Thật ra Vân Phù Vũ là bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Đầu óc còn mơ mơ màng màng, trên má trái vẫn hằn một vệt nhạt do lúc ngủ bị đè, khiến làn da trắng như tuyết ấy trông càng mềm mại hơn.
Lần trước Lancelot gặp Vân Phù Vũ, cậu còn hùng hổ kéo Adrian đi đánh cược, tựa một thanh kiếm xinh đẹp mà sắc bén.
Bây giờ thì... hoàn toàn khác.
Cảm giác khó tiếp cận giảm đi rõ rệt, ngược lại lại thêm mấy phần dịu dàng.
Giống như một chú cừu non trắng muốt.
Lancelot quan sát mấy sợi tóc lộn xộn vểnh lên trên đỉnh đầu cậu, cùng đôi mắt còn vương nét mơ màng.
"Xem ra tôi đến hơi sớm."
Giọng Vân Phù Vũ vẫn còn hơi khàn sau khi ngủ dậy:
"Tôi không định đi.
Trên thư không ghi cách từ chối, vừa hay anh đến rồi."
Lancelot: "......"
Hắn sớm nên biết, cái gọi là dịu dàng hay cừu non gì đó, đều chỉ là ảo giác.
Lancelot nhắc khéo, giọng điệu vẫn rất lịch sự:
"Cậu có thể xem đây là một hạng mục bắt buộc phải tham gia.
Thiếu gia Adrian có chuyện quan trọng muốn bàn với cậu, e rằng sẽ không vui nếu nhận được lời từ chối."
Vân Phù Vũ khẽ cười một tiếng.
Lancelot từng tiếp xúc với vô số người.
Với thân phận trợ lý phụ trách điều phối lịch trình và công việc phức tạp của Adrian, hắn có thể nói là người khéo léo, giỏi giao tiếp.
...Nụ cười của Vân Phù Vũ, lại là kiểu khiến người ta đau đầu.
Không có chứng cứ gì, hoàn toàn dựa vào trực giác.
"Tôi?
Bàn chuyện?"
Vân Phù Vũ như nghe thấy điều gì mới mẻ, "Tôi đoán những chuyện thiếu gia Adrian không mong muốn còn nhiều lắm."
Phản ứng này càng chứng thực trực giác của Lancelot.
Hắn còn tưởng Vân Phù Vũ sẽ tiếp tục nói ra những lời bất kính với thiếu gia Adrian, không ngờ cậu khựng lại một chút, đột ngột đổi giọng, cũng không đi quá giới hạn.
"Nhưng tôi chỉ là một sinh viên bình dân ngoại viện," Vân Phù Vũ nhấn mạnh hai chữ ngoại viện,
"Các anh hẳn cũng không muốn bị một kẻ bình dân không hiểu quy củ làm mất hứng, đúng không?"
Lancelot vẫn giữ nụ cười tiêu chuẩn:
"Xin yên tâm, tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra."
Vân Phù Vũ cũng treo lên gương mặt một nụ cười dịu dàng, diễn rất tròn vai, nhưng trong mắt Lancelot, rõ ràng là đầy mưu mô.
"Quý tộc tìm tôi gây phiền phức không ít.
Anh nghĩ tôi ngu đến mức còn đi tham gia yến tiệc của quý tộc sao?"
Sắc mặt Lancelot không đổi:
"Bữa tiệc lần này không chỉ dành riêng cho quý tộc.
Sẽ có những tân sinh năm nhất không xuất thân quý tộc khác tham gia.
Có thể nhận được thư mời, đồng nghĩa với việc cậu đã được gia tộc Finril công nhận."
Vân Phù Vũ đương nhiên chẳng mấy cần sự công nhận của Finril.
Thấy cậu vẫn thờ ơ, Lancelot bổ sung:
"Nếu cậu từ chối, thiếu gia Adrian có thể sẽ cho rằng lời mời của tôi chưa đủ chu đáo.
