[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 173,718
- 0
- 0
[Đm/Edit] Sau Khi Kẻ Bị Cả Thiên Hạ Ruồng Bỏ Ngã Xuống
Chương 79: Cũng Là Một Ngày Đẹp Trời
Chương 79: Cũng Là Một Ngày Đẹp Trời
Từ sau hôm đó, việc Giang Hoài ngủ lại Hứa gia đã trở thành chuyện thường ngày.
Chú Chu rất quý Giang Hoài, lúc nào cũng thay đổi thực đơn để nấu cho cậu.
Những ngày này, Giang Hoài cảm thấy bản thân hạnh phúc đến mức cứ ngỡ như mình vừa trộm được từ tay định mệnh vậy.
Thế nhưng sức khỏe của cậu thiếu niên này thật sự quá kém.
Ban đêm chỉ cần hơi nhiễm lạnh một chút là cậu lại ho đến tê tâm liệt phế.
Có lần Hứa Duật đang ngủ say, nửa đêm sờ sang bên cạnh không thấy người đâu, lập tức bật dậy, tìm nửa ngày mới thấy Giang Hoài trong nhà vệ sinh.
Cậu ho dữ dội, nhưng vì sợ làm ồn đến hắn nên cứ ngồi thụp trong đó, cố kìm nén tiếng ho đến nỗi mặt mũi đỏ bừng vì nghẹn.
Làm Hứa Duật tức muốn nổ tung, mãi đến khi Giang Hoài hứa sau này không nhịn nữa hắn mới chịu bỏ qua.
Lại có lần chú Chu hầm canh bổ, cậu ham ăn nên uống thêm nửa bát, kết quả nửa đêm dạ dày cuộn lên như sóng trào, gục bên bồn cầu nôn đến xanh cả mặt, dọa Hứa Duật một phen hú vía.
Hắn không hiểu nổi sao trên đời lại có người thể trạng yếu đến mức này.
Thực ra, nếu cứ sống khổ mãi thì thôi, khổ quen rồi sẽ không thấy khổ nữa.
Nhưng ngặt nỗi Giang Hoài vừa được nếm trải một khoảng thời gian tốt đẹp, lại càng làm nổi bật sự gầy yếu của cậu, minh chứng cho những ngày tháng trước kia cậu đã vất vả đến nhường nào.
Hứa Duật cảm thấy mình như đang nuôi một con mèo kiêu kì, không bị thương chỗ này thì cũng đổ bệnh chỗ kia.
Mà con mèo này lại chẳng chịu yên phận, móng vuốt sắc bén, bệnh vừa đỡ hơn một chút là lại nhớ thương việc làm thêm ở quán cà phê.
Hắn khuyên thế nào cậu cũng không nghe, cứ bướng bỉnh nói "tôi không thể cứ dựa vào cậu mãi", khiến Hứa Duật nhiều lần tức muốn điên, chỉ muốn nhốt quách cậu ở trong nhà cho xong.
Hôm nay Giang Hoài được nghỉ, đêm trước lại được Hứa Duật xoa bóp chân nên hiếm khi nướng được một giấc ngon lành.
Chu thúc trong nhà có việc nên xin nghỉ, cậu cũng tranh thủ lười biếng một hôm không dậy sớm nấu ăn.
Hứa Duật đang ngồi trong phòng khách, gương mặt đen như đáy nồi.
Triệu Tử Mính vò đầu bứt tai, mặt đầy bực bội:
"Tức chết tôi rồi!"
Hứa Duật tựa lưng vào tường, ngáp một cái, giọng điệu không mấy thân thiện:
"Có rắm thì thả ra mau."
Triệu Tử Mính và Lý Trình An không biết lại lên cơn gì mà sáng sớm đã kéo nhau đến nhà Hứa Duật cứ như hẹn trước vậy.
Thực ra Hứa Duật cũng đoán được đại khái, đều là anh em với nhau, bọn họ cũng chẳng cần giấu giếm làm gì.
Hứa Duật thản nhiên:
"Chẳng phải là chuyện đó sao, hai người lúc đó thế nào, người mù cũng nhìn ra được."
Triệu Tử Mính trừng Lý Trình An ngồi bên cạnh một cái, bắt đầu kể khổ:
"Duật ca, lần trước... chuyện đó là do tôi bị người ta tính kế, uống quá chén.
Có thể là tôi không đúng, nhưng cậu ta thì hay rồi!"
Cậu ta chỉ vào Lý Trình An:
"Sáng hôm sau tỉnh dậy, không nói một lời, mặc quần áo rồi đi luôn!
Coi tôi là cái thá gì hả?!"
Mặt Lý Trình An trắng bệch.
Y nào dám nghĩ như vậy.
