Tiếng chuông vang lên cắt ngang sự mệt mỏi của đám học sinh và cũng quen thuộc đến mức chẳng ai để ý đến.
Buổi chiều yên ả đột ngột náo nhiệt , một thanh niên có vóc dáng mảnh mai tiến lại gần đám đông đang trò chuyện.
"Ầy, thật á khiếp nghe mà nổi da gà lên rồi."
Một chàng trai khác liền tiếp lời.
"Lời đồn này từ thời anh tao còn học cấp ba cơ."
"Haha chúng mày nói xem tin được không, làm gì có ma trên đời chứ!!"
Trong đám đông có một người lên tiếng - đó là cậu học sinh lúc nãy đi đến.
"Bàn nhau cái gì đấy, định đi đánh nhau đấy à?"
Cậu ta căng giọng hỏi.
"Ể hội trưởng lại nghĩ chúng tớ như thế rồi, nào có."
Một người vội lên tiếng phủ nhận.
Cậu thanh niên ấy khẽ hừ một tiếng sau đó nói với bọn họ vài câu rồi rời đi.
Không khí lại trở nên náo nhiệt.
Một người bỗng lên tiếng hỏi: "Vậy cô gái đó có quay lại trả thù cậu ta không?"
Cả đám trở nên im bặt, sau đó có một người tiếp lời - là người rủ bọn họ nói về chủ đề này.
Cậu ta làm vẻ mặt u ám dọa người sau đó nói bằng giọng điệu kì quái: "Người đó chắc chắn là sẽ quay về trả thù cái thằng đó rồi!"
"Tao còn nghe đồn lý do cô ta tự tử nữa đấy."
Lý do mà cô gái tự tử là do bị bao lực học đường, sống trong một cảm giác sợ hãi mệt mỏi về thể chất lẫn tinh thần thật sự rất kinh khủng.
Việc này đã làm chấn động cả trường.
Từ sau hôm cô gái chết rất nhiều chuyện kì lạ ở ngôi trường này xảy ra.
Nước trong nhà vệ sinh trường tự chảy, cầu thang có bóng dáng thấp thoáng của ai đó.
Sau cùng là bàn ghế tự di chuyển.
Lời đồn đại này bắt nguồn từ hồi tháng 2 năm ngoái, bây giờ vẫn còn những lời đồn đó nhưng càng ngày càng kì quái hơn.
Lúc sau tiếng chuông lại vang lên cả đám ai về chỗ người đấy.
Tối hôm đó, tại khu vực phía nam của thành phố Lạc Hải - một thành phố lớn ven biển luôn chìm trong sương mù và mưa phùn, khi màn đêm buông xuống Lạc Hải hiện lên với vẻ đẹp trầm lặng đến nao lòng.
Sóng vỗ ồ ạt vào bờ, từng đợt sóng như muốn nuốt chửng thành phố trầm tĩnh này.
Những tiếng sột soạt cứ vang lên trong màng đêm tĩnh lặng.
Hai người đàn ông tiến lên từng bước một.
Hai người họ là cảnh sát tuần tra khu vực phía nam thành phố, sương mù ở đây dày đặc hơn rất nhiều.
"Tiểu Lạc cậu sang kia đi bên đây cứ để tôi."
Người cảnh sát trông có vẻ đã ngoài năm mươi tuổi nói.
"Vậy tôi xin phép sang kia có gì nhớ gọi tôi nhé."
Cậu ta vội vàng đi tới hướng bên trái.
Cứ thế một già một trẻ tách nhau ra để tuần tra.
Qua một hồi lâu, chàng trai trẻ bỗng nhiên cảm giác một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, khiến cậu rùng mình.
Bỗng nhiên càng đi lại càng cảm thấy bất an trong lòng cậu đột nhiên quay người lại, sau đó đi tìm người kia.
Cậu cầm chiếc đèn pin đi thẳng tới phía trước.
Liên tục gọi tên: "Chú đâu rồi chú Trạch, tôi thấy không ổn lắm nên tìm chú.."
Giọng cậu một lúc càng nhỏ dần nhưng lại vang vọng khắp khu rừng.
Một tiếng rầm làm chấn động cả người cậu.
"S-sấm sét đâu ra vậy..
Làm mình giật cả mình."
Tiếng tim đập của cậu như đang khuếch đại nỗi sợ hãi trong lòng.
Sấm sét đùng đùng càng thêm kích thích nỗi sợ.
Đi một hồi cuối cùng cậu dừng lại, sau đó nhìn thấy một người đứng đó trông rất giống vóc dáng của chú Trạch.
"A..
Chú Trạch chú đây rồi làm tôi sợ khiếp vía."
Cậu chờ hồi âm của người kia còn hồi hộp hơn đi tỏ tình cô gái mà cậu thích.
Lát sau vẫn không có hồi âm hay tiếng tim đập của họ.
Tần Lạc: "..."
