[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm Edit] Trùng Sinh Cưới "Người Làm Nền" Làm Phu Lang
39. Quá tam ba bận
39. Quá tam ba bận
Edit: Tira
DVề đến nhà chưa được nửa canh giờ thì bên ngoài vang lên tiếng sấm mùa Xuân.
Hứa Hòa ra khỏi bếp, ngoài sân đã nổi gió rồi.
Gió thổi ống tay áo bay phần phật, cậu vội đuổi gà vịt vào chuồng rồi lại ôm thêm ít củi đốt vào bếp.
Mấy bữa nay trời vẫn trong xanh, nếu mưa còn không xuống sẽ khiến các hộ gia đình nông dân thấp thỏm không yên mất.
Vào mùa xuân, hoa màu đều dựa vào lượng nước từ những trận mưa lớn.
Trận mưa này tới thì vấn đề hoa màu không phải lo nữa rồi.
Rau củ cậu và Trương Phóng Viễn trồng tháng trước cũng đã nảy mầm, tiếc là thiếu mưa nên không được to khỏe lắm, cứ nhỏ xíu, yếu ớt làm cậu sợ không dám chiết cây ươm giống.
Hứa Hòa còn đang định mai sẽ đi gánh phân về làm phân bón thì cơn mưa tới kịp thời, thế là đỡ phải tốn một lần bón phân.
Ngày mai dậy sớm rồi chiết cây ra, chờ thêm một hai tháng nữa, đợi đến lúc vào hạ là có thể ăn đồ ăn nhà trồng rồi.
Hơn nữa cậu còn có thể làm thêm vài món cho Trương Phóng Viễn ăn.
Gió thổi từng cơn mát mẻ, trong cơn giông ẩn chứa những hạt mưa bụi.
Hồi nãy Trương Phóng Viễn mới sang nhà họ Trần ở cách vách, không biết hắn có uống rượu cùng biểu ca Trần Tứ của cậu không.
Hứa Hòa vào nhà tắm rửa.
Tắm xong cũng không đợi Trương Phóng Viễn mà chui vào trong chăn luôn.
Trời mưa thế này là ngủ ngon hết sẩy.
Mấy bữa nay rau dại bán khá tốt, cậu có được một vài khách quen.
Tính sơ sơ thì đợt này bán đồ ăn cũng lời được hơn một trăm đồng, so ra tuy không kiếm được bằng việc bày bán thịt heo của Trương Phóng Viễn nhưng đối với cậu thì chân muỗi cũng là thịt, tích tiểu thành đại.
Hứa Hòa đang tính sắp tới rảnh thì sẽ mua hai cuộn vải làm cho Trương Phóng Viễn mấy bộ quần áo mùa hè.
Sau cơn mưa thời tiết sẽ nóng lên, vóc dáng người nọ lại cao lớn, bình thường cũng đổ rất nhiều mồ hôi, nếu không để hắn mặc mỏng hơn chút sợ là sẽ mọc rôm mất.
Hứa Hòa nằm trên giường nghĩ vẩn vơ, cả buổi sau Trương Phóng Viễn mới về, lúc đó cậu đã ngủ rồi.
"Trần Tứ làm mai rồi, chọn được tiểu ca nhi nhà họ Lâm ở đầu đông của thôn".
Trương Phóng Viễn vào nhà, kéo cái khăn lau lau hạt mưa trên tóc.
Ngoài trời đang mưa rất to, hắn ngồi bên cái bàn, nói với Hứa Hòa: "Gần đây chuyện vui trong thôn chúng ta nhiều phết, không đi dự tiệc nhà họ Phí thì có thể đi nhà họ Trần".
Hứa Hòa không nghĩ lại có chuyện tốt này.
Nói đến Trần Tứ, người biểu ca này của cậu trước kia để ý Hứa Thiều Xuân.
Sau khi việc kết hôn của nhị tỷ truyền ra thì biểu ca sầu bi lắm, chuyện này cậu từng nghe Trương Phóng Viễn nhắc đến một lần.
Cũng may giờ biểu ca đã suy nghĩ thông suốt, ngay lập tức đã tìm được một mối hôn sự tốt.
"Nhà họ Trần hỏi ta mua thịt heo, con heo sắp tới chúng ta mua vừa đến tay đã có thể tiêu thụ một phần tư rồi".
