[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Đm/Dịch] Cẩm Nang Sinh Tồn Của Phản Diện Trong Học Viện Quý Tộc
Chương 66: Mồi nhử
Chương 66: Mồi nhử
Serafina nghiêm mặt từ chối, không chịu nổi kiểu dính dính nhớp nhớp khắp nơi của hắn, dứt khoát sang một thân cây khác:
"Hai người tựa vào nhau đi, đừng quan tâm đến tôi."
Cả người Vân Phù Vũ bị kẹp giữa Chu Bách và thân cây, lưng dựa vào lòng hắn.
Chu Bách dùng đôi chân dài che chắn hai bên Vân Phù Vũ, như vậy càng không cần lo cậu nửa đêm bị rơi xuống.
...
Tuy là đúng là rất ấm, nhưng...
Tai Vân Phù Vũ hơi nóng lên, ngượng ngùng nói:
"Thật ra tôi cũng không quá sợ lạnh, hay là để tôi qua bên cạnh đi."
Cánh tay Chu Bách vòng qua eo Vân Phù Vũ, giống như ôm một cái gối ôm, còn vùi đầu lên vai người trong lòng.
"Nhưng tôi sợ lạnh."
Serafina lặng lẽ đảo mắt.
Không nỡ nhìn mà.
Vân Phù Vũ hơi căng thẳng: "Nhưng mà gần quá."
Thật ra Chu Bách vẫn luôn như vậy, suốt ngày đòi ôm, giống như một chú chó to thích tiếp xúc cơ thể.
Vân Phù Vũ đã quen rồi.
...
Cho đến khi gặp Triều Chiêu.
Triều Chiêu cũng thường ôm cậu như vậy, ngụy trang dịu dàng đến mức không chê vào đâu được, rồi vào một khoảnh khắc nào đó đột nhiên phát điên.
Cho nên, khi lại bị Chu Bách ôm từ phía sau như vậy, Vân Phù Vũ hơi có chút hoảng loạn.
Tư thế này không nhìn thấy người phía sau.
Cậu rất sợ một khoảnh khắc nào đó khi quay đầu lại, trong bóng tối phía sau lại xuất hiện đôi mắt vàng u ám đang chăm chăm nhìn mình.
Nói đơn giản, Vân Phù Vũ có hơi thiếu cảm giác an toàn.
Trong trạng thái lo lắng nhẹ ấy, những ngón tay trắng mảnh mò mẫm một lúc, chạm vào bàn tay của người phía sau đang đặt ở eo mình.
Vân Phù Vũ dùng đầu ngón tay khẽ chọc chọc bàn tay to đang vòng ở eo.
Rất ấm, rất bình thường.
Xác nhận phía sau là Chu Bách, cơ thể đang căng cứng của Vân Phù Vũ lại thả lỏng.
Chu Bách tưởng Vân Phù Vũ chọc tay hắn là muốn hắn buông ra.
Nhưng Chu Bách vốn đã không dùng nhiều lực, cũng không dám nới lỏng thêm nữa, nhỏ giọng giải thích:
"Sợ cậu rơi xuống."
Trong môi trường tĩnh lặng tối đen như vậy, mọi người nói chuyện đều vô thức hạ thấp giọng.
Cơ thể Chu Bách giống như một cái lò sưởi, khi nói chuyện luồng hơi ấm nhẹ nhàng phả lên bên cổ Vân Phù Vũ.
"Có phải chưa từng ngủ chung một giường đâu, anh em tốt ôm một cái thì sao."
Serafina bịt tai: "Trời ạ.
Đây là thứ tôi có thể nghe sao?"
Vân Phù Vũ kịp thời ngăn Chu Bách lại: "Đừng nói chuyện nghe kỳ quái như vậy."
Ban đêm, màn sáng trên bầu trời thỉnh thoảng lại hiện lên những dòng chữ sáng, đồng thời phát ra thông báo.
Những thông báo ấy gần như toàn là tin tân sinh bị loại.
Trong bóng tối lạnh lẽo, giọng máy móc lạnh lùng vô tình tuyên bố một số người đã bị loại.
Nhà trường cố ý thiết kế như vậy.
Họ đương nhiên biết, học sinh trong đêm tối mịt, bất ngờ bị thông báo loại đánh thức, tâm trạng nhất định sẽ vô cùng hoảng loạn sợ hãi.
