Dưới ánh trăng lạnh lẽo, giữa vòm hoa tử đằng tím thẫm u tối, Lư Sâm đứng yên lặng.
Ánh trăng chiếu đúng lên gương mặt hắn- gương mặt ban ngày vốn đã tuấn tú đến mức người ta không dám nhìn lâu, lúc này lại trở nên sắc nét và có chút âm u, tạo ra một cảm giác... không còn thuộc về nhân loại hoàn toàn.
Hắn ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn về phía cửa sổ phòng Bạch Duy.
Nếu không phải là đám mây kia vừa trôi khỏi mặt trăng, nếu không có vệt sáng đó rọi xuống đúng lúc... thì Bạch Duy căn bản sẽ không phát hiện ra sự hiện diện của hắn.
"Anh đứng đó bao lâu rồi?"
Bạch Duy hỏi.
Lư Sâm cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Hai mươi phút."
Chiếc đồng hồ màu đen viền vàng- mới hai hôm trước thôi, ông ngoại của Bạch Duy đã lấy nó ra khỏi một chiếc hộp gỗ.
Ông cẩn thận lau từng vết bụi trên dây và mặt đồng hồ bằng một miếng vải lau kính, từng động tác đều trân trọng, rồi đeo nó lên cổ tay Lư Sâm.
Chiếc đồng hồ đó chẳng bao giờ có bụi bám.
Nó được cất trong hộp gỗ, mà chiếc hộp thì được đặt trong két sắt của ông.
Trong két là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, gia phả, và mọi thứ quý giá thuộc về nhà họ Bạch-tất cả đều nằm đó, ngủ yên trong không gian kín bưng suốt nhiều năm, như đóng băng cả vinh quang của dòng họ, chờ đợi mỗi lần đổi thay thời đại mới lại được mở ra.
"Đây là chiếc đồng hồ ông mua tặng Bạch Sư, để thưởng cho con bé vì đã đậu vào Học viện Hải quân."
Ông ngoại nói.
"Giờ cháu đã lấy Bạch Duy, thì chiếc đồng hồ này, ông giao lại cho cháu."
So với mười mấy năm trước, khi đón Bạch Duy từ cô nhi viện về nhà họ Bạch, ông ngoại đã già đi rất nhiều.
Nhưng sống lưng ông vẫn thẳng tắp, như một người lính không bao giờ có cơ hội ra chiến trường.
Lư Sâm đón lấy chiếc đồng hồ bằng hai tay, cung kính nói: "Cháu cảm ơn ông vì sự tin tưởng này."
Theo lý mà nói, Bạch Duy đáng lẽ phải choáng váng vì câu "lấy Bạch Duy"... chuyện này thật sự đã thành kết cục rồi.
Ông ngoại thật sự đã quyết định để anh cưới một người đàn ông, hơn nữa còn dùng từ "lấy".
Một ông cụ bảo thủ như ông mà lại nói ra được chữ đó... chắc chắn là điên rồi.
Nhưng thời khắc ấy, trái tim anh lại đặt ở một nơi hoàn toàn khác, nó khẽ động như kim đồng hồ vừa được lên dây, chậm rãi bắt đầu chuyển động trở lại.
Bởi vì đây là lần thứ hai trong suốt nhiều năm qua, ông ngoại nhắc đến Bạch Sư.
Bạch Duy từng nghĩ, ông sẽ nhiều lần nhắc đến mẹ anh.
Giống như lúc đầu đón anh về nhà, ông có nói một chút về mẹ anh, rồi sẽ cùng anh hồi tưởng về bà, kể về tuổi thơ, thiếu thời, niên thiếu của bà...
Anh từng nghĩ đến lúc ấy, bản thân sẽ hồi hộp.
Vì anh không chắc mình có thể nói ra những lời tưởng niệm giống như một đứa con bình thường hay không.
Lời nói của anh giống như những viên sỏi cuội méo mó- vì không tròn trịa, nên mỗi khi muốn nói ra lại mắc nghẹn trong cổ họng.
May mà những lời đó vì quá méo mó nên mắc luôn ở đấy, chẳng bao giờ thốt ra nổi.
Nhưng thực tế là suốt khoảng thời gian niên thiếu dài dằng dặc ấy, ông ngoại chưa từng nhắc lại chuyện của Bạch Sư.
