"Không thấy nữa rồi."
.
Trình Tại Dã chăm chút xong cành hướng dương rồi mới ra về.
Giống như Martim đã nói, căn nhà này tuy không lớn nhưng đồ đạc rất đầy đủ.
Khương Thủ Ngôn ngồi trên ghế sofa, nhìn Trình Tại Dã lấy từ trong cái tủ không mấy bắt mắt ra một cái kéo tỉa hoa, thuốc dưỡng hoa và một chiếc bình hoa có họa tiết hệt như bức tranh "Đêm Đầy Sao" của Van Gogh.
Cậu đem hoa hướng dương cắm vào chiếc bình "Đêm Đầy Sao" ấy, rồi đặt nó lên trên bệ cửa sổ, sóng đôi với vỏ chai rượu vang mà Khương Thủ Ngôn tiện tay đặt ở đó.
Hoàng hôm nhuộm đỏ một góc chân trời, bóng Trình Tại Dã đổ dài trên đất, vừa vặn chạm vào đầu ngón tay Khương Thủ Ngôn.
Khương Thủ Ngôn rũ mắt nhìn một hồi lâu mới lên tiếng: "Cũng không còn sớm nữa."
Trình Tại Dã xoay người lại: "Vâng."
Khương Thủ Ngôn tiễn Trình Tại Dã ra về, khép cánh cửa ngăn mấy tia nắng oi bức ở lại bên ngoài, chỉ còn xót lại vài tia nắng đang cố chấp chen qua khe cửa, gắng chút hơi tàn bám trụ, trông có vẻ tàn tạ thê lương.
Khương Thủ Ngôn rũ mắt đứng tại chỗ, chút sức sống cuối cùng dường như cũng rút cạn đi theo người nào đó.
Anh bỗng dưng cảm thấy quá đỗi mệt mỏi, đứng tựa thành cửa một lát mới đi đến ghế sofa nằm xuống, thẫn thờ nhìn chằm chằm hai bình hướng dương một lớn một nhỏ trên bệ cửa sổ, phía sau chúng là đường chân trời óng vàng cam cam.
Cho đến khi hoàng hôn tan biến, bầu trời dần phủ lên một mảng sáng mờ mịt, u ám.
Điện thoại trong túi của Khương Thủ Ngôn rung lên mấy hồi liên tiếp, kéo theo dòng suy nghĩ mông lung của anh trở về thực tại.
Anh cử động ngón tay, chạm vào màn hình điện thoại, phải nheo mắt một hồi mới thích nghi được ánh sáng xanh chói mắt của điện thoại.
Là tin nhắn wechat của Trình Tại Dã.
Trên giao diện trò chuyện trống trơn hiện ra ba tin nhắn màu trắng.
- Em về đến nhà rồi.
- Vừa cùng Paulo ăn cơm, nên mới về hơi muộn.
- Paulo là người bạn đã giúp em cho thuê căn nhà này.
Khương Thủ Ngôn vừa đọc xong ba tin nhắn, người kia lại gửi thêm tin nữa.
- Anh ăn cơm chưa?
Khương Thủ Ngôn trả lời "Ừ", cũng không biết là đang trả lời cho tin nhắn nào, trông vừa lấy lệ vừa lạnh nhạt.
Trên khung chat lại hiện dòng chữ đang soạn tin...
Hai giây sau biến mất.
Ba giây sau lại hiện lên đang soạn tin...
Lúc chờ cậu trả lời tin nhắn có hơi nhàm chán, Khương Thủ Ngôn tiện tay chạm chạm cái màn hình sắp tối trên khung chat, đến khi kịp phản ứng thì anh đã nhấn vào vòng bạn bè của Trình Tại Dã.
Khác với Khương Thủ Ngôn chỉ có vài ba dòng trạng thái mà quá nửa là liên quan đến công việc, cuộc sống cá nhân của Trình Tại Dã phong phú đến mức khiến người ta hơi hâm mộ.
Cũng giống như ấn tượng lần đầu gặp Trình Tại Dã của Khương Thủ Ngôn, sức sống mãnh liệt trên người cậu là dấu vết của sự trưởng thành tự do giữa gió ngàn, mưa giăng và nắng sớm.
