Khác [ĐM/Hoàn] Nghịch Đồ - Mộc Tô Lý (Edit: Yone)

[Đm/Hoàn] Nghịch Đồ - Mộc Tô Lý (Edit: Yone)
Chương 77: Tỉnh lại


Chương 77: Tỉnh lại

Edit: Yone

Ngọc Sinh Môn không hổ danh đứng đầu tam môn sáu phái, mỗi một cây cỏ, mỗi một ngọn núi, mỗi một ao hồ bên trong đều cực kỳ có linh tính, không có gì không thể được coi là bảo vật.

Bạch Linh Trần cùng những người khác do bị ảnh hưởng bởi Băng Phách mà mang trong người tà khí, sau vài lần điều tức tại linh trì ở Vong Trần Phong, cuối cùng đã hoàn toàn thanh trừ loại bỏ sạch sẽ, không còn ảnh hưởng gì nữa.

Đối với các đệ tử mới vào môn, sau một tháng rưỡi làm quen, họ cũng dần dần thích nghi với nhịp sống của Ngọc Sinh Môn, bắt đầu tu luyện một cách nghiêm túc.

Thẩm Hàm sau khi đầu thai được mọi người trực tiếp đưa trở về núi Ngọc Sinh cũng đã tròn nửa tháng, nhờ có dì mập luôn nhọc lòng lo lắng chăm sóc, cùng với một đám bán tiên sư tổ, sư phụ, sư huynh, thêm vào đó là linh khí quẩn quanh Ngọc Sinh Môn, tiểu cô nương lớn lên nhanh chóng hơn so với những đứa trẻ bình thường.

Đôi mắt đen lúng liếng tròn xoe giống như quả nho đen, to và sáng, nhìn ai cũng mang vẻ nghiêm túc và lanh lợi, giống như mèo con.

Ổ Nam gần như chỉ cần có thời gian là lại nàng đi lắc lư khắp nơi, suýt chút nữa đã khám phá hết mọi ngóc ngách trong Ngọc Sinh Môn.

Hắn và Thẩm Hàm tiếp xúc càng nhiều, cho nên người đầu tiên mà Thẩm Hàm nhận ra chính là hắn.

Mỗi lần bị hắn ôm, nha đầu này đều chăm chú nhìn hắn một lúc lâu, sau đó bất ngờ nở một nụ cười hề hề ngốc nghếch với hàm răng chưa mọc, rồi lại đưa móng vuốt nhỏ mềm mại ra, nắm lấy một đầu ngón tay của Ổ Nam.

So với đám đồ tử đồ tôn không lo làm ăn đàng hoàng như bọn họ, thì Dư Hiền lại quan tâm đến sự tiến bộ của nhóm đệ tử mới nhiều hơn, thỉnh thoảng lại chỉ điểm vài câu.

Dù ông luôn tỏ ra thảnh thơi cà lơ phất phơ, cầm bầu rượu ngồi trên mái nhà xem người luyện kiếm không có bộ dáng đàng hoàng nào, nhưng một đám đệ tử mới vẫn rất kính sợ và nể ông.

Người duy nhất gần gũi với ông chính là Lâm Kiệt, người đã quen thuộc với họ từ trước.

Chỉ là dù Lâm Kiệt có nhảy nhót đến đâu, vẫn không thiếu đi chút sùng kính với ông.

Năm xưa, những đệ tử như Hoắc Quân Tiêu, Ổ Nam, và Thẩm Hàm, dám hố sư tổ của mình, có lẽ rất khó tìm ra một nhóm thứ hai tương tự.

Đôi khi, khi Dư Hiền ngồi uống rượu, tựa lưng vào lan can mái nhà nhìn đám đệ tử mới luyện kiếm, ông không khỏi nhớ lại ngàn năm trước, chỉ cần nghĩ đến hiện tại, những đồ tử đồ tôn của ông vẫn đang nhởn nhơ dưới con mắt của ông, dù toàn làm những trò khiến ômg không thể nhìn, nhưng đã đủ trọn vẹn.

Đối với ông, người tự cho mình là lão nhân, thật sự là không thể nào trọn vẹn hơn.

Trong khi đó, Bạch Linh Trần và Hoắc Quân Tiêu hai ngày gần đây luôn chạy tới Vô Phương Động.