Như thể bà chưa từng tồn tại, như thể trong căn biệt thự này chưa từng có người tên là Bạch Sư.
Bạch Duy nghĩ, có lẽ anh hiểu tại sao.
Trong hai năm đầu sống ở nhà họ Bạch, ông ngoại nhìn anh, thường sẽ buột miệng gọi ra một cái tên khác: "Bạch Sư..."
Rồi ngay sau đó, ông lại sửa lại: "Bạch Duy, đi lấy quyển sách kia xuống giúp ông."
Có lẽ ông ngoại là một người rất kiên cường.
Ông mất hai năm, cuối cùng cũng không còn gọi nhầm tên anh nữa.
Cũng không còn lạc giọng khi thấy bóng lưng anh trong hành lang, không còn nhầm tưởng đó là ai khác.
Lần đầu tiên ông nhắc đến mẹ anh là vào lúc Bạch Duy điền nguyện vọng đại học xong.
Ông vào phòng anh, ngồi xuống chiếc ghế mây.
Ông ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở mô hình máy bay cũ kỹ đã phủ bụi trên nóc tủ - một mô hình từ ba mươi năm trước.
Hôm đó là tiệc chúc mừng Bạch Duy đậu đại học, sau vài ly rượu, cũng là lúc Bạch Duy sắp rời khỏi Thanh Hòa, ông ngoại đột nhiên mở miệng, nhắc đến một bóng ma không còn thuộc về thời gian hiện tại.
"Khi ông còn nhỏ, cụ ông từng sở hữu một khối tài sản khổng lồ, lớn hơn những gì cháu thấy bây giờ nhiều lần.
Nhưng rồi thời đại mới đến, công nghệ phát triển, quyền lực thay đổi, tất cả đều kết thúc.
Tàu hơi nước, súng ống, chiến hạm...
đã làm cho thế hệ gia tộc cũ lung lay tận gốc.
Cụ ông từng nói: trọng trách nặng nề giờ thuộc về chúng ta.
Con trai lớn giữ nhà, con út phải gánh vác sứ mệnh khai sáng và cứu lấy dòng họ.
Nhưng cuối cùng, ông út ấy chết ngoài biển, mãi mãi không quay về."
"Bạn đồng hành của ông ấy chỉ mang về một nắm tro.
Cụ ông đặt nắm tro vào từ đường, thờ cúng mười mấy năm.
Mãi đến khi người bạn ấy sắp qua đời, mới nói thật rằng nắm tro ấy không phải của em trai ông, mà là của một thủy thủ vô danh.
Em ông không phải chết vì dũng cảm chiến đấu khai hoang, mà là bị sóng gió và sợ hãi cuốn đi ngoài khơi."
"Sau đó, ông nội và cha của ông đều là công tử ăn chơi, phóng túng đến tận xương tủy.
Họ phá tan nát tài sản gia tộc.
Ông nội thì sống trong u mê hưởng lạc, còn cha ông thì sống trong sợ hãi, dùng trò chơi, rượu chè và đàn bà để tê liệt bản thân.
Ông ta biết rõ gia đình này sắp sụp đổ, nhưng vẫn giả vờ như không biết."
"Cho đến thời đại của ông."
"Khi ấy, ai cũng ra khơi.
Họ bôn ba khắp thế giới kiếm sống, bám rễ ở nơi không thuộc về mình, ai cũng là kẻ tha hương.
Ông khi đó muốn làm hải quân.
Nhưng sau một trận sốt cao, chân phải ông bị liệt.
Ước mơ ấy, vĩnh viễn chẳng thể thực hiện được nữa."
Ông vỗ nhẹ lên cái chân gầy gò, khô quắt, "Nhưng với đàn ông mà nói, ước mơ không quan trọng.
Ông ở lại Thanh Hòa, cho dù là với một cái chân què, cũng lần lượt giành lại từng mảnh gia sản của nhà họ Bạch.
Dù ông biết rõ bên ngoài gọi ông là 'lão què'."
"Bạch Sư là con trai ông.
Là đứa con duy nhất của ông đời này.
Cũng là niềm kiêu hãnh lớn nhất."
