Lớp học thủ ngữ của Cam Kỳ Viễn được sắp xếp vào mỗi chiều cuối tuần, thời lượng tùy thuộc vào công việc của anh, logic của thủ ngữ đối với anh mà nói không khó, giáo viên khách sáo hỏi anh có phải trong nhà có người cần dùng đến thủ ngữ hay không, anh suy nghĩ một hồi, nhìn chằm chằm người ta hồi lâu mới nói một câu: "Phải, em trai nhặt được."
Cô giáo bị từ này của anh nói đến ngẩn người, nhưng cũng không thể truy cứu sâu xa, chỉ có thể cười trừ cho qua.
Khoảng thời gian này rất bận, anh đã lâu chưa từng đi tìm Cam Tinh, trò đùa dai lần trước kết thúc bởi cuộc gọi bất ngờ của Cam Trường Phong, trước khi rời đi, Cam Tinh đáng thương đứng ở huyền quan nhìn anh đi, không giống như trước kia sấn vào nói muốn ôm.
Hành vi của cậu trong mắt Cam Kỳ Viễn coi như có cảm giác chừng mực, biết bản thân không có quan hệ huyết thống với anh thì biết giữ khoảng cách.
Cơm tối làm xong không kịp ăn, bảo mẫu thay anh mở cửa, Cam Tinh từ chỗ huyền quan lặng lẽ đi về phía trước 2 bước, anh nhớ tới một chuyện, nói với Cam Tinh: "Nếu Cam Trường Phong đã cho cậu tiền, thì tự mình đi mua một cái cặp sách mới đi."
Anh nói với bảo mẫu: "Bà đi cùng nó."
Bảo mẫu liên tục gật đầu.
Đã nói là ngày hôm sau đưa Cam Tinh đến trường, nhưng Cam Kỳ Viễn không xuất hiện nữa.
Bao lì xì, trứng chocolate, còn có bài kiểm tra toán 30 điểm kia, đều không đưa cho Cam Kỳ Viễn xem nữa, Cam Tinh từng cái từng cái cất chúng đi.
Tuần đầu tiên đi học lại, bảo mẫu vào một ngày cuối tuần nói muốn đưa Cam Tinh ra ngoài, Cam Tinh ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài ban công ngẩn người, hỏi bà có phải đi mua thức ăn hay không.
Bảo mẫu nói: "Ngài Cam không phải đã nói sao, đi mua một chiếc cặp sách mới, dì cảm thấy vừa hay, còn có thể dẫn cháu đi mua thêm vài bộ quần áo mới."
Cam Tinh dùng điện thoại đánh chữ nói với bà: 【Cháu không thiếu, không lãng phí tiền.】
"Cứ ra ngoài trước đã."
Có lẽ là nhận được chỉ thị của Cam Kỳ Viễn, yêu cầu bà làm thì nhất định phải hoàn thành, cho nên bất luận là cặp sách mới hay quần áo mới, đều mua về, tự nhiên không dùng đến tiền trong bao lì xì của Cam Tinh.
"Đã là ông ngoại cho, đương nhiên phải giữ gìn cẩn thận để mình tiêu."
Bảo mẫu nói như vậy.
Trên đường về nhà bắt một chiếc taxi, Cam Tinh buồn bã ỉu xìu, bảo mẫu hỏi cậu có phải không thoải mái hay không, hay là không vui, Cam Tinh mím môi lắc đầu, hồi lâu mới chậm chạp đánh chữ trên điện thoại cho bà xem.
【Anh trai rất lâu không đến.】
Bảo mẫu sửng sốt, ngay sau đó cười nói: "Chắc là khá bận, đợi lúc nào rảnh rỗi sẽ đến thôi."
Cam Tinh cong cong mắt với bà, ý là đã biết, liền yên lặng cất điện thoại đi, sau khi về đến nhà, bảo mẫu đi nấu cơm, Cam Tinh đi tắm, dầu gội đầu chảy vào mắt, cậu trước tiên dùng nước sạch xả rất nhiều lần, vẫn cảm thấy rất xót, bèn dùng tay dụi, từ mí mắt đến đuôi mắt đều đỏ bừng, cậu cứ thế nửa híp mắt mặc quần áo tử tế, gió của máy sấy tóc thổi khiến cảm giác khó chịu ở mắt càng thêm mãnh liệt, dứt khoát dừng lại, để cái đầu ướt sũng trở về phòng.
