[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,749
- 0
- 0
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 20: Nước Lạnh
Chương 20: Nước Lạnh
Nhìn thấy Cam Tinh ở ngay trước cửa nhà mình hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, bộ não trì trệ vì cảm cúm của Cam Kỳ Viễn có khoảnh khắc tưởng rằng xuất hiện ảo giác.
Chân Cam Tinh dường như bị tê, vịn tường đứng không vững, sắc mặt cũng trắng bệch, Cam Kỳ Viễn hít sâu một hơi không nói lời nào bế cậu vào nhà, người này cũng chủ động, động tác thân mật nhiều, theo thói quen ôm cổ anh không buông.
Nhiệt độ sau gáy Cam Kỳ Viễn cao hơn cậu rất nhiều, xúc cảm da thịt dán sát khiến tim Cam Tinh đập nhanh.
"Ai bảo cậu tới?"
Lời này lọt vào tai Cam Tinh không có gì nghiêm trọng, cậu được Cam Kỳ Viễn đặt lên ghế sô pha giữa phòng khách, dùng thủ ngữ nói cho anh biết:
【Nhớ anh trai.】
Dù sao Cam Kỳ Viễn cũng xem không hiểu, cậu cứ nói thật, tiếp đó mới dùng điện thoại đánh chữ.
【Dì nói anh bị bệnh, em muốn đến thăm anh.】
Cậu từ trong cặp sách không biết lấy ra những thứ gì, Cam Kỳ Viễn không nhìn kỹ, đứng trước mặt Cam Tinh có hơi lạnh nhạt hỏi: "Đến bao lâu rồi?"
Cam Tinh nói thật là buổi sáng.
Lúc này Cam Kỳ Viễn mới xem điện thoại, không có tin nhắn mới từ Cam Tinh, ngược lại Cam Trường Phong khoảng 3 giờ sáng có nói với anh Cam Tinh hỏi ông địa chỉ, chắc là muốn tìm tới, bảo anh quay về đón một chút, đừng để người ta ra ngoài một mình.
Cam Tinh trên ghế sô pha như ngồi trên đống lửa, trơ mắt nhìn Cam Kỳ Viễn bày ra vẻ mặt như muốn mạng người, luống cuống không biết nói gì cho phải.
【Em gây phiền phức cho anh trai phải không ạ?】
Sắc mặt Cam Kỳ Viễn nhìn qua quả thực rất kém, còn không quên gọi một suất đồ ăn ngoài đưa đến nhà cho Cam Tinh ăn.
【Anh trai không ăn sao?】
Anh đã sớm đói quá giờ, bây giờ không ăn nổi lắm, nhưng vẫn kiên trì ăn.
"Lát nữa tôi đưa cậu về."
Cam Kỳ Viễn nói.
Cam Tinh không nhịn được đỏ mắt.
【Em tự về được, anh trai cảm cúm đỡ hơn chút nào chưa?】
Cam Kỳ Viễn còn chưa trả lời điện thoại đã vang lên, ghi chú là Cam Trường Phong, anh trước mặt Cam Tinh nghe điện thoại.
"Vâng."
Mắt nhìn chằm chằm vào cậu, nói: "Con biết, đang ở chỗ con, vâng."
Cam Tinh lặng lẽ nắm lấy đầu ngón tay bàn tay kia của anh, giơ điện thoại lên cho anh xem.
【Em đi ngay đây, anh ơi, em mua thuốc cảm và đồ ăn rồi.】
Không biết thăm người bệnh cần mang những gì, Cam Tinh liền mua những thứ mình cho là cần thiết.
Sau khi cúp điện thoại, Cam Kỳ Viễn không hiểu sao cười cười: "Sao?
Thật sự muốn làm vợ tôi à."
Mặt Cam Tinh đỏ lên vô cùng nhanh chóng, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
"Được."
Cam Kỳ Viễn ấn huyệt thái dương đau nhức, một bụng lời muốn nói, nhưng bây giờ thực sự không có tinh lực.
"Ông ngoại cậu lên tiếng, bảo cậu ở lại chỗ tôi."
Có được cơ hội ở lại Cam Tinh vui hơn bất cứ ai, chủ động thu dọn cơm thừa canh cặn trên bàn ăn.
Cam Kỳ Viễn cởi áo khoác, lúc này chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cúc áo cởi 2 cái, thần thái lười biếng dựa vào khung cửa bếp.
Anh ở đây lâu như vậy, Cam Tinh là người đầu tiên ngoài anh bước vào.
Bản thân không phải người hay ốm đau, sốt nhẹ kéo dài mấy ngày vốn định cố qua hôm nay sẽ nghỉ ngơi, ai ngờ lại phải chăm sóc nhóc câm này.
Thôi bỏ đi.
Ít nhất còn biết rửa bát, cũng không tệ.