Ảnh phong cảnh của các nước khác nhau, lướt một hồi vẫn chưa hết.
Khương Thủ Ngôn cầm điện thoại ấn xem những bài đăng gần nhất.
Tháng giêng, ngắm cực quang ở mũi Bắc, Na Uy.
Tháng thai, trượt tuyết trên dãy núi Alps đại ngàn.
Tháng ba, đuổi theo những câu chuyện thần thoại bí ẩn ở đảo Sicily xinh đẹp.
Tháng tư, thả hồn dưới cái nắng rực rỡ nhất của Bắc Âu tại Svaneke, Đan Mạch.
Tháng năm, đi bộ đường dài ở hồ Plitvice, Croatia.
Tháng sáu, Khương Thủ Ngôn thoáng sững lại.
Tháng sáu ở Bồ Đào Nha, chỉ có duy nhất một tấm ảnh chụp mái hiên che nắng màu xanh có hàng chữ trắng của cửa hàng bánh tart trứng Belém.
Đây là một cửa tiệm lâu đời gần hai trăm năm lịch sử, là nơi bắt nguồn của bánh tart trứng Bồ Đào Nha.
Lần đầu đến Lison, Khương Thủ Ngôn ngưỡng mộ danh tiếng cửa hàng này nên đã xếp hàng mua thử, không ngờ rằng bà ngoại rất thích ăn, sau này mỗi lần anh sang đây công tác đều sẽ mang về một ít bánh tart trứng.
Mấy chiếc bánh tart trứng luôn có sẵn trong nhà Trình Tại Dã cũng là của tiệm này, chỉ là nếu như Khương Thủ Ngôn nhớ không lầm thì tiệm này chưa bao giờ nhận đơn giao hàng thì phải.
Khương Thủ Ngôn thoát ra, ấn quay lại giao diện trò chuyện, khung chat im lìm một lúc lâu không có thêm tin nhắn mới.
Màn đêm đã bao hẳn bầu trời, cuộc sống về đêm nhàn nhã của người Bồ Đào Nha bắt đầu, thi thoảng dưới tầng lại vọng về mấy câu tiếng Bồ vui vẻ.
Khương Thủ Ngôn thấy hơi buồn ngủ, anh đặt điện thoại di động xuống rồi về phòng tắm rửa một cái.
Sau khi tắm xong, anh mặc một chiếc áo oversize ngắn tay rộng rãi, vừa lau tóc vừa đi vào bếp, mở tủ lạnh mới thấy bên trong trống rỗng chả có gì, lúc này mới nhớ ra rượu vang mà chủ nhà chuẩn bị sẵn trước đó anh đều đã uống hết rồi.
Không có hơi men xúc tác, Khương Thủ Ngôn rất khó mới có thể đi vào giấc.
Bóng đen đặc quánh làm cho con người ta cảm thấy ngạt thở, anh lật đi lật lật lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng Khương Thủ Ngôn hít sâu một hơi, kìm nén ham muốn đập phá đồ đạc, anh bò dậy khỏi giường, cầm lấy áo khoác, điện thoại và cả bao thuốc lá rồi lên sân thượng hóng gió.
Treo trên đỉnh đầu là những vì tinh tú rực rỡ, gió biển Đại Tây Dương thổi tung mái tóc còn chưa khô hẳn của Khương Thủ Ngôn, ánh lửa từ chiếc hộp quẹt chao đảo vài nhịp trong gió rồi vụt tắt.
Khương Thủ Ngôn chậm rãi rít một hơi thuốc, dùng nicotin áp chế bồn chồn nơi đáy lòng.
Anh vùi mình trên chiếc ghế mây, nghiêng đầu chơi điện thoại.
Màn hình hiện lên dòng tin nhắn wechat từ năm tiếng trước của Trình Tại Dã.
Khương Thủ Ngôn hơi khựng lại, lướt ngón tay cái ấn mở ra.
- Xin lỗi nhé, vừa nãy bạn em đột nhiên gọi tới.
- Mai là thứ bảy, bọn họ hẹn em chơi bóng chuyền bãi biển.
- Em muốn hỏi xem ngày mai anh có dự định gì khác không?