Nhà họ Trần không hào phóng như Trương Phóng Viễn, chủ yếu tại vì trước đó không lâu ca ca của Trần Tứ cũng vừa đón dâu.
Trong tình huống này cũng không có cách nào chi mạnh tay.
Hứa Hòa cảm thấy rất vui, tuy bán thịt cho bà con sẽ không kiếm lời được như bán lẻ lúc bày quầy hàng, có điều có thể bán một lần với số lượng lớn cũng là chuyện tốt.
"Lúc đó hai đứa mình sang nhà họ Trần hỗ trợ đãi tiệc nhé, lần trước Trần nương tử cũng đã góp sức rất nhiều".
"Được".
Đừng nói là bà con hàng xóm với nhau thì nên qua giúp đỡ, chỉ cái chuyện nhà họ Trần và nhà họ Hứa là họ hàng thân thích thì cậu cũng nên qua.
Trương Phóng Viễn tắm xong quay vào phòng, nằm xuống giường chăn đã được Hứa Hòa ủ ấm áp.
Bên ngoài gió giật phần phật, trời đổ mưa nên cũng có hơi lạnh.
Hắn tiện đà ôm Hứa Hòa vào lòng, sau đó chiếm mất cái chỗ đang nằm ấm áp của người ta, thế là chính hắn được hưởng sự ấm áp vô cùng.
Hứa Hòa bị cái người mang theo hơi lạnh kia ôm chầm, ngay tức khắc, cái cảm giác mơ màng buồn ngủ bay sạch sành sanh.
Bên ngoài là tiếng mưa, thi thoảng còn có cả tiếng sấm.
Cậu dựa vào lồng ngực Trương Phóng Viễn, nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ, vững chắc của hắn, cảm giác như có Trương Phóng Viễn nằm cạnh, cho dù nhà sụp có lẽ cũng có người chống cho cậu.
Hứa Hòa bắt chước dáng vẻ thường ngày của Trương Phóng Viễn, cọ cọ vào lòng hắn.
Chắc tại hôm nay trời lạnh hơn, cái người vẫn luôn để trần đi ngủ lại mặc thêm một lớp áo.
Bóng nhiên Hứa Hòa nhớ tới, sau lần kia thì đã nửa tháng rồi Trương Phóng Viễn không nhắc đến chuyện đó nữa.
Cậu mím môi, không biết trong lòng đối phương nghĩ thế nào.
Hôm kia cậu ra bờ sông giặt quần áo thì bị một đám phụ nữ, phu lang đã thành thân kéo sang một bên.
Bọn họ nói toàn những lời trắng trợn làm cậu đỏ mặt tía tai.
Còn có hai phu lang khá lớn tuổi cười cười hỏi cậu Trương Phóng Viễn có "giỏi" không, vân vân và mây mây, đại khái cậu cũng hiểu ý bọn họ là gì.
Cậu thấy hơi thắc mắc nhưng ở chỗ đông người nên không dám mở miệng, chỉ sợ nói ra sẽ khiến mọi người chê cười.
Thấy mấy người phụ nữ và phu lang vừa đập đập quần áo vừa sung sướng nói giỡn chứ không lâm vào cảnh khó nói như mình, Hứa Hòa càng thêm mê man chẳng hiểu sao.
Cậu nghĩ dù sao hôm nay cũng không ngủ được nên có dũng khí giật giật góc áo Trương Phóng Viễn: "Bên ngoài ồn quá nên em không ngủ được hả?"
"Cũng không ồn lắm".
Trương Phóng Viễn mở mắt, dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu Hứa Hòa.
"Hay là... chúng ta thử lại đi".
Người khác nói đến chuyện này đều cười ha ha, không lý nào chỉ có mình cậu cảm thấy khổ, nói không chừng lâu dần sẽ cảm thấy quen thì sao?
Trương Phóng Viễn giật mình, có chút không tin vào những gì mình nghe.
Mấy hôm nay hắn đều bị nghẹn nhưng không dám nói.
Tuy đã tìm An Tam lấy được phương thuốc bí mật nhưng sau hai lần thất bại, lòng hắn vẫn còn sợ hãi.
Hắn thật sự không có mặt mũi nào nhắc lại chuyện này với Hứa Hòa, chỉ thầm mong một ngày nào đó Hứa Hòa có thể chủ động đề cập tới.
Không nghĩ tới hắn chờ được ngày này rồi.
