đêm.
Cậu đi đến trước mặt Cao Xương, dùng thần lực bao bọc lấy ngón tay, đâm vào giữa lông mày Cao Xương.
Quả nhiên, chạm vào một vật cứng cứng.
Đậu mặt người chân chính chỉ lớn bằng hạt đậu nành.
Sau khi biến dị, không chỉ hình thể lớn hơn nhiều, mà còn vì bản thân nó chứa oan hồn, cũng có rất nhiều quỷ hồn sẽ có kỹ năng, ví dụ như quỷ nhập vào người.
Nhưng đậu mặt người được coi là quỷ quái linh tinh, lại có sự khác biệt rất lớn so với ma quỷ.
Bệnh trạng biểu lộ sau khi nhập vào người cũng khác biệt so với quỷ nhập vào người bình thường, nên mới làm Nguyễn Tiêu ban đầu không nhận ra.
Hiện tại đã làm rõ, Nguyễn Tiêu muốn giải quyết cái thứ quái quỷ này, liền không cần phải ném chuột sợ vỡ đồ như lúc trước.
Khi ngón tay cậu chạm vào đậu mặt người, cậu không chút lưu tình vồ mạnh về phía ngoài –– Đậu mặt người làm sao ngăn cản được thần lực?
Sự giãy giụa khi bị vồ ra thật sự cực kỳ bé nhỏ.
Thần lực trên ngón tay Nguyễn Tiêu thì nháy mắt tiến vào não bộ Cao Xương, bảo vệ đầu óc yếu ớt của y, sẽ không bị tổn thương bởi hành động thô bạo như vậy của cậu.
Giây tiếp theo, giữa ngón tay Nguyễn Tiêu liền kẹp lấy một viên đậu mọc mặt người, giống hệt như những gì cậu nhìn thấy ở cánh đồng đậu trước đó.
Những sợi răng hàm răng kia phập phềnh trong gió, giống như xúc tu.
Nhìn kỹ hơn, phần trước nhất đã trở nên giống như mạch máu...
E rằng trước khi bị kéo ra, chúng đã kết nối với mạch máu Cao Xương, muốn mọc rễ nảy mầm.
Trong tay Nguyễn Tiêu, đậu mặt người dần dần lớn lên, khuôn mặt người trên đó cũng càng ngày càng rõ ràng.
Nguyễn Tiêu quan sát xong, phát hiện nó tuy đang biến hóa, nhưng lực lượng dường như không gia tăng.
Thế là cậu cũng trực tiếp mổ ra, lại hút luồng sương trắng bên trong vào ấn Thành Hoàng –– tách biệt con này ra một khu vực khác, dù sao thì nó đã hại Cao Xương.
Ánh sáng bên ngoài lại sáng hơn chút.
Nguyễn Tiêu nhìn Cao Xương một cái, liền nhanh chóng rời đi.
Chờ cậu đi rồi, Vương Tử Tân đang ngủ gật bên cạnh đầu đột nhiên chúi xuống, tỉnh lại.
Lúc này, cậu ta nghe thấy một âm thanh quen thuộc vang lên:
“Tê –– Đau chết mất, làm sao thế?”
Tinh thần Vương Tử Tân rung lên, lập tức nhìn về phía Cao Xương đang ở đối diện, liền thấy y đang ngẩng đầu nhìn mình, ánh mắt rất thanh minh, đôi mắt vốn toàn tròng trắng cũng khôi phục thành bộ dạng người bình thường.
Cậu nhìn người anh em tốt của mình, hốc mắt đều hơi cay, nhịn không được chạy tới đá vào một chân cái ghế y đang ngồi, cảm xúc phức tạp nói: “Thằng khốn nhà mày, tối qua làm gì thế, làm tao sợ muốn chết chứ hả?
Toàn bộ giám đốc nhân viên khu nghỉ dưỡng đều bị mày làm cho gà bay chó sủa!”
Cao Xương đầu óc rối bời.
Y còn thấy oan ức nữa là, tỉnh lại thì bị trói thành cái bánh chưng không nói, trên người khắp nơi đều là vết thương.