Vô Phương Động là một trong những động linh khí lớn của Ngọc Sinh Môn, nằm trên đỉnh ngọn núi cao thứ hai chỉ sau đỉnh Vân Phù, quanh năm lạnh lẽo, bên trong có một cái giường băng tự nhiên, là địa điểm tốt để tu hành, dưỡng thương và điều hòa nội tức.

Hiện tại, trong động này, chính là người cha của Bạch Linh Trần đời này, người một đời điên điên khùng khùng không bình thường — Bạch Tử Húc.

Nếu là bình thường, Bạch Linh Trần biết một phách đã chạy mất của mình đang ở trong cơ thể Bạch Tử Húc, y chắc chắn sẽ không lấy lại một phách đó lại.

Nhưng cách đây một tháng rưỡi, trong cuộc hỗn chiến, do Băng Phách tự nhiên rối loạn và đảo ngược, nên hai hồn phách của hai người đã hoán đổi vị trí trong lúc cả hai đều không rõ ý thức, cư nhiên lại một lần nữa đổi lại.

Mà thật trùng hợp, giữa muôn ngàn linh hồn lạc lối bị giam cầm trong Băng Phách, lại có một linh hồn đúng như Bạch Tử Húc mong muốn, lấp đầy khoảng trống trong linh hồn của ông.

Có thể nói là may mắn.

Tuy nhiên, căn cơ của ông rốt cuộc không thể so với Bạch Linh Trần, Hoắc Quân Tiêu và những người khác, cho nên bất luận tà khí trong Băng Phách, lẫn việc hồi hồn dẫn đến sự không thích ứng, đều ảnh hưởng rất lớn đến ông.

Từ khi được dì mập và những người khác từ Hằng Thiên Môn khiêng về, đến giờ ông vẫn chưa tỉnh lại.

Để giúp ông sớm hồi phục, Bạch Linh Trần đã sắp xếp ông ở trong Vô Phương Động, trải qua bốn mươi chín ngày đêm, thì Bạch Tử Húc với tỉnh lại được.

Và hôm nay, đúng vào ngày thứ bốn mươi chín kể từ khi ông được đặt trong Vô Phương Động, là thời điểm Bạch Tử Húc nên tỉnh lại.

Dù Bạch Linh Trần đã phục hồi ký ức ngàn năm, nhưng Bạch Tử Húc đối với y mà nói vẫn là người đã sống nương tựa lẫn nhau suốt mười mấy năm đời người, sự quý trọng của y đối với Bạch Tử Húc không hề thua kém so với Dư Hiền.

Vì vậy, trước khi Bạch Tử Húc mở mắt, trong lòng y không khỏi có chút thấp thỏm.

Dù sao, trong cơ thể Bạch Tử Húc đã có một linh hồn khác, không biết điều này có ảnh hưởng lớn đến tính cách của ông hay không.

Cửa động Vô Phương đã bị thiết lập nhiều tầng cấm chế, không phải ai muốn lên cũng có thể lên được.

Nhưng khi Bạch Linh Trần và Hoắc Quân Tiêu đến chờ, cũng đưa theo những người lo lắng cho tình trạng của Bạch Tử Húc — dì mập.

Khi gần đến giữa trưa, người luôn nằm trên giường băng, mặt không có huyết sắc, gần như không có sức sống, cuối cùng cũng từ từ mở mắt, chăm chú nhìn lên đỉnh động một lúc lâu trước mặt bao người, sau đó vẻ mặt mờ mịt chống thân thể ngồi dậy.

Bạch Linh Trần lập tức lắc mình đến bên mép giường, đưa tay muốn đỡ ông.

AI ngờ Bạch Tử Húc lại theo phản xạ lùi lại, nhìn Bạch Linh Trần với vẻ mặt có chút ngẩn ngơ.

Bạch Linh Trần trong lòng lộp bộp một chút, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ linh hồn thay đổi rồi mà ngay cả nhi tử cũng không nhận ra sao?"

