[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Dịch] Cẩm Nang Sinh Tồn Của Phản Diện Trong Học Viện Quý Tộc
Chương 19: Ấn ký tội nhân thuộc về Tạ gia
Chương 19: Ấn ký tội nhân thuộc về Tạ gia
Vân Phù Vũ mơ hồ nghe như Adrian khẽ bật cười một tiếng.
Hắn không nói gì, vẫn đứng đó nhìn ra xa.
Gió biển lại đổi hướng, thổi tung mái tóc, che khuất tầm mắt.
Adrian dường như không hề cảm nhận được, bình thản đứng giữa cơn gió dữ.
Ít ra cũng không tiếp tục làm ra những động tác giống như sắp nhảy xuống nữa.
Qua một lúc lâu, giọng nói từ xa vọng lại, trầm thấp, êm tai mà vẫn đáng ghét như cũ.
"Ăn mặc kiểu gì thế, xấu chết đi được."
Vân Phù Vũ chẳng buồn để ý tới hắn.
Tưới hoa xong, cậu gửi thông báo hoàn thành công việc lên hệ thống, rồi xoay người rời đi.
...
Trưa hôm sau, Vân Phù Vũ đến nhà ăn.
Dì bếp trưởng vừa bước ra từ nhà kính, cười tươi đến mức thấy cả răng.
"Tiểu Vân à, để dì kể cho mà nghe, trong đám cây con có một cây phát triển đặc biệt tốt!
Hôm qua còn hiện ô nhiễm, hôm nay tự dưng lại không còn nữa!
Chắc là máy ươm kiểm tra sai rồi, trời ơi, dì vội tách riêng nó ra luôn."
Bà phấn khởi chỉ cho Vân Phù Vũ xem cây non may mắn không bị ô nhiễm đó.
Hôm qua nó vẫn mang sắc xanh pha đỏ, vậy mà chỉ sau một ngày một đêm, đã biến thành toàn thân xanh lam nhạt, chiều cao tăng lên hơn gấp đôi, khỏe khoắn và tràn đầy sức sống.
Thấy Vân Phù Vũ ngồi xổm xuống quan sát kỹ, dì đầu bếp cười híp mắt hỏi:
"Đẹp lắm đúng không?
Không chỉ hạt của nó dùng làm gia vị được, hoa nở cũng rất đẹp.
Trước kia nơi nguyên sinh là khu du lịch nổi tiếng, cứ đến mùa hè là cả núi đồi phủ kín hoa xanh..."
Theo lời bà kể, Vân Phù Vũ dường như cũng nhìn thấy biển hoa dưới ánh trăng, hương thơm u nhã, nhè nhẹ theo gió lan tỏa.
Quả thật rất đẹp, lá cây xanh lam dưới ánh sáng còn ánh lên chút lấp lánh, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta yêu thích.
Đáng tiếc là những cây non khác vẫn trong trạng thái ô nhiễm, ủ rũ không chút sức sống.
Ừm...?
Ánh mắt Vân Phù Vũ chợt khựng lại, chú ý đến khoảng trống ở góc máy ươm, chính là vị trí ban đầu của cây may mắn kia.
Hình như... là cây hôm qua cậu đã đỡ thẳng lên?
So với dáng vẻ rũ rượi ngày hôm qua, nó đúng là một đêm hồi sinh.
Chẳng lẽ phải trồng thẳng đứng mới được?
Chỉ có mình nó được Vân Phù Vũ tựa vào mép khay nuôi, những cây khác thì không có gì chống đỡ.
Cậu dứt khoát chọn một nửa số cây non, dùng giá nhỏ chống lên, cố gắng để chúng mọc thẳng.
Kết quả, đến ngày hôm sau vẫn không thấy khác biệt, thậm chí tất cả còn héo rũ hơn.
Dì bếp trưởng an ủi Vân Phù Vũ:
"Ban đầu dì cũng chẳng hy vọng gì nhiều, có được một cây không bị ô nhiễm đã là quá may mắn rồi."
Bà cũng cúi sát quan sát mấy cây non:
"Thực vật bị ô nhiễm sống không lâu đâu, thêm vài ngày nữa là khô héo hết.
Trước kia ngoài chợ chỗ nào cũng có, ai ngờ bây giờ lại trở nên quý hiếm thế này."