Khi đó, tôi sẽ cân nhắc áp dụng một vài phương thức mời khác."
"Ví dụ?"
Nụ cười của Lancelot vẫn không thay đổi, nhưng đã mang theo một chút ý vị không cho phép từ chối:
"Cá nhân tôi khuyên cậu...
đừng nên thử."
Vân Phù Vũ hơi nhíu mày.
Vẻ ôn hòa vừa tỉnh ngủ đã hoàn toàn biến mất, sự lạnh nhạt quen thuộc lại hiện lên.
"Tôi không thích bị uy hiếp."
Lancelot dường như hoàn toàn không nhìn thấy vẻ khó chịu trên mặt người đối diện, vẫn giữ nụ cười đúng mực không chê vào đâu được.
"Đâu có, chỉ là một lời mời thiện chí mà thôi.
Nếu cậu lo trong bữa tiệc không có người quen, tôi có thể mời cậu và bạn bè cùng tham dự.
Ví dụ như Chu Bách và Lâm Triều Sinh."
Sắc mặt Vân Phù Vũ lạnh hẳn xuống.
Đôi mắt hắc bạch phân minh nhìn thẳng vào Lancelot:
"Tôi và họ chỉ là bạn học bình thường."
Nụ cười của Lancelot càng sâu hơn.
Rõ ràng độ cong chẳng thay đổi, nhưng lại vô cớ toát ra vẻ hiểm hóc khó lường.
"Có lẽ là vậy.
Nhưng gia tộc Finril luôn có những kênh thông tin riêng của mình, cậu nghĩ sao?"
"Dĩ nhiên, hôm đó chỉ là một bữa tiệc rất đỗi bình thường.
Cậu và bạn bè sẽ nhận được đãi ngộ xứng đáng, sẽ không có bất kỳ khâu nào khiến cậu phải lo lắng."
Cuộc đối thoại kết thúc bằng một tiếng "rầm" khô khốc khi Vân Phù Vũ đóng sập cửa lại.
Lancelot ăn một cú bẽ mặt, nhưng tâm trạng lại rất tốt, không hề để ý, quay người rời đi.
Hắn biết rõ, hắn đã thuyết phục được Vân Phù Vũ.
Dù thế nào đi nữa, Vân Phù Vũ cũng sẽ tham dự buổi dạ tiệc.
Xét thấy người của Finril đã đem Chu Bách và Lâm Triều Sinh ra làm "con bài", Vân Phù Vũ quyết định nhắc nhở hai người kia một tiếng.
Nhưng cậu không có ý định kéo họ theo mình tới bữa tiệc rõ ràng là chẳng hề có thiện ý này.
Phải gần nửa ngày sau, Lâm Triều Sinh mới trả lời.
"Xin lỗi, vừa rồi bận quá."
"Thực chất các 'câu lạc bộ' này đều là chi nhánh của từng Tháp cài vào trong trường.
Để đảm bảo tân sinh nhà mình vượt qua được liên hợp quân diễn, họ sẽ sớm chiêu mộ những tân sinh bình dân ưu tú, mời tham dự tiệc, rồi lập nhóm với nhau trong quân diễn."
"Dù không thành đồng đội, cũng coi như bán một ân tình, đến lúc quân diễn sẽ không nhằm vào nhau, giảm thiểu tổn thất."
"Nhưng dù vậy, không ai dám chắc đám quý tộc ấy có đột nhiên trở mặt hay không.
Tuyệt đối đừng mất cảnh giác."
Bên Chu Bách thì thoải mái hơn nhiều:
"Tôi cũng nhận được lời mời của câu lạc bộ Trục Nhật Tháp, nhưng cái này có thể từ chối, nên tôi không đi.
Đám quý tộc này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi."
...
Đến đúng thứ Sáu, quả nhiên người của Finril mang lễ phục tới.
