[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Đm/Dịch] Cẩm Nang Sinh Tồn Của Phản Diện Trong Học Viện Quý Tộc
Chương 86: Tạm biệt đồng đội
Chương 86: Tạm biệt đồng đội
Vân Phù Vũ truy hỏi: "Sau khi rời đội, vật tư sẽ được phân chia và xử lý thế nào?"
Thẻ chức năng đặc biệt vẫn đang nằm trong tay cậu, tốt nhất nên nghĩ cách chuyển lại cho Chu Bách và Serafina, để phát huy hết giá trị của nó.
Quý Tuyên Minh giơ tay ra hiệu bảo Vân Phù Vũ chờ một chút, sau đó thao tác trên màn hình ánh sáng trong chốc lát.
"Vừa rồi tôi trả lời chưa đủ chặt chẽ.
Về mặt hình thức, cậu không thể rời đội, nhưng về bản chất, cậu có thể tách ra hành động riêng với đồng đội."
Đối với vài người đồng đội của Vân Phù Vũ mà nói, ranh giới giữa "hoàn toàn không biết thân phận tội nhân của Vân Phù Vũ" với "biết thân phận tội nhân nhưng vẫn lựa chọn cùng Vân Phù Vũ tham gia thi đấu", chỉ cách nhau một sợi chỉ, nhưng kết cục lại lệch đi ngàn dặm.
Nếu từ bây giờ, Vân Phù Vũ lập tức rời xa đồng đội, vậy khi Hội đồng Thất Tháp can thiệp, sẽ càng dễ phân rõ ranh giới với đồng đội, nhà Finril muốn vớt người cũng thuận tiện hơn.
Đáng tiếc, người ở gần Vân Phù Vũ nhất lại là Quý Tuyên Minh, một kẻ kín như bưng.
Chỉ cần đổi thành bất kỳ ai khác của nhà Finril, đều sẽ giải thích thêm vài câu.
Vân Phù Vũ gật đầu, cuối cùng xác nhận lại: "Tôi còn có thể ra tay với những học sinh khác không?"
Quý Tuyên Minh nói: "Thủ tịch đã nói, cậu có thể tiếp tục tham gia diễn tập quân sự liên hợp, mọi quy tắc giữ nguyên, cậu muốn làm gì cũng được."
Hắn lại cúi đầu lướt qua thiết bị liên lạc, rồi ngẩng lên truyền đạt.
"Nguyên văn là, 'Ván cược sẽ không dừng lại vì bất cứ chuyện gì, tôi nói được làm được'."
Vân Phù Vũ gật đầu.
Ở phía xa, ánh sáng của súng tín hiệu bừng lên.
Giữa tán cây trùng điệp như biển rừng, một điểm đỏ vút lên không trung, lao thẳng lên cao với vẻ kiên định.
Khi chạm vào hệ thống màn trời, ánh đỏ lập tức lan ra như gợn sóng, tựa một bán cầu úp ngược, lan mãi tới rìa sân bãi, nối liền với mặt đất, rồi mới dừng lại.
Giống như một lời gọi từ nơi xa xôi.
Là Serafina đang báo vị trí cho cậu.
Quý Tuyên Minh nói: "Phòng phát sóng trực tiếp của cậu và đội 81 sẽ không còn mở ra bên ngoài nữa."
Vân Phù Vũ thu hồi ánh nhìn, quay sang nhìn hắn.
"Cảm ơn anh."
Quý Tuyên Minh gật đầu, xoay người, rồi đột nhiên khựng lại, như vừa nhớ ra chuyện quan trọng gì đó, cố ý quay lại, vẫy tay với Vân Phù Vũ, khóe miệng kéo ra một nụ cười cứng nhắc.
Vân Phù Vũ: "..."
Đây là ý gì, chế giễu hay cảnh cáo?
Hoàn thành một loạt động tác ấy, thân ảnh Quý Tuyên Minh nhấp nhô vài cái rồi biến mất giữa rừng.
Hắn còn nhớ lời Lancelot dặn hắn phải cố gắng dịu dàng hơn một chút, nên thử dùng nụ cười để biểu đạt thiện ý với Vân Phù Vũ.
Nhưng rõ ràng, cách biểu đạt có vấn đề rất lớn.
Trong tay Vân Phù Vũ vẫn cầm bộ chiến phục mới.
Đang ở trong rừng, chỉ có thể thay đồ giữa trời.
