Trang sức mặt trời
Vệ Tuân sững người, liền nghe An Tuyết Xà quấn quanh các ngón tay cậu, khè khè cười khẽ đầy khoái trá, hiển nhiên là đang vui vẻ trước sai sót hiếm hoi của Vệ Tuân.
Nhưng còn chưa kịp để Vệ Tuân nói thêm gì về trứng phượng hoàng, Hạ Vân Lai đã thân thiết khoác vai Đường Song, gọi rắn đen nhỏ trong bụng mình ra, làm ra vẻ đại ca mà chia sẻ kinh nghiệm mang trứng rắn với Đường Song, không chừa cho Vệ Tuân cơ hội chen miệng vào.
"Quan trọng nhất vẫn là ngọn lửa trong xương của Đường Song."
Liễu Hồng Vũ vẫn luôn trông nom Đường Song đến giờ, có chút mệt mỏi lên tiếng.
Hắn tháo găng tay vô trùng, thấp giọng nói bên cạnh Vệ Tuân.
Khi Đường Song được đưa ra ngoài, tình trạng rất tệ, nhưng da thịt và nội tạng đều đang dần hồi phục, chỉ cần cẩn thận bảo vệ và điều dưỡng là được.
Vấn đề nằm ở chỗ lúc nối xương cho Đường Song, hắn phát hiện trên xương của Đường Song dày đặc những vân lửa đỏ sẫm, toàn bộ tủy xương đều đã biến thành ngọn lửa đỏ.
Trong xương chứa lửa, rõ ràng không phải thứ người bình thường có thể làm được, e rằng là do một danh hiệu nào đó gây ra.
Sau khi bàn bạc, mọi người quyết định vẫn phải nói với Bính 1 một tiếng, chủ yếu là lo ngại không biết ngọn lửa này có gây nguy hại gì cho trứng thạch hay không.
"Nếu trong xương gã không có lửa thì cũng không thể chịu đựng được trứng thạch đâu."
Vệ Tuân thản nhiên nói.
Trứng thạch Phoenix phải tồn tại trong vòng vây của lửa.
Nếu không phải do quá trình cốt hóa của Đường Song bị ô nhiễm và đồng hóa với hài cốt cự nhân cát đỏ, khiến trong xương ẩn chứa lửa, thì Vệ Tuân đã phải nghĩ cách nhét lửa hoặc Quả cầu ma trùng vào trong bụng gã.
Thú thật, Vệ Tuân từng nghĩ tới chuyện này.
Dù sao trong Quả cầu ma trùng có ma trùng trách nhiệm, người tiếp xúc với nó đều sẽ dần dần nảy sinh trách nhiệm với Vệ Tuân.
Nhưng Trần Thành và hai người kia thì quá xa, Vệ Tuân không thể nắm chắc, nên không thể yên tâm.
Sau khi cân nhắc, Vệ Tuân đã từ bỏ ý nghĩ đó.
Một là bản thể của bọn họ đều không ở đây, ma trùng trách nhiệm phát huy tác dụng kém không nói, còn dễ khiến họ sinh cảnh giác, mất nhiều hơn được.
Hai là không phải kiểu "chịu trách nhiệm" nào cũng là chuyện tốt, tình trạng của ba người Trần Thành về cơ bản đều đã nguy tới cực hạn, không thể dùng cách như người bình thường.
Lỡ đâu cách "chịu trách nhiệm" của kẻ điên lại là giết cậu, để khỏi phải tuyệt vọng chịu khổ về sau thì sao?
Mấy chuyện này đều không thể nắm chắc.
"Phù, may quá may quá."
Khi Liễu Hồng Vũ nói chuyện với Bính 1, những người khác đều nín thở lắng nghe.
Đến khi nghe Bính 1 nói không sao, mọi người mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Vân Lai cười vỗ vai Đường Song, vui vẻ nói: "Tôi đã bảo rồi mà, rắn thích lửa, thích dung nham, chắc chắn không sao!"
Hạ Vân Lai vốn nghĩ tới con rắn đưn trong bụng mình, nhưng đem áp vào tình huống này lại cực kỳ hợp lý, nói vậy xong cũng thuyết phục được hết mọi người.
"Hê hê, nói sớm là không sao rồi, tôi đây cũng coi như nhờ hoạ được phúc."
Đường Song cười nói.
Khuôn mặt gã còn chưa mọc lại hoàn chỉnh, cơ bắp gân thịt lộ ra bên ngoài, trông vô cùng dữ tợn quỷ dị, đủ dọa trẻ con khóc thét.
Cơ thể thì đã hồi phục gần như xong, chỉ là trước ngực không còn da, xương sườn lộ ra, chính giữa là quả trứng thạch được ngọn lửa bao bọc, trông như một trái tim đỏ đang đập, nhìn lâu còn thấy khá ngầu, mang cảm giác như chiến binh tương lai.
Vì điều trị, Đường Song chỉ quấn một tấm chăn cách nhiệt vô trùng.
Gã búng tay một cái, đầu ngón tay bùng lên ngọn lửa, cười nói với Vu Phi Loan: "Em Vu, em xem lửa của anh so với bùa thiên hoả của anh trai em thì thế nào?"
"Lửa của anh Đường rất xịn."
Vu Phi Loan đỏ mặt, không dám nhìn cơ thể Đường Song, cô nép sau lưng Vu Hạc Hiên, mím môi cười rụt rè, giọng nhỏ nhẹ: "Nhưng uy lực của bùa thiên hỏa chắc vẫn lớn hơn, vì bọn em có củng cố từ danh hiệu thầy bùa tập sự mà."