Lúc Triệu Tử Mính ngã vào lòng mình, chủ động hôn lên, tim Lý Trình An chưa bao giờ đập nhanh đến thế.
Người mình thầm thích từ lâu, lúc ấy mặt đỏ bừng, ánh mắt si mê, y thực sự không cách nào khước từ được.
Nhưng sau đó y lại hối hận.
Lẽ ra không nên vội vã như vậy, nên từ từ mới phải.
Lý Trình An suốt ngày khuyên bảo Hứa Duật, nhưng đến chuyện của chính mình thì lại rối như tơ vò.
Y luống cuống mặc lại quần áo rồi chạy như trối chết.
Không ngờ trong mắt Triệu Tử Mính, lại thành không muốn chịu trách nhiệm.
Lý Trình An mím chặt môi, hồi lâu sau mới trầm giọng:
"Tôi không có ý đó.
Tôi chỉ là... cảm thấy rất có lỗi với cậu.
Là tôi không kiềm chế được, lúc cậu... không tỉnh táo."
"Ai cần cậu thấy có lỗi?!"
Triệu Tử Mính càng nổi đóa, vành mắt đỏ lên:
"Lý Trình An, cậu mẹ nó căn bản chưa từng nghĩ sẽ ở bên tôi đúng không?
Cảm thấy dính dáng đến loại người như tôi mất mặt lắm đúng không?"
"Phải, tôi biết cậu là học bá ,ai cũng thích cậu, nên cậu thấy ở bên một thằng con trai, lại còn là loại như tôi thì nhục nhã lắm chứ gì!"
"Tôi không có!"
Lý Trình An lập tức phản bác, y hoảng loạn cực điểm, giọng cũng cao lên:
"Cậu... cậu nói gì thế?
Cái gì mà 'loại người như cậu'?
Triệu Tử Mính, cậu nói lý chút đi!
Là tôi thấy mình không xứng với cậu!
Là tôi thừa nước đục thả câu!
Tôi sợ cậu tỉnh lại sẽ hối hận, sẽ chán ghét tôi!"
"Tôi có hối hận hay không cần cậu nghĩ hộ chắc?!"
Triệu Tử Mính gào lại, giọng đã mang theo tiếng nghẹn ngào:
"Cậu dựa vào cái gì mà tự đưa ra quyết định thay tôi?!"
Lý Trình An ngẩn người.
Khoan đã, ý của Triệu Tử Mính là... cậu ấy cũng thích mình sao?
Triệu Tử Mính cũng sững lại.
Hóa ra Lý Trình An không phải là không coi trọng cậu ta...
Hứa Duật bị hai người này cãi nhau làm cho nhức hết cả đầu.
Nghĩ đến con mèo nhỏ nhà mình còn đang ngủ, hắn day day thái dương:
"Được rồi, im hết đi."
Hắn liếc nhìn Lý Trình An:
"Cậu thích cậu ta không?"
Tai Lý Trình An đỏ ửng, không lên tiếng.
Hứa Duật lại nhìn sang Triệu Tử Mính:
"Còn cậu?
Ngoài việc thấy khó chịu vì cậu ta ngủ xong là chạy, rốt cuộc muốn thế nào?"
Ánh mắt Triệu Tử Mính lảng tránh, mặt cũng từ từ đỏ lên, lí nhí:
"Thì thế nào nữa, ở tạm với nhau thôi."
Rồi giọng nhỏ hơn:
"Nếu cậu ta chịu..."
"Thế chẳng phải xong rồi sao."
Hứa Duật lười xem cái bộ dạng ngượng ngùng của bọn họ:
"Một người thì thấy có lỗi không dám tiến tới, người còn lại thì thấy bị bỏ rơi nên không phục, đúng là bệnh."
Hắn quay người đi vào bếp:
"Tự rót nước mà uống, đừng làm ồn người khác ngủ."
Triệu Tử Mính và Lý Trình An có chút ngơ ngẩn nhìn nhau.
Lửa giận vừa rồi cũng tan đi không ít, chỉ còn lại sự ngại ngùng và một chút gượng gạo.
Triệu Tử Mính cúi đầu, Lý Trình An nhìn cậu ta thật lâu, hô hấp mới dần ổn định.
Y nhích lại gần, gần hơn chút nữa, nhìn thiếu niên đang cúi đầu mân mê ngón tay, gương mặt thanh tú vẫn còn vương chút ửng đỏ như cái đêm hôm đó, thực sự không thể rời mắt được.
Sau đó, Lý Trình An nhẹ nhàng, run rẩy ôm lấy Triệu Tử Mính.
Y không biết nước mắt đã rơi từ lúc nào, chỉ nghẹn ngào nói:
"Tử Mính, xin lỗi cậu, tôi sai rồi."
