Phiên ngoại: Hai ba chuyện hằng ngày
1.
Chuyện Tần Dung là đại thiếu gia Tần gia, vẫn là lúc giao lưu trong nhóm giáo dục con Tây Thiên, Tống Khanh mới biết được.
Ngày thường Tần Dung ở trong group khắc nghiệt độc miệng, ở ngoài lại là đóa hoa trên cành cao không thể chạm, một đôi mắt chỉ là nhẹ nhàng đảo qua, liền đóng băng hàn quang ba thước.
Đây còn không phải một lệnh khiến người kinh ngạc, khi nhìn thấy nhị thiếu gia Tần gia quấn lấy Tần Dung như cẩu vô lại, cằm Tống Khanh không khép được.
Y âm thầm chửi, may mắn không để Thẩm Dữ Quan tới.
Nhưng...Trách không được là anh em cùng mẹ khác cha, dính người đến không biết xấu hổ, thật là không khác lắm.
2.
Buổi tối về nhà, Tống Khanh say.
Thẩm Dữ Quan mới vừa dỗ Yến Yến ngủ xong, xuống lầu liền thấy Tống Khanh lảo đảo lắc lư bước vào.
"Tại sao lại uống rượu?"
Thẩm Dữ Quan nhanh chóng chạy tới bên Tống Khanh.
"Không liên quan đến anh..."
Tống Khanh say rượu, mềm oặt mà ngã vào lồng ngực Thẩm Dữ Quan.
Thẩm Dữ Quan bất đắc dĩ đỡ lấy Tống Khanh, đi về phía sofa, Tống Khanh không muốn trong nhà có người ngoài, cho nên người trong biệt thự Cẩm Sơn đều bị hắn đưa về nhà chính.
"Em ngoan ngoãn ngồi một lát, anh đi châm trà cho em tỉnh rượu."
Thẩm Dữ Quan lấy trà xong rồi, chỉ thấy Tống Khanh lung tung xuống tay, không biết trong miệng đang nhắc mãi cái gì đó.
Hắn sáp đến gần, lời nói của Tống Khanh khi say rượu dần dần rõ ràng, "Tên lừa đảo..."
"Thẩm Dữ Quan...Anh cái tên lừa đảo..."
Sau khi Tống Khanh say rượu, hết sức đáng yêu, nhìn thấy Thẩm Dữ Quan không nhịn được muốn gặm mặt y, hắn tiến đến bên môi Tống Khanh, thấp giọng hỏi: "Anh lừa em cái gì?"
"Anh...Tự trong lòng anh rõ ràng!"
"Em không nói, sao anh biết được chứ?
Hửm?
Anh lừa em cái gì?"
"Anh gạt em sinh con cho anh...Sinh thật nhiều..."
Tống Khanh oan ức mà chép miệng, hãy còn khóc nức nở, đứt quãng nói: "Em sinh rất nhiều...Sắp thành heo mẹ rồi..."
Thẩm Dữ Quan phụt cười, say đến nằm mơ.
"Anh còn cười..."
Tống Khanh giãy giụa muốn đấm Thẩm Dữ Quan, "Em không sinh!
Thích sinh thì tự mà sinh!"
"Được."
Thẩm Dữ Quan dịu dàng mà nắm lấy tay Tống Khanh, dỗ dành nói, "Không sinh không sinh."
"Anh sinh!"
Tống Khanh quay đầu, cào loạn quần áo của Thẩm Dữ Quan, "Anh đẹp như vậy...Anh sinh..."
Thẩm Dữ Quan nhướng mày, tùy ý để Tống Khanh đè ở trên người mình, ngẩng đầu ôn nhu triền miên liếm vành tai Tống Khanh, "Được, anh sinh con cho em."
3.
Cuối cùng, vẫn là Tống Khanh bị bắt giữ con của Thẩm Dữ Quan.
4.
Bạn mới của Tống Khanh.
Là một Omega.
