[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 134,572
- 0
- 0
[Đm/Full] Mùa Hạ Năm Thứ Bảy - Xuân Hoài Tửu Nùng
Chương 59: Chó nhỏ
Chương 59: Chó nhỏ
"Tôi không gạt bỏ được."
_
Im lặng hồi lâu, bầu không khí nhất thời trùng xuống, hệt như làn sương mờ chưa từng tan biến ngoài cửa sổ.
Khương Thủ Ngôn khẽ ngước mắt, có lẽ là do thuốc đã có tác dụng.
Anh chợt thấy hơi mệt mỏi, trang giấy vẽ và bút màu trước mặt cũng không còn khiến anh thấy hứng thú nữa.
Anh ngáp một cái, giọng nói vẫn còn vương chút hơi sương, thì thầm: " Anh buồn ngủ rồi."
Ngón tay anh lướt nhẹ qua cánh tay đang để trần của Trình Tại Dã, ngay khoảnh khắc định buông thõng xuống thì đã bị Trình Tại Dã nắm chặt lấy.
Đầu ngón tay lành lạnh, giống như ánh mắt Khương Thủ Ngôn khi nhìn lại, khiến lòng Trình Tại Dã cũng theo đó mà thắt lại.
Dường như Trình Tại Dã định nói gì đó, nhưng trong khoảnh khắc hai người nhìn nhau, cậu chợt khựng lại, rồi đổi chủ đề: "Một lát nữa em gọi anh, hôm nay phải ăn cơm sớm, trưa còn phải trò chuyện với Chu Kiện."
Khương Thủ Ngôn "ừ" một tiếng, sắc mặt vẫn như thường lệ, khẽ nhếch môi mỉm cười.
Phòng khách yên tĩnh một lúc lâu, mãi cho đến khi chiếc điện thoại trên bàn vang lên tiếng thông báo, Trình Tại Dã mới nhận ra mình đã nhìn chằm chằm bức tranh Khương Thủ Ngôn vẽ mà thẫn thờ.
Trên cùng của trang giấy là một mớ đường nét lộn xộn màu đen, phía dưới là ba chú chó nhỏ với nhiều kiểu dáng khác nhau.
Trình Tại Dã nhìn chằm chằm vào chú cún màu nâu, nhớ lại Khương Thủ Ngôn từng kể rằng hồi nhỏ anh có nuôi một con chó cỏ lai Chow Chow, rất ngoan và nghe lời, thường xuyên ghé vào chân cùng anh làm bài tập.
Lần này Khương Thủ Ngôn ngủ cực kỳ sâu, đã lâu lắm rồi anh không mơ một giấc mơ ban ngày dài đến thế.
Trong mơ có hoa dại, có nước sông, và cả một chú chó vàng nhỏ đang đuổi theo cánh bướm.
Ký ức quá xa khiến anh nhất thời có hơi hoảng hốt, đến mức Chu Kiện ở đầu dây video bên kia đã gọi anh mấy lần liên tiếp anh mới chậm rãi hoàn hồn.
"Xin lỗi anh," Khương Thủ Ngôn nói.
Chu Kiện mỉm cười tỏ ý không sao: "Hôm nay trông cậu có vẻ dễ thất thần quá."
Khương Thủ Ngôn khựng lại: "Có lẽ là do tác dụng của thuốc, đôi khi tôi không được tập trung lắm."
Dường như anh không muốn nói nhiều về chuyện này nên hỏi tiếp: "Vừa rồi anh có hỏi gì đúng không, tôi nghe chưa rõ."
Chu Kiện gật đầu: "Tôi vừa hỏi cậu, cậu có từng nghĩ về tương lai của mình chưa?
Khi mà trạng thái của cậu khá hơn một chút ấy."
Câu hỏi này nếu là trước đây, Khương Thủ Ngôn có lẽ sẽ không trả lời được.
Nhưng bây giờ, anh nhìn chằm chằm vào bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, chậm rãi tách rời hai chữ đó ra để dựng thành dáng hình của Trình Tại Dã.
Anh từng chút một điểm tô thêm sắc màu cho những ý tưởng đó, kể ra rất nhiều việc muốn làm cùng Trình Tại Dã.
