"Đau cùng nỗi đau của anh, vui cùng niềm vui của anh."
_
Đợi đến khi Khương Thủ Ngôn tỉnh lại, bên ngoài đã sáng trưng.
Bản thân anh vốn đã sớm thích nghi với những ngày tháng ngủ đến đêm ngày lẫn lộn này rồi, nhưng hôm nay dù sao cũng không giống ngày trước.
Trình Tại Dã ôm lấy anh từ phía sau, cánh tay gác hờ bên hông anh, lòng bàn tay áp lên bụng dưới.
Hơi thở đều đặn chậm rãi của cậu từng nhịp phả vào sau gáy anh, mang theo một cảm giác bình yên vững chãi.
Khương Thủ Ngôn khẽ cựa mình, Trình Tại Dã liền sáp theo.
Có vẻ như cậu cũng chưa dậy được bao lâu, giọng nói vẫn còn hơi ngái ngủ.
"Anh tỉnh rồi à?"
Cậu hôn lên sau gáy Khương Thủ Ngôn, sau đó lại vùi đầu khẽ cọ cọ.
Khương Thủ Ngôn "Ừ" một tiếng, mắt nhắm mắt mở vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Ngón tay vô thức mơn trớn mu bàn tay Trình Tại Dã vài cái, rồi đột nhiên khựng lại, cảm giác như bị thứ gì đó cấn vào người.
Trình Tại Dã còn trẻ, tinh lực dồi dào hơn Khương Thủ Ngôn rất nhiều.
Khương Thủ Ngôn đưa tay đẩy hông cậu một cái, bảo: "Không được đâu."
"Em không làm mà, không làm nữa."
Trình Tại Dã vẫn còn chưa thích nghi được với múi giờ bên này, buồn ngủ đến mức chẳng buồn mở mắt.
Cậu ôm người kia chặt thêm chút nữa, bàn tay luồn vào vạt áo ngủ của anh, vuốt ve từ bụng dưới lên đến tận ngực.
Lòng bàn tay Trình Tại Dã có mấy vết chai, chạm vào da thịt mang theo một cảm giác sần sùi tê dại.
Khương Thủ Ngôn vô thức rên nhẹ một tiếng, hơi thở của Trình Tại Dã phía sau lại nặng nề thêm vài phần.
"Em cọ vài cái thôi."
Cậu áp sát vào người anh, cánh tay săn chắc đè giữ tay Khương Thủ Ngôn, ôm chặt người kia vào lòng.
Khương Thủ Ngôn chỉ có thể cử động ngón tay.
Anh nheo mắt, ngón tay xoay từng vòng nhỏ trên xương hông Trình Tại Dã, ngoan ngoãn phối hợp theo từng động tác của cậu, nhỏ giọng rên rỉ vài tiếng.
Đốm lửa nhỏ lẽ ra có thể dập tắt nhanh chóng kia lại bùng lên mãnh liệt.
Trình Tại Dã cắn vành tai anh, rồi lại khẽ liếm láp vài lần, bất lực bảo: "Anh tha cho em đi, tha cho em đi mà."
Khương Thủ Ngôn bị Trình Tại Dã sờ soạng nên cũng thấy hơi nóng, cái đụng chạm nơi vành tai khiến ánh mắt anh mềm nhũn.
Anh quay đầu lại, đuôi mắt vẫn còn mang theo vẻ mơ màng, hỏi cậu: "Làm sao vậy?"
Sau đêm qua, Trình Tại Dã sắp bị ám ảnh với ba chữ "Làm sao vậy" luôn rồi.
Cậu sắp không chịu nổi, nhưng lại chẳng nỡ rời đi, chóp mũi cứ rúc vào cổ Khương Thủ Ngôn hít hà như thể uống rượu độc giải khát.
Cuối cùng thực sự không chịu nổi nữa, bèn vén chăn bước xuống giường.
Cậu ở trần, chỉ mặc một chiếc quần dài.
Sau lưng có hai vết cào rất nhạt.
Trình Tại Dã lưng dài vai rộng nên hai vết cào nhạt màu kia nằm trên đó lại trông cực kỳ gợi cảm.