Lúc nhìn thấy Cam Kỳ Viễn trong phòng, còn tưởng bản thân xuất hiện ảo giác.
Người đàn ông vẫn mặc một bộ đồ tây, cà vạt rất lỏng, lỏng lẻo treo trên cổ, anh nhìn về phía cậu, tầm mắt Cam Tinh mơ hồ không nhìn rõ biểu cảm của anh.
"Tắm sớm vậy?"
Cam Kỳ Viễn nhìn đồng hồ trên cổ tay hỏi.
Cam Tinh mơ mơ màng màng vẫn đang thất thần, Cam Kỳ Viễn đi đến trước mặt cậu, nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của cậu, giống như bị sưng lên.
"Cậu làm sao?"
Giọng nói nghe qua dường như có hơi mất kiên nhẫn: "Lại kiếm chuyện cho tôi?"
Cam Tinh lúc này mới cho chút phản ứng, rất nhẹ lắc đầu, nhưng tầm mắt vẫn luôn nhìn Cam Kỳ Viễn.
Điện thoại đặt trên bàn, Cam Tinh cầm lấy, lúc đánh chữ tay đang run nhè nhẹ.
【Hôm nay ở bên ngoài đổ mồ hôi, cho nên về nhà liền muốn tắm, mắt là vì không cẩn thận bị dầu gội đầu chảy vào, anh trai đến lúc nào vậy ạ?】
Cam Kỳ Viễn dứt khoát tháo hẳn cà vạt xuống, thuận tay vắt lên lưng ghế dựa của Cam Tinh, "Chưa bao lâu."
Cam Tinh buồn bực gật đầu, trong lòng không nói lên được là mùi vị gì, cậu từ trong ngăn kéo lấy ra quả trứng chocolate mua trước đó, hỏi Cam Kỳ Viễn có muốn ăn không, Cam Kỳ Viễn rũ mắt nhìn mấy lần, hỏi cậu: "Hết hạn chưa?
Bây giờ mới ăn."
【Chưa đâu, muốn đợi anh trai cùng ăn.】
"Tôi không phải đã nói với cậu sao, tôi không phải anh trai ruột cậu, cậu chia sẻ với tôi những thứ này chẳng có tác dụng gì."
Đôi mắt ướt át của Cam Tinh giống như những vì sao vỡ vụn, cậu đổi một cách nói khác.
【Muốn 2 người cùng ăn.】
Thật ra vốn dĩ định tắm xong tự mình ra ăn, nhưng nếu Cam Kỳ Viễn ở đây, thì không muốn ăn một mình, cậu trước mặt Cam Kỳ Viễn bóc ra, so với choco;ate, Cam Kỳ Viễn ngược lại có hứng thú với đồ chơi nhỏ bên trong hơn.
Miếng đầu tiên Cam Tinh muốn cho anh ăn, anh không ăn, mà là xé bao bì của đồ chơi nhỏ, thực sự là món đồ chơi quá mức đơn giản, dăm ba cái liền có thể lắp xong.
Một con thỏ màu hồng.
Cam Tinh cầm chiếc thìa nhỏ được tặng kèm, nắm con thỏ trong tay.
【Không phải, cũng có thể chia sẻ.】
Đến gần cậu mới nhìn thấy quầng thâm nơi đáy mắt Cam Kỳ Viễn, Cam Tinh có hơi lo lắng, hỏi anh có phải ngủ không ngon hay không, Cam Kỳ Viễn nói đây không phải chuyện cậu nên quan tâm, Cam Tinh cắn thìa, hỏi anh:
【Anh ơi, bài kiểm tra còn xem em sửa không ạ?】
Cam Kỳ Viễn vốn dĩ định đi ra ngoài, nghe thấy lời này liền xoay người, vẻ mặt thản nhiên, nhớ ra.
"Quên mất, cậu đến giờ vẫn chưa sửa xong?"
Cam Tinh thất vọng thấy rõ.
【Không biết sửa.】
Cam Kỳ Viễn hôm nay không có tâm trạng gì, đến đây cũng không phải để sửa bài thi cho cậu.
"Ngày mai tôi phải đưa cậu đi một chuyến đến chỗ Cam Trường Phong nữa."
Cam Tinh không bày tỏ bất kỳ dị nghị nào, Cam Kỳ Viễn nói tiếp: "Lần này cậu cần phải ở đó một tuần, sau đó đợi tôi đến đón cậu."
Chocolate trong miệng mất đi vị ngọt, Cam Tinh nâng điện thoại đánh chữ.