Có lẽ vì bản thân cái tên này đã mang tông màu ấm áp, nên Khương Thủ Ngôn chỉ cần nhẩm thầm ba chữ ấy, đôi con ngươi đen lánh dường như cũng ánh lên chút tia sáng.
Chu Kiện hỏi: "Nếu gạt bỏ Trình Tại Dã sang một bên thì sao?
Nếu không nghĩ về cậu ấy, cậu còn muốn làm gì khác không?"
Khương Thủ Ngôn gần như không chút do dự mà lắc đầu: "Tôi không gạt bỏ được."
Chân mày Chu Kiện khẽ nhíu lại, anh còn muốn tiếp tục dẫn dắt nhưng Khương Thủ Ngôn lại đột nhiên ngẩng đầu, nhìn anh chậm rãi mỉm cười.
Mí mắt Chu Kiện giật nhẹ một cái bất an.
Có lẽ vì chưa quen hoặc vẫn còn tâm lý né tránh, nên trong suốt buổi trò chuyện Khương Thủ Ngôn rất ít khi nhìn thẳng vào mắt Chu Kiện.
Nhưng bây giờ, anh chăm chú nhìn Chu Kiện, đôi mắt đen láy trong ánh sáng mờ ảo như hai xoáy nước sâu không thấy đáy, mang theo chút mê đắm và điên cuồng bệnh hoạn.
"Người già thường nói, bệnh lâu ắt thành thầy," Khương Thủ Ngôn thong thả nói, "Tôi bệnh lâu như vậy, ít nhiều cũng biết căn nguyên của bệnh ở đâu.
Tôi cũng biết anh muốn tôi gạt Trình Tại Dã sang một bên để nghĩ về tương lai, là muốn giúp tôi nhìn rõ bản thân, nhìn rõ thứ mình thực sự muốn làm."
Khóe môi Khương Thủ Ngôn vẫn mang nụ cười rất dịu dàng, nhưng Chu Kiện lại cảm thấy nụ cười đó rợn người một cách khó hiểu.
"Lần nói chuyện trước anh có đề cập đến một câu hỏi, anh bảo tôi đang sống cùng một cái khung định hình, và giờ tôi đang lần nữa đặt cái khung đó lên người Trình Tại Dã."
"Có lẽ theo góc nhìn của anh, điều này là sai lầm, là không lành mạnh," Khương Thủ Ngôn dừng một chút, "Nhưng con người chẳng phải nên có vô số cách sống sao?
Chẳng phải nên được sống theo cách mình thích nhất, thoải mái nhất hay sao?"
Chu Kiện thẳng thắn hỏi vặn lại: "Vậy nên cậu cảm thấy việc đặt hy vọng sống của mình lên người khác là cách sống cậu thích nhất và thấy thoải mái nhất sao?"
Khương Thủ Ngôn: "Đúng vậy."
Chu Kiện trầm mặc giây lát.
Anh không phán xét tình yêu của họ, nhưng anh cần phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất: "Không ai có thể ở bên cạnh cậu mãi mãi, cậu chỉ có chính mình mà thôi."
Khương Thủ Ngôn: "Vẫn còn một câu gọi là, sinh mạng không được quyết định bởi độ dài."
"Tôi đã có được tình thân trọn vẹn, cũng đã có được tình yêu nồng cháy," Khương Thủ Ngôn phóng tầm mắt ra xa, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, mỉm cười giữa một vùng xám xịt hoang vu: "Tôi không hề hối tiếc."
**
Lần trò chuyện này kết thúc rất nhanh vì tâm trạng Chu Kiện bị chấn động mạnh, không thể nào tiếp tục trò chuyện với Khương Thủ Ngôn một cách bình tĩnh nữa.
Anh đứng bên cửa sổ sát đất châm một điếu thuốc, ô cửa phản chiếu bộ đồ ở nhà bằng vải cotton trắng anh đang mặc trên người.
Mỗi lần trò chuyện với Khương Thủ Ngôn anh đều mặc bộ đồ này, ngồi cùng một vị trí, điều chỉnh ánh đèn cùng một độ sáng, chính là để Khương Thủ Ngôn có thể nhanh chóng quen thuộc với anh hơn.
Chu Kiện gọi những cuộc gọi video cố định vào buổi trưa, đây là trò chuyện chứ không phải tham vấn, bởi vì anh không nhận thù lao.
