Editor: moonstruck.noir
---
01.
6:40am, chuyến bay quốc tế từ sân bay Phố Đông đáp xuống Cairo đúng giờ.
Hứa Định nhìn bản thân trong gương chiếu hậu, hai mắt sưng húp, thâm quầng, trông thật tệ hại.
Anh đeo kính râm lên, nở một nụ cười: "Chào buổi sáng.
Cảm ơn quý khách đã lựa chọn Công ty Du lịch Nhiệt Sa, tôi là hướng dẫn viên Alan của quý khách."
Tốt lắm, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết của một đêm thức trắng.
Tối qua, anh lái xe suốt đêm từ Hurghada trở về, vừa tiễn khách trước lên máy bay xong thì lại nhận ngay khách mới.
Nghe nói đồng nghiệp phụ trách đón tiếp ban đầu uống nước mía vỉa hè rồi bị tiêu chảy đến mức ngất xỉu, trong khi du khách thì đã qua hải quan, lấy hành lý và đang đứng chờ ở bãi đỗ xe như đã hẹn.
Đúng lúc Hứa Định đang ở sân bay, nên bị gọi đi thay.
Thật ra anh đã mệt đến mức chỉ cần ngồi vào ghế lái là có thể ngủ ngay.
Anh lướt nhanh qua tin nhắn trong nhóm, du khách nói mình mặc: "Áo khoác denim xanh, quần polyester chống nước màu đen, mũ len màu đen và..."
Phần sau anh không xem nữa.
Lần đầu thấy có người mô tả trang phục kỹ đến cả chất liệu, đồ thần kinh.
Trời hôm nay u ám, trông như sắp mưa, mà mưa ở Cairo hiếm gặp như tuyết ở Thượng Hải vậy.
Từ xa, anh đã thấy một người mặc áo khoác denim xanh đứng bên lề đường cổng số 8.
Hứa Định nốc một ngụm cà phê Nestlé pha bột kem Coffee Mate, tấp xe vào lề, nhanh nhẹn bước xuống: "Xin chào quý khách.
Cảm ơn quý khách đã chọn Công ty Du lịch Nhiệt Sa."
"............."
Có lẽ nụ cười quá gượng gạo, nên người kia nhìn anh thêm mấy giây rồi im lặng.
Kệ đi, mắt anh sắp díp lại rồi.
Nhờ kính râm che khuất, hai mắt thay nhau chập chờn.
Anh mở cốp sau, nhấc vali lớn của khách ném vào, rồi quay lại ghế lái, kéo phanh tay.
Anh cũng không biết mình đang nói gì nữa: "Thưa quý khách, trước tiên tôi sẽ đưa ngài về khách sạn làm thủ tục nhận phòng..."
"Hứa Định."
Du khách đột nhiên gọi thẳng tên anh.
Hứa Định chợt mở mắt, cả người dựng tóc gáy, tỉnh táo hẳn.
Từ ngày sang Ai Cập, không còn ai gọi anh bằng tên thật nữa, cô hai gọi anh là đồ bỏ đi, đồng nghiệp gọi anh là Alan.
Anh ngẩng đầu liếc qua gương chiếu hậu, dưới chiếc mũ len đen là khuôn mặt đẹp trai đang bình thản nhìn anh.
Một ánh nhìn khiến tim anh co rút, vội ngoảnh đi.
Mồ hôi lạnh chảy dọc theo gáy xuống thắt lưng, anh bật cười, rồi cười phá lên: "Hứa Định?
Hứa định gì cơ?
Hứa định chung thân à?
Ha ha ha ha ha ha..."
Vị khách của anh im lặng rất lâu, không nói gì.
Một cảnh sát khom lưng lảo đảo bước tới, dùng báng súng AK gõ gõ lên cửa kính xe, ra hiệu bảo họ cút nhanh.
Hứa Định cúi đầu hạ phanh tay, nhấn ga, vào số cho xe chuyển bánh.
Buổi sớm ở Cairo chỉ có hai gam màu: xám xi măng và vàng đất.
Chiếc Mercedes V250 lao vun vút trên con đường sân bay đầy cát bụi.
