Khác [ĐM/FULL] Mùa hạ năm thứ bảy - Xuân Hoài Tửu Nùng

[Đm/Full] Mùa Hạ Năm Thứ Bảy - Xuân Hoài Tửu Nùng
Chương 79: Họ


Hoàn chính văn

_

Đến khi ra khỏi rừng mưa thì đã là buổi chiều của ba ngày sau.

Sáng sớm họ ngồi trên bậc thềm của khu cắm trại, vừa gặm bánh mì vừa đợi vạch trắng nơi chân trời hửng sáng, chuyển sang sắc cam Mặt trời từ từ nhô lên giữa những áng mây, ánh vàng chói lọi trải dài từ phương xa hùng vĩ.

Khương Thủ Ngôn khép hờ đôi mắt vẫn còn chưa tỉnh ngủ, chợt nhớ về ngày đầu tiên anh và Trình Tại Dã cùng nhau đi ngắm bình minh.

Anh tựa bên cửa sổ hút thuốc, nghe thấy có người gọi tên mình tựa như ảo giác, sau đó ngoảnh đầu lại, sững sờ chạm phải ánh mắt của Trình Tại Dã.

Thật khó nói là bắt đầu rung động từ lúc nào, hay có lẽ đối diện với một người như vậy, thật sự rất khó để không rung động.

Khương Thủ Ngôn tựa đầu vào vai Trình Tại Dã, nuốt miếng bánh mì trong miệng, đột ngột lên tiếng: "Cảm ơn em."

Trình Tại Dã cũng vẫn còn buồn ngủ, hỏi: "Cảm ơn gì ạ?"

Khương Thủ Ngôn suy nghĩ một lúc, điều muốn cảm ơn có rất nhiều, rất nhiều, cảm ơn em đã đến bên anh, cảm ơn em đã sẵn lòng yêu anh.

Nhưng những lời thẳng thắn như thế, Khương Thủ Ngôn vẫn hơi khó mở lời, anh chỉ lầm bầm bảo: "Không có gì đâu."

Trình Tại Dã nhẹ nhàng cong môi, không hỏi gặng thêm mà thuận theo lời anh đáp: "Không có chi ạ."

Chuyến trekking dã ngoại kéo dài gần bốn ngày khiến Khương Thủ Ngôn vừa tắm xong đã ngồi phịch ngay trên giường.

Trình Tại Dã mặc áo choàng tắm, cúi người lấy máy sấy từ trong tủ ra rồi bước tới, xoa xoa cái đầu đang ướt nhẹp của anh và bảo: "Anh xích ra phía ngoài chút nữa."

Khương Thủ Ngôn nhích người về phía mép giường, vừa ngửa cổ đã được lòng bàn tay Trình Tại Dã đỡ lấy.

Tiếng máy sấy kêu vù vù giữa không trung, Khương Thủ Ngôn nhìn chằm chằm vào chiếc đèn tường màu vàng ấm áp bảo: "Anh cần nghỉ ngơi một lúc đã, việc này còn mệt hơn làm cả đêm với em nữa."

Động tác của Trình Tại Dã thoáng khựng lại, nắm lấy trọng điểm: "Hình như tụi mình vẫn chưa từng làm cả đêm mà."

Khương Thủ Ngôn rất muốn ném chiếc gối ôm trong tay vào mặt cậu, nhưng giờ đến cả sức nhấc tay anh cũng không còn nữa, quãng đường cả đi lẫn về hai mươi cây số mà phần lớn là đường núi, anh không bỏ cuộc giữa chừng mà bò được về đến đây đã là ý chí phát huy vượt mức bình thường rồi.

"Anh ví von hơi quá một chút không được sao?"

Trình Tại Dã cười: "Vậy em có nên cảm ơn vì anh đã khẳng định năng lực của em không nhỉ?"

Khương Thủ Ngôn cũng chẳng rõ sao chủ đề lại bị lái sang hướng này, bèn cam chịu bảo: "Phải, em là nhất."

Nói xong anh lại ngửa đầu ra sau, đăm đăm nhìn Trình Tại Dã hồi lâu, đầy vẻ thắc mắc: "Em thực sự không thấy mệt chút nào sao?"

Trình Tại Dã dùng kế hoạch thực tế để một lần nữa chứng minh cho sự khẳng định của Khương Thủ Ngôn về thể lực và sức bền của mình.

