[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Khi mùa thu men theo giàn nho - 19
Khi mùa thu men theo giàn nho - 19
Editor: moonstruck.noir
---
Hứa Định giật mình tỉnh giấc lúc hừng đông, ôm lấy ngực, ngồi bật dậy bên mép giường.
Anh vừa gặp ác mộng, mơ thấy mình cuối cùng cũng trả hết nợ nần rồi trở về nước, nhưng lại được báo tin rằng Trần Quân Triết đã chết.
Giấc mơ ấy chân thật đến nghẹt thở.
May mà Trần Quân Triết ngoài đời vẫn đang ngủ ngay cạnh anh, hơi thở đều đều, chẳng có dấu hiệu sắp tỉnh.
Mũi Hứa Định cay xè, nước mắt đột ngột trào ra.
Anh nhào tới ôm chặt lấy Trần Quân Triết, "Trần Quân Triết...
Trần Quân Triết.........!"
"......?"
Trong mơ, cảnh tượng anh tham dự tang lễ của Trần Quân Triết rõ ràng đến đáng sợ: tấm ảnh đen trắng đặt ở đó, tiếng khóc bi thương vang vọng không dứt, còn có chiếc quan tài kính được vòng hoa vây kín.
"Trần Quân Triết, đồ khốn......
Cậu có biết trên thế giới này mỗi ngày có bao nhiêu người đang cố gắng sống tiếp không, dù gặp chuyện gì đi nữa cũng đừng dễ dàng từ bỏ mạng sống của mình, được không......"
".........?"
Giờ thì anh mới hiểu ra, lý do giấc mơ ấy chân thật như vậy, là vì đó vốn là tang lễ của ba anh.
"Nhất là... nhất là hãy nghĩ đến những người yêu thương cậu, cậu nói đi là đi, có biết sẽ để lại bao nhiêu rắc rối cho họ không.....
Không nói đến tôi... cậu biết sau khi dượng tôi qua đời, A Việt và A Bân đã khổ sở thế nào không...
Dù có đòi được tiền bồi thường thì đã sao..."
Trần Quân Triết khẽ chớp mắt, ánh nhìn mơ màng mịt mờ: "Hứa Định....."
Hứa Định đem hết những giọt nước mắt chưa kịp rơi trong mơ mà dụi cả lên người cậu: "A Triết......"
Trần Quân Triết bất ngờ kéo anh vào lòng, "Em chỉ là hơi sợ........."
Hứa Định vội vàng nâng mặt cậu lên, "Sợ gì...... cậu nói đi."
"Em sợ......."
Trần Quân Triết lắc đầu, "Thôi không nói nữa."
Hứa Định lau hết nước mắt, chống tay ngồi dậy, nghiêm giọng: "Trần Quân Triết, tôi nói cậu biết, trên đời này chẳng có gì là thật sự đáng sợ cả.
Dù có rơi vào bước đường cùng, chỉ cần tin vào chính mình, nhất định sẽ có ngày đứng dậy được."
Trần Quân Triết nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn không buông ra: "Hứa Định, em mơ một giấc mơ, em sợ nó thành thật."
"Cậu cũng mơ.....?"
Trong ánh sáng lúc bốn giờ sáng, Trần Quân Triết cố mở mắt thành một khe nhỏ, đôi mắt phủ một tầng hơi nước: "Em mơ thấy anh biến thành một con..."
"Một con."
"Gấu trúc đỏ."
Hứa Định tặng cậu một cú, "Dậy ngay cho ông."
"Thật mà.
Em mơ thấy anh biến thành một con gấu trúc đỏ, em nói thế nào anh cũng không thèm để ý tới em."
Trần Quân Triết nhào tới ôm lấy eo anh, "Thật đấy.
Thật đấy.
Anh biến thành bé tí, lông xù xù.... chẳng buồn để ý, không cho em thơm, cũng không cho em ôm——"
Hứa Định lại cho thêm một cú: "Ông đây mặc kệ cậu.
Ông tự đi Luxor."
Chắc chắn là lão Hắc nghe nhầm rồi, nhìn thế quái nào mà ra người có khuynh hướng tự tử chứ.
Cmn anh mà còn thật lòng thật dạ với Trần Quân Triết nữa, thì anh đổi tên thành Hứa Đầu Heo liền.
*
Từ Cairo đến Luxor, tự lái xe mất gần bảy tiếng, phần lớn thời gian là phóng vun vút trên con đường thẳng tắp xuyên sa mạc.
Giữa vùng hoang mạc không bóng người, núi non trùng điệp nhưng đường chân trời lại trống trải đến lạnh lẽo.
Ngoài những chiếc xe lướt qua, thỉnh thoảng mới thấy vài chấm đen nhỏ nhấp nhô trong làn hơi nóng phía xa, đó là dân du mục Bedouin.
