Khác [ĐM/END] Mưa Axit - Vị Bặc 880

[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 20: Nước Lạnh


Nhìn thấy Cam Tinh ở ngay trước cửa nhà mình hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, bộ não trì trệ vì cảm cúm của Cam Kỳ Viễn có khoảnh khắc tưởng rằng xuất hiện ảo giác.

Chân Cam Tinh dường như bị tê, vịn tường đứng không vững, sắc mặt cũng trắng bệch, Cam Kỳ Viễn hít sâu một hơi không nói lời nào bế cậu vào nhà, người này cũng chủ động, động tác thân mật nhiều, theo thói quen ôm cổ anh không buông.

Nhiệt độ sau gáy Cam Kỳ Viễn cao hơn cậu rất nhiều, xúc cảm da thịt dán sát khiến tim Cam Tinh đập nhanh.

"Ai bảo cậu tới?"

Lời này lọt vào tai Cam Tinh không có gì nghiêm trọng, cậu được Cam Kỳ Viễn đặt lên ghế sô pha giữa phòng khách, dùng thủ ngữ nói cho anh biết:

【Nhớ anh trai.】

Dù sao Cam Kỳ Viễn cũng xem không hiểu, cậu cứ nói thật, tiếp đó mới dùng điện thoại đánh chữ.

【Dì nói anh bị bệnh, em muốn đến thăm anh.】

Cậu từ trong cặp sách không biết lấy ra những thứ gì, Cam Kỳ Viễn không nhìn kỹ, đứng trước mặt Cam Tinh có hơi lạnh nhạt hỏi: "Đến bao lâu rồi?"

Cam Tinh nói thật là buổi sáng.

Lúc này Cam Kỳ Viễn mới xem điện thoại, không có tin nhắn mới từ Cam Tinh, ngược lại Cam Trường Phong khoảng 3 giờ sáng có nói với anh Cam Tinh hỏi ông địa chỉ, chắc là muốn tìm tới, bảo anh quay về đón một chút, đừng để người ta ra ngoài một mình.

Cam Tinh trên ghế sô pha như ngồi trên đống lửa, trơ mắt nhìn Cam Kỳ Viễn bày ra vẻ mặt như muốn mạng người, luống cuống không biết nói gì cho phải.

【Em gây phiền phức cho anh trai phải không ạ?】

Sắc mặt Cam Kỳ Viễn nhìn qua quả thực rất kém, còn không quên gọi một suất đồ ăn ngoài đưa đến nhà cho Cam Tinh ăn.

【Anh trai không ăn sao?】

Anh đã sớm đói quá giờ, bây giờ không ăn nổi lắm, nhưng vẫn kiên trì ăn.

"Lát nữa tôi đưa cậu về."

Cam Kỳ Viễn nói.

Cam Tinh không nhịn được đỏ mắt.

【Em tự về được, anh trai cảm cúm đỡ hơn chút nào chưa?】

Cam Kỳ Viễn còn chưa trả lời điện thoại đã vang lên, ghi chú là Cam Trường Phong, anh trước mặt Cam Tinh nghe điện thoại.

"Vâng."

Mắt nhìn chằm chằm vào cậu, nói: "Con biết, đang ở chỗ con, vâng."

Cam Tinh lặng lẽ nắm lấy đầu ngón tay bàn tay kia của anh, giơ điện thoại lên cho anh xem.

【Em đi ngay đây, anh ơi, em mua thuốc cảm và đồ ăn rồi.】

Không biết thăm người bệnh cần mang những gì, Cam Tinh liền mua những thứ mình cho là cần thiết.

Sau khi cúp điện thoại, Cam Kỳ Viễn không hiểu sao cười cười: "Sao?

Thật sự muốn làm vợ tôi à."

Mặt Cam Tinh đỏ lên vô cùng nhanh chóng, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

"Được."

Cam Kỳ Viễn ấn huyệt thái dương đau nhức, một bụng lời muốn nói, nhưng bây giờ thực sự không có tinh lực.

"Ông ngoại cậu lên tiếng, bảo cậu ở lại chỗ tôi."

Có được cơ hội ở lại Cam Tinh vui hơn bất cứ ai, chủ động thu dọn cơm thừa canh cặn trên bàn ăn.

Cam Kỳ Viễn cởi áo khoác, lúc này chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cúc áo cởi 2 cái, thần thái lười biếng dựa vào khung cửa bếp.

Anh ở đây lâu như vậy, Cam Tinh là người đầu tiên ngoài anh bước vào.

Bản thân không phải người hay ốm đau, sốt nhẹ kéo dài mấy ngày vốn định cố qua hôm nay sẽ nghỉ ngơi, ai ngờ lại phải chăm sóc nhóc câm này.

Thôi bỏ đi.

Ít nhất còn biết rửa bát, cũng không tệ.

Cam Tinh dùng khăn lau bàn bếp sạch sẽ bong kin kít, quay đầu không thấy người Cam Kỳ Viễn đâu, đi một vòng người đàn ông đã nửa nằm trên sô pha ngủ.

Nhìn qua thực sự rất mệt mỏi, Cam Tinh ngồi xổm trên đất, ngắm nghía Cam Kỳ Viễn.

Anh vẫn luôn không tỉnh, Cam Tinh cứ đợi mãi.

Tai lộ ra ngoài mái tóc ngắn ửng đỏ, Cam Tinh vươn tay sờ sờ, rất nóng.

Phải uống thuốc mới được, cậu vươn tay nhẹ nhàng lay, nhưng Cam Kỳ Viễn không tỉnh, lo lắng đi qua đi lại mấy vòng cuối cùng chạy đi mất.

Cam Kỳ Viễn bị một trận lạnh lẽo làm cho tỉnh dậy, đèn phòng khách tuần trước anh mới thay, sáng trưng chói mắt, sô pha rất lớn, Cam Tinh không biết chui vào lòng anh từ lúc nào, cởi áo khoác, chỉ chừa một chiếc áo phông ngắn tay sát người, tứ chi giống như bạch tuộc dính trên người anh, cái đầu đầy lông dính hơi nước nửa khô nửa ướt dính dấp dán vào cổ anh.

Rất lạnh.

"Cậu làm cái gì?"

Giọng nói khàn đặc.

Cam Tinh sửng sốt vài giây, từ trong lòng anh ngẩng lên khuôn mặt tái nhợt, nhưng mắt rất sáng, dáng vẻ rất vui mừng.

Cậu sờ soạng tìm điện thoại khắp nơi.

【Anh trai tỉnh ạ?

Dễ chịu hơn chút nào không?】

Dưới lòng bàn tay Cam Kỳ Viễn là vòng eo mỏng manh của Cam Tinh.

"Cậu làm cái gì?"

Anh hỏi một lần nữa.

Cam Tinh híp mắt nhét điện thoại vào giữa 2 người.

【Bây giờ em là cục đá hạ nhiệt, anh trai chắc chắn sẽ nhanh khỏi thôi.】

Đầu óc Cam Kỳ Viễn cứng đờ, "Cậu tắm nước lạnh?"

Cam Tinh dán người lên, chặt chẽ.

【Anh trai không uống được nước đá, như vậy cũng được.】

"Rốt cuộc là ai bảo cậu làm như vậy?"

Giọng điệu anh rất hung dữ, Cam Tinh ngẩn người.

【Ba thường xuyên bảo em làm như vậy, sẽ rất nhanh khỏi thôi.】

Dường như đã làm sai, Cam Tinh có hơi không dám chạm vào anh, điện thoại bị Cam Kỳ Viễn khó chịu ném xuống đất, may mà có thảm trải sàn, nếu không chắc chắn sẽ hỏng.

Cậu dùng thủ ngữ nói xin lỗi, cơ thể cứng đờ không nhúc nhích, 2 tay treo lơ lửng ở giữa.