Và sở dĩ anh không nhận thù lao là vì trong hai tháng Trình Tại Dã tham gia dự án, cậu cũng chẳng lấy đồng nào.
Trình Tại Dã bảo là đến để học hỏi nhưng đã làm rất nhiều công việc mà một trợ lý cần làm.
Theo lẽ thường, Chu Kiện phải trả thù lao cho cậu theo mức lương giờ trung bình.
Nhưng Trình Tại Dã không muốn, cậu không thiếu tiền và cậu cũng muốn quá trình này đơn thuần một chút.
Thế nên Chu Kiện cũng không lấy thù lao, anh cảm thấy đây là điều mình nên làm.
Có lẽ đã cùng làm việc với Trình Tại Dã mấy tháng ở San Francisco, nghe cậu kể rất nhiều chuyện liên quan đến Khương Thủ Ngôn, nên khi trò chuyện với Khương Thủ Ngôn anh đã vô thức có không phân rõ ranh giới.
Đây là điều không nên.
Chu Kiện rít hơi thuốc cuối cùng rồi ngồi xuống sofa, gọi điện cho bác sĩ tâm lý của chính mình.
Đầu dây bên kia bắt máy hơi chậm, câu đầu tiên là: "(Jay, anh biết bây giờ là thời gian nghỉ ngơi của tôi mà.)"
Chu Kiện mỉm cười: "(Tôi còn biết là sẽ trả thù lao gấp đôi cho cô nữa cơ.)"
Giọng điệu bên kia đã thoải mái hơn một ít, bảo anh đợi một chút, cô cần đi từ phòng ngủ ra phòng làm việc, đó mới là nơi cô làm việc.
Chu Kiện an tâm chờ đợi, sắp xếp lại ngôn từ trong bộ não hỗn loạn của mình.
Sau đó đầu dây bên kia bảo đã chuẩn bị xong, anh mới lần lượt đặt ra từng câu hỏi.
Giọng điệu đối phương vẫn bình ổn như cũ: "(Jay, anh suy nghĩ quá nhiều rồi, không giống anh chút nào.)"
Chu Kiện ngẩn người, ngón tay day day huyệt thái dương: "(Vậy sao?)"
"(Trước hết gạt bỏ độ dài và độ sâu của sinh mạng sang một bên, tôi muốn hỏi anh vài câu hỏi.)"
"(Anh cảm thấy vì sao một người lại muốn kết thúc sinh mạng của chính mình?)"
Chu Kiện ngẫm nghĩ, cuộc sống không như ý, không đạt được thứ mình muốn, bệnh tật, tổn thương,... tất cả những điều này có thể đúc kết bằng hai từ: "(Bệnh tật hoặc là đau khổ.)"
Lúc nói ra những lời này, chính Chu Kiện dường như cũng ngộ ra một chút.
Khương Thủ Ngôn vẫn đang bị bệnh, suy nghĩ của anh vốn dĩ đã là một loại bệnh lý rồi.
"(Câu hỏi thứ hai, nếu cứ để mặc cậu ấy trong tình trạng bệnh như vậy mà tiếp tục sống với lối tư duy đó, anh nghĩ sẽ gây ra ảnh hưởng gì giữa một cặp đôi?)"
Chu Kiện trầm mặc một hồi.
"(Câu hỏi này có hơi khó trả lời, vậy thì câu hỏi thứ ba, cũng là tình huống tồi tệ nhất, khi một người nghe tin người kia qua đời, họ sẽ cảm thấy thế nào?)"
Chu Kiện đáp: "(Đó sẽ là một vòng xoáy tổn thương mới.)"
Cả hai im lặng một hồi, người phụ nữ ở đầu dây bên kia gập sổ tay lại, mỉm cười nói: "(Tôi nghĩ buổi tư vấn hôm nay của chúng ta nên kết thúc được rồi.)"
Chu Kiện liếc nhìn thời gian cuộc gọi rồi bảo: "(Bốn mươi phút, ngày mai tôi sẽ thanh toán thù lao theo giờ cho cô.)"
Người phụ nữ đáp: "(Vậy thì chúc anh ngủ ngon.)"