Dù sao ấn ký tội nhân đã lộ, cũng không cần phải che giấu nữa.
Vân Phù Vũ đứng dưới gốc cây, hai tay bắt chéo kéo vạt áo lên, vừa định cởi ra, chợt nhớ tới điều gì, quay đầu lại.
Quả nhiên.
Trong bóng tối, hai con mắt vàng như hai chiếc đèn lồng, vẫn lặng lẽ lơ lửng ở đó.
Vân Phù Vũ: "..."
Vừa mới nhìn nhau chằm chằm với Quý Tuyên Minh xong, Vân Phù Vũ lại trừng mắt nhìn nhau với Ulysses.
Người này không phát ra chút động tĩnh nào, làn da lại hòa vào màn đêm hoàn hảo, đến mức Vân Phù Vũ suýt nữa quên mất sự tồn tại của hắn.
Ulysses nói: "Cậu có thể thay đồ."
Vân Phù Vũ đương nhiên vẫn phải thay.
Cậu xoay người, nhanh chóng xé bỏ bộ đồ rách nát ném sang một bên, xử lý những vết thương máu thịt be bét trên người, rồi thay áo mới.
Dưới tán rừng u tối, không có ánh trăng.
Chỉ có tấm lưng trắng trẻo hơn cả ánh trăng.
Ánh mắt Ulysses dừng lại nơi hai hõm eo nhỏ xíu kia, đột nhiên lên tiếng.
"Quần áo hỏng, đưa tôi."
Vân Phù Vũ lại rơi vào im lặng.
"Tôi nghĩ vứt đi thì tốt hơn."
Ulysses không hỏi thêm, mà lặng lẽ duỗi xúc tu ra, nhân lúc Vân Phù Vũ không chú ý, không một tiếng động cuốn lấy bộ đồ cũ dưới đất, rồi nhanh chóng thu lại.
Lấy được quần áo, Ulysses dứt khoát xoay người, nói với Vân Phù Vũ:
"Tạm biệt."
Hắn bước vào bóng tối, rời đi.
......
Thay xong quần áo, Vân Phù Vũ dùng vòng tay định vị phương hướng súng tín hiệu đã bắn ra, một mạch lao đi.
Đợt tinh thú tấn công thứ hai đã bắt đầu từ lâu.
Chỉ là, khu vực gần Vân Phù Vũ trước đó bị khí thế giao chiến giữa cậu và người nhà họ Tạ dọa lui, lại gần như bị người nhà Finril quét sạch, nên khu rừng xung quanh trở nên yên tĩnh khác thường.
Càng chạy về phía trước, số lượng thú tinh lại càng dày đặc, cấp bậc cũng rõ ràng cao hơn nhiều so với đợt đầu.
Tinh thần lực của Vân Phù Vũ lan ra, dọn sạch trước những con thú tinh trên đường.
Tất cả đều là một kích chí mạng, dứt khoát gọn gàng.
Cùng lúc đó, thông báo điểm số trên vòng tay liên tục hiện lên.
Trong hệ thống thi đấu của diễn tập quân sự liên hợp, khi đội đánh bại kẻ địch, có thể chọn "chia đều" hoặc "phân phối theo mức đóng góp" điểm số.
Dù không thể chuyển nhượng điểm đã tích lũy, nhưng điểm từ những lần tiêu diệt mới, vẫn có thể chọn chia đều cho Chu Bách và Serafina.
Vân Phù Vũ không định quay về đội.
Nhưng cậu sẽ dốc toàn lực, trong quãng thời gian còn lại, cố gắng giành được nhiều điểm nhất có thể.
Tinh thần lực của Vân Phù Vũ quả thực đã tăng vọt, nhưng không biết có phải ảo giác hay không, nửa buổi tối trôi qua, nó dường như lại đang suy yếu đi với tốc độ cực kỳ chậm.
Vân Phù Vũ không dám đánh cược.
Còn ba ngày nữa, diễn tập quân sự liên hợp sẽ kết thúc.
Chu Bách và Serafina bị thương là vì bảo vệ cậu.
Cho nên, Vân Phù Vũ nhất định phải để hai người họ vượt qua vòng này.
Vân Phù Vũ vừa chạy, vừa đánh lui tất cả những con tinh thú không sợ chết dọc đường.