Đôi mắt ông đục ngầu, già nua, bỗng ánh lên chút dịu dàng và hồi tưởng, "Lúc nó còn nhỏ, ông từng đứng ở ban công trên tầng, bế nó ngồi trên vai để xem máy bay bay qua bầu trời.
Ông nói với nó: ông sẽ giúp nó đi đến nơi cao nhất, xa nhất.
Đó là điều mà con trai ông sẽ làm được.
Nó cũng sẽ yêu biển, yêu tàu, vì nó là con trai ông."
"Nó là niềm kiêu hãnh của ông.
Khi học viện từ chối không nhận nó vì lý do giới tính nực cười, ông đã gọi điện cho tất cả những người ông quen.
Ông nói họ là lũ mù mắt, ngu dốt.
Con ông giỏi hơn bất kỳ ai.
Họ đã bỏ lỡ một thiên tài.
Cuối cùng, nó trở thành học sinh đầu tiên được phá lệ nhận vào trường.
Ngày nó rời nhà nhập học, cũng ở căn phòng này.
Giống y như cháu bây giờ."
Mười bảy tuổi, Bạch Duy sững sờ.
Anh nhìn quanh căn phòng đã không thay đổi suốt hơn hai mươi năm, nhìn mô hình máy bay phủ bụi, tưởng tượng về một người "con trai" tóc ngắn, có gương mặt giống mình ngồi tại chỗ này.
Ông ngoại nói: "Nhưng sau khi vào học viện, nó đã phạm một sai lầm, một sai lầm không thể cứu vãn.
Nó yêu một người đàn ông."
"Nó đứng trước mặt ông, ném từng chiếc vest ông mua cho nó lên giường.
Nó hét lên: 'Cha ơi, tại sao cha không chịu thừa nhận con là con gái của cha, không phải con trai.
Vì sao trong mắt cha chưa từng có con?' Ông chất vấn nó, nổi giận đùng đùng.
Ông hỏi vì sao nó trốn học theo người đàn ông kia, vì sao nó không chịu làm một niềm kiêu hãnh.
Nó im lặng, khóc rống lên như kẻ mất trí."
Ông ngoại nói xong.
Hoặc là, nói đến đoạn đó, ông không muốn nói nữa.
Ông ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn trần nhà, rồi lẩm bẩm: "Bạch Sư lẽ ra là cánh chim bay cao..."
"......"
"Bạch Duy, cháu sắp rời Thanh Hòa rồi.
Đại học Bắc Đô là một ngôi trường rất tốt.
Cháu phải luôn đưa ra quyết định đúng đắn.
Đừng để bản thân phải hối hận."
Và giờ, ông đem chiếc đồng hồ đó tặng cho Lư Sâm.
Một chiếc đồng hồ mà suốt đêm tâm sự ấy cũng chưa từng được nhắc đến, chưa từng trao cho Bạch Duy.
Điều này có nghĩa: ông đã công nhận Lư Sâm là người bạn đời của anh.
Mà giờ đây, chiếc đồng hồ ấy đang nằm ngay trên cổ tay Lư Sâm.
"Ngày kia là lễ cưới, nửa đêm anh đến đây làm gì?"
Bạch Duy hỏi.
"Tìm tôi à?"
Anh không kiềm chế được mà nhìn chăm chăm vào chiếc đồng hồ kia.
"Lúc đầu không phải."
Lư Sâm nói.
"Từ ngày kia trở đi, tôi sẽ là một trong hai người chủ trẻ tuổi của căn biệt thự này.
Tôi muốn nhìn kỹ nơi mình sẽ sống, những gì mình sẽ sở hữu."
"Ồ."
Bạch Duy nói, "Xem ra anh rất phù hợp ở nơi này, cũng rất hợp làm gia chủ đời kế tiếp.
Dù gì thì đam mê và hứng thú còn quan trọng hơn cả năng lực."
Trên mặt anh vô thức nở ra nụ cười hơi mỉa mai, nhưng chính anh cũng không biết- so với nụ cười ấy, thứ hiện rõ trên mặt anh nhất chính là sự mỏi mệt cùng cực.
Trước câu nói nghe thì giống lời khen, nhưng cũng có thể là mồi nổ cho một trận đối đầu, Lư Sâm chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Em có phiền nếu tôi lên lầu xem một chút không?"
Phòng của Bạch Duy ở tầng hai.
