Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/HOÀN] Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật

[Đm/Hoàn] Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật
Chương 179: Ngoại truyện: Quý Thịnh x Hoắc Lăng (2)


Hoắc Lăng trợn mắt há mồm.

Thật lòng là, trước khi đề cập chuyện này với Quý Thịnh, Hoắc Lăng đã nghĩ đến vô số khả năng, nhưng chỉ có một loại mà anh không bao giờ nghĩ đến, lại là tình cảnh là hiện anh phải đang đối mặt!

Vãi nồi.

Ai mà ngờ được?

Hả?

Có đầu óc của ai mà nghĩ ra được, Quý Thịnh cứ vô tình hay cố ý nhìn anh, trong buổi họp cũng gọi anh phát biểu ý kiến, trong một vài trường hợp cũng hay chăm sóc anh, là bởi vì...

Muốn nhận anh làm con nuôi kia chứ!

Vãi!

Cả chưởng!

Nếu mà nói chuyện này với mấy đứa bạn thân, kiểu gì thì kiểu, bọn họ sẽ cười cho thúi đầu!

Anh chắc chắn sẽ biến thành trò cười!

Trong ba năm rưỡi, chắc chắn tất cả anh em đều có thể lôi chuyện này ra cười nhạo anh!

Mặt Hoắc Lăng hết xanh lại trắng, còn muốn tìm thử có cái hố nào để chui xuống cho lành.

Anh hận mình không thể quay người mười phút trước để khỏi đi tìm Quý Thịnh gì hết, chim cút xa chừng nào tốt chừng ấy!

Vậy mà có vẻ Quý Thịnh lại chẳng để ý mấy đến sắc mặt Hoắc Lăng, còn nói: "Thật ra chuyện là thế này..."

Quý Thịnh kể khái quát lại về giấc mơ kia.

Cả người Hoắc Lăng treo ngược cành cây, hoàn toàn chẳng buồn chú tâm vào mấy chuyện này, thậm chí anh còn chẳng biết Quý Thịnh đang nói cái gì nữa.

Đợi Quý Thịnh nói xong hết, anh vẫn cứ đực cái mặt như con nai vàng ngơ ngác.

Quý Thịnh: "Cậu hiểu chưa?"

Hoắc Lăng chẳng hiểu mô tê gì: "Hả?"

Quý Thịnh: "..."

Quý Thịnh cũng biết việc này thực sự khó mà khiến người ta chấp nhận được, nên cũng lặp lại lời mình một lần, rồi: "Nhưng mà, chúng đều chỉ là mơ chứ không phải hiện thực.

Mới nãy tôi hỏi câu kia, chủ yếu là vì giấc mơ này đã khiến tôi khốn đốn một quãng thời gian rồi, nhưng tôi lại chẳng có ai để giải tỏa, mà đúng lúc cậu đã đến hỏi tôi, nên tôi mới nói chuyện này cho cậu nghe."

Hoắc Lăng gật đầu theo bản năng: "...

Ồ, tôi hiểu rồi."

Hoắc Lăng gần như chân tay bước cùng một bên khi quay về buổi tiệc. cậu bạn tốt thấy Hoắc Lăng xuất hiện là Quý Thịnh lập tức xuất hiện theo sau, còn bắt lấy bả vai Hoắc Lăng nói gì đó mới rời đi, dây ăng-ten hóng chuyện lập tức dựng thẳng lên.

Bạn tốt chạy nước rút một trăm mét đến: "Sao hả?

Đoàn trưởng Quý nói gì với cậu vậy?

Hoắc Lăng: "..."

Chuyện này một lời khó nói hết quá.

Huống chi vừa nãy Quý Thịnh đã nói với anh, vì giấc mơ này quá kỳ lạ, cứ không ngừng gặp đi lặp lại như một dạng tiên đoán điều gì đó, nên tốt nhất là Hoắc Lăng đừng nói chuyện này ra cho người nào biết nữa...

Tất nhiên, dù Quý Thịnh không nhắc thì Hoắc Lăng cũng thấy chẳng thể nào xổ ra cho người khác biết chuyện được!

Nên anh chỉ có thể gượng cười đáp: "Không có gì đâu."

"Sao mà không có gì!"

Bạn tốt sốt ruột: "Anh ấy đáp lại cậu thế nào?

Chẳng lẽ không đồng ý?