Khương Thủ Ngôn chậm rãi trở mình, Trình Tại Dã đi từ đầu giường xuống cuối giường, thấy anh xoay người lại thì bước chân càng vội vã hơn.
Cậu lách mình một cái đã lao thẳng vào phòng tắm, một lát sau bên trong bắt đầu vang lên tiếng nước chảy.
Khương Thủ Ngôn khẽ nhếch môi.
Cửa phòng tắm là cửa kính mờ nên chỉ loáng thoáng thấy dáng dấp người bên trong.
Trình Tại Dã đứng nghiêng người, cúi đầu, từng đường nét trên cơ thể đều vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn có hơi dữ tợn.
Hơi nước từ từ bao phủ, chẳng biết qua bao lâu, Trình Tại Dã lại chợt ngẩng đầu lên.
Khương Thủ Ngôn dường như có thể hình dung được biểu cảm của cậu.
Yết hầu chắc chắn đang chuyển động dữ dội.
Mỗi khi sắp lên đỉnh Trình Tại Dã đều thúc rất mạnh, cả vùng cổ đỏ bừng, nhịp thở vừa dồn dập vừa nặng nề.
Hơi thở Khương Thủ Ngôn cũng nặng thêm vài phần theo dòng suy nghĩ đó.
Hôm qua quá sức, hôm nay khắp người chỗ nào cũng mềm nhũn.
Vừa mới ngủ dậy đã quấn quýt một hồi, xương cụt theo hồi ức lan lên cảm giác tê dại, khiến anh không kìm được mà bắt đầu rỉ ra.
Sau đó anh thấy Trình Tại Dã ngoảnh đầu đi, đứng yên tại chỗ một hồi.
Ngoài phòng tắm có thể thấy dáng người mờ ảo bên trong, và ngược lại bên trong cũng có thể nhìn ra ngoài.
Khoảng một phút sau, Trình Tại Dã mới sực nhận ra trên tấm kính mờ có rèm cuốn, cậu bước đến hai bước, kéo rèm xuống "soạt" một cái.
Khương Thủ Ngôn rúc đầu trong chăn khẽ cười, chưa cười được bao lâu thì Trình Tại Dã đã mở cửa bước ra.
Hôm qua đồ ngủ của Trình Tại Dã lót dưới người Khương Thủ Ngôn nên đã bị bẩn.
Bây giờ cậu cứ thế mà mang theo cả người hơi nước, để trần thân trên, đè chặt lấy Khương Thủ Ngôn qua lớp chăn.
"Anh nhìn trộm em."
Tai Trình Tại Dã đỏ bừng, chẳng rõ là do nóng hay là do ngượng.
Khương Thủ Ngôn thò chóp mũi ra khỏi chăn, anh bị Trình Tại Dã đè lên trông hệt như một con tằm đang nằm gọn trong kén.
"Anh nhìn công khai mà."
Trình Tại Dã không nói gì cứ thế cắn dọc theo cổ anh.
Cắn một hồi thì ngửi thấy mùi gì đó, thoạt đầu cứ ngỡ là mùi trên người mình, lát sau mới nhận ra không phải.
Cậu chợt ngẩng đầu lên, nhìn Khương Thủ Ngôn một hồi lâu rồi chợt bật cười.
Khương Thủ Ngôn biết cậu đang cười cái gì, anh ngượng ngùng cựa mình, bảo: "Em đứng dậy đi."
Trình Tại Dã bèn quỳ thẳng dậy, tay vẫn đè trên chăn không buông, cúi đầu hôn lên những dấu tay hằn trên cổ Khương Thủ Ngôn vẫn còn chưa tan hết, bảo: "Em tắm cho anh nhé."
Tay Khương Thủ Ngôn đã cử động được, anh cào nhẹ lên eo Trình Tại Dã một cái: "Em im đi."
"Sao vậy nè," Trình Tại Dã nhìn vào mắt anh, nghiêng đầu bảo: "Chỗ nào trên người anh mà hôm qua em chẳng rửa cho rồi."