Nhưng nếu ngay cả mức độ này cũng không thích nghi được, thì họ không thích hợp đi đến khu ô nhiễm chiến đấu.
Bóng đêm còn có thể dùng nguồn sáng để chiếu sáng.
Còn ô nhiễm, sẽ khiến trời đất chìm trong u ám vô tận, cho dù có nguồn sáng cũng vô ích.
Nếu nơi này thật sự là khu ô nhiễm, thì sẽ không có hệ thống thiên mạc, càng không có ai nhắc nhở họ phải luôn giữ cảnh giác.
Đồng đội bị dị thể và tinh thú ô nhiễm kéo đi, chỉ sẽ lặng lẽ biến mất trong màn đêm.
Mà nỗi sợ ấy sẽ kéo sụp cả những chiến sĩ mạnh mẽ nhất.
Cho nên, tân sinh phải học cách giữ cảnh giác ngay từ bây giờ, ngay cả khi mệt mỏi nhất, luôn chú ý đến tình trạng của đồng đội bên cạnh.
"Tít....tiểu đội 79 Lý ...., ......"
Vân Phù Vũ bị đánh thức mấy lần, ngủ không yên ổn.
Một bàn tay ấm áp che lên tai Vân Phù Vũ.
"Ngủ tiếp đi."
Bên tai có người khẽ nói.
Vân Phù Vũ nhíu mày, trong nỗi bất an sợ hãi ấy mơ màng ngủ thiếp đi.
Đêm càng sâu sương càng nặng, cậu hơi lạnh, khẽ co người lại.
Ngay sau đó dường như có tiếng sột soạt vang lên.
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Vân Phù Vũ mở mắt.
Cậu động đậy, phát hiện trên người đang khoác một chiếc áo khoác rộng.
Chu Bách cũng vừa tỉnh, chưa kịp nói gì đã hắt xì một cái.
Vân Phù Vũ quay đầu nhìn hắn, phát hiện Chu Bách chỉ mặc lớp áo trong của bộ chiến thuật, áo khoác thì đang phủ trên người mình.
Vân Phù Vũ lập tức tỉnh hẳn, vội vàng ngồi thẳng dậy.
Gió lạnh lùa vào từ khoảng trống nơi hai người tựa vào nhau, Chu Bách lại hắt hơi một cái, nhanh chóng kéo Vân Phù Vũ ấn trở lại trước ngực mình.
"Đừng động, cậu vừa đứng dậy càng lạnh hơn."
Vân Phù Vũ bị kẹp giữa Chu Bách và chiếc áo khoác, cố gắng chia bớt áo khoác cho hắn.
"Sao lại đưa áo cho tôi... giọng cậu sao có âm mũi vậy?
Không phải bị lạnh đến cảm rồi chứ?"
Chu Bách: "Không cảm, ngủ thêm chút đi, hơi buồn ngủ."
Vân Phù Vũ nghe vậy, ngoan ngoãn dựa vào trước ngực Chu Bách, cố gắng biến mình thành một chiếc gối ôm sưởi đạt chuẩn.
"Lần sau đừng làm vậy nữa.
Chúng ta vẫn chưa lấy được thuốc, lỡ cậu lạnh đến phát sốt thì phiền lắm."
Chu Bách: "Ôi dào không sao đâu, chẳng phải chỉ là ngủ trong rừng thôi à, cậu quên nhà tôi ở trong rừng rồi sao?
Trước kia đi săn thường xuyên đi xa quá không kịp về, thế là ngủ luôn trên cây."
Khi Chu Bách nói chuyện, lồng ngực rung lên, Vân Phù Vũ dựa rất gần, cảm thấy tai mình hơi tê tê.
Trời dần sáng, không thể ngủ tiếp nữa.
Vân Phù Vũ ngồi thẳng dậy, đưa áo khoác cho Chu Bách, rồi cúi đầu chỉnh lại quần áo của mình.
Chu Bách nhìn cậu, cười: "Trước kia khi tôi trông em trai em gái, buổi sáng tụi nhỏ sợ lạnh, sẽ co người giữa tôi và chăn mà dựa vào.
Tôi thường mặc quần áo cho tụi nhỏ trước, đợi mấy đứa nhỏ không còn lạnh nữa rồi tôi mới mặc."
Vân Phù Vũ nghĩ đến hình ảnh ấy cũng hơi muốn cười... sau đó mới phản ứng ra Chu Bách đang trêu chọc dáng vẻ hiện tại của mình.