【Vâng ạ.】
Cậu lại hỏi:
【Anh trai cũng sẽ đi sao?】
Cam Kỳ Viễn nhìn qua rất mệt mỏi, không biết có phải vì cuộc điện thoại lần trước hay không.
"Đưa cậu qua đó xong đi luôn, tôi phải ra nước ngoài một tuần."
Tốc độ chớp mắt của Cam Tinh trở nên rất chậm, điều này có nghĩa là cậu lại sắp gần một tuần không gặp được Cam Kỳ Viễn.
Bảo mẫu ở bên ngoài gọi cậu, nói cơm tối đã chuẩn bị xong, Cam Kỳ Viễn chuẩn bị rời khỏi phòng ngủ, đầu óc Cam Tinh nóng lên, trực tiếp nắm lấy tay anh.
Cam Kỳ Viễn nhíu mày khó hiểu nhìn cậu, cậu cắn môi động tác khá nhanh từ trong ngăn kéo bàn học một lần nữa lấy ra bao lì xì kia, sau đó nhét vào trong tay Cam Kỳ Viễn.
"Ý gì?"
Cam Kỳ Viễn cầm lấy, thản nhiên hỏi.
Gan của Cam Tinh bây giờ lớn hơn rất nhiều so với lúc bọn họ mới gặp mặt.
【Anh trai nói muốn đưa em đi học, còn nói muốn sửa bài thi cho em, anh đều không làm được.】
Lông mày Cam Kỳ Viễn nhướng lên: "Sao?
Ý là nói tôi lừa người à?"
Cam Tinh mím môi không nói, trong mắt Cam Kỳ Viễn đại để chính là ý thừa nhận, anh nhếch môi cười nói: "Cái này thì phải hỏi ông ngoại tốt của cậu, công việc khổ sai sắp xếp tạm thời cho tôi."
Vẻ mặt mờ mịt lan tràn trên mặt Cam Tinh, Cam Kỳ Viễn muốn đặt bao lì xì lại lên bàn, bị Cam Tinh nhanh tay lẹ mắt bắt lấy, 2 tay cậu bao lấy tay anh thật chặt trong lòng bàn tay, sau đó lắc đầu, không biết rốt cuộc cậu muốn nói cái gì, nhưng bây giờ quả thực không có kiên nhẫn quá lớn, gần đây vừa là chuyện công ty, còn phải đi học thủ ngữ, máy bay đi Mỹ vào ngày kia, anh không còn sức chịu đựng dành cho cháu ngoại Cam Trường Phong nữa.
"Buông ra."
Cam Tinh từ chối, tay cậu vừa mềm vừa nóng, vừa mới tắm xong, còn mang theo mùi sữa tắm, Cam Kỳ Viễn nhìn khuôn mặt trắng hồng của cậu, dùng tay khác bóp cằm cậu.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Anh thu hồi lời nói Cam Tinh biết chừng mực trước đó, nhóc câm một gân này dường như hoàn toàn không hiểu rốt cuộc cái gì là cảm giác chừng mực.
"Cậu qua đây."
Lại giống như muốn trêu chọc cậu, tay bóp cằm của Cam Kỳ Viễn dùng chút sức, Cam Tinh nghe lời đến gần.
"Chút tiền này của cậu còn không đủ cho tôi ăn 2 bữa cơm."
Cam Kỳ Viễn nói: "Muốn tôi đưa cậu đi học, để tôi dạy cậu sửa bài thi, hoặc là lấy ra nhiều chút, hoặc là dùng cái khác đổi."
Dùng cái gì?
Cam Tinh không hiểu, đôi mắt khô khốc hơi đau.
Coi anh trai ruột thành nụ hôn lúc đầu là xấu hổ, sau này lại cảm thấy không có gì, cậu càng sợ Cam Kỳ Viễn thỉnh thoảng biến mất hơn.
Cam Kỳ Viễn có phải anh trai ruột hay không đối với cậu mà nói cũng không đặc biệt quan trọng, cậu chỉ là muốn gọi anh là anh trai mà thôi.
Cậu nâng tay Cam Kỳ Viễn đặt bên mặt mình, rất nhẹ cọ qua cọ lại, cánh môi mềm mại cọ qua hổ khẩu hơi thô ráp của Cam Kỳ Viễn, cuối cùng trực tiếp in lên.
Lại sắp rất lâu không gặp, đã không xin được một cái ôm, như vậy cũng được.