Huyệt thái dương của Cam Kỳ Viễn đều đang giật giật, trên người Cam Tinh không có mùi vị gì cả, chỉ có hơi lạnh thấu xương.

【Anh trai đừng tức giận.】

Ngón tay mảnh khảnh không có chút lực đạo nào, cũng mặc kệ anh có xem hiểu hay không, chỉ lo bản thân mình nói.

【Em cũng có thể chăm sóc anh.】

【Nhưng mà hình như không thuận lợi lắm, nhưng không sao, có kinh nghiệm, lần sau sẽ tốt hơn.】

【Không đúng không đúng, không có lần sau, anh trai sẽ không bị bệnh nữa.】

Cam Kỳ Viễn căng mặt, khoảnh khắc đó muốn nói cho Cam Tinh biết bất luận là uống nước đá hay là tắm nước lạnh đều không thể hạ nhiệt, đây rõ ràng là thường thức.

Người cha vô trách nhiệm kia của cậu nuôi con như vậy đấy, may mà chết sớm.

Mái tóc ướt át của Cam Tinh phẩy qua cằm anh, anh thở dài một hơi, cuối cùng dùng bàn tay ấn sau thắt lưng Cam Tinh trực tiếp dùng sức ôm người về phía mình, khoảng cách đột ngột kéo gần khiến hai trái tim đều dán vào nhau.

"Không phải thích ôm sao?

Lúc này không ôm nữa?"

Cam Tinh vội vàng chui vào trong lòng anh.

Nhiệt độ cơ thể của Cam Kỳ Viễn nóng quá, Cam Tinh cảm thấy mình biến thành ngọn lửa trong lò.

Lần này, cậu nợ Cam Kỳ Viễn 3 bao lì xì.

_________________________________

KY: gặp t là chịt tàn bạo rồi 🥵
 
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 21: Tinh Tham Lam


Cam Kỳ Viễn không hay bị bệnh, nhưng trước ngày được Cam Trường Phong đón từ viện phúc lợi về nhà anh phát một trận sốt cao, người trong viện lo lắng Cam Trường Phong muốn đổi người không biết đã chuốc thuốc gì cho anh, ngày hôm sau anh liền hạ sốt được đón đi, mà đêm đầu tiên vào nhà họ Cam, anh lại bắt đầu phát sốt, anh sợ bị phát hiện, nhịn một đêm, lúc tỉnh dậy là ở trong bệnh viện.

Khi đó Cam Trường Phong vẫn còn rất nhiều tóc đen, ông nhìn qua rất nghiêm khắc, nhưng lại nói với anh đang run rẩy lo sợ rằng, là người thì đều sẽ bị bệnh, giấu giếm mới là không đúng.

Anh biết nhà họ Cam có một người cháu ngoại thực sự từ lúc nào, anh cũng không nhớ rõ nữa, tóc bạc của Cam Trường Phong năm này qua năm khác nhiều thêm, cho đến khi có một ngày bảo anh đi đón Cam Tinh, một đứa trẻ vừa trưởng thành nhỏ hơn anh 9 tuổi.

Anh không biết Cam Tinh không biết nói chuyện, Cam Linh chưa bao giờ nhắc tới cái tên này, vào ngày đi đón Cam Tinh về cũng chưa từng nghĩ tới cháu ngoại ruột thịt của Cam Trường Phong sẽ nằm trong lòng anh, dùng thủ ngữ nói với anh, bởi vì bị bệnh rất khó chịu, cho nên muốn anh trai nhanh khỏi.

Anh không hiểu Cam Tinh rốt cuộc giống ai.

Rõ ràng đã nói với cậu, bọn họ không có quan hệ huyết thống, tại sao còn có thể dính người như vậy.

Anh một lần nữa nghĩ, là vì thiếu thốn tình thương sao?

Nhiệt độ trái tim dán sát quá nóng bỏng, trong mắt Cam Tinh là hình bóng nhỏ bé của anh.

Hai người cứ thế ôm nhau trên ghế sô pha, giống như con thuyền lênh đênh trên mặt hồ.

"Cậu xin nghỉ đến đây à?"

Giọng nói đột ngột vang lên khiến Cam Tinh run một cái, cậu run rẩy lông mi gật đầu.

Biểu cảm và giọng điệu của Cam Kỳ Viễn đều mang theo sự trêu chọc, "Không chịu học hành đàng hoàng, chuẩn bị sắp thi không đạt."

Khuôn mặt trắng nõn của Cam Tinh đỏ như nhỏ máu, không biết có phải là xấu hổ hay không, hồi lâu cũng không có động tĩnh gì, không với được điện thoại, chỉ có thể rúc vào trong lòng anh làm thủ ngữ:

【Bây giờ cách đạt yêu cầu chỉ còn kém vài điểm thôi.】

【Em có tiến bộ hơn so với lần trước.】

Biểu cảm rất nghiêm túc, cậu dùng đầu ngón tay chọc chọc ngực Cam Kỳ Viễn, tiếp tục nói:

【Anh trai đồng ý dạy em, cũng không làm được.】

Chút chuyện này lại muốn nhắc tới, vừa tủi thân vừa hẹp hòi, Cam Kỳ Viễn vớt cậu qua đề phòng bị rơi xuống, trán Cam Tinh đập vào vai anh.

Đồ ngốc chính là đồ ngốc.

"Tại sao không biết nói chuyện?"

Cam Kỳ Viễn đột nhiên hỏi.

Cơ thể lạnh lẽo của Cam Tinh rõ ràng bắt đầu ấm lại, lúc cử động Cam Kỳ Viễn chạm vào làn da trần trụi nơi vòng eo cậu.

【Em bẩm sinh.】

"Bác sĩ không phải nói là do hậu thiên tạo thành sao?"

Cam Kỳ Viễn hơi nhíu mày.

Cam Tinh ngẩn ngơ lắc đầu, dáng vẻ không biết gì cả.

Cam Kỳ Viễn không biết đang nghĩ gì, Cam Tinh nhìn hầu kết nhô lên trước mắt ngẩn người, ma xui quỷ khiến chọc một cái, một giây sau liền bị bắt quả tang tại trận, lúng túng hận không thể chạy trốn.

"Gọi một tiếng thử xem."

Cam Kỳ Viễn nói.

Gọi cái gì?

Cam Tinh rất mộc mạc, cậu không biết nói chuyện, không phát ra tiếng được.

Cam Kỳ Viễn tiếp tục nói: "Thử xem."

Cam Tinh rất buồn bã lắc đầu, ánh mắt ảm đạm.

Giữa cổ họng bị phủ lên một nguồn nhiệt, giống như bốc cháy, Cam Tinh chậm chạp ý thức được là ngón tay của Cam Kỳ Viễn.

"Thử xem."

Cam Tinh sắp rơi vào vòng xoáy nơi đáy mắt sâu thẳm của anh, ngay sau đó nửa há miệng khó khăn khàn giọng mở miệng.

Nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Ánh mắt Cam Kỳ Viễn từ miệng cậu dời lên, nhìn thẳng vào mắt cậu.

Đột nhiên rất muốn khóc.

Cậu chôn mình trong lòng Cam Kỳ Viễn, cảm thấy bản thân rất vô dụng, giống như lúc đầu mẹ rời bỏ cậu, cậu cái gì cũng không gọi ra được, vô dụng như vậy.

"Ngẩng đầu lên."

Cam Kỳ Viễn ra lệnh cho cậu.

Cam Tinh cái gì cũng nghe, mắt rất đỏ, cậu nhìn Cam Kỳ Viễn thở dài, cho rằng mình đã khiến người ta thất vọng.

【Anh ơi.】

Thủ ngữ làm rất chậm.

【Nếu như em biết nói chuyện, anh có thể hôn hôn em không ạ?】

Cam Kỳ Viễn coi như không xem hiểu.