"Nếu tính theo lịch trình bình thường, giờ chúng mình đáng lẽ phải đang trên đường lái xe ra biển để đón hoàng hôn, rồi sau khi trời tối sẽ ngồi bên bờ biển vừa ngắm sao vừa uống rượu.

Sáng mai đi sông băng, chiều đi câu cá biển, buổi tối vừa vặn có thể ăn được hải sản tươi rói luôn."

Khương Thủ Ngôn nghe mà tặc lưỡi.

Trình Tại Dã luồn tay vào mái tóc anh, vuốt ve đầy ám muội trong làn gió ấm: "Nhưng nghĩ lại, ở lì trên giường mấy ngày hình như cũng là một đề nghị tuyệt vời."

Lần này Khương Thủ Ngôn ném chiếc gối ôm vào người cậu thật.

Nhưng cũng không thể nằm yên mãi được.

Khương Thủ Ngôn chỉ là tạm thời chưa muốn đi xa, anh vốn là một người lười biếng, cho dù đang đi du lịch vẫn luôn giữ quan điểm chơi một thời gian rồi phải nghỉ một thời gian.

Trình Tại Dã ở nhà cũng không chịu ngồi yên, cậu dạy anh pha cà phê, nướng bánh, rồi có hôm còn mua một đống hộp quà và ruy băng nhỏ về.

Khương Thủ Ngôn đeo găng tay bưng khay bánh scone đường đỏ vừa nướng xong ra khỏi lò, nhìn những chiếc hộp bày sẵn trên bàn bếp và hỏi: "Này là để làm gì vậy?"

"Gần đây có một bãi cắm trại," Trình Tại Dã đem thành quả cả buổi chiều của Khương Thủ Ngôn bỏ hết vào hộp, "Tầm này đang đông người, mình có thể mang ra đó bán."

Trước khi bắt tay vào làm Khương Thủ Ngôn còn sợ nướng nhiều ăn không hết nên kiểm soát lượng nguyên liệu rất kỹ, Trình Tại Dã chỉ cười bảo anh không sao đâu, cứ nướng thoải mái, cậu có cách.

Chẳng ngờ lại là cách này.

Khương Thủ Ngôn ngồi đối diện, tháo găng tay ra chống cằm, nhỏ giọng bảo: "Có thật là bán được không đó?"

Trình Tại Dã dừng tay thắt ruy băng, ngẩng lên nhìn anh: "Sao lại không chứ?

Em thấy ăn ngon lắm luôn."

Khương Thủ Ngôn bật cười trước ánh nhìn nghiêm túc ấy: "Vậy anh nên để giá bao nhiêu?"

Trình Tại Dã báo cho anh một mức giá trung bình.

Khương Thủ Ngôn mở to mắt: "Liệu có đắt quá không?"

Trình Tại Dã ngẫm nghĩ rồi hỏi ngược lại: "Sao anh lại thấy đắt?"

"Vì nó cũng chỉ là mấy miếng bánh ngọt thôi mà."

Trình Tại Dã bảo: "Mấy miếng bánh này là do anh bỏ thời gian và tâm sức ra làm, giá bán trừ đi vốn liếng chính là giá trị sức lao động mà anh bỏ ra."

Khương Thủ Ngôn ngẩn người một lúc.

Anh vẫn chưa có kinh nghiệm trong việc này, nên lại hỏi Trình Tại Dã lần nữa: "Vậy anh nên định giá bao nhiêu?"

"Giá trị của anh không nên do em định đoạt," Trình Tại Dã nghiêng đầu, "Nhưng nếu anh đã hỏi, thì có lẽ em sẽ đưa ra một con số không ai có thể mua nổi."

"Đến cả em cũng không mua nổi sao?"

Khương Thủ Ngôn khều ngón tay cậu hỏi.

Trình Tại Dã nắm lấy ngón tay anh: "Ừm, em cũng mua không nổi."

Cuối cùng vẫn bán với giá thấp hơn mức trung bình một chút.

Không phải Khương Thủ Ngôn không công nhận giá trị của mình, mà do bản tính anh khiêm tốn, đồng thời cũng thiếu chút tự tin, dẫu làm được một trăm điểm thì vẫn cứ âm thầm tự đánh giá mình chỉ được tám mươi.

Cũng chính vì vậy, khi thực sự bắt tay vào làm anh lại càng điềm tĩnh hơn.

