Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM/DONE] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt - Tinh Thất

[Đm/Done] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt - Tinh Thất
[CP Phương x Đào] Dãy Đại Hưng An và Biển Cả (3).


Nhưng sau đó, chúng tôi không đi Nam Cực nữa.

Đừng nói đến Nam Cực, ngay cả Nam Hải chúng tôi cũng không thể đi được.

Đừng nói đến Nam Hải, ngay cả lần cuối cùng tôi cũng không thể gặp lại Tiểu Đào.

Sau hơn mười năm sống cùng nhau, cả tôi và Tiểu Đào đều đã ngoài ba mươi.

Hai người đàn ông ngoài ba mươi tuổi mãi không kết hôn, mãi sống cùng nhau thì thật khó tránh khỏi những lời bàn tán và suy nghĩ từ người đời.

Không biết từ đâu mà có người biết được: Tiểu Đào thực ra không phải em trai tôi, em ấy đến từ Đại Hưng An Lĩnh, là người tôi gặp khi xuống nông thôn.

Có vẻ như chuyện này bắt đầu lan ra từ nhà máy.

Không lâu sau, Tiểu Đào nói với tôi rằng em bị nhà máy yêu cầu nghỉ việc không lương.

Nhà máy xe đạp làm ăn không tốt, không đủ khả năng trả lương, nên phải có người rời đi.

Nhưng ai cũng muốn giữ chỗ của mình, chẳng ai chịu tự nguyện ra đi.

Tôi luôn cố không nghĩ xấu về người khác, nhưng khi mọi ác ý đều đổ lên Tiểu Đào, tôi cảm giác cả nhà máy đều là những kẻ xấu xa.

Người mất việc là Tiểu Đào nhưng người buồn bã lại chính là tôi, và người cần được an ủi cũng là tôi.

Tiểu Đào nấu cho tôi một bàn đầy món ngon, nói: "Thầy Phương ơi không sao đâu, em có thể tìm được việc khác mà."

Tôi nói: "Nếu không tìm được việc, tôi sẽ nuôi em suốt đời."

"Được rồi."

Tiểu Đào cười, mắt cong như trăng lưỡi liềm, "Thầy Phương, là anh nói đó nha."

Tôi thật sự đã có ý định như vậy, nuôi em suốt đời cũng chẳng sao.

Dù sao thì chúng tôi chỉ là một nhà hai người, ba bữa cơm, bốn mùa, cũng chẳng tốn bao nhiêu.

Nuôi em suốt đời.

Tiểu Đào, tôi đã nói vậy.

Nhưng tôi đã thất hứa.

Chiều hôm đó, họ xông vào nhà tôi, dùng những lời lẽ đe dọa, dùng công cụ tra tấn tôi.

Họ gọi tôi là "thỏ", nói tôi ghê tởm.

Những năm qua, tôi đã nghe về nhiều người cùng hoàn cảnh bị bắt.

Những người từng vào nơi đó đều nói rằng đó là nơi còn đáng sợ hơn cả địa ngục.

Tôi không sợ, thậm chí còn cảm thấy may mắn.

May mắn vì khi họ xông vào, Tiểu Đào không có ở nhà.

Trong trại giam, họ nói sẽ đưa "chồng" tôi đến trường để làm những chuyện bậy bạ, nói trường sẽ đuổi việc tôi.

Họ ép tôi khai tại sao lại thích đàn ông, hỏi "gian phu" của tôi ở đâu.

Tôi nói tôi không thích đàn ông, các người bắt nhầm người rồi.

Sau đó họ ép tôi phải chỉ ra một người phụ nữ, nếu tôi không làm, họ sẽ dùng điện giật tôi.

Tôi đau đớn, nhưng vẫn phối hợp với mọi yêu cầu.

Tôi giả vờ bình thường, chỉ cần có thể bảo vệ Tiểu Đào, chỉ cần có thể sớm ra ngoài gặp được Tiểu Đào, họ bảo tôi làm gì tôi đều làm.