Khương Thủ Ngôn không thèm để ý đến Trình Tại Dã, nhưng người lại hơi rít rít, anh vừa hất chăn vừa đẩy cậu một cái.
Trình Tại Dã thuận đà ngồi dậy, vừa cúi đầu liền nhìn thấy hình xăm trên bụng dưới của anh.
Một con bướm Protogoniomorpha Parhassus đang bay nghiêng.
Cô bé thợ xăm rất khéo tay, sắc hồng và sắc xanh chuyển màu cực kỳ tự nhiên, làm cho Trình Tại Dã chỉ cần nhìn vào là có thể nhớ lại ngay chú bướm đậu giữa khu rừng ngày ấy.
Cậu lại nhớ đến Khương Thủ Ngôn của ngày hôm qua với dáng vẻ cố chấp đến mức lệch lạc, lòng bỗng chốc lại thấy xót xa.
Có lẽ cậu không thể nào hoàn toàn thấu cảm nỗi đau của Khương Thủ Ngôn, nhưng khi xăm con bướm này, có phải anh cũng giống cậu, đều nghĩ đến cánh rừng ấy, cánh đồng ấy, và hương rượu nồng đượm mùi anh đào đêm đó hay không.
Liệu có phải nhờ vậy mà anh ấy có thể thoát khỏi vòng xoáy cuộc đời, giãy giụa thở lấy một hơi, có thêm một chút mong chờ về tương lai hay không.
Chỉ cần nghĩ như vậy thôi, Trình Tại Dã đã thấy mọi chuyện trong mùa hạ năm nay đều trở nên ý nghĩa.
Khương Thủ Ngôn còn chưa kịp ngồi dậy Trình Tại Dã đã đột nghiên cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn lên hình xăm của anh.
Cậu không thể cảm nhận được nỗi đau của anh, vậy nên chỉ có thể hôn anh hết lần này đến lần khác.
Đau cùng nỗi đau của anh, vui cùng niềm vui của anh.
*
Vốn dĩ Khương Thủ Ngôn chỉ định thay quần, nhưng cởi ra rồi nên tiện thể đi tắm luôn, thế là tóc lại bị ướt một mảng.
Tóc Khương Thủ Ngôn đã dài đến mức có thể buộc thành một chỏm nhỏ, lần nào đi tắm cũng bị ướt.
Trước đây anh chẳng buồn quan tâm, ướt thì ướt thôi, đi ngủ một giấc cũng tự khô, nhưng giờ thì anh đã biết quấn khăn lên đầu rồi mới bước ra.
Trình Tại Dã không có ở trong phòng ngủ, Khương Thủ Ngôn đảo mắt một vòng, ga giường và vỏ chăn đã bị tháo ra đem vứt, chiếc vali đang mở ở góc phòng cũng thiếu mất một bộ đồ ngủ.
Khương Thủ Ngôn gỡ khăn tắm bước đến trước tủ, lấy ga giường và vỏ chăn dùng một lần mới ra bọc lại.
Lâm Hoàn thường xuyên đi công tác, anh ta ngủ lại khách sạn nên mấy thứ này đều được chuẩn bị rất đầy đủ.
Nào là thiết bị dò camera ẩn đến đồ khử trùng, tất cả đã trở thành bộ đồ nghề không thể thiếu khi đi công tác xa của anh ta.
Khương Thủ Ngôn thay xong xuôi bèn ngồi nghỉ một lát rồi lại quấn khăn lên đầu, tìm thấy Trình Tại Dã đang ở trong bếp.
Trình Tại Dã xin khách sạn một ít gạo và thịt, đang nấu cháo.
Khương Thủ Ngôn liếc nhìn một cái rồi nhếch miệng cười.
Trình Tại Dã lấy chiếc khăn tắm, mỉm cười lau tóc cho anh.
Cậu có mang theo đồ ngủ nhưng lại không chịu mặc, cứ phải mặc đồ ngủ của Khương Thủ Ngôn.
Quần áo hơi chật nên không cài được cúc, cứ thế mở phanh ra.
Khương Thủ Ngôn đưa tay vuốt ve lồng ngực cậu.