Trình Tại Dã đeo kính râm ngồi trên ghế nằm, bầu trời ngoài xa trong vắt, thảm cỏ xanh mướt.

Trong thế giới đẹp như được phủ một lớp filter này, Trình Tại Dã chỉ thấy mỗi Khương Thủ Ngôn đang đứng bên sạp hàng nhỏ, mỉm cười dùng tiếng Anh trao đổi với khách hàng.

Khương Thủ Ngôn khi chuyển sang chế độ làm việc liền toát ra một vẻ thành thạo điêu luyện, khiến người ta không thể nào rời mắt.

Dĩ nhiên cũng không chỉ có mình Trình Tại Dã là bị mê hoặc.

"(Trong hộp có hai loại hương vị là scone đường đỏ và scone táo đỏ óc chó ạ.)"

Anh đứng trong ánh sáng rực rỡ, mái tóc đen phất phơ nhẹ trong gió, dù là lúc cúi đầu trò chuyện hay khi ngước mắt nhìn người khác đều mang một phong thái đặc biệt, hư một chiếc bình sứ trắng mịn màng được đặt trong khung gỗ hoa chạm khắc.

"(Ồ ồ,)" người đàn ông có đôi mắt màu xanh xám đứng trước sạp hàng muốn nói thêm vài câu, nhưng khi rũ mắt thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của Khương Thủ Ngôn, rồi từ chiếc nhẫn nhìn sang Trình Tại Dã đang ngồi chễm chệ trên ghế.

Trình Tại Dã đẩy kính râm lên, khẽ nhướng mày, biểu cảm đó hệt như đang muốn nói anh mà cũng xứng à?

Hai người nhìn nhau một lúc, người đàn ông gượng cười rồi dời mắt đi, tùy tiện cầm lấy một hộp và hỏi: "(Bao nhiêu tiền vậy?)"

Sự thay đổi thái độ và biểu cảm của đối phương trước và sau đó không phải Khương Thủ Ngôn không nhận ra, đợi người đi xa anh mới ngoảnh lại nhìn Trình Tại Dã một cái.

Trình Tại Dã vẫn ngồi ngoan ngoãn trên ghế, nheo đôi mắt đang bị nắng chiếu đến không mở ra được, bảo mình khát nước.

Khương Thủ Ngôn đưa cho cậu một ly cà phê.

Trình Tại Dã nắm lấy tay anh hỏi: "Còn lại bao nhiêu hộp vậy anh?

Tụi mình về nhà đi."

"Còn hai hộp nữa."

Đang lúc nói chuyện thì có một chú bướm bay quanh chiếc ghế, vỗ cánh lượn một vòng quanh hai người rồi cuối cùng đậu ngay trên chóp mũi Trình Tại Dã.

Cả hai đồng loạt nín thở dõi theo, cuối cùng Khương Thủ Ngôn không nhịn được mà bật cười trước.

"Anh xem anh kìa, làm nó bay mất tiêu rồi."

Trình Tại Dã giữ nguyên tư thế đến cứng cả cổ, khẽ ngửa đầu ra sau.

Khương Thủ Ngôn nâng mặt cậu lên, cúi xuống khẽ hôn vào chóp mũi và bảo: "Vẫn còn mà, chưa bay đâu."

Trình Tại Dã ngẩn người một lát, rồi giữa những vệt nắng rực rỡ ngửa đầu chạm nhẹ vào môi anh: "Bán hai hộp cuối cho em đi, thợ làm bánh Khương."

Khương Thủ Ngôn nhướng mày.

Trình Tại Dã lục lọi hết các túi, lôi toàn bộ tiền mặt có trên người ra đặt lên chiếc bàn nhỏ.

Khương Thủ Ngôn bảo: "Không cần nhiều vậy đâu."

Trình Tại Dã gật đầu, rút ra mấy tờ đặt vào tay Khương Thủ Ngôn: "Tiền mua bánh này."

Sau đó lại đặt số tiền còn lại vào bàn tay kia của anh: "Tiền tip nè."

Khương Thủ Ngôn nhìn xấp tiền tip dày cộp đó và nói: "Ở New Zealand không thịnh hành văn hóa tiền tip đâu."

Trình Tại Dã hỏi: "Vậy em có thể yêu cầu dịch vụ đặc biệt không?"

