Khác [ĐM] Gods' game (Vie)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407217349-256-k673872.jpg

[Đm] Gods' Game (Vie)
Tác giả: TreNho_0794
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

================

Văn án==================
Sẽ thế nào khi các vị thần cổ đại giáng lâm
và tổ chức một "trò chơi"?

Sẽ thế nào khi những con người bình thường
buộc phải đấu tranh
để cứu thế giới khỏi sự sụp đổ?

14 vị trí trống dành cho các Tân Thần -
những kẻ sẽ cai trị Heaven & Hell.

Hàng trăm, hàng ngàn người tham dự.

Sẽ có kẻ chiến thắng.

Sẽ có kẻ thất bại.

Nhưng không ai rời khỏi trò chơi này
mà không phải trả giá.

Là con người,
ai cũng mang trong mình cả thiện lẫn ác.

Thế nhưng...
nếu chỉ được chọn một thì sao?

Người chơi sẽ chọn gì?
...

Người xem sẽ chọn gì?
...

Và bạn -
bạn sẽ chọn gì?

----------------------------------------------------------------------------

CP chính: Damien Gemstones × Nguyễn Ngọc Hạ Vinh (CreVil)
CP phụ: nhìu
------------------------------------------------------------
Đôi lời tác giả:
Đây là tác phẩm đầu tay cụa mình, thế nên mong các bạn nếu có góp ý thì cứ góp.

Mình đây là vừa viết vừa tạo plot từ từ, cộng thêm với bệnh lười thâm niên nên ra chap lúc này lúc kia hog cố định.

Cuối cùng, điều các bạn nên biết trước khi đọc truyện là ở đây:
KHÔNG ĐƯỢC GÂY WAR và KHÔNG HỐI TÁC GIẢ RA CHAP
Z thui.

Mình chúc các bạn đọc truyện zui zẻ 😋



huyềnhuyễn​
 
Related threads
  • [ĐM] Phản đồ
  • [ĐM] Hoa Ngục Trung
  • [ĐM] NĂM THÁNG YÊU NHAU
  • [ĐM] Điểm giao nhau giữa hai thế giới
  • [ĐM] Tôi lại hoá giải sự việc quỷ quái ở học đường...
  • [ĐM] TIẾNG VỌNG TỪ ÁC MỘNG - NGÔN TRIỀU MỘ
  • [Đm] Gods' Game (Vie)
    Chap 1


    Đó là một buổi chiều hết sức bình thường tại Đại học Hertha, Canada, cái kiểu ngày mà hầu hết sinh viên sẽ quên sạch ngay khi tối đến.

    Mùa thu đang lặng lẽ rời khỏi thành phố, để lại những chiếc lá vàng cuối cùng trên các lối đi, những cành cây trơ trụi và cái lạnh đang càng ngày càng buốt giá và dai dẳng trong không khí.

    Bên trong các giảng đường, nhiều sinh viên đang phải vật lộn với cơn buồn ngủ đang len lỏi khắp nơi trong tâm trí trong khi cố gắng tập trung vào bài học.

    Nhưng ở lớp 1-B, điều như thế lại không diễn ra.

    Căn phòng vốn dĩ luôn đầy những tân sinh viên lờ đờ, mệt mỏi, hôm nay lại trở nên đầy sức sống một cách lạ lùng.

    Tất cả là vì chủ đề của buổi học hôm nay rất khác — nó cuốn hút hơn tất cả những buổi học mà các sinh viên từng trải qua trong đời.

    Tựa như nó có sức hút ma mị, khơi gợi lên sự tò mò của tất cả những người có mặt trong căn phòng học bình thường này.

    Đó là một bài giảng về một thần thoại cổ xưa mà gần như tất cả những ai có mặt tại đây đều đã từng nghe ít nhất một lần khi còn ấu thơ.