Tay anh vẫn còn mấy vết nhăn do ngâm nước lúc tắm, chạm vào không được mượt mà cho lắm.
Trình Tại dã nắm lấy tay anh xem một lượt.
Có lẽ vì trước đây không chịu ăn ăn uống tử tế, thức ăn nạp vào chỉ đủ để duy trì sự sống cơ bản nên bị suy dinh dưỡng trầm trọng.
Lâu dần, một số vấn đề sẽ bắt đầu lộ ra, tỉ như anh ngày càng gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt hơn, da dẻ khô ráp và đầu ngón tay cũng dễ bị nhăn nheo khi ngâm nước.
Trình Tại Dã kéo tay anh lên môi hôn một cái, rồi lại đặt lên người mình.
Cơ bắp Trình Tại Dã rất cân đối, đường nét rõ ràng, từng thớ từng thớ sờ vào rất thoải mái dễ chịu.
Đợi đến khi tóc không còn nhỏ nước nữa, Trình Tại Dã mới bỏ khăn xuống, mân mê lọn tóc anh giữa những ngón tay.
"Dài ra nhiều rồi, giờ anh muốn cắt luôn không?"
Không đợi Khương Thủ Ngôn trả lời, cậu đã nói tiếp, "Mà thôi khỏi đi, mùa đông rồi, để tóc dài cho ấm."
Khương Thủ Ngôn bước tới hai bước, tựa cằm vào hõm cổ cậu rồi ôm chầm lấy: "Chẳng phải đã nói là em cắt cho anh sao?"
Trình Tại Dã chưa kịp phản ứng lại, hai tay đang buông thõng ngẩn người một hồi lâu rồi mới cúi xuống ôm chặt anh vào lòng.
"Được chứ, lát nữa mình ra ngoài mua một ít đồ nghề rồi em cắt cho anh."
Khương Thủ Ngôn khẽ cười: "Lần này không cần mua mấy bộ tóc giả về luyện tay trước à?"
Trình Tại Dã đáp: "Em luyện rồi, hồi ở San Francisco em đã luyện qua rồi."
Vốn dĩ Khương Thủ Ngôn chỉ định đùa một câu, nhưng khi nghe thấy Trình Tại Dã trả lời như vậy, trong lòng chợt chua xót.
Anh nhớ đến tin nhắn wechat đầu tiên nhận được sau khi về nước, Trình Tại Dã đã bảo rằng "Em không muốn chia tay".
Khương Thủ Ngôn đã đọc, nhưng anh không trả lời.
Lúc đó ngay cả thở thôi anh còn thấy như đang vắt kiệt sự sống, căn bản chẳng còn chút sức lực nào để mà hồi âm.
Giờ đây, anh lại chẳng dám tưởng tượng cảnh Trình Tại Dã ôm khư khư khung chat để chờ đợi tin nhắn của mình, cũng chẳng dám tưởng tượng mùa thu ở San Francisco đã lạnh lẽo đến nhường nào mà khiến Trình Tại Dã cũng trở nên tiều tụy đi trông thấy.
"Anh không trả lời tin nhắn em, em cũng thấy không sao à?"
Khương Thủ Ngôn chợt hỏi.
Trình Tại Dã bảo: "Không sao mà, chỉ cần anh vẫn ổn thì chẳng sao hết."
Trong thâm tâm Trình Tại Dã thầm nghĩ, chỉ cần anh còn sống là đủ, nhưng cái từ "sống" ấy đối với Khương Thủ Ngôn lúc này lại quá đỗi nặng nề, cậu chẳng thốt được thành lời.
Khương Thủ Ngôn lại hỏi: "Em ở San Francisco chỉ luyện cắt tóc thôi sao?"
Trình Tại Dã hôn anh một cái, cười bảo: "Đương nhiên là không rồi.
Em còn học được cách con người từng bước từ thực vật biến thành động vật, thành trẻ con, rồi cuối cùng lớn lên thành người lớn."
Khương Thủ Ngôn cau mày: "Nghe có hơi kỳ lạ nhỉ."