Khương Thủ Ngôn nhét tiền vào túi: "Xin lỗi nhé, anh là một thợ làm bánh gian thương."

Trình Tại Dã chỉ nhìn anh mà cười.

Buổi tối, Trình Tại Dã ở trong phòng nghiên cứu lộ trình, cậu còn muốn đưa Khương Thủ Ngôn đi nhảy dù và trượt tuyết, bãi trượt tuyết ở Queenstown phải đến giữa tháng sáu mới mở cửa, nhảy dù cũng có thể thực hiện tại đó, cảnh sắc trên cung đường quanh hồ Tekapo rất đẹp, còn cả đi bộ đường dài ở núi Cook, đi tàu hỏa xuyên qua dãy Alps nữa...

Trình Tại Dã mải mê vạch lộ trình trên cuốn sổ tay, chợt nhận ra Khương Thủ Ngôn tắm hơi lâu, cậu vừa chống người định xuống giường xem sao thì cánh cửa đang đóng chặt bỗng mở ra, rồi cậu sững người tại chỗ.

Khương Thủ Ngôn chỉ khoác mỗi chiếc tạp dề làm bánh, trên cổ thắt một sợi ruy băng đỏ, anh chân trần đứng trước cửa, cố ra vẻ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự lúng túng.

"Dịch vụ đặc biệt em muốn đây."

Trình Tại Dã thấy mũi nóng bừng.

Sau đó Khương Thủ Ngôn bừng tỉnh nhận ra, so với việc làm tình cả đêm, anh thà đi leo núi ba ngày còn hơn.

Bốn ngày sau họ rời homestay, không lái xe đi nơi khác mà khởi hành tới Lisbon.

Paulo và Martim sắp đính hôn, họ đã gửi email chính thức cho hai người, lại sợ họ không có thói quen check mail thường xuyên nên còn đặc biệt gọi điện báo trước.

Khương Thủ Ngôn hôm đó giọng vẫn còn khàn, cả người cứ ỉu xìu.

Paulo ôm chiếc máy tính bảng, hận không thể chui tọt vào màn hình mà hỏi: "(Riley anh sao thế, bị bệnh à?

Sao trông thiếu sức sống vậy?)"

Khương Thủ Ngôn nghiêm túc gật đầu: "(Ừm, bị cảm rồi.)"

Trình Tại Dã bật cười một tiếng.

Khương Thủ Ngôn gạt bàn tay đang xoa eo cho anh của cậu ra.

Trình Tại Dã áp sát vào màn hình: "(Sao cậu không nói muộn hơn một chút?

Không sợ lịch trình của tụi này bị kẹt à.)"

"(Giờ cũng đâu có muộn, tận một tuần nữa cơ mà.)"

Trình Tại Dã nghi hoặc: "(Thế các cậu quyết định đính hôn từ khi nào?)"

Paulo đáp: "(Mới hôm qua.)"

Trình Tại Dã: "..."

Cũng chính vì ngày cưới gấp gáp nên khi ngày đính hôn thực sự đến, Paulo mới tất bật đến sứt đầu mẻ trán vì chuẩn bị chưa chu toàn.

Địa điểm đã có, ghế ngồi đã có, lễ phục của hai chú rể cũng đã có, nhưng bánh ngọt và rượu lại không đủ, ngay cả nhẫn đính hôn để trao trong buổi lễ vẫn còn đang ở cửa hàng chưa đi lấy.

Trình Tại Dã đỡ trán.

Paulo la to: "(Tôi tính chuẩn thời gian rồi mà, hôm nay là lấy được thôi.)"

Trình Tại Dã im lặng một hồi: "(Cậu nhất thiết phải căn ke đến từng tiếng đồng hồ như vậy sao?)"

Paulo cười toe toét, chiếc răng khểnh lại hiện ra đầy tinh quái, cậu ta vỗ vai Trình Tại Dã: "(Vất vả cho cậu rồi.)"

May là khách mời toàn những người bạn chơi thân với nhau, nên không ai thấy phiền vì buổi lễ đính hôn có phần lộn xộn này, trái lại còn cảm thấy được tham gia vào quá trình chuẩn bị rất thú vị.

Khương Thủ Ngôn và Trình Tại Dã được cử đi mua đồ ngọt và lấy nhẫn.