Ngay dưới ban công của anh là một cánh cửa nhỏ, dẫn lên cầu thang xoắn ốc, hiện đang bị khóa.
"Ồ."
Bạch Duy nói.
Anh lục trong ngăn kéo, lấy chìa khóa, rồi ném xuống dưới ban công.
Lư Sâm nhặt lên, tiếng khóa vang lên lách cách, rồi hắn đi qua phòng khách tầng một, bước lên cầu thang.
Bạch Duy vẫn ngồi trên ghế mây, không đứng dậy.
Anh cảm thấy mình có đủ lý do để không cần đứng lên chào vị hôn phu.
Anh rốt cuộc cũng có thể mượn "đặc quyền" của quan hệ thân mật, để làm lý do không làm những điều mình không muốn làm.
Anh không còn sức nữa- đến từng khúc xương cũng chẳng còn sức.
Lư Sâm gõ cửa phòng: "Tôi có thể vào không?"
Rõ ràng cửa mở.
Rõ ràng họ đang nhìn nhau qua khung cửa, vậy mà Lư Sâm vẫn muốn gõ cửa.
"Xin mời."
Bạch Duy cũng dùng cùng cách đáp lại.
Lư Sâm đứng giữa phòng.
Hắn ngẩng đầu nhìn khắp căn phòng của Bạch Duy.
Đây là lần đầu tiên Lư Sâm bước vào phòng anh.
Hắn nhìn quá lâu.
Đến mức Bạch Duy phải mở miệng: "Anh thấy phòng tôi thế nào?"
Anh bắt đầu thấy bực.
Tay buông thõng bên thành ghế.
Lư Sâm lịch sự nói: "Khác với tưởng tượng của tôi."
"Khác chỗ nào?"
"Lúc còn ở Bắc Đô, tôi chưa từng thấy em có hứng thú với mấy mô hình này.
Có phải đây là sở thích bí mật của em không?
Nhưng rõ ràng những thứ này đã hơn ba mươi năm tuổi."
"Là mẹ tôi để lại."
Bạch Duy nói.
"Sở thích của bà... hoặc cũng có thể là của ông ngoại tôi."
Anh đổi cách nói.
"Vừa là sở thích của mẹ em, vừa là của ông ngoại?"
Lư Sâm hỏi.
"Ừ, di truyền gia tộc."
Bạch Duy thấy câu này có một kiểu hài hước chui ra từ địa ngục.
"Tôi chỉ nghe nói huyết thống thì có thể di truyền.
Nhưng có vẻ nhà em di truyền theo kiểu khác."
Lư Sâm nói.
Nếu người đang ngồi trên ghế mây là Bạch Duy - người đã kết hôn với hắn được một năm rưỡi, anh sẽ biết câu đó của Lư Sâm là hoàn toàn chân thành.
Vì hắn là một tên mù tịt sinh học, vừa mù chữ lại còn thiểu năng.
Nhưng khi đó, Bạch Duy nhìn Lư Sâm - người đàn ông mặc vest màu be, đeo đồng hồ vàng đen, từng cử chỉ đều toát lên phong thái quý ông cổ điển, trong lòng anh chỉ trào dâng một cơn giận bị chế nhạo.
"Những tủ quần áo, bàn ghế, đồ trang trí trên tường này... nhìn sơ qua cũng phải có ít nhất ba mươi năm tuổi.
Phòng này trông không giống của em, mà giống như em đang ở ké phòng của người khác."
Lư Sâm nói, "Em không được phép thay đổi cách bài trí trong căn phòng này sao?"
"Sau khi kết hôn, chúng ta sẽ không sống ở đây.
Chúng ta sẽ dọn sang phòng chính."
Bạch Duy cắt ngang.
"Ồ, được thôi."
Lư Sâm lễ độ nói, "Tôi rất vui vì điều đó."
Bạch Duy bắt đầu thấy khó chịu thật sự.
Anh hỏi: "Còn câu hỏi nào khác không?"
"Còn một câu."
Lư Sâm nói, "Phòng chính đó, trước đây cũng từng là của một cặp đôi nào đó sống trong căn biệt thự này sao?"
Bạch Duy: "..."
"Chúng ta sẽ luôn có quyền sử dụng căn phòng đó chứ?
Hay là, khi thế hệ tiếp theo kết hôn, chúng ta sẽ bị chuyển sang phòng khác?"
Lư Sâm nói, "Em có vẻ không thích trả lời những câu hỏi của tôi lắm.
Xin lỗi nếu tôi đã khiến em thấy khó chịu."
"Anh có thể ngừng diễn kịch được không?"
Một câu nói lạnh tanh từ miệng Bạch Duy trôi ra.
Anh nhìn Lư Sâm - vị hôn phu của mình, bằng ánh mắt không thiện cảm.
Trong bộ đồ ngủ sang trọng, anh trông như một tù nhân được may đo tinh xảo.
Tù nhân ấy ngồi dưới ánh trăng.
Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, đổ lên người anh những ô sáng tối đan xen như bức tranh cổ điển bị chia ô.
Cuối cùng, anh nói: "Ngày kia là đám cưới rồi.
Tôi nghĩ chúng ta nên ngủ sớm.
Ngày mai còn phải diễn tập một lượt nữa."
"Em nói đúng," Lư Sâm nói, "nhưng tôi còn một câu hỏi."
"Gì nữa?"
Ngay khoảnh khắc đó, Lư Sâm bước tới trước mặt anh.
Hắn quỳ xuống, nâng cổ tay của Bạch Duy lên, đặt điện thoại của mình vào lòng bàn tay anh.
Trên màn hình là thông tin tra vé tàu.
Một chuyến tàu du ngoạn mang tên "Ánh Trăng" sẽ khởi hành sau ba tiếng nữa.
"Tàu xuất phát từ Thanh Hòa, kết thúc ở Tuyết Hồ.
Tuyết Hồ có sân bay quốc tế lớn nhất tỉnh.
Mỗi ngày có hàng trăm chuyến bay đến và đi.
Riêng chuyến bay đến Hà Lan ngày mai đã có tận năm chuyến.
Chúng ta có thể đi bất cứ đâu từ đó.
Em muốn đi cùng tôi không?"
Lư Sâm siết lấy ngón tay Bạch Duy, đưa nó chạm lên màn hình.
"..."
"Tôi nghĩ cả tôi và em đều chưa sẵn sàng cho lễ cưới.
Nhưng chúng ta có thể đến Tuyết Hồ trước.
Tàu Ánh Trăng chạy chậm, phải mất tám tiếng mới tới nơi, nhưng đổi lại rất êm.
Em có thể ngủ thêm một chút trên tàu."
"..."
"Chúng ta có thể đặt phòng khách sạn ở Hà Lan để nghỉ ngơi.
Sau đó bàn xem sau kết hôn sẽ định cư ở đâu.
Chúng ta sẽ mua một căn nhà - một căn có thể sống vài chục năm, thậm chí cả trăm năm.
Thích ở phòng nào thì ở phòng đó.
Dù con cái có đòi phòng lớn, chúng ta cũng không nhường.
Chỉ cần người ta bước vào nhà, sẽ biết ngay phòng nào là của chúng ta."
"..."
"Em đồng ý không?
Trên đường đi, Thanh Hòa sẽ là nơi non xanh, đến Tuyết Hồ có lẽ là tuyết trắng.
Nhưng chúng ta sẽ không thấy buồn.
Nhiều nghệ sĩ thích đi chuyến tàu này, họ sẽ kéo vĩ cầm lúc tàu băng qua núi tuyết.
Khi ấy chúng ta có thể gọi một ly sâm panh."
"..."
"Phía sau vườn có một chiếc xe nhỏ màu đen.
Chúng ta có thể đi từ cổng sau.
Từ đây đến ga tàu mất hai tiếng.
Thay đồ mất ba mươi phút.
Dọn đồ mất hai mươi phút.
Ra xe mất sáu phút."
"..."
"Tức là em còn bốn phút, hay 240 giây để quyết định... liệu có muốn trong đêm dài này, cùng tôi..."
...Lên tàu, ngắm cối xay gió, rời khỏi Thanh Hòa.
Bạch Duy không nói gì.
Anh rụt đầu vào cổ áo.
Lư Sâm vẫn nắm lấy ngón tay anh, nhẹ nhàng áp lên nút "mua vé".
Những ngón tay dài mảnh của Bạch Duy run rẩy, khớp xương rõ ràng, nhưng vẫn vững chãi như thiên thạch - không cong, không ấn xuống.
"Được thôi."
Lư Sâm nói.
Hắn buông tay, đứng dậy: "Gặp lại em sau sáu tiếng.
Tôi tin chúng ta sẽ có một buổi lễ thành công.
Tôi cũng rất mong được thấy em trong bộ vest trắng."
Hắn khép cửa, đi xuống lầu.
Đứng dưới cửa sổ phòng Bạch Duy, hắn lại dừng bước, nhìn làn sương mờ dâng lên từ rừng cây phía xa.
Cả tòa biệt thự, những dãy núi và dân cư dưới chân núi, giờ đây đều sẽ thuộc về hắn.
Nhưng đúng lúc đó, hắn nghe thấy sau lưng có tiếng sột soạt.
Lư Sâm quay lại.
Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn mở to mắt: "Trời ơi, Bạch Duy...
đừng mà..."
Bạch Duy xách vali nhỏ, nhảy thẳng từ ban công tầng hai xuống.
Anh nhanh nhẹn như mèo, chỉ mặc áo hoodie và quần jeans, giống hệt sinh viên đại học.
Đáp đất nhẹ nhàng, anh ngẩng đầu, hất tóc mái màu nâu nhạt ra sau.
Anh nói: "Anh tính sai rồi.
Thay đồ và dọn đồ chỉ mất mười phút."
Lư Sâm: "Vậy chúng ta bây giờ..."
"Anh cần bao lâu để thu dọn?"
Bạch Duy nói, "Tôi chờ anh trên xe."
Anh tìm được chìa khóa xe, ngồi vào ghế phụ chiếc xe đen.
Từ xa anh thấy Lư Sâm cũng bước đến.
Lư Sâm cầm vô lăng, Bạch Duy dùng điều khiển mở cổng sắt.
Trong đêm tối yên ắng, hai kẻ vốn dĩ ngày mai sẽ là tâm điểm lễ cưới, lái chiếc xe thường dùng để đi chợ, rẽ ra từ cổng phụ, rời khỏi tòa biệt thự lẽ ra thuộc về họ.
Xe lao đi vun vút, cả hai đều không ngoảnh lại.
Lư Sâm lên tiếng: "Tôi chợt nghĩ đến..."
"Nghĩ gì?"
Bạch Duy nhanh chóng hỏi, như thể giữa họ chưa có sự tin tưởng tuyệt đối.
"Tôi nghĩ chúng ta sẽ đến ga sớm bốn mươi phút.
Trong thời gian đó, chúng ta nên làm gì?"
"Đừng nghĩ nhiều.
Đến trạm xăng đã, sau đó mua chút đồ cần thiết trên tàu."
Bạch Duy nói.
Họ dừng trước một cửa hàng tiện lợi sáng choang.
Bạch Duy đổ xăng, Lư Sâm vào mua đồ.
Lúc trở ra, hắn xách hai túi to.
"Coca, khoai tây chiên, bắp rang, chocolate với kẹo."
Lư Sâm nói, "Chúng ta có thể vừa đi vừa ăn nhâm nhi."
Bạch Duy: "Thôi đi.
Tôi không ăn đồ không lành mạnh."
Họ quăng mấy túi đồ ra ghế sau, tiếp tục lái xe.
Xe bon bon trên đường núi quanh co, xuyên qua rừng rậm tối đen, ánh đèn xe là thứ duy nhất rọi sáng phía trước.
Dưới bầu trời tím hồng mờ đục, Lư Sâm nói: "Em yêu à, anh không ngờ em thu dọn nhanh vậy."
Bạch Duy đáp: "Nếu anh chỉ mang theo giấy tờ tùy thân, hộ chiếu và thẻ ngân hàng, anh cũng có thể đi rất nhanh.
Còn anh?"
"Tôi cũng thế.
Nhưng tôi để lại hai thứ."
"Tôi để lại một mảnh giấy."
Một lúc sau, Bạch Duy nói.
"Tôi cũng để lại một mảnh ghi chú - cho ông của em.
Ngoài ra, còn một món nữa."
Bạch Duy nghi hoặc.
Lư Sâm giơ cổ tay lên.
Trống không.
Chiếc đồng hồ đã được hắn để lại trên bàn trong phòng.
Phía xa, bầu trời càng lúc càng hồng.
Bình minh Thanh Hòa đang đến gần.
Họ chạy xe qua đường núi gập ghềnh, Lư Sâm hỏi: "Chúng ta như hai tên tội phạm bỏ trốn vậy.
Gia đình em có cho người đuổi theo không?"
Bạch Duy chỉ mở nhạc xe.
Kết nối điện thoại, bật bài "Heroes" của David Bowie.
🎶 I, I will be king
And you, you will be queen
Though nothing will drive them away
We can beat them, just for one day. 🎶
Họ lái xe ba tiếng đến ga tàu Ánh Trăng.
Khi trời vừa sáng, cả hai đã bước lên chuyến tàu phả khói trắng kia.
"Ê!
Là hai người kia đó!"
Một ông già ở ga hét với người bên cạnh, "Chính là hai đứa nhỏ kia - một đôi tình nhân.
Đến rất sớm, chắc là khách đầu tiên vào phòng chờ hôm nay."
"Chúc hai người có một chuyến đi vui vẻ."
Nhân viên tàu mỉm cười.
Bạch Duy nhét điện thoại vào túi quần.
Lư Sâm cũng vậy.
Họ đều cảm thấy khi bước lên tàu, bước chân có hơi lưỡng lự.
Nhưng họ vẫn bước lên.
Tàu rung nhẹ rời ga.
Có lẽ chỉ nửa tiếng nữa, hoặc là ngay lúc này, mọi người trong biệt thự sẽ phát hiện ra hai nhân vật chính của lễ cưới đã biến mất.
Họ không mang theo thứ gì trong căn nhà đó, ngoại trừ nhau - và chính mình.
Người trong nhà sẽ điên cuồng gọi điện, nhưng chẳng ai bắt máy.
Bạch Duy thấy sợ, thấy đau, thấy nặng lòng.
Rồi thấy tê dại, thấy đầu óc đặc quánh.
Nhưng anh ngồi một bên khoang, còn Lư Sâm ngồi đối diện.
Cuối cùng, anh có thể nhắm mắt, giả vờ đã ngủ.
Rất nhanh sau đó, anh thật sự ngủ thiếp đi.
Tàu lướt qua thảo nguyên xanh mướt, băng qua tuyết trắng ngập trời.
Ba giờ lái xe, tám giờ tàu, bảy giờ máy bay đến Hà Lan.
Tổng cộng mười tám tiếng - nhưng suốt đoạn đường đó, Bạch Duy chưa từng quay đầu.
Lư Sâm cũng thế.
...
Bây giờ, họ đang ngồi trong một căn nhà nhỏ ở trấn Tuyết Sơn.
Vẫn là đối mặt nhau.
"Em tưởng ít ra anh cũng biết chúng ta đang đi đâu."
Bạch Duy nói.
"Ừm... anh tưởng em biết em muốn đến chỗ nào."
Lư Sâm đáp.
Hai người lặng đi rất lâu.
Chỉ có gió lướt qua dưới cửa sổ, làm hoa hồng khẽ rung rinh.
"Đoạn này anh định viết thế nào?"
Bạch Duy hỏi.
"Em muốn anh viết thế nào?"
Lư Sâm thật lòng hỏi lại.
"Tuần trăng mật chúng ta đi nhiều nơi rồi mà, cứ viết đúng sự thật thôi."
Bạch Duy nói, "Cũng không còn gì để tô vẽ nữa."
Anh chống cằm, muốn chợp mắt một lát.
Lư Sâm nói: "Nhưng em dường như không tập trung, nhất là sau khi quản gia gọi điện.
Ông ấy nói với em rằng ông ngoại em đang loan tin em bệnh nặng, nên hủy hôn lễ."
"..."
"Anh tưởng cuộc gọi từ quản gia sẽ khiến em nhẹ nhõm.
Dù sao cũng không phải ông ngoại em gọi.
Nhưng có vẻ..."
"Chính vì người gọi là quản gia, nên em mới thấy đau lòng hơn."
Bạch Duy nói.
"Lúc đó em hối hận sao?
Muốn quay về không?"
Lư Sâm lại hỏi.
Lần này, Bạch Duy im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh nói: "Không."
"Không có...
