[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Edit] Người Qua Đường Ở Học Viện Quý Tộc Cũng Sẽ Mơ Thấy F4 Sao
Chương 39. Hiện thực
Chương 39. Hiện thực
Bức thư gửi còn kèm theo một đường link.
Phó Ý bấm vào, giao diện lập tức chuyển sang một nhóm trò chuyện trên EDSL.
Cậu bị kéo vào một nhóm có tên rất ngắn gọn: "Tổ chuyên trách".
Trong nhóm là một loạt thành viên của hội học sinh.
Người tạo nhóm là Phương Tiệm Thanh.
Đây chính là tổ chuyên xử lí việc tiếp đón đoàn giao lưu từ Học viện nữ sinh Thánh Tường Vi mà Phương Tiệm Thanh từng nhắc đến.
Không ngờ cậu lại được vào dễ dàng như vậy.
Nghe nói sẽ có sàng lọc, Phó Ý còn lo tiêu chuẩn sẽ rất khắt khe, mà bản thân là thành viên mới, chẳng có gì nổi bật.
Xem ra đơn xin của cậu đã thể hiện đủ thành ý để lay động được vị phó hội trưởng kia.
Phó Ý thầm nghĩ một câu trong lòng: "Tốt quá".
Nghĩ đến việc học viện Saint Laurel sắp đón một nhóm nữ sinh quý hiếm trong thế giới toàn gay này, cậu không kiềm được lăn hai vòng trên giường, hưng phấn đến mức mất luôn cơn buồn ngủ.
Cuộc sống này đúng là càng lúc càng có hy vọng!
-
So với đoàn giao lưu của Thánh Tường Vi, người đến Saint Laurel sớm hơn lại là Bối Dư Trân.
Cậu ta mang theo mười cái rương hành lý, vừa đặt chân xuống thành phố đã bị chụp ảnh tung lên diễn đàn ẩn danh của học viện.
Dưới bài đăng, có người cảm thán: "Thiếu gia Bối bao giờ mới lên Lớp S?", cũng có kẻ châm chọc: "Chỉ là một kẻ nhà giàu mới nổi trong giới nhà giàu mới nổi, thôi đừng ăn vạ Lớp S nữa."
Không đến hai tiếng sau, người kia bị thiếu gia Bôi "báo thù" một trận ra trò.
Diễn đàn lập tức im bặt, không ai dám bàn thêm về tính khí nóng nảy của cái tên Lớp A này nữa.
Hành động trả thù đó xảy ra quá nhanh, mà vốn dĩ Phó Ý không thích lướt diễn đàn nên cậu chẳng hay biết gì về vụ này.
Mãi đến khi nhận được tin nhắn từ Bối Dư Trân trên EDSL, cậu mới biết người này đã trở lại.
[ Bối Dư Trân: Chỗ cũ. ]
[ Bối Dư Trân: Tôi đặt trà chiều. ]
[ Bối Dư Trân: Đến nhanh. ]
[ Phó Ý: 1 ]
Cậu lười tranh luận.
Có gì thì để dành nói trong tiết học nấu ăn chung mỗi tuần.
Dù sao Bối Dư Trân cũng chỉ muốn gặp mặt trước.
"Chỗ cũ" là khu vườn nhỏ nơi hai người từng bàn chuyện gia nhập hội học sinh.
Phó Ý đến dưới gốc cây táo, ngồi xuống chiếc bàn tròn màu trắng.
Đối diện, Bối Dư Trân đã ngồi sẵn, không hề tỏ vẻ sốt ruột, chỉ bắt đầu oán thán về ngôi trường kia.
Nhiều ngày không gặp, trông hắn ta càng có vẻ tùy ý, thoải mái hơn.
Phó Ý nghe một lúc, đáp cho có lệ.
Bối Dư Trân lại đắc ý kể:
"...Hôm tôi vừa trở về có tên còn dám nói tôi đi ăn vạ Lớp S, còn bảo tôi là..."
Hắn ta định nói "nhà giàu mới nổi trong giới nhà giàu mới nổi", nhưng lại nhớ ra Phó Ý là Lớp C, bèn đổi lời:
"Không ngờ nó lại ngu đến mức tưởng rằng đăng ẩn danh thì sẽ ổn.
Sau đó chưa gì tôi đã bắt được và dạy cho nó một bài học nhớ đời...."
Phó Ý nheo mắt: "Cậu làm gì hắn?"
Bối Dư Trân hơi chột dạ, nhìn sắc mặt Phó Ý không vui, khí thế xẹp xuống:
"Tôi nhốt hắn ở sân vận động cũ.
Ai bảo hắn nói tôi như thế.
Cậu tôi ghét nhất là bị đem cấp bậc ra bàn tán mà."
Phó Ý không đáp, chỉ thở dài.
Sân vận động cũ có tận năm lối ra, chưa kể tầng hầm.
Với kiểu "khóa cửa tượng trưng" của Bối Dư Trân, chắc người kia vừa bị nhốt đã chuồn ra ngay.
Hắn ta cư xử "bá đạo" vẫn giống y chang trong truyện, chỉ là kiểu ăn to nói lớn chứ không thật sự gây nguy hại gì.
Bối Dư Trân thấy cậu im lặng, hơi bực:
"Chẳng lẽ cậu thấy tôi làm sai?
Tôi còn phải nhịn loại người đó sao?"
Phó Ý nhìn cậu ta, gật đầu nhẹ:
"Về sau đừng làm mấy chuyện như vậy.
Không nói đến đúng sai, nhưng việc nhốt người lại như thế... hơi quá."
Thật ra cậu chỉ sợ sau này Bối Dư Trân gặp phải nhân vật chính thụ thì sẽ bị phản đòn thành chúa hề thôi.
Phó Ý cảm thấy Bối Dư Trân vẫn còn dạy được.
Nếu bớt nóng tính, đừng đi trêu chọc nhân vật chính thì tốt rồi.
Bối Dư Trân trừng mắt nhìn cậu, một lúc sau mới nghẹn ra một câu:
"Là người kia gây sự trước.
Tôi chỉ thấy hắn ta tỏ thái độ với tôi thôi."
"Cậu có thể mắng hắn.
Cậu có đặc quyền trên diễn đàn, bài viết của cậu luôn được ghim lên đầu.
Nên đừng tùy tiện nhốt người nữa."
Bối Dư Trân im lặng một lúc, rồi rầu rĩ đáp: "Ừm."
Giọng cậu bình tĩnh, ôn hòa, như có sức thuyết phục kỳ lạ khiến người ta không tự giác mà bỏ qua mọi sự cố chấp, nghĩ rằng nghe theo cũng chẳng mất gì.
"Được rồi.
Bổn thiếu gia thật sự khinh thường đám sâu bọ đó."
Trẻ con dễ bảo.
Phó Ý rót thêm cà phê cho hắn, rồi bỏ vào hai viên đường.
"Thêm một viên nữa."
"Được."
"À đúng rồi."
Phó Ý chợt nhớ ra, lấy túi quà từ phía sau đưa qua: "Hứa sẽ tặng cậu."
"...Bất ngờ vậy?"
Bối Dư Trân hơi ngẩn ra.
"Cậu đưa luôn thế này à?"
Không có chút không khí gì cả.
Nhưng cũng không thể đòi hỏi gì hơn từ một Lớp C.
Bối Dư Trân không giấu được nụ cười, nhận lấy túi quà, mở ra hộp quà được gói tinh tế.
Phó Ý vừa nhìn hắn mở hộp, vừa nói: "Cảm ơn cậu đã giúp tôi trước đó.
Nhờ cậu mà tôi mới vào được hội học sinh."
Bối Dư Trân chỉ khẽ hừ một tiếng.