Hai cửa hàng cách nhau hơi xa, sợ không kịp thời gian nên hai người tạm biệt ở đầu phố, Khương Thủ Ngôn đi theo bản đồ hướng về phía tiệm bánh tart trứng Belém.

Đi được một quãng, con đường trước mặt dần trở nên quen thuộc.

Lần đầu đến Lisbon, Khương Thủ Ngôn vì ngưỡng mộ danh tiếng mà đã mua bánh tart ở đây, bà ngoại rất thích ăn nên sau đó mỗi khi có dịp đi công tác anh đều mua mang về.

Giờ nghĩ lại, bánh tart thì ở đâu chẳng có, thứ bà ngoại yêu thích không phải là mùi vị đó, mà là vinh dự trước sự trưởng thành và niềm tự hào khi thấy anh đã có thể tự lập gánh vác mọi việc.

Khương Thủ Ngôn đứng trước cửa, ngước nhìn tấm biển hiệu màu xanh trắng, bất chợt nhớ ra Trình Tại Dã từng đăng một tấm ảnh chụp chính cái mái che này trên vòng bạn bè, rồi lại nhớ tới lúc mới thuê nhà của cậu, trong tủ lạnh cũng có để những chiếc bánh tart trứng đóng gói rất tinh tế.

Trình Tại Dã cũng thích ăn bánh tart trứng sao?

Khương Thủ Ngôn đẩy cửa bước vào, tự hỏi liệu có nên mua thêm một ít không.

"(Xin chào, quý khách cần dùng gì ạ?)"

Khương Thủ Ngôn mở danh sách trên điện thoại, lần lượt đọc các loại bánh mà Paulo muốn mua.

"(Chỉ bấy nhiêu thôi ạ?

Anh có muốn lấy thêm gì khác không?)"

Khương Thủ Ngôn ngẫm nghĩ một lúc: "(Lấy thêm một hộp bánh tart trứng nữa đi.)"

Vừa dứt lời, điện thoại anh vang lên, Khương Thủ Ngôn mỉm cười bắt máy.

"Em lấy được nhẫn rồi, đang đi về phía anh đây."

Khương Thủ Ngôn bảo: "Chắc anh phải đợi thêm tí nữa, anh mua hơi nhiều đồ."

"Vậy em qua xách phụ anh luôn cho tiện."

Hai người cứ thế câu được câu mất nói chuyện phiếm, Trình Tại Dã nói với anh rằng mùa hè ở Lisbon lại đến rồi, những cánh hoa jacaranda bị gió thổi lay đầy đường.

Khương Thủ Ngôn vừa nghe vừa đáp lời cho đến khi nhân viên chuẩn bị xong đồ ngọt, anh xách những chiếc túi bước ra ngoài, vì đồ đạc lỉnh kỉnh cộng thêm bước đi hơi vội nên khi đẩy cửa kính ra đã vô tình va phải một thanh niên đang ôm quả bóng bên ngoài.

Quả bóng lăn xuống đất, Khương Thủ Ngôn vội xin lỗi: "Desculpa."

Thế rồi anh đột ngột khựng lại.

Trong ký ức bỗng hiện lên những mảnh vỡ rời rạc, cũng là tại cửa tiệm này, cũng là một khoảnh khắc vô tình va chạm như vậy, chỉ là người ở đầu dây bên kia đã thay đổi, từ câu "Sao thế con" của bà ngoại nay đã trở thành câu "Em đến rồi" của Trình Tại Dã.

Khương Thủ Ngôn ngoảnh lại, hệt như thời không bị đảo lộn, anh chạm phải một đôi mắt màu nâu vàng.

Có điều chủ nhân của đôi mắt ấy giờ đây đã cao lớn hơn, đường nét gương mặt cũng rõ ràng và sâu sắc hơn, cùng với đôi mày và ánh mắt cũng thêm phần trìu mến.

Thế giới như ngừng quay vào giây phút này, cái nhìn ấy tưởng chừng kéo dài cả một thế kỷ.

Trình Tại Dã dừng bước ở nơi cách anh không xa, có lẽ vừa đi xuyên qua tán hoa jacaranda nên trên vai vẫn còn vương lại mấy cánh hoa màu xanh tím.

Cậu nhìn đôi mắt đang mở to vì ngạc nhiên của Khương Thủ Ngôn, giọng nói như xuyên qua năm tháng, trở nên hư ảo và mông lung.