Nhưng.

Nhưng họ lại nói ra tên của Tiểu Đào, nói người này chính là "gian phu" của tôi phải không?

Bọn họ cũng sẽ bắt em ấy vào.

Tôi nói không phải vậy, tôi điên cuồng van xin quỳ xuống trên nền đất lạnh và cứng.

Tôi nói, các người thả tôi đi, tôi sẽ đưa các người tiền, rất nhiều rất nhiều tiền."

Họ nói "được" nhưng vẫn không thả tôi.

Họ vẫn đe dọa sẽ bắt Tiểu Đào, vẫn dùng những lời lẽ thô tục để sỉ nhục tôi và Tiểu Đào, đùa cợt một cách ác ý và coi đó là điều đáng tự hào.

Những ngày sau đó, tôi không gặp được Tiểu Đào.

Tôi không biết họ có đến nhà bắt em không, cũng không biết em có ổn không.

Chỉ có một lần, họ nói với tôi: "Người của mày cứng đầu thật đấy, ép bọn tao dùng biện pháp mạnh phải không?"

Tôi không sợ điện giật, không sợ bị sỉ nhục, thậm chí không sợ mất việc ở trường.

Tôi chỉ sợ Tiểu Đào phải chịu khổ.

Tiểu Đào, Tiểu Đào của tôi, em có sao không?

Họ có làm gì em không?

Tôi van xin họ, cầu xin họ đừng làm khó Tiểu Đào.

Tôi nói, tất cả là lỗi của tôi, là tôi mù quáng ép buộc em ấy.

Em chỉ là người bình thường, xin đừng bắt em ấy nữa!

Không ai đáp lại, không ai chú ý đến tôi.

Tôi lại mơ thấy Đại Hưng An Lĩnh, mơ thấy biển cả, mơ về hàng vạn năm sau khi biển cả thực sự tràn vào Đại Hưng An Lĩnh, tôi và Tiểu Đào sẽ mãi mãi sống trong đó.

Nhưng khi tỉnh dậy, tôi vẫn nằm trong trại giam lạnh lẽo lẻ loi một mình.

Rồi một ngày nọ, họ đột nhiên thả tôi ra.

Tôi không hiểu vì sao.

Họ nói sẽ bắt Tiểu Đào nhưng tôi cũng không được gặp em ấy.

Điện giật dường như khiến tôi mất đi khả năng phán đoán cơ bản, nếu không thì tại sao khi tôi vội vã chạy về nhà lại không thấy Tiểu Đào khỏe mạnh, vui vẻ?

Chiếc chăn bông chúng tôi đắp giờ trở thành một đống bông, vương vãi khắp các góc trong nhà.

Vỏ chăn đã mất tích.

Sợi dây đã được buộc thành một sợi dài quấn quanh thanh sắt treo đồ trên trần ban công, đỡ lấy cơ thể Tiểu Đào yêu quý của tôi.

Tiểu Đào lớn lên giữa núi rừng, từ nhỏ đã chạy nhảy dưới ánh mặt trời, làn da màu lúa mì khỏe mạnh mà tôi rất thích, luôn muốn hôn lên.

Tôi trắng hơn em một chút.

Em luôn ghen tị nói rằng mùa đông năm nay nhất định sẽ chăm sóc da để trắng hơn tôi.

Nhưng giờ đây, em thật sự trắng hơn tôi, trắng hơn rất nhiều.

Trắng bệch, không còn chút sắc máu, ngay cả màu môi cũng tái nhợt.

Tôi ôm em xuống, bàn tay run rẩy chạm vào cơ thể em.

Trên làn da quen thuộc ấy giờ đây đầy những vết thương chằng chịt.

Là những người kia đánh phải không?

Tiểu Đào sợ đau lắm, em ấy luôn vậy.

Một mình em làm sao có thể chịu đựng được?

