[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
【Đm/Edit】Tôi Chỉ Thích Tiền Của Anh
Chương 19: Đùa bỡn trong lòng bàn tay
Chương 19: Đùa bỡn trong lòng bàn tay
Trong phòng bệnh không có kẽ nứt nào để trốn, vì thế Tạ Kỳ chậm rãi ngẩng đầu lên, dùng cánh tay che nửa khuôn mặt, giọng bị ép xuống rất thấp:
"Tôi... tôi đi gọi bác sĩ."
Cậu không dám để Tần Dịch Chi nhìn thấy gương mặt mình, lại cúi đầu, gần như bỏ chạy khỏi phòng bệnh.
Trong đầu cậu nghĩ: chuyện cậu hôn anh... chắc chắn anh đã biết rồi.
Bây giờ trong lòng anh đang nghĩ gì về cậu... thật ra chuyện đó cũng chẳng quan trọng.
Thật sự... không quan trọng!!
Dù sao cũng đều là đàn ông, cậu cũng không phải đồng tính, càng không thể dính đến hai chữ "quấy rối tình dục".
Tạ Kỳ suy nghĩ hỗn loạn, lúc đi đến quầy y tá thì cả người vẫn còn lơ mơ.
Cậu đứng đó rất lâu, dường như không biết phải mở miệng thế nào.
Y tá đã quen mặt cậu, thấy cậu ngẩn người liền hỏi:
"Sao vậy?
Phòng 201 có chuyện à?"
Tạ Kỳ lúc này mới hoàn hồn, nói chậm rãi:
"......Anh ấy tỉnh rồi, tôi dùng đèn pin chiếu vào mắt anh ấy, đồng tử co lại, anh ấy tỉnh rồi."
Y tá vẫn chưa tin lắm:
"Thực vật cũng có trường hợp mở mắt, có khi cậu hiểu lầm rồi.
Với lại sao cậu lại dùng đèn pin điện thoại chiếu thẳng vào mắt người ta?
Đó là ánh sáng mạnh, rất có hại cho mắt người bệnh, cậu không biết sao?"
Tạ Kỳ thật sự không biết, có chút áy náy:
"Tôi không biết, lần sau sẽ không làm nữa."
Y tá từ trong quầy đi ra:
"Đi thôi, tôi qua đó xem."
Tạ Kỳ do dự một chút, rồi vẫn theo sau.
Ngượng.
Thật sự quá ngượng.
Cậu muốn che mặt, nhưng tóc đã cắt rồi, trán trụi lủi, chẳng che được gì, một chút cảm giác an toàn cũng không có.
Cậu theo sau y tá, nhân lúc cô kiểm tra cho Tần Dịch Chi thì đội chiếc mũ lưỡi trai đặt trên tủ lên đầu, lúc này mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Lại nhìn sang Tần Dịch Chi, anh vẫn mở mắt, ánh nhìn thẳng tắp dán chặt lên người cậu.
Tạ Kỳ: "......"
Cậu không nhịn được mà quay mặt đi, không dám đối diện ánh mắt đó.
Trong ánh nhìn chăm chú của Tần Dịch Chi, cậu đứng đợi kết quả kiểm tra mà lòng nóng như lửa đốt, thậm chí có một loại xúc động muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Y tá kiểm tra xong, giọng nói rõ ràng cao lên, niềm vui không che giấu được:
"Thật sự tỉnh rồi.
Cậu liên hệ người nhà đi, tôi đi gọi bác sĩ, lát nữa phải làm kiểm tra và đánh giá tổng thể."
Nói xong y tá vội vàng rời đi.
Tạ Kỳ cũng theo ra ngoài, y tá phát hiện liền vội nói:
"Cậu ra làm gì?
Quay lại ở với bệnh nhân đi.
Phải trông chừng anh ấy, không được xuống giường, không được nói chuyện.
Nằm lâu như vậy, chức năng cơ thể vẫn chưa hồi phục đâu.
Về đi."
Tạ Kỳ: "......"
Không còn cách nào khác, cậu đành quay lại phòng bệnh.
Cậu không quay mặt về phía Tần Dịch Chi trước, mà quay lưng lại gửi cho Diêu Văn Châu một tin nhắn:
"Mẹ, anh ấy tỉnh rồi, mẹ có thể qua đây bây giờ không?"
Diêu Văn Châu trả lời rất nhanh:
"??Con đừng lừa mẹ, chuyện này không được đùa đâu."