Hứa Định lái chiếc xe địa hình cà tàng thuê được rẽ khỏi đường lớn, lắc lư xiêu vẹo trên cát vài trăm mét rồi leo lên một gò cát nhỏ.
Anh thuần thục vào số, dừng xe: "Xuống vận động một chút đi.
Phía sau còn phải chạy bốn tiếng nữa đấy."
Trần Quân Triết ngoan ngoãn bước xuống theo: "Dạ ông xã."
"........"
Hứa Định quay đầu lại, áp sát cậu, "Trước khi chính thức kết hôn thì không được gọi như vậy, biết chưa."
"Tại sao?"
"Tại sao hả?"
Hứa Định hít sâu, "Giờ cậu gọi bừa ông xã, sau này cưới còn ý nghĩa gì nữa, để dành sau kết hôn hẵng gọi."
Trần Quân Triết nhẹ nhàng "ồ" một tiếng, "Biết rồi, đồ heo thối."
"......
Gọi tôi là Hứa Định."
"Heo thối Hứa Định."
Heo thối Hứa Định lập tức giơ tay ấn đầu cậu xuống, "Nhìn phong cảnh cho tôi!"
Trần Quân Triết ngắm cảnh, còn anh thì ngắm bóng lưng cậu.
Chiếc áo phông trắng nổi bật giữa nền trời xanh và cát vàng, Hứa Định vô thức cắn môi dưới, cảm giác vừa mơ hồ vừa xao động, nhiều hơn hết là chột dạ.
Sau một đêm ôm nhau ngủ ở Cairo, cuối cùng Hứa Định vẫn quyết định tự mình đưa Trần Quân Triết đi hết hành trình.
Và ngay khoảnh khắc đưa ra quyết định đó, anh cũng tự thề với dòng sông Nile, anh tuyệt đối sẽ không vượt qua bất kỳ ranh giới nào với Trần Quân Triết.
Hơn nữa, anh sẽ cố tìm một cơ hội thích hợp để nói thẳng với cậu: "Xin lỗi, thật ra tất cả đều là lừa cậu."
Quay lại gò cát họ đang đứng, đây là thánh địa do Hứa Định tự mình tìm ra.
Nằm giữa sa mạc, trên đường từ Cairo đến Luxor, nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng anh kéo Trần Quân Triết đến rãnh cát phía đông, "Nhìn từ đây."
Từ đó nhìn xuống, sông Nile cuộn theo phù sa từ cao nguyên Ethiopia, uốn lượn chảy tới từ phương nam.
Dưới ánh nắng rực rỡ, dòng sông xanh thẫm như một dải đá lapis lazuli*.
Xa hơn nữa, một ốc đảo nhỏ được khảm vào giữa sa mạc, nhà cửa xóm làng san sát nhau.
*Đá lapis lazuli (ngọc lưu ly).
Cảnh đẹp phản chiếu trong đáy mắt, Trần Quân Triết im lặng thật lâu.
Hứa Định tìm được tảng đá vuông mình dựng lên trước đây, đó là điểm chụp hình.
Đứng đúng vào vị trí ấy, dòng sông Nile trông chẳng khác gì đôi cánh đang dang rộng sau lưng bạn.
Độc quyền toàn mạng!
Hứa Định rất đỗi tự hào.
Khách hàng đăng ảnh phản hồi lên Xiaohongshu, bình luận toàn hỏi tọa độ chỗ này.
Muốn nổi bật giữa vô số công ty du lịch ở Ai Cập, phải dựa vào những thứ mang tính cạnh tranh độc đáo như thế.
Đây là bài học Hứa Định rút ra sau thất bại của nhà xưởng, trước kia anh chỉ chăm chăm làm theo các sản phẩm đang hot trên thị trường, chẳng dám đổi mới tạo bản sắc riêng, nên mất khách là chuyện đương nhiên.............
Hứa Định gọi Trần Quân Triết lại: "Lại đây, tôi chụp cho cậu một tấm."
"?"
"Đứng đó đi."
Trần Quân Triết bước lên tảng đá.
Hứa Định "tách" một cái, đưa ảnh cho cậu xem: "Thế nào?
Bố cục đỉnh chưa?"
Trần Quân Triết chớp mắt: "Hay thật.
Chụp thế nào vậy."
Hứa Định chờ câu này đã lâu: "Thấy tảng đá này không, tôi dựng lên từ trước đó.
Chuyên dùng để đánh dấu chỗ chụp ảnh đẹp.
Mấy tọa độ kiểu này ở cả Ai Cập còn hơn chục cái nữa, đều là những địa điểm độc quyền tôi tự đi tìm."
"......"
Trần Quân Triết biểu cảm nhàn nhạt, nhìn về phía xa, không nói lời nào.
"Đệt.
Cậu không thấy rất đỉnh à."
Trần Quân Triết hỏi ngược lại: "Anh đến Ai Cập khi nào?"
Hứa Định sững sờ, chết rồi, lỡ miệng: "Tôi... cậu quên rồi sao.