Cây non không ô nhiễm vẫn đứng bên cạnh, lá xanh lam phản chiếu ánh sáng lấp lánh đẹp mắt, tràn trề sinh cơ.
Vân Phù Vũ cách lớp găng bảo hộ, khẽ chạm vào lá của cây non bị ô nhiễm.
Giá mà tất cả đều có thể lớn lên, nở hoa thì tốt biết mấy.
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
𝓒𝓱𝓲̉ 𝓭𝓪̆𝓷𝓰 𝓽𝓪̣𝓲 𝓦𝓪𝓽𝓽𝓹𝓪𝓭 @𝓹𝓱𝓸𝓷𝓰𝓶𝓲𝓮𝓷𝟗𝟖𝟕𝟔𝟓
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Rời khỏi nhà ăn, Vân Phù Vũ lại cắm đầu vào huấn luyện, những chuyện liên quan đến đám cây non cũng dần bị cậu quên bẵng.
Cứ thế luyện tập không phân ngày đêm suốt mấy hôm liền, đến kỳ đi làm thêm tiếp theo ở nhà ăn, nút thắt tinh thần lực vẫn chưa có dấu hiệu đột phá, hoàn toàn không tìm ra phương pháp.
Dù kiên nhẫn đến đâu, lúc này Vân Phù Vũ cũng bắt đầu sốt ruột.
Cậu mang theo chút uể oải rời khỏi khu huấn luyện.
Vừa đặt chân tới nhà ăn lần nữa, đã nghe giọng dì đầu bếp phấn khích vang lên:
"Tiểu Vân, mau lại đây xem này!"
Vân Phù Vũ nhìn về phía máy nuôi cấy, đôi mắt khẽ mở to.
Hơn một nửa số cây đã chuyển sang màu xanh lam nhạt, tươi tốt sinh trưởng; số cây non xanh pha đỏ còn lại cũng trông có sức sống hơn hẳn.
Quan trọng nhất là, toàn bộ cây xanh lam trưởng thành đều hiển thị "cấp độ ô nhiễm 0", còn những cây non xanh đỏ cũng giảm xuống "cấp độ ô nhiễm 1".
"...Chuyện gì thế này?"
Dì đầu bếp cười ha hả: "Còn chuyện gì nữa, chắc chắn là vận may con mang đến rồi.
Không thì sao cứ hễ con tới là lại có thêm từng ấy cây không bị ô nhiễm chứ?"
Trong lòng Vân Phù Vũ bản năng cảm thấy có gì đó không ổn.
Cây non vận chuyển đến đây, ít nhất cũng đã trải qua hai lần kiểm định, một từ nơi sản xuất, một từ phía học viện; trên hộp ghi rõ ràng "cấp độ ô nhiễm 2", chẳng lẽ tất cả đều kiểm tra sai?
Cậu cau mày, cẩn thận hồi tưởng lại quy trình thao tác lần trước.
Rốt cuộc là vì sao, mức độ ô nhiễm lại đột nhiên giảm xuống?
Dì đầu bếp ghé sát lại, thần thần bí bí nói nhỏ:
"Tiểu Vân, có khi nào con có thiên phú làm mục sư không?
Yên tâm, dì sẽ không nói cho ai đâu."
Vẻ mặt Vân Phù Vũ ngơ ngác, vẫn ngồi xổm đó ngẩng đầu nhìn bà:
"Thiên phú mục sư là nói đến năng lực tinh lọc sao?
Nhưng con...
ừm... có làm gì đâu."
Bà đầu bếp trưởng nghĩ ngợi một lúc.
"Lúc con di dời cây con có cầu nguyện trong lòng không?
Mục sư khi tinh lọc đều phải cầu nguyện, kinh văn dày đến thế này này."
Bà đưa tay ước lượng, chừng mười phân.
...Niệm thế này thì đến bao giờ mới xong?
Rõ ràng là Vân Phù Vũ không biết cái gọi là kinh văn.
Cậu im lặng một chút: "Cầu cho chúng đừng chết... tính không?"
Dì đầu bếp cũng ngơ ra: "Cái này... quy trình tịnh hóa tinh lọc cụ thể đều là bí mật, dì cũng không rõ."