Hắn ta mở hộp cẩn thận, bên trong là một chiếc vòng tay thiên hà lấp lánh, ánh xanh lam trong suốt như băng, nổi bật trên lớp lót nhung trắng.
Đôi mắt Bối Dư Trân lập tức sáng rỡ.
Phó Ý chỉ chọn đại một món đắt tiền, không ngờ lại hợp gu người này.
Cậu thầm ghi nhớ tên cửa hàng, sau này nếu cần mua quà cho ai thì cứ đến đó.
Thẳng nam đúng là dễ hình thành thói quen ỷ lại.
Bối Dư Trân ngắm nghía hồi lâu, không nhịn được chụp vài tấm ảnh, thử đeo ở hai bên cổ tay, rồi hớn hở ngẩng đầu nhìn Phó Ý.
Nhưng người kia lại đang chăm chú dùng nĩa chọc chọc cái bánh tart trứng.
Bối Dư Trân: "..."
Thôi vậy.
Hắn không thể hiện quá nhiều cảm xúc, nhưng tối đó, khi Phó Ý nằm trên giường lướt vòng bạn bè như thường lệ, cậu bị Bối Dư Trân spam liên tục bài khoe chiếc vòng tay.
Hoàn toàn kéo không hết.
Phó Ý: "......"
Cậu không nhịn được nữa, mở phần thiết lập bên cạnh ảnh đại diện của người kia, lặng lẽ ấn "ẩn".
Cứ nhẫn nhịn thôi.
Lướt qua cho xong là được.
-
Hai ngày sau, buổi họp trực tiếp đầu tiên giữa tổ chuyên môn về đoàn giao lưu từ Học viện nữ sinh Thánh Tường Vi được tổ chức.
Địa điểm vẫn là tòa nhà đá cẩm thạch màu trắng thuộc hội học sinh - nơi Phó Ý đã quá quen thuộc.
Cậu chỉ liếc bản đồ trên ứng dụng EDSL ở trạm xe buýt một cái, rồi tự tin đi thẳng đến đó mà không cần hỏi đường.
Sớm muộn gì, cậu cũng sẽ nắm rõ mọi ngóc ngách trong học viện này.
Một người dẫn cậu lên phòng họp lớn ở tầng hai.
Bên trong đã có khá nhiều học sinh đứng thành vòng tròn, đeo cà vạt nhiều màu khác nhau, trong đó Lớp B là chiếm đa số.
Chỉ có ba học sinh Lớp A đeo cà vạt đỏ thẫm đứng đó trông rất nổi bật, rõ ràng là người nắm vai trò lãnh đạo.
Dĩ nhiên, là do Phương Tiệm Thanh không có mặt ở đây.
Tổ chuyên môn được chia làm ba nhóm: phụ trách kế hoạch, thi hành và liên lạc.
Phương Tiệm Thanh là người phụ trách chung, nên sẽ chỉ nhận báo cáo trực tiếp và đưa ra điều chỉnh nếu cần, chứ không tham dự sâu buổi họp chi tiết này.
Phó Ý đứng giữa hai học sinh Lớp B.
Không có phần giới thiệu hay trò chuyện làm quen, một học sinh Lớp A liền bật máy chiếu bắt đầu phần trình bày.
Phó Ý lập tức tập trung nhìn lên màn hình lớn phía trước.
Cậu hơi thắc mắc tại sao mọi người lại đứng họp thay vì ngồi, nhưng vì ai cũng vậy nên cậu cũng không nói gì.
Có lẽ cách này thuận tiện hơn cho việc thảo luận nhóm chăng.
Nội dung trình chiếu là thông tin cơ bản về đoàn giao lưu đến từ trường nữ sinh Thánh Tường Vi: tổng cộng khoảng 20 người, có thể sẽ thay đổi một chút.
