[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 173,718
- 0
- 0
[Đm/Edit] Sau Khi Kẻ Bị Cả Thiên Hạ Ruồng Bỏ Ngã Xuống
Chương 59: Nói Rõ Ràng
Chương 59: Nói Rõ Ràng
"Thật sự, tội nghiệp quá, tôi nhìn còn thấy tiếc, aiz, kỳ thực tôi thấy Giang Hoài người này rất tốt..."
Kỳ thi Đại học kết thúc, đám học sinh trường Nhất Trung Kinh Thị lần này coi như chính thức tạm biệt thời cấp ba.
Triệu Tử Mính cố ý kéo Lý Trình An tới nhà vệ sinh làm một điếu thuốc cuối cùng, mượn đó để hoài niệm thời thanh xuân của mình.
Khu dạy học vẫn là cái nhà vệ sinh cũ kỹ ấy, ống nước hoen rỉ, bồn rửa xỉn màu, bậu cửa sổ đầy bụi bặm dường như cũng lớn lên cùng bọn họ.
Triệu Tử Mính dựa lưng vào bức tường gạch men loang lổ, rít sâu một hơi thuốc, rồi chậm rãi nhả ra một vòng khói, vẻ mặt khoa trương cảm thán:
"Lão tử cuối cùng cũng tự do rồi!
Cái nơi rách nát này, sau này có mời cũng không quay lại!"
Cậu ta vươn một cái thắt lưng lười thật dài, biên độ động tác quá lớn suýt chút nữa thì trẹo lưng, nhe răng trợn mắt kêu lên một tiếng "ái da—".
Bên cạnh, Lý Trình An nhịn không được bật cười thành tiếng, thuận tay đỡ cậu ta một cái, ôm lấy eo:
"Được rồi được rồi, đừng quậy nữa, mới thi xong đã hiện nguyên hình rồi."
Trong tay y cũng kẹp một điếu thuốc nhưng gần như không hút, để mặc làn khói thuốc lượn lờ bay lên, đôi mắt sau lớp kính cận mang theo ý cười ôn hòa.
Triệu Tử Mính dựa vào sức của Lý Trình An để đứng vững, xoa xoa thắt lưng rồi xích lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng, vẻ cợt nhả trên mặt thu liễm lại vài phần:
"Nói thật đấy Trình An, cậu không thấy Giang Hoài đâu, hôm nay cậu ấy sốt đến mức đó, aiz, người héo rũ ra, nhìn như sắp... sắp không xong đến nơi ấy, cũng ít nói hẳn, nghĩ lại thật sự là... quá đen đủi, đúng ngay ngày thi cuối mà lại xảy ra chuyện này."
Cậu ta dừng một chút, gảy gảy tàn thuốc, ngữ khí càng thêm cảm khái:
"Mười năm khổ cực, chỉ chờ vào lúc này, kết quả là... tôi nhìn mà đau lòng thật sự.
Kỳ thực bỏ qua những chuyện khác, tôi thấy Giang Hoài người này... thật sự rất tốt.
Chậc, dù sao tôi cũng không thể bằng được.
Chỉ là số không tốt, chính cơ thể cậu ấy cũng..."
Triệu Tử Mính lắc đầu không nói tiếp nữa, chỉ mạnh mẽ rít thêm một hơi thuốc.
Lý Trình An yên lặng nghe, ánh mắt dừng lại trên tàn thuốc đang cháy chậm.
Y biết Triệu Tử Mính tuy ngày thường hay la hét ồn ào nhưng tâm không xấu, những lời này là phát ra đều từ sự đồng cảm chân thành.
Đợi Triệu Tử Mính nói xong, y mới ngước mắt, ánh mắt xuyên qua làn khói nhìn về phía Hứa Duật - người vẫn luôn im lặng hút thuốc từ nãy đến giờ.
Hứa Duật nghiêng mặt nhìn ra sân vận động trống trải ngoài cửa sổ, nhưng trong đầu hắn không dứt ra được hình ảnh gương mặt đẫm nước mắt ấy.
Ánh hoàng hôn như dát vàng nhẹ nhàng rắc lên sợi tóc cậu một tầng ấm áp, những lời Triệu Tử Mính nói hắn đều nghe rõ nhưng không hề có phản ứng gì.
"Hứa Duật."
Lý Trình An lên tiếng.
"Chuyện của Giang Hoài... cậu nghĩ sao?"
Hứa Duật không trả lời ngay, thu lại tầm mắt, rũ đầu nhìn đầu lọc thuốc lá sắp cháy hết nơi ngón tay.
Ánh lửa đỏ le lói chiếu vào đồng tử thâm trầm của hắn, khẽ nhảy động.
"Cái gì mà nghĩ sao."
Hắn cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói có chút khàn đặc, dường như đã quên mất sự việc hồi giữa trưa, mang theo vẻ đạm mạc:
"Bị bệnh, không thi được.
Thế thôi."
"Thế thôi?"
Lý Trình An đẩy nhẹ gọng kính.
"Thái độ của cậu lúc xông vào Giang gia đâu có giống 'thế thôi'.
Sau đó... nghe nói cậu còn bảo sẽ cùng cậu ấy học lại?"
Triệu Tử Mính ở bên cạnh gật đầu lia lịa, mắt sáng quắc nhìn Hứa Duật đầy tò mò.