    "Cả lớp chú ý," cô giáo dạy Văn cất tiếng, "như cô đã nói bữa trước, trong bài học hôm nay, chúng ta sẽ nghe về một nghiên cứu gần đây của một giáo sư Thần học nổi tiếng, xoay quanh một trong những thần thoại nổi tiếng nhất thế giới — Thần Thoại Thần Sáng Tạo và Thần Phán Xét.

    Mời các em mở giáo trình đến chương 3, đọc bài 2."

    Ngay khi cô vừa dứt lời, tiếng "loạt xoạt" vang lên khắp nơi trong phòng học, các sinh viên lướt qua từng trang sách trước khi dán mắt vào đoạn trích của bài luận vừa được nhắc đến .

    Từ rất lâu trước đây, khi thế giới còn chưa thành hình, tất cả mọi sự tồn tại chỉ mới là một khối hỗn mang rối loạn, vị Thần đầu tiên đã được sinh ra từ hàng ngàn ý chí mỏng manh của vô vàn các nguồn năng lượng nguyên thủy, những thứ khao khát được trở nên hữu hình trong tự nhiên.

    Vị Thần ấy về sau được con người biết đến với danh xưng: Thần Sáng tạo.

    Với quyền năng thiêng liêng và trí tưởng tượng vô hạn của mình, Ngài đã tạo nên thế giới cùng mọi sinh linh trong đó.

    Thế nhưng thế giới sơ khai cần một vòng lặp tự nhiên để duy trì sự cân bằng cho chính mình, thế nên Ngài lập nên Thiên Đàng và Địa Ngục, với hy vọng rằng:

    Địa Ngục có thể thanh tẩy tội lỗi của muôn loài để họ có thể hưởng phúc phần trên Thiên Đàng và nạp lại hồn lực trước khi vào vòng luân hồi.

    Thần Sáng tạo lại giao quyền cai quản hai nơi này cho các vị thần cấp thấp hơn — những kẻ được ban phước bằng chính ánh sáng của Ngài.

    Qua vô số Thiên triều cổ đại, thế giới càng ngày càng trở nên hưng thịnh, đúng như mong muốn của Thần.

    Thế nhưng, Thần Sáng tạo — gánh trên vai gánh nặng của sự vĩnh hằng — dần cảm thấy mỏi mệt khi chỉ có thể dõi theo sự sống từ xa.

    Một hôm, Ngài nảy ra một ý tưởng.

    Ngài khoác lên mình hình hài phàm nhân rồi giáng thế xuống trần với thân phận một Quý tộc giàu có của một đất nước xa xôi.

    Thần lang thang qua những ngọn đồi xanh mươn mướt, lấp lánh như lụa sống dưới ánh mặt trời, men dọc theo những dòng sông trong vắt tưởng như được dệt từ ánh trăng mờ ảo.

    Trên đường đi, Ngài dừng chân tại những thôn làng yên ả, nơi thời gian trôi chậm rãi, và những vương quốc rộng lớn, nơi nhộn nhịp với tiếng cười nói và sự tấp nập của người dân.

    Ngài đi qua hết chỉ để cảm nhận vị ngọt và sự thanh thản của một trần gian đẹp tựa như mơ.

    Đó chính là thế giới mà chính tay Thần đã tạo ra.

    Vào một ngày nọ, Ngài đã dừng chân tại một vương quốc rực rỡ, hưng thịnh, tràn đầy tiếng cười và lòng nhân ái.

    Tại đó, Ngài gặp một vị hoàng tử trẻ được dân chúng yêu mến, và tựa như đã được định mệnh an bài, giữa hai người nảy sinh một mối tình ngọt ngào, thứ được cho là còn rực rỡ hơn cả các vì tinh tú trên cao.

    Bất hạnh thay, tình yêu ấy lại đe dọa đến sự ổn định và cân bằng của thế giới.

    Bởi, khi một vị thần và một con người kết duyên sẽ làm nghiêng đi cán cân giữ cho thế giới hài hòa.

