[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 173,687
- 0
- 0
[Đm/Edit] Sau Khi Kẻ Bị Cả Thiên Hạ Ruồng Bỏ Ngã Xuống
Chương 19: Con Riêng
Chương 19: Con Riêng
Sắc mặt Giang Hàm trắng bệch đi trong chốc lát.
Hắn không ngờ tới Hứa Duật lại chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này.
Trong mắt cậu ta, Giang Hoài giống như một hạt bụi trong góc kẹt, căn bản không nên khiến một người như Hứa Duật phải bận tâm dù chỉ một chút.
"Em..."
Giang Hàm há miệng định biện minh, nhưng nhất thời không tìm được lý do nào thỏa đáng.
Dưới ánh mắt như thấu thị của Hứa Duật, những tâm tư nhỏ mọn của cậu ta dường như không còn chỗ trốn.
Cậu ta biết, những lời nói dối thông thường không thể qua mắt được người này.
Tại sao Hứa Duật lại để ý đến Giang Hoài như vậy?
Một thằng què mà cũng có thể nhận được sự để ý của thiếu gia họ Hứa sao?
Nó cũng xứng?
Giang Hàm trong lòng không ngừng tính toán.
Hứa Duật vốn nổi tiếng lạnh lùng và khó gần, ngay cả hoa khôi khối là Tô Tình năm lần bảy lượt bày tỏ tâm ý còn bị từ chối phũ phàng, sao hắn lại chú ý tới Giang Hoài?
"Bắt nạt một người không có khả năng đánh trả," Hứa Duật nhếch mép.
"Không thấy mất mặt lắm sao?"
Nói xong, hắn không thèm nhìn gương mặt đang tái mét của Giang Hàm thêm một giây nào, xoay người bỏ đi.
Giang Hàm đứng chôn chân tại chỗ, tay chân lạnh toát.
Câu nói cuối cùng của Hứa Duật giống như một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt cậu ta.
Một ý niệm độc địa và táo bạo bỗng quấn lấy tâm trí Giang Hàm.
Điểm yếu của Hứa Duật là gì?
Người ngoài có lẽ không rõ, nhưng trong giới thiếu gia bọn họ vẫn truyền tai nhau về một đoạn quá khứ mà nhà họ Hứa luôn giữ kín.
Người mẹ ưu nhã xinh đẹp của Hứa Duật mất sớm không phải do tai nạn, nghe nói là bị người cha bao nuôi tình nhân bên ngoài cùng một đứa con riêng ép đến mức tuyệt vọng mà chết.
Hứa Duật hận thấu xương loại người đó.
Giang Hàm hạ quyết tâm, không biết ma xui quỷ khiến thế nào bỗng đuổi theo Hứa Duật, khẽ níu lấy ống tay áo hắn.
Gương mặt cậu ta cố ra vẻ giằng xé tủi nhục, hạ thấp giọng:
"Duật ca, anh... nếu anh đã nhìn ra rồi, em cũng không giấu anh nữa."
Cậu ta hít sâu một hơi, như thể đánh cược tất cả:
"Giang Hoài... anh ta căn bản không phải họ hàng xa gì của nhà em hết!"
Cậu ta cố tình dừng lại để quan sát phản ứng của Hứa Duật.
Thấy ánh mắt đối phương hơi nheo lại, cậu ta mới tiếp tục:
"Anh ta là con riêng của ba em... là con riêng ở bên ngoài của ông ấy."
Giang Hàm cúi đầu, giọng nói mang theo chút uất ức giả tạo.
"Mẹ anh ta chết rồi, không ai quản nên ba em mới bất đắc dĩ đón về...
Vì nó mà ba mẹ em ngày nào cũng cãi nhau.
Anh ta còn lớn tuổi hơn cả em nữa, thực ra em cũng chẳng muốn vô duyên vô cớ ghét bỏ ai..."
Hai chữ "con riêng" rót vào tai Hứa Duật khiến hắn khựng lại ngay lập tức.
Trong đầu Hứa Duật hiện lên đoạn ký ức tăm tối nhất không bao giờ muốn ngoảnh lại: Mẹ qua đời, người đàn bà kia dắt theo đứa con riêng bước vào nhà.
Sát khí và sự lạnh lẽo bao trùm lấy Hứa Duật, vẻ bất cần đời thường ngày hoàn toàn biến mất.
Hắn lại một lần nữa hướng mắt về phía băng ghế nơi Giang Hoài đang ngồi.
Một đứa... con riêng.
Cùng một thân phận với kẻ đã hại chết mẹ hắn, cái loại đáng chết đó.
Cũng là loại sinh vật sống trong cống ngầm, không thể thấy ánh sáng.
Ha.
Khóe miệng Hứa Duật gợi lên một đường cong kỳ lạ.
Cho nên mới có cái bộ dạng nhút nhát hèn mọn, mặc người sỉ nhục đó sao?
Cho nên mới dùng ánh mắt ngưỡng mộ không dám lại gần mà lén nhìn về phía này?
Một kẻ khuyết tật, đang vùng vẫy trong vũng bùn.
Mười mấy năm qua hắn đã gặp quá nhiều thứ đồ chơi hay ho, nhưng chưa từng thấy loại nào như thế này.
Rõ ràng yếu ớt đến mức chạm vào là vỡ, nhưng sâu trong mắt lại cố chấp giấu một đốm lửa không chịu tắt.
Rõ ràng thân ở tuyệt cảnh, nhưng vẫn cố gắng bấu víu lấy chút hi vọng mong manh, như kẻ sắp chết nắm lấy một cọng rơm cứu mạng.
Một đứa con riêng không nơi nương tựa, lại mang thân phận đáng hổ thẹn này.
Hứa Duật quan sát bóng lưng gầy yếu của Giang Hoài, trong lòng âm thầm đánh giá.
Đây chẳng phải là một món đồ chơi tuyệt vời nhất sao.
"Con riêng..."
Hắn thấp giọng lặp lại, tiếng nói nhẹ đến mức tan vào gió.
Ánh nhìn của hắn dành cho Giang Hoài đã hoàn toàn thay đổi.
Hắn không thèm để ý đến Giang Hàm đang lo lắng chờ đợi phản ứng, cũng không nói thêm lời nào, lướt qua cậu ta đi thẳng về phía sân bóng.
Giang Hàm thấy rõ sự thay đổi sắc mặt của Hứa Duật.
Nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng Giang Hàm đầu tiên là thở phào, sau đó trào dâng một luồng khoái cảm vặn vẹo.
Anh trai tốt của tôi ơi, xem ra sau này anh sắp được 'hưởng phúc' rồi đấy.
Trên băng ghế, Giang Hoài vô thức ôm lấy cánh tay mình.
Cậu ngẩng đầu lên thì thấy Giang Hàm đứng cách đó không xa với nụ cười quen thuộc khiến cậu run rẩy.
Cậu sợ hãi nuốt nước bọt, né tránh tầm mắt khó chịu đó, cúi đầu thấp hơn.
Cậu chỉ muốn thu mình thành một khối nhỏ.
Những ngày ở Kinh Thị này còn chẳng tự tại bằng ở quê, người ở đây mặt mày tươi cười nhưng luôn có thể giáng cho cậu những đòn đau điếng.
Đúng lúc này, một giọng nữ hơi dồn dập vang lên cạnh cậu:
"Này!
Giang Hoài!"
Giang Hoài giật bắn mình, lo sợ ngẩng đầu.
Là Tống Điềm Điềm cùng lớp đang đứng trước mặt, vẻ mặt đầy tò mò và hưng phấn.
"Thầy toán bảo cậu qua văn phòng một chuyến ngay bây giờ."
Tống Điềm Điềm nói rất nhanh, mắt sáng lấp lánh nhìn cậu:
"Nói là bài thi sát hạch chuyển trường của cậu có kết quả rồi đấy!"
Có kết quả rồi?
Tim Giang Hoài bỗng đập mạnh, ngón tay siết chặt.
Những tờ đề đó không hề dễ, dù cậu thấy kiến thức mình học khá vững nhưng ở Kinh Thị người giỏi nhiều vô kể, cậu chẳng biết mình đang đứng ở vị trí nào.
Liệu có thi quá kém không?
Có để lại ấn tượng xấu cho thầy cô không?
"Được, cảm ơn cậu."
Cậu trả lời lý nhí, cuống quýt đứng dậy.
Vì quá vội vàng, cái chân tật lảo đảo một cái suýt ngã.
Tống Điềm Điềm định đưa tay đỡ nhưng Giang Hoài đã kịp vịn vào thành ghế, gương mặt vì lúng túng mà ửng hồng.
"Đi mau đi!"
Tống Điềm Điềm nhìn dáng vẻ hấp tấp hoảng loạn của cậu, thầm nghĩ: Cũng thật tội nghiệp, một người chân cẳng như vậy.