- Nếu không bận gì, anh có muốn đi cùng em không?
Cách hai ba phút lại thêm một tin nhắn khác.
- Sẵn tiện em trả lại áo cho anh luôn.
*
Ngày cuối tuần của người Bồ Đào Nha hầu như đều dành trọn cho bãi biển, họ bơi lội, lướt sóng, đánh bóng chuyền, hoặc đơn thuần chỉ là ngồi trong những quán bar ven biển nhâm nhi ngụm rượu, tán gẫu và sưởi nắng.
Hơn hai giờ chiều, đúng lúc mặt trời rực rỡ nhất, Khương Thủ Ngôn mặc áo ngắn tay với quần đùi kéo cửa ra.
Nắng gắt bên ngoài có thể làm anh cháy đen thui luôn, anh nghĩ là đầu mình phải có vấn đề gì đó, mới như thế này.
Khương Thủ Ngôn không biết mình thiếp đi lúc nào, chỉ nhớ khi chân trời vừa hừng đông, anh đã dụi tắt điếu thuốc thứ năm trong chiếc gạt tàn trên bàn trà.
Đến khi lần nữa chợt tỉnh, anh nhìn chằm chằm vào chữ "Ừ" mình gửi lúc bốn giờ năm mươi phút sáng trong lịch sử trò chuyện, thoáng im lặng hồi lâu.
Đã nói là đi thì không lý nào lại bỗng chốc đổi ý.
Lăn lộn trong xã hội từng ấy năm, dẫu không muốn làm đến mấy thì anh vẫn có thể đeo lên một chiếc mặt nạ vui vẻ, đó là quy tắc sinh tồn của người trưởng thành.
Huống hồ, anh cũng chẳng bài xích chuyện này.
Lúc Khương Thủ Ngôn bước ra khỏi cửa, anh theo bản năng liếc nhìn chiếc giỏ treo bên cạnh, và vẫn như mọi ngày, là một đóa hướng dương nhụy xanh đập vào tầm mắt.
Dưới lầu truyền đến âm thanh mở rồi đóng cửa xe, Khương Thủ Ngôn tiến đến hai bước, mới thò đầu ra đã nhìn thấy Trình Tại Dã mặc chiếc áo sơ mi và quần đùi hoa rực rỡ đang tựa bên cửa xe, đeo kính râm ngẩng đầu nhìn lên tầng hai.
Cách một khoảng cách thật xa, cậu vẫy tay với anh: "Khương Thủ Ngôn."
Khương Thủ Ngôn luôn cảm thấy tên mình nhưng hễ khi phát ra từ miệng người này thì bỗng dưng trở nên rất kỳ lạ.
Không phải lạ ở ngữ điệu hay âm sắc, ngược lại Trình Tại Dã phát âm rất chuẩn, chỉ là quá đỗi dịu dàng.
Sự dịu dàng ấy khiến anh đôi khi thấy hơi hoảng hốt, chẳng lẽ ba chữ này trong tên mình vốn dĩ lại ám muội đến thế sao?
Giàn hoa giấy trên đầu được trồng một cách tùy ý, không theo quy cách nào cả, những cành dài uốn lượn theo bức tường trắng rủ xuống, sắc đỏ thẫm đổ bóng nhẹ lên thái dương của Khương Thủ Ngôn.
Trình Tại Dã lấy tay đẩy nhẹ góc kính râm, đuôi mắt khẽ nheo lại vì bị ánh sáng chiếu vào.
Cậu nở một nụ cười phóng khoáng, nhưng giọng nói lại quá đỗi chững chạc: "Khương Thủ Ngôn, chúng ta đi thôi."
Địa điểm vẫn là bãi biển lần trước.
Có mấy người bạn đã đến chiếm chỗ trước rồi.
Khương Thủ Ngôn cùng Trình Tại Dã sóng vai nhau bước đi, bóng râm ven đường lướt qua họ, rồi lại đan xen hòa quyện vào những vạt nắng rực rỡ đang trải dài phía trước.
Trình Tại Dã nghiêng đầu nhìn Khương Thủ Ngôn đang cặm cụi gặm bánh ngọt.
Thứ hôm nay cậu đặt trong giỏ treo là bánh napoleon.