Sao mà được?

Rõ ràng là anh ấy để ý cậu trước, nếu cậu đã mở lời rồi thì sao mà anh ấy lại không đồng ý kia chứ!"

Có mấy người bạn khác đang từ từ đến gần, châu đầu ghé tai.

Hoắc Lăng chẳng biết nói gì khác ngoài: "...

Hồi nãy tôi không có hỏi."

"Sao cậu lại không hỏi?"

"Ặc.

Con trai à, con thay đổi rồi, như thế này đâu có được.

Bình thường cậu luôn xông pha xử đẹp mấy tên Trùng tộc lẫn đạo tặc trước nhất mà, sao bây giờ chỉ một vấn đề này cũng không hỏi được thế?"

Hoắc Lăng vừa nghe thấy từ "con trai" này là đôi mắt tức khắc đỏ ửng lên, anh bực bội: "Cậu dám gọi tôi một tiếng 'con trai' nữa xem!

Có biết lịch sự không đấy hả?

Hả?

Có biết đạo làm người không?

Sao lại tùy tiện gọi người khác như thế?"

Người nọ giật bắn mình, trao đổi ánh nhìn với một người bạn khác.

Chuyện gì thế này?

Ngày thường, lâu lâu họ cũng tự xưng mình là ba của đối phương, nhưng mà... làm gì có ai vì chuyện này mà tức giận chứ.

Ai cũng hiểu đây chỉ là đùa thôi mà.

Nhưng trông thấy tâm trạng của Hoắc Lăng hơi lạ nên người nọ vẫn lên tiếng xin lỗi trước: "Xin lỗi nha, Hoắc Lăng.

Mai mốt tôi sẽ không nói vậy với cậu nữa."

Hoắc Lăng thấy hơi mệt tâm.

Anh phất phất tay, lau mặt một cái: "Xin lỗi nhé, mới nãy... tâm trạng tôi hơi bất ổn.

Không có gì đâu, cậu đừng để ý đến tôi nhé."

Mọi người đều là lính quân đoàn, biết đâu một ngày nào đó, đồng chí của họ sẽ trở thành ân nhân cứu mạng của mình chứ?

Nên tất nhiên người nọ sẽ không ghi hận Hoắc Lăng vì chuyện thế này rồi.

Huống chi hiện giờ trông Hoắc Lăng cũng không ổn mấy.

Ai mà không có lúc tâm trạng bấp bênh?

Bạn tốt lo lắng bảo: "Hoắc Lăng, nếu thấy khó chịu thì qua bên cạnh nghỉ ngơi một chút đi?"

"Ừm."

Hoắc Lăng ngồi một thân một mình trong góc nhỏ, sầu không nói nên lời.

Sao mà.

Anh vất vả lắm mới...

Anh còn tưởng mình đã gặp được mùa xuân thứ hai, thế mà không thể ngờ được là...

Hoắc Lăng thở dài, thở dài ngao ngán.

Ngay tối hôm đó, Hoắc Lăng cũng mơ thấy một giấc mộng dài.

...

Mà cảnh tượng trong mộng, giống y đúc những gì Quý Thịnh nói!

Anh thật sự trở thành con nuôi của Quý Thịnh!

Khi đó anh gọi Quý Thịnh "ba nuôi" hết lần này đến lần khác đến là trơn tru, đến Văn Gia Ngọc cũng theo anh mà gọi giống vậy.

Ba nuôi, ba nuôi, ba nuôi.

...

Sau khi Hoắc Lăng tỉnh lại, bàng hoàng đến mức không tưởng, còn thấy muốn ói nữa.

Trời vừa rạng sáng, anh đã đi tìm đoàn trưởng Quý, bị lính gác cửa ngăn lại: "Chào anh, xin hỏi Đoàn trưởng Quý..."

"Anh ấy hiện không có ở đây.

Bên Đế Đô tìm anh ấy có việc, nên phải hai, ba ngày sau mới quay về."

"Ồ, Tôi cảm ơn."

Mấy ngày kế, lòng Hoắc Lăng chẳng sao bình tĩnh nổi.

Một buổi đêm nọ.

Hoắc Lăng không muốn đi ngủ luôn.

Anh bị giấc mộng quái đản kia hành hạ mấy buổi tối liền rồi, vành mắt gấu trúc hết cả.