Những người khác cũng nhìn nhau đầy lo lắng, dì mập không nhịn được lên tiếng: "AI—— lão Bạch, sao ngươi lại không nhận ra tiểu—"

Chữ "Kha" của bà còn chưa nói ra, thì Bạch Tử Húc đột nhiên lắc lắc đầu, như thể cuối cùng đã tỉnh táo từ sự mờ mịt, rồi ngẩng đầu nhìn Bạch Linh Trần, ôm chặt lấy cánh tay của Bạch Trần, gào lên: "Ai ôi, Tiểu Kha à—— con trai!

Phụ thân ngươi vừa rồi mơ một chuỗi mộng dài, không sao thoát ra được, sợ hãi hơn cả thiên lôi lúc độ kiếp, suýt nữa làm ta sợ muốn chết!"

Bạch Tử Húc vẫn luôn rất dính Bạch Linh Trần, trước đây, kiểu túm cánh tay nhi tử mà kêu la như vậy là chuyện ông làm rất thuần thục.

Nhưng sau này, ở trong bí cảnh của Hoắc Quân Tiêu, do ảnh hưởng của linh khí, làm cho phách kia của Bạch Linh Trần trong cơ thể ông có chút động tĩnh, khiến liên tục nhớ về một số đoạn ký ức mơ hồ, dẫn đến việc ông thường xuyên ngẩn người phát ngốc, nói chuyện càng ngày càng ít.

Giờ đây, thình lình trở lại dáng vẻ của vài tháng trước, khiến Bạch Linh Trần có điểm không kịp phòng ngừa, sau vài giây không thích ứng kịp, trong lòng y cư nhiên lại dâng lên một cảm giác hoài niệm.

Y như mọi khi, bất đắc dĩ vỗ vỗ lưng Bạch Tử Húc, hỏi: "Cha mơ thấy cái gì?"

Giọng nói đang kêu la của Bạch Tử Húc bỗng dừng lại, nháy mắt suy nghĩ khoảng nửa phút, rồi rất quyết đoán nói: "Ôi, vi phụ không nhớ nổi nữa."

Bạch Linh Trần: "......"

Nghe cái cách tự xưng lộn xộn cùng những câu nói không đầu không đuôi, Bạch Linh Trần biết mình không cần phải lo lắng nữa, cho dù Bạch Tử Húc có đổi phách, thì vẫn là cái tính tình ấy, chẳng thay đổi nửa điểm nào!

Bên cạnh, dì mập rõ ràng cũng hiểu Bạch Tử Húc, nhìn thấy dáng vẻ này của ông cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Tử Húc vừa tỉnh lại vẫn còn hơi yếu, sau khi ra khỏi Vô Phương Động, Bạch Linh Trần và Hoắc Quân Tiêu lần lượt giúp ông vận khí điều tức, mất một tuần mới ổn định được một phách trong cơ thể ông.

Khi Bạch Tử Húc lại tung tăng nhảy nhót như trước, trong lòng vẫn như dĩ vãng, tâm tâm niệm niệm muốn độ kiếp phi thăng.

Trước đây, Bạch Linh Trần luôn phải nhìn chằm chằm để phòng ông lợi dụng lúc người khác không để ý mà chạy ra ngoài vào những ngày mưa bão, giờ thì không cần phải lo lắng về chuyện đó nữa.

Trong Ngọc Sinh Môn, không bao giờ tự dưng xuất hiện sấm chớp, cho dù có mưa cũng chỉ là những cơn mưa phùn nhẹ nhàng, nhưng tuyết thì còn nhiều hơn.

Hơn nữa, đây vốn là thánh địa tu hành, Bạch Tử Húc ở đây, khi hứng thú sẽ khoa chân múa tay tập luyện một vài chiêu kiếm pháp, còn lúc rảnh rỗi thì thường bị Dư Hiền bắt cóc dẫn đi tiêu dao khắp nơi, uống rượu tâm sự chuyện đời.

Thực sự là vui vẻ hơn rất nhiều so với mười năm trước.

Ông sống tự do thoải mái, Bạch Linh Trần cũng hoàn toàn yên lòng.

Tất cả những người mà y quý trọng, đều đã được an bài vào cuộc sống êm đềm nhất, còn gì thỏa mãn hơn thế nữa...
 