"Anh chưa ăn trưa sao?"
Khương Thủ Ngôn uể oải gật đầu: "Tại tôi dậy muộn quá."
Trình Tại Dã nhớ ra tin nhắn trả lời nhận được lúc năm giờ sáng hôm nay.
Xem ra không phải do Khương Thủ Ngôn dậy quá sớm, mà căn bản anh chưa hề chợp mắt xíu nào.
Trình Tại Dã hỏi: "Anh vẫn chưa thích nghi được múi giờ sao?"
Khương Thủ Ngôn nuốt miếng bánh ngọt đang nhai dở, hờ hững "Ừ" một tiếng.
Khương Thủ Ngôn không chịu được nắng, mới đi được một đoạn ngắn chóp mũi đã đỏ lên, thái dương cũng lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Bọn họ men theo con đường nhỏ đi xuống, đã có người bắt đầu chơi bóng chuyền trên bãi biển, sân đấu cũng không chiếm quá nhiều diện tích.
Bên cạnh có người gọi Trình Tại Dã, Khương Thủ Ngôn nhìn qua, anh nhận ra đó là người mà lần trước đã ôm ván lướt sóng rồi vẫy tay chào anh.
Trình Tại Dã nghiêng đầu nói với Khương Thủ Ngôn: "Cậu ấy tên là Vi."
Vi rất hào hứng chạy đến, chào hỏi Khương Thủ Ngôn bằng thứ tiếng Anh đặc sệt accent Bồ Đào Nha: "Chào anh, lại gặp được anh rồi."
Khương Thủ Ngôn đáp lại bằng tiếng Bồ Đào Nha: "(Chào cậu, tôi là Riley.
Cậu dùng tiếng Bồ nói chuyện với tôi cũng được, tôi nghe hiểu được.)"
Vi vẫn chưa kịp phản ứng lại, vẫn còn dùng tiếng Anh đáp lại: "Vậy sao?
Thế thì tốt quá rồi."
Trình Tại Dã chịu không nổi nữa, tiếng Anh của Vi thật sự tra tấn lỗ tai cậu, nói chuyện trọng âm cứ đặt vớ vẩn lung tung, cậu vỗ vỗ vai Vi bảo: "(Cậu nói tiếng Bồ đi, Riley nghe hiểu mà.)"
Đây là lần đầu tiên Khương Thủ Ngôn nghe thấy Trình Tại Dã nói tiếng Bồ Đào Nha, tốc độ nói không nhanh, giọng hơi trầm thấp, nghe rất có sức hút.
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc, đầu óc của Vi cuối cùng mới chịu quay trở lại hoạt động bình thường.
Nhưng khi quay sang nhìn Khương Thủ Ngôn, cậu ta lại khựng lại một chút, dường như đang thực hiện một cuộc chuyển đổi ngôn ngữ cực kỳ phức tạp trong đầu: "(Xin lỗi nhé, cứ thấy gương mặt Đông Á là tôi lại vô thức muốn nói tiếng Anh.)"
Khương Thủ Ngôn mỉm cười: "(Không sao đâu.)"
Những người đang chơi bóng chuyền đằng kia dừng lại, ôm bóng lần lượt đi tới chào hỏi.
Trình Tại Dã kiên nhẫn giới thiệu từng người bạn của mình cho Khương Thủ Ngôn.
Mọi người thân thiện bắt tay chào hỏi Khương Thủ Ngôn, khen anh nói tiếng Bồ rất chuẩn, ngoại hình cũng rất đẹp trai.
Khương Thủ Ngôn cũng gửi lời cảm ơn lần lượt tới từng người.
Người cuối cùng là Paulo, cậu ta có mái tóc xoăn tự nhiên bồng bềnh, khi cười sẽ lộ ra một chiếc răng khểnh trông rất rạng rỡ.
Cậu ta gọi rành rọt từng chữ tên tiếng Trung của Khương Thủ Ngôn, vừa nói lại vừa liếc mắt sang nhìn Trình Tại Dã.
Trình Tại Dã thản nhiên giả mù.
Chào hỏi đơn giản một lượt, mọi người bắt đầu chia khu nói chuyện phiếm.
