Editor: Má ôi cái chương này 10k từ ;v; quý vị đọc xong hãy cho mình một bình luận và bình chọn nha huhu cíu
À nếu có lỗi chính tả thì quý vị nhắc mình nha, mình edit xong chưa check lại hihi =))
-
Nhạn An mở bản đồ, ánh mắt tập trung vào một địa điểm, dứt khoát vung tay: "Đi thôi!
Tôi đoán manh mối tiếp theo, hoặc thậm chí đáp án của câu chuyện hẳn là nằm ở đây."
Quý Hoài Ninh ngầm hiểu ý, hai người đi về phía thượng nguồn con sông:
Theo địa thế dần cao lên, sông cũng càng lúc càng hẹp, đủ để xuyên qua khe núi hẹp dài.
Trên bản đồ, ngay trong thung lũng không xa cái hang động mà bọn họ vừa đánh Boss hoang, là một di tích đổ nát.
Quả nhiên, dòng sông giữa khe núi đã hẹp đến mức có thể gọi là một con suối, hai bên chỉ vừa đủ cho một người đi qua.
Vừa xuyên qua khe núi hẹp, kiến trúc đơn sơ hoang tàn đã hiện ra trước mắt hai người.
"Quả nhiên, chỗ này chắc hẳn là di tích căn cứ cũ của tinh tặc."
Nhạn An thấy cảnh tượng trước mắt, chẳng ngạc nhiên tí nào.
[???
Sao tự nhiên là đến được chỗ này vậy, ai đó giải thích hộ em cái?]
[Chưa kịp load gì luôn?
Cái gì thế này?]
[Sao lại biết ở đây có căn cứ?
Rõ ràng bản đồ không hiển thị mà??]
Nhìn bình luận, Quý Hoài Ninh chu đáo giải thích chậm rãi: "Vừa rồi chúng tôi phân tích, chủ nhân mũ giáp có khả năng là tinh tặc hoặc là lính đánh thuê."
[Đúng rồi!
Thế sao xác định được là tinh tặc ạ?]
[Không phải chứ... /yếu ớt/ em xem video giải nhiệm vụ rồi mà...]
"Không, tôi không nói chủ nhân mũ giáp là tinh tặc," Quý Hoài Ninh không vội vàng trước nghi vấn của phần bình luận, mà tiếp tục theo trình tự, "Mà đối thủ của họ, cũng có khả năng là tinh tặc."
"Sử dụng bom phá hủy mũ giáp, dĩ nhiên không phải là Trùng tộc rồi."
Nhạn An đứng một bên trả lời ngắn gọn.
"Đúng vậy.
Mũ giáp trôi từ thượng nguồn xuống, nơi dễ dàng ẩn nấp nhất bên trong núi thượng nguồn, chắc chắn là thung lũng."
Quý Hoài Ninh chỉ vào cái tinh hạm kiểu cũ trong đống đổ nát trước mặt, bên trên bám đầy bụi bặm và đá vụn, cửa tàu nửa khép nửa mở, khiến người ta không nhìn được rõ tình hình bên trong.
"Nơi này dễ thủ khó công, tinh tặc thiếu thốn vật tư, hành động cảnh giác, nên đây rất có khả năng là căn cứ mà tinh tặc chọn.
Tôi đoán là chủ nhân mũ giáp sau khi xung đột với tinh tặc ở đây đã bị bom nổ nên bị thương, để lại cái mũ giáp đó."
[!!!]
[Là người đã xem qua video hướng dẫn, em xin bái phục!]
"Đoàng!"
Hai người còn chưa kịp xem bình luận, đột nhiên từ phía tinh hạm, hai viên đạn bất ngờ bay tới.
[???]
[Có đoạn này hả?]
[Sao còn động thủ nữa vậy?]
Dù sự việc đột ngột, nhưng đối với hai nhân vật ưu tú thân kinh bách chiến mà nói, thì chuyện né đạn, thuận theo sự biến hóa chớp nhoáng của chiến trường đã trở thành phản xạ có điều kiện khắc vào cơ bắp.
Ánh mắt Nhạn An lóe lên, theo phán đoán từ góc độ và quỹ đạo đạn, cậu nghiêng người linh hoạt nhảy tránh, đạn nổ tung trên vách núi sau lưng cậu, đá vụn văng khắp nơi, khói bụi nổi lên dày đặc, tất cả đều bị Nhạn An né sạch.
"Keng—"
Quý Hoài Ninh ở bên kia bắt được tia sáng lóe lên, chuẩn xác rút ra đao laser, lưỡi đao va chạm với đầu đạn, lưỡi laser sắc bén chém viên đạn thành hai nửa, hóa thành tia lửa trên đầu mũi đao.
"Ha... em nói đúng, quả nhiên thực lực không tầm thường."
Nhạn An và Quý Hoài Ninh nhìn về hướng đạn bay tới, chính là cái tinh hạm đã đổ một nửa kia.
Chỉ thấy cửa khoang chậm rãi bị đẩy ra, một ông già ôm súng chậm rãi bước ra, khói thuốc trên nòng súng vẫn đang chậm rãi bay lên.
Nhạn An nheo mắt cảnh giác, cũng giơ súng lên, cậu quét góc mắt nhìn, phát hiện Quý Hoài Ninh bên cạnh mình đã biến mất.
[Anh Nhạn đừng hoảng!
Phần sau chắc chắn là cốt truyện cá nhân rồi!]
[Đúng đúng, dù sao ông ta cũng không thể nhận cùng lúc hai cái mũ giáp mà!]
Được phần bình luận kịp thời nhắc nhở, Nhạn An mới thở phào, chuyên tâm nhìn về người vừa xuất hiện.
"Đừng căng thẳng, vừa rồi chỉ là viên đạn cuối cùng thôi, tôi đã không còn cách nào tấn công nữa rồi."
Ông lão bình thản đi về phía tay bắn tỉa đang giương súng, bộ dạng như chẳng quan tâm cậu có lấy mạng lão hay không.
Nhạn An thấy lão ta không có ý định tấn công, cũng cõng súng bắn tỉa trên lưng, lấy cái mũ giáp rách nát trong balo ra, nói với NPC: "Tôi đến tìm chủ nhân cái mũ giáp này, là ông đúng không?"
Không còn nghi ngờ gì nữa— Nhạn An nghĩ, dù sao trên đầu lão ta cũng đội một cái y hệt.
Ông lão nhìn cái mũ giáp trong tay cậu, đôi mắt gần như chìm trong nếp nhăn cố gắng mở to, có hơi ướt át: "Thế à... cảm ơn cậu.