[Đm/Hoàn] Nghịch Đồ - Mộc Tô Lý (Edit: Yone)
Chương 78: Chung chương


Chương 78: Chung chương

Edit: Yone

Người bình tĩnh đến đâu cũng sẽ cảm thấy một loại cảm giác như bị sét đánh giữa trời quang khi đối mặt với những tình huống nhất định, tự hỏi không biết là mắt mình có vấn đề hay là người khác bị điên.

Hiện tại, Bạch Linh Trần đang có loại cảm giác thứ nhất.

Đây là mùa đông đầu tiên sau khi trở về Ngọc Sinh Môn.

Giống như hàng ngàn năm trước, mỗi khi đến mùa này, trong Ngọc Sinh Môn luôn có tuyết rơi không ngớt, những bông tuyết rơi dày đặc, lớn đến mức không khác gì những chiếc lông ngỗng, theo gió từ đỉnh núi thổi xuống, nghiêng ngả rơi từ trên không trung xuống, phủ kín cả bầu trời, vì nơi đây núi cao hiểm trở, xung quanh không có gì che chắn, nên khi ngẩng đầu nhìn lên, cảm giác như tuyết đang rơi rất dữ dội.

Cảnh sắc như vậy đối với những đệ tử mới vào, đặc biệt là những người còn nhỏ tuổi, quả thực là một cảnh sắc hiếm lạ, đối với Bạch Linh Trần và những người khác mà nói, đây cũng là một điều lâu lắm mới thấy.

Tuy nhiên, bọn họ có tu vi vững vàng, nên không sợ cái lạnh này, mỗi người vẫn như cũ khoác một bộ trường bào mỏng manh, ung dung thong dong di chuyển giữa những bông tuyết bay, vẫn thoải mái như thường, tiên khí mười phần.

Nhưng đối với Bạch Tử Húc, người chỉ biết vài chiêu căn bản, lại không dễ chịu như vậy.

Ông quấn mình thật chặt, cả ngày ôm một chiếc lò sưởi tay mà Bạch Linh Trần tặng, mặt trên chiếc lò có khắc linh phù, giữ ấm suốt ngày, không nóng không lạnh, nhiệt độ vừa đủ.

Với cái đồ vật này, Bạch Tử Húc không tỏ ra e ngại, vẫn ngày ngày như cũ đi theo Dư Hiền lêu lổng, đến mức ngay cả Bạch Linh Trần cũng không phải lúc nào cũng gặp được ông mỗi ngày.

Hôm nay, Bạch Linh Trần vừa hồi Vân Phù Cung trước, thì nhìn thấy hai người đứng bên bậc thang dẫn xuống núi, một đen một trắng.

Người mặc trường bào đen tự nhiên không thể tìm thấy màu sắc nào tối hơn như vậy trong Ngọc Sinh Môn, tất nhiên là Hoắc Quân Tiêu

Còn người mặc trắng lại trông khá mập mạp, rõ ràng đã quấn rất nhiều áo, cũng là kiểu dáng mà không thể tìm thấy người thứ hai khác ngoài Bạch Tử Húc ở trong Ngọc Sinh Môn.

Dù hai người này có phần quen thuộc với nhau, nhưng ít khi nói chuyện phiếm riêng.

Hôm nay, giữa những bông tuyết bay, cảnh tượng đứng nói chuyện ở bậc thang này thật hiếm thấy, Bạch Linh Trần không khỏi tò mò bước lại gần.

Tất nhiên, với thính lực của y, dù không đi thêm hai bước, Bạch Linh Trần vẫn có thể nghe rõ cuộc trò chuyện của hai người, vì thế, hai câu nói lạ lùng ấy đã không hề hay biết bay thẳng vào lỗ tai y——

Bạch Tử Húc: "Ngươi đối với Tiểu Kha nhà ta thật không thể chê, nếu là một cô nương, thì dứt khoát gả luôn về đây cũng được."

Hoắc Quân Tiêu cười nhẹ, hiếm khi trêu chọc: "Không phải là cô nương cũng có thể gả."

Bạch Tử Húc: "Haha!"

Bạch Linh Trần: "......"

Y suy đi tính lại mà không hiểu cuộc trò chuyện này có gì buồn cười, thật không biết Bạch Tử Húc lại nghĩ ra những điều hiếm lạ cổ quái gì, mà lại bị chọc đúng điểm cười đến như vậy.