【Em không muốn chỉ có ôm ôm.】

Cậu bây giờ chính là rất tham lam.

【Cũng muốn hôn hôn.】

Giống như ngày hôm đó ở nhà, bị cắn một chút cũng không đau, cậu rất thích.

【Em muốn phần thưởng, anh trai có thể cho em không ạ?】

Trong ánh mắt đều là sự mong chờ, Cam Kỳ Viễn bỗng nhiên che mắt cậu lại, lông mi dài quét qua lòng bàn tay.

"Nên đi ngủ."

Được thôi.

Cam Tinh cho rằng, đợi lấy được điện thoại phải nói với anh trai lần nữa mới được.

_____________________________________

【Lời tác giả muốn nói】

Bản thân tôi đối với việc kiểm soát số lượng từ vẫn là con số 0 (châm thuốc)

KY: lỗi tôi bỏ sót chương này huhu

Tiểu Cam đừng lo sau này ngày nào anh trai cũng hôn chít em
 
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 22: 😊


Trước khi Cam Trường Phong trở về, Cam Kỳ Viễn đưa Cam Tinh đi gặp bác sĩ tâm lý một lần.

Cam Tinh kiên quyết cho rằng bản thân không có bệnh, bác sĩ nói cậu không nói được rất có khả năng là một loại rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD).

Cam Tinh từ lúc có ký ức đã không nói được, cậu hoàn toàn không có khái niệm về tổn thương mà bác sĩ nói, nhưng Cam Kỳ Viễn đại khái đoán được.

Có lúc Cam Linh phát bệnh, sẽ đập phá đồ đạc trong nhà tan tành, trong khoảng thời gian bà vừa về nhà, luôn khóc lóc nói mình rất hối hận, nói với Cam Trường Phong ba tha thứ cho con, thỉnh thoảng cũng sẽ điên điên khùng khùng, nói mày đừng trách tao, mày đáng đời, tao cũng đáng đời.

Mày đại khái chính là Cam Tinh.

Bà đối xử với Cam Tinh cũng không tốt, bao gồm cả người cha đã mất của Cam Tinh.

Bác sĩ cho anh xem một số trường hợp, những đứa trẻ đó vì khóc lóc ầm ĩ bị cha mẹ tàn bạo đánh đập ngược đãi, cho đến khi thế giới của bọn họ biến thành phim câm.

Mà phim câm không nên xuyên suốt cuộc đời về sau của Cam Tinh.

【Anh ơi, ngày mai có đi học không ạ?】

Cam Kỳ Viễn bảo cậu lên xe, thuận tiện nhét điện thoại của cậu vào trong túi, không nhẹ không nặng ấn đầu cậu.

"Bây giờ đi cũng được."

Cam Tinh bĩu môi, dáng vẻ không tình nguyện, Cam Kỳ Viễn gác tay phải lên cửa xe, có hơi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Không thích đi học đến thế à?"

Cam Tinh đỏ mặt giải thích với anh, dùng thủ ngữ:

【Mới không phải, chỉ là muốn ở cùng anh trai thêm một lúc mà thôi.】

Cậu luôn lợi dụng điểm yếu Cam Kỳ Viễn không hiểu thủ ngữ nói với anh mấy lời thì thầm tự cho là bí mật.

【Em thích đi học, cũng thích anh trai.】

Lại như vậy.

Bây giờ không chỉ dính người, còn thích làm nũng.

Cam Kỳ Viễn đóng cửa xe không nhìn cậu, về đến nhà, Cam Tinh lại muốn ôm, Cam Kỳ Viễn liền nói: "Tôi không đi, hôm nay xem cậu làm bài tập, chỗ sai tôi sẽ dạy cậu."

Cam Tinh hoàn toàn ngẩn người, sau khi phản ứng lại nắm lấy tay Cam Kỳ Viễn không buông.

Cậu có mấy bài kiểm tra chưa sửa cũng đều đưa cho Cam Kỳ Viễn.

Đồ ngốc chính là đồ ngốc.

"Đây chính là cái cậu nói chỉ còn kém mấy điểm là đạt yêu cầu?"

Rõ ràng còn kém 15 điểm.

Cam Tinh bắt đầu giảo biện: 【Đã tiến bộ 15 điểm mà.】

Cam Kỳ Viễn nhướng mày nói: "Cũng không sai, cậu có thể đảm bảo lần sau lại cộng thêm 15 điểm không?"

Cậu trịnh trọng gật đầu.

Cam Kỳ Viễn lại đang cười, Cam Tinh đột nhiên nhớ tới phần thưởng lần trước muốn vẫn chưa nói, cậu chọc chọc mu bàn tay Cam Kỳ Viễn, đưa điện thoại qua.

【Lần sau em thi đạt, anh trai có thể cho em phần thưởng không?】

Lại tới.

"Thưởng cái gì?"

Đầu ngón tay trên màn hình điện thoại đỏ ửng, Cam Kỳ Viễn nhìn thấy phần thưởng cậu muốn.

【Em muốn một cái hôn hôn.】

Cam Kỳ Viễn không hỏi cậu tại sao điều kiện từ biết nói chuyện biến thành thi đạt yêu cầu, anh nhìn chằm chằm lỗ tai nhìn qua rất mềm mại của Cam Tinh hỏi: "Cậu thi được không?"

【Đương nhiên!】

Cam Tinh sợ anh không đồng ý, muốn đánh chữ nói cho anh biết mình còn sẽ đưa bao lì xì, nhưng Cam Kỳ Viễn lại nói: "Được."

Cứ cảm thấy tai tê dại, Cam Tinh run rẩy mí mắt rất lâu mới nhìn về phía Cam Kỳ Viễn bên cạnh.

Anh trai cậu cầm bút đang sửa bài thi cho cậu, tay kia chống cằm, bóng râm ánh đèn rơi trên một nửa bả vai anh, cũng không nhìn cậu, Cam Tinh cứ tưởng mình nghe nhầm.

【Anh trai nói lại lần nữa đi ạ.】

Cam Kỳ Viễn nghiêng mặt, bóp cằm cậu, "Cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

Cam Tinh dựa qua, dính dính nhớp nháp, tiếng đánh chữ điện thoại thật ồn ào.

【Cầu xin anh đấy ><】

_______________________________________

KY: tiêu đề chương là >< á mà bị lỗi không được phải đồi thành cái icon chất độc da vàng kia pực mình 🤬
 
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 23: Kẻ Xấu


Cam Kỳ Viễn yêu cầu Cam Tinh một tuần đi khám bác sĩ một lần, mặc dù Cam Tinh cho rằng mình không có bệnh, nhưng cậu đâu biết từ chối, cùng lúc đó, còn dính lấy Cam Kỳ Viễn nói cậu nhất định sẽ học hành đàng hoàng, đến lúc đó anh trai không được quên lời hứa.

"Lời hứa gì?"

Cam Kỳ Viễn cố ý trêu cậu: "Tôi có nói qua sao?"

Cam Tinh sẽ biến thành một con mèo bị ghẻ lạnh cúi đầu không nói lời nào, ăn cơm cũng không đàng hoàng, chỉ có đợi lúc Cam Kỳ Viễn kiểm tra bài tập của cậu mới có thể ôm anh trong phòng.

【Anh trai là đồ lừa đảo.】

Dường như đã sớm đánh sẵn lời nói trong điện thoại, nhân lúc xung quanh không có ai đưa cho anh xem.

Cam Tinh hai ngày nay dường như có da có thịt hơn một chút, treo trên người anh nặng hơn trước kia, Cam Kỳ Viễn một tay ôm cậu đặt cậu lên chiếc ghế trước bàn học, vươn tay ấn lại cơ thể muốn dựa tới của cậu.