Thực sự xin lỗi, tôi tưởng cậu là tàn dư tinh tặc trước đây nên mới có thể tìm được đến đây để diệt khẩu, ngại quá."
Nhạn An lắc đầu tỏ vẻ không sao, đi tới đưa mũ giáp cho ông lão.
Ông lão nhận lấy mũ giáp, trân trọng lau đi lớp bùn đất từ dưới đáy sông bám vào, lão ôm nó vào lòng, chậm rãi nói với Nhạn An: "Cái mũ giáp này, là của chiến hữu ta..."
Nhạn An biết NPC sắp giới thiệu cốt truyện đằng sau mũ giáp, phối hợp gật đầu.
"Chúng ta sinh ra ở trấn nhỏ dưới núi, cùng nhau lớn lên, vốn sinh ra ở thời loạn lạc nên quyết định cùng làm lính đánh thuê kiếm sống, cũng có chút vũ lực để bảo vệ trấn này."
Ông lão lộ vẻ hoài niệm, sờ cái mũ giáp: "Đừng thấy nó giờ rách nát thế này mà cười, hồi đó đây là trang bị tốt nhất mà chúng ta tìm được.
Khi đó có một tiểu đội binh sĩ của Quân đoàn đi ngang trấn chúng ta, thấy đội lính đánh thuê của bọn ta nên chia mấy bộ trang bị còn dư, khuyến khích bọn ta kiên trì bảo vệ trấn."
"Kết quả là ngày vui ngắn chẳng tày gang, thung lũng này bị tinh tặc chiếm đóng, xây thành căn cứ, chúng lên kế hoạch cướp bóc trấn dưới chân núi, bị ta và đồng đội bất ngờ lên núi săn bắn nên phát hiện."
Bọn họ đuổi theo con nai linh hoạt nhảy xuyên qua núi, lại bất ngờ phát hiện thung lũng ở chân núi, có một đám tinh tặc "không chuyện ác nào không làm" chiếm cứ nơi này, đang đốt lửa trại lớn tiếng bàn kế hoạch độc ác tiếp theo.
"Kế hoạch của bọn chúng là nửa đêm ngày hôm sau sẽ xuống núi, thời gian không đủ, mà ban ngày lại dễ đánh rắn động cỏ."
Thế là hai người hoảng loạn rời đi, rồi cùng mấy anh em đoàn lính đánh thuê trong trấn bàn bạc, quyết định đêm nay sẽ tập kích căn cứ của bọn chúng trước.
"Tuy nhiên thì, đám thanh niên sinh ra ở trấn nhỏ, ếch ngồi đáy giếng, làm sao mà thấy được bao nhiêu thủ đoạn hèn hạ xảo trá, rồi bao nhiêu cơ quan phòng thủ nguy hiểm chứ?"
Nói đến đây, giọng ông lão run lên, ngón tay siết chặt lấy mũ giáp, dường như muốn dùng sức níu giữ thứ gì đó.
Rất nhanh, đám thanh niên ngốc nghếch mù quáng xông vào đại bản doanh của địch, liên tục bị đánh bại, ai nấy đều bị thương, mắt thấy sắp bại dưới tay địch.
"Lúc ấy đội trưởng là người lớn tuổi nhất trong số chúng ta, anh ấy nghĩ ra một cách, dẫn hết đám tinh tặc vào cái tinh hạm này.
Sau đó anh ấy dùng số bom chẳng biết tích góp được từ khi nào, nổ tung hết thảy."
"Anh ấy là đại ca đáng tin cậy nhất của chúng tôi, lần cuối cùng... cũng đáng tin cậy như vậy, tinh tặc đi vào đó không một ai sống sót, cả anh ấy cũng..."
Ông lão cúi đầu, trên mũ giáp lưu lại dấu vết vài giọt nước.
"Đây chính là di vật cuối cùng mà anh ấy để lại, sau đó mỗi khi chúng ta rảnh, sẽ thường đến đây canh giữ cho đại ca, nhiều năm qua như thế, đến giờ cũng chỉ còn ta thường đến đây xem thôi.
"Bản thân ta cũng đã già đến mức sắp đi không nổi rồi, mấy hôm trước ta đã mang rượu ngon món ngon, định là đến đây lần cuối, không ngờ lại gặp mưa lớn, địa hình nơi này lại thấp hẹp, giữa lúc hỗn loạn mũ giáp lại rơi xuống suối trôi mất.
Mấy ngày gần đây ta vẫn cố đi tìm dọc bờ sông, mà mà gặp được cậu."
Ông lão thở dài, vỗ vai Nhạn An, nói: "Ta phải tặng cậu một phần quà cảm tạ, mời cậu xuống núi đến nhà gặp ta nhé."
Nói xong, ông lão mở bình rượu trên người, rưới rượu xuống đất: "Đại ca, đây là lần cuối em đến thăm anh rồi..."
Nhạn An im lặng đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng ông lão khập khiễng dần đi xa.
Lại chớp nhoáng một cái, Quý Hoài Ninh đã xuất hiện bên cạnh, cốt truyện cá nhân đã kết thúc.
Trái với thường ngày, Quý Hoài Ninh cũng có chút trầm mặc, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Nhạn An loáng thoáng đoán được nguyên nhân, đứng tại chỗ đợi hắn một lúc, Quý Hoài Ninh mới như tỉnh lại từ giấc mộng, cười với cậu: "Đi thôi, ông lão chắc cũng bảo em xuống trấn lấy quà cảm ơn nhỉ."
"Ừ."
Nhạn An gật đầu, cùng Quý Hoài Ninh sóng vai bước đi.
[Cách thức hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất đã xuất hiện rồi!]
[Trời ơi, không ngờ nhiệm vụ ẩn còn có cách làm như này!]
[Thật ra cách làm bình thường là trước hết phải đến cái trấn dưới núi hỏi NPC có biết mũ giáp của ai không, NPC sẽ chỉ đường rồi mới tìm được ông lão trong thung lũng...]
[Không ngờ lại có thể xông thẳng vào luôn, bảo sao ông ấy còn nổ súng!]
[Thực ra... tui cũng vừa thử đi thẳng vào thung lũng, sau đấy không né được phát súng nên chết tươi tại chỗ luôn...
Khó né kinh khủng ý, hơn nữa trúng một phát là chết luôn nữa đó!!
Là do tui gà, còn tưởng là mình cũng nhẹ nhàng né được như thế ý TAT]
[Trông thì có vẻ tiết kiệm thời gian, nhưng quả nhiên là có rào cản ha!]