Trương Phóng Viễn cảm động khôn cùng, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Hứa Hòa thấy mãi mà hắn không nói lời nào thì mặt đỏ lên, cậu thẹn thùng chọc chọc tay hắn mấy cái.
"Được!"
Bỗng, Trương Phóng Viễn ngồi dậy, xuống khỏi giường.
Hứa Hòa thấy hắn tìm kiếm trong ngăn tủ một lúc thì nhớ đến lần trước.
Cậu thầm nghĩ không phải đối phương lại muốn lấy một quyển sách ra đấy chứ?
Quyển sách lần trước mới xem được một nửa thì đã bị ném xuống đất, mãi đến sáng hôm sau cậu mới nhặt lên cất đi.
"Có phải huynh tìm quyển sách kia không?"
Hứa Hòa đang muốn nói sách đặt ở ngăn tủ thứ hai thì thấy Trương Phóng Viễn cầm thứ giống như cái lọ lại đây.
Trương Phóng Viễn nói: "Lần này chắc chắn được".
Hứa Hòa thấy người kia buông lời thề son sắt đảm bảo thì nhịn không được cúi đầu cười khẽ một tiếng.
Cũng không phải lúc trước không được mà.
Cậu nghe mấy người phu lang, phụ nữ kia nói nhưng chung quy vẫn không hiểu rõ là có ý gì.
"Sao huynh lại có những thứ này?"
Trương Phóng Viễn muốn dựa theo chỉ dẫn mà An Tam nói để làm.
Hắn cảm thấy chuyện này còn ngượng hơn so với mấy lần trước nên kéo chăn, đắp lên người Hứa Hòa.
Lúc này hắn mới bắt đầu dùng thứ kìa.
Trương Phóng Viễn còn phải ngượng thì tất nhiên Hứa Hòa tận mắt thấy cái chuyện mới mẻ này càng thêm ngượng ngùng.
Cậu đành mở miệng kiếm chuyện để nói.
"Ta đến hoa lâu mua đấy".
Trương Phóng Viễn cũng không giấu Hứa Hòa, hắn kể cho cậu trước kia mình từng lăn lộn ở nơi đó.
Hứa Hòa cảm thấy lòng lạnh lẽo, còn lạnh hơn lúc gió mưa táp vào mặt.
Cậu đỏ mặt hỏi: "Nếu trước kia thường xuyên đến chỗ đó, vậy tại sao..."
Còn lạ lẫm với chuyện này như vậy.
Mới sống chung có gần một tháng mà khi Hứa Hòa nói một nửa Trương Phóng Viễn đã có thể đoán ra nửa còn lại vài lần.
"Trước kia ta chỉ thành thật làm việc thôi, không giống mấy tên đàn ông khác chơi đùa của lạ ở đó".
Trương Phóng Viễn nói thật, thời trẻ lúc còn sinh khí dồi dào hắn cũng từng rất xao động.
Bên cạnh toàn là nữ tử, tiểu ca nhi muốn nhào vào lòng, hắn đâu phải Liễu Hạ Huệ, tất nhiên trong lòng cũng từng có chút tâm tư sai trái.
Chỉ tiếc chưa kịp phóng túng thì năm đó trong lâu có mấy ca dính bệnh hoa liễu bị khiêng ra.
Hắn phải xử lý những người này, lại còn phải ứng phó với những người tìm đến cửa đòi công bằng, bận tối mắt tối mũi.
Cuối cùng nhìn lại tình trạng bi thảm của cả nam lẫn nữ nên hắn chỉ còn tâm tư ở trong lâu kiếm sống thôi.
Hứa Hòa chôn đầu vào cổ Trương Phóng Viễn, có lẽ người khác sẽ cho là hắn nói dối nhưng cậu biết hắn nói thật.
"Nếu em thấy không thoải mái thì phải nói cho ta đấy".
Trương Phóng Viễn hít sâu một hơi, tuy súng đã lên nòng nhưng hắn để ý đến cảm thụ của Hứa Hòa hơn.
Dù sao thì không phải ai cũng có thể cho hắn cơ hội thử lại vô số lần như thế này: "Chúng ta cứ thử từ từ là được".
Hứa Hòa rì rầm lên tiếng.
Hôm sau, mưa đã tạnh, nước còn nhỏ xuống dưới mái hiên, khắp nơi trong sân nhà đều có dấu vết của trận mưa to.