Nếu như anh không ở với các đồng đội cả ngày, mọi người cùng ngủ ở một cái ký túc xá thì e là sẽ bị cười nhạo vì sống cú đêm quá ấy chứ.

Quá đáng sợ.

Hoắc Lăng trùm kín chăn tự thôi miên bản thân.

Bỗng dưng, anh thấy trong vòng tay của mình có một danh bạ đang sáng.

...

Là Tử Thành.

Là một người tốt bụng lúc Hoắc Lăng còn ở hệ tinh hà H-310, khi anh say túy lúy vì biết được Văn Gia Ngọc cắm cho mình cái sừng, người này đã giúp đỡ đưa anh vào phòng nghỉ của quán rượu.

Người này...

Dù sao sau này mình với anh ta cũng không gặp mặt nhau nữa.

Nếu nói cho anh ta nghe những chuyện kia, chắc là được nhỉ?

Nghĩ thế, Hoắc Lăng bèn bắt đầu sắp xếp lại ngôn từ.

Đầu bên này, số máy phụ của Quý Thịnh bỗng vang lên.

Mấy ngày nay anh đều phải chôn chân ở trụ sở chính tại Đế Đô, bị mấy ông già kia quấy rầy phiền gần chết nên thẳng thừng tắt máy số chính thức trong vòng đeo tay, đổi sang số phụ thỉnh thoảng hay dùng trước kia, thế là yên tĩnh hẳn.

Nhưng hôm nay sao lại có người tìm?

Quý Thịnh nhìn lướt qua.

...

Thế mà lại là Hoắc Lăng.

Hoắc Lăng: /Tử Thành, anh có rảnh không?

Tôi có chút chuyện muốn hỏi ý kiến của anh./

Quý Thịnh nhướng mày: /Chuyện gì?/

Hoắc Lăng bên đầu kia mãi mà vẫn chưa hồi âm, Quý Thịnh cũng không để tâm lắm.

Anh rửa mặt xong xuôi, đang nằm trên giường định vào giấc thì vòng tay bỗng vang lên lần nữa.

Vừa mở ra nhìn.

Ặc.

Một biển trời chữ.

Hoắc Lăng: /Chuyện là thế này.

Tôi có một cấp trên, dạo trước thái độ của anh ta kỳ quái lắm, cứ lén la lén lút nhìn tôi, nên tôi với bạn bè tôi cứ tưởng là người ta để ý tôi rồi.

Nào có ngờ anh ta lại bảo muốn nhận tôi làm con nuôi của anh ta.

Còn bảo là nằm mơ, thấy tôi trong mơ là con nuôi của anh ta.

Tôi cứ tưởng là anh ta điêu, nhưng không ngờ ấy vậy mà là thật, tôi cũng mơ thấy những chuyện như thế./

/Chuyện này có vẻ bất thường quá./

/Tử Thành, anh thấy nếu như anh ta mà hỏi tôi, thì liệu tôi có nên thật sự nhận anh ta làm ba nuôi không?/

/Ôi trời ạ./

/Trước đấy, tính ra thì tôi cũng có tí thiện cảm với anh ta đấy.

Lúc ấy tôi tìm gặp anh ta, vốn đã nghĩ là nếu như anh ta thật sự thích mình thì tôi với anh ta liệu có nên thử ở bên nhau hay không.

Kết quả ngả ngửa, lại phát triển thành thế này.

Hóa ra tất cả đều là tôi tưởng bở, nghĩ nhiều quá./

/Bây giờ tôi ngĩ đi nghĩ lại còn thấy khó tin nữa mà./

Quý Thịnh ngẩn ra, nằm ngay đơ trên giường.

Mà Hoắc Lăng bên này cũng đang thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của Tử Thành.

Có lẽ là vì nghĩ rằng mình và Tử Thành chẳng qua là bạn trên mạng, nên Hoắc Lăng cũng bộc bạch hơn một chút.

...

Nhưng mà có chuyện gì xảy ra rồi?

Sao anh ta chưa trả lời lại?

Vì mình nói giản lược quá à?

Hay là Tử Thành cũng cảm thấy chuyện này quá ảo?

Hoắc Lăng cũng tự thấy chuyện này quá sức tưởng tượng, chứ đừng nói là người khác.

Ngón tay anh giật giật, lại tiếp tục gõ chữ để trình bày lại tình huống khi đó lẫn bày tỏ tâm trạng của mình.