Nghe em gái bênh vực mình, Vu Hạc Hiên ưỡn ngực lên, chắn trước người em, cười mắng: "Được lắm Đường Song, mặc đồ vào cho đàng hoàng rồi hẵng nói!
Với lại Tiểu Loan giỏi nhất là dùng bùa dẫn lôi, được chưa, hỏi bùa thiên hỏa thì hỏi tôi này."
Vừa nói hắn vừa đè vai Đường Song, cố ý nhe răng cười dữ: "Đi đi đi, sợ anh không phục, qua bên kia so tài một trận."
"Đi thì đi, ai sợ ai."
Đường Song xoa tay hăm hở, vừa có được sức mạnh mới thì nhất định phải luyện tập cho quen.
Điểm tham quan cuối cùng nguy hiểm dị thường, sớm nắm vững sức mạnh thì thêm một phần chắc chắn.
"Các cậu đợi lát nữa hãy đi."
Trần Thành vẫn mỉm cười nghe họ đấu khẩu từ nãy tới giờ, cuối cùng cũng lên tiếng.
Hắn được Liễu Hồng Vũ chẩn đoán là kiệt sức kèm rối loạn tinh thần, cũng quấn chăn cách nhiệt ngồi cạnh đống lửa.
Lúc này hắn đứng dậy, lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ màu đỏ nhạt.
Hộp gỗ mở ra, bên trong là năm đá hoa hồng sa mạc màu vàng sữa.
Chúng giống hệt những hoa hồng thật, cánh hoa xếp chồng mềm mại, viền cánh là tinh thể bán trong suốt óng ánh như giọt sương, đẹp đến mức khó tin, thật khó tưởng tượng đây lại là thứ hình thành tự nhiên.
Khi Trần Thành lấy ra hộp đá hoa hồng sa mạc, tất cả mọi người đều nín thở.
Vệ Tuân không lên tiếng, chỉ thấy Trần Thành cầm hộp khẽ lắc trước mặt cậu một cái, sau đó như nghe được điều gì, tinh thần bỗng chấn động.
"Vật phẩm nhiệm vụ chính là đá hoa hồng sa mạc!"
"Tốt!"
Nghe hắn nói vậy, tất cả mọi người đều vô cùng kích động, nhưng không ai dám hò reo lớn tiếng, sợ luồng khí làm tổn hại những cánh hoa mong manh.
Chỉ đá hoa hồng sa mạc còn nguyên vẹn mới được tính là vật phẩm nhiệm vụ.
Nhưng năm viên thì không đủ, bọn họ tổng cộng có mười người.
"Liễu Hồng Vũ, Trình Thiên Bảo, Vân Anh, Chu Nguyên Đức."
Trần Thành gọi tên bốn người, chính là bốn người khi ở trong hang ngầm đã cùng đội với hắn phát hiện và thu thập đá hoa hồng sa mạc.
"Bốn viên đá hoa hồng sa mạc này cho bốn người các cậu."
Trần Thành nghiêm túc nói: "Hôm nay xem tình hình hang ngầm, nếu có thể tôi sẽ lại dẫn đội xuống lần nữa, thu thập đủ đá hoa hồng sa mạc."
Mọi người đều không có ý kiến.
Trình Thiên Bảo lập tức nói đá hoa hồng của mình cứ để chỗ đội trưởng trước, tự sợ cầm không giữ kỹ lại làm vỡ.
Những người khác cũng lần lượt hưởng ứng, dù đã có đá hoa hồng vẫn tích cực đăng ký xuống hang ngầm lần nữa, bầu không khí trong đội rất tốt.
Nhưng năm viên đá hoa hồng, Trần Thành chỉ phân bốn viên, còn lại viên lẽ ra thuộc về hắn thì hắn lại không nhắc tới.
Sau khi lấy một dụng cụ khác cho bốn viên đá hoa hồng sa mạc vào cất kỹ, Trần Thành mang chiếc hộp gỗ đến trước mặt Vệ Tuân, chân thành nói: "Đội chúng tôi mang ân hướng dẫn viên Bính, nói cảm ơn thì quá thất lễ.
Đá hoa hồng này tặng ngài, nó là một đạo cụ rất không tệ."
Vệ Tuân nhướng mày, không từ chối mà nhận lấy chiếc hộp.
Đúng như cậu dự đoán, vẫn không có bất kỳ nhắc nhở nào từ nhà trọ.
đá hoa hồng sa mạc trong tay cậu trông chẳng khác gì một đóa hồng xinh đẹp quý giá, hoàn toàn không biết cấp bậc hay tác dụng của nó.
Nhưng may là qua những lời trò chuyện trong đội của Trần Thành, Vệ Tuân cũng hiểu đôi chút.
Đá hoa hồng sa mạc tuy chỉ là đạo cụ cấp đặc biệt bốn, nhưng tác dụng của nó lại cực kỳ biến thái.
Tương truyền trong sa mạc mênh mông có một loại đá sinh trưởng hàng trăm ngàn năm, là kết tinh của một loài thực vật nào đó.
Hạt giống của loài thực vật này trời sinh thành đôi, sau khi nở hoa thì rễ và thân nối liền với nhau, hoa giống như hoa hồng.
Nếu một cây trong đó chết đi, cây còn lại cũng sẽ không còn nở hoa, dần dần héo tàn.
Vô số năm sau, thân xác của chúng cùng với cát kết tinh thành một loài hoa kỳ dị, không có sự sống nhưng vĩnh viễn không tàn, đó chính là truyền thuyết về đá hoa hồng sa mạc.