Vân Phù Vũ nghiêm túc sửa lại: "Tôi là người trưởng thành rồi đấy nhé!"
Giọng Serafina từ phía bên kia thân cây truyền tới:
"Vậy người trưởng thành, cậu dọn dẹp xong chưa?
Xong rồi thì tôi đưa cậu xuống."
Vân Phù Vũ: "...
Xong rồi."
Trong phòng livestream.
Tạ Quân: "Hiện tại là ngày thứ hai của cuộc diễn tập quân sự liên hợp.
Tính đến lúc này đã có tổng cộng 73 sinh viên bị loại, còn lại 3380 sinh viên vẫn đang cạnh tranh vô cùng quyết liệt."
Lewis: "Chỉ riêng đêm qua đã có thêm 48 sinh viên rời cuộc thi.
Trong đó có 13 người bị tinh thú tập kích dẫn đến bị thương.
Thật đáng tiếc cho những bạn học này.
Tuy nhiên, tin tốt là tất cả đều đã được giám khảo kịp thời đưa đi chữa trị, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng."
"Vẫn còn may"
"Nửa đêm còn phải nơm nớp lo sợ, thảm thật"
Tạ Quân: "Nhưng cũng có thể nhận ra: tốc độ bị loại của tân sinh năm nay dường như chậm hơn so với các năm trước.
Liệu điều đó có cho thấy phong cách tác chiến của học viên quân sự đang dần trở nên thận trọng hơn không?"
Lewis: "Tôi không dám tùy tiện kết luận.
Những tân sinh này sau này sẽ trở thành chiến hữu giao lưng cho nhau nơi chiến trường.
Việc giảm bớt đấu đá nội bộ... chưa chắc đã không phải là tín hiệu tốt."
"Tôi đoán chỉ là vì tăng thêm camera đeo người thôi..."
"Công khai gây khó dễ cho bạn học trước mặt toàn dân Thất Tháp, nói ra cũng hơi mất mặt"
"Người có tinh thần lực hệ công kích tôi gặp nhiều rồi, ai cũng nóng nảy cả.
Một hai ngày còn nhịn được, lâu dài thì chưa chắc"
Đúng lúc đó, một phòng livestream bỗng xuất hiện biến động.
Một nhóm sinh viên đang xảy ra tranh chấp:
"Vừa nhắc là có liền à"
"Thấy chưa, ngày thứ hai đã bắt đầu rồi"
Một góc nào đó trong rừng.
"Tống Giản, nhanh tay lên, đã nói sẽ không có chuyện gì đâu."
"Đừng lề mề nữa, lề mề thêm chút nữa đội khác sẽ giành trước mất."
Sinh viên bị họ vây quanh, cũng chính là Tống Giản, lộ vẻ hoảng sợ, cầu xin nhìn những người khác.
"Xin các cậu, tôi thật sự không dám, lỡ không chặn được thì tôi sẽ chết mất!"
"Đã nói rồi, tôi sẽ đứng bên cạnh canh chừng!
Dù sao cậu cũng không giúp được gì trong chiến đấu, làm mồi nhử một lần thì sao?"
"Nếu thật sự sợ thì cậu gọi giám khảo bằng vòng tay trước đi, không chết được đâu."
Tống Giản: "Thật sự không được!
Giám khảo đâu phải lúc nào cũng ở gần, chạy tới cũng cần thời gian, hơn nữa gọi giám khảo chẳng phải tương đương với chủ động rút khỏi thi đấu sao?"
"Tỉnh táo chút đi, tự cậu nói xem, hôm qua chúng tôi đã liều mạng cứu cậu mấy lần rồi?
Nếu không phải chúng tôi thì cậu đã bị người khác loại từ lâu rồi, bây giờ nhờ cậu giúp chút việc mà cậu cũng do dự?"
"Đúng vậy, nếu không phải hôm qua cậu kéo chân sau thì bọn tôi đã bắt được nó rồi."
Tống Giản còn muốn nói gì đó, đồng đội lạnh lùng quay đầu: "Không được đi theo.
Hay là cậu muốn bị đánh ngất rồi mới đem đi làm mồi nhử?"
Tống Giản hoảng sợ rụt tay lại.
Đám người này...
đúng là lũ điên!