"Chú Trạch..?"
Trong lòng cậu dâng lên một nỗi bất an khó gọi tên.
Sấm chớp làm cả khu rừng sáng bừng, theo đó là gương mặt không còn giọt máu của viên cảnh sát già.
"Cái cái gì thế kia!!"
Cậu lùi lại trong sợ hãi, hai mắt người kia mở to nhìn cậu.
Có vẻ như đã tắt thở từ lâu.
Qua lâu sau cậu mới kịp hoàn hồn Tần Lạc đứng dậy định bỏ chạy thật nhanh thì bị thứ gì giữ chặt lại.
"Buông ra buông tao ra!!"
Cậu rào thét trong bóng tối sâu thẳm, sau đó dần dần chìm trong một màu đen kịt.
Bầy quạ bay qua lại một lúc càng đông.
Chẳng khác gì một người mù, trước khi bị thứ đó nuốt chửng cậu đã nhìn thấy một tia ánh sáng phát ra từ mắt của người cảnh sát già.
Tia ánh sáng đó cho cậu nhìn thấy chính mình.
Cơ thể dường như không nghe theo chủ của nó nữa, tiếng la chói tai xuyên toạc màng đêm im ắng.
Không còn nữa, không còn tiếng la thảm thiết, không còn tiếng sấm chớp đùng đùng khiến ta cảm thấy yên tĩnh đến lạ lùng.
Khu rừng đang ngủ rất sâu có thể sẽ tỉnh lại lúc mặt trời mọc.
Lúc đó chúng có thể nhảy múa ca hát cùng bầy chim.
Phía bên kia khu rừng, một chiếc xe hơi đang lao nhanh trên đường đèo.
Người đàn ông trung niên có vẻ trên ba mươi đang lái xe.
Nhìn vào cũng có thể đoán là đang say.
Chiếc xe cứ thế tiến vào sâu trong bóng tối mịt mù, sau đó cắm thẳng đầu xe xuống vực thẳm một cách không phòng bị.
Mặc dù đường đèo có vách ngăn nhưng không cản nổi cú va chạm chấn động này.
Kim đồng hồ vừa chạm mốc nửa đêm cũng là lúc không còn một ai thức, họ đã chìm trong giấc ngủ mà quên lẫn thời gian những thứ mà họ không nhìn nhận.
Ở một biệt thự gần trung tâm thành phố Lạc Hải, có một thanh niên dáng người mảnh khảnh lặng lẽ ngồi đọc cuốn tiểu thuyết trinh thám pha chút kinh dị, ánh mắt dán chặt vào từng dòng chữ.
Có lẽ cả cơ thể của cậu đã hòa làm một với bóng tối trong căn biệt thự không quá rộng lớn này.
Tiếng sấm bắt đầu thi nhau tạo ra những tiếng rầm chói tai, một hồi sau bầu trời lại đổ cơn mưa lớn.
Từng hạt mưa nặng trĩu rơi lả tả.
Không biết qua bao lâu thanh niên đứng dậy khép sách lại đặt ngay ngắn vào kệ sách cũ kĩ kia.
Cậu đi đến bên cánh cửa sổ ẩm ướt có động vài giọt nước mưa để lại.
Cậu ngẩng đầu nhìn cả bầu trời đêm như thể đang tìm kiếm một câu trả lời giữa vô vàn vì sao.
Trong đầu cậu đang ngẫm nghĩ về cuốn sách lúc nãy, xem ra là đang suy luận.
Cuốn sách huyền bí ấy để lại vô số sự tò mò, sự bí ẩn đến từ cuốn sách khiến người đọc càng muốn tìm hiểu sâu hơn về ý nghĩa của chúng.
Trên thế giới này, có những thứ con người không nhìn thấy nhưng chúng vẫn nhìn lại con người.
Có những nơi, ánh sáng không chạm tới.
Và có những thứ, dù bị lãng quên, vẫn đang lặng lẽ quan sát con người.
Khi màn đêm buông xuống, ranh giới giữa sinh và tử mỏng đến mức chỉ cần một hơi thở lệch nhịp thế giới sẽ đổi màu.
Có những người sống, nhưng không còn là người.
Có những kẻ chết, nhưng vẫn chưa chịu rời đi.
____________
𝕃𝕠̛̀𝕚 𝕟𝕙𝕒̆́𝕟 𝕔𝕦̉𝕒 𝕥𝕒́𝕔 𝕘𝕚𝕒̉:
Hê llo cảm ơn các bạn đã đọc chương đầu tiên của mình nhaa lốp lốp🫰
Và mình cũng xin nhắc lại là tất cả chỉ là hư cấu đều xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả.
Từ bối cảnh, nhân vật, cốt truyện hay viết đều là do mình tự làm.
Chúc các tình yêu buổi tối vui vẻ nhớ hóng chương mới nha🫶
Giờ mình đi ngủ 🛌🛌
. .