Thường xuyên cũng không có việc gì tìm Tống Khanh nói chuyện phiếm.
Tống Khanh có một thói quen xấu, có tin nhắn sẽ lập tức trả lời, mặc kệ là của ai, không trả lời trong lòng y sẽ khó chịu, ngẫu nhiên nói chuyện cùng Thẩm Dữ Quan, tiếng báo tin nhắn vang lên, y cũng sẽ trả lời tin nhắn trước.
Ban đầu Thẩm Dữ Quan không quá chú ý đến vấn đề này.
Cho đến khi Tống Khanh cùng hắn nùng tình mật ý, đang muốn bắt đầu ư hừ, nghe được tiếng tin nhắn vang lên, cũng phải trả lời ngay lập tức.
Thẩm Dữ Quan xù lông.
Không biết xui xẻo sao, người gửi tin nhắn vừa lúc là Omega kia.
Thẩm Dữ Quan xụ mặt: "Muốn cậu ta, hay là muốn anh?"
Tống Khanh vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: "Cậu ấy chỉ là bạn thôi."
"Bạn?
Bao nhiêu mâu thuẫn nội bộ!
Đều là bạn đến tạo nghiệt."
Thẩm Dữ Quan hỏi lại một lần nữa, "Muốn cậu ta, hay là muốn anh?"
Tống Khanh thấy Thẩm Dữ Quan sắp tức giận rồi, lập tức nhấc tay đầu hàng, "Em sai rồi, không có lần sau nữa đâu, chồng à..."
"Đm."
Thẩm Dữ Quan chửi nhỏ một câu, "Em chơi xấu."
Tống Khanh nghiêm túc gật gật đầu, "Vậy có tác dụng không?"
"Đưa điện thoại cho anh."
Thẩm Dữ Quan kiên định, hắn bổ sung nói, "Anh không xóa cậu ta, anh không phải loại người này."
Tống Khanh ngoan ngoãn dâng điện thoại lên, trước tiên chưa nói đến Thẩm Dữ Quan không phải loại người này, cho dù Thẩm Dữ Quan hủy kết bạn với người này, Tống Khanh cũng sẽ không nói cái gì, nhiều nhất chính là hắn phải đi xin lỗi.
Tống Khanh chỉ nhìn thấy anh trai Thẩm Dữ Quan tự chụp mấy tấm ảnh, cúi đầu không biết mân mê cái gì, mân mê nửa ngày, rồi sau đó trả điện thoại lại cho Tống Khanh.
"Ngủ thôi."
Tống Khanh nhìn di động, không hiểu ra sao.
Thẳng đến ngày nọ, Tần Dung đã gửi cho y một tấm hình.
Tần Dung: "Thật là anh em ruột."
Tống Khanh tập trung nhìn vào, nửa ngày mừng rỡ không lấy lại tinh thần.
Thì ra, Thẩm Dữ Quan tự chụp ảnh mình, đăng lên vòng bạn bè của Tống Khanh.
【 Đừng tìm vợ tôi nói chuyện phiếm nữa. 】
5.
Cách làm của Thẩm Dữ Quan cực kỳ ấu trĩ.
Tống Khanh vì việc này cười Thẩm Dữ Quan ba ngày.
Nhưng Thẩm Dữ Quan thành công sửa lại thói quen xấu của Tống Khanh.
6.
Tính tình của Thẩm Dữ Quan không tính là tốt, khi cãi nhau cùng Tống Khanh, chỉ biết lạnh mặt, giống như ai thiếu nợ hắn 800 vạn.
Nhưng --
"Rời giường, ăn cơm."
"Quần áo ở tủ đầu giường bên cạnh."
"Di động em tối hôm qua không sạc, anh đã sạc cho em rồi, ở phòng khách đừng tìm lung tung."
"Bên ngoài trời mưa, anh đưa Yến Yến đi học."
Cho dù xảy ra chuyện gì, Thẩm Dữ Quan chỉ biết lạnh mặt, tuyệt đối sẽ không bỏ lại Tống Khanh.