Ai chơi bóng chuyền thì chơi, ai tắm nắng thì tắm.
Khương Thủ Ngôn vốn quen làm việc trong phòng điều hòa, ít khi tham gia mấy hoạt động ngoài trời, lại không chịu được nắng nên quyết định lười nhác ngồi xuống bóng râm hóng mát.
Vi ngồi cùng chỗ với anh.
Trình Tại Dã đứng trên sân nói với bạn vài câu rồi chuyền quả bóng cho họ, bước về phía Khương Thủ Ngôn.
Khương Thủ Ngôn ngẩng đầu nhìn cậu.
Cậu tháo chiếc túi nhỏ trên lưng xuống, đặt bên chân anh.
"Anh giúp em trông túi nhé?"
Trình Tại Dã tháo kính râm xuống rồi ngồi xổm trước mặt anh.
Lúc cậu ngẩng mặt nhìn người khác, khó mà có ai đành lòng từ chối yêu cầu của cậu.
"Trong túi có nước suối, anh khát thì cứ lấy mà uống," Trình Tại Dã vừa nói vừa lấy chai nước ra, "Còn có cả bánh quy và mấy món ăn vặt nữa."
Cậu đem hết đồ đạc trong túi bày ra cho anh thấy, sau đó cởi phăng chiếc áo sơ mi hoa lá hẹ nhét vào trong túi rồi đứng dậy.
Trong một khoảnh khắc, Khương Thủ Ngôn cảm thấy Trình Tại Dã rất muốn đưa tay lên xoa đầu mình.
Gió biển dịu dàng mơn trớn mái tóc đen mềm mại của Khương Thủ Ngôn.
Trình Tại Dã rũ mắt nhìn anh, khung chân mày và sống mũi cao khiến hốc mắt cậu trông càng sâu thẳm.
"Vậy em qua đó trước đây."
Khương Thủ Ngôn gật đầu: "OK."
Trận bóng chuyền bãi biển 2v2 bắt đầu.
Bờ cát trắng mịn màng, ánh nắng rót lên làn da trần trụi của họ những vệt sáng óng ả như mật ngọt.
Vi ghé sát lại nói: "Zephyr chơi bóng chuyền đỉnh lắm á, hồi cậu ấy học đại học bên Đức từng là đội trưởng đội bóng chuyền cơ."
Khương Thủ Ngôn không để tâm lắm, ánh mắt anh chỉ chăm chú nhìn vào những ngón tay đang xoay quả bóng chuyền của Trình Tại Dã: "Thế à."
Rất nhanh sau đó, Khương Thủ Ngôn đã hiểu thế nào gọi là "đỉnh".
Ở một khía cạnh nào đó, bóng chuyền được xem là một môn thể thao bạo lực, đặc biệt là khi đập bóng.
Cơ thể bật nhảy lên rồi ngả về sau giống như một cánh cung đang dồn hết lực bắn, khoảnh khắc sức mạnh bùng nổ mang theo một vẻ ngông cuồng đặc biệt.
Trình Tại Dã dựa vào ưu thế chiều cao đã liên tiếp tung ra những cú đập bóng khiến Paulo ở phía đối diện mặt đen như nhọ nồi.
Cậu ta chống nạnh trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên quay đầu về phía Khương Thủ Ngôn, đảo mắt một vòng rồi cười tủm tỉm mời anh vào giữa sân đấu.
Khương Thủ Ngôn đang bị nắng sưởi cho lười nhác, chưa kịp hiểu chuyện gì đã nghe thấy Paulo nói: "(Tôi muốn uống nước, Riley, anh đánh thay tôi một lúc đi.)"
Khương Thủ Ngôn bất lực cười: "(Tôi không biết chơi.)"
Paulo: "(Không sao đâu, bọn tôi chơi giải trí thôi, không có nhiều quy tắc đến thế đâu.
Anh cứ dùng tay đập quả bóng qua lưới là được.)"
Paulo cầm chai nước đứng bên ngoài sân, chạm ánh mắt với Trình Tại Dã, trong mắt đầy vẻ thách thức kiểu: Cậu đập đi, giỏi thì cậu đập tiếp đi.