"Anh nhớ ra em chưa," cậu mỉm cười hỏi, "Riley?"

**

"Đoàng..."

Tiếng pháo chúc mừng vang dội kéo suy nghĩ của Khương Thủ Ngôn trở lại, anh ngẩn ngơ ngồi trên ghế, nhìn Martim và Paulo đang hôn nhau say đắm trên sân khấu, ngay cả họ trao nhẫn cho nhau từ lúc nào anh cũng chẳng hay.

Những ngón tay đang đặt trên thành ghế bỗng được nắm lấy, Khương Thủ Ngôn bàng hoàng quay đầu, Trình Tại Dã mỉm cười bao bọc lấy bàn tay anh trong lòng bàn tay mình và thì thầm: "Về nhà em sẽ kể cho anh nghe tất cả mọi chuyện."

Thực ra đó chỉ là một câu chuyện rất đơn giản.

Trình Tại Dã năm mười bảy tuổi vừa đá bóng xong đi mua bánh tart trứng, đã vô tình va phải Khương Thủ Ngôn năm hai mươi mốt tuổi ngay tại cửa tiệm.

Khương Thủ Ngôn tuổi hai mươi mốt đang ở độ thanh xuân phơi phới, đứng dưới nắng hạ đến cả ngọn gió cũng thật kiêu hãnh.

Khi ấy Trình Tại Dã yêu làn gió, yêu cánh chim, yêu biển rộng, yêu hết thảy những gì mang lại cho cậu những rung động mãnh liệt mà lại chẳng thể nắm giữ.

Thế nên, chuyện cậu đem lòng yêu Khương Thủ Ngôn chỉ sau một lần gặp gỡ, cũng là điều hiển nhiên.

Thật khó để diễn tả cảm xúc lúc bấy giờ, chỉ biết rằng mùa hạ năm ấy vì có Khương Thủ Ngôn mà thêm phần rực rỡ.

Sau này, chẳng còn ai có thể khiến cậu xao xuyến đến thế nữa.

Khương Thủ Ngôn một lần nữa ngồi trước bàn làm việc, lật xem những cuốn album dày cộp đặt dưới lòng bàn tay.

Trình Tại Dã vẫn hệt như ngày hôm ấy, đứng tựa sau lưng anh: "Thực ra lúc đó em đã rất muốn xin cách liên lạc với anh, chỉ là chưa nghĩ ra cách mở lời nên mới lặng lẽ đi theo anh đến tận cửa khách sạn, sau đó em còn ngồi trên chiếc ghế dài bên ngoài đợi anh mấy lần."

Chỉ là lần nào anh cũng rất bận rộn, ngay cả cái tên Riley cũng là do cậu nghe đồng nghiệp của anh gọi mới biết được.

"Về sau em không thấy anh nữa, chắc là anh đã về nước rồi."

Khương Thủ Ngôn suýt nín thở, anh lật từng trang một trong cuốn album trên tay, từ mùa thu sang mùa xuân, nhưng tuyệt nhiên không có mùa hạ.

Trình Tại Dã ôm anh từ phía sau, dịu dàng nói: "Khương Thủ Ngôn à, trong những năm tháng anh không hề hay biết, đã có người lặng lẽ yêu anh suốt nhiều năm ròng."

Khương Thủ Ngôn bàng hoàng chớp mắt, nước mắt cứ thế tự nhiên lã chã rơi.

Trong những tháng ngày chưa được trùng phùng với Khương Thủ Ngôn, trong mắt Trình Tại Dã chỉ có thế giới.

Sau khi gặp lại, thế giới này mới có một người thực sự để cậu cùng sẻ chia.

Cậu giữ lấy ngón tay đang lật album một cách máy móc của Khương Thủ Ngôn, dừng lại ở một trang giấy trắng.

"Vậy thì bây giờ, anh có sẵn lòng cùng em lấp đầy những khoảng trống này không?"

**

Đúng như lời Trình Tại Dã đã nói, thời gian dường như đã ngưng đọng vĩnh hằng cùng với mặt trời không bao giờ lặn lúc nửa đêm.

Họ đứng nơi tận cùng của Mũi Bắc Na Uy, ngắm nhìn thế giới đang rực đỏ nơi chân trời, như thể cũng đã nhận được một lời chúc phúc vĩnh cửu.