Thẩm Dữ Quan nhìn Tống Khanh, chỉ chỉ mặt mình.
Tống Khanh hỏi, "Làm gì?"
Thẩm Dữ Quan lãnh đạm nói, "Nụ hôn buổi sáng."
Tống Khanh không kìm nén được ý cười, "Không phải anh giận sao?"
Thẩm Dữ Quan không tỏ ý kiến, "Giận thì giận, hôn thì hôn chứ."
Tống Khanh cò kè mặc cả, "Em đây hôn xong rồi thì không được giận nữa."
Thẩm Dữ Quan híp mắt nhìn chằm chằm Tống Khanh một hồi, bỗng nhiên cúi đầu, mổ một cái ở trên môi Tống Khanh, "Anh hôn vậy."
Nói xong đao to búa lớn rời đi.
"Quỷ hẹp hòi."
7.
Ngày nọ, Trọng Dật lấy cớ thất tình, hẹn Thẩm Dữ Quan ra ngoài uống rượu, Thẩm Dữ Quan vốn định từ chối, nhưng Tống Khanh mang theo Yến Yến về Xuân Lăng, hắn ở nhà một mình, ăn không ngồi rồi, Trọng Dật lại muốn chết muốn sống, lúc này Thẩm Dữ Quan mới đáp ứng.
Hắn đẩy mở cửa, tay trái Trọng Dật là một Omega thanh thuần, tay phải là Omega diễm lệ, nào có nửa phần bộ dáng thất tình.
Thẩm Dữ Quan bước chân một đốn, mùi nước hoa nồng đậm khiến hắn khó chịu, xoay người đã muốn đi.
Trọng Dật mắt sắc, gọi Thẩm Dữ Quan lại.
"Lão tam, tới rồi còn tính toán hả?
Không đủ nghĩa khí!"
Thẩm Dữ Quan căng da đầu ngồi xuống, Omega bên tay Trọng Dật, thấy hắn cao lớn anh tuấn, nhịn không được dựa vào người hắn.
Bàn tay Thẩm Dữ Quan nhẹ nâng, ngừng động tác của Omega, "Tôi có vợ rồi."
Omega cười khẽ, "Tới nơi này của chúng tôi, mười người thì chín người đã có vợ."
Thẩm Dữ Quan lễ phép cười, "Tôi bị dị ứng với Omega."
Omega ngượng ngùng, lui sang một bên.
Trọng Dật buông Omega trong lồng ngực ra, phất tay nói, "Được rồi, các cậu đi xuống đi."
Người đã đi hết, Trọng Dật nhìn Thẩm Dữ Quan nhướng mày, "Đừng có làm vẻ mặt đau khổ đấy nữa, ông trời ơi, tôi đây muốn đưa cậu tới tiêu khiển, cậu thì hay rồi, làm như tôi ép cậu đi bán vậy."
Thẩm Dữ Quan nghiêng nghiêng ngó hắn liếc mắt một cái, "Tôi xuống đến biển, cũng không có người mua."
Trọng Dật há một tiếng, "Có người khẳng định sẽ mua cậu đấy!"
"Hửm?"
"Vợ cậu chứ sao!"
"A."
Thẩm Dữ Quan nhấp ngụm rượu, "Em ấy không cần ra giá, tôi miễn phí."
Trọng Dật run lên một thân nổi đầy da gà, "Đm, tôi không chịu nổi cậu đâu!
Uống rượu, uống rượu, ông đây thất tình còn bị thồn cẩu lương vô mồm nữa."
8.
Thẩm Dữ Quan tửu lượng kém, mọi người đều biết.
Cho nên, Trọng Dật còn chưa uống sướng mồm, Thẩm Dữ Quan đã say đến mơ mơ màng màng.
"Vợ à..."
Thẩm Dữ Quan ôm di động, ngồi xổm bên cạnh ghế lô, "Anh nhớ em..."