Tạ Kỳ tâm trạng phức tạp, đáp:
"Không có, anh ấy thật sự tỉnh rồi, y tá đã đi gọi bác sĩ."
Diêu Văn Châu không trả lời nữa, Tạ Kỳ đoán bà đang trên đường đến.
Cậu không muốn quay đầu, nhưng y tá đã dặn dò, cậu vẫn phải nói vài câu với Tần Dịch Chi.
Vì thế cậu chậm rãi xoay người, kéo ghế ra xa một chút rồi ngồi xuống, giọng nói trở nên quy củ hơn hẳn:
"Y tá nói bây giờ anh không được nói chuyện, cũng không được cử động lung tung, chức năng cơ thể vẫn chưa hồi phục."
Nói xong, Tạ Kỳ ngẩng lên nhìn Tần Dịch Chi.
Quả nhiên, đầu anh đã quay hẳn về phía cậu, ánh mắt dán chặt không rời.
Tần Dịch Chi lúc ngủ thì khuôn mặt đã lạnh lùng, bây giờ mở mắt ra lại càng thêm lạnh nhạt, mang theo uy áp không giận mà uy.
Tạ Kỳ nghĩ thầm: xong rồi, thật sự xong rồi.
Xét cho cùng, Tạ Kỳ là người có phần lạnh nhạt.
Cậu không thật sự quan tâm Tần Dịch Chi tỉnh khi nào.
Cậu cần tiền Diêu Văn Châu đưa để đóng viện phí cho Khương Tư Ninh và thầy Hầu.
Viện phí không phải đóng một lần là xong, dưỡng bệnh, điều trị hậu kỳ, tất cả đều cần tiền, mà trong nhà lại không có nguồn thu nào khác, chỉ có thể dựa vào cậu.
Nói tóm lại, với Tần Dịch Chi, cậu có chút thương cảm, nhưng tuyệt đối không để trong lòng.
Chỉ là loại đồng cảm hời hợt mà một người bình thường nên có.
Bây giờ Tần Dịch Chi tỉnh rồi, đương nhiên là chuyện tốt.
Tin chắc Diêu Văn Châu sẽ rất vui.
Nhưng Tạ Kỳ thì thật sự không vui nổi.
Thương xót anh và mong anh nằm trên giường lâu thêm một chút, hai điều này lại cùng tồn tại.
Con người vốn đa diện như vậy.
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
𝓒𝓱𝓲̉ 𝓭𝓪̆𝓷𝓰 𝓽𝓪̣𝓲 𝓦𝓪𝓽𝓽𝓹𝓪𝓭 @𝓹𝓱𝓸𝓷𝓰𝓶𝓲𝓮𝓷𝟗𝟖𝟕𝟔𝟓
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Tần Dịch Chi không nói được, Tạ Kỳ cũng chẳng có ý định nói.
Phòng bệnh lập tức rơi vào một sự im lặng đáng sợ.
Không biết qua bao lâu, Diêu Văn Châu cuối cùng cũng vội vã chạy đến.
Có lẽ bà đã chạy, mái tóc dài vốn luôn được kẹp gọn gàng nay hơi rối, trán lấm tấm mồ hôi.
Bà lao đến bên giường Tần Dịch Chi, vành mắt đỏ hoe, giọng run rẩy:
"Dịch Chi, con cuối cùng cũng tỉnh rồi!
Tám tháng rồi đó!
Tám tháng!
Con nằm suốt tám tháng!"
Bà đưa tay định chạm vào mặt anh, nhưng Tần Dịch Chi khẽ nghiêng đầu, ý né tránh vô cùng rõ ràng.
Biểu cảm của Diêu Văn Châu khựng lại trong chốc lát, trong mắt đầy tổn thương, nhưng rất nhanh bà nghĩ tới Tạ Kỳ.
Bà đứng dậy, lao đến bên cậu, không còn vẻ dịu dàng thường ngày, sốt ruột ôm lấy Tạ Kỳ nói với Tần Dịch Chi:
"Mẹ biết con thích nó, mẹ cho hai đứa kết hôn."
Rồi quay sang Tạ Kỳ:
"Kỳ Kỳ, mau gọi chồng đi!"
Tạ Kỳ: "......"
Cảnh này giống hệt mấy màn ngày Tết đi chúc họ hàng: "Gọi dì đi, gọi cậu đi, gọi bác đi."
Người ta đã tỉnh rồi, còn bắt cậu gọi chồng, thà giết cậu còn hơn.
Diêu Văn Châu không ngừng lắc vai cậu, thúc giục:
"Bảo bối, mau gọi chồng đi, đừng im lặng lúc này mà!"