Anh nhìn thời gian, đã cách tin nhắn đầu tiên anh gửi một tiếng đồng hồ rồi.

Sao Tử Thành còn chưa trả lời?

Đang ngủ à?

Hay là ngồi phi thuyền?

Hoắc Lăng nằm trên giường lăn qua lăn lại mấy hồi mới dần rơi vào giấc ngủ say.

Sáng hôm sau, Hoắc Lăng kiểm tra tin nhắn, nhận ra bên trong vẫn im lìm như chết.

Haiz.

Không lẽ Tử Thành kéo mình vào danh sách đen rồi à?

Hoắc Lăng cũng chẳng tiện dò hỏi, chỉ đành vờ như tối hôm qua chẳng có chuyện gì xảy ra.

Mà hôm nay, đoàn trưởng Quý cuối cùng cũng đã quay lại.

Khi Hoắc Lăng còn do dự có nên đến tìm Quý Thịnh để nói cho anh ta biết chuyện mình cũng nằm mơ hay không, Quý Thịnh đã đến gặp anh trước.

Sau khi Quý Thịnh đi vào phòng ký túc xá thì cực kỳ tự nhiên ngồi xuống một băng ghế trước mặt Hoắc Lăng.

Đồng tử có màu hơi nhạt nhìn Hoắc Lăng một lúc mới cụp mắt, hàng mi dài che giấu tâm tư: "Nghe bảo cậu tìm tôi."

"...

Phải."

Thế là Hoắc Lăng kể với anh chuyện mình nằm mơ, rồi lầm bầm: "Một giấc mơ, nếu chỉ lặp lại một hai lần thì còn có thể là mơ.

Nhưng nếu như cứ liên tục diễn ra thì có hơi kỳ lạ...

Thế nhưng giấc mơ đó hoàn toàn trái ngược với hiện thực.

Đoàn trưởng à, có phải là có một thế giới song song đang vận hành hay không?"

"Có khi là vậy."

Quý Thịnh gật đầu.

Sau khi Hoắc Lăng trao đổi với Quý Thịnh vài câu thì uyển chuyển nói: "Thật ra thì tôi tìm anh là vì chuyện nằm mơ này."

Vẻ mặt Quý Thịnh có hơi lạ: "...

Không có gì khác?"

Hoắc Lăng lắc đầu: "Không có."

"Ồ."

Quý Thịnh đáp lại, nhưng chẳng chịu đi.

Hoắc Lăng lập tức như ngồi trên đống lửa, bèn đứng dậy, nói: "Vậy để tôi rót cho anh ly nước."

"...

Được."

Hoắc Lăng cũng không thẳng thừng đuổi khách, Quý Thịnh cứ ở đấy không chịu đi.

Hai người ngồi trúc phòng ký túc anh-tôi, tôi-cậu hồi lâu, đến khi những binh lính khác đến gọi Hoắc Lăng huấn luyện chung, Hoắc Lăng mới như trút được gánh nặng mà vội bảo: "Đoàn trưởng Quý, tôi đi huấn luyện với họ trước."

Quý Thịnh đứng dậy, nhìn Hoắc Lăng như có điều gì sâu xa, đáp: "Bây giờ sức mạnh tinh thần của cậu là cấp S, bọn họ cũng không đánh lại cậu.

Hay là cậu đọ sức với tôi đi."

Hoắc Lăng: "...

Được."

Hoắc Lăng vừa đi vừa nghĩ, biết thế khỏi đi tìm Quý Thịnh cho rồi.

Bây giờ mọi thứ gượng gạo quá.

Quý Thịnh đứng bên cạnh dừng chân, xếp hàng cùng Hoắc Lăng.

Anh nghiêng đầu nhìn Hoắc Lăng.

Vẻ ngoài Hoắc Lăng rất đẹp trai, so với toàn quân đoàn thì cũng là loại nổi bật hơn người.

Mắt to mày rậm, bây giờ, ánh mắt đang nhìn thẳng về trước trông cực kỳ sắc bén, lúc đi bộ cũng rất có tinh thần.

Ngày thường tiếp xúc giao tiếp với nhau cũng thấy khá tốt.

Quý Thịnh cũng vừa đi vừa nghĩ, không ngờ Hoắc Lăng lại thích mình...