[Cảm ơn ạ, vốn đang chuẩn bị làm, thôi đành ngoan ngoãn đi tìm NPC hỏi vậy.]
Rất nhanh, hai người đã tìm được ông lão đang ngồi chờ trước cửa một căn nhà nhỏ trong trấn, đồng đội lại biến mất, hai người lại lần lượt bước vào chế độ cốt truyện cá nhân.
"Đây là quà cảm tạ cậu, mong cậu sẽ nhận lấy."
Ông lão mở một hộp gỗ, là một khối quặng màu bạc trắng, ở giữa lóe lên chút ánh vàng.
"Đây là thứ ta tình cờ phát hiện trên núi, ta giữ nó cũng vô dụng, nên tặng cậu vậy, với cả còn có một ít đặc sản của trấn nữa."
Ông lão lại lấy ra một túi nữa đưa cho Nhạn An.
[Cái gì đó?
Nguyên liệu hiếm hả?
Chưa thấy bao giờ luôn!]
[???
Thế mà có cả thưởng thêm luôn!]
[???
Tôi chạy theo cách bình thường xong chỉ được mỗi cái túi thôi à!
Ghen tị thế!]
Nhạn An gật đầu cảm ơn, nhận quà rồi bỏ vào balo.
Cảnh cuối cùng, ông lão ôm mũ giáp, quay vào trong phòng, cốt truyện kết thúc.
Nhạn An mở balo ra xem, bên cạnh khối quặng trắng ánh vàng hiển thị tên [Lệ Tinh].
Mô tả vật phẩm: Do vật chất hiếm bên trong hành tinh ngưng tụ mà thành, bạc trắng mà sáng trong, thỉnh thoảng sẽ trôi dạt lên mặt đất, được gọi là nước mắt của hành tinh.
Nhạn An trả lời: "Đúng là nguyên liệu hiếm thật, nhưng tạm thời không biết dùng để làm gì, tạm để đấy đã."
Cậu lại mở túi ra, bên trong là một số món ăn đặc sản và đồ thủ công, tương đương với thưởng kỷ niệm của nhiệm vụ ẩn.
Nhạn An nghiêng đầu hỏi Quý Hoài Ninh: "Anh mở ra gì thế?"
Quý Hoài Ninh giơ ra khối quặng giống của cậu, xem ra đây là thưởng cố định.
Hoàn thành nhiệm vụ, Nhạn An dứt khoát tắt live, đối diện với Quý Hoài Ninh đang đứng đó vẫn còn hơi trầm tư, cậu cố ý hỏi: "Lúc làm nhiệm vụ này, anh nghĩ gì thế?"
Quý Hoài Ninh lắc đầu, chỉ nói: "Em biết mà, nhưng mà, cũng đều qua cả rồi."
"Nhưng anh vẫn còn để tâm mà."
Nhạn An nhìn chằm chằm vào mắt Quý Hoài Ninh, nhân vật do người chơi thao tác có biểu cảm gần giống hệt người thật.
Thấy người đội trưởng đội lính đánh thuê trong câu chuyện một mình dẫn dụ tinh tặc, dùng bom nổ để đồng quy vu tận với chúng, cả hai đều không tự chủ má nghĩ đến người đã từng giấu đồng đội sử dụng vũ khí mới để giết chết Trùng hậu, rồi ngã xuống trong vũng máu, đưa về nằm viện hai năm, không ai khác chính là Nhạn An.
"Khụ."
Nhạn An có chút chột dạ, dù cậu vẫn còn chuyện vết thương cũ giấu Quý Hoài Ninh, nhưng thời cơ đã tới trước mắt, cậu quyết tâm giải quyết vấn đề này, dù cậu không cho rằng đây là lỗi của mình, nhưng nhất định phải giúp Quý Hoài Ninh bớt đi khúc mắc trong lòng.
Từ lúc cậu tỉnh lại, Quý Hoài Ninh đã trông giữ cậu như động vật quý hiếm, nếu hắn không tự mình giám sát cậu là sẽ cảm thấy bất an, dường như hắn còn bị rối loạn căng thẳng hậu sang chấn nặng hơn Nhạn An.
Dù Quý Hoài Ninh chưa từng biểu hiện ra, nhưng Nhạn An biết rõ, hắn cũng vô cùng đau khổ.
"Anh Ninh, tôi..."
Đột nhiên, Quý Hoài Ninh tiến lên một bước, một ngón tay điểm nhẹ lên môi cậu, Nhạn An bất giác khựng lại.
Trong game thực tế ảo, bộ cảm biến có thể mô phỏng một phần phản ứng giác quan, rõ ràng nhất là phản ứng với môi trường, ví dụ như bản đồ sa mạc gió lớn có thể khiến người chơi cảm nhận được sự thô ráp của cát bụi, còn có thể ngửi được hương hoa, cảm nhận ánh nắng chiều ấm áp.
Còn cảm giác đau đớn lại được giảm đi rõ rệt ở trong game, xúc giác không có độ nhạy giống như hiện thực, không quá rõ ràng.
Động tác của Quý Hoài Ninh rất nhẹ, tựa như một chiếc lông mao nhẹ nhàng hôn lên cánh môi cậu, chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Nếu không phải vì Nhạn An chú ý tới động tác của hắn, cậu cũng đã suýt nữa bỏ qua mất cái chạm khẽ khàng này.
Cọng lông này nhìn thì chuyển động nhẹ nhàng, nhưng lại khiến lòng ai kia dâng trào lên từng trận sóng gợn.
Quý Hoài Ninh thở dài: "Tôi hiểu, nhưng đau khổ đã là quá khứ rồi, quan trọng nhất là bây giờ em vẫn còn ở đây, vậy là đủ rồi."
Hắn không chờ phản ứng của Nhạn An, viện vớ ngày mai mình còn bận việc, giờ phải nghỉ ngơi, tự động offline.
"Ơ, chờ đã..."
Nhạn An nhíu mày, lo lắng nhìn động tác cứng nhắc của Quý Hoài Ninh.
Nhưng...
Thế sao vừa rồi trông anh trầm tư thế?
.........
Trong phòng Quý Hoài Ninh.
Dòng nước ấm dội xuống từ vòi hoa sen, Quý Hoài Ninh chống tay lên tường cảm nhận dòng nước từ đầu đổ xuống, tóc mai cũng rũ xuống, nhìn không rõ biểu cảm.
Tay hắn chậm rãi siết chặt, lại dần buông lỏng.
Không được...