Tiểu Đào sợ đau, khi hai chân em chỉ chạm vào không khí, làm sao em có thể chịu được cảm giác ấy?

Tôi vuốt ve khuôn mặt em giống như bao đêm ngày trước.

Mỗi lần tôi vuốt ve, mắt em sẽ nheo lại như một chú cún con, cong cong, trông rất thoải mái, rất thích tôi làm vậy.

Nhưng bây giờ đôi mắt ấy không còn cử động nữa.

Sao lại không cử động?

Em cử động đi, Tiểu Đào, em cử động đi.

Tôi còn muốn đưa em đi xem biển phương Nam, còn muốn đưa em đến Nam Cực mà.

Nếu em không cử động, chúng ta làm sao có thể đi được?

Tiểu Đào.

Tiểu Đào của tôi.

Sao em không trả lời tôi?

Em vốn nhiệt tình như vậy sao bây giờ lại lạnh lẽo đến thế?

Nước mắt của tôi rơi xuống người em, nhưng ngay cả nước mắt ấy cũng như đông cứng lại.

Ngày hôm sau, tôi đến trường.

Trước khi chết, tôi cũng không biết mình có thật sự muốn chết hay không.

Tôi muốn tranh thủ một chút công bằng cho tôi và Tiểu Đào.

Nhưng thực tế, tôi mới nhận ra khi định kiến đã trở thành chủ nghĩa chính thống thì công bằng thật sự không thể tồn tại.

Khi tôi rơi xuống từ mái trường, tôi cảm nhận được rất nhiều gió.

Khoảnh khắc đó ngắn ngủi nhưng cũng kéo dài vô tận.

Tôi nhìn thấy mùa hè năm 1975, nhìn thấy Tiểu Đào dẫn tôi lên núi Đại Hưng An Lĩnh, nhìn thấy chúng tôi cùng thổi chung một làn gió, từ đó hoà vào cùng một nỗi đau.

Tôi nhìn thấy đôi mắt cong cong của em, đầy sức sống và thương yêu.

Tôi chạy theo em gọi: "Tiểu Đào ơi, đợi tôi với, đừng đi nhanh thế."

Nhưng tôi không thể nói được nữa.

Tuyết trên mặt đất lạnh lẽo biết bao, ngay cả máu của tôi chảy xuống cũng không đủ để làm tan chảy chúng.

Tuyết ở Nam Cực có lạnh như thế này không nhỉ?

Tiểu Đào ơi, kiếp sau chúng ta gặp nhau ở Nam Cực nhé.

Không, vẫn là đừng có kiếp sau.

Tôi không đành lòng để em phải chịu thêm khổ đau trên thế gian này nữa.

Tiểu Đào ơi, xin lỗi em.

Nếu em vẫn ở lại Đại Hưng An Lĩnh, liệu em có thể sống đến trăm tuổi chăng?

---

Sau đó.

Rồi sau của sau đó nữa.

Gió vẫn miệt mài luồn qua những dãy núi ở Đại Hưng An suốt hàng chục năm, nước biển không ngừng vỗ về bờ cát qua biết bao đêm ngày.

Từ hơi thở của gió đến dòng chảy của đại dương đều là hành trình từ Bắc bán cầu để đến với Nam bán cầu.

Cửa của căn cứ đội nghiên cứu Nam Cực vang lên tiếng gõ.

Trợ lý mở cửa, quay vào bên trong gọi lớn: "Thầy Phương, có hai nhà thám hiểm nói họ bị lạc đường, xin được tá túc qua đêm.

Được không ạ?"

"Được, để họ vào đi."

"Xin mời vào, xin mời vào!

Để tôi giới thiệu, đây là giáo sư Phương đến từ Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia.

Tôi là nghiên cứu sinh kiêm trợ lý của thầy, họ Trương.

Các bạn xưng hô thế nào nhỉ?"

Cô gái đi đầu lên tiếng: "Tôi và anh trai đến đây chơi.