Kết quả, ngay giây phút tiếp theo, Bạch Tử Húc lại nói: "Cũng đúng, dù sao cũng không thiệt."

Bạch Linh Trần - người đã phải chịu thiệt không biết bao nhiêu lần: "......"

Mắt thấy cuộc trò chuyện ngày càng quỷ dị, Bạch Linh Trần không nhịn được liền tiến tới, trực tiếp cắt ngang cuộc trò chuyện không đâu vào đâu của hai người.

Hoắc Quân Tiêu tự nhiên đã sớm nhận ra Bạch Linh Trần đến, vì vậy không chút ngạc nhiên.

Còn Bạch Tử Húc, khi thấy Bạch Linh Trần, lập tức nắm lấy tay y, nói: "Tiểu Kha, ngươi đến rồi, đang nói về ngươi đây!"

Bạch Linh Trần sợ ông lại lặp lại câu "Tiểu tử Quân Tiêu này nếu là cô nương thì sẽ gả cho ngươi" linh tinh ma quỷ gì đó, vội vàng chuyển đề tài: "Ngươi ôm cái lò sưởi này là muốn đi đâu vậy?"

"Ồ!

Dư lão gia tử bảo ta đi câu cá ở Hàn Giang.

Ta chưa bao giờ thử câu cá trong tiết trời tuyết lớn như thế này."

Ông vừa nói vừa vỗ vỗ tay Bạch Linh Trần, "Không nói chuyện tào lao với các ngươi nữa, ta đi trước đây."

Nói xong, liền như gió chạy xuống cầu thang.

Sau nửa năm ở Ngọc Sinh Môn, không học được gì đặc biệt, chỉ có điều đôi chân càng lúc càng nhanh nhẹn như gió núi.

Bạch Linh Trần nhìn bóng lưng xa dần của ông, bỗng dưng cảm thấy một nỗi buồn "cha lớn không giữ được" dâng lên, nhưng chưa kịp cảm thán xong, đã bị Hoắc Quân Tiêu ôm lấy eo.

"Ngươi—" Vừa mới nói được một chữ, thì Bạch Linh Trần đã cảm thấy trước mắt tối sầm lại, khi mở mắt ra, đã phát hiện mình bị Hoắc Quân Tiêu kéo vào trong phòng phủ của Vân Phù Cung.

Y không phải là không thể đối phó với tên nghịch đồ này, chỉ là ở Vân Phù Cung, y hiếm khi giữ tâm trạng cảnh giác đề phòng, nên luôn bị tên hỗn đản này lợi dụng sơ hở mà chiếm tiện nghi.

Bạch Linh Trần gần như bị Hoắc Quân Tiêu đè ép hôn, từ giữa mày, khóe mắt cho đến môi và cằm, rồi lại ngậm lấy cổ, nhẹ nhàng mút vào.

Thiên phú của Hoắc Quân Tiêu trong phương diện này thật sự cao hơn cả lúc luyện kiếm tu hành, lúc này Bạch Linh Trần gần như không nhấc nổi tâm tư đánh trả nữa, chỉ bị hôn đến mềm nhũn cả người.

Cảm giác ngứa ngáy như tê dại từ thắt lưng lan tỏa lên, Bạch Linh Trần chỉ đành liên tục lùi về phía sau, không bao lâu, đầu gối đã cong lên chạm phải cạnh giường.

Hoắc Quân Tiêu dùng ít lực, trực tiếp đè y nằm xuống.

Ngoài cửa, tuyết rơi trắng xóa như bông, trong nhà, trên bàn trải khăn ấm áp, mùi hương thơm ngát dễ chịu tỏa ra, khiến cho hai người trên giường cảm thấy nóng rực.

Trong lúc quấn quýt dây dưa, đã có những tiếng thở dốc dồn dập vang lên.

Hoắc Quân Tiêu đè Bạch Linh Trần xuống, xoay hai tay của y lại, tay còn lại nhẹ nhàng gõ vào chuông bạc leng keng, phát ra âm thanh trong trẻo, rèm giường theo đó mà rơi xuống, che khuất cảnh xuân đang dâng trào.