Còn chưa đến lúc.
Thực ra khi nhìn thấy hồi ức trong cốt truyện ấy, hắn không chỉ nghĩ đến ngày đó hắn vừa quay đầu đã thấy Nhạn An ngã trong vũng máu, mà còn cả nỗi sợ hãi kể từ giây phút đó về sau, sợ rằng sẽ mất đi bóng dáng người vô cùng quan trọng với hắn.
Trong khu vực chờ của bệnh viện, nhìn ánh đèn đỏ "đang phẫu thuật" sáng lên suốt đêm, bóng tối lạnh lẽo dường như quá dài.
Bên cạnh khoang điều trị, hắn lặng lẽ ngưng mắt nhìn người kia đầy rẫy vết thương, nét mặt yên tĩnh say ngủ, không biết tới khi nào mới tỉnh.
Vì vậy, sau khi cậu tỉnh lại, Quý Hoài Ninh thường xuyên gặp ảo giác, Nhạn An quay người rời đi, rồi không trở lại nữa.
Hắn nhớ lại lúc Nhạn An huấn luyện, tay cậu run rẩy vì vết thương cũ, ánh mắt không kìm được mà tối đi.
Nhạn An muốn an ủi cho nỗi đau của hắn, hắn lại nhịn không được khát vọng dùng đôi tay này để ôm người ấy vào lòng, để cậu không còn khả năng rời khỏi hắn nữa.
Hắn giấu hết nổi nhớ nhung da diết vào đáy lòng, hóa thành từng chút dịu dàng bao bọc người trong lòng, thế nhưng, có đôi khi nhớ lại khoảnh khắc biệt ly đó, hắn lại ý thức được nỗi bất an đó chưa từng rời đi, khát vọng chạm được đến đối phương chỉ là thoáng qua rồi ngưng lại.
Hắn siết chặt lòng bàn tay.
Duỗi tay vặn vòi hoa sen lên mức mạnh nhất, muốn dùng dòng nước để cọ rửa, áp chế sóng triều đang bành trướng trong lòng.
Không được, hắn còn chưa chuẩn bị xong... không thể dọa Nhạn An được.
Rất lâu sau, Quý Hoài Ninh mới bình tĩnh lại, rồi tắt đèn trong phòng.
-
Sau khi max cấp, Nhạn An vô cùng nhàn rỗi, phía nhà phát hành tạm thời không có thông báo cập nhật nội dung nào mới, cậu chơi chế độ khám phá để tích nguyên liệu, cũng cùng tụi Thu Đao Đoạn Thủy chạy phó bản để gia tăng độ ăn ý với nhau, thỉnh thoảng đánh chế độ pvp mô phỏng đội 4 người đại sát tứ phương, Quý Hoài Ninh và Shelly thỉnh thoảng cũng ghé qua phòng stream của cậu.
Ngày hôm qua, Shelly đã gửi tin nhắn thông báo rằng mình đã về hành tinh Thủ đô, hẹn Nhạn An và Quý Hoài Ninh ra ngoài gặp mặt, đã lâu rồi họ không gặp nhau.
Có điều với lịch trình bận rộn, Quý Hoài Ninh bất đắc dĩ nói rằng phải chờ khi hắn tan làm thì mới có thể đến ăn cơm cùng đại tiểu thư Shelly, thế là trách nhiệm đưa Shelly đi dạo phố ban ngày rơi xuống đầu Nhạn An.
Trong quán cà phê với ánh sáng rạng ngời, bầu trời bên ngoài đã chuyển sang màu đỏ chiều tà, ghế bên cửa sổ có mấy túi đồ mua sắm, trên bàn rải rác gói nước đường đã bị xé mở, ngồi đó là một cô gái ăn mặc tinh tế, bộ vest với màu sắc thanh nhã khiến cô trông rất dịu dàng và tri thức.
Shelly chậm rãi khuấy cốc caramel macchiato trước mặt, cô chống cằm nhấp một ngụm nhỏ, thở dài:
"Tôi vẫn thấy trà sữa ngon hơn cà phê."
Nhạn An đối diện nhìn ly cà phê không biết đã bị Shelly đổ bao nhiêu là đường vào, khóe mắt giật giật: "Vậy cô đi uống cà phê làm gì."
Shelly ngồi thẳng lưng, nghiêm túc nói: "Cậu không cảm thấy bộ đồ này của tôi rất hợp với khí chất của quán cà phê sao?"
Đây là một quán phê với phong cách cổ kính của người Trái đất, cà phê đều được xay thủ công, khách muốn thêm đường thêm sữa thì phải tự mình thêm, có rất ít bóng dáng mấy con robot nhỏ bay lượn khắp nơi.
Bầu không khí trong quán rất sang trọng cao cấp, khách hàng ngồi rải ra các góc, nhỏ giọng nói chuyện, không ồn ào.
Nhạn An quét mắt nhìn Shelly như chó đội lốt người, phối hợp gật đầu.
Quả đúng là không giống cô nàng hoang dã trước đây nữa.
"Được rồi, đấy không phải vấn đề, mà chủ yếu là hàng trà sữa quá đông, nên ngồi ở quán cà phê vẫn tiện nói chuyện hơn."
Shelly chuyển lời, nhìn thẳng vào Nhạn An, "Nhân lúc đội trưởng Quý chưa tới, cậu nói đi, dạo này hai người thế nào rồi?
Xảy ra chuyện gì?"
Bàn tay đang cầm ly cà phê của Nhạn An khựng lại, cậu đã order ice americano, một giọt nước đọng bên ngoài thành ly trượt xuống, thấm ướt ngón tay cậu.
"Cũng không có gì mấy..."
Cậu nhìn chằm chằm đầu ngón tay dính nước, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong giây lát rồi tan biến.
Shelly nhướn mày: "Tối qua lúc chúng ta đi chung đội, ngoài báo cơ chế ra thì cậu với đội trưởng Quý không nói gì khác nữa đúng không?
Còn né tránh ánh mắt nhau nữa."
Nhạn An im lặng, Shelly nói không sai, từ cái ngày Quý Hoài Ninh né tránh vấn đề của hắn, giữa hai người họ như xuất hiện mâu thuẫn, ở chung một nhà cũng chỉ giới hạn ở việc trao đổi tất yếu hàng ngày, khiến người ta không thể yên lòng.
Ánh đỏ của hoàng hôn càng trở nên diễm lệ, "Lần trước chúng tôi làm nhiệm vụ, anh Hoài Ninh nhớ tới chuyện lúc tôi bị trọng thương...