Anh đã độc thân bao lâu nay, chưa từng có hảo cảm với ai.

Nhưng nếu Hoắc Lăng tỏ tình thì anh thấy mình có thể thử một phen xem sao.
 
[Đm/Hoàn] Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật
Chương 180: Ngoại truyện: Quý Thịnh x Hoắc Lăng (Kết thúc)


Người nào cũng có suy nghĩ quỷ dị trong đầu, nhưng đến khi đối chiến với nhau thì không hề lơ là chút nào, trông cứ như muốn đưa đối phương vào chỗ chết.

Chiến đấu không phải chuyện đùa, bây giờ luyện tập càng nhiều thì sau này khả năng tùy cơ ứng biến trên chiến trường mới được trời độ cho, tỷ lệ sống sót mới cao hơn chút.

Sau mấy trận đấu, cả hai đều thấy rạo rực phấn khởi.

Một thời gian sau, cả hai cứ như trói vào nhau vậy, đi đâu làm gì cũng chung một chỗ.

Tất nhiên, buổi tối đi ngủ vẫn ai về nhà nấy.

Cậu bạn tốt trông thấy thế thì bắt đầu giễu cợt: "Tôi thấy bây giờ không phải là đoàn trưởng thích cậu nữa, mà đôi bên đều có ý với người kia đấy?

Khi nào mới tính cho bọn tôi uống rượu mừng hả?"

Hoắc Lăng nghĩ đến buổi trò chuyện về "con nuôi" với Quý Thịnh thì lắc đầu, nói nghiêm túc: "Đừng có nói bậy bạ.

Tôi với đoàn trưởng Quý rất trong sạch, nếu lỡ có người nào thích đoàn trưởng Quý nghe thấy thì thế nào hả?"

Bạn tốt: "Vậy cậu tính khi nào thì đi hỏi đoàn trưởng có ý gì?

Biết đâu người ta thực sự có cảm tình với cậu đấy?

Được thế thì sau này hai người có thể danh chính ngôn thuận "bớt trong sạch" rồi."

"Phải đó."

"Ha ha ha, tôi còn đang chờ Hoắc Lăng hỏi đây này."

Hoắc Lăng: "Không đời nào."

"Cậu không hỏi sao mà biết được?"

Hoắc Lăng phẩy phẩy tay: "Chuyện này không giống như mấy người nghĩ đâu.

Thời gian gần đây tôi với đoàn trưởng Quý ở cạnh nhau nhiều, dù không hỏi nhưng tôi hiểu rồi.

Hóa ra là đoàn trưởng Quý thấy sức mạnh tinh thần của tôi cao, có tố chất phát triển.

Không phải mấy ngày nay mọi người đều thấy à?

Đoàn trưởng lúc nào cũng kéo tôi đi huấn luyện là vì không muốn tôi lãng phí sức mạnh tinh thần cấp S.

Đợi khi khi bên phía Đế Đô phân phát thêm một lô thuốc tăng cường sức mạnh tinh thần mới thì sức mạnh tinh thần của tôi có thể cũng sẽ giống đoàn trưởng Quý, lên tới S+."

"...

Hóa ra là thế."

"Nhưng thế thì tôi lại thấy còn kỳ quái hơn nữa.

Nếu chỉ có thế thôi thì lần trước cậu đi hỏi, anh ta cứ nói cho cậu biết là được, tự dưng tránh né cậu làm gì?"

"Đúng đó, chỗ này đúng là quái lạ thật."

Hoắc Lăng nhún vai: "Tôi biết thế nào được, hay mấy cậu thử đi hỏi đoàn trưởng Quý đi?"

Người nọ lắc đầu ngay tắp lự: "Thôi không dám đâu."

Đoàn trưởng Quý lạnh lùng như băng ấy.

Ai mà dám hỏi.

Hoắc Lăng tìm được một lý do tốt thế liền đắc chí.

Sau này có ai hỏi đến chuyện này thì anh cứ vậy lấp liếm cho qua chuyện.

Lâu dần, cũng chẳng còn ai nhắc về vấn đề này nữa.

Huống chi, thời gian gần đây, Quý Thịnh quả thật không còn có hành vi mập mờ nào nữa.

Cứ như thật sự chỉ vì nhìn trúng sức mạnh tinh thần của Hoắc Lăng thôi.

Một tháng trôi qua.