Vì thế khoảnh khắc này đã được đóng gói cất giữ, mùa hạ dài bảy năm của cậu đã hạ màn một cách viên mãn.

Kể từ nay, mùa hạ dài của riêng họ mới thực sự bắt đầu.

Nhân gian vạn lối, tình chẳng rẽ đôi*.

(Hoàn chính văn)

_

*Raw chỗ này là 人间纷纭, 唯爱坚定. (Giữa dòng đời hỗn tạp, chỉ có tình yêu là kiên định.) nhưng mình ngựa muốn nó vần, nó thơ thơ nên đã edit láo thành câu trên, hic hic.

_

Lời của tác giả:

Trước tiên khi viết đến đây, mình xin gửi lời cảm ơn tới sự đồng hành của tất cả các bạn.

Sự hiện diện của các bạn đã tiếp thêm động lực để mình viết xong câu chuyện này.

Điều tiếp theo muốn nói là về vấn đề đăng truyện.

Thực sự rất xin lỗi vì đã đăng ngắt quãng, cũng cảm ơn các bạn đã bao dung.

Các bạn đọc truyện vất vả rồi (cúi đầu).

Khi viết câu chuyện này, mình ở trong trạng thái rất bất lực, cảm giác như não mình vừa trải qua máy hủy giấy vậy.

Mình cần phải tìm ra những thứ mình muốn từ một đống giấy vụn, sau đó ghép lại từng mảnh, cuối cùng mới có thể viết câu chuyện lên trang giấy.

Thêm vào đó, bộ này cũng có những thử nghiệm mới, cắt bỏ rất nhiều câu từ miêu tả tâm lý và giải thích, điều này có nghĩa là mình cần phải tinh tế hơn trong việc nắm bắt nhân vật qua nhiều chi tiết như lời nói, thần thái, bối cảnh không khí phù hợp với tâm trạng hiện tại...

Điều này thực sự rất khó với mình, mình thường xuyên cảm thấy bút lực của mình không đủ, ôm đầu suy sụp.

Chỉ đành rằng cố gắng ở bộ tiếp theo, rồi sẽ tìm được phong cách viết phù hợp hơn.

Mình cũng muốn nói là về ngoại truyện.

Hiện tại mình mới nghĩ ra được hai câu chuyện (sẽ cố gắng nghĩ thêm vài câu chuyện nữa), sau đó sẽ đăng trong phần ngoại truyện miễn phí, mọi người không cần mua thêm.

Về thời gian thì mình cũng không rõ, nhưng chắc chắn sẽ đăng trước Tết.

Khi Tết đến rảnh rỗi, các bạn có thể ghé lại xem đôi trẻ thế nào.

Cuối cùng, xin cảm ơn sự đồng hành của các bạn.

Hữu duyên tái ngộ (cúi đầu).

_

Yiang có lời muốn nói:

Đầu tiên xin cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc đến đây, hai tháng edit bộ này gần như ăn ngủ với nó, mấy chương cuối này mình gấp đến nỗi chưa kịp bổ sung chú thích luôn vì mình muốn đi sít đing nó lắm rồi.

Lẽ ra ban đầu mình bảo sẽ end trong nửa năm, nhưng cuối cùng nhờ tình cảm của mọi người động viên mà mình đã end được nó trong hơn hai tháng.

Lúc edit bộ này mình sợ nhất là phóng tác, và sợ nhì là chữ nghĩa mình không đủ để miêu tả lại những cảnh sắc huy hoàng mà tác giả viết.

Nên là nếu bạn nào biết tiếng Trung thì đọc raw để cảm nhận em nó một lần nữa nhé.

Về hai người họ, mình chắc đã yap một ngàn không trăm lẻ một post từ facebook tới thread, qua tới weibo xiaohongshu luôn rồi, và cũng chưa ngừng yap, mọi người có thể ghé blog facebook mình nếu nhớ hai người họ nhé.

Mình muốn nói nhiều nhiều với mọi người lắm, nhưng mà tóm gọn lại thì hai chữ cảm ơn là ngắn gọn nhất rồi.

Chúc mọi người ai rồi cũng sẽ được yêu thương, có riêng cho mình một chốn về.

Hẹn mọi người ở ngoại truyện nhé, sau này nếu bộ này được xuất bản mình sẽ ôm vài quyển về làm give away chơi, hehe.
 
Back
Top Dưới