Trình Tại Dã đáp: "Cũng hơi hơi ạ."
Khương Thủ Ngôn: "Khó lắm sao?"
Trình Tại Dã suy nghĩ một lúc: "Với em thì rất khó."
Bởi vì Khương Thủ Ngôn quá đỗi quan trọng.
Hai người cứ thế ôm nhau chuyện trò một hồi lâu, kết quả là được một nồi cháo khét lẹt.
Dường như rất lâu rồi Trình Tại Dã mới gặp phải thảm họa bếp núc như thế này, cậu đứng bên cạnh bối rối chẳng biết phải xử lý thế nào.
Khương Thủ Ngôn vừa cười vừa khuấy lớp cháo bị cháy dưới đáy nồi, sau đó hớt bỏ đi.
Cơm nước xong xuôi, hai người mặc đồ thật dày chuẩn bị ra ngoài mua đồ nghề.
Khương Thủ Ngôn đứng trước cửa do dự một lát, Trình Tại Dã cũng không hỏi gì cả, chỉ đưa tay sửa sang tóc lại cho anh rồi chỉnh lại mũ một chút, cuối cùng ngắm nghía trái phải một hồi mới bảo: "Trông anh còn giống sinh viên hơn cả em nữa."
Khương Thủ Ngôn mỉm cười đáp: "Nào có khoa trương đến vậy."
"Thật mừ," Trình Tại Dã nói, "Người nước ngoài tụi em già nhanh lắm, thời kỳ đỉnh cao nhan sắc ngắn ngủn hà."
Khương Thủ Ngôn đẩy cửa ra, Trình Tại Dã bước đi theo sau anh.
Nhiệt độ ban ngày có tăng lên đôi chút, tuyết trên đường tan đi khá nhiều.
Khương Thủ Ngôn đứng giữa con phố xám xịt, nhất thời chẳng biết phải đi đâu để mua đồ nghề.
Chiếc kéo bình thường là không đủ, còn cần thêm cả kéo tỉa gì đó nữa.
Trong khi Khương Thủ Ngôn đang mải nghĩ xem mấy siêu thị lớn có bán mấy thứ này không thì Trình Tại Dã đã định vị xong trên điện thoại rồi bảo: "Đi thôi."
Khương Thủ Ngôn liếc nhìn một cái, thấy điểm đến trên bản đồ là tiệm cắt tóc XX.
Vừa thấy ảo ma nhưng cũng vừa thấy cực kỳ hợp lý, cắt tóc mà, đã là cắt tóc thì đồ nghề ở tiệm cắt tóc chắc chắn là đầy đủ nhất rồi.
Nhưng nếu vào đó thật thì có bị người ta oánh cho một trận rồi đuổi ra không đây?
Chưa đợi Khương Thủ Ngôn mở lời, Trình Tại Dã đã nắm cánh tay anh dắt đi theo chỉ dẫn của bản đồ.
Cả hai người đều chẳng hề thấp, đặc biệt là Trình Tại Dã, chiều cao của cậu cho dù có đặt ở vùng Đông Bắc này thì cũng thuộc hàng cực phẩm.
Đã vậy còn mang gương mặt phương Tây với sống mũi cao và đôi mắt hai mí rõ ràng, đi đến đâu cũng lập tức trở thành tâm điểm chú ý.
Rồi sau đó người ta sẽ theo bàn tay đang nắm của Trình Tại Dã mà nhìn sang cả gương mặt Khương Thủ Ngôn.
Khương Thủ Ngôn thấy hơi mất tự nhiên, khẽ kéo chiếc mũ len trên đầu xuống.
Trình Tại Dã chợt buông tay anh ra.
Khương Thủ Ngôn khựng lại rồi ngoảnh đầu, nắm lấy tay cậu.
"Không phải anh có ý đó đâu," anh giải thích, "Anh kéo mũ không phải vì em nắm tay anh, mà bởi vì lâu lắm rồi anh mới đi ra ngoài."
Khương Thủ Ngôn nói tiếp: "Anh chưa kịp thích nghi với ánh nhìn của người khác."