Mấy ngày này, Quý Thịnh luôn theo lệ thường đến tìm Hoắc Lăng huấn luyện.

Những gì Hoắc Lăng nói với chúng bạn đều chỉ là bịa đặt thôi, nên khi nghĩ về việc dạo này Quý Thịnh bỗng dưng đến tìm anh thường xuyên thế này thì anh lại không nhịn được lén nhìn Quý Thịnh mấy lần.

Còn thầm nghĩ, không lẽ đoàn trưởng Quý thật sự xem anh là con trai, nên mới tỏ ra ân cần như vậy?

...

Đậu mèn, nhưng mình có muốn làm con trai Quý Thịnh đâu.

Dường như lại trở về với tình hình lần trước – Hoắc Lăng chẳng biết nên mở lời hỏi thế nào.

Lỡ như Quý Thịnh không có ý nghĩ đó thì sao?

Thế thì nói ra miệng rồi sẽ lúng túng lắm.

...

Dù hiện tại cũng đã đủ lúng túng lắm rồi.

Hoắc Lăng than ngắn thở dài, lại nghĩ đến Tử Thành.

Xem lại đoạn chat giữa hai người, Tử Thành vẫn chịu hồi âm cho anh.

Có điều, Hoắc Lăng cũng không phải muốn nhận được hồi âm, anh chỉ muốn tìm một cái hốc cây để trút bỏ nỗi lòng thôi, vậy nên, một người chỉ nhìn mà không đáp như Tử Thành đúng là cái hốc cây tốt nhất!

Lúc Hoắc Lăng và Quý Thịnh ngồi đợi chung một chỗ, anh lén lút nhắn tin cho Tử Thành: /Tử Thành, tôi lại làm phiền anh rồi...

Anh nghĩ xem, nếu như cấp trên tôi lại định nhận tôi làm con trai anh ta, thì tôi nên từ chối thế nào đây?/

Một tiếng "Ting" vang lên.

Vòng tay của Quý Thịnh lóe sáng.

Anh nâng cổ tay, nhìn nội dung một cái: "..."

Quý Thịnh không khỏi nhìn Hoắc Lăng một ánh nhìn sâu thẳm.

Hoắc Lăng không để ý, tưởng là trùng hợp: /Bây giờ tôi đang định hỏi anh ta rốt cuộc có ý gì.

Gần đây anh ta cứ luôn gọi tôi đến làm việc chung, khiến lòng tôi thấp thỏm lắm./

Vòng tay của Quý Thịnh lại vang lên lần nữa.

Lần này, Hoắc Lăng không nhịn được mà liếc mắt nhìn Quý Thịnh một cái.

Nhưng có cho Hoắc Lăng mười lá gan, anh cũng sẽ không tin Tử Thành là cái người đang đứng cạnh mình.

Anh thấy Quý Thịnh vẫn luôn nhìn mình chằm chằm, còn tưởng rằng động tác mình lén nhắn tin với người khác đã bị nhìn thấy.

Anh bèn khẽ ho một cái, vừa giấu đi vòng đeo tay, vừa ra vẻ như nãy giờ không có gì xảy ra mà hỏi: "Sao vậy?"

Quý Thịnh: "...

Không có gì."

Quý Thịnh cụp mắt, thầm nghĩ, có phải khâu nào xảy ra vấn đề hay không?

Nếu không thì sao Hoắc Lăng lại cảm thấy mình muốn Hoắc Lăng làm con nuôi của mình vậy?

Quý Thịnh im lặng một hồi liền quyết định nói thẳng: "Tôi không có ý nhận cậu làm con nuôi đâu."

Hoắc Lăng: "Hả?"

Hai tai Hoắc Lăng ửng đỏ, không dám nhìn vào mắt Quý Thịnh.

Trời ạ, sao Quý Thịnh lại biết mình đang suy nghĩ cái gì?

Còn nói thẳng ra như thế...

Chờ đã...

Mình vừa mới nhắn tin cho Tử Thành một cái là vòng đeo tay của Quý Thịnh đã kêu lên.

Không lẽ...

Hoắc Lăng không tin nổi mà nhìn Quý Thịnh.

Quý Thịnh khựng lại, cũng đã nhận ra được, bèn bảo: "Tôi không cố ý muốn gạt em..."

Hoắc Lăng: "..."

Hoắc Lăng: "!!!"