Nếu như vào lúc mới nhập học, có người nói với cậu rằng "sau này cậu có thể một chọi tám", "sau này một mình đối mặt với triều thú tinh cũng không hề e ngại", có lẽ Vân Phù Vũ sẽ không kìm được mà vui sướng, rồi càng liều mạng luyện tập hơn nữa.
Nhưng bây giờ...
Trong lòng Vân Phù Vũ chỉ còn lại sự mờ mịt.
Adrian và Triều Chiêu rốt cuộc vì mục đích gì mà giúp cậu?
Vân Phù Vũ không sao hiểu nổi.
Vở kịch tranh đoạt quyền sở hữu, không lâu trước đó đã diễn ra một lần trên chiến hạm của Triều Chiêu.
Khi ấy, Vân Phù Vũ đã rõ ràng dứt khoát từ chối hai người, không để lại cho họ chút thể diện nào.
Phản ứng của Adrian không rõ ràng.
Nhưng hiển nhiên, Triều Chiêu lại canh cánh trong lòng... chỉ có điều, dường như hắn chỉ nhớ phần Vân Phù Vũ không thích hắn, mà quên mất phần cậu bảo hắn tránh xa.
Không hiểu nổi.
Vân Phù Vũ mơ hồ chạy về phía trước, thực lực tăng lên khiến cậu không còn chật vật như trước, nhưng trong lòng vẫn rối như tơ vò.
...Thôi vậy.
Dù có nghĩ nhiều đến đâu, cậu cũng không thể thay đổi hướng đi của sự việc.
.....
Sắp bước vào khu an toàn thứ hai, càng tiến gần điểm bắn súng tín hiệu, số lượng tinh thú càng dày đặc.
Mơ hồ có thể nghe thấy tiếng giao chiến dữ dội từ phía trước.
Xung quanh là một màu đen kịt đến mức giơ tay cũng không thấy.
Bóng dáng Vân Phù Vũ lướt đi trong màn đêm, như một con nai trắng, nhẹ nhàng mà nhanh nhẹn.
Một nguồn sức mạnh xa lạ dâng trào trong huyết mạch, cậu chưa từng cảm nhận rõ rệt làn gió đêm đến thế.
Sương đêm nhỏ xuống từ tán lá, trời sao trải dài phía trên, mỗi bước chân chạm đất đều không còn mang theo mệt mỏi.
Không hiểu vì sao, giữa lúc lao đi, trong đầu Vân Phù Vũ bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Rằng khu rừng này rất thích cậu.
Những cây cổ thụ trầm mặc đã chờ đợi hàng nghìn vạn năm ấy, dường như đang lặng lẽ chào hỏi cậu.
Vân Phù Vũ không dừng lại.
Chỉ là khi tinh thần lực lướt qua cành cây, vẫn còn dư lực khẽ chạm vào lá, xem như đáp lại.
Giống như những loài động vật nhỏ.
Động vật nhỏ không cần những phép xã giao phức tạp của con người, chỉ cần chạm nhẹ bộ lông mềm của nhau, đã xem như một lần giao tiếp rồi.
....
Vân Phù Vũ càng lúc càng tiến gần, hành động cũng ngày càng cẩn trọng.
Tinh thần lực của cậu cảm nhận được Chu Bách và Serafina, như hai đốm đom đóm trong đêm, giữa vô số bóng dáng vô nghĩa, là hai điểm nổi bật nhất.
Hai người dường như đã tìm được vị trí an toàn trên thân cây, rất lâu rồi không di chuyển.
Vân Phù Vũ cố gắng trấn tĩnh tâm thần, muốn giống như lần trước khi tinh thần lực vươn ra ngoài khu diễn tập, thử xem tình trạng của đồng đội ra sao.
Nhưng trong lòng quá căng thẳng, thử mấy lần đều không làm được.
Lý trí nói với cậu, thuốc men của đội cơ bản đều nằm trong ba lô của đồng đội, nếu vết thương của Chu Bách được xử lý kịp thời, hẳn sẽ không sốt hay nhiễm trùng.
Nhưng...
Vân Phù Vũ ở phía xa bồn chồn vòng quanh mấy lượt, muốn tiến lại xem mà lại không dám.
...Hay là, nhìn một chút thôi?
Chỉ đứng xa xa nhìn một chút, tuyệt đối không lại gần.
...
Vân Phù Vũ hạ quyết tâm, lặng lẽ chọn một cái cây cách đồng đội không xa không gần.