Nếu không phải thấy anh em ngủ ngon ở đối diện, y đã tưởng mình bị người ta bắt cóc rồi!
“Từ từ, mày nói cái gì đó, tao làm gì?”
Y vừa rên rỉ tê tê vì đau, vừa truy vấn.
Nhóm nhân viên cùng canh giữ tại chỗ này nhìn nhau, nhanh chóng rút một người đi tìm giám đốc Trương.
Khách hàng này tỉnh lại, có phải Thành Hoàng gia bên kia đã thu phục xong rồi không?
Chuyện này có phải cũng đã giải quyết…?
·
Nguyễn Tiêu bay nhanh đi vào trong phòng.
Cửa đã đóng lại, cậu vội vàng xuyên qua cửa mà nhập vào thi thể của mình.
Nhưng cậu vừa mới bước vào, liền đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm, lập tức tim đập kinh hoàng.
–– Hô!
Học trưởng!
Đúng rồi, học trưởng giúp cậu trông chừng thi thể, vẫn chưa ngủ chờ cậu mà.
Nguyễn Tiêu bị giật mình, lại nhanh chóng vuốt phẳng nhịp tim của mình.
Khoảnh khắc vừa rồi, cậu còn tưởng học trưởng có thể nhìn thấy cậu.
Nhưng cậu biết, học trưởng đã bị cậu đóng mắt Âm Dương, là không thể nhìn thấy sự tồn tại của cậu...
Nhưng mà ngay sau đó ––
“Sao bây giờ mới trở về?”
Giọng nói hơi trầm vang lên, rõ ràng là đang nói chuyện với Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu: “...”
Tông Tuế Trọng: “...”
Hai người, bốn con mắt, lại lần nữa đối diện nhau.
Tông Tuế Trọng hiếm thấy xấu hổ.
Đêm nay anh thực sự lo lắng cho an nguy của học đệ.
Sau khi học đệ trở về, trong lúc nhất thời, anh chỉ nghĩ muốn cho học đệ nhớ kỹ bài học, sau này không thể lại làm càn, liền quên mất học đệ thật ra không muốn cho anh biết thân phận, anh nên giả vờ ngây ngô mới phải.
So với Tông Tuế Trọng, người xấu hổ hơn chính là Nguyễn Tiêu.
Cậu triệu triệu không ngờ học trưởng lại có thể nhìn thấy hết!
Vậy việc cậu mang thần thân chạy vào như vậy, chẳng phải lập tức đã vạch trần áo choàng của mình sao?!
Sau đó, cậu lại nhịn không được hoảng loạn nghĩ, nhiều lần trước đây, cậu có từng cho rằng học trưởng không nhìn thấy mình mà làm lộn xộn mất mặt trước mặt anh không, có từng nói ra những lời không nên nói không, có từng...
Nghĩ tới nghĩ lui, dường như không nghĩ ra gì, mới làm lòng cậu hơi ổn định một chút.
Chính là, loại chuyện bị rớt áo lót này, vẫn là rất xấu hổ nha!
Tông Tuế Trọng mở lời trước, anh thành khẩn nói: “Xin lỗi.”
Nguyễn Tiêu sửng sốt: “Học trưởng vì sao xin lỗi?”
Tông Tuế Trọng trả lời: “Mắt Âm Dương của tôi vẫn luôn không đóng lại, nhưng vì em không muốn cho tôi biết thân phận của em, nên tôi đã không nói cho em.
Che giấu chuyện này, chung quy là tôi không đúng.”
Nguyễn Tiêu mặt phát sốt, cười gượng nói: “Sao cũng không nên là học trưởng xin lỗi, bình thường học trưởng giúp em như vậy, em còn giả vờ trước mặt anh, em mới là người làm sai...”
Tông Tuế Trọng lại nói: “Thân phận thần linh là chuyện trọng đại, em không nói là đúng.”
Nguyễn Tiêu ho khan một tiếng, không biết giải thích thế nào: “Thân phận thần linh thì rất quan trọng, nhưng em không có ý không tin tưởng học trưởng.”