Bị trêu đùa một lúc lâu, Bạch Linh Trần đã ướt đẫm một thân mồ hôi, y quay người nằm sấp trên giường, trán tựa vào mu bàn tay, thở dốc nặng nề.

Hoắc Quân Tiêu áp sát phía sau, lần theo sống lưng trần trụi của Bạch Linh Trần mà hôn đi xuống, từng chút từng chút một, cho đến tận cổ, rồi kề sát bên tai Bạch Linh Trần, trầm giọng nói: "Người cũng đã nghe rồi, trưởng bối đều đồng ý, để ta gả..."

Bạch Linh Trần cảm thấy tai mình bị hôn đến nóng bừng, những cảm giác ngứa ngáy dâng trào, khó chịu không tả nổi.

Y nhẫn nhịn một lúc, nói: "Ngươi gả như vậy sao?!"

Hơn nữa, ngươi đã năm nghìn tuổi rồi, mà lại gọi một người hơn bốn mươi tuổi là trưởng bối, mặt mũi ở nơi nào...

Nhưng dù Bạch Linh Trần có muốn lạnh giọng cắt ngang câu nói của hắn, cũng không thể được, bởi vì chỉ trong giây tiếp theo, Hoắc Quân Tiêu đã làm y hoàn toàn không nói được gì, cơ thể căng lên, chống mu bàn tay, nửa ngày không phát ra được âm thanh nào.

Lại sau một hồi lâu, cuối cùng Bạch Linh Trần đột nhiên cong người, từ cổ họng bật ra một tiếng kêu rên...

Rèm giường nhẹ nhàng rung rinh, hương thơm trong phòng vẫn không tan, ngược lại càng thêm nồng nàn dày đặc.

Mà ngoài kia, tuyết vẫn tiếp tục rơi, xa xa nhìn lại, toàn bộ Ngọc Sinh Môn đều được bao phủ bởi một lớp trắng tinh khiết, yên bình, tĩnh lặng, theo dòng thời gian năm tháng dài dằng dặc, lẳng lặng chảy trôi về phía trước...

Hoàn chính văn

—-----------------

Lời muốn nói của Editor:

Vậy là xong truyện rồi, trong hai ngày t đã chạy xong 11 chương truyện nốt, cũng không ngờ mình năng suất z á, cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện nhé.

Đây là bộ đầu tay của mình, cũng có khi là bộ cuối, nói chung là không thể nói trước được cái gì, nếu có cơ hội và thời gian mình muốn edit tiếp hehee, tại vì nhìn được mấy cái hố rùi, mà toàn truyện cũ á =)) gu t là truyện cũ, chứ truyện bây giờ để đọc hạp ít quá trời á, dạo này đang lọt đống list của Hồi Nam Tước, má ơi một nồi cẩu huyết mà đọc sướng quá tr =))

Trước bộ này có muốn làm bộ Đào hoa rơi nơi hàn kiếm của Tây Tử Tự nhưng mà dài quá mà mới edit nên chọn bộ này, mà như nói trước bộ này t nhìn được 3 4 năm không có ai edit nên t làm =))

Thật ra trong lúc làm bộ Nghịch Đồ có định đào thêm một bộ mới của Đường Tửu Khanh đó là Qua Cổng Trời, mà có nhà edit rồi nên Yone làm xong cái văn án rùi thui, tại có người edit rùi mình làm bộ khác đọc có phải ngol hơn không, bộ kia chờ người ta làm rùi mình sẵn đọc là xong hehe, dù sao t cũm lười lắm á =))

Văn án bộ Qua Cổng Trời nè: https://docs.google.com/document/d/1RfISWHkIiHcbPC6a78_xT4A3PIyZiuO2YaxS1oIFXYg/edit?usp=sharing

Nói chung cảm ơn mọi người đã đọc hết bộ này nhé OvO, có lỗi chính tả gì thì mong mọi người cmt nhắc, tại bộ này không có beta mà tui lười beta lại quá, còn về cách dùng từ Hán Việt hay lậm QT thì tui không mún nhận quá nhìu góp ý vì những từ t sử dụng trong truyện đều được t đọc thấy hợp.

Lời cuối cùng là tui có 1 list truyện siu đỉnh =)) chủ yếu do t đọc rồi note thui, ai cần thì like page fb của t hé.
 
Back
Top Dưới