Bây giờ không tranh cãi với cậu chuyện lừa đảo hay không, Cam Kỳ Viễn khom lưng có hơi nghiêm túc chất vấn cậu.

"Bây giờ ôm tôi có phải quá thường xuyên không?"

Anh nhéo hai má Cam Tinh, "Tôi có cho phép sao?"

Mặt Cam Tinh không biết là bị anh nhéo đỏ hay là nóng đỏ, cậu dùng thủ ngữ nói: 【Em đều nhớ kỹ mà.】

Câu này Cam Kỳ Viễn không xem hiểu.

"Ý gì."

Điện thoại nắm trong tay, rất chặt, mắt Cam Tinh ươn ướt, nhìn anh không nói chuyện, Cam Kỳ Viễn buông cậu ra, Cam Tinh 2 tay vươn tới nắm lấy tay phải của anh, điện thoại chạm vào da đều nóng hổi.

Cam Tinh giống như đang bảo vệ bí mật nhỏ nào đó.

【Anh trai thông minh như vậy, sao có thể không biết?】

Anh nào biết được.

Cam Tinh lại hỏi anh: 【Anh trai sắp đi ạ?】

"Ừ."

【Vẫn muốn ôm ôm.】

"Không được."

【Chỉ một lần thôi, lần cuối cùng.】

Còn phải sửa lại một chút.

【Lần cuối cùng của ngày hôm nay.】

Cầu xin và mong chờ biến thành nước trong mắt, đầy đến mức tràn ra ngoài, vết đỏ trên má vừa bị nhéo vẫn rất rõ ràng, Cam Kỳ Viễn thầm nghĩ cũng đâu có dùng sức lắm đâu.

"Qua đây."

Cam Tinh đứng dậy, 2 tay vừa vươn ra liền muốn ôm anh, Cam Kỳ Viễn cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt cậu, phát hiện Cam Tinh không chỉ béo lên, còn cao hơn.

"Xem ra tôi nuôi cũng không tệ."

Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt ngây thơ của Cam Tinh, "Cam Trường Phong có phải nên thưởng cho tôi hậu hĩnh không?"

Hô hấp của Cam Tinh không đều, dùng thủ ngữ hỏi anh: 【Anh trai muốn phần thưởng gì ạ?】

Cậu nói thêm: 【Bất luận anh trai muốn cái gì, ông ngoại nhất định sẽ cho.】

Hai người dán quá gần, gần như tim áp vào tim, Cam Kỳ Viễn 2 tay ôm eo cậu chuẩn bị đặt cậu lên bàn học, anh phải đi, Cam Tinh liền trực tiếp ôm lấy cổ anh, hôn lên bên tai anh, lúc đối diện tầm mắt ửng hồng lan tràn đến cổ, cứ thích dùng đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm anh.

【Tạm biệt anh trai.】

"Nếu cậu đã đòi phần thưởng trước, vậy lần sau sẽ không còn nữa."

Cam Kỳ Viễn lại trêu cậu.

Cam Tinh cuống đến mức không chịu được, hoảng loạn giải thích.

【Đây là em chủ động, không giống nhau, không được đâu.】

"Vậy tôi mặc kệ."

Cam Kỳ Viễn buông cậu ra, bộ dạng muốn đi, nhún nhún vai: "Dù sao cũng hôn rồi."

Cam Tinh nhìn qua sắp khóc đến nơi, nhưng không biết nói chuyện, tay cũng đang run, cuối cùng chỉ có thể nói:

【Vâng, vậy cũng không sao.】

Là do cậu tham lam, mới dẫn đến như vậy.

Cam Tinh là một kẻ xấu không biết đủ.

Hai tay bấu chặt mép bàn, đầu ngón tay trắng bệch, Cam Kỳ Viễn đứng giữa 2 chân cậu, nhìn thấy chóp mũi tái nhợt của cậu, có khoảnh khắc cảm thấy bản thân dường như đã đùa quá trớn, bắt nạt đứa nhỏ nhỏ hơn mình cũng không vui vẻ bằng việc người ta đưa tiền cho anh.

Nhưng cũng coi như thú vị.

"Ngẩng đầu lên."

Cam Tinh sửng sốt, ngơ ngác, Cam Kỳ Viễn rất nhẹ chạm một cái lên trán cậu, có hơi không phân biệt được có phải nụ hôn hay không.

Là dùng tay hôn?

Hay là miệng?

Cam Tinh đều rất thích.

Cậu muốn hỏi lần này đã hôn, vậy lần sau cậu thi đạt yêu cầu vẫn sẽ có chứ?

Nhưng không có cơ hội này, Cam Kỳ Viễn nhận một cuộc điện thoại phải đi.

"Tuần sau Cam Trường Phong về, đến lúc đó tôi sẽ đưa cậu đến chỗ ông ấy."

Cam Kỳ Viễn lăn lộn hầu kết, lui ra từ giữa 2 chân Cam Tinh.

Anh nhìn người gật gật đầu.

"Đi đây."

Cam Tinh vẫn gật đầu, vươn tay móc lấy ngón tay Cam Kỳ Viễn.

【Em đợi anh trai đến đón em ạ.】

Sau khi Cam Kỳ Viễn rời đi, Cam Tinh luôn sờ trán ngẩn người, cuối cùng đỏ mặt chui vào trong chăn.

___________________________________

KY: anh trai chịu đùa với em rùi, bao giờ mới hun hun đây~
 
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 24: Bí Mật


Bệnh của Cam Linh dường như có chuyển biến tốt, thời gian bà tỉnh táo nhìn qua nhiều hơn trước kia một chút, Cam Tinh rất vui mừng, ngày đầu tiên trở về nhà họ Cam đã ngồi xổm bên cạnh xe lăn của Cam Linh, trong tay cầm bông hoa nhặt được chọc cho bà vui.

"Cậu là ai vậy?"

Bà lại hỏi như vậy.

Cam Tinh đặt bông hoa lên đôi chân đắp chăn của bà, xua xua tay, không biết là có ý gì, trong nụ cười của Cam Linh vẫn là sự yếu ớt, bà rất nhanh đã mệt mỏi, hộ lý đẩy bà về phòng.

Bẻ ngón tay đếm, ngày Cam Kỳ Viễn lái xe đưa cậu về nhà họ Cam đúng lúc là cuối tuần, vừa vặn đã qua 3 ngày.

Lúc ở trong xe ngày hôm đó, Cam Tinh dùng điện thoại đánh rất nhiều chữ, không biết nói chuyện cũng huyên thuyên, cậu lại hỏi Cam Kỳ Viễn, lần này sẽ ở nhà ông ngoại bao lâu, Cam Kỳ Viễn sờ vô lăng giống như đang suy nghĩ, đầu ngón tay thon dài gõ gõ, tim Cam Tinh đập rất mạnh.

"Không biết."

Anh nói: "Xem tâm trạng của Cam Trường Phong."

Tóm lại bất luận bao lâu, Cam Tinh đều sẽ nói một câu đợi anh trai đến đón.

Giống như một đứa trẻ.

Cam Trường Phong thấy cậu mỗi ngày tan học về nhà đều không có hứng thú gì mấy, hỏi cậu có phải không vui hay không, đưa cậu đến thư phòng, tiếp đó nhét cho cậu 2 bao lì xì.

【Ông ngoại, cháu không phải muốn tiền.】

Cam Tinh lần này không chịu nhận cho lắm.

"Gần đây cháu rất ngoan, thưởng cho cháu."

Tóc bạc của Cam Trường Phong làm chói mắt Cam Tinh, ông nói: "Anh trai cháu gần đây đưa cháu đi khám bác sĩ không?

Bác sĩ nói cháu có khả năng còn có thể nói chuyện."

Cam Tinh ngơ ngác, dùng điện thoại đánh chữ cho ông xem.