Cam Tinh dùng khăn lau bàn bếp sạch sẽ bong kin kít, quay đầu không thấy người Cam Kỳ Viễn đâu, đi một vòng người đàn ông đã nửa nằm trên sô pha ngủ.
Nhìn qua thực sự rất mệt mỏi, Cam Tinh ngồi xổm trên đất, ngắm nghía Cam Kỳ Viễn.
Anh vẫn luôn không tỉnh, Cam Tinh cứ đợi mãi.
Tai lộ ra ngoài mái tóc ngắn ửng đỏ, Cam Tinh vươn tay sờ sờ, rất nóng.
Phải uống thuốc mới được, cậu vươn tay nhẹ nhàng lay, nhưng Cam Kỳ Viễn không tỉnh, lo lắng đi qua đi lại mấy vòng cuối cùng chạy đi mất.
Cam Kỳ Viễn bị một trận lạnh lẽo làm cho tỉnh dậy, đèn phòng khách tuần trước anh mới thay, sáng trưng chói mắt, sô pha rất lớn, Cam Tinh không biết chui vào lòng anh từ lúc nào, cởi áo khoác, chỉ chừa một chiếc áo phông ngắn tay sát người, tứ chi giống như bạch tuộc dính trên người anh, cái đầu đầy lông dính hơi nước nửa khô nửa ướt dính dấp dán vào cổ anh.
Rất lạnh.
"Cậu làm cái gì?"
Giọng nói khàn đặc.
Cam Tinh sửng sốt vài giây, từ trong lòng anh ngẩng lên khuôn mặt tái nhợt, nhưng mắt rất sáng, dáng vẻ rất vui mừng.
Cậu sờ soạng tìm điện thoại khắp nơi.
【Anh trai tỉnh ạ?
Dễ chịu hơn chút nào không?】
Dưới lòng bàn tay Cam Kỳ Viễn là vòng eo mỏng manh của Cam Tinh.
"Cậu làm cái gì?"
Anh hỏi một lần nữa.
Cam Tinh híp mắt nhét điện thoại vào giữa 2 người.
【Bây giờ em là cục đá hạ nhiệt, anh trai chắc chắn sẽ nhanh khỏi thôi.】
Đầu óc Cam Kỳ Viễn cứng đờ, "Cậu tắm nước lạnh?"
Cam Tinh dán người lên, chặt chẽ.
【Anh trai không uống được nước đá, như vậy cũng được.】
"Rốt cuộc là ai bảo cậu làm như vậy?"
Giọng điệu anh rất hung dữ, Cam Tinh ngẩn người.
【Ba thường xuyên bảo em làm như vậy, sẽ rất nhanh khỏi thôi.】
Dường như đã làm sai, Cam Tinh có hơi không dám chạm vào anh, điện thoại bị Cam Kỳ Viễn khó chịu ném xuống đất, may mà có thảm trải sàn, nếu không chắc chắn sẽ hỏng.
Cậu dùng thủ ngữ nói xin lỗi, cơ thể cứng đờ không nhúc nhích, 2 tay treo lơ lửng ở giữa.
Huyệt thái dương của Cam Kỳ Viễn đều đang giật giật, trên người Cam Tinh không có mùi vị gì cả, chỉ có hơi lạnh thấu xương.
【Anh trai đừng tức giận.】
Ngón tay mảnh khảnh không có chút lực đạo nào, cũng mặc kệ anh có xem hiểu hay không, chỉ lo bản thân mình nói.
【Em cũng có thể chăm sóc anh.】
【Nhưng mà hình như không thuận lợi lắm, nhưng không sao, có kinh nghiệm, lần sau sẽ tốt hơn.】
【Không đúng không đúng, không có lần sau, anh trai sẽ không bị bệnh nữa.】
Cam Kỳ Viễn căng mặt, khoảnh khắc đó muốn nói cho Cam Tinh biết bất luận là uống nước đá hay là tắm nước lạnh đều không thể hạ nhiệt, đây rõ ràng là thường thức.
Người cha vô trách nhiệm kia của cậu nuôi con như vậy đấy, may mà chết sớm.
Mái tóc ướt át của Cam Tinh phẩy qua cằm anh, anh thở dài một hơi, cuối cùng dùng bàn tay ấn sau thắt lưng Cam Tinh trực tiếp dùng sức ôm người về phía mình, khoảng cách đột ngột kéo gần khiến hai trái tim đều dán vào nhau.
"Không phải thích ôm sao?
Lúc này không ôm nữa?"
Cam Tinh vội vàng chui vào trong lòng anh.
Nhiệt độ cơ thể của Cam Kỳ Viễn nóng quá, Cam Tinh cảm thấy mình biến thành ngọn lửa trong lò.
Lần này, cậu nợ Cam Kỳ Viễn 3 bao lì xì.
_________________________________
KY: gặp t là chịt tàn bạo rồi 🥵