Lần này không phải Lancelot, mà là một người lạ mặt, mặc trang phục hầu cận màu đen.
Sau khi gõ cửa, người đó đưa cho Vân Phù Vũ một hộp quà màu đen viền hoa văn ánh vàng sẫm.
"Đây là lễ phục tối nay của ngài."
Tay còn lại xách một túi giấy cùng tông màu.
"Đây là giày."
Vân Phù Vũ mở hộp ra.
Bên trong là một chiếc sơ mi lụa màu rượu vang, chạm tay vào mát lạnh trơn nhẵn.
Cổ áo xếp tầng bèo nhún, mặt trong tay áo thêu một họa tiết nhỏ tinh xảo cùng màu.
Nhìn kỹ mới thấy đó là gia huy đầu sói của Finril, chìm hẳn vào nền vải.
...Cái quái gì thế này?
Không lẽ là "đồng phục" của Finril?
Nhưng bộ đồ này...
Vân Phù Vũ nhấc nó lên.
Cổ áo khoét sâu, chữ V sâu kéo từ trước ngực ra tận sau lưng, chỉ được nối lại bằng những dải ruy-băng phức tạp.
Hoa lệ thì hoa lệ thật, nhưng không cần mặc cũng biết sẽ xấu hổ đến mức nào.
Không chỉ xấu hổ, mà chắc chắn sẽ lộ ấn ký tội nhân ở gáy cậu.
Vân Phù Vũ thậm chí chẳng buồn xem quần trông ra sao.
Cậu nhìn bộ lễ phục với biểu cảm khó diễn tả.
"Bộ đồ này... nghiêm túc chứ?"
Người hầu rõ ràng không ngờ cậu lại hỏi vậy.
"Ý của ngài là...?"
"Tôi không mặc.
Mang về đi."
Người hầu hoảng hốt, thế nào cũng không chịu nhận lại, cuối cùng vội vàng rời đi, bỏ lại hộp quà trên bàn.
Vân Phù Vũ nhìn hộp lễ phục rồi lại nhìn chính mình, im lặng một lúc, sau đó mở tủ đồ lấy ra bộ đồ huấn luyện.
Áo đen ôm sát, cổ cao nửa, che kín ấn ký sau gáy.
Gọn gàng, thấm hút mồ hôi, mặc vào có cảm giác an toàn.
Hoàn hảo.
Quan trọng nhất là, nếu bữa tiệc bắt buộc phải mặc kiểu lễ phục hở hang kia, thì việc cậu xuất hiện với một thân đồ tập rất có thể sẽ bị mời ra ngoài.
Mà điều đó, lại đúng ý Vân Phù Vũ.
Vốn dĩ đã chẳng muốn tham gia, nếu có thể bị đuổi ngay từ cửa thì còn gì tốt hơn.
Trước khi xuất phát, cậu cố định ở mặt trong cẳng tay một con dao găm xương dài chừng một ngón tay, điều chỉnh vị trí sao cho chỉ cần động nhẹ là có thể chạm tới chuôi dao.
Vũ khí là đồ cấm mang theo khi nhập học.
Con dao găm bằng xương tinh thú này do Chu Bách mang vật liệu vào học viện, sau đó tỉ mỉ mài giũa từng chút một trong thời gian rảnh, chuẩn bị riêng cho Vân Phù Vũ phòng thân.
Lưỡi xương tinh thú là vật liệu truyền dẫn tinh thần lực cực tốt đối với tinh thần lực công kích, nhưng Vân Phù Vũ là tinh thần lực thân hòa, nên chỉ có thể dùng nó như một vũ khí lạnh thông thường, hiệu quả giảm đi rất nhiều.
Dẫu vậy, vẫn tốt hơn là tay không.
