[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 134,551
- 0
- 0
[Đm/Full] Mùa Hạ Năm Thứ Bảy - Xuân Hoài Tửu Nùng
Chương 19: Endless Summer
Chương 19: Endless Summer
"Trình Tại Dã dường như bẩm sinh đã biết cách yêu thương người khác"
.
Đều là những người trưởng thành ngoài hai mươi tuổi, một người đã lăn lộn trong môi trường công sở nhiều năm, gặp đủ loại người thượng vàng hạ cám, còn một người đã đi qua rất nhiều nơi, sở hữu tâm hồn và một cái tôi đủ độc lập.
Hai con người như vậy, khi tình ý vừa chớm đầy, họ đã hôn nhau chẳng chút ngại ngùng, ấy vậy mà đến lúc thực sự phải đối diện với việc bắt đầu một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc lại như biến thành hai cậu trai non nớt, chỉ biết nhìn nhau, vừa ngây ngô vừa lúng túng không biết phải làm gì.
Chẳng rõ là người nào không đứng vững mà lùi lại một bước, trong lúc lảo đảo Trình Tại Dã giẫm lên đoạn ống nước rơi dưới đất.
Chiếc ống đang xả nước ngon lành liền bị giẫm bẹp một góc, miệng ống quay ngược lên trên xịt hai người ướt sũng.
Trình Tại Dã: "..."
Khương Thủ Ngôn bật cười, sau đó Trình Tại Dã cũng cười theo anh.
Cậu rất thích nhìn những biểu cảm sinh động trên mặt Khương Thủ Ngôn, chân thực, chẳng chút che đậy.
Mỗi lần như thế, cậu lại thấy mình giống như đã tiến gần anh thêm một chút.
Trình Tại Dã chân thành hy vọng Khương Thủ Ngôn có thể vui vẻ hạnh phúc, muốn chia sẻ với anh tất thảy những gì cậu thấy thích thú và những điều thoải mái.
Không khí trong núi lưu chuyển chậm chạp, những tán cây cao vút khéo léo che đi cái nắng gắt mùa hè.
Gió núi thổi qua, bộ quần áo sũng nước dán chặt vào người mang theo cái lạnh chẳng thể ngó lơ.
Trình Tại Dã nói: "Lên tầng thay quần áo thôi."
Khương Thủ Ngôn suy nghĩ một hồi rồi đáp lại: "Đi chung đi."
"Được, để em đi đóng van nước đã."
Hai người một trước một sau trở về phòng mình.
Khương Thủ Ngôn tay kéo cổ áo đứng tựa vào cạnh cửa, một lúc sau mới rũ mắt xoay người đi tìm quần áo trong vali.
Anh bị nước xịt trúng nhiều hơn Trình Tại Dã, không chỉ quần ướt hơn quá nửa mà ngay cả phần bụng dưới cũng bị ướt một mảng.
Anh ghét cái cảm giác dinh dính này nên dứt khoát cầm đồ dùng cá nhân định bụng rửa rồi đi tắm luôn.
Phòng tắm nằm ở cuối hành lang tầng hai, Khương Thủ Ngôn vừa mở cửa ra thì phòng kế bên cũng mở cửa.
Trình Tại Dã cúi đầu nhìn mấy món đồ trong tay anh, hỏi: "Anh muốn đi tắm hả?"
Khương Thủ Ngôn khẽ gật đầu.
Trình Tại Dã lại đáp: "Cái vòi sen bên phải là vòi nước nóng, anh phải xả một lúc thì nước mới ấm."
Hai người đứng yên ở cuối hành lang, cửa phòng tắm vẫn đóng nhưng chẳng ai có ý định đưa tay ra mở.
Cứ đứng mãi thế này thì trời cũng tối mất, Khương Thủ Ngôn thật nhanh đã vươn tay ra, ngay khi vừa định nắm lấy tay nắm cửa thì tay của Trình Tại Dã cũng đồng thời vươn tới.
Ngón tay hai người thoáng chạm nhau giữa không trung rồi lại cùng ăn ý rụt tay về.
Sau một hồi đấu tranh, cửa phòng tắm vẫn còn đóng kín.