Thân cây này to lớn vững chãi, nếu trèo lên, hẳn sẽ không bị phát hiện.
Thân cây cao đến trăm mét, muốn leo lên trong trạng thái không có bất kỳ thiết bị bảo hộ nào, cần một quyết tâm không nhỏ.
Trước đó Vân Phù Vũ cũng từng dùng tinh thần lực nâng mình bay lên... nhưng đó là trong tình thế cấp bách.
Một khi có thời gian suy nghĩ cẩn thận, sự căng thẳng liền tràn đến.
Cậu cẩn thận dồn tinh thần lực lên cơ thể, cảm giác như chân trái đạp chân phải, tự nâng chính mình lên, lảo đảo đẩy bản thân đi lên cao.
Chỉ cần mất kiểm soát một chút thôi, sẽ lập tức rơi từ độ cao trăm mét xuống.
...Không nghĩ nữa!
Nhắm mắt lại, cắn răng một cái, Vân Phù Vũ tăng tốc, tưởng tượng bản thân như một vũ khí tấn công, mục tiêu là cắm thẳng lên cành cây, bật mạnh lên trên!
Đầu ngón tay chạm vào cành ngang, Vân Phù Vũ thở phào, tay chân phối hợp leo lên.
Cuối cùng, cậu đứng được trên một cành ngang to nhất.
Độ cao quen thuộc, hoàn cảnh lại xa lạ.
Vân Phù Vũ ổn định lại tinh thần, lặng lẽ thò đầu ra từ phía sau thân cây.
Cậu lặng lẽ thả tinh thần lực ra thăm dò, phát hiện Chu Bách đang hôn mê... chắc là tác dụng của thuốc gây tê vẫn chưa hết.
Serafina thì còn tỉnh, có lẽ đang chờ tiếp ứng cậu.
Ngay lúc Vân Phù Vũ tập trung toàn bộ tinh thần để dò xét, phía sau đột nhiên vang lên tiếng cánh vỗ.
Cậu cứng đờ quay đầu lại, rồi ngay sau đó chạm mắt với đại bàng tinh thần thể của Serafina.
Cùng lúc đó, giọng của cô vang lên:
"Ở đó lén lút làm gì vậy?
Sao không qua đây?"
Vân Phù Vũ co chân bỏ chạy... không, phải nói là nhảy đi!
Trong lúc hoảng loạn, cậu lại dùng tinh thần lực nâng bản thân, hoàn toàn không còn tâm trí để sợ hãi, từ cây này nhảy sang cây khác, hoàn thành cú nhảy vượt khoảng cách cực xa, gần như là chạy trối chết.
Đại bàng ngơ ra, đứng đờ tại chỗ mấy giây mới đuổi theo.
Serafina muốn lớn tiếng gọi cậu, nhưng lại sợ dẫn kẻ địch đến, chỉ có thể trơ mắt nhìn đại bàng đi đuổi, kết quả lại không đuổi kịp?!
Lần này Serafina càng ngơ ngác hơn.
Cô đợi Vân Phù Vũ rất lâu, vẫn không thấy người, suýt nữa đã định cõng Chu Bách đang hôn mê quay lại tìm, thì Vân Phù Vũ lại đột ngột xuất hiện gần đó.
Chưa kịp vui mừng, cậu đã vút một cái chạy xa, nhanh như bị sói đuổi phía sau.
Đại bàng vồ hụt, bay trở về trong hoang mang, nhìn nhau với Serafina.
Chưa đầy vài giây sau, đột nhiên, dưới rễ nghiêng của một cây đại thụ, một chiếc ba lô lắc lư bay ra.
Serafina: "...Ra đây."
Cô không dám đuổi theo trực tiếp, sợ cậu lại bỏ chạy.
Vân Phù Vũ dựa sau thân cây, cẩn thận đưa ba lô ra, đặt lên thân cây bên cạnh tay Serafina.
"Chu Bách ổn không?"
Serafina nói: "Tạm thời không sao.
Vận may của chúng ta cũng khá tốt, lúc súng tín hiệu đưa vật tư đến, xung quanh không có ai tranh đoạt, trong đó còn có thêm thuốc."
"Chu Bách không sốt, vết thương hồi phục ổn, chỉ là thuốc gây tê chưa hết nên vẫn chưa tỉnh.