Thầy Phương, anh Trương, tôi thật sự khâm phục hai người có thể ở đây lâu như vậy, chỗ này lạnh chết đi được!

Anh trai tôi cứ nhất quyết muốn đến, tôi không hiểu anh ấy nghĩ gì, thật hết cách!"

"Vậy à?

Giống thầy Phương thật đấy.

Thầy từng kể với chúng tôi thầy cũng không biết vì sao từ nhỏ đã có một tình cảm đặc biệt khó lý giải với Nam Cực nên quyết định đến đây nghiên cứu.

À đúng rồi, vẫn chưa biết hai bạn xưng hô thế nào?"

"Ôi!

Xin lỗi, chúng tôi họ Đào."

Người đang rót nước tay khẽ run, quay lại nhìn.

Người vừa bước vào khựng lại, ngẩng đầu lên.

Hai người dù chưa từng chạm mặt nhưng sao lại thấy thân thuộc đến lạ.

Cảm giác muốn lao đến ôm chặt lấy nhau dâng lên mãnh liệt thật khó lý giải.

Người đang rót nước chậm rãi bước tới, ngập ngừng nói: "Tôi có cảm giác đã gặp em ở đâu đó."

Người vừa bước vào chẳng hiểu vì sao lại buột miệng thốt lên: "Khi đó họ nói với em rằng anh đã chết.

Thế nên em đã đi theo anh."

---Hết---

【Tác giả có lời muốn nói】

Cuốn sách này đến đây là kết thúc, cảm ơn mọi người đã đồng hành!

Editor: Lại thêm một miền dấu yêu nữa kết thúc, cảm ơn các bạn đã ghé thăm và đồng hành cùng mình.

Xin gửi lời tốt đẹp nhất đến những người yêu và được yêu. 🤍
 
[Đm/Done] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt - Tinh Thất
[Weibo] Q&A Dã Kim


Editor: Phần này được tác giả đăng trên Weibo vào ngày 16/3 - sinh nhật của Dương Kim.

Q: À dù sao thì tôi mời hai người đến phỏng vấn 100 câu hỏi tương tác của cặp đôi mà không có lý do rõ ràng!

Hôm nay cũng là sinh nhật của Dương Kim, trước tiên chúc Dương Kim sinh nhật vui vẻ!

Dã: (Nghiêng đầu nhìn Dương Kim, ghé lại hôn một cái) Sinh nhật vui vẻ.

Kim: (Cúi đầu, đẩy kính, lén nhìn, nhỏ giọng) Đang ở ngoài đó...

Dã: (Nghi hoặc) Thì sao?

Chỉ là hôn một cái thôi mà, bọn họ còn ước gì chúng ta trực tiếp làm ——

Kim: (Bịt chặt miệng Dã) Anh đừng nói nữa...!

Q: Hehe hehe, vậy chúng ta bắt đầu nhé!

Hai người xưng hô với nhau như thế nào?

Kim: Chỉ là...

"Lương Dã" thôi.

Dã: Em chắc chứ?

Kim: (Mặt đỏ) Đúng vậy.

Dã: Ở trên giường em thích gọi anh là "chồng ơi" lắm mà, câu tiếp theo đi.

Q: Này này Dã, anh vẫn chưa trả lời đấy!

Dã: Tôi gọi em ấy nhiều cách lắm, chủ yếu là gọi tên.

Khi em giận dỗi tự nhốt mình thì tôi gọi là "bé thỏ ngoan ngoãn mở cửa ra nào", khi em ngủ nướng không chịu dậy thì gọi là "bé heo", cũng từng gọi là "đồ ngốc".

Ừm, tôi còn rất thích gọi em là "học sinh ngoan".

Q: Còn trên giường thì sao?

Dã: Học sinh ngoan.

Kim: (Nhỏ giọng) Rõ ràng còn một cái nữa...

Dã: (Cười, kéo người lại hôn một cái) Bé cưng.