"Xin chào, số điện thoại ngài vừa gọi --"
"...Tại sao vợ tôi không nhận điện thoại của tôi?"
"Đại ca, rạng sáng một giờ?"
Trọng Dật trợn trắng mắt, "Vợ cậu không đi ngủ sao?"
"A..."
Thẩm Dữ Quan gật gật đầu, giãy giụa thân mình bò dậy.
"Vợ tôi còn đang ở Xuân Lăng...Tôi đi Xuân Lăng tìm em ấy..."
"Đi cái đầu cậu."
Trọng Dật hắn rốt cuộc làm nên tội phi pháp gì, Thẩm Dữ Quan lại có cái tửu lượng chó má này.
"Không đi đầu cậu..."
Chân Thẩm Dữ Quan mềm nhũn, té trên sofa, lẩm bẩm, "Đi Xuân Lăng..."
Một mình Trọng Dật thật sự không trị được Thẩm Dữ Quan, lại ra ngoài gọi mấy Omega lúc trước trở lại, nói bọn hắn thu thập Thẩm Dữ Quan, còn mình chạy đi hút thuốc.
Omega kia bị cự tuyệt trong lòng vẫn luôn không phục, liền đứng ở bên cạnh, giả vờ hỗ trợ.
Mặt khác hai người còn lại lại bị gương mặt của Thẩm Dữ Quan làm thất điên bát đảo, hận không thể có được đêm xuân ngay tại chỗ.
"Đừng chạm vào tôi."
Rõ ràng vẫn đang say, mà khi tay Omega vươn tới dìu hắn, hắn lập tức phân biệt ra được, "Cậu...Không phải vợ của tôi."
Omega mỹ mạo hỏi, "Vợ của anh có đẹp hơn tôi không?"
Thẩm Dữ Quan đến nhìn cũng lười nhìn cái bộ dáng ưỡn ẹo của cậu ta, chỉ lo cúi đầu gọi điện cho Tống Khanh.
Rốt cuộc, khi Thẩm Dữ Quan gọi đến cuộc gọi thứ bảy, điện thoại cũng gọi được.
"Hửm?
Sao anh còn chưa ngủ?"
"Đi với Trọng Dật...Uống rượu, anh lập tức...Về nhà."
"Được."
Tống Khanh đồng ý, đang chuẩn bị mở miệng, lại phát hiện bên cạnh Thẩm Dữ Quan có tiếng cười oanh oanh yến yến, "Anh uống say rồi?"
"Ừm...Tôi tới Xuân Lăng tìm em..."
Thẩm Dữ Quan đẩy cánh tay duỗi tới, "Vợ à...
Chờ anh..."
Tống Khanh lại hỏi, "Anh đang ở đâu?"
Thẩm Dữ Quan mơ hồ báo địa chỉ, còn chuyện sau đó, hắn đã không còn ý thức.
Trọng Dật chơi ở trong hồ rượu nửa ngày, đột nhiên nghĩ đến Thẩm Dữ Quan còn bị hắn ném ở ghế lô, vô cùng lo lắng vọt trở về.
Nếu là đã xảy ra chuyện uống rượu làm loạn, Thẩm Dữ Quan tỉnh lại sẽ đánh chết hắn.
Trọng Dật rùng mình một cái.
Hắn đi đến cửa ghế lô, bên trong truyền đến tiếng đứt quãng, giọng suyễn thanh nghẹn ngào, Trọng Dật là người từng trải, vừa nghe liền sáng tỏ.
Tạo nghiệt rồi.
Hắn run rẩy xuống tay, chuẩn mua bảo hiểm cho mình.
Bảo hiểm mới vừa mua xong, Trọng Dật chuẩn bị rít điếu thuốc, chỉ thấy ba Omega quen mắt đi tới.
"Cậu cậu cậu...!"
Ba bọn họ ở bên ngoài, vậy trong ghế lô kia là ai?