Trình Tại Dã không thèm để ý đến cậu ta, chỉ cúi đầu phủi lớp cát bám trên quả bóng.
Rồi cậu ngẩng đầu nhìn Khương Thủ Ngôn: "Em phát bóng sang nhé?"
Khương Thủ Ngôn gật đầu: "OK."
Ngón tay Trình Tại Dã rất dài, một bàn tay có thể ôm gọn quả bóng chuyền.
Cậu xoay bóng vài vòng theo thói quen, sau đó phát đi một quả bóng nhẹ nhất trong suốt ngần ấy năm chơi bóng của mình.
Khương Thủ Ngôn nhìn theo quỹ đạo quả bóng rơi xuống trước mặt mình, theo bản năng đưa hai tay ra đệm bóng, sau đó nhìn ngón tay mình chậm rãi chớp mắt.
Có lẽ do sai tư thế nên ngón áp út hình như đã bị trật khớp.
Quả bóng bay qua lưới được Trình Tại Dã tiếp được.
Cậu bước nhanh tới bám vào lưới, cúi đầu hỏi: "Anh sao vậy?
Bị trật tay à?"
Khương Thủ Ngôn cử động ngón tay: "Không sao, không phải vấn đề gì nghiêm trọng."
Trình Tại Dã ném quả bóng cho Paulo đang đứng bên sân: "(Mọi người cứ chơi tiếp đi, tôi xem ngón tay anh ấy trước đã.)"
Vi vào sân thay cho Trình Tại Dã.
Khương Thủ Ngôn cùng cậu quay lại bóng râm.
Ngón áp út được Trình Tại Dã nắm lấy rất cẩn thận.
Lòng bàn tay cậu có vết chai, cọ tay Khương Thủ Ngôn khiến anh có thấy hơi ngứa.
"Chỉ là vừa nãy bị nhói một chút thôi, giờ không còn đau nhiều nữa."
Trình Tại Dã gật đầu, xác định không bị thương đến gân cốt rồi mới nói: "Để em quấn cho anh một vòng băng gạc, như vậy sẽ có điểm tựa."
Cậu lôi từ trong góc túi của mình ra một cuộn băng gạc trắng nhỏ, tách các ngón tay của Khương Thủ Ngôn ra rồi quấn một vòng quanh đốt ngón tay anh.
Hai người họ ngồi rất gần nhau, trong lúc cử động đầu gối vô tình chạm vào nhau làm đùi Khương Thủ Ngôn bám đầy cát.
"Xin lỗi nhé," Trình Tại Dã theo bản năng đưa tay phủi sạch cát.
Vết chai trong lòng bàn tay lướt qua làn da đùi khiến cả hai trong chốc lát cùng ngẩn người.
Một người sững lại vì cảm giác mịn màng dưới lòng bàn tay.
Còn người kia sững lại vì cảm giác thô ráp như bị điện giật lướt qua da thịt.
Mắt giao nhau rồi lại vội vã tách ra.
Khóe môi Trình Tại Dã khẽ nhếch tạo nên một đường cong rất nhỏ, cậu cắt đoạn băng gạc rồi băng nốt phần còn lại.
Khương Thủ Ngôn hỏi: "Những vết chai trên tay cậu từ đâu mà có thế?"
Trình Tại Dã cất kéo và băng gạc lại vào túi, xoay người mở một chai nước đưa cho Khương Thủ Ngôn: "Trước đây có dạo em rất thích leo núi, có thời gian thì đi học bắn súng nữa."
Khương Thủ Ngôn nhận lấy chai nước rồi hớp một ngụm.
Ngón áp út bị quấn hơi chặt, cử động không được linh hoạt.
Trình Tại Dã cũng tự mở cho mình một chai nước: "Trông anh có vẻ không hay vận động cho lắm."
Khương Thủ Ngôn cười đáp: "Ừa, công việc bận rộn quá, tôi không có nhiều thời gian."
Trình Tại Dã mỉm cười: "Không sao, em rất hay chơi mấy trò này, anh muốn học gì em cũng có thể dạy cho anh."
Phía sân bóng chuyền lại có người gọi Trình Tại Dã.