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
𝓒𝓱𝓲̉ 𝓭𝓪̆𝓷𝓰 𝓽𝓪̣𝓲 𝓦𝓪𝓽𝓽𝓹𝓪𝓭 @𝓹𝓱𝓸𝓷𝓰𝓶𝓲𝓮𝓷𝟗𝟖𝟕𝟔𝟓
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
"Ngọn Giáo Finril" là câu lạc bộ sinh viên do nhà Finril lập ra trong Học viện Quân sự số Một, chuyên tiếp nhận con em quý tộc thuộc các gia tộc phụ hệ của Finril, đồng thời chiêu mộ tân sinh bình dân ưu tú trong khu vực Nguyên Cổ Tháp và Vân Nhai Tháp.
Một phần nhỏ kinh phí câu lạc bộ do học viện cấp.
Dĩ nhiên, "phần nhỏ" này, xét theo chuẩn thống nhất của học viện, cũng đã vượt xa ngân sách của câu lạc bộ ở trường học bình thường.
Phần lớn còn lại đến từ khoản tài trợ khổng lồ và liên tục của gia tộc Finril, đủ cho câu lạc bộ tùy ý tiến hành bất kỳ hoạt động nào, thậm chí nuôi vài đội lính đánh thuê hàng đầu cũng vẫn dư dả.
Bởi vậy, trong số tân sinh bình dân, có rất nhiều người sẵn sàng chủ động kết giao với quý tộc, gia nhập các câu lạc bộ này.
Không nghi ngờ gì, đây chính là con đường thăng tầng nhanh nhất.
Xung quanh đảo chính của Học viện Quân sự số Một là vô số hòn đảo lớn nhỏ rải rác.
Câu lạc bộ "Ngọn Giáo Finril" nằm trên một trong số đó, bốn bề là biển, phong cảnh tuyệt đẹp.
Hòn đảo được trang bị đầy đủ hệ thống chống gió chống sóng, chỉ thông với đảo chính bằng một cây cầu nổi ngang mặt nước biển.
Khác với đảo nhân tạo, hòn đảo tự nhiên này có bãi cát trắng mềm mại bao quanh.
Trên đảo còn được trồng không ít loài thực vật quý hiếm để tạo cảnh, hiện tại chủ yếu là cây vùng nhiệt đới.
Đôi khi, chủ nhân cao hứng còn cho trồng cả những loài thuộc vùng khí hậu khác.
Phần lớn trong số đó vốn không thích hợp sinh trưởng giữa biển Sapphire, nhưng dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của đội ngũ làm vườn chuyên nghiệp, vẫn xanh tốt um tùm.
Tám giờ tối, trời dần sẫm màu.
Mặt biển xanh thẳm, trong vắt, gió lặng sóng yên.
Phía chân trời còn vương lại một dải mây chiều tím nhạt, từ xa tới gần, dần dần chuyển sang màu lam sẫm đậm đà.
Tòa hội quán ở trung tâm đảo sáng đèn rực rỡ, thắp sáng cả màn đêm.
Tầng một chính là nơi tổ chức buổi tiệc tối nay.
Trần cao hơn mười mét, những khung cửa kính vòm chạm khắc tinh xảo từ sàn đến trần hắt ra bóng người lờ mờ.
Đúng tám giờ, ánh đèn trong sảnh chậm rãi dịu xuống, chuyển sang tông vàng ấm mờ ảo.
Gọi là dạ tiệc, nhưng thực chất là tiệc rượu.
Người hầu mặc lễ phục đen bưng khay đi lại không ngừng.
Bên quầy bar, cả một bức tường trưng bày rượu quý hiếm.
Người pha chế lặng lẽ lau ly, chỉ khi có người hầu tiến lại mới hạ giọng hỏi nhu cầu của khách.
Giữa sảnh tiệc là vài khu sofa màu trầm, xếp thành vòng tròn.
Mới qua tám giờ không lâu, chỗ ngồi đã gần như kín hết.
Trên một chiếc sofa, có một nam sinh cắt tóc ngắn, mặc áo khoác đen đang ngồi.