【Hình như nói như vậy, ông ngoại, ông mệt sao?

Hôm nay có thể đi ngủ sớm một chút.】

Cam Trường Phong sửng sốt, Cam Linh bị bệnh, trong căn nhà trống trải không ai sẽ để ý đến cảm xúc của một người già cả.

"Cháu ngoan như vậy, có phải đã chịu rất nhiều khổ cực không?"

Ánh mắt Cam Trường Phong nhìn cậu thật sâu.

【Không có đâu ạ.】

Cam Trường Phong xoa tóc cậu, sau đó nhắc tới Cam Kỳ Viễn.

"Lúc mới đón về, rất giống cháu, cái gì cũng nghẹn ở trong lòng, nó rất thông minh, cũng rất hiếu thắng."

Cái này Cam Tinh đồng ý.

Anh trai cậu chính là trứng thông minh danh xứng với thực.

"Nếu như Linh Linh rời bỏ ông."

Biểu cảm của Cam Trường Phong đột nhiên trở nên có phần xa xăm, giọng nói cũng rất hoảng hốt: "Vẫn còn cháu..."

Cam Tinh không hiểu, cậu chỉ nói với Cam Trường Phong: 【Mẹ sẽ khỏe mạnh bình an.】

Buổi chiều gặp lại Cam Kỳ Viễn, trong cặp sách của Cam Tinh đựng một bài kiểm tra đạt 60 điểm, Cam Kỳ Viễn từ trong thư phòng của Cam Trường Phong đi ra, đứng ở đầu cầu thang, Cam Tinh đeo cặp sách không nói 2 lời chạy lên, kéo anh về phòng mình.

Chiếc cặp sách màu xanh thẫm cũ nát hơn trong ấn tượng của Cam Kỳ Viễn, anh im lặng đóng cửa phòng ngủ lại, nhìn Cam Tinh khá hưng phấn từ trong đó lấy ra bài kiểm tra.

Mực đỏ tươi in lên khuôn mặt ửng hồng của Cam Tinh, đôi mắt giống như sao trời đêm.

"Ồ, thi không tệ."

Cam Kỳ Viễn nhướng mày, không tính là keo kiệt khen cậu.

Cam Tinh không thể chờ đợi được muốn phần thưởng, vươn mặt qua, những vùng da có thể nhìn thấy đều lộ ra màu đỏ ửng, lan tràn đến tận trong chiếc cổ trắng nõn của cậu.

Cam Kỳ Viễn làm bộ làm tịch nói: "Ý gì?"

Cam Tinh mắt thường có thể thấy được sự khựng lại.

【Phần thưởng, phần thưởng anh trai đã đồng ý cho?】

"Tôi có nói à?

Lúc nào?"

Móng tay chọc lên màn hình rất giòn, Cam Tinh cắn môi trở nên có hơi cấp thiết:

【Anh trai nói, em thi đạt yêu cầu, sẽ thưởng hôn hôn.】

Hay là nói cậu nhầm?

Bởi vì sự tham lam lần trước, cho nên phần thưởng của cậu không còn nữa?

【Vậy em dùng bao lì xì đổi một cái ôm ôm được không ạ?】

【Hay là 3 cái?】

"Cam Trường Phong lại cho cậu mấy cái?"

Cam Kỳ Viễn đứng sau lưng cậu, nhìn cậu mở ngăn kéo bàn học ra.

Cam Tinh ra hiệu số 3 với anh.

"Cho tôi hết?"

Giọng anh rất thấp, gần như dán vào tai mềm mại của Cam Tinh, dùng tay ấn cánh tay Cam Tinh lại.

Bao lì xì giữa ngón tay Cam Tinh rơi lại vào ngăn kéo, cậu dùng thủ ngữ nói cho Cam Kỳ Viễn.

【Bởi vì em tham lam, cho nên anh trai trừng phạt em đúng không ạ?】

【Xin lỗi, em chấp nhận trừng phạt.】

Cậu khó khăn từ trước bàn xoay một nửa người lại, cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Cam Kỳ Viễn.

【Anh trai luôn rất bận, thật khó gặp.】

Cậu nói:

【Em nhớ anh lắm.】

Dính người.

Đáng thương hề hề.

Còn thích làm nũng.

Có khoảnh khắc Cam Kỳ Viễn đang nghĩ, nếu như lúc đầu Cam Trường Phong bảo người khác đi đón Cam Tinh về nhà, nhóc câm cũng sẽ dính lấy người khác như vậy sao?

Cũng không phải anh nghĩ nhiều, chỉ là sự tò mò bất chợt, nhưng anh chưa bao giờ so đo những chuyện chưa từng xảy ra, bây giờ càng sẽ không.

Về phần phần thưởng Cam Tinh muốn, sẽ cho, cũng thực sự không ngờ tới nhanh như vậy.

Dù sao tưởng rằng đồ ngốc thi đạt yêu cầu ít nhất còn phải tốn một khoảng thời gian rất dài.

Cam Tinh thấy anh không có ý muốn lấy bao lì xì, thất vọng ập tới, thắt lưng đẩy ngăn kéo đóng lại, muốn hỏi Cam Kỳ Viễn sau này còn có phần thưởng hay không, thậm chí ảo não đáng lẽ không nên tham lam như vậy.

Thế nhưng bàn tay Cam Kỳ Viễn nắm lấy cánh tay cậu dời đến sau gáy cậu, trong khoảng cách đến gần vô hạn, cậu nhìn thấy đồng tử đen nhánh như mực của Cam Kỳ Viễn.

Là nụ hôn nhẹ hơn bất kỳ lần nào, Cam Tinh cảm thấy giống như sợi len mềm mại vô tình lướt qua.

Thoáng qua liền mất, Cam Tinh không nỡ sấn tới, trong vô thức, sau khi phản ứng lại giống như một con vật ngơ ngác bị bỏ rơi.

Cậu quả nhiên rất tham lam.

Thói quen xấu phải sửa đổi.

Nhưng Cam Kỳ Viễn lại hôn cậu lần thứ 2.

Lần này là ướt át, dính dấp, mang theo nhiệt độ khô nóng không chịu nổi, khiến Cam Tinh có hơi mềm chân.

Lúc Cam Kỳ Viễn rời khỏi cậu dùng tay che mắt cậu lại, căng quai hàm, dây thanh quản đều căng chặt.

"Không được mở mắt."

Đôi môi duy nhất lộ ra phiếm ánh sáng óng ánh, bị Cam Tinh cắn trong miệng, không tiếng động dùng khẩu hình đáp: 【Vâng ạ.】

Cam Kỳ Viễn ôm Cam Tinh xoay người, cửa phòng ngủ không biết đã mở ra một khe hở từ lúc nào, anh nhíu mày, nếu không nhớ lầm, sau khi đi vào đã đóng lại mà.

_______________________________

KY: là hôn môi đó!!!! lúc nào cũng trêu em thôiiiii
 
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 25: Khoảng Cách


Cam Tinh nhận được phần thưởng hằng mơ ước, trước khi ăn cơm cậu hôn rất nhẹ lên đầu ngón tay Cam Kỳ Viễn, một lần nữa dùng thủ ngữ nói, cậu thích anh trai nhất.

Thích.

So với việc hỏi cậu có biết cái gì là thích hay không, Cam Kỳ Viễn cho rằng chi bằng hỏi cậu lần sau còn có thể thi đạt yêu cầu nữa hay không.

Mặt Cam Tinh đỏ bừng, nhận được đồ mình muốn, cảm giác chừng mực liền trở lại.

Tham lam sẽ khiến người ta trở nên đáng ghét, cậu bây giờ phải làm một đứa trẻ ngoan.