Tôi hỏi có phải anh ấy còn để tâm hay không, anh ấy lại lảng tránh câu hỏi của tôi."
Im lặng một hồi lâu, Nhạn An mới mở lời.
"Từ lúc tôi tỉnh lại, anh Hoài Ninh khác hẳn so với trước đây, cứ như đang áp chế một cái gì đó, vừa không giống cái kiểu nghe tin xong điên cuồng chạy đến khóc lóc bên giường như cô, cũng chẳng phải cái kiểu kích động rồi bị y tá cảnh cáo đừng có động vào bệnh nhân như Ryan, anh ấy chỉ dịu dàng nhìn tôi."
"Nhưng khi nghĩ về quá khứ anh ấy lại thất thần đến thế, buồn bã... như vậy, tôi rất lo cho anh ấy, nhưng mà..."
Nhạn An rũ mắt, đổi thành ôm lấy ly cà phê bằng cả hai tay, đá trong ly đã tan hết, bên ngoài thành ly đều là những giọt nước đọng muốn rơi mà chưa rơi được, tràn ra trong lòng bàn tay cậu.
Shelly nghe hiểu, người ngoài cuộc thường tỉnh táo hơn, cô vốn muốn lớn tiếng mắng mỏ hai người rõ ràng quan tâm lẫn nhau, nhưng lại ngại ngùng không chịu dò hỏi tâm ý của nhau, nhưng rồi khi thấy bộ dạng cô đơn của Nhạn An, cô lại không đành lòng nói ra.
Do dự một hồi, cô chỉ đành thở dài, uyển chuyển khuyên giải: "Tôi nghĩ... có thể là anh ấy sợ cậu có gánh nặng."
"Tôi?"
"Ừ, sợ cậu tự trách vì lúc đó đã không từ mà biệt, thực ra chúng ta đều biết, đó không phải là vấn đề của cậu, đổi lại thành bất cứ ai trong chúng ta, ai nhận được nhiệm vụ đó đều sẽ thực hiện mà thôi."
Biểu cảm của Shelly dịu đi, "Thực ra, đội trưởng Quý thật sự rất nhớ cậu, anh ấy chỉ không dám biểu hiện ra ngoài, có lẽ đã thành thói quen rồi, không biết phải biểu đạt như nào."
Không chờ phản ứng của Nhạn An, Shelly đã nói tiếp một hơi, trong lòng gào thét 'Tôi đã nói đến mức đó rồi đấy, hai người tự đi mà lo bước tiếp theo.'
"Lúc cậu còn ngủ say, đội trưởng Quý là người ở cạnh cậu nhiều nhất.
Có ngày nghe tin cậu lại vào phòng phẫu thuật, nửa đêm tôi chạy tới, thấy anh ấy ngồi một mình bên ngoài phòng chờ phẫu thuật trống rỗng, thất thần nhìn vào hư không."
"Lúc ấy tôi thực sự, suýt thì không nhận ra ảnh, cái kiểu của đội trưởng Quý lúc đó...
Nói như nào nhỉ, rất là cô độc, cảm giác như trên cả thế giới chỉ có một mình ảnh.
Khoảng thời gian đó ảnh cũng gầy đi nhiều, chắc là bất an lắm."
Như thể... một con thú dữ canh giữ ngọn nến, vừa muốn cảm nhận hơi ấm của nến, vừa muốn bảo vệ để nến cháy tiếp, lại không dám tới gần, sợ rằng một trận gió thổi qua, ngọn nến không chỉ yếu đi, mà vụt tắt mãi mãi.
Trong đầu hiện ra hình ảnh Quý Hoài Ninh một mình ngồi chờ, tay Nhạn An cầm ly không nhịn được mà siết chặt, nhất thời không biết nói gì.
.......
Màn đêm buông xuống, Shelly làm lơ bầu không khí cứng đờ giữa hai người ngồi đối diện, toàn tâm toàn ý thưởng thức đồ ăn ngon.
Ăn xong món mình muốn ăn, cô lịch sự lau miệng, xách đống chiến lợi phẩm hôm nay của mình lên, nói gọn gàng: "Ok, tôi đi trước đây, hai người cứ ăn từ từ nhé."
Xong cô giẫm giày cao gót thong dong rời đi, nhường lại không gian cho Nhạn An và Quý Hoài Ninh, có thể nói là cô đã lập công lớn mà chẳng đòi hỏi gì, còn vì họ mà trả giá khá nhiều.
Quý Hoài Ninh rất quen thuộc với tác phong như gió lửa của Shelly, Nhạn An nhớ tới cuộc trò chuyện hồi chiều với Shelly, trong lòng biết rõ đây là cơ hội mà Shelly để lại cho mình.
Trên bàn ăn đặt hai ly rượu vang đỏ đặc trưng của nhà hàng mà Shelly đã order để thử vị, cô đã uống hết ly của mình, còn ly của hai người thì chẳng vơi đi bao nhiêu, chỉ nhấp một ngụm lúc cạn ly rồi thôi.
Vì vậy Nhạn An nhấc ly rượu lên chạm nhẹ vào ly rượu đang đặt trên bàn của Quý Hoài Ninh, tự mình uống cạn.
"Anh Hoài Ninh."
Nhạn An uống hết một ly rượu, hương rượu đặc chế nồng đậm đang ngập tràn nội tạng, lại chậm rãi dâng lên, cả người như nằm trong bọt khí đang dần tăng nhiệt độ.
"Sao vậy?
Em uống được nhiều như thế à?"
Quý Hoài Ninh quả nhiên mắc bẫy, lo lắng nhìn sang, muốn đỡ lấy vai cậu.
"Tôi... tôi muốn nói."
Nhạn An cảm thấy cả người lâng lâng, càng quyết tâm hơn, nói một hơi, "Anh đừng... lo lắng cho suy nghĩ của tôi như vậy, tôi thích anh dịu dàng như mọi khi, cũng thích là, khi anh buồn hay cô đơn, sẽ dựa vào tôi."
"Em nói, gì cơ...?"
Mắt Quý Hoài Ninh trừng to, gần như dùng khí âm từ cổ họng để nhả ra một tia kinh ngạc.
Rượu vào lời ra, Nhạn An càng to gan hơn, vươn tay về phía Quý Hoài Ninh, kéo hẹp khoảng cách giữa hai người.
"Anh đang nghĩ gì, phải nói ra thì tôi mới biết được."