Vân Phù Vũ nhìn tay mình, rồi lại nhìn đám cây non.
Cậu tách toàn bộ những cây vẫn chưa được tinh lọc ra riêng.
Chắp hai tay trước ngực, ngồi xổm trước đám cây non, thử thành tâm cầu nguyện chúng khỏe mạnh, lớn lên bình an.
...Vậy mà lại thật sự thành công.
Tối hôm đó, toàn bộ cây non đều hoàn toàn hết ô nhiễm.
Chỉ trong một đêm, chúng nhanh chóng vươn cao, đâm chồi nảy lộc, từ sắc xanh đỏ chuyển dần sang màu lam rực rỡ, thân cành thẳng tắp, lá mở rộng tràn đầy sinh khí.
Vân Phù Vũ giật mình.
Chẳng lẽ... thật sự có thể tịnh hóa bằng cầu nguyện?
Nhưng chuyện này quá hoang đường...
đơn giản đến mức vô lý??
Cậu luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không sao nói ra được.
Lần này, dì đầu bếp càng thêm tin chắc Vân Phù Vũ có thiên phú dị thường, liên tục cam đoan tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện này cho bất kỳ ai, tránh gây ra những rắc rối khó lường cho cậu.
"Tiểu Vân, dì giữ lại một cây là đủ rồi, số còn lại con mang về nuôi đi.
Sau này có thể đem ra ngoài trường bán, loại gia vị này cũng khá đắt."
Dù sao đây cũng là thành quả do Vân Phù Vũ tinh lọc, giữ lại một cây đã coi như hoàn vốn.
Nói xong, bà liền định ôm máy nuôi cấy đưa cho cậu.
Vân Phù Vũ lắc đầu từ chối.
"Con đã nhận lương rồi, chăm sóc cây non là việc trong phận sự.
Với lại con cũng không có cách nào đem đi bán."
Lúc này dì đầu bếp mới nhớ ra, Vân Phù Vũ là sinh viên năm nhất xuất thân bình dân, e là không thể tùy tiện ra khỏi trường.
"Vậy chờ lúc dì nghỉ phép sẽ mang ra ngoài bán, rồi chuyển tiền cho con.
Đừng từ chối nữa, nếu không thiếu tiền thì sao con phải đi làm thêm?
Vốn dĩ là công lao của con cả, người trẻ mặt mỏng quá dễ chịu thiệt."
Bà thấy Vân Phù Vũ rất hợp mắt, không nhịn được mà dặn dò thêm vài câu.
Trước khi rời đi, dì đầu bếp lấy ra một túi giữ nhiệt, thần thần bí bí nhét vào tay Vân Phù Vũ.
"Mấy cái bánh này vừa mới nướng xong, con mang về ăn đi, ăn hết rồi dì lại gói thêm cho."
Lần này dù Vân Phù Vũ có từ chối thế nào, bà cũng nhất quyết không nghe, cười híp mắt nói:
"Ôi dào, cầm đi, có bao nhiêu đâu.
Nhà bếp báo lên là hao hụt do nướng thất bại là xong, coi như moi chút lông cừu của nhà trường, chẳng thiệt gì cả.
Dì hối lộ con trước, sau này con mà thành mục sư, biết đâu dì còn phải nhờ con giúp đỡ ấy chứ."
Bà nháy mắt với Vân Phù Vũ, ra hiệu đừng tiếp tục từ chối nữa.
Vân Phù Vũ gật đầu, nghiêm túc đáp: "Vâng."
Thế là cậu mang theo một túi bánh to quay về ký túc xá.
Ngồi yên trên giường, mở túi giữ nhiệt còn âm ấm.
Hơi ngọt ấm áp lập tức lan tỏa, chỉ trong chớp mắt đã tràn ngập căn phòng nhỏ.
Bánh vẫn còn nóng, Vân Phù Vũ cắn một miếng.
Nhai nhai nhai.
Lại cắn thêm một miếng.
Vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm xốp, mùi lúa mì và sữa hòa quyện vừa vặn, ở giữa còn có lớp nhân không rõ làm từ nguyên liệu gì, chua ngọt dễ chịu.
Là hương vị của hạnh phúc.