Cam Linh không xuống ăn cơm, gậy của Cam Trường Phong dựa vào cạnh bàn, ông yên lặng gắp cho Cam Tinh miếng sườn, Cam Tinh cong mắt cười với ông, điện thoại ở trong túi, muốn đi lấy, Cam Trường Phong lắc đầu nói: "Dùng thủ ngữ là được, đừng phiền phức."

Ngoài ý muốn, tối nay ông không cười mấy, nhìn qua có hơi nghiêm túc, Cam Tinh không nghĩ đi nơi khác, Cam Trường Phong nhìn về phía Cam Kỳ Viễn bên kia với ý tứ sâu xa.

"Lớp thủ ngữ thế nào?

Có thể xem hiểu chưa?"

Cam Tinh giống như không nghe hiểu, ngẩn người, sau đó nghe thấy Cam Kỳ Viễn nhàn nhạt ừ một tiếng, ngay sau đó màu đỏ khó khăn lắm mới lui xuống liền lan tràn ra.

Học từ bao giờ?

Anh trai xem hiểu?

Tay cầm đũa không vững lắm, Cam Trường Phong hỏi cậu vừa nãy muốn nói gì, cậu liếm liếm môi, ấp a ấp úng nói cảm ơn.

Cam Kỳ Viễn nói cho Cam Trường Phong biết.

"Ôi, cháu còn khách sáo với ông."

Cam Tinh cắn đũa có một loại xấu hổ chậm chạp, cảm thấy nhục nhã vì những lời trước kia ỷ vào Cam Kỳ Viễn xem không hiểu thủ ngữ mà nói ra.

Anh trai đều biết hết.

Anh thông minh như vậy, nhất định đã học hết.

Lúc cắm cúi ăn cơm, Cam Trường Phong đột nhiên chuyển chủ đề lên người Cam Kỳ Viễn, hỏi anh gần đây có người mình thích hay không, Cam Tinh trở nên cứng đờ, vểnh tai lên nghe.

"Không có ạ."

"Đừng có suốt ngày chỉ nghĩ đến công việc, cái gì nên tìm thì phải tìm đi."

Lời nói không nói rõ, Cam Kỳ Viễn trầm mặc đặt đũa lên bàn ăn, tầm mắt rơi trên đôi tai lộ ra từ mái tóc của Cam Tinh, nhẹ bẫng, không có trọng lượng gì.

Sao anh có thể không hiểu, anh luôn luôn thông minh.

Từ yêu cầu anh không được kết hôn, đến bây giờ nên tìm một người.

Tất cả đều bắt nguồn từ khe cửa mở rộng trong phòng ngủ của Cam Tinh.

"Vâng, con biết."

Cam Tinh không nuốt trôi cơm nữa.

Buổi tối chưa đến 8 giờ, Cam Kỳ Viễn từ thư phòng Cam Trường Phong đi ra chuẩn bị rời đi, Cam Tinh giẫm lên bóng của anh đi đến bên cạnh xe ở cửa.

Cậu hít một hơi, đã chuẩn bị sẵn sàng.

【Anh trai xem hiểu, sao không nói cho em biết?】

Nụ cười nhếch lên nơi khóe miệng nhìn qua rất miễn cưỡng, dường như còn mang theo sự trách móc nhàn nhạt.

【Em quả nhiên là đồ ngốc, đều không nhận ra.】

Hầu kết Cam Kỳ Viễn lăn lộn, chỉ nói: "Không còn sớm nữa, về đi."

Cam Tinh trở nên cố chấp, chỉ một chút, không nhiều.

【Anh trai nói không có người mình thích, vậy...】

"Cậu nghe thấy đấy, Cam Trường Phong bảo tôi tìm một người."

Lời này đối với Cam Tinh mà nói quá xa lạ, người không tồn tại có thể tùy tiện tìm được sao?

Nhưng câu cậu muốn hỏi nhất là.

【Anh trai không thích em ạ?】

Cam Kỳ Viễn nhếch môi, nụ cười rất nhạt: "Ý của ông ngoại cậu là tôi phải tìm một người vợ."

Cam Tinh đột nhiên nhớ tới chuyện mình từng mặt dày mày dạn nói có thể làm vợ anh trai.

【Xin lỗi.】

Cậu lại xin lỗi.

Làn da trắng nõn dưới ánh đèn kéo dài bên ngoài giống như được mạ một lớp vàng.

"Lý do xin lỗi là gì?"

Cam Kỳ Viễn hỏi.

【Anh trai thông minh, sao có thể không biết.】

Tay Cam Tinh bắt đầu run.

Ông ngoại bảo anh trai tìm một người mình thích, người này sẽ không phải là Cam Tinh.

【Vậy em còn đợi được anh trai đưa em về nhà không ạ?】

Cam Kỳ Viễn cảm thấy, cả đời này anh đều nợ nhà họ Cam.

Làm cháu trai cho Cam Trường Phong, làm bảo mẫu cho Cam Tinh.

Lời không chắc chắn anh trước nay không nói, nhưng đối mặt với đôi mắt trong veo của Cam Tinh hôm nay thế nào cũng không thể nhẫn tâm, có lẽ là bởi vì bài kiểm tra vất vả lắm mới đạt yêu cầu của cậu, hoặc có lẽ là bởi vì nụ hôn quyến luyến vừa dính dấp vừa ỷ lại kia.

"Đại khái là vậy."

Cam Tinh cười rất vui vẻ.

Nhưng cậu xác nhận Cam Kỳ Viễn đang nói dối.

Cậu không đợi được Cam Kỳ Viễn đón cậu về nhà, nhưng cậu không muốn nói anh trai là đồ lừa đảo.

Cậu vẫn rất thích anh trai.

____________________________________

KY: Tinh Tinh tủi thân rồi huhu
 
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 26: Rút Tơ


Cam Tinh đã một khoảng thời gian rất dài không gặp lại Cam Kỳ Viễn, cậu bẻ ngón tay tính toán, là từ khi được đón về đây, lần này là lâu nhất.

Anh trai đang làm gì?

Đang yêu đương sao?

Cậu luôn không nhịn được mà nghĩ, trái tim khó chịu đến mức không biết phải làm sao mới tốt.

Cam Trường Phong mỗi tuần đều cố định đưa cậu đi khám bác sĩ, cậu rất phối hợp, có lúc sẽ chủ động hỏi, bản thân còn có thể nói chuyện được không.

Bác sĩ nói đại khái có thể.

Cậu liền hỏi đại khái là khi nào, nhưng bác sĩ cũng không cách nào đưa ra thời gian cụ thể, cậu liền rất thất vọng.

【Anh ơi, gần đây em đều đi khám bác sĩ, cũng có nghe giảng đàng hoàng, hôm nay tan học về nhà cùng ông ngoại đánh cờ, lại thua.】

【Sức khỏe mẹ dường như tốt hơn một chút, hôm qua cùng mẹ phơi nắng, mẹ nhìn qua tâm trạng rất tốt.】

【Anh trai rất bận ạ?】

【Nếu như làm phiền đến anh, xin lỗi nhiều lắm >.
 
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 27: Cặp Sách Của Anh Trai


Quá không chân thực, nhưng dù sao cũng là nằm mơ, Cam Tinh đương nhiên muốn ôm ôm.

Mặt trời xuyên qua khúc xạ cửa sổ kính, Cam Tinh nheo mắt nhìn thấy cầu vồng, cậu ôm chặt lấy Cam Kỳ Viễn trong mơ, bắt đầu không tiếng động dùng thủ ngữ lên án:

【Anh trai lừa đảo.】

Nhưng không nỡ, bắt đầu làm nũng.

【Hôn hôn em đi.】

Cam Kỳ Viễn đứng bên giường cậu, rũ đôi mắt đen nhánh thâm sâu, Cam Tinh không hiểu anh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy anh trai dường như gầy đi một chút.