Hai cặp mắt cứ thế cùng nhìn chằm chằm vào cánh cửa màu nâu sẫm, cũng chẳng biết đang ngượng ngùng điều gì.
Thật lâu sau đó Trình Tại Dã mới nghiêng mặt đi, bật cười một tiếng.
Cậu tiến về trước một bước, vặn tay nắm mở cửa ra rồi tiện tay bật luôn đèn trong phòng tắm.
"Cẩn thận nhé, sàn ướt nên dễ trượt lắm."
Tay Khương Thủ Ngôn đang cầm quần áo với khăn mặt, phòng tắm chật hẹp, giây phút anh định lách qua người Trình Tại Dã thì cánh tay bị kéo lại, khoảnh khắc anh vừa ngoảnh đầu lại thì một nụ hôn đã nhẹ nhàng đáp xuống khóe môi.
Chưa kịp phản ứng, Trình Tại Dã đã cười hì hì lùi về sau mấy bước, còn tiện tay đóng cửa lại giúp anh.
Lần này Khương Thủ Ngôn tắm hơi lâu, lúc bước ra bên ngoài cả người vẫn bốc lên một làn hơi nước ấm áp dễ chịu.
Hành lang gỗ ở tầng hai thiết kế bán mở.
Trình Tại Dã chẳng biết lôi ở đâu ra hai chiếc xe đạp địa hình, cậu tranh thủ lúc trời vẫn chưa nhá nhem mà ngồi ở khoảng sân sau sửa lại dây xích.
Khương Thủ Ngôn tựa mình vào cột gỗ, vừa lau tóc vừa rũ mắt quan sát.
Trình Tại Dã nhìn thấy anh liền cúi người xoay xoay bàn đạp trong tay rồi bảo: "Em không có việc gì làm nên vừa lượn một vòng trong kho xem thử chủ cũ có để lại 'kho báu' gì không, ai ngờ thật sự tìm được hai chiếc xe đạp địa hình này."
Chỗ nay cách xa phồn hoa đô thị, các hoạt động giải trí cũng rất ít.
Hàng ngày quanh đi quẩn lại cũng chỉ có hóng gió, câu cá, hoặc là đạp xe men theo những con đường mòn trong núi cho đến tận cùng của biển cả bao la.
"Xe được giữ gìn kĩ lắm, chỉ có dây xích là hơi rỉ một chút thôi."
Trình Tại Dã ngẩng đầu bảo, "Đợi em sửa xong là hai mình có thể cùng nhau đạp xe đi ra ngoài chơi rồi."
Gió núi dịu dàng thổi qua, Khương Thủ Ngôn mơ hồ nghe như có tiếng chuông bò(*) ngân vọng giữa thung lũng xa xăm.
(*) Chuông bò là chuông treo trên cổ đàn bò, giúp cho lúc thả bò dễ dàng quản lý bò hơn.
Anh rũ mi nhìn người đàn ông đang ngồi xếp bằng trên thảm cỏ, lòng chợt cảm thấy một nét đẹp diệu kỳ bình yên đến khó tả.
Tựa hệt như dòng sông, cứ lặng lẽ như vậy mà thả trôi.
*
Cuộc sống trong núi bình yên và thong dong.
Mỗi ngày anh chìm vào giấc ngủ trưa giữa tiếng côn trùng kêu nỉ non và thức giấc giữa tiếng chim hót líu lo, một sự yên bình mà khó lòng diễn tả.
Mấy ngày nay trên rừng đón mấy trận mưa liên tiếp nên Trình Tại Dã phải đành gác lại ý định đưa Khương Thủ Ngôn ra ngoài chơi.
Nhưng cậu trời sinh vốn là người rất biết cách giết thời gian, cho dù là ở ngoài trời hay trong nhà.
Vậy nên dù chỉ có hai người quẩn quanh trong căn nhà gỗ, Khương Thủ Ngôn cũng không hề cảm thấy nhàm chán, thậm chí anh còn dần điều chỉnh lại được giờ giấc sinh học, giấc ngủ cũng ngon hơn bất kỳ đêm nào trước đây.