Ha ha ha, cô hai tôi mở công ty du lịch ở Ai Cập, mỗi năm nghỉ hè tôi đều sang đây phụ một thời gian.
Ha ha ha."
Tật xấu của anh lại tái phát, hễ hoảng loạn là bắt đầu cười gượng.
"Ồ."
Trần Quân Triết nhìn sang chỗ khác, "Người thân của anh, tại sao lại nghĩ đến chuyện vượt ngàn dặm, sang tận Ai Cập mở công ty du lịch."
Hứa Định cười gượng: "Cậu tưởng họ muốn ư...... tất nhiên là vì trong nước hết đường sống rồi."
Anh giơ tay, chỉ về dãy núi trơ trụi phía xa: "Ai Cập có loại đá tốt nhất thế giới, mấy ngàn năm rồi vẫn chưa khai thác hết.
Cậu biết mỗi năm có bao nhiêu lao động Trung Quốc sang đây đào đá không?"
Trần Quân Triết lắc đầu.
Thật ra Hứa Định cũng chẳng có con số chính xác: "Giá cả ở Ai Cập thấp, chi phí sống không cao.
Lúc cậu nhập cảnh chắc cũng thấy rồi, hải quan gần như không kiểm tra gì.
Ai Cập đúng là lối thoát cho rất nhiều người ở trong nước khi không còn đường nào để đi."
"Vậy người thân anh, định khi nào về nhà?"
Trần Quân Triết nhìn anh.
"Dượng hai tôi ở Luxor đào đá, dây cáp bị tuột, một tảng đá mất kiểm soát rơi trúng vào gáy ông.
Ngã xuống rồi, không bao giờ dậy nữa.
Ông ấy mãi mãi ở lại Ai Cập."
Hứa Định ngẩng đầu, nhìn xuống dòng Nile cuồn cuộn, "Nơi có người mình yêu mới gọi là nhà, chẳng phải sao."
Thế nên cả nhà Hứa Lập Quân đã ở lại.
*
Gần chạng vạng, họ đến thành cổ Luxor.
Hệ thống giao thông công cộng tệ hại ở Cairo kéo dài sang Luxor, chỉ khác là trên đường phố không chỉ có chó hoang chạy lung tung, mà còn có cả xe ngựa chở khách du lịch lượn qua lượn lại.
Bữa tối, Hứa Định không đến mấy nhà hàng hợp tác rẻ tiền nữa, anh chọn một nhà hàng mình đặc biệt yêu thích, với số điểm đánh giá 5.0 trên Google Maps.
Tên nhà hàng rất đơn giản, nghĩa là "Người thương" trong tiếng Ả Rập.
Ông chủ là một người đàn ông trung niên góa vợ, làm món bồ câu nướng kiểu Ả Rập cực chuẩn - da giòn, thịt mềm, hương thơm ngào ngạt, cắn một miếng là nước thịt trào ra.
Hứa Định gọi một ly nước "hành tây - thì là - ớt", lừa Trần Quân Triết rằng đây là thức uống đặc sản siêu ngon.
Trần Quân Triết nhấp một ngụm, nét mặt lập tức thoáng hiện vẻ khó hiểu.
Hứa Định ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Hoàng hôn là lúc Luxor đẹp nhất.
Bụi đường lắng xuống, đèn đóm sáng lên, bầu trời như hũ thuốc nhuộm xanh tím bị đánh đổ, chảy xuống dòng sông Nile, ánh vàng lấp lánh trên mặt nước.
Hứa Định đã đến Luxor mấy lần, nhưng chưa bao giờ thấy nó đẹp đến thế.
Thật ra anh không cần hôn, cũng chẳng cần làm tình; chỉ cần một chuyến du lịch hai người bình dị thế này, cậu trêu anh, anh chọc cậu, đã là hạnh phúc tột cùng.
Dù rằng tiền đề cho hạnh phúc ấy lại được dựng trên một lời nói dối không thể tha thứ.
Hứa Định cong khóe miệng, nụ cười dần tắt.
Có lẽ bây giờ là thời điểm thích hợp để nói thật, anh hỏi: "Trần Quân Triết, cậu thật sự không nhớ gì hết sao?"
"Không nhớ gì hết."
"Cậu có nhớ trước khi mất trí nhớ chúng ta đang làm gì không?"
"Không nhớ."
"Cậu biết vì sao mình lại đến Cairo không?"
"Không biết."
"Cậu.... cậu...... cậu có nhớ chúng ta bắt đầu ở bên nhau thế nào không?"
Trần Quân Triết lắc đầu.
"Đúng rồi.
Bởi vì thật ra.... thật ra....."
Thật ra chúng ta chưa từng ở bên nhau.
---
Tác giả: Chú năm của mẹ tác giả thật sự từng đi đào đá ở Luxor, điều kiện khu mỏ cực kỳ tồi tệ........