Quý Hoài Ninh nghe cậu uống rượu xong thì giọng nói trở nên hơi dính dính, mất đi sự thanh lãnh thường ngày, âm đuôi mềm mại, như thể một con vật nhỏ nào đó lướt qua bên tai hắn, dùng cái đuôi nhẹ nhàng câu dẫn hắn.
"Nhạn An, tôi..."
Còn chưa dứt lời, hơi thở mang theo mùi rượu đã tiến lại sát gần, dừng lại bên gáy Quý Hoài Ninh, sau đó hắn chỉ cảm thấy vai mình trầm xuống, còn cái đầu xù lông kia thì bất động.
Quý Hoài Ninh: "....."
Quý Hoài Ninh cảm nhận trọng lượng làm vai hắn hơi trầm xuống, không chịu được mà nín thở, không dám cử động, không thấy được biểu cảm của người kia, chỉ có thể ngửi được hương rượu vang thanh thanh.
Cứ như vậy một hồi, Quý Hoài Ninh cố gắng làm lơ tiếng tim đập như trống dồn của mình, nghe hơi thở đều đặn của Nhạn An, rồi mới nhẹ nhàng giữ lấy người Nhạn An, điều chỉnh góc độ một chút để cậu tựa thoải mái hơn, hắn lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ.
Xem ra, hắn mới là người lo nghĩ quá nhiều.
Hắn hơi tự giễu lắc lắc đầu, chẳng trách Shelly vẫn luôn nói bóng nói gió ám chỉ hắn "quan tâm thì sẽ loạn óc".
Hắn nói hết lời vừa rồi mình chưa kịp nói: "Tôi hứa."
Để mà so sánh với Nhạn An có chút chậm chạp trong việc đối nhân xử thế, hắn vốn là người nên hiểu rõ chữ "tình" nhiều hơn, nhưng lại tự mắc kẹt trong đó, sợ tình cảm của mình sẽ khiến đối phương cảm thấy nặng nề, không dám tới gần, để rồi lại khiến Nhạn An lo lắng.
Chỉ không ngờ được rằng, tên nhóc thẳng thắn thì thẳng thắn thật, nhưng mà... một ly đã gục.
Quý Hoài Ninh vươn một tay nhẹ ôm eo người bên cạnh, nhẹ nhàng cụng trán với Nhạn An đang nhắm mắt, vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều nói: "Em đó... thật ra tôi rất muốn đồng ý với em, nhưng mà tôi không thể coi lời của ma men là lời tỏ tình đâu."
"Ưm..."
Cổ họng Nhạn An phát ra vài tiếng nỉ non mơ hồ, mí mắt giãy giụa, giữ nguyên tư thế này cũng không ổn lắm, dù gì cậu cũng chỉ uống có một ly, sắp tỉnh lại rồi.
Quý Hoài Ninh chậm rãi lùi lại, cầm ly nước trên bàn đưa đến bên miệng cậu: "Uống chút nước đi, em thấy thế nào rồi?"
"Ừm... hơi váng đầu."
Nhạn An mở to đôi mắt mông lung, cái miệng nhỏ thuận theo Quý Hoài Ninh để hắn đút nước.
"Có đứng nổi không?
Chúng ta phải về rồi.
Hay là tôi cõng em?"
Bàn tay Quý Hoài Ninh ôm eo cậu vẫn chưa buông, ý thức của Nhạn An vẫn mơ hồ, có vẻ là không phát hiện ra.
Hoặc là dù cậu có cảm nhận được, thì cũng đã quen với sự tiếp xúc của Quý Hoài Ninh.
"Khụ, tôi đi được, anh đỡ tôi một chút là ổn."
Nhạn An uống nước xong tỉnh táo ra đôi chút, giãy giụa đứng dậy, trên mặt vẫn có chút nóng bỏng, nếu phải để cõng ra ngoài thì thực sự quá mất mặt, cậu tuyệt đối không cho phép.
"Được, chúng ta về nhà thôi."
......
Về đến nhà, Nhạn An đã tỉnh táo hơn nhiều.
Quý Hoài Ninh biểu thị có chút tiếc nuối vì không được giúp Nhạn An cởi đồ tắm rửa, nhưng hắn cũng không ở lại quá lâu, liền rời đi.
Lần này, đến lượt Nhạn An ở trong phòng tắm cầm vòi hoa sen dội nước lên đầu mình, cảm giác nóng bỏng trên mặt hiện tại không phải do nước nóng, cũng không phải do rượu—
Aaaaaa!
Rốt cuộc mình đã làm ra cái chuyện quái gì vậy trời!
Cậu chống hai tay lên tường, siết chặt nắm đấm, hận không thể đấm mấy cái vào tường, dù sao đây cũng là tường nhà Quý Hoài Ninh, cậu lại hậm hực dừng tay.
Nói cái gì mà "thích" chứ... anh Hoài Ninh liệu có hiểu lầm không?
Cậu chủ động tháo bỏ rào cản với Quý Hoài Ninh, nhưng rượu vào, cậu lại quên béng mất chưa giải quyết chuyện vết thương cũ vẫn còn đang giấu Quý Hoài Ninh, nếu không thì sao cậu lại mở miệng nói ra mấy lời như thế chứ?
Không đúng...
Nhạn An lắc đầu, nước văng tung tóe.
Cậu nhớ lại lời khuyên thấm thía của đại tiểu thư Shelly, vỗ vỗ lên mặt mình, bình tĩnh lại.
Nói đúng đó, có chuyện thì phải nói ra mới đúng, cậu cũng không thể để Quý Hoài Ninh lo lắng cho cậu hoài, nên chắc là phải tìm cơ hội để nói chuyện thẳng thắn với Quý Hoài Ninh về vết thương của mình.
Nhưng cũng không thể quá đột ngột...
Nhạn An thở dài, sau này tìm được cơ hội thì nói sau vậy.
Nhạn An khôi phục bộ dạng bình tĩnh thường ngày, đứng trong phòng tắm sương khói mù mịt, la cà cả ngày xong còn uống rượu, cơ thể có chút mệt mỏi không chịu nổi, đứng trong hơi nóng bốc lên cậu không tự chủ được mà tiến vào trạng thái mộng mị, một số chuyện xảy ra trong lúc say rượu cũng vô thức nổi lên trong đầu.
Đột nhiên, cậu nhớ ra trong lúc mình đang mơ màng tựa vai Quý Hoài Ninh, cụng trán với hắn, cậu đã nghe được một lời bên tai:
"Em đó... thật ra tôi rất muốn đồng ý với em, nhưng mà tôi không thể coi lời của ma men là lời tỏ tình đâu."