Khương Thủ Ngôn đã tự nhốt mình quá lâu, thỉnh thoảng ra ngoài cũng chỉ chọn đêm muộn vắng người, vì trong bóng tối chẳng ai nhìn rõ ai.
Bây giờ cho dù có Trình Tại Dã đi bên cạnh, nhưng anh vẫn thấy hơi mất tự nhiên, dẫu chỉ là những ánh nhìn đơn thuần thưởng thức chứ chẳng hề có ác ý.
Trình Tại Dã rút hai chiếc khẩu trang vải từ trong túi ra, đưa cho Khương Thủ Ngôn một cái, cười hỏi: "Hay là đeo khẩu trang nhé?
Gió hơi lớn, thổi vào mặt có hơi rát đấy."
Khương Thủ Ngôn hơi sững sờ một lát rồi nhận lấy.
Trình Tại Dã lướt trên bản đồ một chút rồi vảo: "Đằng kia có một con đường nhỏ, đi hết con đường đó là thấy hồ nước."
"Hay mình đi đường đó đi anh," Trình Tại Dã bảo, "Xem thử thời tiết tầm này nước hồ đã đóng băng chưa."
Mắt Khương Thủ Ngôn bị gió thổi hơi xót, giọng nói truyền qua lớp khẩu trang có hơi nghèn nghẹn: "Ừm".
Trình Tại Dã kéo tay anh đút vào trong túi áo mình, xoay người tránh những vũng tuyết lấm lem bùn đất mà bước lên con đường lát đá.
Buổi chiều trong tuần nên lối nhỏ rất vắng vẻ và yên tĩnh.
Đế giày của Trình Tại Dã và Khương Thủ Ngôn vẫn còn vương tuyết, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân.
Thỉnh thoảng bọn họ lại dừng bước ngoái nhìn chuỗi dấu chân ấy, rồi lại đột nhiên nhìn nhau bật cười.
Trình Tại Dã vừa cười vừa cúi đầu, cách khẩu trang đặt một nụ hôn lên môi Khương Thủ Ngôn.
Với tiết trời thế này nhưng nước hồ vẫn còn chưa đóng băng, Trình Tại Dã nhìn mặt hồ bên tay phải rồi bảo: "Tiếc quá đi, nếu đóng băng là hai mình có thể lên đó trượt một vòng rồi."
Khương Thủ Ngôn hỏi: "Em thích trượt băng trên mặt hồ sao?"
"Thích chứ," Trình Tại Dã nhìn Khương Thủ Ngôn đáp, "Chỉ cần ở bên anh thì em thích hết, dù có nằm ườn ra chẳng làm gì em cũng thấy vui."
Khương Thủ Ngôn rũ mắt, anh thực sự không tài nào hình dung nổi dáng vẻ của một Trình Tại Dã khi chỉ nằm lì trong nhà không thèm ra khỏi cửa.
Trình Tại Dã là một kẻ tự do, không bị gò bó, cho dù giữa trời đông giá rét thì cậu vẫn luôn mang sự nồng nhiệt hệt như giữa trưa mùa hạ.
Năm phút sau, Trình Tại Dã thành công mua được trọn bộ đồ nghề ở tiệm cắt tóc.
Khương Thủ Ngôn vì ngại nên không chịu đi vào, chỉ đứng ngoài cửa nhìn vô.
Trời lạnh nên khách đi cắt tóc cũng thưa thớt, tiệm cắt tóc khó khăn lắm mới đón được một vị khách, ai ngờ lại là một người nước ngoài.
Ông chủ sững sờ một hồi, đang vắt óc nhớ lại xem tiếng Anh nói thế nào thì chẳng ngờ cái người ngoại quốc này nói tiếng phổ thông còn chuẩn hơn cả mình.
Những món đồ mà cậu ta muốn mua cũng làm ông đi hết ngơ ngác này lại đến ngơ ngác khác.
Ông quay lại nhìn cách bài trí trong cái tiệm nhỏ của mình, thầm nghĩ, chỗ này cũng đâu có trông giống siêu thị cơ chứ.