Tạ Kỳ: "......"
Cậu ngượng đến mức hồn vía muốn bay mất.
Bình thường nói đùa thì thôi, bây giờ lại phải gọi trước mặt cả hai người.
Diêu Văn Châu cứ thúc giục mãi, Tạ Kỳ chỉ đành cắn răng, môi mấp máy, gọi ra:
"......chồng."
Trước đây gọi "chồng" tâm trạng rất bình thản, chẳng khác gì gọi "thầy", không mang ý nghĩa gì đặc biệt.
Nhưng lúc này vừa gọi, Tạ Kỳ lập tức cảm thấy toàn thân như có kiến bò, cũng chính vì tâm cảnh thay đổi, một tiếng này lại nghe... có chút thẹn thùng.
"Đúng rồi đúng rồi, chính là vậy."
Diêu Văn Châu vui mừng nắm tay cậu, rồi đưa tay kéo tay Tần Dịch Chi, đặt hai bàn tay họ vào nhau.
"Dịch Chi, con có vui không?
Đợi con khỏe rồi hai đứa lập tức kết hôn!
Bên ông nội mẹ sẽ nói chuyện, ông ấy đừng hòng nhét con bé nhà họ Diêm vào cho con nữa.
Mẹ không cần con liên hôn, con cứ ở bên người con thích là được rồi!"
Tạ Kỳ: "......"
Xem ra lời nói dối này hôm nay nhất định sẽ bị vạch trần.
Gương mặt xinh đẹp của cậu ửng đỏ rực rỡ, sắc đỏ lan dọc theo gò má lên tới tận vành tai.
Hai mắt cay xè đau nhức, đến mức vành mắt cũng hơi ửng hồng.
Diêu Văn Châu dường như nhận ra điều gì đó, đưa tay tháo chiếc mũ lưỡi trai trên đầu cậu xuống, để lộ khuôn mặt mềm mại tinh xảo của Tạ Kỳ, cười nói:
"Ở trong phòng đội mũ làm gì, mau tháo ra đi, để chồng con nhìn rõ mặt con."
Bà lại mang theo vài phần lấy lòng, nói với Tần Dịch Chi:
"Con nhìn xem, vợ con có xinh không!
Mẹ vừa nhìn thấy là lập tức giữ chặt lấy, bắt cậu ấy làm con dâu mẹ.
Mẹ sẽ không ép con ở bên người phụ nữ con không thích nữa, Kỳ Kỳ là được rồi, mẹ không phản đối."
Dù xấu hổ đến đâu, Tạ Kỳ cũng cảm nhận được Diêu Văn Châu trước mặt Tần Dịch Chi dường như mang theo vài phần thấp thỏm và khép nép.
Trong lòng cậu dâng lên sự khó hiểu, quan hệ mẹ con của họ đã tệ đến mức nào rồi?
Tần Dịch Chi vẫn không để ý đến bà.
Anh rút tay lại, nhắm mắt, rõ ràng là đã quyết không đáp lời Diêu Văn Châu.
Thấy vậy, lồng ngực Diêu Văn Châu phập phồng dữ dội, rồi lại bị bà cố nén xuống.
Vì cố gắng khống chế cảm xúc, cả người bà khẽ run lên, quay đầu nói với Tạ Kỳ:
"Kỳ Kỳ, con giúp mẹ nói chuyện với Dịch Chi được không?
Nó thích con, chắc chắn sẽ nghe lời con."
Tạ Kỳ: "......"
Cậu không lên tiếng, ánh mắt Diêu Văn Châu nhìn cậu lại thêm vài phần khẩn cầu.
"Bảo bối, giúp mẹ một lần được không?
Con mau dỗ nó đi."
Tạ Kỳ khựng lại, hạ giọng nói:
"Anh ấy vừa mới tỉnh, có chuyện gì... hay là đợi mấy ngày nữa rồi nói?"
Giọng Diêu Văn Châu lập tức trở nên sắc bén:
"Không được!"
Nhưng bà nhanh chóng nhận ra mình thất thố, vội vàng điều chỉnh, hạ thấp giọng:
"Kỳ Kỳ bảo bối, giúp mẹ đi.
Nó rất thích con, chỉ cần con ra tay, nó nhất định sẽ vui.
Nó tỉnh lại chính là vì con, con hiểu không?
Bảo bối, giúp mẹ với, mẹ cầu xin con!"
Tạ Kỳ: "......"