Nhưng nếu cậu không qua đây, chờ cậu ta tỉnh lại chắc sẽ bị cậu chọc tức chết."
Vân Phù Vũ cố gắng muốn cười, nhưng lại phát hiện không thể cười nổi.
"...Xin lỗi."
Giọng Serafina bình tĩnh: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Vân Phù Vũ nói: "Không có gì.
Chỉ là tôi đột nhiên mạnh lên, rất mạnh, một mình chọi tám, xử lý hết đám người đó rồi."
Âm cuối hơi run, được đè nén rất kỹ, không để ai phát hiện.
Serafina nói: "Tôi hỏi cậu tại sao không qua đây."
Vân Phù Vũ không trả lời được, chỉ có thể im lặng.
Thật ra cậu vốn không nên đến tìm hai người.
Tốt nhất là để lại ba lô, lặng lẽ rời đi, trước khi mọi chuyện ngã ngũ, không gặp họ.
Nhưng Vân Phù Vũ... không nhịn được.
Cậu không nhịn được nghĩ, nếu mình quay đầu rời đi thật, lỡ sau này không còn gặp lại nữa thì sao?
Mang theo chút ích kỷ vừa chật vật vừa riêng tư, cậu vẫn muốn nói với đồng đội vài câu.
Serafina không đợi được câu trả lời, đứng dậy định nhảy xuống, đi tìm cậu.
Giọng Vân Phù Vũ hoảng loạn: "Đừng qua đây!
Cậu qua là tôi chạy, tôi chạy nhanh lắm."
Serafina chấn động: "??
Chúng ta không phải là đồng đội sao??"
Vân Phù Vũ lặng lẽ nghĩ trong lòng.
Là đồng đội.
Vẫn luôn là như vậy.
Nhưng cậu không nói ra, dừng một chút rồi lên tiếng:
"Tôi khó khăn lắm mới mạnh lên được, nên phải ra ngoài kiếm điểm.
Hai người nhất định phải... phải chú ý an toàn."
Trước đây những lời như vậy đều là người khác nói với cậu.
Lần đầu tiên gánh lấy trách nhiệm này, Vân Phù Vũ có chút lạ lẫm, lời hứa nói ra cũng trở nên vụng về.
Serafina nói: "Điểm của chúng ta đã đủ nhiều rồi, chỉ cần ổn định đến giây phút cuối là có thể thuận lợi thông qua."
Giọng Vân Phù Vũ nghe như mang theo chút vui vẻ.
"Ừ, vậy các cậu không cần đi đánh nhau cũng được.
Nửa đầu trận các cậu chăm sóc tôi, nửa sau tôi chăm sóc lại, rất công bằng."
"Cũng không cần lo cho tôi.
Sau khi tôi ghi điểm, các cậu sẽ nhận được thông báo từ vòng tay, chỉ cần tôi vẫn tiếp tục ghi điểm, các cậu sẽ biết tôi vẫn an toàn.
Yên tâm đi."
Thật ra Vân Phù Vũ muốn bước tới ôm họ một cái, tốt nhất là có thể nghiêm túc nói lời tạm biệt.
Nhưng có lẽ không còn cơ hội nữa.
Tạm biệt quá trang trọng, dễ khiến đồng đội nghi ngờ.
Cậu tiếp tục nói: "Tấm thẻ đó tôi cũng để trong ba lô rồi, cậu cầm lấy, khi cần thì dùng kịp thời... nhưng tốt nhất là không cần dùng đến.
Tôi sẽ cố gắng ở lại gần đây, không đi quá xa, lúc nào cũng có thể quay lại."
Nói đến cuối, giọng càng lúc càng nhỏ, gần như không nghe rõ.
Serafina gọi: "Tiểu Vân."
Vân Phù Vũ không lên tiếng.
Serafina hỏi: "Cậu khóc rồi à?"
Vân Phù Vũ nói: "Không... nhưng cậu đừng qua đây, nếu không tôi chạy nhanh lắm đấy."
Serafina nói: "Được được, tôi không qua.
Có phải bọn họ lấy gì đó uy hiếp cậu không?"
Vân Phù Vũ không nói gì.
Serafina hỏi: "Cậu bị thương rồi à?"
Không có tiếng đáp.
Serafina lập tức cảnh giác, sai đại bàng lao tới kiểm tra.
Sau thân cây trống không, Vân Phù Vũ đã rời đi từ lúc nào không hay.