Rốt cuộc anh đang cố bịa chuyện, hay đang mượn cớ này để dò hỏi em thật ra nghĩ gì?"
Bạch Duy bắt đầu thấy bực, "Ở mọi giai đoạn trong đời em luôn hả?"
Lư Sâm: "Ờm, được rồi, ta bỏ qua khúc đó đi.
Hành trình của chúng ta kết thúc ở Napoli, vì một 'sự cố nho nhỏ'...
Sau đó thì ta cùng bay về nước."
Cảnh tượng đầu đạn bay lạc nổ tung đầu Lư Sâm lại hiện lên trong đầu Bạch Duy.
Ngay trước khoảnh khắc ấy, anh vốn định chất vấn Lư Sâm chuyện giả mạo học vấn, bịa đặt đủ thứ quá khứ hoành tráng.
Sau mấy ngày du lịch, anh đã gom đủ dữ kiện, đầy tự tin là có thể ép được Lư Sâm đến chân tường.
Cho đến khi một viên đạn không biết từ đâu tới nổ tung cái đầu của Lư Sâm như dưa hấu chín rụng.
Vậy mà giờ Lư Sâm còn dám gọi đó là "sự cố nho nhỏ"?!
Lư Sâm: "Về tới sân bay trong nước rồi thì chúng ta đến Nam Đô...
Em ở Nam Đô bận rộn thế nào?
Có quen ai mới không?"
Bạch Duy rốt cuộc cũng đứng dậy.
"Đủ rồi.
Mấy lời bịa hôm nay tới đây thôi, em mệt rồi."
Anh nói.
Lư Sâm: "Nhưng anh nhớ là bạn thân của em, thanh mai trúc mã Lý Nguyện đã nhờ một cậu bạn giàu có khác rủ em đi ăn, hỏi thăm tình hình của em.
Hai người làm quen như thế.
Rồi người đó dính lấy em không rời..."
"Anh cũng dính em như sam còn gì?"
"Sao giống được?
Anh là chồng em cơ mà."
Lư Sâm nói đầy tự hào.
Bạch Duy: ......
"Bịa đủ rồi đấy!"
Bạch Duy bực mình, "Em đi ngủ đây!"
Anh quay lưng bỏ đi, nhưng Lư Sâm vẫn không chịu yên: "Em yêu, anh nghe người ta nói, em đã xảy ra mâu thuẫn với nhà xuất bản cũ ở Nam Đô.
Sau đó lại liên hệ với một tập đoàn xuất bản khác.
Rồi hình như có trục trặc trong hợp đồng?
Rồi em rơi vào tình huống không bên nào giải quyết xong, quyền lợi mập mờ...
Em kể anh nghe được không?"
Cơ thể Bạch Duy ngay lập tức căng cứng.
Anh bám chặt lấy khung cửa: "Ai cho anh đi điều tra mấy chuyện đó hả?!"
Lư Sâm: "Anh chỉ muốn giúp em thôi.
Nếu chuyện đó là do hợp đồng bất công, người ta sẽ không bàn tán sau lưng em nữa."
"Không liên quan gì đến anh cả!
Đừng có lo chuyện bao đồng!"
Bạch Duy giật mạnh cửa đóng sầm lại, giận dữ bước vào phòng ngủ.
Cửa phòng cũng va vào khung một tiếng lớn.
Lư Sâm vẫn ngồi lại trong phòng làm việc, chớp mắt chậm rãi.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy Bạch Duy nổi giận đến thế.
Nửa tiếng sau, hắn quay lại giường.
Bạch Duy đã thay đồ ngủ, nằm trong tấm chăn nhung màu rượu vang, nhắm chặt mắt như thể đã ngủ.
Lư Sâm cũng nằm xuống bên cạnh, giữa hai người còn cách nhau ba ngón tay.
"Em yêu, anh đã viết xong bản nháp rồi."
"......"
"Phần Nam Đô anh không viết.
Để anh đọc lại những gì mình từng trải qua trước đó."
Năm đầu tiên quen nhau, chúng ta cùng đi du lịch bằng tàu biển.
Khi em đến thành phố Hắc Cảng, em không hoang mang, không đơn độc, không bị quá khứ bỏ rơi.
Vì đã có một người vì lòng biết ơn, cùng em đi qua từng ngõ ngách của Hắc Cảng.