Cậu cũng đâu dám nói gì với Tần Dịch Chi chứ... nhưng Diêu Văn Châu gọi cậu là bảo bối kìa.
Tạ Kỳ, người chưa từng được ai gọi như thế, bỗng dưng choáng váng.
Tai cậu đỏ hơn, cũng thật sự không biết làm sao với Diêu Văn Châu, đành thấp giọng nói:
"Được rồi."
Diêu Văn Châu đứng ngay bên giường nói những lời này, Tần Dịch Chi chắc chắn nghe rõ mồn một.
Họ có thể trắng trợn "bày mưu" ngay trước mặt anh như vậy sao?
Tạ Kỳ tiến lại gần Tần Dịch Chi, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì.
Cậu có thể nói gì đây?
Cậu vốn chẳng quen biết Tần Dịch Chi, làm sao có thể khiến anh vui được?
Còn chuyện Tần Dịch Chi tỉnh lại, nghĩ thế nào cũng không thể là vì cậu.
Chỉ là anh vốn dĩ sắp tỉnh rồi, cậu chẳng qua vừa hay gặp đúng lúc mà thôi.
Nếu trước đây còn có chút dè chừng Diêu Văn Châu, thì bây giờ Tạ Kỳ lại thật sự cảm thấy bà có phần...
đơn thuần.
Có lẽ Tạ Kỳ im lặng quá lâu, Diêu Văn Châu sốt ruột, vỗ nhẹ lưng cậu, ánh mắt tràn đầy van xin.
Tạ Kỳ: "......"
Tần Dịch Chi anh là lính đặc nhiệm à??
Trước ánh mắt như vậy mà vẫn có thể làm ngơ sao?
Tạ Kỳ không thể tiếp tục im lặng.
Cậu mím môi, mở miệng nói:
"...Mẹ nói là hôn anh nhiều hơn sẽ có ích cho việc kích thích anh tỉnh lại."
Diêu Văn Châu ở bên cạnh chọc chọc cậu, ra hiệu đừng nói mấy lời này, phải dỗ người ta.
Nhưng Tạ Kỳ nào biết dỗ người.
Cậu không hiểu Tần Dịch Chi, cũng không biết làm sao để dỗ anh vui, thậm chí còn không rõ vì sao anh lại tức giận.
Đúng lúc cậu đang khó xử, bác sĩ và vài y tá bước vào, chuẩn bị đưa Tần Dịch Chi ra ngoài.
Diêu Văn Châu vội vàng tiến lên, ngăn họ lại, dẫn họ ra ngoài, để lại không gian cho Tạ Kỳ và Tần Dịch Chi.
Diêu Văn Châu vừa rời đi, Tạ Kỳ lập tức thả lỏng hơn nhiều, nhưng cậu vẫn không biết nên nói gì với Tần Dịch Chi.
Có lẽ vì Diêu Văn Châu không có mặt, Tần Dịch Chi lại mở mắt.
Anh có thể cử động không nhiều, nhưng so với trước kia chỉ có thể nhúc nhích tay, giờ đây đã khá hơn.
Lúc này, anh nhìn Tạ Kỳ, dường như đang chờ cậu lên tiếng.
Tạ Kỳ bắt được tín hiệu ấy, trong lòng mơ hồ.
Cậu hé môi, khẽ nói:
"Hôn sự của anh... anh có thể tự quyết.
Nếu anh không thích, có thể từ chối bà ấy."
Nói xong câu này, cậu liền hối hận, chẳng khác nào tự chặt đường lui của mình.
Đôi mắt vàng nhạt của cậu lộ ra vài phần buồn bực, môi lại mím chặt, không nói thêm gì nữa.
Tần Dịch Chi cũng không có phản ứng gì khác.
Ngay lúc cả hai rơi vào im lặng, Diêu Văn Châu lại quay trở vào.
Bà nhìn Tạ Kỳ với ánh mắt đầy chờ mong, Tạ Kỳ khẽ lắc đầu với bà, sắc mặt Diêu Văn Châu lập tức tối xuống.
Nhưng đúng lúc này, Tần Dịch Chi đưa một tay về phía Diêu Văn Châu.
Mắt Diêu Văn Châu sáng lên, lao tới bên giường nắm lấy tay anh:
"Dịch Chi, con vui rồi sao?"
Ngón tay Tần Dịch Chi khẽ động một chút.
Diêu Văn Châu lập tức cười lên, cười rồi lại khóc:
"Bảo bối, con vui là được rồi.