Đây là lần đầu tiên, kể từ khi có ký ức đến nay, Vân Phù Vũ được ăn thứ gọi là "thức ăn".
Phần lớn sinh viên bình dân cũng giống như cậu, sống dựa vào dung dịch dinh dưỡng miễn phí do học viện cấp phát, mùi vị kỳ quái.
Nhà ăn trong trường thì quá đắt đỏ, chỉ có sinh viên quý tộc mới lui tới.
Cậu lặng lẽ ăn hết một ổ bánh to bằng bàn tay, rồi xách túi ra ngoài.
Trước tiên lên tầng trên chia cho Chu Bách một nửa, sau đó xuống tầng dưới chia cho Lâm Triều Sinh một nửa.
Hai người kia rất nhanh đã nhận ra Vân Phù Vũ không hề để lại phần cho mình, thế là giữ chặt lấy cậu.
Kết cục biến thành ba người ngồi sát cạnh nhau trên giường, cùng nhau ăn bánh mì nóng hổi.
Bình thường Chu Bách và Lâm Triều Sinh không tập luyện chung với Vân Phù Vũ.
Hai người họ là người sở hữu tinh thần lực công kích, ngày ngày lăn lộn trong đấu trường, tích lũy kinh nghiệm bằng chiến đấu.
Thắng thì cộng điểm, thua thì trừ điểm, kết toán tức thời, xếp hạng biến động liên tục.
Ai mạnh ai yếu, rõ ràng minh bạch.
Vì vậy phong cách huấn luyện cũng cực kỳ hung hãn, bạo liệt, thường xuyên bị ghép cặp với những tinh thần lực giả quý tộc vừa mạnh vừa nóng tính.
Đến mức mỗi lần kết thúc huấn luyện, hai người đều phải vào khoang trị liệu miễn phí nằm nghỉ một lát.
Hai người vừa mới kết thúc chiến đấu ghép ngẫu nhiên không lâu.
Lúc này toàn thân ê ẩm, bụng đói cồn cào.
Chu Bách vừa nhai vừa nói:
"Ông chủ của cậu (nhai nhai nhai) cũng tốt thật đấy (nhai nhai nhai), cho nhiều bánh thế này (nhai nhai nhai)."
Lâm Triều Sinh: "Ông chủ là mấy quý tộc cao tầng của trường, dì đầu bếp cũng chỉ là người làm thuê thôi.
Nhưng đúng là người rất tốt."
Chuyện cây cối bỗng dưng được tinh lọc, tạm thời Vân Phù Vũ chưa nói cho Chu Bách và Lâm Triều Sinh biết.
Chỉ nói là mình giúp dì đầu bếp làm việc, nên bà cho một túi bánh.
Chu Bách ăn no, mặt mày tràn đầy mãn nguyện, như một chú chó lớn thích làm nũng, dựa cả người lên vai Vân Phù Vũ thấp hơn hắn một cái đầu, suýt nữa đè cậu ngã xuống.
May mà Lâm Triều Sinh kịp thời ngăn lại.
"Cậu có thể ý thức một chút về cân nặng của mình được không?"
Chu Bách vẫn giữ tư thế vặn vẹo, nhất quyết dựa vào Vân Phù Vũ: "Hừm, từ lúc nhập học tới giờ tôi có được bữa ăn đàng hoàng nào đâu.
Trước kia ở nhà, tuy vất vả thật, nhưng ít ra còn săn được tinh thú cải thiện bữa ăn.
Giờ thì hay rồi, cả ngày sống nhờ dung dịch dinh dưỡng."
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
𝓒𝓱𝓲̉ 𝓭𝓪̆𝓷𝓰 𝓽𝓪̣𝓲 𝓦𝓪𝓽𝓽𝓹𝓪𝓭 @𝓹𝓱𝓸𝓷𝓰𝓶𝓲𝓮𝓷𝟗𝟖𝟕𝟔𝟓
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Về chuyện tịnh hóa, Vân Phù Vũ quyết định trước tiên tự tra cứu tài liệu.
Cậu vốn là người hành động dứt khoát, tranh thủ lúc rảnh liền chạy thẳng tới thư viện.
Thư viện mang phong cách kiến trúc cổ điển.
Bên trong là hành lang mái vòm dài hàng trăm mét, được lát bằng gỗ mun dày nặng, cổ kính.