Ngay cả chuyện đem đồng đội ra làm mồi nhử để dụ tinh thú cấp cao cũng làm được!
Không...
Từ đầu đến cuối họ vốn chưa từng xem mình là đồng đội!
Trong đội này, bốn người có tinh thần lực hệ công kích đều là quý tộc, chỉ có Tống Giản là một người dẫn đạo tinh thần lực xuất thân bình dân.
Vốn dĩ có một dẫn đạo quý tộc đồng ý gia nhập đội này, ai ngờ phút chót lại bị đội khác kéo đi, bốn sinh viên quý tộc kia mới miễn cưỡng đồng ý để Tống Giản vào lấp chỗ.
Kết quả sau khi đồng ý cho Tống Giản gia nhập, họ lại bắt đầu chê Tống Giản nhàm chán, rất ít khi cho phép Tống Giản tiến hành dẫn đạo tinh thần lực.
Từ chối dẫn đạo cũng đồng nghĩa họ buộc phải áp dụng chiến lược cấp tiến, vừa mở đầu đã đi tranh giành thuốc dẫn đạo.
Mà Tống Giản có thực lực yếu nhất, trong tình huống này liền trở thành gánh nặng hoàn toàn và vật hi sinh.
Ngay giây tiếp theo, Tống Giản bị tinh thần lực của đồng đội đẩy một cái, giẫm vào bẫy, lập tức bị kéo lên, treo ngược lủng lẳng trên ngọn cây.
Tư thế treo ngược khiến mặt cậu lập tức đỏ bừng, bất lực lắc lư qua lại.
Tiếng thét hoảng sợ còn chưa kịp phát ra đã mắc nghẹn trong cổ họng.
Đồng đội nhanh chóng ẩn nấp ra xung quanh, che giấu tinh thần lực.
Con tinh thú cấp S này đặc biệt thông minh, biết tránh xa những người có tinh thần lực cấp cao.
Họ hôm qua đuổi theo cả một ngày vẫn không bắt được, tức đến nghiến răng nghiến lợi, lại không cam tâm bỏ phí công sức đã bỏ ra, dứt khoát làm liều một phen, dùng Tống Giản làm mồi nhử thử xem.
Tống Giản run rẩy đưa tay đến vòng tay.
Nút cầu cứu khẩn cấp ở ngay trước mắt, chỉ cần nhấn giữ năm giây là sẽ tự động gọi giám khảo tới hỗ trợ.
Sau khi gọi, giám khảo ở gần nhất sẽ lập tức chạy tới.
Các giám khảo đều là những sinh viên ưu tú trong nội viện, đáng tin cậy, nhanh nhẹn, kinh nghiệm phong phú, tất cả đều có đủ kinh nghiệm thực chiến ngoài chiến trường.
Vấn đề là, chính vì các giám khảo giàu kinh nghiệm, nên cũng cực kỳ giỏi che giấu tung tích.
Tống Giản hoàn toàn không biết giám khảo gần nhất cách mình bao xa.
Nếu đợi đến khi nhìn thấy bóng tinh thú rồi mới cầu cứu, lúc đó còn kịp sao?
Nhưng lỡ tinh thú không tới thì sao?
Vậy nếu bây giờ gọi giám khảo, chẳng phải tương đương tự mình rút khỏi cuộc thi vô ích sao?
Tống Giản không cam lòng, tay run rẩy, do dự nhiều lần, cuối cùng vẫn không ấn xuống.
Bên phía Vân Phù Vũ, họ đang trên đường di chuyển.
Serafina đưa cánh tay ra.
Con đại bàng khổng lồ từ xa lao xuống, nhanh chóng vỗ cánh ngược chiều để giảm tốc, vững vàng đáp lên cánh tay cô.
Sau khi trao đổi với con đại bàng một lúc, Serafina nghiêng đầu truyền đạt thông tin cho Vân Phù Vũ và Chu Bách:
"Phía trước có một người bị treo ngược trong rừng."
Chu Bách thận trọng hỏi: "Đây là chuyển sang kênh phim kinh dị rồi sao?"
Serafina: "Thì cũng không hẳn, nhưng có thể còn đáng sợ hơn phim kinh dị một chút.
Tôi nghi người đó bị sinh viên khác dùng làm mồi nhử.
Còn cụ thể đang dụ thứ gì, nó nói không nhìn thấy."