Chẳng lẽ tùy tiện kéo người qua đường?
Trọng Dật run rẩy môi, "Thật...Kích thích..."
Hắn cảm thấy mười điếu thuốc cũng không áp được kinh ngạc của hắn.
9.
Hôm sau, sau khi Thẩm Dữ Quan thanh tỉnh, mặt đều xanh.
Đầy đất bừa bãi, cùng người bên cạnh lộ ra nửa thân thể trần chuồng, dùng ngón chân mà nghĩ, Thẩm Dữ Quan cũng biết đã xảy ra cái gì.
Tay hắn run rẩy, mở di động ra, nhìn nhật ký cuộc gọi cuối cùng, là Tống Khanh.
Bên cạnh phát ra âm thanh, tay bật lửa châm thuốc lá của Thẩm Dữ Quan cứng lại, hắn lạnh lùng nói: "Cút."
Hiện tại Thẩm Dữ Quan hận không thể chém chính mình.
Người nọ không bị dọa sợ, ngược lại dán cánh tay vào Thẩm Dữ Quan, dính sát vào hắn.
Hắn trở tay chế trụ bả vai người nọ, hung tợn mà quát.
"Nghe không hiểu tiếng người sao?
Tôi mẹ nó --"
"Tống -- Tống Khanh?!"
Tống Khanh khẽ cười nói, "Anh muốn em cút đi đâu?"
"Em không phải...Không phải ở..."
Tống Khanh nhặt quần áo của mình, mặc vào, "Em về tối hôm qua."
"Anh..."
Kinh hãi lại đại hỉ mà, tuy là Thẩm Dữ Quan cũng thất thanh.
Tống Khanh cúi đầu khẽ hôn Thẩm Dữ Quan, "Tối hôm qua anh làm em rất vừa lòng, về nhà đi."
"Em không tức giận?"
Thẩm Dữ Quan hỏi.
Tống Khanh nghi hoặc: "Tại sao em phải tức giận?"
"Nếu không phải em...Anh..."
Giọng nói Thẩm Dữ Quan run run, "Anh tin anh có thể khống chế được chính mình, nhưng...Anh sợ hãi một phần vạn ngoài ý muốn."
Tống Khanh: "Em tin tưởng anh."
10.
Đến sau đó, ngay cả tiệc rượu bình thường Thẩm Dữ Quan cũng không chịu đi.
Cho dù Tống Khanh nói cho Thẩm Dữ Quan, buổi tối ngày hôm đó, trừ bỏ y, ai cũng không dựa gần hắn.
Hắn giống như là mãnh thú nổi điên, chỉ chịu để Tống Khanh bước vào lãnh địa của mình.
Mà ba Omega quả thực bị dọa đến hồn bay phách lạc.
11.
Trong ngày kỉ niệm kết hôn, Tống Khanh nhận được tấm ảnh kết hôn của y và Thẩm Dữ Quan một lần nữa.
Tấm ảnh to gấp ba lần trước đây, bức tường trắng phòng khách bị chiếm chỗ.
Tống Khanh nhìn ảnh chụp, có chút xuất thần.
Thẩm Dữ Quan ở phía sau ôm lấy y.
"Em đang nghĩ cái gì thế?"
"Nghĩ câu hỏi anh hỏi em lúc trước, nếu được chọn lại một lần nữa, em có lựa chọn sẽ quen biết anh không?"
Thẩm Dữ Quan hôn hôn thái dương Tống Khanh, "Vậy em có không?"
Tống Khanh kéo tay Thẩm Dữ Quan qua, móc một chiếc nhẫn từ trong túi ra, đeo vào ngón áp út của Thẩm Dữ Quan.
Đây là bị y giấu ở phòng kho, chiếc nhẫn cưới nhiều năm trước.
Y siết chặt tay Thẩm Dữ Quan tay, "Cho dù phải chọn bao nhiêu lần, em đều yêu anh --"
Tống Khanh: "Từ đầu chí cuối."