Thân hình cao lớn, da hơi sậm màu, khung xương góc cạnh rõ nét.
Lông mày hơi xếch lên, nhưng đuôi mắt lại cụp xuống, tạo cảm giác hung dữ.
Bên mày trái còn đính một chiếc khuyên, càng tăng thêm vẻ lưu manh.
Gã ngồi trong chiếc sofa mềm lún, tay chân dài không có chỗ duỗi, tỏ ra bực bội, dùng chân đá người bên cạnh, ra hiệu nhường cho gã một chỗ ngồi cao hơn.
Thực ra vẫn còn một chiếc sofa trống.
Nhưng không ai dám ngồi.
Ai cũng biết đó là vị trí dành riêng cho ai.
"Đại ca còn chưa tới à?"
Nam sinh đeo khuyên mày cất tiếng, giọng càng thêm phần dữ tợn.
Trịnh Liên Xuyên, cũng chính là tên đeo kính theo sau Adrian hôm nhập học, nghe vậy liền nở nụ cười giả lả:
"Hay ông đi giục thử xem?"
Khí thế của gã đeo khuyên mày lập tức xẹp xuống.
"Cũng... cũng chưa gấp lắm."
Gã đeo khuyên mày tên là Thôi Giác, một trong ba người đứng phía sau Adrian lúc nhập học.
Đứng thứ sáu trong Quế Quan Thập Tịch, tính khí nóng nảy, trong nội viện chẳng mấy ai dám chọc vào.
Lý do gã không dám giục Adrian rất đơn giản
Tính khí của Adrian còn tệ hơn gã.
Lần đầu gặp mặt khi còn nhỏ, Thôi Giác vì khiêu khích Adrian mà bị đánh đến mặt mày bầm dập, lết về Thôi gia trong bộ dạng thê thảm.
Suốt mười năm sau đó, gã chưa từng thắng Adrian dù chỉ một lần.
Nhưng Thôi Giác là người thẳng tính, lại sùng bái cường giả một cách mù quáng.
Sau khi thua hết lần này tới lần khác, gã đã hoàn toàn coi Adrian là trung tâm, tự phong mình là cánh tay trái đắc lực của đối phương.
Dĩ nhiên chỉ là tự phong.
Bởi Adrian... vốn chẳng cần ai giúp hắn đánh nhau.
"Đã tám giờ mười lăm rồi, cái tên tân sinh đó gọi là gì nhỉ, Vân...
à...
Vân Phù Vũ?
Vẫn chưa tới à?
Để xem rốt cuộc cậu ta sẽ đại giá quang lâm lúc mấy giờ."
Thôi Giác cau mày nhìn đồng hồ, giọng đầy bực dọc, lại khó hiểu nói tiếp:
"Bày đặt rườm rà làm gì không biết, nào là cá cược, nào là tiệc rượu.
Tôi còn tưởng đại ca sẽ trực tiếp đập cậu ta một trận, ai ngờ lại không động thủ?
Chẳng lẽ mấy năm nay đại ca tu thân dưỡng tính rồi?"
Trịnh Liên Xuyên đẩy gọng kính.
Hắn quen đeo một cặp kính không độ để che giấu ánh mắt, trên gương mặt lúc nào cũng nở nụ cười hiền lành, đối với người khác còn lừa được, nhưng trong mắt Thôi Giác thì chỉ thấy đầy vẻ nham hiểm.
"Có lẽ vì ông không đẹp bằng người ta."
Thôi Giác càng bực, ngón tay gõ "cộp cộp cộp" đầy mất kiên nhẫn lên tay vịn sofa.
Nói chuyện với Trịnh Liên Xuyên, mười câu thì có tới chín câu bị chặn họng.
Mỗi lần mới nói được vài câu, Thôi Giác đã muốn quay đầu bỏ đi.