Tử Thành thật sự là Quý Thịnh!

...

Đoàn trưởng Quý đúng là người tốt, thấy người xa lạ say mèm trong quán rượu còn giúp đỡ cho.

Không thể ngờ được anh ta là loại người ngoài lạnh trong nóng như vậy.

Nhưng mà...

Hoắc Lăng vừa nghĩ đến mình đã nhắn cho Quý Thịnh cái gì là thấy cả người bất ổn.

Mặt thì đơ như cây đơ, còn trong đầu thì đang 'đào cái lỗ trên đất không đủ để tôi chui nữa, cũng phải cỡ như lỗ thủng trời mới đủ để chứa!'.

Quý Thịnh khẽ nói: "Lúc em gửi những lời ấy qua vòng tay cho tôi thì tôi đã chạy từ trụ sở bên kia về đây xuyên đêm...

Thật ra thì tôi vẫn luôn chờ em tỏ tình, nhưng không ngờ suy nghĩ của em lại đi xa đến vậy."

Vừa nghĩ đến nội dung trong vòng tay, Quý Thịnh cũng thấy mình hơi xui, bỗng dưng anh lại khẽ cười.

Hoắc Lăng không khỏi sửng sốt.

Quý Thịnh vốn dĩ là một người có phần lạnh lùng cao quý và kiệm lời.

Dạo gần đây ở bên cạnh Hoắc Lăng mới nói nhiều hơn một chút, nhưng Quý Thịnh gần như chưa bao giờ cười, hầu như mặt lúc nào cũng lạnh như tiền.

Nghe bảo là vì vẻ ngoài của anh quá xuất sắc nên để cho cấp dưới tin phục, đành phải để mặt lạnh nhằm đảm bảo kỷ cương.

Nên hiện giờ anh nở nụ cười, khiến cho người ta lập tức thấy mình gặp được một nét đẹp khó cầu.

Quý Thịnh bước về trước thu hẹp khoảng cách giữa hai người, bảo: "Không nhận em làm con trai tôi được."

Rồi anh nghĩ đến điều gì đó, bỗng tiến sát lại bên tai Hoắc Lăng mà rằng: "Nếu như em đồng ý ở bên tôi, thì thỉnh thoảng thử một chút cũng được.

Tôi thì sao cũng theo."

Hoắc Lăng: "!!!"

Sợ sút quần!

Đoàn trưởng Quý ngày thường là đóa hoa lạnh lùng cao quý, thế mà lại thẳng thừng nói lời dâm-tục!

Hoắc Lăng nín nhịn đến mức đỏ hết cả mặt, kinh ngạc nhìn Quý Thịnh.

"Thử một chút không?"

Quý Thịnh đột ngột đánh thẳng một cú.

Hoắc Lăng hoàn toàn không ngờ sự việc lại tiến triển nhanh đến thế này!

Rõ ràng hồi nãy mới té ngửa khi biết Tử Thành là Quý Thịnh!

Anh nhìn người đàn ông trước mặt, nghĩ đến tâm tư của mình khi trước, bèn cắn răng đáp: "...

Thử thì thử!"

Quý Thịnh và Hoắc Lăng đã quen biết nhau hơn bốn năm.

Một năm rưỡi đầu khi thực hiện nghĩa vụ quân sự còn giáp mặt nhiều, quãng thời gian sau chẳng mấy khi gặp.

Sau đấy Hoắc Lăng gia nhập quân đội liên minh thì hai người hầu như ngày nào cũng gặp nhau, thỉnh thoảng làm nhiệm vụ được phân chia theo cặp, trở thành đồng chí có thể tin tưởng giao lưng của mình cho đối phương.

Vậy nên cả hai đều có hiểu biết nhất định về nhân phẩm của đối phương.

Hơn nữa trên thế giới này, loại người như Văn Gia Ngọc chỉ là thiểu số, nên lần này chắc chắn Hoắc Lăng sẽ không bị lừa gạt nữa đâu!

Hoắc Lăng nghĩ bụng như thế.

Anh nhìn đăm đăm người đàn ông tên Quý Thịnh trước mặt.

Anh tự cho mình ở người nằm 'trên', hẳn là nên chủ động, nên sau khi đơn giản xác nhận quan hệ xong thì gan dạ tiến đến, hôn một cái bên khóe môi Quý Thịnh.