Chu Kiện cúp máy rồi nhắn tin wechat cho Trình Tại Dã, hỏi xem Khương Thủ Ngôn đang làm gì, có rảnh để nói chuyện một lúc không.
Trình Tại Dã vừa nhìn đã biết Chu Kiện muốn lén Khương Thủ Ngôn nói gì với cậu.
Trình Tại Dã gõ chữ trả lời: Anh ấy đang ngủ trưa, bây giờ có thể gọi được.
Trình Tại Dã rón rén khép cửa, nhẹ nhàng đi ra ban công, ngay khi chuông cuộc gọi vang lên cậu lập tức bắt máy.
Chu Kiện trầm mặc một lát hỏi cậu: "Sau buổi trò chuyện hôm nay, tâm trạng Khương Thủ Ngôn thế nào?"
Trình Tại Dã đáp: "Tôi nhìn không ra, anh ấy chỉ bảo mệt rồi đi ngủ luôn."
Chu Kiện: "Chúng tôi có một tiêu chuẩn để đánh giá sự hồi phục của bệnh nhân, đầu tiên là các triệu chứng thực thể cơ bản biến mất, tiếp theo là các chỉ số trên bảng khảo sát bình thường, cuối cùng là có thể học tập và sinh hoạt như người bình thường."
"Nhưng không phải cứ hồi phục là sẽ vĩnh viễn không tái phát, nó còn liên quan mật thiết đến việc điều chỉnh tâm lý của mỗi người," Chu Kiện nói một lèo, "Nhưng theo tình huống thông thường, những người hồi phục hoàn toàn và giảm thiểu được tối đa khả năng tái phát đều có những đặc điểm sau."
"Không đặt kỳ vọng lên người khác, nhìn nhận và chấp nhận khuyết điểm của chính mình, biết yêu thương bản thân và biết tận hưởng cuộc sống."
Chu Kiện nói: "Khương Thủ Ngôn không hề có những đặc điểm này."
Hôm nay anh suýt chút nữa đã bị những lời lẽ của Khương Thủ Ngôn làm cho rối trí.
Khương Thủ Ngôn đặt mọi kỳ vọng lên người Trình Tại Dã, mà bản thân Trình Tại Dã lại là một người rất biết cách yêu thương.
Cậu còn học hành bài bản làm thế nào để chăm sóc một người yêu đang bị bệnh, nên kỳ vọng đó nhất thời không bị hụt hẫng, khiến Khương Thủ Ngôn ngày càng lệ thuộc.
Nhưng cuộc sống không phải là một hằng số bất biến, mặc dù bây giờ chưa hụt hẫng, nhưng sau này thì sao?
Tương lai còn cả chục năm dài phía trước, lẽ nào vĩnh viễn phải đem chuyện sống chết gắn liền với một người khác?
Chẳng lẽ lại đi vào vết xe đổ sau khi bà ngoại qua đời hay sao?
Theo góc nhìn của Chu Kiện thì điều này là không đúng.
Dẫu cho hai người có yêu nhau đến mấy, nhưng một tình yêu tốt đẹp phải giúp con người ta trưởng thành, chứ không phải là sự gửi gắm và phụ thuộc.
"Khương Thủ Ngôn coi cậu là mỏ neo giữa sóng dữ, chỉ cần có cậu ở đó, cậu ấy có thể vững vàng neo lại," Chu Kiện nói, "Nhưng mỏ neo cũng có lúc lỏng lẻo, nếu cậu ấy không học được cách căng buồm thì sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bị chìm nghỉm."
Trình Tại Đã ý thức ra điều gì đó, cậu kể lại chuyện họ vẽ tranh lúc sáng.
"Không phải cậu ấy không muốn nuôi, mà là cậu ấy không muốn có thêm bất kỳ sự ký thác hay là hy vọng nào nữa," Chu Kiện nói, "Cho đến tận bây giờ, trong lòng cậu ấy vẫn luôn bi quan như cũ."
Trình Tại Dã hơi mê man: "Là do tôi vẫn làm chưa đủ tốt sao?"
Chu Kiện lại nhớ đến câu hỏi thứ hai, nếu cứ để mặc Khương Thủ Ngôn trong tình trạng bệnh tật mà tiếp tục sống với tư duy như vậy, thì anh nghĩ sẽ gây ra ảnh hưởng gì đến mối quan hệ giữa một cặp đôi yêu nhau?