    Nhận ra hiểm họa, những năng lượng nguyên sơ từng tạo ra Thần Sáng tạo lại một lần nữa thức tỉnh.

    Với mục đích là khôi phục lại sự cân bằng cho thế giới, chúng hợp lực tạo ra một thực thể thần thánh thứ hai — Thần Phán xét, em trai của Thần Sáng tạo với mục đích và tính chất đối nghịch với Thần nhưng lại ngang nhau về sức mạnh.

    Mệnh lệnh được giao cho Thần Phán xét cũng rất rõ ràng: ngăn chặn mối tình cấm kỵ giữa Thần và hoàng tử loài người bằng mọi giá.

    Bị trói buộc bởi bổn phận và bản chất của mình từ khi được sinh ra, Thần Phán xét đã ra tay, giết chết vị hoàng tử phàm trần trước ngày hôn lễ của đôi uyên ương.

    Chìm trong nỗi đau tột cùng khi mất đi người thương, Thần Sáng tạo cuối cùng đã đứng lên chống lại em trai mình.

    Cái khởi đầu là cuộc đối đầu giữa hai vị thần tối cao đã nhanh chóng leo thang thành một cuộc chiến được miêu tả là xé nát Thiên Giới, thiêu rụi Địa Ngục và quét sạch gần như toàn bộ các vị thần khỏi cõi tồn tại.

    Ở thời khắc trước trận chiến cuối cùng, Thần Phán đã ếm lên anh mình một lời nguyền, cái mà sẽ vĩnh viễn thay đổi dòng chảy của các thời đại:

    ''Nếu huynh sẵn sàng bỏ rơi thế giới vì tình yêu,

    Thì hãy cùng nhau chịu khổ như phàm nhân.

    Chúng ta sẽ cùng tái sinh trong mọi kiếp sống,

    Chung một thân phận, bị số mệnh trói buộc,

    Nếu trái tim huynh mãi đi tìm kẻ mà ta buộc phải hủy diệt.

    Thì hãy để cho kết cục của mối duyên này kết thúc như hôm nay.

    Chỉ trừ khi huynh học được cách từ bỏ tình yêu phàm tục,

    Chu kỳ này sẽ không bao giờ kết thúc.''

    Lời nguyền lập tức phát tác.

    Thần Sáng tạo kéo theo em trai mình cùng diệt vong, rồi tái sinh lại vào cõi người với toàn bộ ký ức thuở còn là thần thánh.

    Linh hồn vị hoàng tử — bởi vì ảnh hưởng của lời nguyền — cũng được tái sinh, định mệnh buộc họ phải gặp nhau trong mọi kiếp sống, và định mệnh cũng luôn kết thúc bằng cái chết của hoàng tử dưới tay Thần Phán xét.

    Từ đó, Chu Kỳ Vĩnh Hằng bắt đầu — một bi kịch lặp đi lặp lại, nơi tình yêu được tái sinh chỉ để tan vỡ, và nơi cuộc chiến cổ xưa giữa Thần Sáng tạo và Thần Phán xét âm thầm tiếp diễn qua vô số kiếp người.

    (Trích "Niềm Tin Cổ Đại và Vũ Trụ Quan – I/ Thần thoại và sự liên kết của nó với hiện thực")

    "...Nhiều học giả vẫn tranh luận về nguồn gốc của huyền thoại này và dựa trên nó để đưa ra các giả thuyết về một kỷ nguyên còn xa xưa hơn những gì chúng ta đã khám phá ra.

    Thế nhưng nếu nó là thật thì có một kết luận không hề thay đổi:

    Khi Chu Kỳ cuối cùng bị phá vỡ, thế giới hoặc sẽ được cứu rỗi...

    Hoặc kết thúc tại nơi nó bắt đầu — trong hỗn mang..."

    Cô giáo vừa dứt lời thì chuông tan học vang lên khắp hành lang.