Hứa Duật tựa hồ có chút ảo não, hắn giơ tay ấn tắt đầu thuốc vào thành bồn rửa tay hoen rỉ, động tác có chút thô bạo:
"Lúc đó cậu ta sốt đến mê muội, nói hươu nói vượn thôi."
Hứa Duật quay mặt đi, không biết là đang nói cho người khác nghe hay đang tự thuyết phục chính mình.
"Vậy sao?"
Lý Trình An không cho là đúng, chỉ lặng lẽ nhìn hắn:
"Hứa Duật, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi?
Cậu là người thế nào sao tôi lại không hiểu.
Đối với Giang Hoài... cậu không giống bình thường."
"Trước đó cậu nói khi thi xong sẽ nói với cậu ấy một chuyện, rốt cuộc là chuyện gì?"
Hứa Duật trầm mặc vài giây.
Trong nhà vệ sinh chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt từ ống dẫn và tiếng cười đùa mơ hồ từ sân trường vọng lại.
"Thấy cậu ta đáng thương nên tiện tay quản chút thôi, chuyện khác không liên quan đến các cậu."
Hứa Duật trước nay tính tình vẫn vậy, Lý Trình An đã quen nên không nói gì thêm.
"Ừ, không liên quan."
Lý Trình An gật đầu.
"Người thấy cậu ấy đáng thương không ít, Tống Điềm Điềm cũng đau lòng, lão Phương cũng coi trọng cậu ấy.
Nhưng người vì chuyện của cậu ấy mà động thủ với Giang Hàm, rồi hứa cùng cậu ấy học lại... hình như cũng chỉ có một mình cậu."
Triệu Tử Mính ở bên cạnh nhỏ giọng bổ sung:
"Đúng đó Duật ca, trước đây cậu ghét nhất là ai cứ khóc lóc sướt mướt, phiền toài người khác.
Giang Hoài khóc thành như vậy mà cậu chẳng những không thấy phiền, còn..."
Cậu ta vẫn còn nhớ rõ lúc Hứa Duật nửa quỳ bên sô pha lau mặt cho Giang Hoài, tuy sắc mặt lạnh đến dọa người nhưng động tác lại rất dịu dạng, thậm chí còn cảm giác được hắn rất đau lòng.
Lý Trình An hiểu rõ những gì Hứa Duật đã trải qua, tính cách này của hắn không phải tự nhiên mà có.
Triệu Tử Mính vẫn còn định há miệng hỏi thêm cái gì đó thì lập tức bị Lý Trình An chặn lời trước:
"Ngoan nào, suỵt..."
Triệu Tử Mính lập tức im bặt, mặt cậu ta hơi đỏ lên, chạm phải ánh mắt của Lý Trình An thì vội tránh đi.
Lý Trình An nhìn thẳng vào mắt Hứa Duật không hề né tránh, ngữ khí càng thêm vài phần thành khẩn.
Y thực sự quan tâm Hứa Duật, hy vọng bạn mình tốt hơn.
Lý Trình An trưởng thành sớm, có những chuyện người trong cuộc không thể nhìn thấu, giống như một bàn cờ mà người chơi cứ đi vòng quanh mãi rồi tự làm mình chóng mặt.
"Hứa Duật, tôi không muốn nói đạo lý gì.
Chỉ là cảm thấy...
Giang Hoài không dễ dàng, tâm tư cũng đơn thuần.
Nếu cậu đối với cậu ấy... có ý gì, thì phải nói cho rõ ràng với người ta.
Đừng cứ lúc gần lúc xa, hứng lên thì trêu chọc hai câu, không vui thì bỏ mặc, nói chuyện thì luôn cứng nhắc, thậm chí... có phần bắt nạt người ta."
Y dừng lại một chút rồi nhẹ giọng nói tiếp:
"Cậu ấy chịu không nổi cách đối xử đó của cậu đâu.
Nhìn thì cứng cỏi nhưng thực ra lại mềm yếu hơn bất cứ ai, cũng dễ bị tổn thương hơn bất cứ ai.
Cậu che chở cho cậu ấy, cậu ấy chắc chắn sẽ ghi nhớ trong lòng, nhưng nếu sau đó cậu lại lạnh nhạt, cậu ấy lẽ nào không cảm nhận được?
Cậu ấy chỉ là... không dám hỏi, cũng không dám mong mà thôi."
"Hứa Duật, đừng bỏ lỡ điều cậu thật sự muốn."
Nói xong, y cũng bóp tắt điếu thuốc, vỗ vai Triệu Tử Mính còn đang ngẩn người:
"Đi thôi Tử Mính, chẳng phải nói thi xong phải đi ăn mừng sao?
Dì ở nhà chắc làm cơm xong rồi, cùng về thôi."
"Hả?
À, đúng đúng!"
Triệu Tử Mính định thần lại, vội vàng đáp lời, lén liếc nhìn sắc mặt âm trầm của Hứa Duật một cái rồi thức thời không nói gì thêm.
Hứa Duật đứng im tại chỗ không nhúc nhích.
Nhìn Lý Trình An và Triệu Tử Mính lần lượt bước ra khỏi nhà vệ sinh, chỉ còn lại một mình hắn với mùi thuốc lá nồng nặc chưa tan trong không khí.
Hắn cúi đầu nhìn ngón tay vừa ấn tắt đầu thuốc, nơi đó dường như vẫn còn vương chút nóng rát, giống hệt như một góc nào đó trong tim.
"Mẹ kiếp."
Nói rõ ràng?
Nói cái gì chứ?
Biết nói gì với Giang Hoài bây giờ?