Dù nguyên nhân hình thành thực sự của đá hoa hồng sa mạc không phải như vậy, nhưng tác dụng của đạo cụ này lại được thiết kế dựa trên truyền thuyết.
Chỉ cần hai người có ràng buộc với nhau cùng nắm giữ đá hoa hồng sa mạc, sinh mệnh của họ sẽ bị trói buộc vào nhau, cùng sống cùng chết.
Họ chia sẻ đau đớn, chữa lành cho nhau, cho dù một bên chịu vết thương chí mạng cũng không sao.
'Cái này hơi giống liên kết giữa hướng dẫn viên và du khách nhỉ.'
Khi đã hiểu ra, Vệ Tuân nói chuyện riêng với An Tuyết Xà: 'Anh nói xem, đời trước Huyền Học không có hướng dẫn viên mà vẫn ổn, có phải vì Trần Thành đã kiếm được rất nhiều đá hoa hồng sa mạc ở Ốc Đảo Viễn Cổ không?'
'Cũng có khả năng đó.'
An Tuyết Xà đáp.
Sự ràng buộc đương nhiên bao gồm bạn bè, người thân, người yêu, thầy trò, đồng đội các loại.
Nhưng đá hoa hồng sa mạc chủ yếu vẫn tượng trưng cho tình yêu, cho nên mọi người đều trêu chọc cặp đôi duy nhất Liễu Hồng Vũ và Đồng Phù tại đây.
Đồng Phù đeo sau lưng song đao, dáng vẻ hiên ngang, cười mắng rồi dựa sát vào người Liễu Hồng Vũ.
Trên gò má cô hiếm hoi ửng đỏ thẹn thùng, còn ánh mắt vốn luôn tỉnh táo của Liễu Hồng Vũ khi nhìn cô thì không giấu nổi sự dịu dàng.
'Hử?'
Nhìn cặp tình nhân này, trong lòng Vệ Tuân bỗng khẽ động, như nghĩ ra điều gì đó.
Sau khi đội của Trần Thành cười nói ồn ào một hồi rồi lại bắt đầu bận rộn, Vệ Tuân gọi riêng Chu Nguyên Đức tới.
Nếu là trước đây, bọn họ chắc chắn sẽ không yên tâm để Chu Nguyên Đức ở riêng với Bính 1.
Nhưng bây giờ mọi người trong đội đều đã tin tưởng Bính 1, huống hồ họ cũng không đi xa, chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy họ đang nói chuyện.
Chu Nguyên Đức không hỏi gì, thuận theo đi theo hướng dẫn viên Bính.
Khi đứng lại, hắn thấy hướng dẫn viên Bính lấy ra một hũ đựng tro cốt, trầm ngâm một lát rồi lại lắc đầu.
Chu Nguyên Đức không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng cũng mơ hồ có dự cảm.
Hắn nhìn sang Bách lão nhị, thấy gương mặt thiếu niên kia trầm xuống, sống mũi mình chẳng hiểu sao cũng cay xè theo.
"Cảm ơn..."
Chu Nguyên Đức mở miệng, giọng khàn đặc đến mức chính hắn cũng không ngờ.
Hắn ho khan một tiếng, chỉnh lại cổ họng rồi nói nốt câu sau: "Cảm ơn hướng dẫn viên Bính."
Câu nói này mọi người đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng lời cảm ơn của Chu Nguyên Đức lại mang ý nghĩa khác hẳn, Vệ Tuân và Đạo Siz Bán Mệnh đều hiểu rõ trong lòng.
Vừa rồi Vệ Tuân lấy hũ tro ra, là muốn thử xem có thể thu Chu Nguyên Đức vào trong chiếc hũ nhỏ hay không, nhưng thất bại.
Dù sao thì nơi này cũng chỉ là cảnh tượng tái hiện, chứ không phải Ốc Đảo Viễn Cổ chân chính.
Chu Nguyên Đức đã chết trong hành trình, mà Ốc Đảo Viễn Cổ cũng đã biến mất từ mười năm trước vào thời điểm những người thế hệ trước bước lên chiến trường.
Không có mồ mả, không có linh hồn, người gác mộ không thể thiết lập liên hệ.
Trong lòng Đạo Sĩ Bán Mệnh rất khó chịu.
Thật ra hắn đã lén thử từ sớm rồi, thành người giấy cũng được, nhiếp hồn cũng được, thu thành tiểu quỷ cũng được, nhưng tất cả đều không hiệu quả.
Hắn sớm biết cơ hội mong manh, chỉ là luôn nghĩ rằng nếu còn dù chỉ một ít khả năng cuối cùng, thì cũng chỉ có thể là Vệ Tuân.
Rốt cuộc thì không ai là toàn năng.
"Hướng dẫn viên Bính có việc gì muốn giao cho tôi làm không?"
So với Đạo Sĩ Bán Mệnh, tâm trạng của Chu Nguyên Đức lại tốt hơn nhiều.
Hắn cười thân thiện, hạ giọng hỏi.
Giống như giữa hắn và hướng dẫn viên Bính có một bí mật ngầm hiểu với nhau, khiến mối quan hệ giữa cả hai càng thêm tin tưởng và thân thiết.
"Có gì cần làm thì cứ nói với tôi, tôi sẽ dốc hết sức, dù cho là..."
"Tôi sẽ đưa mọi người sống sót tới điểm cuối của hành trình."
Vệ Tuân hứa hẹn.
Nụ cười của Chu Nguyên Đức trở nên chân thành hơn vài phần, hắn lại nói một tiếng cảm ơn, sau đó nghiêm túc lắng nghe hướng dẫn viên Bính căn dặn.
"Trong mô tả đạo cụ của đá hoa hồng sa mạc, có điều này hay không..
đôi tình nhân sau khi chết, máu hòa làm một, sẽ sinh ra hoa hồng sa mạc?"
Vệ Tuân hỏi.
Chu Nguyên Đức không hỏi vì sao hướng dẫn viên Bính có đá hoa hồng sa mạc mà không tự xem.
Hắn nghĩ ngợi một chút rồi đáp: "Không nói thẳng ra, nhưng tôi cho rằng là có."
Trong mô tả đạo cụ của đá hoa hồng sa mạc có viết: "Những người đã sử dụng đá hoa hồng sa mạc để hình thành ràng buộc đồng sinh cộng tử, sau khi chết, máu của họ sẽ ngưng tụ lại lần nữa thành đá hoa hồng sa mạc", đồng thời còn có phần ghi chú.
Trong ghi chú nói rằng: "Hoa hồng sa mạc đặc biệt ưu ái những cặp tình nhân chết cùng nhau, máu của họ hòa quyện sẽ tạo thành đóa hoa hồng đẹp nhất."
Vì vậy Chu Nguyên Đức cho rằng, cho dù không dùng đá hoa hồng sa mạc để hình thành ràng buộc, thì sau khi tình nhân chết đi cũng vẫn sẽ sinh ra hoa hồng sa mạc.
Nếu là một đội mỗi người một bụng dạ, kiểu có người lấy được đá hoa hồng sa mạc có người không lấy được, thì sau khi biết điều này, rất có khả năng sẽ âm thầm hãm hại các cặp đôi trong đội để hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng người của đội Huyền Học thì cho dù không hoàn thành được nhiệm vụ điểm tham quan cũng không làm chuyện như vậy.
"Quả nhiên."
Vệ Tuân gật đầu, sau đó lấy ra một con rắn David: "Cậu nhìn con rắn này xem, thấy nó thế nào?"
"Xì xì!"
Rắn đen David vừa ra ngoài liền hoạt bát không ngừng, nó đã bị dồn nén quá lâu rồi.
Từ lúc biến thành rắn đến giờ đã mấy tiếng đồng hồ, gá vốn nghĩ rằng Bính 1 kinh nghiệm còn ít, chắc chắn sẽ mang gã theo bên người để nghe tư vấn.
Nhưng không hề!
Phần lớn thời gian rắn David đều bị nhét trong cái miệng thối của nhuyễn trùng, rảnh đến mức sắp mốc meo.
Lần này thật vất vả mới được ra ngoài, rắn David quen đường quen nẻo định bò thẳng lên tai Bính 1.
Rắn David cảm thấy phải nói chuyện nghiêm túc với hướng dẫn viên nhỏ này mới được, gã rất hữu dụng đấy, từ giờ đến 11 giờ đêm còn năm sáu tiếng, chẳng lẽ cứ tiếp tục nhịn thế này sao!
"Chó chết!"
Nhưng ngay giây tiếp theo rắn David đột nhiên thét lên thảm thiết.
Đầu đuôi nhạy cảm truyền đến một cơn đau nhói dữ dội, dường như còn có kịch độc tràn vào.
Đau đến mức rắn David co giật liên hồi, ngay lập tức rơi khỏi vai Bính 1, co quắp thành một con rắn chết.
Con rắn David này chết cũng chẳng sao, Vệ Tuân thản nhiên rút ra thêm một con khác.
Con rắn David mới vừa xuất hiện đã lập tức dán chặt ánh mắt lên vai Bính 1, quả nhiên ở bên tai Bính 1 có một con rắn hoa đen trắng đang lạnh lùng kiêu ngạo nhìn chằm chằm vào mình.
An Tuyết Phong!!
Tên này đúng là nham hiểm, lại còn hẹp hòi nữa.
Rắn David tức đến giậm chân đành đạch.
Nhưng không thể trêu vợ của bạn, bị An Tuyết Xà dùng ánh mắt giết người kiểu đó, khiến rắn David cũng có chút chột dạ.
Lần này lại bị Bính 1 bắt trong tay, gã lập tức ngoan ngoãn, không dám có thêm bất kỳ động tác dư thừa nào nữa.
"Con rắn này à?"
Chu Nguyên Đức bình tĩnh nói, như thể chẳng hề nghe thấy tiếng "chó chết" mà xác rắn dưới chân từng gào lên, cũng như không thấy trong cát có một xúc tu vàng nhạt thò ra cực nhanh, lén lút nuốt chửng xác rắn vậy.
"Ừ, con nào cũng giống nhau."
Chu Nguyên Đức chăm chú nhìn con rắn đen, lông mày dần dần nhíu lại.
Đột nhiên hắn hít mạnh một hơi lạnh, ôm chặt đầu như đang chịu đau đớn, thân hình khẽ run lên.
Nhưng hắn vẫn cố đứng vững, không rên ra tiếng, tránh để đồng đội ở không xa kia hiểu lầm.
Sau một lúc lâu Chu Nguyên Đức mới mở miệng, hạ thấp giọng nói:
"Nó sẽ giết bạn của tôi."
Chu Nguyên Đức làm khẩu hình chữ "Liễu", ánh mắt nhìn con rắn đen tràn ngập sát ý.
Vệ Tuân lập tức hiểu ra, suy đoán trước đó của cậu không sai.