Q: Được rồi được rồi, câu tiếp theo ——

Kim: Tôi muốn bổ sung.

Q: Gì cơ?

Kim: Anh ấy là đồ đáng ghét, chỉ cần anh ấy trêu tôi là trong lòng tôi sẽ thầm gọi anh ấy là đồ đáng ghét.

Lương Dã chính là đồ đáng ghét...!

Q: Được được được, vậy "đồ đáng ghét" và "học sinh ngoan" thích được đối phương gọi mình như thế nào nhất?

Dã: Tôi thích em ấy gọi là "chồng".

Kim: ...Nhất định phải nói ra sao?

Q: Ừm!

Kim: Học sinh ngoan...

Dã: (Cười mãn nguyện)

Q: Ở nhà ai là người nấu ăn?

Kim: Anh ấy.

Dã: Em ấy nấu ăn nguy hiểm lắm, nào là bị cắt tay, bị dầu bắn, tôi xót lắm.

Q: Nếu có thời gian rảnh, hai người thích làm gì cùng nhau nhất?

Kim: Cùng anh ấy cuộn tròn ở nhà ngủ.

Dã: Gần đây tôi muốn dẫn em ấy đi tập thể dục, nhưng mà hình như em không muốn lắm (cười).

Q: Nếu có kế hoạch du lịch, hai người muốn đi đâu nhất?

Kim: Đi đâu với anh ấy cũng được, nhưng thích nhất là cuộn tròn ở nhà.

Dã: (Cười) Thật ra tôi khá thích đi du lịch, nhưng bé thỏ nhỏ lúc nào cũng cảm thấy ở nhà mới có cảm giác an toàn, vậy thì tùy em ấy vậy.

Kim: Chẳng phải đã nói là dịp 1/5 sẽ lái xe đi Tây Bắc chơi sao?

Dã: Ừm, bé thỏ không thích ra ngoài cũng đã đi với anh rất nhiều nơi rồi, bé thỏ rất yêu anh à nha.

Q: Nếu nuôi một con vật cưng, hai người muốn nuôi gì?

Dã: (Trả lời ngay lập tức) Thỏ.

Dã: Nhưng thôi vậy, trong nhà đã có một bé thỏ rồi, nuôi thêm lại sợ ai đó ghen.

Kim: Anh nói cứ như em rất hay ghen ấy...

Dã: (Giả vờ ngạc nhiên) Chẳng lẽ em không phải sao?

Q: Cảm thấy đối phương giống con vật gì?

Dã: (Cười) Cái này thì không cần nói nữa rồi.

Kim: (Suy nghĩ) Anh ấy chẳng giống con gì cả, anh ấy chỉ giống chính anh ấy thôi.

Q: Thích điểm nào ở đối phương?

Dã: Tất cả.

Kim: Tất cả.

Q: Hãy nói ba đặc điểm khiến bạn rung động nhất ở đối phương.

Dã: Đẹp trai, thông minh, kiên trì, biết làm nũng, đáng yêu...

Tôi còn có thể nói một trăm đặc điểm nữa, có muốn nghe tiếp không?

Kim: Em đâu có làm nũng đâu.

Dã: Bây giờ em đang làm nũng đấy.

Kim: ...Hả?

Q: (Cười dịu dàng) Kim Kim, bạn hãy nói ba đặc điểm khiến bạn rung động nhất ở Dã đi.

Kim: (Suy nghĩ, im lặng, do dự)

Kim: Không biết nói cụ thể thế nào, dù sao thì... anh ấy cái gì cũng tốt, anh ấy là người tuyệt vời nhất trên thế giới.

Dã: (Ghé lại hôn một cái)

Q: Lần gần đây nhất hai người hôn nhau là khi nào?

Dã: (Cười) Vừa nãy.

Q: Ôi trời, vậy hai người hôn nhau thường xuyên lắm nhỉ?

Dã: (Ghé qua hôn thêm một cái)

Dã: (Nhún vai, ra vẻ bất đắc dĩ)

Q: Ai là người hay mua quần áo cho đối phương nhất?

Thấy đối phương hợp với phong cách nào nhất?

Dã: Em ấy mua nhiều hơn, em ấy làm thiết kế mà, gu thẩm mỹ tốt.

Kim: Ừm.

Anh ấy vai rộng, cao ráo, thuộc kiểu mặc gì cũng đẹp...

Khi đi làm thường mặc vest, còn lúc bình thường tôi thích mua cho anh ấy áo khoác workwear, quần cargo...

Kết hợp với tóc húi cua siêu ngầu luôn...

Anh ấy đặc biệt hợp với màu nâu đậm, màu đen cũng đẹp.

Dã: (Ngạc nhiên) Hóa ra trong mắt em anh lại đẹp trai đến thế.

Kim: (Cúi đầu, tai đỏ lên)

Q: Dã vẫn chưa nói Kim Kim hợp với phong cách nào nhất đấy?

Dã: Em ấy mặc gì cũng đẹp, không mặc là đẹp nhất.

Kim: ...Lương Dã, anh đừng nói nữa.

Q: Chuyện gần đây nhất khiến hai người cảm thấy đặc biệt hạnh phúc?

Dã: Được tổ chức sinh nhật cho em ấy.

Kim: Được anh ấy tổ chức sinh nhật.

Q: Vào sinh nhật đối phương, hai người sẽ chuẩn bị những gì?

Dã: Chúng tôi rất để ý đến cảm nhận của nhau, sẽ hỏi trước xem đối phương có muốn gì không, tránh trường hợp tặng quà mà đối phương không thích.

Sinh nhật mà, quan trọng nhất là chủ nhân bữa tiệc vui vẻ.

Kim: Ừm.

Q: Nghe có vẻ rất thực tế và biết cách tận hưởng cuộc sống ha!

Vậy hai người thích nhận quà gì nhất?

Kim: Tôi thích anh ấy cùng tôi đi làm một số việc, ví dụ như xem triển lãm mỹ thuật, triển lãm kiến trúc...

Dã: Tôi thích những món quà thực dụng.

Như năm ngoái, vì mùa mưa ở Thượng Hải quá ẩm ướt, quần áo phơi mãi không khô, nên tôi đã xin một chiếc máy sấy quần áo.

Q: Những dịp lễ đặc biệt, ví dụ như ngày Valentine, hai người sẽ tặng quà gì?

Kim: Giống như trên, sẽ hỏi ý kiến đối phương trước.

Dã: Khụ khụ, nhưng nếu là Valentine thì sẽ có hoạt động đặc biệt ——

Kim: (Bịt chặt miệng Dã)

Q: Nếu vì công việc mà hai người phải yêu xa, sẽ thể hiện nỗi nhớ nhau như thế nào?

Dã: Gọi điện thoại, ngày nào cũng gọi thật lâu.

Hy vọng sau này sẽ có video call, dù ở xa vẫn có thể nhìn thấy mặt em ấy.

Kim: Khi không gọi điện sẽ nhớ anh ấy, buổi tối ôm gối của anh ấy để ngủ.

Q: Hai người cảm thấy trạng thái thoải mái nhất khi ở bên nhau là gì?

Dã: Cái này nói sao nhỉ?

Dù chỉ ngồi im không nói gì cũng không thấy ngại, ở bên em ấy giống như ở bên chính mình vậy, bọn tôi đã hòa làm một rồi.

Kim: Ở bên anh ấy thế nào cũng thấy thoải mái và thư giãn.

Q: Nếu hai người cãi nhau, ai sẽ là người xin lỗi trước?

Dã: Bọn tôi không nói "xin lỗi", không có chuyện ai xin lỗi trước.

Mâu thuẫn không có nghĩa là ai đó sai, mà chỉ là một cơ hội để hiểu nhau hơn.