Có cậu thì trận đấu mới sôi nổi hẳn lên, thiếu cậu thì ai nấy đều đánh ỉu xìu.
Trình Tại Dã quay đầu ra hiệu biết rồi, cậu đóng nắp chai lại đặt chai nước của mình sát cạnh chai của Khương Thủ Ngôn.
"Em qua chơi bóng nhé, có việc gì anh cứ gọi em nha."
Cậu đứng dậy, tiện tay phủi lớp cát bám trên quần.
Khương Thủ Ngôn liếc nhìn hai chai nước đặt cạnh nhau, gật đầu đáp: "Ừa."
Trình Tại Dã lại như một cơn gió chạy về sân bóng chuyền, cú phát bóng đầu tiên của cậu uy lực đến mức khiến Paulo chỉ muốn quỳ xuống chân cậu chịu thua.
Khương Thủ Ngôn tựa cằm lên gối nhìn bọn họ chơi bóng, bên tai bỗng có một lời chào rất nhẹ: "(Chào chú ạ, chú có phải người Trung Quốc không chú ơi?)"
Là một cậu nhóc bồ đào nha, cha mẹ nhóc đang sưởi nắng dưới tán ô lớn đằng xa, thấy Khương Thủ Ngôn nhìn sang liền thân thiện mỉm cười chào anh một cái.
Khương Thủ Ngôn nghiêng đầu nhìn cậu nhóc: "(Đúng vậy, rất vui được gặp cháu.)"
Hai chú cháu trao đổi tên cho nhau, cậu nhóc lại kéo Khương Thủ Ngôn ra bãi cát nhặt vỏ sò.
Thủy triều dâng cao làm ướt đôi giày của Khương Thủ Ngôn.
Cậu nhóc cầm một nhành cây nhỏ đến hỏi chú Khương Thủ Ngôn có thể dạy cậu học tiếng Trung được không.
Khương Thủ Ngôn đáp: "Được chứ."
Anh nhìn làn nước biển xanh biếc cùng đàn chim hải âu đang đậu nghỉ trên mỏm đá, rồi cuối người viết lên bãi cát ẩm ướt ba từ nước biển, hải âu, gió biển.
"Nước biển, hải âu, gió biển."
Cậu nhóc ngồi xổm bên cạnh anh, nghiêm túc đọc theo từng chữ.
Gió biển, Khương Thủ Ngôn bỗng nghĩ đến Zephyr.
Cái tên tiếng Anh "Zephyr" này, trong tiếng Hy Lạp cổ còn có nghĩa là ngọn gió của tự do.
"(Chú ơi, vậy còn chữ này đọc là gì ạ?)"
Khương Thủ Ngôn bừng tỉnh, nhìn theo hướng tay cậu bé đang chỉ, anh chẳng biết mình đã viết thêm một chữ "Dã" cạnh từ "gió biển" tự bao giờ.
Trong lúc anh còn đang ngẩn ngơ, một đợt sóng biển ập đến, cuốn bãi cát ẩm ướt phẳng lặng về lại như lúc ban đầu.
Khương Thủ Ngôn quay đầu lại mỉm cười, khẽ nói: "(Không thấy nữa rồi.)"
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
[Lời tác giả]:
Chương này tác giả không nói gì, nên editor sẽ nói thay.
Xin được wechat là tự động báo về nhà an toàn, tự giải thích người đi ăn cơm chung là bạn, hôm sau thì dẫn vợ ra mắt anh em bạn bè luôn =)) Nhịp truyện thì siêu siêu chậm nên tui thấy cực kỳ yên bình, còn hai đứa nó chems tung tóe ấy, kiểu từng cái chạm nhẹ từng cái hành động thấy tình quá trời. ꉂ(˵˃ ᗜ ˂˵)
Sẵn tiện khoe chị em mình con bìa cây nhà lá vườn em tự cook được hehe hị hị hị.
💡 CHÚ THÍCH:
[1] Bức tranh "Đêm Đầy Sao" của Van Gogh:
[2] Cực quang ở mũi Bắc, Na Uy:
[3] Tuyết trên dãy Apls:
[4] Đảo Sicily:
[5] Savaneke, Đan Mạch:
[6] Hồ Plitvice, Croatia: