[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
|Đm-Edit| Vượt Núi
Chương 20
Chương 20
Edit: jun & Kevin
Beta: Kevin
Tô Hành đặt khay chứa mắt của thi thể lên bàn rồi nói: "Nếu nạn nhân đúng thật là tên nhân viên giao hàng nhìn trộm kia thì lý do hắn ta bị sát hại cũng đã rất rõ ràng.
Tòa nhà Bác Lệ là ký túc xá nữ, ở đó ngoài sinh viên ngành Điều dưỡng ra thì còn có sinh viên ngành Kỹ thuật sinh học.
Đa số lớp của ngành này thường được tổ chức tại tòa nhà nơi thí nghiệm động vật, nếu Giang Hải đã lẻn vào ký túc xá nữ thì đối tượng hắn nhắm đến chắc chắn nằm một trong hai nhóm này.
Giữa tòa nhà Bác Lệ và tòa nhà dùng để thí nghiệm trên động vật có một con đường nhỏ, nhiều nữ sinh vẫn thường hay đi qua đó.
Mà đôi mắt của Giang Hải bị chôn dưới đất, trước khi được phát hiện chắc hẳn đã bị nhiều sinh viên thuộc ngành Kỹ thuật sinh học giẫm lên.
Còn thi thể của hắn lại nằm trên lối đi tới tòa nhà thí nghiệm, cũng bị nhiều người giẫm qua mà trong đó có cả nữ sinh ngành Điều dưỡng."
Yến Lan cau mày hỏi: "Ý cậu là sao?"
Tô Hành: "Tôi cứ có cảm giác hung thủ đang nói 'tôi đã báo thù cho các cô rồi, tôi đã bắt hắn phải chịu tội, các cô có thể giẫm đạp lên hắn ta, gã sẽ không thể làm tổn thương ai được nữa'.
Tất nhiên, đây chỉ là cảm giác của tôi thôi, không có bằng chứng gì cả.
Anh có thể coi như tôi chỉ đang kể chuyện."
Yến Lan không đưa ra ý kiến, nhìn Tô Hành nói: "Thế thì nói gì có chứng cứ đi."
Tô Hành chỉ vào phần dưới của thi thể nói: "Bộ phận sinh dục vẫn còn nhưng có dấu vết bị cắt thử nhiều lần, tuy nhiên lại không có phản ứng sống.
Dựa trên thời gian tử vong, Giang Hải có thể là nạn nhân đầu tiên.
Cơ thể anh ta có nhiều điểm khác biệt so với bốn nạn nhân đã tìm thấy trước đó.
Tôi nghĩ thời điểm gây án, hung thủ vẫn chưa xác định rõ được cách làm.
Ví dụ như vết cắt thử này, hung thủ đã thử ít nhất ba loại công cụ khác nhau."
"Thử ba loại mà vẫn không cắt được?
Thế là hắn bỏ cuộc à?"
Yến Lan hỏi.
Tô Hành chớp mắt nhìn Yến Lan: "Tôi cũng không phải hung thủ, sao mà biết được?"
"Ờ thì..."
Yến Lan sờ chóp mũi, "Cậu nói tiếp đi, còn phát hiện gì nữa không?"
"Đôi mắt."
Tô Hành chỉ vào khay dụng cụ: "Hung thủ móc mắt Giang Hải vì anh ta là kẻ rình mò.
Cắt lưỡi Đoạn Trác vì anh ta quấy rối phụ nữ bằng lời nói trong văn phòng.
Chặt tay Trương Minh Chí vì anh ta sàm sỡ Trương Giai Nhất."
Yến Lan trầm ngâm nói: "Thế còn Lý Lôi Lỗi và La Bình Văn?
Hung thủ đang loại bỏ 'công cụ gây án'?
Nhưng Đoạn Trác và Trương Minh Chí cũng bị cắt mà."
"Có thể như Bạch Trạch nói, hung thủ có cảm xúc đặc biệt với bộ phận sinh dục nam."
Tô Hành suy nghĩ một chút rồi nói thêm: "Nhưng cũng có khả năng hung thủ đang luyện tập."
"Vậy cậu muốn nói rằng hung thủ đang tiến bộ từng chút một?"
Tô Hành gật đầu: "Tôi nghĩ nếu không sớm bắt được hung thủ, thì sớm thôi, sẽ có nạn nhân tiếp theo xuất hiện."
Yến Lan khoanh tay trước ngực, suy nghĩ một chút rồi nói: "Cậu tiếp tục đi."
Tô Hành quay người, tiếp tục hoàn thành việc khám nghiệm tử thi.
Ước chừng nửa giờ sau, Tô Hành đứng thẳng, hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Đội trưởng Yến, xem ra ông trời đứng về phía chúng ta rồi."
"Ý cậu là gì?"
Tô Hành giơ một đĩa Petri* nhỏ lên trước mặt Yến Lan: "Trong kẽ ngón tay của nạn nhân có một ít tế bào da.
Nếu chúng ta trích xuất được DNA, rất có thể vụ án sẽ được phá."
Yến Lan bỗng nhiên hưng phấn: "Mau!
Phân tích!"
"Cũng cần có thời gian."
Tô Hành vừa thu dọn đồ đạc vừa nói: "Ngoài ra, tôi vẫn đang nghĩ về chiếc đồng hồ của Lục Huỷ Tử.
Tôi không nghĩ Triệu Chi Khải sẽ mua chiếc đồng hồ đắt như vậy cho cô ta.
Lục Huỷ Tử tuy đẹp, nhưng chưa đến mức khiến Triệu Chi Khải từ bỏ cuộc sống hiện tại."
"Hàng giả."
"Cái gì?"
Yến Lan giải thích: "Tôi vừa hỏi một chút.
Đây là phiên bản chỉ bán ở Trung Quốc, chỉ có tại các quầy hàng chính hãng trong nước.
Lục Huỷ Tử là người bản địa, Triệu Chi Khải cũng sống tại đây nên khả năng mua từ nơi khác là rất thấp.
Cả thành phố chỉ bán 19 cặp, trong đó có một cặp do Chu Đồng Vi mua."
Tô Hành sắp xếp lại các mẫu vật chuẩn bị mang đi kiểm tra, nói: "Vậy có nghĩa là Chu Đồng Vi đã mua một cặp đồng hồ đôi cho Triệu Chi Khải, rồi anh ta mua một chiếc giả bản nữ để tặng cho Lục Huỷ Tử?"
"Rất có thể."
Yến Lan mở cửa cho Tô Hành nói: "Loại đồng hồ này cũng có thể bán lẻ, nhưng trong sổ sách bán hàng không có tên Triệu Chi Khải hay Lục Hủy Tử."
Tô Hành ôm mẫu vật đi tới, nói: "Cũng có thể họ đã dùng tên giả hoặc nhờ người khác mua.
Nhưng đúng là khả năng đó không lớn.
Đồng hồ giả vẫn hợp lý nhất."
Yến Lan: "Ngày mai nhân viên quầy hàng sẽ mang trích đoạn camera và hồ sơ bán hàng tới, đến lúc đó sẽ rõ thôi."
Tô Hành dừng lại nói: "Khuya thế này rồi, nửa đêm anh kiếm đâu ra sổ sách bán hàng?"
"Em họ của tôi là khách VIP của thương hiệu này."
"Ồ..."
"Mọi thủ tục đều hợp pháp."
Yến Lan nói, "Thư điều tra được gửi trực tiếp đến tổng giám đốc thương hiệu của họ.
Do hồ sơ liên quan đến bốn chi nhánh khác nhau nên sẽ cần thêm thời gian để xử lý.
Sáng mai, khi họ mang hồ sơ đến, tôi sẽ ký xác nhận."
"Đã có tiền lại còn có quyền."
Tô Hành chỉ bỏ lại mấy chữ này rồi đi thẳng vào phòng thí nghiệm.
Đang mỉa mai mình đấy à?
Yến Lan sững lại một lát, sau đó bật cười, cảm thấy nhẹ nhõm.
Ít nhất Tô Hành không còn hoàn toàn khách sáo với anh như những ngày vừa rồi nữa.
Dường như cậu đã nới lỏng phòng thủ bên trong của mình, một phần tính cách thật của cậu vừa sống động và gần gũi đang len lỏi qua kẽ hở nhỏ bé đó.
Dễ thương ghê, Yến Lan nghĩ.
Lúc này, Bàng Quảng Long từ bên kia hành lang lao tới: "Sếp!
Lục Hủy Tử đã bỏ trốn!"
"Cái gì?!"
Yến Lan trừng mắt nhìn Bàng Quảng Long, nói: "Làm ăn cái kiểu gì vậy?
Trông mỗi một người mà cũng không nổi?!"
Bàng Quảng Long vội vàng giải thích: "Bên giao thông vừa phát hiện chiếc xe sử dụng biển số giả mà chúng ta đang truy tìm.
Khi kiểm tra camera, người lái xe vẫn là phụ nữ lần trước.
Tôi liên hệ đội ba để hỏi thêm tình hình, nhưng khi họ đến ký túc xá của Lục Huỷ Tử thì phát hiện cô ta đã không còn ở đó nữa.
Cả cổng trước lẫn cổng sau ký túc đều có người canh gác nhưng lại không ai thấy cô ta rời đi."
Yến Lan: "Định vị chiếc xe!
Tìm người!"
"Chiếc xe biển số giả xuất hiện lần cuối tại lối ra A trên đường cao tốc Bình Lộ, sau đó thì biến mất.
Khi cảnh sát giao thông tới nơi, họ chỉ tìm thấy chiếc xe bị bỏ lại trên làn khẩn cấp, không thấy người đâu."
"Mẹ kiếp!"
Yến Lan mắng: "Còn camera giám sát thì sao?"
Bàng Quảng Long đưa máy tính bảng ra, nói: "Đây là hình ảnh cuối cùng ghi lại được."
Yến Lan cầm lấy máy tính bảng, xem video một lần, vừa định trả lại thì đột nhiên dừng lại, quay người mở cửa phòng thí nghiệm.
Tô Hành giật mình: "Đội trưởng Yến, anh làm tôi sợ chết khiếp!"
"Nhìn cái này đi."
Yến Lan trực tiếp đưa máy tính bảng cho Tô Hành.
Tô Hành nhìn người trong camera giám sát, sau đó ngẩng đầu nhìn Yến Lan nói: "Xem gì cơ?
Người trong video che người kín mít, chỉ còn mỗi đôi mắt thôi."
Yến Lan: "Chính là đôi mắt đó, cậu nhìn kỹ xem, có phải chúng ta đã từng gặp người này không?"
Bàng Quảng Long ở bên cạnh nói: "Sếp, tiểu Tô là pháp y, để cậu ấy xem..."
Tô Hành nhìn chằm chằm vào hình bóng mờ ảo trong camera giám sát một lúc rồi nói: "Là Từ Nhứ của Khoa Chỉnh hình của Bệnh viện số 2, người đã viết hồ sơ bệnh án trong văn phòng tối hôm đó."
Yến Lan quay người nhét chiếc máy tính bảng vào tay Bàng Quảng Long: "Đi, lấy ảnh của Từ Nhứ và Lục Hủy Tử rồi phát tán ra.
Mỗi trạm dịch vụ và mỗi cảnh sát trực ban đều phải có ảnh của họ!"
"Được, tôi đi ngay!
Sếp đừng lo lắng!"
Bàng Quảng Long chạy ra khỏi phòng thí nghiệm.
Yến Lan dựa vào bàn nói: "Cậu thế mà còn nhớ rõ tên cô ta.
Tôi chỉ thấy quen mặt thôi."
"Đêm đó tôi đã nhìn thấy thẻ tên của cô ấy."
Tô Hành cầm đĩa petri trong tay, dùng khuỷu tay đẩy Yến Lan rồi đi vòng về phía thiết bị ở phía bên kia.
Yến Lan không hiểu hỏi: "Hai dụng cụ này không phải giống nhau sao?"
"Tôi thích dùng cái này hơn."
Tô Hành cúi đầu mân mê tài liệu kiểm tra trong tay, "Máy sẽ không vì ý nghĩ của anh mà chạy nhanh hơn đâu, Đội trưởng Yến, cho dù anh có nhìn nó chằm chằm, máy cũng không thể đùng cái nhả kết quả ra nhanh hơn được đâu."