Mẹ yêu con lắm, mẹ không thể thiếu con."
Bà đưa tay lau nước mắt, rồi vẫy vẫy Tạ Kỳ:
"Kỳ Kỳ, lại đây."
Tạ Kỳ mờ mịt bước tới, rất nhanh đã bị Diêu Văn Châu nắm lấy tay:
"Cảm ơn Kỳ Kỳ, con đúng là phúc tinh của mẹ!
Cảm ơn bảo bối."
Tạ Kỳ: "......"
Tình huống gì đây?
Trong lòng Tạ Kỳ càng thêm mơ hồ.
Cậu ngẩng mắt lên, vừa hay chạm phải ánh nhìn của Tần Dịch Chi.
Tim cậu khẽ thót một cái, lập tức cúi đầu né tránh.
Hai mẹ con họ tâm ý tương thông đến mức, chỉ cần nắm tay là biết đối phương nghĩ gì sao?
Tạ Kỳ còn đang thất thần thì Diêu Văn Châu lại có động tác.
Bà đặt tay Tạ Kỳ vào tay Tần Dịch Chi, vui vẻ nói:
"Đợi Dịch Chi khỏe lại, hai đứa sống cho tốt nhé!"
Tạ Kỳ: "......"
Yết hầu cậu trượt lên xuống mấy lần, ánh mắt chậm rãi hạ xuống, nhìn thấy bàn tay to lớn, tái nhợt của Tần Dịch Chi đang siết chặt lấy tay mình.
Đây là... có ý gì?
Cuối cùng, Tạ Kỳ rời khỏi phòng bệnh với một vẻ mặt hoàn toàn mờ mịt.
Cậu nhìn các y tá và bác sĩ cùng nhau hợp sức, chuyển Tần Dịch Chi lên cáng, đẩy ra ngoài.
Diêu Văn Châu cũng bước ra, cầm khăn giấy lau vệt ướt trên mặt.
Thấy Tạ Kỳ, bà cười nói:
"Dịch Chi thật sự rất thích con.
Nếu không có con đến, không biết nó còn phải nằm trên giường bao lâu nữa."
Bà dừng lại một chút, như nhớ ra điều gì, rồi nói tiếp:
"Nếu tiện, gần đây tìm thời gian để mẹ gặp ba mẹ con một chút nhé?
Mọi người đều đang nằm viện, cũng cần một chuyện vui để xua xui xẻo.
Con thấy sao?"
Nhắc đến chuyện này, Tạ Kỳ không còn kháng cự như trước, nhưng... cậu vẫn cảm thấy mơ hồ.
Rõ ràng Tần Dịch Chi không quen biết cậu, vậy mà anh lại bình thản đến thế sao?
Tạ Kỳ thật sự không hiểu nổi, đành uyển chuyển hỏi ra:
"Vừa rồi... anh ấy đưa tay về phía mẹ, là có ý gì vậy ạ?"
Diêu Văn Châu vui vẻ nói:
"Nó muốn làm hòa với mẹ đó, bảo bối.
Chuyện này toàn nhờ con cả!"
Tạ Kỳ: "......"
Đó chính là vấn đề.
Cậu có đức có tài gì, mà có thể khiến một đôi mẹ con xa cách quay về với nhau?
Không cần cậu hỏi thêm, Diêu Văn Châu đã tiếp tục:
"Con đừng thấy Dịch Chi trông có vẻ hiền lành, thật ra nó rất nhỏ mọn, rất thù dai.
Ôi, thù dai lắm."
Bà nói rồi hơi thất thần, giọng nhẹ đi vài phần:
"Mẹ yêu nó đến thế, nhưng nó lại không yêu mẹ nhiều như vậy, bởi vì... nó hận mẹ."
Tạ Kỳ: "......"
Tần Dịch Chi hiền lành chỗ nào?
Nhìn qua đã thấy có mấy phần hung thần ác sát rồi.
Nghe bà nói hắn thù dai, trong lòng Tạ Kỳ lại "thịch" một cái.
Xong rồi, Tạ Kỳ mặt không đổi sắc nghĩ, việc này là nhằm vào cậu.
Bởi vì bị bắt quả tang tại chỗ, nên muốn dùng hôn nhân để hành hạ cậu, đùa bỡn cậu trong lòng bàn tay, khiến cậu sống không được mà chết cũng chẳng xong.
Nhất định là vậy, Tạ Kỳ vô cùng chắc chắn.
Tác giả có lời muốn nói:
77 bi thương: Tôi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục
Địa ngục ver 11: = =