Như thường lệ, Khương Thủ Ngôn xỏ dép lê bước xuống lầu.
Anh ghé vào phòng bếp, vừa bước vào liền bắt gặp một dáng hình quen thuộc giữa nắng mai mờ ảo.
Hôm nay Trình Tại Dã mặc một chiếc áo cotton lụa ngắn tay, quần áo của cậu đa số đều là chất liệu này.
Vừa thoải mái vừa mềm mại.
Nắng mai phủ lên người cậu một lớp viền mờ ảo như sương mù giăng quanh đỉnh núi, lại như một giấc mộng đẹp chẳng nỡ lay tỉnh.
Khương Thủ Ngôn vô thức bước nhẹ chân hơn.
Thế nhưng chút tiếng động nhỏ xíu ấy lại chẳng thoát được thính giác nhạy bén của Trình Tại Dã.
Cậu cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ nhỏ trên mặt bàn, bảo: "Bốn mươi chín phút."
Khương Thủ Ngôn chẳng hiểu gì.
Trình Tại Dã bưng ly cà phê mình vừa pha xong xoay người lại, Khương Thủ Ngôn nhanh nhẹn bước tới nhận lấy khay rồi mang ra bàn ăn đặt từng ly xuống.
Trình Tại Dã tựa người vào kệ bếp cười nói: "Giờ là chín giờ rưỡi sáng, anh dậy sớm hơn hôm qua tận bốn mươi chín phút.
Đêm qua anh ngủ ngon không anh?"
Nhắc đến chuyện này Khương Thủ Ngôn lại hơi ngượng ngùng.
Mỗi ngày bên nhau, Trình Tại Dã đều sẽ chuẩn bị bữa sáng.
Ngày đầu tiên, Khương Thủ Ngôn ngủ một mạch đến tận một chờ chiều.
Tỉnh dậy thấy chiếc bánh sandwich trong tủ lạnh mà áy náy vô cùng.
Trình Tại Dã chẳng bận tâm, cậu chỉ dùng chóp mũi khẽ cọ vào tóc anh rồi dịu dàng bảo: "Anh không cần cảm thấy áy náy hay lãng phí tấm lòng của em đâu.
Cho dù không có anh thì em vẫn phải tự chuẩn bị bữa sáng cho mình mà."
Cậu đưa tay đóng chiếc cửa tủ lạnh phía sau lại, rồi xoay vai Khương Thủ Ngôn để anh đối diện với mình, cúi đầu hôn nhẹ lên trán anh: "Vậy nên anh không cần phải áp lực, buổi sáng không dậy kịp cũng chẳng sao, mình để dành đến chiều hoặc tối ăn cũng được mà."
Khương Thủ Ngôn chẳng nói được lời nào, chỉ biết để cậu dồn vào tủ lạnh ngửa mặt đón nhận nụ hôn.
Trình Tại Dã dường như bẩm sinh đã biết cách yêu thương người khác, bất kể làm chuyện gì cũng tiến bộ rất nhanh, kể cả chuyện yêu đương – một lĩnh vực mà trước đây cậu hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Khương Thủ Ngôn cứ tưởng họ sẽ còn giống như trước đây ngượng nghịu thêm vài ba hôm nữa.
Mãi cho đến một buổi chiều tà anh đang nằm ngửa trên sofa nghịch điện thoại, Trình Tại Dã đã lẩm bẩm rúc đầu vào lồng ngực anh, còn anh thì rất tự nhiên đưa tay ra xoa mái tóc cậu ấy.
Bấy giờ Khương Thủ Ngôn mới sực nhận ra, bọn họ đã bỏ qua giai đoạn ngại ngùng mới yêu để nhảy cóc qua một thời kỳ mặn nồng quấn quýt.
Anh bắt đầu suy ngẫm xem mọi chuyện đã tiến triển thầm lặng đến mức này từ bao giờ, rồi giữa vô số mảnh ghép trong lúc kề cạnh nhau, anh bắt gặp sự thẳng thắn của Trình Tại Dã.
Khương Thủ Ngôn càng kín đào thì cậu lại càng thẳng thắn, trực tiếp thể hiện cảm xúc, trực tiếp thể hiện nhu cầu.