Triệu Tử Mính hoàn hồn, tim đập thình thịch, cũng quay lại ôm chặt lấy Lý Trình An:
"Tôi..."
Cậu ta định nói 'tôi thích cậu', nhưng trong hoàn cảnh này thì vội vã quá.
Lý Trình An trong lòng cậu ta như ánh trăng sáng, muốn tỏ tình thì cũng phải tìm một nơi xứng tầm với t, tặng y bó hoa đắt nhất...
Hứa Duật đảo mắt đi ra, hai người lập tức cuống quýt tách nhau ra.
Hứa Duật cười đầy ý đồ xấu, hỏi:
"Này, tôi hỏi thật nhé, hai người... ai ở trên ai ở..."
Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ tầng này phát ra một tiếng cạch nhỏ.
Ba người đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy Giang Hoài đang ôm một con thú bông lớn, vừa dụi mắt vừa mơ màng đi ra.
Cậu mặc chiếc áo thun rộng thùng thình của Hứa Duật, để lộ xương quai xanh trắng nõn và một đoạn chân thon dài, mái tóc ngủ dậy còn vểnh lên vài sợi.
"Hứa Duật..."
Cậu gọi một tiếng mơ hồ, chưa nhìn rõ trong phòng khách còn có người:
"Tôi không thấy cậu đâu..."
Dứt lời, cậu mới nhận ra bầu không khí trong phòng im lặng kỳ lạ, cùng với hai ánh mắt đang đồng loạt dán lên người mình.
Triệu Tử Mính há hốc miệng, mắt trợn tròn nhìn Giang Hoài rồi lại nhìn sang Hứa Duật đang đen mặt, một câu "vãi chưởng" nghẹn cứng trong cổ họng.
Lý Trình An cũng sững sờ, rồi như hiểu ra điều gì, đẩy gọng kính, khóe miệng hơi cong lên.
Giang Hoài lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo, mặt đỏ như tôm luộc, cậu ôm chặt con thú bông đứng chôn chân tại chỗ.
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
Giọng Hứa Duật đầy cáu kỉnh vang lên, bước vài bước tới, một tay ôm lấy Giang Hoài còn đang ngẩn ngơ vào lòng, đầy vẻ chiếm hữu:
"Chưa thấy người ngủ dậy bao giờ à?
Nhà mình còn chưa lo xong đã chạy qua đây làm loạn?"
Triệu Tử Mính bị mắng cũng không giận, ngược lại còn cười, liếc Lý Trình An một cái, ánh mắt đầy ý tứ, vẻ bực dọc trên mặt biến tan sạch sẽ.
"Được đấy Duật ca!"
Cậu ta huýt sáo một cái, cười hì hì:
"Hành động nhanh thật!
Vậy mà đã..."
Lý Trình An cũng mỉm cười ôn hòa, gật đầu với Giang Hoài:
"Giang Hoài, chào buổi sáng."
Giang Hoài cảm thấy cả người mình như sắp bốc cháy đến nơi, cậu vùi đầu vào ngực Hứa Duật, chỉ muốn tìm khe đất chui xuống.
Hứa Duật cảm nhận được người trong lòng đang xấu hổ, mất kiên nhẫn xua tay với hai người kia:
"Biến biến, làm gì thì làm đi, đừng có ở đây chướng mắt."
Triệu Tử Mính cười lớn, kéo Lý Trình An còn định nói gì đó đứng dậy:
"Đi thôi đi thôi Trình An, chúng ta đừng làm phiền Duật ca nấu cơm!"
Cho đến khi cánh cửa chính đóng lại, phòng khách khôi phục sự yên tĩnh.
Giang Hoài lúc này mới dám ngẩng đầu lên khỏi ngực Hứa Duật, mặt vẫn đỏ bừng bừng:
"Cậu... sao cậu không bảo tôi là có người..."
"Tôi cũng mới biết thôi."
Hứa Duật cúi đầu nhìn cậu, thấy bộ dạng này của cậu hắn lại thấy buồn cười, liền nhéo nhéo vành tai đang nóng lên của cậu:
"Sợ cái gì?
Bọn họ đâu phải không biết."
Giang Hoài lẩm bẩm nhỏ xíu:
"Cái đó không giống..."
"Không giống chỗ nào?"
Hứa Duật nhướng mày, ôm cậu đi về phía bếp:
"Đói chưa?
Muốn ăn gì?
Chu thúc không có nhà, tôi làm cho cậu."
"Để tôi làm, cậu mà làm thì nổ bếp mất."
Giang Hoài đưa con thú bông ngốc nghếch trong tay cho Hứa Duật, nhịp tim dần bình ổn lại.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng rạng rỡ, hôm nay cũng là một ngày đẹp trời.