Họ sẽ ở lại Saint Laurel trong 40 ngày, tham gia tất cả các hoạt động và chương trình học của trường, cuối cùng sẽ dự lễ tốt nghiệp và triển lãm học thuật - nơi họ sẽ chia sẻ lại những trải nghiệm và thành quả trong suốt thời gian ở đây.
Tiếp theo là phần trình bày về nơi ăn ở và lịch học của đoàn giao lưu.
Không hiểu sao, có thể do giọng điệu của người trình bày có chút ngạo mạn, Phó Ý cảm thấy có điều gì đó không ổn.
So với một buổi tiếp đón khách bình thường, cách nói của người này giống như đang bố trí cho các nữ sinh kia "mở mang tầm mắt" - đầy tính bề trên và phân biệt.
Sau phần trình bày, người đó xem như đã bàn xong phần sắp xếp cơ bản, liền nhìn quanh một vòng rồi nói hờ hững.
"Mọi người có thể bổ sung thêm ý kiến.
Bắt đầu theo chiều kim đồng hồ."
Khi đến lượt mình, Phó Ý hơi do dự, rồi cất tiếng:
"Tôi nghĩ... liệu có thể cấp tài khoản EDSL tạm thời cho các nữ sinh bên trường bạn không?
Vì rất nhiều thông báo, lịch học, chức năng tiện ích của trường đều được cập nhật qua đó.
Ví dụ như bản đồ, hay..."
Chưa nói hết câu, người kia đã cắt lời bằng một tiếng cười nhạt:
"Không phải học sinh Saint Laurel thì làm sao được dùng EDSL?
Muốn tìm đường thì trường đầy biển chỉ dẫn."
"...Nhưng như vậy sẽ hơi bất tiện cho họ."
Phó Ý cố giải thích thêm.
Không chỉ là bản đồ, mà còn là thông tin tuyến xe buýt nội viện, thời khóa biểu từng khu, lịch mượn phòng học, hoạt động ngoại khóa, chia sẻ tài liệu giảng dạy, v.v...
Tất cả đều nằm trong ứng dụng EDSL - nếu không có tài khoản thì chẳng khác nào bị "mù thông tin".
Đó là chưa kể, ứng dụng này giống như một "nền tảng quản lý trường học", tích hợp rất nhiều tính năng quan trọng.
Không có tài khoản thì việc sinh hoạt ở đây trong 40 ngày sẽ rất khó khăn.
Nhưng điều khiến Phó Ý khó chịu hơn cả chính là thái độ của cái tên Lớp S kia - như thể đang ngầm phân biệt "người trong" với "người ngoài", và coi học sinh từ trường khác là thấp kém hơn
Chỉ là một cái app thôi mà, có cần kiêu căng vậy không?
Phó Ý thầm bực bội.
Cậu vẫn cố gắng đề xuất giải pháp trung lập:
"Hay là... có thể tạo tài khoản tạm thời với quyền hạn giới hạn?
Chỉ dùng được những chức năng cơ bản thôi, như xem bản đồ hay lịch học chẳng hạn.
Dù gì họ cũng ở lại đây khá lâu..."
Người kia vẫn cười nhạt, nhưng ánh mắt thì lộ rõ vẻ khinh thường:
"Tôi thấy không cần thiết phải tiếp tục bàn về chuyện này nữa."
Không thèm nhìn Phó Ý, anh ta quay sang học sinh kế tiếp:
"Bạn tiếp theo, xin mời."
Học sinh ấy có chút ngại ngùng liếc nhìn Phó Ý, chưa kịp lên tiếng thì cửa phòng họp vang lên hai tiếng gõ nhẹ.
Một bóng người đẩy cửa bước vào.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó, lộ rõ vẻ bất ngờ.
Phương Tiệm Thanh vừa bước vào.
Gương mặt anh bình thản, ánh mắt lạnh nhạt quét một vòng khắp phòng, dừng lại ở từng người một.
"Thảo luận tới đâu rồi?"