Tông Tuế Trọng gật gật đầu, không nói thêm gì.
Nguyễn Tiêu cho rằng Tông Tuế Trọng trong lòng vẫn còn chút không thoải mái, liền lại nói: “Học trưởng, em thật sự không có không tin anh, chỉ là cảm thấy đột nhiên nói mình là Thành Hoàng gì đó, rất xấu hổ.
Hơn nữa Thành Hoàng này của em cũng không có gì ghê gớm, ngọn nguồn của toàn bộ sự việc còn phải nói lên từ tháng tư...”
Tông Tuế Trọng ngắt lời Nguyễn Tiêu, nói: “Nếu không tiện, không cần cố tình nói, tôi hiểu rõ sự băn khoăn của em, và cũng sẽ không vì vậy mà có ngăn cách với em.”
Anh biết tiểu học đệ đang cảm thấy có lỗi vì đã che giấu anh, nhưng anh thật sự không cho rằng tiểu học đệ có lỗi, và cũng tin tưởng tiểu học đệ tin tưởng mình.
Chỉ là anh cũng hiểu rõ, giữa người với người, cho dù tin tưởng lẫn nhau, cũng không thể nào hoàn toàn thẳng thắn thành khẩn, tổng thể vẫn có một vài bí mật.
Huống chi đây lại là thần chức có sức hấp dẫn rất lớn?
Hơn nữa, cho dù trong lòng anh có chút buồn bã thì việc tiểu học đệ đang cảm thấy áy náy vì không chủ động nói ra thân phận chân chính, đã có thể làm điểm buồn bã này của anh hoàn toàn tiêu tan.
Anh cũng không phải nhất định phải biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ trong đó.
Trong lòng Nguyễn Tiêu cũng biết mình về mặt lý lẽ không cần thiết xin lỗi, nhưng con người đều có tình cảm, sao có thể mọi thứ đều xem theo lý lẽ hay không lý lẽ?
Nói đến việc cậu vào đại học cũng không lâu lắm, ban đầu thân mật nhất không nghi ngờ gì là mấy người bạn cùng phòng, nhưng sau này theo việc cậu trở thành Thành Hoàng, nhận thức một thế giới khác, lại cùng Tông Tử Nhạc quen thuộc, trên thực tế lại cũng bởi vì Tông Tử Nhạc học lớp 12, thời gian ở chung với nó thật ra không nhiều lắm.
Ngược lại là vị Tông học trưởng này, có lẽ ngay từ đầu khi quen biết, bởi vì đối phương không tin tưởng cậu nên đã gây ra một chuyện tùy hứng, nhưng thời gian trôi qua, sự giúp đỡ của Tông học trưởng đối với cậu, còn có việc họ thường xuyên ở chung vì công việc và vì một số việc, ngược lại đã khiến mối quan hệ giữa họ trở nên vô cùng thân thiết.
Cũng chính vì sự thân thiết này, mới có thể làm cậu sinh ra cái cảm giác áy náy mà thật ra... không có gì cần thiết này.
Nhìn thấy học trưởng hiện tại đều thông cảm như vậy, Nguyễn Tiêu ngược lại hạ quyết tâm muốn kể cho Tông học trưởng nghe chuyện của mình.
Cũng coi như là một cách trút bầu tâm sự đi –– đối với những người bạn cùng phòng vẫn chưa biết về thế giới khác, cậu cũng không muốn nói quá nhiều, ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của họ.
Mà Tông Tử Nhạc tuổi còn nhỏ, cậu cũng không muốn trút bầu tâm sự với nó lắm.
Mà bí mật giấu kín lâu rồi không có ai để thảo luận, Nguyễn Tiêu chung quy vẫn lo lắng cho mình sẽ xảy ra sự cố.
Vậy chi bằng nói với Tông học trưởng đáng tin cậy nhất và tin tưởng nhất trước mắt một câu, cũng coi như là giảm bớt áp lực cho bản thân.
Hết chương 132.