Có câu cửa miệng thế này, quá tam ba bận.
Trương Phóng Viễn rũ mắt ngắm người đang ngủ say trên khuỷu tay mình không biết đã bao lâu, chỉ mong khi cậu tình lại, người đầu tiên cậu nhìn thấy là hắn.
Cũng may không uổng công hắn chờ đợi, lúc Hứa Hòa duỗi chân, mở mắt ra, ngay lập tức thấy mình đang bị nhìn chằm chằm.
Cậu thấy hơi mất tự nhiên nên nhẹ xoay người, tấm lưng gầy đối diện với người kia.
Trương Phóng Viễn duỗi tay ôm vòng Hứa Hòa lại nhưng không bắt cậu quay lại.
Hắn vội vã hỏi: "Hôm qua có thoải mái không?"
Mới sáng ngày ra mà người này chỉ đợi cậu tỉnh để hỏi một câu làm Hứa Hòa thấy hơi bất đắc dĩ.
Thấy có được không chẳng lẽ trong lòng hắn không tự biết à?
"Hả?"
Mãi mà không nghe thấy câu trả lời nên Trương Phóng Viễn lại lay lay Hứa Hòa.
"Ừ".
"Thật không?"
Trương Phóng Viễn nghe vậy thì lòng mừng như pháo nổ, nhất thời cái đuôi lắc điên cuồng.
Hắn còn muốn nghe thêm vài lời khen nữa nên năn nỉ: "Em đừng có tự chịu đựng đấy, em nói tỉ mỉ cho ta nghe xem nào".
Nói tỉ mỉ cái gì chứ, tai Hứa Hòa đỏ lên: "Giờ nào rồi, còn muốn ngủ thêm một lúc nữa hả".
Trương Phóng Viễn nhìn ra ngoài, thấy trời đã bắt đầu sáng.
Ngày mưa trời vốn không sáng như ngày nắng, giờ này chắc chắn cũng không còn sớm nữa rồi.
Nhưng mà dù mặt trời đã lên cao thì thế nào chứ?
Lời Hứa Hòa làm đáy lòng hắn sung sướng vô cùng, hắn tỏ vẻ lấy lòng mà kéo lại góc chăn cho cậu: "Em cứ ngủ đi, ta dậy nấu bữa sáng".
Hứa Hòa nghe vậy thì nghĩ làm vậy còn ra thể thống gì, cậu muốn ngồi dậy cản đối phương.
Tiếc là động tác của Trương Phóng Viễn nhanh quá, cậu chưa kịp kéo đã thấy tấm vai trần của Trương Phóng Viễn lướt qua, hắn phủ thêm áo khoác ngoài vào: "Em nghỉ ngơi đi, lúc nào xong ta gọi em".
Hứa Hòa không tranh đi nấu cơm với người ta nữa.
Thấy hắn ra khỏi phòng ngủ thì cậu lùi lại về trong chăn.
Eo hơi mỏi nhưng không hề thấy đau.
Hứa Hòa nghĩ đến thứ có tác dụng đa dạng kia, không biết có đắt không.
Nếu sau này cứ làm thế này thì thật sự không phải chịu khổ nữa.
Hình như cậu cũng cảm nhận được chút sung sướng mà những phụ nữ và phu lang kia nói.
Trước kia Trương Phóng Viễn bị mất mặt, lần này lại thể hiện không tồi nên cứ quấn lấy cậu muốn được khen.
Có điều cậu cũng đâu biết mở miệng khen thế nào đâu, chỉ đành ừ ừ qua loa.
Trương Phóng Viễn nếm được mùi ngon, lòng tự tin cũng tăng cao.
Hắn không né tránh giống như lúc trước nữa mà gần như mấy ngày liên tiếp đều quấn lấy Hứa Hòa.
Tuy mỗi ngày đều như vậy không khỏi làm Hứa Hòa ăn không tiêu nhưng cũng may cậu vẫn cảm nhận được chút "lợi ích", không thê thảm như mấy lần đầu nữa nên cậu cũng ậm ờ đồng ý.
Hai người như thể đang bù lại cho nửa tháng tân hôn không "gần gũi", từ tình cảm đến các phương diện khác đều càng khắng khít hơn, mãi cho đến khi lọ dầu bôi trơn thứ ba đã thấy đáy sau nhiều ngày dùng ròng rã, hai người mới ăn ý kiềm chế bớt lại.