Nhưng khổ nỗi, gã lại không thèm tiếp chuyện với những kẻ yếu hơn mình.
Trong Quế Quan Thập Tịch, Trịnh Liên Xuyên xếp hạng năm, điểm tổng hợp còn cao hơn Thôi Giác một bậc.
Chủ yếu là hơn ở mặt chiến thuật.
Những kẻ vừa mạnh hơn Thôi Giác, lại vừa chịu ngồi tán gẫu với gã, e rằng cũng chỉ có Trịnh Liên Xuyên.
Một cậu thiếu niên dung mạo tinh xảo đáng yêu vừa lấy từ khay của người hầu hai ly cocktail.
Một ly đặt trước mặt mình, chưa vội uống, ly còn lại đưa cho Trịnh Liên Xuyên.
Cậu ta ăn mặc như một con búp bê phương Tây, quần yếm đen chỉ dài tới giữa đùi.
Trịnh Liên Xuyên vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh kia.
Cậu thiếu niên tựa vào vai hắn, nâng ly rượu, đút cho hắn uống.
Chẳng mấy chốc, rượu đã làm ướt cả vạt áo.
Thôi Giác nhìn hai người họ càng lúc càng sát, sắp phát điên: "Này, đợi đã.
Nó đã đủ tuổi chưa?"
Trịnh Liên Xuyên làm như không nghe thấy.
Sau khi nhấp một ngụm rượu, hắn chộp lấy tóc sau gáy cậu thiếu niên, cúi đầu hôn xuống.
Bị ép uống một ngụm rượu mạnh, gương mặt cậu ta nhanh chóng đỏ bừng.
Gương mặt dữ tợn của Thôi Giác gần như nứt ra: "Không thể tìm chỗ không có người được à?"
Kết thúc nụ hôn, cậu thiếu niên say khướt cười khúc khích.
"Em đương nhiên là đủ tuổi rồi."
Thôi Giác thở phào một hơi, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Adrian xưa nay cực kỳ chán ghét những quý tộc có đời sống riêng tư hỗn loạn.
Đôi khi tâm trạng không tốt, hắn có thể tùy tiện vì mấy chuyện này mà đánh người.
Lỡ đâu lát nữa Adrian khó chịu, tiện tay đánh luôn cả Thôi Giác thì cũng không phải không có khả năng.
Những dịp có mặt thủ tịch, Trịnh Liên Xuyên thường rất biết điều, không để mấy chuyện chướng mắt này xuất hiện trước mặt Adrian.
Hôm nay không biết phát điên cái gì.
Người Trịnh gia vốn tai tiếng đào hoa đầy rẫy.
Adrian không ưa, từng khiến người Trịnh gia nếm không ít khổ.
Nhưng gia chủ đương nhiệm, cũng chính là cha của Adrian, lại không mấy bận tâm đến những chuyện đó, vẫn tiếp tục trọng dụng Trịnh gia.
Đơn giản là vì Trịnh Liên Xuyên trong công việc rất tỉnh táo, chuyện riêng tư cũng biết chừng mực, thực lực mạnh, thái độ lại trung thành, nên mới miễn cưỡng được Adrian chấp nhận.
Trịnh Liên Xuyên cười nói.
"Không sao đâu, chỉ là một bình dân tâm thường, chơi chút thôi."
Nói xong, hắn như thể hành động thân mật vừa rồi chỉ là ảo giác, tiện tay đẩy cậu thiếu niên sang một bên.
Cậu thiếu niên cũng không giận, chẳng hề để tâm, tiếp tục uống ly rượu của mình, cười hì hì rồi đi tới ngồi xuống chiếc sofa bên kia.
Ngồi sát cạnh Thời Lăng.
Từ nãy đến giờ, toàn thân Thời Lăng đều không được tự nhiên.