Không biết bắt đầu rơi nước mắt từ lúc nào, đầu óc Cam Tinh mê mê man man, nói với anh:

【Anh trai còn nợ em một phần thưởng.】

Cam Kỳ Viễn ôm eo cậu, giống như trẻ con ôm vào trong lòng mình, trên người Cam Tinh có mùi thuốc, rất nhạt, không dễ ngửi, nhưng nhiệt độ cơ thể khi người co mình trong lòng anh có loại cảm giác khô nóng bị ánh mặt trời xuyên qua.

"Thưởng cái gì?"

Sao anh không biết.

Cam Tinh từ trong cổ anh ngẩng mặt lên, bởi vì sinh bệnh gần như gầy đến biến dạng, chóp mũi đỏ bừng, nửa há miệng, có thể nhìn thấy đầu lưỡi đỏ non bên trong, nếu không phải biết cậu là người câm, Cam Kỳ Viễn còn tưởng rằng cậu muốn nói chuyện.

"Được."

Cam Kỳ Viễn xoa đầu cậu: "Ngủ đi."

Cam Tinh không chịu, ngủ trong mơ, lát nữa lại không gặp được Cam Kỳ Viễn nữa.

Cậu được người ta đặt lên giường, không cam lòng bò dậy, bị Cam Kỳ Viễn ấn vai.

"Đừng lộn xộn."

Cam Tinh quá gầy, Cam Kỳ Viễn thầm nghĩ, rõ ràng thời gian trước có da có thịt một chút, bệnh một trận là mất hết.

Anh dùng chăn đắp lên người Cam Tinh, Cam Tinh rất tốn sức vươn tay ra muốn kéo anh.

"Không đi."

Giọng điệu Cam Kỳ Viễn bất đắc dĩ, lại nhét tay cậu vào trong chăn.

Cam Tinh đỏ mắt lắc đầu, cuối cùng chậm rãi buông ra, có lẽ là muốn làm một đứa trẻ ngoan biết nghe lời, cho nên không thể quấn người.

Trên đôi môi khô khốc là da chết bong tróc, không có chút nước nào, Cam Kỳ Viễn chuẩn bị rót cho cậu chút nước, vừa xoay người, liền nghe thấy tiếng sột soạt phía sau, kèm theo một trận giọng nói khàn khàn xa lạ đến cực điểm.

Càng giống như tiếng rên rỉ đau đớn.

Cam Kỳ Viễn hoàn toàn cứng đờ, hồi lâu mới nghiêng đầu nhìn về phía người trên giường.

Cam Tinh dường như không ý thức được mình vừa mới phát ra tiếng, khó khăn dùng thủ ngữ nói cho anh biết:

【Em đã đi khám bác sĩ, nhưng em vẫn không biết nói chuyện, anh trai sắp đi ạ?

Em không có phần thưởng.】

Cam Kỳ Viễn nhớ tới ước định ban đầu của bọn họ.

Nếu như Cam Tinh biết nói chuyện, thì có thể nhận được một cái hôn hôn.

Nhưng bọn họ đã hôn rất nhiều lần.

Bất luận là bởi vì dỗ dành người ta, hay là phần thưởng.

Thứ Cam Tinh muốn, Cam Kỳ Viễn thực ra đều đã cho cả.

Sự yên tĩnh sau trầm mặc khiến Cam Tinh có hơi kiệt sức, cậu chậm rãi nằm xuống giường, cảm thấy giấc mơ này một chút cũng không hoàn hảo, mãi cho đến khi được ôm lên lần nữa, dán sát vào nguồn nhiệt và tiếng tim đập, cậu vươn hai tay ra, liền chui vào trong lòng người ta.

Giống như chú chim trốn tìm hơi ấm trong ngày đông.

Cậu dường như lại ngủ thiếp đi, cũng có thể là không, lúc nửa tỉnh nửa mơ, nhìn thấy chiếc cặp sách cũ nát màu xanh thẫm bị mình đặt trên bàn cạnh giường.

Cam Kỳ Viễn cũng nhìn thấy.

"Bảo em đổi, cũng không chịu."

Anh nói: "Lần này thì hay, Cam Trường Phong quả nhiên nói anh ngược đãi em."

Sao có thể?

Cam Tinh từ trong lòng anh ngồi dậy, rất nghiêm túc lắc đầu.

【Ông ngoại chưa từng nói.】

"Ông ấy nói với anh, em làm sao mà nghe thấy được?"

【Nói lúc nào vậy?】

Cam Kỳ Viễn cười cười: "Không nói cho em biết, về nhà đổi cái cặp sách kia đi."

Cam Tinh lại giống như con mèo chui vào lòng anh, lắc đầu từ chối.

Không hiểu tại sao cậu lại cố chấp với cái cặp sách cũ này như vậy, có lẽ là như cậu nói, không nỡ vứt, Cam Kỳ Viễn cũng lười tranh cãi.

Không nói lý lẽ được với người cố chấp.

Cam Tinh hôn hôn hầu kết trên cổ anh, tiếp đó hôn đến cằm anh, chính là không hôn môi, bị Cam Kỳ Viễn ấn đầu hôn.

Hai người thở dốc dữ dội.

Lúc tách ra, cậu quỳ ngồi trên giường, giơ bàn tay trắng nõn lên.

【Bởi vì cái cặp sách này ở bên cạnh em rất lâu rất lâu, đổi đi rất đáng tiếc, rời xa em nó cũng sẽ buồn.】

Mắt cậu rất sáng, quỳ lê vòng ra sau lưng Cam Kỳ Viễn, hai tay ôm lấy cổ anh, cả nửa người trên đều dán lên lưng người ta.

Vẫn luôn cười.

【Bây giờ em cũng biến thành cặp sách của anh trai rồi.】

Cậu nói:

【Hy vọng anh trai vĩnh viễn đừng vứt bỏ em.】

Cam Tinh hối hận, cậu vừa nãy không nên nói như vậy.

Bởi vì giấc mơ này rất hoàn hảo.

_________________________________________

【Lời tác giả muốn nói】

Ai có thể dính như các người chứ

KY: đổi xưng hô hehehehehehehhehehehe

2 anh em nhà này đáng yêu quá ahhh ₍₍⚞(˶>ᗜ
 
[Đm/End] Mưa Axit - Vị Bặc 880
Chương 28: Mưa


Cam Trường Phong nói, Cam Tinh bị bệnh.

Bị bệnh vốn không phải chuyện gì to tát, còn là ở nhà họ Cam, Cam Kỳ Viễn không cho rằng Cam Tinh sẽ bị ngược đãi, nhưng anh vẫn muốn đi xem thử.

"Cam Tinh mới 18 tuổi."

Cam Trường Phong ở trong thư phòng nói với anh như vậy.

Cây gậy ông dùng đã lâu được dựa vào cạnh bàn, Cam Kỳ Viễn nhìn Cam Trường Phong tự pha cho mình một ấm trà, đầu ông bạc trắng, sắp không nhìn thấy một sợi tóc đen nào nữa.

"Con..."

"Con thông minh, biết tại sao ông lại như vậy."

Cam Kỳ Viễn rũ mắt, khẽ nói: "Xin lỗi."

Tay cầm chén trà khựng lại, Cam Trường Phong hít sâu một hơi, thở dài, giống như sau khi vô vàn đắn đo cuối cùng cũng đưa ra lựa chọn.

"Bệnh của Linh Linh, không khỏi được nữa."

Tay ông khẽ run, nước trong ấm trà tràn ra một chút, "Ông luôn nói ông hối hận, ông quá nghiêm khắc với nó, khiến nó trở nên rất phản nghịch, nó biến thành như ngày hôm nay, không thoát khỏi liên quan đến ông."

Ông hít thở rất nặng nề, qua hồi lâu mới nói: "Ông còn có thể ở bên Cam Tinh bao lâu đây."

"Ông sẽ sống lâu trăm tuổi."