Thực ra lúc đó Chu Kiện đã có câu trả lời, nhưng anh không nỡ nói ra.
Tình yêu này thật đáng trân trọng, anh không muốn nói gở.
Chu Kiện: "Cậu đã làm rất tốt rồi, chỉ là cần cậu dẫn dắt thêm một chút, để sự chú ý của cậu ấy rời khỏi người cậu mà hướng tới những nơi xa hơn."
"Cậu cũng luôn mong mỏi cậu ấy có thể có một bầu trời rộng mở hơn, chẳng phải sao?"
*
Khương Thủ Ngôn thích nghi được với tác dụng phụ là chuyện của nửa tháng sau đó.
Thuốc của anh vẫn chưa uống hết, nhưng năm mới sắp đến gần, lại trúng kỳ nghỉ Tết Dương lịch, nên Trình Tại Dã liền đưa anh đi lấy thuốc sớm hơn.
Lần này sau khi bác sĩ hỏi thăm tình hình đã kê cho anh đơn thuốc một tháng.
Trên đường về, Khương Thủ Ngôn ngẩn ngơ nhìn những ngọn đèn đường ngoài cửa sổ.
Cảm xúc của anh vẫn duy trì ổn định ở mức thấp, đầu óc trở nên đờ đẫn, phản ứng cũng chậm hơn trước rất nhiều.
Ngày mai đã là Tết Dương lịch rồi, sau đó không lâu lại đến Tết Âm lịch.
Hai bên phố đã lần lượt treo lên những chiếc lồng đèn đỏ rực, mang theo không khí vui tươi khó tả.
Khương Thủ Ngôn cảm thấy ngón tay mình bị bóp nhẹ một cái, anh quay đầu lại mỉm cười hỏi: "Làm sao vậy?"
Phía trước là đèn đỏ, Trình Tại Dã buông vô lăng, nắm tay anh mà nghịch: "Mai là Tết Dương lịch rồi, anh có đặc biệt muốn ăn gì không?
Lát nữa tụi mình ghé siêu thị mua nhé."
Khương Thủ Ngôn suy nghĩ rồi bảo: "Anh muốn ăn bánh trôi nhân mè."
Trình Tại Dã kéo tay anh đặt lên môi hôn một cái rồi nói: "Vậy mình sẽ mua bánh trôi nhân mè."
Siêu thị quá đông người nên Khương Thủ Ngôn không muốn đi dạo lâu.
Đầu tiên Trình Tại Dã đi lấy bánh trôi, mua thêm vài món ăn đơn giản rồi lái xe quay về hầm gửi xe của chung cư.
Trong thang máy rất yên tĩnh, Trình Tại Dã một tay xách túi thức ăn, tay kia nắm lấy tay Khương Thủ Ngôn đút vào túi áo khoác mình.
Dạo này nhiệt độ giảm thấp quá, Trình Tại Dã cũng không chịu nổi cái rét như kim châm của phương Nam nên đã khoác lên mình chiếc áo dày cộp.
Thang máy "ting" một cái báo hiệu đã đến.
Khương Thủ Ngôn đi theo sau Trình Tại Dã tới trước cửa nhà, nhưng đối phương lại chậm chạp mãi không định lấy chìa khóa ra.
Khương Thủ Ngôn khó hiểu nhìn cậu, Trình Tại Dã rũ mắt, có chút căng thẳng mà nắm chặt lấy tay Khương Thủ Ngôn.
"Khương Thủ Ngôn ơi, ngày mai đã là một năm mới rồi."
Khương Thủ Ngôn ừ một tiếng, không hiểu tại sao cậu lại phải đứng trước cửa nói câu này.
"Năm mới khí thế mới, em muốn tặng anh một món quà đầu năm."
Trình Tại Dã tra chìa khóa vào mở cửa ra, Khương Thủ Ngôn đứng ở lối vào, chần chừ ló đầu nhìn vào bên trong.
Và rồi anh bắt gặp ánh mắt của một chú chó nhỏ màu nâu
Chú chó nhỏ hoạt bát vẫy vẫy đuôi, sủa lên một tiếng "Gâu" đầy non nớt với anh.