Cậu thiếu niên vừa hôn Trịnh Liên Xuyên kia cũng xuất thân bình dân, khá giống Thời Lăng, vì thiên phú tinh thần lực thân hòa mà được cha mẹ đưa vào Trịnh gia, rồi lấy thân phận sơ đạo sư nhập học.
Khác ở chỗ, cậu ta phóng túng hơn Thời Lăng rất nhiều, gần như có thể xem là hoa giao tế trong giới, quan hệ mập mờ với không ít quý tộc.
Cậu thiếu niên nhận ra sự lúng túng của Thời Lăng, mỉm cười hỏi: "Sao?
Chưa từng thấy à?"
Bị đối phương bắt gặp, Thời Lăng có chút lúng túng, khẽ lắc đầu.
Nhiệt độ trên mặt vẫn chưa kịp tan đi.
Sau vẻ ngượng ngập ấy, là nỗi bất an âm ỉ.
Cậu ta bị Tạ gia xem như một món "lễ vật" dâng cho gia tộc Finril, là "sơ đạo sư cấp cao", chuyên dẫn dắt tinh thần cho thiếu gia Finril.
Trong mắt người ngoài, Adrian đối xử với Thời Lăng vô cùng ưu ái: đi đâu cũng mang theo, sự kiện gì cũng để cậu ta cùng tham dự, quan hệ trông có vẻ thân cận.
Chỉ có Thời Lăng tự biết, đừng nói là dẫn dắt tinh thần, đến cả một lời chào bình thường, thiếu gia Adrian cũng lười đáp lại.
Giữ khoảng cách lạnh nhạt, xa xôi vạn dặm.
Bữa tiệc lần này, thực chất là do gia tộc Finril tổ chức để tuyển chọn sơ đạo sư chuyên dụng cho thiếu chủ.
Trong sảnh rải rác ngồi không ít người sở hữu tinh thần lực hệ thân hòa, có cả quý tộc lẫn bình dân.
Gia chủ đã thúc giục suốt nhiều năm, Adrian trước nay vẫn luôn cự tuyệt.
Lần này đột nhiên chịu gật đầu...
Có lẽ là bị ép đến phiền.
Theo lý, vị trí sơ đạo sư của thiếu chủ đáng lẽ phải chắc chắn rơi vào tay Thời Lăng, nhưng mà...
Vì sao Vân Phù Vũ cũng được mời?
Vân Phù Vũ, cấp B, so với Adrian cấp SSS chênh lệch như trời với vực, căn bản không thể tiến hành dẫn dắt tinh thần!
Chẳng lẽ... thiếu gia Adrian thật sự để mắt tới Vân Phù Vũ?
Đó chính là nguyên nhân khiến Thời Lăng lo lắng suốt mấy ngày nay.
Adrian thiếu gia thật sự quá khó đoán.
Một mặt dành cho cậu ta những đãi ngộ đặc biệt mà người khác không có, mặt khác lại không tiến thêm bước nào.
Bạn bè an ủi Thời Lăng:
"Những sơ đạo sư khác được đề cử, đến cả chút 'đặc quyền bề ngoài' cũng không có.
Trong mắt thủ tịch, cậu chắc chắn là khác biệt."
Nhưng lỡ như... thiếu gia Adrian đột nhiên bị Vân Phù Vũ cướp mất thì sao?
Khi đó, Tạ gia và gia tộc Fenril sẽ xử trí cậu ta thế nào?
Lẽ nào cậu ta cũng phải giống như thiếu niên ban nãy...
Không, không thể nào.
Mình là cấp A cơ mà!
Dù thế nào thì... thiếu gia Adrian cũng không thể mãi mãi không cần dẫn dắt tinh thần.
Đến lúc đó, mình vẫn còn cơ hội.
Thời Lăng chỉ có thể tự trấn an bản thân như vậy.