    Cả lớp thoát khỏi sức hút của bài giảng trong tiếc nuối.

    Nhưng vài giây sau đó, tiếng ghế kéo loảng xoảng và tiếng nói cười vang lên.

    Những chiếc balo được quăng vội lên vai khi các tân sinh viên ùa ra ngoài, tiếp tục với phần còn lại của ngày như mọi khi.

    Chỉ trong chốc lát, sự ồn ào tan biến, để lại căn phòng học yên tĩnh đến lạ thường.

    Chỉ còn một cậu con trai ngồi lại trong lớp học, ngồi bất động tại bàn của mình, tựa như một bức tranh tĩnh tuyệt đẹp.

    Giữa sự im lặng bao trùm trong không gian ấy, những ngón tay của cậu lại khẽ gõ lên cuốn giáo trình vừa học, tạo nên tiếng " tách tách" vang vọng trong lớp học trống trải.

    Ánh mắt cậu lơ đãng như đang nhìn xuyên qua bức tường, xuyên qua khuôn viên trường — vượt khỏi cả thế giới này.

    Trong ánh nhìn ấy có một sự mơ màng, một lực hút lặng thầm, như thể điều gì đó rất xa xưa vừa lướt qua tâm trí cậu rồi vội vã rời đi, chỉ để lại những cảm xúc khó hiểu và vài hình ảnh mơ hồ, rời rạc.

    Bỗng, từ phía cửa, giọng một cô gái vang lên, kéo cậu trở về thực tại.

    "Ê, Vinh!

    Cậu ngồi đó làm gì vậy?

    Tan học rồi đó.

    Về nhà thôi, cô Thương chắc đang đợi tụi mình đó."

    Một nữ sinh trông xinh đẹp như tượng tạc bước vào lớp, bước chân nhẹ nhàng lướt đi trên sàn gỗ.

    Khi cô tiến lại gần, ánh nắng cuối chiều tràn qua khung cửa sổ, nhảy múa trên mái tóc đen mượt, biến nó thành những gợn sóng ánh vàng.

    Chiếc váy đồng phục khẽ lay động theo từng bước chân cô, chạm khẽ vào đôi chân dài được bọc trong một bộ tất đen khiến từng cử động của cô trông càng thêm duyên dáng nhưng không kém phần cao lãnh.

    Khi dừng lại trước bàn cậu, cô khoanh tay, thở dài một cách đầy bất lực.

    Đôi mắt nâu sẫm, cái thường mang đến cho người đối diện nó một cảm giác ấm áp, vững vàng, dịu dàng đến vô hạn, hiện đang khóa chặt lấy cậu với biểu cảm dò xét.

    Hàng mày cô hơi nhau lại, đôi môi đỏ mọng cũng hơi chu ra thành một cái bĩu môi khiến lời trách móc nghe gần như... dung túng.

    "Thiệt tình... sao lúc nào cũng là tớ phải đi lôi cậu về vậy?

    Ngày nào sau khi chuông reo, ai cũng xách cặp chạy về hết.

    Còn mỗi cậu mông như dính chặt vào ghế.

    Không có tớ gọi thì chắc cậu ngồi đây tới lúc khóa cổng rồi bị bảo vệ rượt cho té khói luôn quá."

    Cậu con trai tên Vinh ngẩng lên và mỉm cười với cô.

    "À, Thy, cậu tới rồi hả.

    Tớ dọn xong liền nè.

    Đợi tớ chút được không?"

    Cậu nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi cùng cô rời khỏi lớp.

    Trong hành lang vắng, Vinh lên tiếng xin lỗi.

    "Thôi mà Thy, tớ xin lỗi mà~ Tớ hứa sẽ không làm vậy nữa."

    "Hừ!

    Nguyễn Ngọc Hạ Vinh, cậu nói câu đó hàng trăm lần rồi mà kết quả vẫn thế đấy thôi.

    Cậu đúng là không bao giờ chừa!"