Cuối cùng ông vẫn vào kho nhỏ phía sau tìm đủ đồ nghề cho cậu, tất cả đều là đồ mới, bán lại giá gốc cho Trình Tại Dã và còn tặng thêm tấm khăn trùm nilon dùng một lần nữa.
Trình Tại Dã quét mã wechat thanh toán.
Tiếng thông báo vang lên, ông chủ đang định buông một câu "Lần sau lại đến nhé" như mọi ngày, nhưng khi nhìn xuống đống đồ mà mình bỏ vào túi nilon cho cậu thì ông lại lẳng lặng nuốt mấy lời đó vào trong.
Ông nhìn Trình Tại Dã đẩy cửa bước ra, chẳng hiểu sao cứ cảm thấy lưỡi mình như bị đông cứng lại, suốt cả quá trình ngoài "Hả", "Ồ", "Được", "Tổng cộng 39 tệ" ra thì chẳng nói thêm được câu nào khác.
Trình Tại Dã thì lại khá nhiệt tình, khen cách trang trí tiệm, khen tay nghề, rồi còn khen ông chủ thật hào phóng.
Cuối cùng cậu xách túi cùng Khương Thủ Ngôn về nhà.
Anh đi bộ mệt nên nằm ườn trên sofa một lát, nhìn Trình Tại Dã chẳng biết đào đâu ra một mảnh vải mang về trải xuống sàn, sau đó lại kéo một chiếc ghế đặt lên trên mảnh vải, cuối cùng mới vào phòng tìm một chiếc gương nhỏ.
Khương Thủ Ngôn đứng dậy khỏi sofa, đi đến trước ghế ngồi xuống.
Trình Tại Dã giũ tấm khăn trùm nilon ra rồi cài vào cổ áo Khương Thủ Ngôn.
"Vậy em bắt đầu nhé."
Trình Tại Dã một tay cầm kéo, một tay cầm lược.
Khương Thủ Ngôn thấy hơi buồn cười, anh "ừ" một tiếng.
Chiếc gương nhỏ được đặt trên ghế đối diện Khương Thủ Ngôn để anh có thể theo dõi xem tóc mình được cắt như thế nào.
Nhưng suốt toàn bộ quá trình, anh chẳng hề nhìn mình mà chỉ dán mắt nhìn Trình Tại Dã.
Trình Tại Dã làm việc rất nghiêm túc, đôi mắt rũ xuống tràn đầy vẻ tập trung, động tác tay vô cùng nhẹ nhàng, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu chạm phải ánh mắt Khương Thủ Ngôn trong gương.
Thoạt đầu thì còn cố gồng mình nghiêm túc được mấy giây.
Sau vài lần như vậy thì nhịn hết nổi, lại cười hì hì ghé xuống hôn anh một cái rồi mới chịu quay lại cắt tiếp.
Từng lọn tóc rơi xuống, đầu Khương Thủ Ngôn cũng nhẹ đi mấy phần.
Một sự nhẹ nhàng mang theo cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.
Sau cùng Trình Tại Dã đặt kéo xuống, nhìn vào gương và bảo: "Xong rồi ạ."
Khương Thủ Ngôn nghiêng mặt nhìn trái nhìn phải, tóc được tỉa tót rất gọn gàng.
Trình Tại Dã cúi người, dùng má mình cọ vào mái tóc mới cắt của Khương Thủ Ngôn rồi hỏi: "Cắt kiểu này anh có hài lòng không, vị khách đầu tiên của em?"
Khương Thủ Ngôn không trả lời mà lại đột nhiên hỏi: "Em rất thích đi trượt băng trên hồ nước đóng băng sao?"
Trình Tại Dã thoáng sững người, Khương Thủ Ngôn đang hỏi chính là câu cậu từng thuận miệng nói lúc ban nãy khi ở ngoài.
Thật ra cậu chỉ đơn giản là muốn ở bên cạnh Khương Thủ Ngôn mà thôi, chứ không cần anh phải vì mình mà cố ý thay đổi điều gì cả.