Kim: Nhưng ai đang giận thì người kia vẫn sẽ dỗ dành trước mà...

Q: Nếu đối phương giận, sẽ dỗ dành thế nào?

Dã: Em ấy dễ dỗ lắm, hôn một cái, ôm một cái là được.

Kéo vào lòng hôn, đè xuống giường hôn, vừa hôn vừa nói suy nghĩ của tôi, đến khi em ấy chủ động ôm lại hôn tôi thì coi như đã dỗ xong.

Kim: Ừm...

Dã thuộc kiểu... gần như không bao giờ giận, nhưng một khi giận thì rất nghiêm trọng.

Cách dỗ sao á...

Thật ra tôi cũng không biết, nhưng hình như... anh ấy nói gì thì tôi làm nấy, kiểu... hoàn toàn nghe lời anh ấy, hiệu quả cũng khá ổn...

Dã: (Mỉm cười) Xem ra sau này anh phải giận nhiều hơn mới được.

Q: Lần chiến tranh lạnh lâu nhất kéo dài bao lâu?

(Dã và Kim nhìn nhau cười)

Dã: Chắc khoảng hai phút.

Q: MBTI của hai người là gì?

Dã: Là cái gì cơ?

Kim: Một bài kiểm tra tính cách đó.

Em gửi link cho anh rồi.

Dã: Hả?

Sao nhiều câu hỏi thế?

Nhất định phải làm à?

Kim: Nhưng em muốn biết anh thuộc loại nào mà.

Dã: (Lập tức làm bài test)

Kim: Tôi từng làm ra kết quả INFJ và INFP, không rõ chính xác là cái nào.

(Mười phút sau)

Dã: Mấy câu hỏi này trừu tượng quá, có câu tôi đọc còn không hiểu ý nữa.

Xong rồi, hệ thống bảo tôi là ESFJ, thật không đó?

Q: Ở nhà nghe lời ai, ra ngoài nghe lời ai?

Dã: Ở nhà nghe lời em ấy.

Kim: Nói bừa.

Dã: Không phải à?

Kim: Bọn mình đều cùng nhau bàn bạc mà.

Dã: Đúng vậy, nhưng trên giường thì chỉ nghe lời anh thôi.

Q: Khụ khụ!

Hành động nhỏ nào của đối phương khiến bạn thích nhất?

Kim: Khi anh ấy hút thuốc, khói bay vào mặt tôi, anh ấy sẽ ngậm điếu thuốc giơ tay quạt khói đi giúp tôi...

Dã: Khi em ấy còn ngái ngủ, vẫn còn khó chịu vì phải dậy sớm, em ấy sẽ giơ tay về phía tôi, muốn tôi bế đi rửa mặt.

Q: Hành động nào khiến bạn cảm nhận sâu sắc rằng mình đang được yêu thương?

Dã: Khi em ấy chui vào lòng ôm chặt tôi, ngẩng đầu lặng lẽ nhìn tôi rất lâu, rồi đột nhiên hôn nhẹ lên môi tôi và nói: "Lương Dã, em yêu anh nhiều lắm."

Kim: Khi anh ấy ôm tôi thật chặt lúc ngủ, thỉnh thoảng lại hôn lên trán tôi.

Tôi mở mắt hỏi anh sao thế, anh lại kéo đầu tôi vào lòng, nói "Không có gì, ngủ đi."

Một lát sau lại lén hôn lên tóc tôi rất nhiều lần.

Q: Biểu cảm nào của đối phương khiến bạn thích nhất?

Dã: Khi em ấy đẩy kính, tập trung làm việc một cách nghiêm túc.

Kim: ...Cái này có thể nói được à?

Kim: Ừm...

Khi anh ấy lạnh mặt, trông hơi dữ một chút.

Q: Khụ khụ!

Bộ phận nào trên cơ thể đối phương khiến bạn thích nhất?