"Ồ được rồi..."
Yến Lan nghe ra được ý tứ của Tô Hành, "Khi nào xong thì báo tôi."
"Vâng, Đội trưởng Yến đi thong thả."
Năm giờ sáng, Tô Hành gõ cửa văn phòng Yến Lan, nói: "Đội trưởng Yến, ông trời không đứng về phía chúng ta rồi."
"Mẹ kiếp!"
Yến Lan không nhịn được chửi rủa, không cam lòng hỏi: "Thật sự không có khả năng sao?"
Tô Hành lắc đầu: "Thật sự không trích xuất được DNA."
Yến Lan: "Thế còn mảnh vụn kim loại ở đầu Giang Hải?"
Tô Hành lắc đầu: "Nhìn thì rất giống, nhưng phân tích thành phần kim loại thì tôi không làm được.
Tôi đã nhắn tin cho đồng nghiệp ở phòng vật chứng, họ sẽ sớm tới để kiểm tra."
"Yến Lan, đoạn camera kia..."
Kiều Thần mở cửa nhìn thấy Tô Hành, sửng sốt một chút nói: "Tiểu Tô cũng ở đây à?
Có kết quả gì không?"
"Không lấy được tý DNA nào hết."
Tô Hành chỉ vào tờ báo cáo đặt trên bàn Yến Lan, "Tất cả đã giao cho đội trưởng Yến rồi.
Mọi người cứ bàn vụ án đi, tôi về đây."
"Chờ một chút."
Yến Lan xoay bút nói.
Tô Hành phát hiện một điều: Yến Lan rất thích xoay bút.
Lúc mở họp xoay, lúc suy nghĩ điều gì đó cũng xoay, kể cả khi ghi chép cũng thế.
Hơn nữa, cách thức và tốc độ xoay bút cũng phụ thuộc vào tâm trạng của anh.
Ví dụ như lúc này, khi Yến Lan đang vội, anh xoay rất nhanh, một cây bút bay nhảy qua lại giữa năm ngón tay, khiến người ta hoa hết cả mắt.
Tô Hành dừng lại, chờ Yến Lan lên tiếng, Kiều Thần cũng ăn ý đứng lên đóng cửa văn phòng lại rồi Yến Lan nói: "Tô Hành, cậu nói phân tích của cậu trước đi."
"Được."
Tô Hành nhanh chóng sắp xếp suy nghĩ nói: "Dựa vào thời gian tử vong của Giang Hải, ước tính anh ta đã chết cách đây hơn ba tuần, tức là vào tuần đầu tiên của tháng.
Thêm nữa Tào Hiên Vũ cũng từng nói, Giang Hải bị bắt gặp rình mò vào khoảng ngày 3 hoặc 4.
Chứng tỏ anh ta bị giết không lâu sau vụ việc này.
Nơi tìm thấy thi thể rõ ràng không phải là hiện trường đầu tiên, dựa vào vị trí vứt xác, có thể suy ra hung thủ rất quen thuộc với khu vực của Đại học Y, gã có thể là sinh viên, cựu sinh viên hoặc giảng viên ở đây, hơn nữa rất có thể chuyên ngành của hắn liên quan đến lâm sàng hoặc pháp y.
Hung thủ am hiểu về giải phẫu cơ thể, có thể tiếp cận thuốc mê cộng thêm manh mối về bộ đồng phục của bệnh nhân Bệnh viện số 2 cùng có quan hệ với một số nạn nhân, tôi nghĩ rất có thể hung thủ là một sinh viên tốt nghiệp y khoa đang làm việc tại Bệnh viện số 2 hoặc một nghiên cứu sinh đang thực tập lâm sàng ở Bệnh viện số 2."
Kiều Thần suy nghĩ một chút, nói: "Lục Hủy Tử rất phù hợp với miêu tả của cậu."
Tô Hành lắc đầu: "Nhưng cô ấy không phải là người duy nhất.
Bệnh viện số 2 là bệnh viện trực thuộc và là bệnh viện giảng dạy trong hệ thống Đại học Y.