    Biểu cảm của Vinh dần trở nên bất lực, pha lẫn chút xấu hổ, và cậu nghĩ rằng quyết định sáng suốt nhất trong lúc này là im lặng và chờ cho cô bạn thân nguôi giận.

    Công bằng mà nói thì cũng không thể trách Vinh được.

    Từ lúc còn nhỏ đến bây giờ, cậu luôn có một thói quen khó bỏ.

    Đó là mơ mộng giữa ban ngày.

    Cậu có thể trôi lạc giữa các thế giới không rõ là thật hay ảo bất cứ đâu và bất cứ lúc nào mà chẳng cần phải rời khỏi chỗ ngồi.

    Từ khi còn nhỏ, một số những hình ảnh kỳ lạ đã len lỏi vào giấc ngủ của cậu, chúng như những mảnh ký ức mơ hồ về những nơi cậu chưa từng đến, những giọng nói cậu chưa từng gặp, và có khi là cả những thời đại chưa ai biết đến trước đó.

    Tất cả chúng đều bao phủ bởi một cảm giác quen thuộc đến ám ảnh — như thể chúng thuộc về một cuộc đời bị lãng quên hơn là một giấc mơ do trí tưởng tượng tạo nên.

    Ban đầu, những viễn cảnh ấy chỉ ghé thăm cậu vào ban đêm, chập chờn như những ký ức xa xôi cố trồi lên mặt nước.

    Nhưng sau khi cha mẹ ly hôn, mọi thứ thay đổi.

    Những giấc mơ không còn chờ đến khi trời tối nữa.

    Chúng tràn vào ban ngày — xuất hiện nơi khóe mắt, trong những khoảng lặng của suy nghĩ, trong những khoảnh khắc cậu không hề đề phòng.

    Và theo thời gian, ranh giới giữa ảo ảnh và thực tại ngày càng mong manh.

    Tâm trí vốn đã kiệt quệ vì biến cố gia đình của cậu trở nên quá tải.

    Đâu là hiện thực?

    Đâu là ký ức?

    Đâu là ảo giác?

    Hạ Vinh không còn biết nữa.

    Kết quả là, Vinh dần thu mình lại, nói ít hơn và ngày càng xa rời thế giới xung quanh.

    Những người bạn từng nói rằng họ hiểu cậu cũng dần bỏ cuộc; họ loại cậu ra khỏi những buổi đi chơi, những cuộc trò chuyện, và rồi là khỏi chính cuộc sống của họ.

    Các vị giáo viên thì chỉ nhìn thấy những ánh mắt trống rỗng, những cái giật mình đột ngột và cả thành tích học tập sa sút, nên gán cho cậu cái mác học sinh yếu kém, phiền phức mà chẳng buồn tìm hiểu sâu hơn.

    Vinh biết chắc chắn là cậu đã bị bệnh tâm lý nặng, bởi cậu đã nghe thấy mẹ mình khóc lóc rất nhiều vào những buổi đêm khi cậu mất ngủ, tự trách bản thân không làm tốt nghĩa vụ của một người mẹ vì không phát hiện cậu bị bệnh sớm hơn.

    Mẹ cậu sau đó đã cố gắng hết sức để giúp cậu thoát ra khỏi vũng bùn đau khổ này.

    Nhưng sức người có hạn, gánh nặng từ những hóa đơn điện nước, tiền thuê nhà, tiền nợ và những ca làm xoay quần nhau đè lên bờ vai mỏng manh của bà.

    Điều đó khiến bà chỉ có thể xoa dịu cậu bằng một vài lời động viên khi cậu buồn.

    Thế nhưng chúng cũng chỉ an ủi cậu đến một mức nhất định chứ không thể giúp cậu tốt lên được.

    Cuối cùng, cậu trở thành một mục tiêu cho bắt nạt học đường.