Hai bên là những giá sách xếp thẳng góc với hành lang, cao tới ba tầng lầu.
Sách vở nhiều vô kể, mênh mông như biển.
Bên trong tòa nhà còn được trang bị hệ thống giữ nhiệt độ và độ ẩm ổn định.
Dù trên hòn đảo quanh năm ấm áp ẩm ướt này, vẫn có thể đảm bảo những cuốn sách giấy cổ xưa được bảo quản tốt.
Rất tráng lệ, rất xa hoa, rất có bề dày tích lũy.
Đáng tiếc là Vân Phù Vũ không có quyền truy cập.
Với thân phận sinh viên ngoại viện năm nhất, cậu chỉ có quyền tra cứu sách điện tử cơ bản, hoàn toàn không chạm tới được những bộ điển tịch bìa sách tinh xảo kia.
Cậu ngồi xuống trước bàn dài bằng gỗ mun, đăng nhập thiết bị đọc công cộng.
"Cẩm nang dị biến thể", "Hướng dẫn sinh tồn dã ngoại"...
Ừm, những đầu sách liên quan tới chương trình năm nhất thì có quyền xem, nhưng không phải thứ Vân Phù Vũ đang tìm.
"Nghiên cứu chế độ Thất Tháp", "Nguồn gốc chế độ tội nhân"...
Ánh mắt Vân Phù Vũ khựng lại một chút, có phần hứng thú với tài liệu nghiên cứu về chế độ tội nhân.
Đáng tiếc, những nội dung nghiên cứu chuyên sâu về thể chế xã hội như vậy, toàn bộ đều không có quyền truy cập.
Lần này cậu tới đây, là muốn tìm sách giới thiệu về Giáo đình, biết đâu sẽ thấy nội dung liên quan tới tịnh hóa.
Vân Phù Vũ thao tác trên màn hình quang học, lọc ra những đầu sách có thể xem, chọn phân loại "lịch sử", "nhân văn".
Kết quả, vậy mà chỉ có đúng một cuốn: "Giản sử Thế Giới Thụ và Thất Tháp".
Trên nền bìa sách, mờ nhạt in huy hiệu của Liên minh Thất Tháp: "Thế Giới Thụ và Thất Tháp Hộ Vệ", do Thế Giới Thụ ở trung tâm cùng bảy huy hiệu Tháp bao quanh tạo thành.
Đã có Thế Giới Thụ trong tên sách, rất có khả năng sẽ đề cập tới Giáo đình.
Vân Phù Vũ thử nhấn mở, màn hình lại như bị treo, không hề phản hồi.
Cậu đứng dậy đổi sang chỗ khác.
Không ngờ liên tiếp đổi mấy vị trí, cuốn sách này vẫn không mở được.
Hàng mày thanh tú của Vân Phù Vũ khẽ nhíu lại, cẩn thận kiểm tra quyền hạn sách.
Đột nhiên, ánh mắt cậu lướt qua một góc nào đó trên bìa.
Theo sắp xếp của học viện, các môn lịch sử chuyên sâu chỉ mở cho sinh viên nội viện.
Vân Phù Vũ vốn chẳng hiểu biết gì nhiều về thế giới này, đương nhiên cũng không quen thuộc các gia tộc Thất Tháp như sinh viên quý tộc.
Phần lớn gia huy cậu đều chưa từng thấy qua.
Mà lúc này, một trong bảy huy hiệu màu nhạt trên bìa, lại đột ngột lọt thẳng vào mắt Vân Phù Vũ.
Một cánh bướm đơn lẻ lơ lửng phía trên biểu tượng hình tháp.
Trên cánh bướm, kéo dài chéo một đường vân, tựa như vân mắt trên cánh bướm trong tự nhiên, chỉ là thon dài hơn, cấu trúc cũng gần với mắt người hơn.
Đồng thời, nó cũng rất giống một ký hiệu quen thuộc.
Ấn ký tội nhân ở sau gáy Vân Phù Vũ.
Bên dưới có hàng chữ nhỏ kín đáo ghi chú:
"Tạ gia, Vĩnh Diệu Tháp."
Tim Vân Phù Vũ nặng nề đập mạnh một nhịp.