Dã: Sao tự nhiên câu hỏi này lại có hướng đi kỳ lạ thế?

Tôi thích nhất là đôi mắt của em ấy, đặc biệt là nốt ruồi ở khóe mắt phải, quá sức quyến rũ.

Dã: (Nghiêng đầu nhìn, đưa tay chạm vào nốt ruồi nhỏ)

Kim: Tôi cũng thích nhất là mắt anh ấy...

Mắt một mí trông rất ngầu...

Q: Trên giường ai là người nắm quyền?

Dã: Haha, trả lời rồi mà, là tôi.

Kim: (Im lặng...)

Q: Tư thế yêu thích nhất?

Dã: Em ấy thích được ôm.

Q: Còn bạn?

Dã: Từ phía sau.

Em ấy có đường cong hông rất đẹp, da trắng, cảm giác rất tuyệt.

Kim: (Im lặng...)

Q: Có sử dụng đạo cụ hỗ trợ không?

Dã: Không thích dùng mấy thứ đó.

Kim: (Im lặng...)

Q: Điều hối tiếc nhất trong cuộc đời?

Kim: (Cúi đầu) Năm đó tôi đã rời đi mà không nói một lời...

Dã: (Nắm lấy tay Kim) Đừng nói vậy.

Kim: (Ngẩng đầu nhìn Dã, giọng vội vàng) Nếu có thể quay lại, em nhất định sẽ không rời đi nữa.

Bây giờ mỗi ngày ở bên nhau, em đều cảm thấy thời gian trôi quá nhanh.

Trước đây đã lãng phí năm năm rồi...

Em muốn ở bên anh rất rất nhiều ngày, thật lâu thật lâu...

Dã: (Kéo Kim vào lòng, hôn lên trán) Sẽ mà, sẽ thật lâu thật lâu...

Chúng ta sẽ ở bên nhau đến một trăm tuổi, đúng không?

Q: Nếu có thể quay ngược thời gian, bạn muốn quay về lúc nào?

Dã: (Nhìn Kim) Không được nói năm 1994.

Kim: (Bướng bỉnh) Em cứ muốn quay lại năm 1994!

Em muốn quay ngược thời gian, em muốn ở lại Cáp Nhĩ Tân, em không muốn xa anh.

Dã: Không quay về, từng khoảnh khắc hiện tại đều rất tuyệt.

Q: Nếu nhất định phải chọn một thời điểm?

Dã: Vậy thì năm 1992, lúc vừa gặp nhau đi.

Tôi muốn nhìn lại cảnh bé thỏ con lén lút theo dõi tôi, tưởng mình trốn rất giỏi, nhưng thật ra đôi mắt mở to tròn xoe, đáng yêu đến mức tôi đã phát hiện ra từ lâu rồi.

Q: Điều muốn nói với đối phương nhất?

Dã: Anh yêu em.

Kim: Em cũng yêu anh, em sẽ yêu anh đến năm một trăm tuổi.

Dã: (Cười, hôn Kim) Được, học sinh ngoan, hẹn gặp nhau ở năm một trăm tuổi nhé.

Kim: (Kiên định) Lương Dã, hẹn gặp ở năm một trăm tuổi.
 
[Đm/Done] Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt - Tinh Thất
[Weibo] Tin nhắn QQ


Editor: Phần này được tác giả đăng trên Weibo vào ngày 17/8 - sinh nhật của Lương Dã.

Mình chia 3 đoạn chat thành 7 ảnh tất cả.

Tác giả: Ồ, nhặt được một cái điện thoại của Dương Kim rồi nè🖐️Đây là chuyện từ rất nhiều năm trước, lúc QQ mới ra đời thôi (mọi người cứ bỏ qua mốc thời gian trong ảnh nhé, mình quên chỉnh rồi T T).

Tóm lại!

Chúc mừng sinh nhật anh Dã, mời ăn một bữa đại tiệc thỏ nha.
 
Back
Top Bottom