Thế nhưng khi đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Khương Thủ Ngôn, cậu chợt nhận ra đây chính là cách mà Khương Thủ Ngôn thể hiện sự quan tâm dành cho mình.
Anh sợ cậu ở bên cạnh anh sẽ thấy nhàm chán, cũng sợ cậu nhìn thấy bộ dạng quá đỗi sa sút của mình.
Dẫu đã hứa sẽ không giấu diếm, nhưng khi thật sự đối diện với nó, Khương Thủ Ngôn vẫn vô thức muốn trốn tránh.
Vậy nên Khương Thủ Ngôn lại nghĩ, đi ra ngoài chơi biết đâu sẽ tốt hơn một xíu.
Chí ít là khi ở bên ngoài, anh sẽ cố gắng kìm nén những cảm xúc tiêu cực của mình lại.
Thế nhưng anh thực sự chẳng nghĩ ra được nơi nào khác thú vị, nên chỉ biết bám vào câu nói bâng quơ về cái mặt hồ đóng băng kia, cố gắng tìm một nơi đáp ứng được mong muốn của cậu.
Thế là Trình Tại Dã bèn đổi giọng đáp: "Muốn chứ ạ."
Khương Thủ Ngôn liền bảo: "Vậy chúng ta đi Mạc Hà[1] đi, đó là điểm cực Bắc của Trung Quốc, chắc là nước hồ đã đóng băng rồi."
Trình Tại Dã rũ mắt xuống, rồi lại mỉm cười ngước lên: "Khương Thủ Ngôn ơi, sao mà anh tốt với em quá vậy."
_
Tác giả có lời muốn nói:
Cách con người từng bước từ thực vật biến thành động vật, thành trẻ con, rồi cuối cùng lớn lên thành người lớn (Nguồn không rõ).
Mình hiểu bốn giai đoạn này như thế này:
Giai đoạn thực vật, hãy rũ bỏ mọi mối quan hệ khiến tâm trạng bạn không tốt hay cảm thấy mệt mỏi, chỉ ăn chỉ uống, ngủ thật ngon, tắm mình dưới ánh nắng mặt trời, cho đến khi nuôi dưỡng lại được chút sức sống.
Sau đó lại giống như động vật mà cảm nhận cảm xúc của chính mình, tiếp nhận cảm xúc của mình, tốt hay xấu đều chấp nhận, nhưng chỉ giống như một sinh vật đơn bào biết và chấp nhận là đủ rồi, đừng suy diễn thêm cảm xúc, cũng đừng truy cứu sâu xa tại sao lại xuất hiện cảm xúc như vậy.
Lại giống như đứa trẻ mà nuôi dưỡng lại sở thích, tùy hứng một chút, chỉ làm những việc mình thích, gặp chuyện khiến tâm trạng không vui thì phản ứng ngay lập tức, khóc ra để phát tiết mà không màng hậu quả.
Mà giai đoạn từ đứa trẻ thành người lớn sẽ phức tạp hơn một chút, là một quá trình xác lập tính chủ thể của bản ngã, một quá trình tự khám phá hướng vào nội tâm.
Đừng có cảm giác dựa dẫm mong manh vào bên ngoài, cũng đừng gánh vác nhân quả của người khác, không cần chuyện gì cũng cưỡng cầu một kết quả, mà là tự hòa giải, tự hòa giải theo hướng tốt đẹp hơn.
Cho đến khi trở thành một người lớn ổn định, mới đi thấu cảm, gánh vác nhiều trách nhiệm hơn.
__
Chú thích:
[1] Mạc Hà / 漠河: Thành phố vùng biên viễn nằm tại cực Bắc của Trung Quốc, thuộc tỉnh Hắc Long Giang.
Chỗ này là nơi cái lạnh kết tinh thành những điều kỳ diệu.
Đây là vùng đất duy nhất tại xứ tỷ dân mà có thể chạm tay vào cực quang phương Bắc hay chứng kiến hiện tượng đêm trắng huyền ảo.
Ở Mạc Hà có một truyền thuyết cổ xưa, người nhìn thấy Bắc cực quang chắc chắn sẽ hạnh phúc trọn đời.