Trong lịch sử, Liễu Hồng Vũ bị con rắn đen ẩn trong cơ thể Hạ Vân Lai giết chết.
Đồng thời, Vệ Tuân cũng xác nhận thêm một chuyện, Đồng Phù không phải chết dưới tay rắn đen, nguyên nhân cái chết của cô khác với Liễu Hồng Vũ.
Chỉ dự đoán một lần như vậy thôi mà sắc mặt Chu Nguyên Đức đã tái nhợt, thân hình lảo đảo như sắp ngã.
Nếu không phải danh hiệu của hắn sắp thăng cấp thành Thiên Mệnh Chi Tử, thì hắn không thể dự đoán được điều này.
Dù là vậy, lần này cũng đã tiêu hao quá nhiều sức lực của hắn.
Vệ Tuân cho hắn ăn nửa cọng tóc của Đồng Hòa Ca (rễ sâm), thấy sắc mặt Chu Nguyên Đức dần hồng hào trở lại mới để hắn quay về.
Sau đó hai người hai rắn cùng đi về phía sâu trong Rừng Hoá Thạch, hướng tới những cây hóa thạch khổng lồ.
Trên đường đi, Vệ Tuân và An Tuyết Phong nói chuyện:
'Hành trình vĩ độ Bắc 30° có bị lệch hướng không?'
'Ý là nếu lựa chọn khác nhau, thì điểm tham quan mới được mở ra cũng khác nhau?
Cuối cùng sẽ dẫn đến việc hành trình vĩ độ Bắc 30° được sáng lập theo hướng hoàn toàn khác?'
Trứng thạch Phoenix đã bị Vệ Tuân mang đi, mà sự sa đọa của nó vốn là một khâu cực kỳ quan trọng trong kế hoạch của cự nhân cát đen.
Nếu vẫn tiếp tục bị ngâm trong dung nham, tối nay trứng thạch sẽ nở, nuốt chửng tế phẩm loài người (Liễu Hồng Vũ), trở thành Anka sa đọa, khiến thần vì nó mà đau lòng nhắm mắt lại (mặt trời).
Như vậy, theo lịch sử, ngày mai rất có khả năng sẽ xảy ra nhật thực.
Trên tiền đề này, Ifrit nói rằng tối mai cánh cửa đá bọc da cự nhân sắp xuất hiện, Vương Đình Viễn Cổ sẽ mở ra, con rắn đen canh giữ vương đình suốt trăm ngàn năm trong bão tố sẽ dẫn đường cho tế phẩm.
Tế phẩm ấy rất có thể chính là Đồng Phù và Vân Anh sẽ chết vào ngày mai.
Trong đó, thể chất của Vân Anh cực kỳ đặc biệt, là "lưỡng tính" mà tộc trưởng cự nhân nhất định cần có.
Dùng cô làm tế phẩm chắc chắn sẽ sinh ra hiệu quả đặc biệt.
Vệ Tuân mạnh dạn suy đoán trong Ốc Đảo Viễn Cổ tồn tại một đàn tế mặt trời, đó chính là con mắt của thần, phải luôn giám sát con rắn đen nuốt chửng thế giới (cự nhân cát đen), để nó không làm chuyện ác.
Khi con mắt của thần khép lại, cự nhân cát đen sẽ thừa cơ làm rất nhiều chuyện.
Ví dụ như phá hủy đàn tế mặt trời, hoặc để một tế phẩm lưỡng tính chết thay mình, từ đó đánh lừa thần.
'Có khả năng, nhưng điều kiện sẽ cực kỳ khắc nghiệt.'
An Tuyết Xà nói: 'Về cơ bản đều là những chuyện mà vào thời điểm đó đội không thể làm được... chẳng hạn như giết chết cự nhân cát đen.'
Vệ Tuân cười lên, An Tuyết Phong lập tức hiểu ý cậu.
Không sai, đó chính là điều cậu đang nghĩ tới.
Sau đó Vệ Tuân cũng kéo Đạo Sĩ Bán Mệnh vào mật đàm, nói với hắn về Ốc Đảo Viễn Cổ.
'Ốc Đảo Viễn Cổ là hành trình vĩ độ Bắc 30° lấy các tộc cự nhân làm chủ.
Dù là phe cát đen hay phe đối địch với cát đen, về bản chất đều là cự nhân, thần không hề trực tiếp tham gia.'
Vệ Tuân nói: 'Điểm tham quan mà đội trưởng Trần mở ra là Vương Đình Viễn Cổ, vương đình của cự nhân viễn cổ.
Khi đó bất kể hắn có muốn hay không, kẻ thu lợi cuối cùng vẫn là cự nhân cát đen!'
Vệ Tuân từng tự tay mở ra hành trình vĩ độ Bắc 30°, nên rất rõ tiền đề để sáng lập một hành trình mới có ba điểm.
Thứ nhất là thông quan hành trình đó, thứ hai là sáng lập điểm tham quan mới, thứ ba là nhận được sự công nhận của boss cuối cùng của hành trình ấy (lần đó là lệ quỷ Bình Bình).
Mà boss cuối cùng thường sẽ cùng điểm tham quan mới được mở ra tiến vào hành trình vĩ độ Bắc 30°.
Dù là Liễu Hồng Vũ làm tế phẩm khiến Anka sa đọa, hay là Vân Anh mà Vệ Tuân suy đoán sẽ chết thay cự nhân cát đen, thì cả hai đều giúp cự nhân cát đen một tay.
'Đội trưởng Trần năm đó có phải đã nhận được cự nhân cát đen công nhận hay không?'