Không cần nghĩ cũng biết, sinh viên quý tộc không thể nào đem chính mình ra làm mồi nhử, lại còn dùng cách thô bạo như vậy.
Người bị treo lên kia, chắc chắn là sinh viên bình dân.
Sắc mặt Chu Bách cực kỳ khó coi: "Đúng là... ghê tởm!"
Serafina: "Giờ tính sao?
Đi qua đó, hay vòng đường khác?
Con tinh thú khiến họ chấp nhận mạo hiểm đến mức có thể giết người để săn bắt, cấp bậc chắc chắn không thấp.
Hơn nữa, chúng ta đi suốt đoạn đường này, khu vực xung quanh yên tĩnh quá mức, căn bản không có tinh thú khác."
"Hai điểm này kết hợp lại, tôi nghi con tinh thú này có thể là cấp S."
Chu Bách trầm mặc.
Nhìn biểu cảm, Chu Bách rõ ràng bất bình, hiển nhiên muốn qua xem thử.
Nhưng sinh viên bị treo kia hoàn toàn có thể chọn rút khỏi cuộc thi, là chính cậu ta chọn tiếp tục.
Xét từ lý trí, Chu Bách không muốn vì cứu một người coi mạng sống như trò đùa mà kéo cả đồng đội vào nguy hiểm.
Do dự rất lâu, cuối cùng Chu Bách vẫn từ bỏ.
"Vòng đường khác đi, rủi ro quá cao."
Serafina đột nhiên giơ tay, ra hiệu hắn im lặng.
Chu Bách và Vân Phù Vũ lập tức đứng khựng lại, đến thở cũng không dám mạnh.
Serafina tập trung lắng nghe, đột nhiên sắc mặt thoắt cái trắng bệch.
"Không kịp nữa, chạy mau!!!"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, chim chóc trong rừng phía xa hoảng hốt bay tán loạn.
Sau đó là một tiếng thét dài sắc nhọn.
Tần số âm thanh cao đến mức quái dị, vặn vẹo vô cùng, như thể vô số trẻ sơ sinh đang đồng loạt gào khóc.
Khó có thể tưởng tượng đó là âm thanh sinh vật sống phát ra.
Âm thanh càng lúc càng gần, tốc độ áp sát nhanh đến rợn da đầu.
Sắc mặt Vân Phù Vũ và Chu Bách cũng biến đổi.
Ba người dứt khoát quay người bỏ chạy!
Cùng lúc đó, ở phía bên kia nơi đang chờ con mồi.
"Sao vẫn chưa có động tĩnh?"
Một sinh viên ngồi xổm trên ngọn cây, ẩn giấu thân hình.
"Không đúng lắm."
Một sinh viên khác ngồi ở thân cây giữa lưng chừng nghi hoặc.
"Con tinh thú hôm nay sao đến cái bóng cũng không thấy?
Trước đó tôi rõ ràng cảm nhận được nó ở gần đây mà."
Ngay lúc này, mặt đất dường như khẽ rung lên.
Mấy sinh viên này đang ngồi trên cây, nên chậm hơn nửa nhịp mới cảm nhận được rung động đó.
Ban đầu chỉ là rung nhẹ, sau đó cả tán cây trên đỉnh cũng bắt đầu lay động.
Họ nghi hoặc hỏi đồng đội.
"Thứ gì vậy?"
"A a a a a a !!"
Đột nhiên, tiếng gào sắc nhọn gần giống tiếng trẻ con khóc vang lên từ phía xa.
Nguồn âm thanh đang lao tới với tốc độ khiến da đầu tê dại.
Bốn sinh viên quý tộc trên cây lập tức đứng bật dậy, sắc mặt thay đổi.
"Không đúng, đây là thứ gì vậy!"
Tiếng gào này vô cùng xa lạ, hoàn toàn không phải con tinh thú mà họ định săn!
Bốn người lập tức muốn rút lui.
Khi chưa xác định được loài gì, tốt nhất nên tránh trước, rút lui là thượng sách, đợi tìm hiểu rõ rồi tính tiếp!
"Grào..."
Cùng với tiếng gào, trong đầu bốn người đột nhiên choáng váng dữ dội.
Hai người phản ứng nhanh, lập tức nắm chặt cành cây, còn hai người kia chậm nửa nhịp, trở tay không kịp, trực tiếp trời đất quay cuồng rơi thẳng từ trên cây xuống.