Cứ như vậy mưa dầm thấm lâu, từng chút từng chút một khiến Khương Thủ Ngôn quen với sự hiện diện của cậu.
Khương Thủ Ngôn rũ mắt nhấp một ngụm cà phê, vị sữa đậm đà.
Là hương vị do chính tay Trình Tại Dã pha chế.
Sau mấy ngày ở cùng nhau, anh phát hiện Trình Tại Dã là một người rất tháo vát.
Cậu biết pha đủ loại cà phê và trà, biết điều chế đủ loại rượu đẹp mắt.
Sau đó sẽ kéo Khương Thủ Ngôn đi chân trần trên chiếc thảm, vừa nhâm nhi ly rượu tự pha, vừa đối mặt khiêu vũ giữa phòng khách.
Ngoài cửa sổ mưa đang rơi tí tách trên hiên nhà.
Bên trong nhà gỗ vang lên những khúc ca êm dịu, ánh đèn tưởng hư ảo bao trùm lấy cả hai.
Họ cận kề chóp mũi, chìm đắm trong cái ôm và trao nhau những ánh mắt thay cho lời yêu thương thầm lặng.
"Mưa bên ngoài tạnh rồi," Trình Tại Dã tháo tạp dề rồi ngồi xuống đối diện với Khương Thủ Ngôn.
Khương Thủ Ngôn liếm đi lớp bọt trắng còn đang vương trên môi, ngoảnh đầu liếc nhìn ra ô cửa sổ.
Đã là giữa mùa hạ nhưng nắng trong rừng chẳng mấy chói chang, xung quanh chẳng hề có tiếng ve kêu ồn ã mà chỉ có tiếng chim ríu rít.
Dưới ánh mặt trời, dòng sông phía xa xa tựa như một khối hổ phách khổng lồ chẳng thấy bến bờ.
Thỉnh thoảng có làn gió khẽ thổi qua, làm lũ bồ nông đang nghỉ chân bên cạnh giật mình bay vút lên.
"Mưa ròng rã suốt bốn năm ngày trời, người em sắp lên mốc cả rồi."
Trình Tại Dã chống cằm cười híp mắt nói, "Khương Thủ Ngôn ơi, hôm nay mình đạp xe ra ngoài chơi đi anh."
Khương Thủ Ngôn thấy một giọt nước bắn lên má cậu từ lúc nào không hay, trong làn nắng sớm, anh nhẹ nhàng đưa tay giúp người ta lau đi.
Ngay lúc anh định thu tay về thì bị Trình Tại Dã nắm lấy, cậu kéo tay anh đặt lên môi mình, nhẹ nhàng thơm lên phần thịt mềm nơi đầu ngón tay.
Khương Thủ Ngôn khẽ cuộn tròn đầu ngón tay lại: "Anh chưa đi xe đạp địa hình bao giờ cả, cũng lâu lắm rồi chưa động vào xe đạp nữa."
Trình Tại Dã áp tay anh vào má mình mơn trớn: "Thế thì tốt quá, vậy là em lại có thêm một môn thể thao nữa để dạy anh rồi."
Mấy ngày nay cậu đã dạy cho Khương Thủ Ngôn lý thuyết về câu cá và lướt sóng, chỉ chực mưa tạnh là sẽ dắt Khương Thủ Ngôn đi ra bờ biển để thực hành nữa thôi.
Ăn xong hai người họ mỗi người dắt một chiếc xe đạp ra phía con đường nhỏ.
Buổi sớm trong rừng không khí rất trong lành, chỉ thở thôi Khương Thủ Ngôn cũng thấy cả người mình như được thanh lọc.
Trình Tại Dã chống tay vào ghi-đông xe Khương Thủ Ngôn, định bụng sẽ hướng dẫn tử tế nhưng khi chạm phải ánh mắt của anh lại bỗng nhiên thấy hơi nghẹn lời.
Xe đạp địa hình không giống với xe đạp bình thường ở chỗ phía trước nó có một bộ gạt số[1].
Khương Thủ Ngôn ngồi lên xe, yên xe chưa chỉnh nên còn hơi thấp, chân anh chống xuống đất phải hơi gập nhẹ.