Nghe lời Vệ Tuân, Đạo Sĩ Bán Mệnh trầm mặc hồi lâu, rồi bỗng nói: 'Đội trưởng căm ghét cự nhân.'
'Tôi biết.'
Vệ Tuân đáp.
Nếu không căm ghét cự nhân, sao có thể giết sạch chín bộ lạc cự nhân, lấy máu tim của chúng làm tín vật Ốc Đảo Viễn Cổ.
Dù nói là nhờ vậy mà khống chế hoàn toàn Ốc Đảo Viễn Cổ, nhưng trong đó rốt cuộc ẩn chứa cảm xúc thế nào thì chỉ mình Trần Thành mới rõ.
'Tôi cho rằng là như vậy.'
Vệ Tuân lần nữa sắp xếp lại tuyến lịch sử năm đó.
Hạ Vân Lai mất tích ở sa mạc đen, đội của Trần Thành tiến vào Rừng Hoá Thạch.
Bọn họ chắc chắn vẫn luôn tìm kiếm Hạ Vân Lai, theo lời của người thông linh Lily thì bọn họ chưa từng dừng lại, mãi cho đến 11 giờ đêm mới tìm được thi thể khô quắt của Hạ Vân Lai.
Vậy thì rất có khả năng bọn họ không có thời gian thăm dò Rừng Hoá Thạch, cũng vì thế mà bỏ lỡ hang ngầm nơi cất giấu nhện nô bộc của thần, hài cốt cự nhân cát đỏ và đàn tế mặt trời.
Sau khi tìm được Hạ Vân Lai, Liễu Hồng Vũ hoặc là lo chôn cất, hoặc là chữa trị cho gã.
Ngay sau đó, Liễu Hồng Vũ bị con rắn đen giấu trong thi thể cắn chết.
Cái chết của Liễu Hồng Vũ chắc chắn lại khiến cả đội càng thêm u ám nặng nề.
Đến rạng sáng, trứng thạch nở ra, nó nuốt chửng linh hồn của Liễu Hồng Vũ, hoặc thậm chí là cả thi thể?
Không, chắc là nó đã mang thi thể đi, dùng để nuôi nhện, giống như hài cốt của cự nhân cát đỏ.
Đàn tế cây sâu trong Rừng Hoá Thạch hẳn là có liên thông với dung nham trong hang ngầm.
Đồng Phù đau lòng đến tột cùng, rất có thể đã đuổi theo phượng hoàng Anka, lao sâu vào Rừng Hoá Thạch rồi lạc đường mất tích.
Trần Thành tuyệt đối không bỏ mặc đồng đội, bọn họ chắc cũng đã đuổi theo, có lẽ một nửa đi tìm, một nửa ở lại canh chừng.
Nhưng dù thế nào đi nữa, nghi thức hiến tế đã khởi động.
Ngày hôm sau nhật thực xuất hiện, Vương Đình Viễn Cổ mở ra.
Đồng Phù cuối cùng đã tìm được Liễu Hồng Vũ, cùng hắn chết chung, trở thành tế phẩm.
Trên thi thể của họ nở ra hoa hồng sa mạc, nhưng hoa hồng sa mạc chỉ có hai đóa, chỉ có hai người có thể thông quan.
Trần Thành sẽ giao cơ hội sống sót cho Vân Anh, còn Đường Song và Trình Thiên Bảo sau khi đùn đẩy lẫn nhau...
Vệ Tuân đoán rằng cuối cùng Đường Song đã nhét đóa hoa vào tay Trình Thiên Bảo.
Bởi vì chỉ có Đường Song có khả năng kích hoạt danh hiệu xương cốt mạnh nhất, và Trần Thành mở ra điểm tham quan mới, mới có khả năng sống sót trong đàn tế dưới hang ngầm.
Còn Trình Thiên Bảo hộ tống Vân Anh rời đi, e rằng đã không thể bảo vệ được cô.
Bị cự nhân cát đỏ để mắt tới, Vân Anh đã định sẵn trở thành tế phâmt, Trình Thiên Bảo không thể chống lại chúng.
Và Đạo Sĩ Bán Mệnh cũng từng nói, trong ba người họ, tình trạng của Trình Thiên Bảo vẫn luôn là tệ nhất, rất có thể chính vào lúc đó hắn ta đã chịu phải vết thương trí mạng không cách nào chữa khỏi.
Cuối cùng, hành trình kết thúc, chỉ còn ba người sống sót: Trần Thành, Đường Song và Trình Thiên Bảo.
Có ai làm sai không?
Không có ai làm sai cả.
Chỉ là Trần Thành khi ấy vẫn còn quá trẻ, chưa đủ sắt đá.
Trong hoàn cảnh đã mất đi nhiều đồng đội, hắn không nỡ từ bỏ bất kỳ ai còn khả năng sống sót.
Thậm chí rất có thể, do rắn cát thao túng nên Hạ Vân Lai không thể xem là đã chết hoàn toàn.
Với tư cách đội trưởng, Trần Thành biết Hạ Vân Lai vẫn còn sống, nên mới liều mạng tìm kiếm.
Liễu Hồng Vũ vốn luôn bình tĩnh cũng vậy, rõ ràng biết nguy hiểm, nhưng chỉ vì một khả năng cực nhỏ có thể cứu sống đồng đội, vẫn tình nguyện mạo hiểm chữa trị cho Hạ Vân Lai.
Khi đó bọn họ vẫn còn rất trẻ, lại được Huyền Học rèn giũa rất tốt, ý thức tập thể, đoàn kết thống nhất, không bỏ rơi đồng đội.