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
𝓒𝓱𝓲̉ 𝓭𝓪̆𝓷𝓰 𝓽𝓪̣𝓲 𝓦𝓪𝓽𝓽𝓹𝓪𝓭 @𝓹𝓱𝓸𝓷𝓰𝓶𝓲𝓮𝓷𝟗𝟖𝟕𝟔𝟓
𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆟
Ở một bên khác.
Vân Phù Vũ không hề cố ý đến muộn.
Đã nhận lời tham dự, nếu còn chần chừ dây dưa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Có chuyện gì, giải quyết cho xong càng sớm càng tốt.
Ai ngờ, ngay tại lối vào đảo, cậu lại bị người ta chặn lại.
Vài nam sinh đứng ở một bên cầu nổi, quay lưng ngắm cảnh, trông như không hề chú ý đến Vân Phù Vũ.
Khi khoảng cách chỉ còn hai, ba mét, bọn họ đột ngột xoay người, chắn ngay trước mặt cậu.
Bước chân khựng lại.
Vân Phù Vũ ngẩng mắt nhìn bốn nam sinh vóc dáng cao lớn trước mặt.
"Có việc gì?"
Nam sinh dẫn đầu lập tức đổi sắc mặt, đau khổ xen lẫn thâm tình:
"Cậu bỏ rơi tôi... là vì muốn ở bên thiếu gia Finril sao?"
Vân Phù Vũ tuyệt đối không ngờ tới màn kịch này:
"...Anh nhận nhầm người rồi."
Biểu cảm của đối phương vô cùng khó xử, pha lẫn do dự, bất lực và uất ức vì bị phản bội, nhưng động tác thì dứt khoát không chút do dự, nhanh chóng chộp lấy cánh tay Vân Phù Vũ.
"Được, tôi không bằng Adrian, nhưng cậu cần gì phải bắt cá hai tay, vừa treo tôi vừa treo cả bạn tôi?
Cậu không thấy có lỗi với chúng tôi sao?"
Lúc này Vân Phù Vũ đã nhận ra có gì đó không ổn, cố gắng giãy ra, giọng nói và nét mặt đều lạnh hẳn xuống.
"Tránh ra.
Tôi không rảnh diễn kịch với mấy người."
"Người bạn" đứng cạnh cũng đúng lúc bước lên:
"Đừng có chối.
Ban ngày hẹn gặp hắn, nửa đêm lại nhắn tin cho tôi, chẳng phải cậu thì là ai?"
Hai người còn lại cũng phụ họa, vẻ mặt phẫn nộ trông vô cùng chân thật:
"Đồ tra nam, cậu không thấy nhục à?
Đến lúc này rồi còn không nhận, thật nghĩ mình giấu được sao?
Nếu không phải anh em tôi yêu đương mù quáng thì..."
Ở phía xa, vài người hầu phát hiện có động tĩnh, tưởng là tranh chấp tình cảm giữa sinh viên quý tộc, liền chủ động tránh xa.
Mấy nam sinh này vóc người cao to, sức lực lớn, cánh tay như gọng kìm sắt siết chặt lấy tay Vân Phù Vũ.
Tình hình vô cùng bất lợi.
Phản ứng của Vân Phù Vũ cũng rất nhanh, lập tức kéo Adrian ra làm tấm bia chắn, tận dụng đến cùng:
"Ai sai mấy người tới?
Các người không biết là Adrian thủ tịch đích thân mời tôi tới dự tiệc sao?
Nếu tôi không xuất hiện, các người đoán xem anh ta có lần theo dấu vết tra ra kẻ đứng sau...
ưm!"
Tên kia dùng tay bịt chặt miệng Vân Phù Vũ, ngón tay bóp mạnh vào má cậu.
Đau đến mức Vân Phù Vũ muốn há miệng cắn trả, nhưng cả hàm dưới cũng bị giữ chặt không thể động đậy.
Bốn người nhấc bổng Vân Phù Vũ lên một cách dễ dàng, kéo cậu dọc theo lối cầu nổi, lôi thẳng về phía bãi cát ven đảo.