Hàng năm, rất nhiều sinh viên tốt nghiệp đến Bệnh viện số 2 làm việc."
Yến Lan: "Từ Nhứ cũng tốt nghiệp Đại học Y."
Kiều Thần gật đầu: "Giờ cả hai người lại cùng nhau mất tích.
Chẳng lẽ là đồng phạm?"
"Trông không giống thế."
Tốc độ xoay viết của Yến Lan rõ ràng đã chậm lại, "Lục Hủy Tử có bằng chứng ngoại phạm, nhưng chúng ta chưa bao giờ để ý đến Từ Nhứ.
Nếu bọn họ thực sự là đồng phạm, Từ Nhứ đáng lẽ đã phải bỏ trốn từ trước, chứ không phải đến rạng sáng nay mới lái xe rời đi."
"Tôi đã rút đội ba khỏi bệnh viện rồi đến cho đội hai thay.
Đội ba dường như đã bị sốc, tiếp tục ở lại đó cũng chẳng làm được gì."
Kiều Thần nói: "Ngoài ra, tôi còn điều tra thêm về Lý Lôi Lỗi.
Ngoài các hành vi bạo hành gia đình và cưỡng ép trong hôn nhân mà chúng ta đã biết, hắn còn có lịch sử quan hệ tình dục bừa bãi với cả nam lẫn nữ.
Chơi còn rất tận hứng, SM rồi linh tinh các loại, gì cũng có, cơ bản không có gì cấm kỵ, hơn nữa hắn thích nhất chính là cosplay."
"Tin tức này ở đâu ra?"
Yến Lan cau mày hỏi.
Kiều Thần: "Từ đội phòng chống mại dâm.
Họ nói có người xem tin tức rồi nhận ra nạn nhân là Lý Lôi Lỗi, nên đã chủ động đến cung cấp thông tin."
"Nhiệt tình thật?"
Yến Lan hừ lạnh, "Họ muốn gì để đổi lấy thông tin?"
Kiều Thần giơ ra hai ngón tay, Yến Lan khinh thường lắc đầu.
Tô Hành nhìn hai người, có chút mờ mịt nói: "Ừm...
Có thể giải thích cho tôi được không?"
"Cậu không cần biết đâu."
Yến Lan cầm bút chọc lên mặt bàn, "Cái tên Lý Lôi Lỗi này... cậu vừa mới nói hắn thích cái gì?
Cosplay?"
Kiều Thần gật đầu: "Đúng, sao vậy?
Cậu nghĩ đến cái gì à?"
"Tôi đang nghĩ nếu những đoạn lịch sử trò chuyện mà chúng ta thu thập được thực ra là từ cùng một người.
Câu hỏi 'liệu có phải người phụ nữ đó đã sử dụng các phương pháp đặc biệt để thu hút những nạn nhân này không?' Có thể là đáp ứng sở thích đặc biệt của họ?"
Yến Lan suy nghĩ một lát, rồi nói: "Báo cho Lâm Hoan, sáng mai mời Trần Giai Lệ đến một chuyến nữa."
"Được."
Yến Lan hỏi: "Đoạn video giám sát mà cậu vừa nhắc tới là thế nào?"
"Không có gì."
Kiều Thần liếc nhìn Yến Lan, "Tôi chỉ muốn hỏi, làm sao cậu có thể chắc chắn người trong camera giám sát là Từ Nhứ thôi?"
Yến Lan chỉ vào Tô Hành nói: "Tôi cùng cậu ấy đến Bệnh viện số 2 gặp Tạ Dao, tối đó Từ Nhứ cũng ở.
Chúng tôi đã gặp cô ta hai lần nhưng cô ta đeo khẩu trang suốt, chỉ lộ mỗi đôi mắt.
Nếu không phải nhờ đôi mắt thì tôi cũng không nhận ra được.
Nhờ có Tô Hành xác nhận nên tôi mới chắc chắn."
"Cậu giỏi đấy, Tiểu Tô!"
Kiều Thần nhìn Tô Hành với ánh mắt tán thưởng, "Mắt nhìn của cậu lợi hại thật.
Nếu cậu không phải học trò của thầy Vương thì tôi đã kéo cậu sang đội hình sự rồi."