    Chúng khiến tinh thần đã uể oải của cậu kiệt quệ nhanh hơn và có đôi lần cậu nghĩ đến việc kết thúc tất cả với một cái chết nhanh chóng.

    Tuy nhiên, cậu lại không làm được.

    Cậu quá thương mẹ để có thể để bà lại một mình chống chọi với đủ thứ khổ đau bà đang phải chịu.

    Mẹ Vinh đang phải chật vật với mọi thứ trong cuộc sống, tất cả để giữ cho hai mẹ con không chết chìm trong cái nghèo, cái nợ mà cha ruột của cậu để lại sau khi người đàn ông đó cuỗm hết toàn bộ số tiền, để lại một đống nợ khi rời bỏ họ rồi đi theo một ả đàn bà trẻ đẹp hơn.

    Vinh biết và hiểu tất cả những gì mẹ cậu đang phải trải qua, thế nên cậu lại càng không muốn bản thân lại trở thành thêm một gánh nặng cho mẹ mình.

    Cậu chịu đựng tất cả, chỉ mong chờ vào tương lai rồi sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

    May mắn thay, giữa tất cả những điều ấy, có một người vẫn chọn ở lại và sẵn sàng đứng lên vì cậu.

    Nguyễn Phụng An Thy — người bạn thanh mai trúc mã, hằng số duy nhất trong những năm tháng mà mọi thứ khác đều đang tuột khỏi tay cậu và là sợi dây duy nhất kéo cậu lại để cậu khỏi rơi xuống hố sâu tuyệt vọng.

    "Này này!

    Về với mặt đất đi Vinh ơi.

    Tâm trí cậu lại bay đến phương trời nào nữa vậy?

    Tới trước nhà cậu rồi đó.

    Đi thêm vài bước nữa là tới nhà tớ luôn rồi — tính qua nhà tớ ngủ lại mà không nói trước hả?"

    Thy nắm lấy vạt áo sau lưng Vinh, kéo cậu nhẹ về phía cửa nhà cậu trước khi cậu kịp bước qua.

    Vinh chớp mắt, màn sương mù trong ánh nhìn tan dần, cậu nở một nụ cười nhẹ đầy áy náy.

    "Xin lỗi... tớ lại thất thần rồi.

    Hay là tớ mời cậu vào ăn bánh quy mẹ tớ làm coi lời xin lỗi nha?

    Chiều nay mẹ tớ được nghỉ nên bảo là sẽ nướng bánh cho tụi mình đó."

    Nghe tới bánh quy, mắt Thy sáng lên như đèn pha ô tô.

    Không nói thêm lời nào, cô nắm lấy cổ tay cậu và lôi thẳng vào trong căn hộ mẹ cậu thuê .

    "Sao không nói sớm hả?

    Bánh mẹ cậu nướng là đỉnh nhất đó!

    Trẫm, với sự vĩ đại và lòng nhân từ của mình, tha thứ cho cậu.

    Giờ thì nhanh cái chân lên lên, đợi xíu nữa là nước miếng tớ tràn ra khỏi miệng luôn đó!"

    "Rồi rồi — tạ ơn lòng khoan dung cao ca của bệ hạ.

    Nhưng đi chậm thôi, bà nội!"

    Tiếng cười của họ vang vọng từ cửa kéo dài đến tận phòng bếp trong không khí ấm áp, nhẹ nhõm, quen thuộc—

    Cho đến khi...

    "MẸ! / CÔ THƯƠNG!"

    Bầu không khí vui vẻ vỡ vụn trong tích tắc.

    Trên sàn bếp, giữa những chiếc bánh quy vẫn còn ấm, mẹ của Vinh nằm đó — ngã quỵ, bất động, lồng ngực chỉ còn phập phồng rất khẽ.

    Bà đã lên cơn đau tim.

    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Chúc các bé gấu trúc của tui gặm tre zui zẻ, tiện tay cho tui xin vài ông sao với nhe~
     
    Back
    Top Dưới