Anh chỉ vào bộ gạt số rồi hỏi: "Cái này dùng sao vậy em?"
Khương Thủ Ngôn chưa đợi được câu trả lời thì Trình Tại Dã đã 'chụt' một cái lên môi anh.
Khương Thủ Ngôn mím môi: "Đang hỏi em đó."
Trình Tại Dã lại hôn thêm cái nữa.
"Em..."
Lại thêm cái nữa.
Khương Thủ Ngôn cạn lời.
Trình Tại Dã liền bảo: "Được rồi mà, để em dạy cho anh."
Trình Tại Dã rất giỏi làm nũng, khiến người ta chẳng nỡ lòng nào mà nổi giận được.
Sau khi hướng dẫn xong xuôi, thấy Khương Thủ Ngôn đã đạp được một đoạn, cũng lấy lại được cảm giác lái xe, Trình Tại Dã mới gạt chân chống rồi lẳng lặng đạp xe theo anh.
Sương mù trong rừng vẫn còn chưa tan hết, gió mang theo hơi nước ẩm ướt lướt qua khuôn mặt cả hai.
Lốp xe địa hình vốn to và dày nên di chuyển đường núi chẳng mấy tốn sức.
Sau mười mấy phút đạp xe, bọn họ băng qua cánh rừng mù sương đến với một đồng hoang trải dài vô tận.
Nắng mai dịu dàng nhảy nhót trên cơ thể.
Xa xa núi xanh kề vai mây trắng, hai bên lối nhỏ là từng khóm hoa màu xanh tím nở rộ sum suê.
Gió thổi tung vạt áo ngắn tay của Khương Thủ Ngôn, nắng hè khẽ đậu trên mái tóc, lấp lánh sắc vàng tựa như mật ngọt.
Anh hơi nghiêng đầu, vệt nắng nhạt lướt qua đôi mày và đáy mắt, đổ xuống một mảng bóng râm dịu dàng.
"Đây là hoa gì thế em?"
Khương Thủ Ngôn quay đầu đối diện với ánh mắt Trình Tại Dã.
Tâm trí Trình Tại Dã trong phút chốc như được kéo trở về mùa hạ dài của bảy năm về trước.
Và rồi cậu chợt nhận ra, đây chính là mùa hạ đầu tiên mà cậu và Khương Thủ Ngôn ở bên nhau.
"Cẩm tú cầu đấy."
Trình Tại Dã cong mắt đáp.
"Mỗi khi hạ về, khắp đảo lại nở đầy loài hoa này.
Chúng nở rất lâu, kéo dài suốt cả một mùa hạ."
"Vậy nên nó còn có một cái tên rất nghệ thuật," Ánh mắt Trình Tại Dã dõi theo cánh đồng hoa tím biếc trải dài phía trước, như thể cũng đang nhìn thấy rất nhiều mùa hạ dài đằng đẵng khác.
"Gọi là Endless Summer"(*)
(*) Endless Summer là một giống cẩm tú cầu đặc biệt với tên gọi "Vô Tận Hạ" – hay còn có nghĩa là "mùa hạ bất tận".
Hoa nở rộ từ tháng 6 đến tháng 9, kéo dài suốt cả mùa hè.
Loài hoa này là biểu tượng của sự mỹ mãn và đoàn viên, mang theo lời hẹn ước: "Dù có xa cách bao lâu, chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
___
Yiang có lời muốn nói: Khi edit bộ này điều tui mong muốn lớn nhất là mọi người sẽ đọc chú thích nữa, bởi có nhiều địa danh, phong cảnh, nhiều câu mang ý nghĩa tượng trưng rất hay.
Chỉ là qua từng con chữ thui, mà tui đã phải suýt xoa trầm trồ vì hóa ra bên ngoài thế giới có những nơi đẹp đến như vậy.
T.T
___
Chú thích:
[1] Bộ gạt số: Là bộ phận điều khiển hệ thống truyền động, cho phép chuyển đổi giữa các đĩa và líp để thay đổi tốc độ, giúp leo dốc hoặc đổ đèo dễ dàng, duy trì nhịp đạp ổn định.