Yến Lan xua tay: "Được rồi, hai người các cậu đi làm việc của mình đi."
Kiều Thần dẫn Tô Hành ra khỏi văn phòng, nhỏ giọng nói: "Để tôi trả lời câu hỏi ban nãy của cậu.
Để lấy thông tin về Lý Lôi Lỗi, đội phòng chống mại dâm đã đổi bằng hai thùng bao cao su."
"Hai thùng?
Bao cao su?"
Tô Hành chớp mắt.
Kiều Thần giải thích: "Không có cách nào, những người phụ nữ này đều dựa vào việc này để kiếm sống.
Nếu bảo họ làm việc khác thì họ không làm được.
Đối với những người không thể thoát khỏi nghề này, chúng tôi chỉ có thể giáo dục, xử phạt, hoặc giam giữ tạm thời.
Nhưng khi ra ngoài rồi thì họ lại quay về con đường cũ.
Thỉnh thoảng, chúng tôi cần họ hợp tác hoặc cung cấp thông tin, nên coi như hai thùng bao cao su là phí thông tin."
"Đã hiểu."
Kiều Thần bổ sung: "Này, nghe nói cậu bị bệnh?
Thế nào rồi?"
Tô Hành vẫn giữ nguyên nụ cười tiêu chuẩn nói: "Tôi chỉ sốt nhẹ thôi, bây giờ đã khỏi rồi.
Đội trưởng Yến sợ tôi lại bị cảm nên cho tôi mượn áo."
Kiều Thần vỗ vỗ lưng Tô Hành: "Vậy nhớ chỉnh điều hòa ở phòng pháp y ấm lên chút.
Đừng để lạnh quá."
"Cảm ơn Đội phó Kiều!"
-----
Bảy giờ sáng, Tô Hành bưng cốc nước bước vào phòng trà thì nhìn thấy Yến Lan đang ngơ ngác nhìn máy pha cà phê.
Cậu bước tới máy pha cà phê rồi tắt công tắc: "Nếu đau dạ dày thì đừng uống cà phê.
Thay vào đó thì uống nước nóng đi."
"Hả?"
Yến Lan giật mình quay sang nhìn Tô Hành.
Tô Hành lấy từ trong tủ lạnh ra một cái sandwich, nhét vào lò vi sóng, bấm vài nút rồi nói: "Loại sandwich này phải làm nóng mới ăn được."
Yến Lan khoanh tay dựa vào quầy: "Cậu trẻ vậy mà đã biết dưỡng sinh rồi à?"
Tô Hành cười nói: "Đội trưởng Yến, đây không gọi là dưỡng sinh, đây là kiến thức cơ bản."
"Hôm nay cậu đã khịa tôi mấy lần rồi.
Định không giấu nữa, muốn đối đầu với tôi luôn à?"
Tô Hành rót nước ấm vào cốc Yến Lan: "Nếu hôm qua tôi không đột nhiên đổ bệnh, anh cũng sẽ không nhịn đói cả ngày.
Tôi vừa làm chậm công việc, vừa khiến anh mệt thêm, lại còn mượn áo của anh mặc.
Nếu hôm nay không thể hiện chút quan tâm tới anh thì tôi sợ sau này sự nghiệp của tôi sẽ không được suôn sẻ."
"Lại nữa!"
Yến Lan cười nói: "Cậu giận tôi rồi đúng không?"
"Không hề."
"Tôi biết rồi."
Yến Lan uống một ngụm nước, "
Sau này tôi sẽ không làm phiền cậu trong lúc khám nghiệm tử thi nữa."
"Áo của anh, tôi sẽ giặt sạch rồi trả lại."
Tô Hành nói xong rồi cũng rời khỏi phòng trà, không hề ngoái lại.
Yến Lan mỉm cười lắc đầu, cầm chiếc sandwich đã được làm nóng trong lò vi sóng ra, đang định quay lại văn phòng thì Lâm Hoan mở cửa bước vào nói: "Sếp, La Tuyết Hàm tới rồi."
"Em gọi em ấy tới?
Thế còn mẹ em ấy đâu?"
"Em ấy tự tới một mình."
-----
*Đĩa Petri