Cam Kỳ Viễn nói.

Cam Trường Phong sửng sốt, tiếp đó cười nói: "Con ngược lại học được một miệng lời ngon tiếng ngọt của Cam Tinh đấy."

Ấm trà được ông đặt bên tay, ông cũng không uống, dựa vào lưng ghế, nhìn thật sâu vào Cam Kỳ Viễn, đứa trẻ do một tay ông nuôi lớn này.

"Ông vốn dĩ muốn làm một quỹ tín thác cho Cam Tinh, nhưng nghĩ lại, còn không bằng con."

Ánh mắt ông sắc bén, Cam Kỳ Viễn đã rất lâu không có loại áp lực này, anh nghe Cam Trường Phong cười tự giễu.

"Ông quản Linh Linh cả đời, phần lớn thời gian nó đều đang hận ông, ông không muốn Cam Tinh cũng như vậy."

"Em ấy sẽ không đâu."

Cam Kỳ Viễn ngắt lời ông.

"Nó rất ngoan."

Lúc Cam Tinh đang bị bệnh hỏi ông có phải mình làm sai chuyện gì không, tất cả phòng tuyến trong lòng ông đều vỡ đê, làm sai không phải là Cam Tinh, là chính ông.

Đời người có thể có mấy cái 18 năm, bao lì xì ông cho Cam Tinh còn lại 13 cái, luôn phải từng năm từng năm tặng đi.

"Đợi nó khỏi bệnh, thì đưa nó về đi, về cái nhà mà nó muốn."

Cam Kỳ Viễn trầm giọng nói: "Đây chính là nhà của em ấy."

"Được, chỉ biết bắt nạt ông già này cái gì cũng không hiểu."

Cam Kỳ Viễn không nói ra được lời biện giải, Cam Trường Phong lại hỏi: "Tiểu Viễn, con thành thật nói cho ông biết, ông bảo con chăm sóc Cam Tinh, con có phải không tình nguyện không?"

"Không có."

Anh trả lời rất dứt khoát, là lời nói thật, vui lòng hay không, anh đều đã làm, đón Cam Tinh về nhà, chăm sóc cậu lúc bị bệnh, đi học thủ ngữ, anh giống như Cam Tinh, đều họ Cam, không có quan hệ huyết thống nhưng cùng chia sẻ một cái họ.

Nếu Cam Trường Phong bây giờ đưa Cam Tinh cho người khác chăm sóc, anh có lẽ mới không tình nguyện.

Một số ham muốn chiếm hữu không thể giải thích được.

Nhưng Cam Kỳ Viễn cẩn thận ngẫm lại, không tính là không thể giải thích được, đã cùng Cam Tinh chia sẻ một cái họ, vậy Cam Tinh chia sẻ với anh chút cái khác cũng là điều nên làm.

Để công bằng, anh cũng sẽ chia sẻ.

Cam Tinh đã muốn làm cặp sách của anh, không có lý nào nhét đầy đồ chê nặng liền vứt đi.

Cũng không phải chỉ có một mình anh không nỡ.

...

Sau khi bệnh của Cam Tinh khỏi hẳn, luôn có hơi hoảng hốt về giấc mơ lúc đó, thỉnh thoảng lúc đẩy Cam Linh đi dạo sẽ trò chuyện với bà, dùng thủ ngữ.

【Giấc mơ kỳ lạ thật, nếu như mơ một lần nữa thì tốt biết bao.】

Rất không nỡ đó nha.

Sắc mặt Cam Linh yếu ớt, có hơi trẻ con nhìn cậu: "Đã nói là xem không hiểu mà."

Cam Tinh đỏ tai ngại ngùng, hái cho bà một bông hoa, đặt trên tấm chăn mỏng giữa hai chân Cam Linh.

Đẩy mẹ về nhà, cùng mẹ ăn điểm tâm thôi.

Dì bảo mẫu làm bánh ngọt rất ngon, cậu và Cam Linh chia nhau ăn, Cam Trường Phong nói với cậu, ngày mai Cam Kỳ Viễn đến đón cậu về, Cam Tinh đứng sững như khúc gỗ, đồ trong miệng đều quên nuốt.

"Vui đến vậy sao?"

Cam Trường Phong có hơi bất mãn: "Cũng không phải chưa từng gặp."

Từng gặp?

Rõ ràng đã rất lâu không gặp mà.

Lần trước gặp vẫn là ở trong mơ, nỗi nhớ sắp đè bẹp cậu.

Cậu cứ thế đợi cả một đêm.

Cam Tinh hỏi trên điện thoại.

【Anh trai có yêu đương không ạ?】

【Không có phải không?】

【Không có đúng không, cho nên mới đến đón em về nhà.】

【Em nhớ anh trai lắm.】

【Bị bệnh quả nhiên rất có tác dụng.】

Có tác dụng thế nào chứ?

Đại khái chính là mỗi lần bị bệnh đều có thể gặp được Cam Kỳ Viễn.

Buổi sáng Cam Kỳ Viễn đến đón cậu thời tiết khác thường, mưa lất phất dày đặc, sau khi Cam Tinh thu dọn xong đồ đạc của mình, nhìn thấy Cam Kỳ Viễn mặc một chiếc áo khoác đen trong phòng khách, mắt đột nhiên cay xè dữ dội, chạy xuống lầu liền muốn ôm, bị Cam Kỳ Viễn bất động thanh sắc kéo ra.

Cam Tinh thất vọng cúi đầu, Cam Kỳ Viễn ghé vào tai cậu bất đắc dĩ nói: "Ra ngoài ôm."

Cậu lúc này mới vui vẻ.

Cam Trường Phong dặn dò vài câu, nói lúc nào rảnh về ăn cơm, Cam Kỳ Viễn đồng ý.

Xe đỗ trong sân, Cam Kỳ Viễn che ô đưa cậu lên xe, Cam Tinh căn bản không nhịn được, bất chấp tất cả ôm lấy Cam Kỳ Viễn dưới ô.

Nước mưa lăn xuống từ mặt ô làm ướt ống quần Cam Tinh, Cam Kỳ Viễn bất đắc dĩ chỉ có thể dùng nụ hôn đổi lấy việc cậu lên xe.

Cam Tinh đỏ mặt co ro ở ghế sau, trong mắt là dấu vết bị mưa làm ướt.

"Tạm biệt ông ngoại đi."

Cam Tinh chợt nhận ra mình còn chưa chào tạm biệt, ảo não trách cứ bản thân không lễ phép, vội vàng mở cửa sổ xe vẫy tay với Cam Trường Phong trong nhà.

Mưa bụi dày đặc theo gió táp vào mặt và môi cậu, cậu vươn lưỡi liếm liếm.

Cam Kỳ Viễn đóng cửa sổ lại, Cam Tinh có một bụng lời muốn nói, nhưng bây giờ không có gì quan trọng hơn việc cùng Cam Kỳ Viễn về nhà.

【Anh ơi, sao mưa lại có vị chua ạ?】

Cậu rất tò mò.

"Chua em cũng liếm, không sợ thối lưỡi à."

Cam Tinh vội vàng che miệng, Cam Kỳ Viễn nhìn thấy biểu cảm như bị dọa sợ của cậu trong gương chiếu hậu.

Thầm nghĩ, thối thì thối, dù sao anh sẽ ở cùng với Cam Tinh, có gì quan trọng đâu.

________________________________

KY: ahhhhh hết rồi huhu tôi tưởng phải dài hơn chứ TT

truyện ngắn mà ngọt ngào quá chừng lụy quá đi mất, quả nhiên vào tay vịu ơ tui là bộ nào cũng hay hết, cảm ơn các bạn độc giả đã vote cho truyện nhé, hẹn gặp các bạn ở những quyển khác của team nha~
 
Back
Top Dưới