Nhưng với tư cách đội trưởng thì nhất định phải hiểu được lựa chọn được mất.
Có lẽ đội trưởng thế hệ trước để nhóm người trẻ này tiến vào hành trình cấp siêu nguy hiểm ở khu Tây, cũng đã lường trước khả năng sẽ có người chết, là muốn để Trần Thành dần dần hiểu ra điều ấy.
Đội trưởng thế hệ trước sắp ra chiến trường, Trần Thành với tư cách đội trưởng mới, buộc phải hiểu rõ lựa chọn được mất khi rơi vào tình cảnh nguy hiểm.
Chỉ là không ai ngờ rằng, điểm tham quan vĩ độ Bắc 30° lại được sáng lập ngay tại đây.
Cái giá phải trả cho lần này thật sự quá thảm khốc.
Đạo Sĩ Bán Mệnh trầm mặc.
Dù hắn không nhớ rất nhiều chuyện, nhưng vẫn cho rằng suy đoán của Vệ Tuân là đúng.
Trong cơn mơ hồ, bên tai hắn dường như vang lên giọng nói của đội trưởng Trần, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự mệt mỏi không cách nào che giấu.
【Rất nhiều người đều cho rằng, chỉ cần sáng lập một điểm tham quan vĩ độ Bắc 30°, dù có chết bao nhiêu người cũng là đáng giá.】
【Sầm Cầm, cậu có cho rằng như vậy đáng không?】
【Cậu cho rằng thế nào là được mất?】
Trong thoáng chốc, vô số suy nghĩ hỗn loạn tràn ngập trong đầu Đạo Sĩ Bán Mệnh.
Thế nào là được mất?
Có đáng hay không?
Nếu hắn không mất đi nửa cái mạng, hắn đã có thể trở thành đội trưởng của Huyền Học, sẽ không phụ lòng tin của đồng đội, sẽ có cơ hội tranh giành vị trí du khách mạnh nhất với An Tuyết Phong, thậm chí có thể sở hữu danh hiệu màu cam mạnh nhất mang tên mình.
Nhưng hắn đã đưa ra lựa chọn.
Hắn chọn mất đi nửa cái mạng...
Hắn rốt cuộc là vì điều gì?
Đầu đau như muốn nứt ra, Đạo Sĩ Bán Mệnh không thể tiếp tục suy nghĩ.
Hắn siết chặt tín vật Ốc Đảo Viễn Cổ đang rủ xuống trước ngực, đây là thứ Trần Thành để lại cho hắn, vật phẩm quý giá nhất, thì thầm thành tiếng:
'...phá hủy Ốc Đảo Viễn Cổ.'
'Đúng, tôi nói là phá hủy Ốc Đảo Viễn Cổ.'
Đạo Sĩ Bán Mệnh nghe thấy giọng nói vui vẻ của Vệ Tuân, trong chốc lát thậm chí còn không phân biệt được vừa rồi có phải là mình đã nói ra hay không.
Nghe lại lần nữa, hắn mới xác định Vệ Tuân cũng nói như vậy.
'Chúng ta bây giờ không thể đi theo con đường sáng lập ban đầu nữa.'
Vệ Tuân muốn đưa toàn bộ người của đội Trần Thành sống sót đến điểm cuối hành trình, không thể để bọn họ trở thành tế phẩm thêm lần nào nữa.
Huống hồ con đường người khác đã đi qua, Vệ Tuân chán ghét lặp lại.
Chỉ có những thứ mới mẻ mới khiến cậu cảm thấy kích thích.
'Phượng hoàng sa đọa, nô bộc của thần phản bội (nhện), yêu linh bất trung, tế phẩm yếu ớt...'
Mới khiến cự nhân cát đen đạt được mục đích.
Ngay lúc này, nhóm người Vệ Tuân lại đứng trước cây hóa thạch khổng lồ như đàn tế kia.
Đạo Sĩ Bán Mệnh tự giác cõng Vệ Tuân, lần nữa nhảy lên ngọn cây hóa thạch khổng lồ.
Quả nhiên dung nham trong thân cây rỗng đã hạ xuống không ít so với trước đó.
"Máu của mặt trời" chỉ xuất hiện khi có mặt trời, ban đêm dung nham sẽ biến mất, hoàn toàn phù hợp với suy đoán của Vệ Tuân.
'Tôi muốn để yêu linh bất trung bị ánh sao giết chết, nô bộc phản bội bị nuốt chửng trái tim, phượng hoàng tắm trong ô nhiễm lại được nhìn thấy ánh sáng, tín đồ thành kính liên hệ được với mặt trời, vạch trần âm mưu của cự nhân cát đen.'
'Còn mặt trời...'
Vệ Tuân cười ngông cuồng, lấy ra trang sức mặt trời.
Trang sức mặt trời không chỉ là vật phẩm trang sức, mà còn tương đương với sản vật của Cổng Mặt Trời Inca, bên trong có không gian không nhỏ.
Trước đó Vệ Tuân đã cất vào trong đó một ít ô nhiễm của mặt trời điên cuồng.
Cậu ném trang sức mặt trời vào trong khoang rỗng của cây hoá thạch, quả nhiên dung nham sôi trào bắt đầu điên cuồng cuồn cuộn tràn vào bên trong trang sức mặt trời.
Nếu phá hoại được âm mưu của cự nhân cát đen, vậy cậu sẽ sáng lập ra một hành trình vĩ độ Bắc 30° như thế nào?
Liệu cũng sẽ có liên quan đến mặt trời chăng?