"Ư—" Mặt Nhạn An lại nóng bừng lên trong hơi nước nhà tắm, loáng thoáng còn nghe được âm thanh ấm nước của người Trái đất lúc đun sôi.
Đó chắc chắn là ảo giác!
-
Hành tinh Thủ đô đang dần bước vào khoảng thời gian giữa hè, số lượng người chơi max cấp càng lúc càng nhiều, dưới tiếng thúc giục "gấp gấp gấp" ngày đêm của người chơi trên Weibo chính thức, nhà phát hành "Trùng tộc" cuối cùng cũng thong thả đưa ra thông báo cập nhật phiên bản, tuần này sẽ ra chế độ game mới, tuần sau chính thức mở phó bản cấp cao nhất.
Đáng kể đến đó là, cơ chế thưởng chiến tích đầu trong phó bản vô cùng thân thiện, chia thành hai loại thưởng cho từng Boss đơn lẻ và thưởng toàn phó bản, mỗi Boss đều có thưởng chiến tích đầu riêng và thông báo kỷ niệm, thành tựu, như vậy thì sẽ có nhiều đội khác nhau có cơ hội lên bảng thành tích.
Trong chiếc trailer ngầu lòi, các Boss có hình thái khác nhau, địa điểm phó bản kỳ lạ, không ngoài dự đoán đã tạo ra thảo luận rộng rãi.
[Em chưa max cấp, nhưng mà bối cảnh phó bản trông chiến đét!]
[Tui gà lắm, ngồi chờ các cao thủ khai hoang vậy, chờ chép bài rồi qua màn thui.]
[Dù biết rằng Trùng tộc thường dài như thế, nhưng mà vẫn phải nói, vào game rồi không thể làm cho nó trông bình thường chút sao?!
Suốt ngày cứ phải nhìn mấy con hình dạng quái gở cũng khó chịu ghê luôn!]
[Ở cái chỗ không cần thiết thì nó là chân thực thế chứ!]
[Haha, tôi đã quen rồi...]
Lúc này— trong một tiểu đội chiến đấu tên [Cuồng Phong Đại Điện], một đoàn khai hoang đang bàn bạc tình hình:
[Cuồng Phong Tranh Bá]: 11 giờ 50 tập trung kiểm tra trang bị, 12 giờ vào phó bản, chúng ta nhất định phải lấy chiến tích đầu.
[Cao Nhân Chỉ Điểm]: Được!
Lần này nhất định phải làm bọn Thu Đao Đoạn Thủy đẹp mặt, lôi một thằng streamer nổi tiếng vào đội thì có gì mà hay, chỉ biết làm mấy trò câu view thôi, chứ muốn đao thật súng thật vào phó bản thì vẫn phải là anh Phong nhà mình.
[Linh Hồn Độc Lập]: Anh Phong cố lên nào, không để chúng nó lấy được chiến tích đầu nào hết!
Tiểu đội này chính là đám người lần trước muốn mở Boss hoang riêng để độc chiếm phần thưởng, kết quả là trộm gà không được còn mất nắm gạo, chết cả đám xong còn bị khịa cho thối mũi.
Trong số bọn họ, [Cuồng Phong Tranh Bá] là một streamer cực kỳ nổi, ở game khác cũng đã từng lấy một số thành tựu đầu toàn server, trước khi Nhạn An nổi lên, gã cũng được coi như một streamer già đời.
Gã không chỉ có đông fan, mà còn tích cực kinh doanh trong game, lập đội chiến đấu, xây dựng fanbase lớn của mình, có không ít fan trung thành, cũng hấp dẫn được một số người chơi thực lực tham gia đội của gã.
Phó bản trong "Trùng tộc" yêu cầu từ 10 đến 15 người chơi, giống như một số tiểu đội thực hiện nhiệm vụ ngoài đời thực.
Giống như phó bản nhỏ, số người cụ thể cho phó bản lớn không cố định, có thể điều chỉnh linh hoạt.
Cuồng Phong Tranh Bá đương nhiên triệu tập đủ 15 người, càng đông thì sát thương càng nhiều, đánh càng nhanh, càng dễ lấy chiến tích đầu.
Cuồng Phong Tranh Bá thuận tay mở Tinh Võng lên, tin tức game tự động nhảy ra cho gã, luôn luôn có bóng dáng Nhạn An.
Người này gần như ngày nào cũng có hot topic, mỗi lần vào game đều có cả đống diễn biến thần kỳ.
Đánh Boss hoang một buổi tối, cậu ta góp hai topic mới về Boss hoang và nhiệm vụ ẩn câu cá, độ thảo luận cao, không chỉ thế, nhiều cư dân mạng tự làm clip cho livestream hàng ngày của Nhạn An đều có lượng tương tác cao, nhiều khi còn viral— tất cả chỉ vì Nhạn An có hiệu ứng stream quá tốt!
Gã cắn răng tháo kính VR ra, ném vào đầu giường cho hả giận.
"Tức vãi...
Sao lúc nào cũng là nó?"
Ngọn lửa ghen tị cháy bùng lên trong lòng Cuồng Phong Tranh Bá.
Gã và Nhạn An tuy chưa từng chơi chung, nhưng phòng livestream của "Trùng tộc" nhiều như vậy, khán giả cũng có nhiều lựa chọn hơn, tự nhiên có một Nhạn An từ trên trời rơi xuống, gã dựa vào việc lăng xê bản thân là người thích "đổ thêm dầu vào lửa", tạo sự kích thích để thu hút người xem, mà hiện tại lại có một đối tượng "náo nhiệt" hơn, khiến lượng người xem gã tụt xuống ngày càng nhanh.
Huống chi gã cũng từng đạp streamer cao thủ khác xuống để trở nên hot hơn, củng cố kỹ thuật và địa vị của mình, cuối cùng bây giờ phải nhận quả đắng, ngày hôm đó trộm Boss hoang không được lại còn bị hạ gục trong nháy mắt, gã bị antifan cà khịa nhừ mặt, từ đó càng hận đám Nhạn An và Thu Đao Đoạn Thủy hơn.
Gã nhìn bộ dạng Nhạn An và Thu Đao Đoạn Thủy trên live thong thả thảo luận "không quan tâm chiến tích đầu đâu", so bụng ta ra bụng người, càng thêm phẫn hận: Hừ, cứ giả vờ thanh cao đi, nó định làm bộ làm tích cho ai xem?
Ai mà không muốn chiến tích đầu để hút fan chứ?
Đã như vậy thì gã tuyệt đối không thể để bọn họ được như ý!
Phải cướp được chiến tích đầu!