Xúc cảm mềm mại khiến hai người đều thấy mới lạ.

...

Ngày trước, Hoắc Lăng cùng lắm chỉ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Văn Gia Ngọc thôi.

Còn hôn nhau thế này vẫn là lần đầu tiên.

...

Cứ thế trao cho Quý Thịnh mất rồi.

Mà Quý Thịnh cũng cảm thấy người yêu mình chủ động thế mà mình lại bị động thì không đàn ông cho lắm, thế là quyết đoán vươn tay đè sau gáy Hoắc Lăng, kéo người vào trong ngực, hôn đầy âu yếm.

Hoắc Lăng lờ mờ nhận ra tư thế này có hơi sai, cứ như mọi quyền chủ động đều nằm trong Quý Thịnh rồi vậy.

Nhưng mà anh cũng không mấy bận tâm.

Đầu lưỡi bị lôi kéo, cảm giác quấn quít răng môi với người mình thích, đúng là khiến con người ta đê mê.

Chẳng trách trong tivi, các nhân vật chính cứ ôm nhau hôn nhau bất chấp không gian địa điểm.

Đợi đến khi nụ hôn kết thúc.

Hoắc Lăng cảm nhận một chút, nhận xét: "Em thấy khá tuyệt."

Quý Thịnh: "Anh cũng vậy."

Hai người đưa mắt nhìn nhau, từ trong ánh mắt đã xác nhận rõ quan hệ đôi bên.

Rất tốt!

Hai người ai cũng là lần đầu trong chuyện tình cảm, dù đã thực sự ở bên nhau cũng vẫn có cảm giác không chân thật.

Hơn nữa quan hệ cả hai từ trước đến giờ đã luôn là cấp trên – cấp dưới, hiện giờ đột ngột xảy ra thay đổi nên chưa kịp thích ứng.

Hoắc Lăng có hơi ngại, bèn giao hẹn với Quý Thịnh: "Bây giờ hai chúng ta chỉ mới quen thử thôi, nên nếu cứ thế công khai, thông báo ồn ào, lỡ như có chỗ nào không hợp nhau rồi về sau chia tay thì người trong liên minh sẽ thấy lúng túng lắm.

Hay là... khoảng thời gian này hay đứa mình quen trong âm thầm nhé?"

Nói câu này xong, Hoắc Lăng cứ thấy mình giống phắc boi.

Quý Thịnh lại chẳng để tâm đến chuyện này lắm, gật đầu đồng ý luôn: "Được."

Thế là hai người bắt đầu quen nhau trong bí mật.

Gặp mặt thì đưa mắt nhìn nhau, thỉnh thoảng xếp hàng với nhau sẽ bước chậm lại, đi ở cuối hàng, lén lút phía sau binh lính mà nắm tay, thậm chí là, đến một nơi vắng người nào đó, lén lút hôn nhau.

...

Kích thích!

Hoắc Lăng cuối cùng cũng hiểu, tại sao hồi đầu Sở Trần lại bày đủ trò để chơi với chồng mình như vậy!

Đúng là quá thú vị!

Sau đấy, hai người cứ yêu không công khai như thế chừng hai năm, ánh mắt đong đầy tình yêu khi nhìn đối phương không giấu được nữa, binh lính chung quanh cũng thành tinh cả rồi, tất nhiên nhận ra điều mờ ám.

Bạn tốt của Hoắc Lăng ngơ ngác bật ngửa: "Chuyện gì vậy hả?

Rõ ràng đã bảo là chỉ nhìn trúng tiềm năng phát triển của Hoắc Lăng thôi mà?

Phát triển kiểu gì mà kéo người ta nằm trong lòng mình luôn thế?"

Hoắc Lăng khẽ ho: "Còn chưa phát triển đến mức đó đâu."

Mọi người: "..."

Hai năm rồi mà vẫn chỉ hôn nhau thôi á?

Cặp đôi này cũng trong sáng ghê.

Sau đó, hai người kết hôn, động phòng ngay hôm đó.

Lúc ở trên giường.

Hoắc Lăng bỗng dưng bị đè!

Hoắc Lăng: "???"

Tôi phản đối!

Phản đối không nổi...

Ơ khoan?

Vị trí sai rồi!

Sao lại khác với mình nghĩ quá vậy!

HOÀN
 
Back
Top Bottom