Điểm tham quan mới được sáng lập có phải là đàn tế mặt trời không?
Cho dù biết đây chỉ là cảnh tượng tái hiện chứ không phải sự thật, Vệ Tuân vẫn vô cùng mong đợi.
Phải biết rằng nếu thật sự sáng lập thành công, cậu chắc chắn sẽ thu được một lượng lớn phần thưởng tương ứng, thậm chí rất có khả năng còn có thể mang ra khỏi cảnh tượng tái hiện — chẳng hạn như sự công nhận của mặt trời, sự thân thuộc của mặt trời, hoặc nếu đi đến bước cuối cùng, còn có thể giết luôn hóa thân của mặt trời, tắm mình trong ô nhiễm của mặt trời... khụ khụ khụ.
Tóm lại, mọi thứ có liên quan đến mặt trời, Vệ Tuân đều muốn.
Dù là Thần Mặt Trời (ô nhiễm dị hóa) cậu cũng muốn thử một lần, coi như là chuẩn bị trước cho những chuyện có thể xảy ra trong tương lai.
'Tất nhiên, trước đó chúng ta còn cần ngụy trang một chút.'
Vệ Tuân quan sát tầng dung nham đang hạ xuống nhanh chóng, bỗng hỏi: 'Tuyết Phong, anh có thể ngụy trang thành phượng hoàng đen tà ác không?'
Đêm nay, việc Anka sa đọa rồi nở ra chắc chắn là một mắt xích đã được cự nhân cát đen sắp xếp tỉ mỉ trong kế hoạch của chúng.
Dù Đường Song không có mặt ở đây, gã vẫn để lại toàn bộ ô nhiễm do danh hiệu mất khống chế.
Trước đó, Vệ Tuân đã chú ý đến chút ảnh hưởng nhỏ từ ô nhiễm của Hỏa Thần, sau khi trứng thạch bị đưa vào trong bụng Đường Song, ảnh hưởng ấy lập tức nhanh chóng khuếch đại.
Nhưng dù sao cũng là đảo ngược trước rồi mới nở, quá trình ấp nở của trứng thạch đã bị trì hoãn, đại khái phải đến ngày mai mới có thể ra đời.
Nếu Anka không xuất hiện đúng thời điểm, rất có thể sẽ khiến cự nhân cát đen sinh nghi, đến lúc đó chúng lại dùng thêm thủ đoạn gì khác thì sẽ rất phiền phức.
Từ việc Ifrit hoàn toàn không biết ý nghĩa mà trứng thạch đại diện cũng có thể suy ra rằng cự nhân cát đen không hề tiết lộ toàn bộ kế hoạch của mình cho Ifrit, hoặc giữa bọn chúng vốn chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau.
Dù sao, xét về lý thuyết, yêu linh phải nghe lệnh thần, không thể phản bội, nhiều nhất cũng chỉ có thể giở ra vài mánh khóe nhỏ.
Ví dụ như triển khai hiến tế, dẫn đường cho rắn đen.
Vì thế Vệ Tuân mạnh dạn đoán Ifrit sẽ không trực tiếp liên lạc với cự nhân cát đen, cũng sẽ không nói cho cự nhân cát đen biết chuyện trứng thạch đã bị mang đi.
Cho nên, nếu An Tuyết Phong có thể đóng vai phượng hoàng tà ác nở ra trong đêm nay, thì sẽ không đánh rắn động cỏ, cũng không khiến cự nhân cát đen sinh nghi.
Đương nhiên, Liễu Hồng Vũ sẽ không chết.
Rắn đen không bắt được tế phẩm thì hoặc là do rắn đen quá gà, hoặc là Ifrit dẫn đường không tốt.
Tóm lại, mâu thuẫn sẽ bị đẩy sang hướng khác, hoài nghi cũng sẽ không rơi lên đầu bọn họ.
An Tuyết Xà ngây người một chút.
Đây là lần đầu tiên anh nghe Vệ Tuân gọi mình là Tuyết Phong, cách xưng hô thân mật như vậy thậm chí còn khiến An Tuyết Phong vui hơn cả lúc Vệ Tuân từng đùa gọi anh là "chồng".
Chẳng qua chỉ là biến thành phượng hoàng đen thôi mà!
'Được.'
An Tuyết Phong chậm rãi đáp, không có chuyện gì là anh không làm được.
Anh vừa khéo nắm giữ hành trình vĩ độ Bắc 30° của Kim Tự Tháp, mà Anka trong thần thoại Ai Cập cũng có không ít truyền thuyết, chỉ cần rót vào một chút ô nhiễm của Kim Tự Tháp là có thể bắt chước giống như đúc.
Dứt lời, An Tuyết Phong biến thành phượng hoàng, đậu trên vai Vệ Tuân.
Vệ Tuân lập tức đón lấy phượng hoàng đặt lên cánh tay mình, mắt không chớp nhìn chằm chằm, trong lòng âm thầm mong đợi.. phượng hoàng màu đen chắc chắn sẽ vô cùng lung linh xinh đẹp!
Đúng lúc này, một giọng phổ thông mang âm điệu ngoại quốc kéo dài, chán chường vang lên.
"Hey bro, tôi nói này, sao mấy người không nói chuyện thế hả?
Tôi chán chết đây."
Ba người Vệ Tuân mải mê mật đàm, hoàn toàn quên mất rắn David!
Lúc này An Tuyết Phong mới nhớ ra, Nhà Chiêm Tinh dường như có nhờ anh mang một chiếc nhẫn cho David.