Mà cùng lúc đó— trong kênh chat của tiểu đội Không Mặc Quần Dài:
Tiểu đội của họ có tên "Hầm Ngục Vua Lười", lần đầu nhìn thấy cái tên này Nhạn An đã chết lặng, nghĩ thầm chẳng trách mấy người không sợ tôi là streamer sẽ bị lộ thông tin Boss, không sợ bị đối thủ cạnh tranh cướp đoạt chiến tích khai hoang đầu, thì ra mấy người đều bỏ cuộc hết rồi à!
[Đội trưởng] [Không Mặc Quần Dài]: [liên kết web] Thông báo cập nhật ra rồi này, thứ bảy tuần sau mười hai giờ trưa mở phó bản mới, mọi người tính sao?
[Thu Đao Đoạn Thủy]: À, giờ đó em mới dậy, hay là lùi lại nửa tiếng?
Dần làm quen với nhau, trong khi voicechat, Nhạn An biết được Thu Đao Đoạn Thủy là sinh viên đại học, giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi rất hỗn loạn, giọng nói trong trẻo của cậu ta khá phù hợp với độ tuổi nhỏ này.
Tuy vậy, là người vi phạm quy định độ tuổi nhập ngũ, giải ngũ xong mới 21 tuổi, Nhạn An không có tư cách gì để mà nói cậu ta, vì theo lý thuyết thì Nhạn An ở cái tuổi này cũng chưa tốt nghiệp đại học, không biết chừng nếu so cậu với Thu Đao Đoạn Thủy thì cũng chưa biết ai lớn hơn ai nhỏ hơn.
[Thập Nhị Dạ]: Đồng ý, nhà tôi 12 giờ mới ăn cơm, ăn xong rồi đánh.
[Thiên Thụ]: Như trên.
Thập Nhị Dạ và Thiên Thụ chính là Thánh kỵ sĩ và Trị liệu sư trước đây từng đi phó bản luyện cấp với Nhạn An, đều dùng tài khoản crossgender, hai người họ là vợ chồng, cũng là nô lệ tư bản, sinh hoạt có quy luật.
[Đại Ca Đại Mạc]: Tui không có ý kiến.
[Dưa muối không cần cay]: 111 tôi cũng ok nha
[Nhạn111]: Được thôi
[Không Mặc Quần Dài]: Ok, vậy 12 rưỡi cả đội online tập hợp, rồi vào phó bản khai hoang.
Đánh đến trước giờ cơm chiều là được nhỉ, chúng ta không vội, cứ thong thả xem tình hình, sắp xếp rồi buổi tối nói tiếp, chắc chắn không thức khuya, mọi người làm việc và nghỉ ngơi lành mạnh nha.
[Thu Đao Đoạn Thủy]: Em oke hết nha!
Buổi tối cũng được luôn!
[Không Mặc Quần Dài]: Cái thằng phải sinh hoạt lành mạnh nhất là cậu đấy!
Thu Đao!
Đừng có ngủ thẳng cẳng đến chiều đấy nhé, đến lúc vào phó bản thì cậu lại mất tích!
[Thu Đao Đoạn Thủy]: Hihi...
Ai lại thế...
Đánh phó bản quan trọng vậy em không quên đâu!
[Dưa muối không cần cay]: Tốt nhất là thế
[Thiên Thụ]: Đặt cái báo thức đi không thì lại
[Thu Đao Đoạn Thủy]: ....Dạ.
Bầu không khí vui vẻ lan tỏa trong đội.
[Xuân Thảo Thiên Thiên]: Ủa mà, đội mình chỉ có 10 người thôi ạ?
Tối đa là 15 người mà, liệu có đủ không nhỉ?
Xuân Thảo Thiên Thiên cũng là người mới gia nhập, là thành viên được đội trưởng Không Mặc Quần Dài kéo về, nghề nghiệp Lính trị liệu của Quân đoàn.
Trong đội, phần lớn các thành viên đều là từ game MMORPG khác chuyển sang, đều chọn nghề trong Hiệp hội Lính đánh thuê, đánh quen tay hơn.
Ngược lại, thành viên từ Quân đoàn Ngân Dực lại ít hơn.
Không Mặc Quần Dài cân nhắc sự cân bằng số lượng giữa các nghề để ứng phó với cơ chế có thể xuất hiện trong phó bản, nên cũng chịu khó tìm người chơi bên Quân đoàn.
[Không Mặc Quần Dài]: Không sao, ít người thì dễ quen nhau, phối hợp càng ăn ý hơn, chỉ huy cũng bớt phải lo nghĩ nhiều, đông người dễ loạn lắm.
[Xuân Thảo Thiên Thiên]: Được!
Em sẽ cố gắng ạ!
Nhạn An đang ngồi trước bàn ăn, tắt quang não đi, Quý Hoài Ninh đúng lúc bưng hai bát mì lên, hương thơm lan tỏa tứ phía.
"Mọi người chuẩn bị khai hoang rồi à?"
Quý Hoài Ninh ngồi xuống, tiện lời hỏi một câu.
"Ừm, vừa chốt thời gian xong."
Nhạn An gật đầu.
"Tiếc là tôi lại không có thời gian, không thì có thể đi cùng em rồi."
Quý Hoài Ninh trông có hơi mất mát.
"Làm gì chứ, anh thực sự muốn làm chủ nhân thứ hai của phòng livestream hả?"
Nhạn An có hơi buồn cười nhìn người đối diện mình, nhướn mày, "Hở?
Ngài thiếu tướng?"
"Tôi không được làm à?"
Quý Hoài Ninh nở nụ cười gian xảo như hồ ly, vươn tay gãi nhẹ lòng bàn tay Nhạn An đang đặt trên bàn.
"!"
Nhạn An rụt tay lại như phản xạ có điều kiện, cảm giác ngứa ngáy trong lòng bàn tay truyền thẳng lên não, tạo ra từng trận gợn sóng.
Tựa như lông vũ nhẹ quét qua, lại giống như một nụ hôn nhau, khiến vành tai cậu hơi nóng lên, hơi nóng lại mịt mù trong làn khói trắng chậm rãi bay lên từ bát mì trước mặt, phai dần, đáy lòng cậu lại như có nước sôi lăn tăn không ngừng, mặt nước nhả ra chút bọt khí.
Ừm, chắc chắn là mì vừa nấu nên quá nóng.
Chắc chắn là vậy, cậu nghĩ.
-
Hết chương 40.
Tác giả có lời muốn nói:
MVP toàn chương: Đại tiểu thư Shelly