Rõ ràng bầu trời không hề có nắng, nhưng anh lại thấy ánh sáng chói lóa đến mức không mở nổi mắt.
Anh nghe thấy tiếng mưa, những giọt nước rơi lộp bộp phủ kín kính chắn gió, anh vội vàng bật cần gạt bám đầy bụi, tiện tay mở cả đầu CD.
Cảnh vật hai bên đường nhòe dần thành những gợn sóng, Hứa Định hoàn hồn.
Anh chợt nhớ đến một trận tuyết.
02.
Ba năm trước, vào một đêm tháng 11, Thượng Hải đổ trận tuyết đầu mùa.
Tối đó, lão Hắc kéo anh tới khu Đả Phổ Kiều nghe live.
Cụ thể là anh ngắm Trần Quân Triết, còn lão Hắc thì ngắm Dương Nam.
Trần Quân Triết chơi trống, Dương Nam vừa hát chính vừa đệm guitar, ngoài ra còn một tay guitar nam và một tay bass nữ, họ cùng lập nên một ban nhạc post-rock tên là Tây Thế Lợi Tần*.
*Cetirizine: một loại thuốc kháng histamine được sử dụng để làm giảm các triệu chứng dị ứng như chảy nước mắt, chảy nước mũi, ngứa mắt, mũi, hắt hơi, và ngứa.
Nói là live, nhưng khán giả bên dưới chưa đến mười mấy người.
Hứa Định và lão Hắc chen chúc ở hàng đầu, nhảy đến hoa mắt, mồ hôi dính ướt đẫm áo sơ mi vào lưng.
Buổi diễn kết thúc, lão Hắc kéo anh ra góc tường: "Hứa Định, rốt cuộc mày có định nói ra không?"
Hứa Định nhìn chằm chằm vào dây loa trên đất: "Thôi bỏ đi."
"Không phải chứ người anh em, mày đổ bao nhiêu tiền vào rồi, sao lại thôi?"
Hứa Định im lặng.
"Nửa năm nay mày nào là tài trợ, nào là mua nhạc cụ, tối nay còn bao trọn cả chỗ này, không tốn đến năm con số chắc?"
"Tiền lẻ thôi, không sao."
Giọng Hứa Định hơi bay bổng, ngắt quãng một chút rồi lại thêm, "Hơn nữa, không phải vấn đề tiền bạc, cậu ấy là sinh viên xuất sắc..."
Lão Hắc nghe vậy liền cười phá lên: "Sinh viên xuất sắc?
Sinh viên xuất sắc thì sao?
Nếu thật sự thông minh thì phải biết tốt nghiệp rồi muốn ở lại Thượng Hải khó đến mức nào.
Nghe tao đi, chắc chắn thành công."
Hứa Định quen lão Hắc trong một buổi tiệc tụ tập của đám con cháu nhà chủ xưởng vùng Giang - Chiết.
Một nhóm trai gái du học trở về, chỉ có anh và lão Hắc là học đại học trong nước.
Lão Hắc nói, dân làm ăn tụi mình, cái "vòng quan hệ" còn đáng giá hơn vàng.
Mà việc bao nuôi một người mẫu trẻ cũng giống như đeo một chiếc chìa khóa Porsche hay đồng hồ Rolex - vừa là đề tài để nói chuyện, vừa là tấm bảng tên giúp người ta bước chân vào cái vòng đó.
Nhưng Hứa Định chẳng cần người mẫu hay hotgirl nào cả.
Anh đã muốn ngủ với cậu sinh viên Trần Quân Triết ở trường bên từ lâu lắm rồi.
Lúc này, Trần Quân Triết đang ngồi đánh trống trên sân khấu.
Cổ tay cậu dồn lực, dùi trống vung lên hạ xuống, như thể đang bóp nghẹt tim anh giữa từng nhịp.
Hiếm có tay trống nào như Trần Quân Triết, khi biểu diễn mặt không đổi sắc, người ngồi thẳng tắp, thậm chí mồ hôi cũng không rơi được mấy giọt.
Giữa tiếng trống dồn dập, cơ thể cậu vẫn bất động.
Như chẳng thuộc về đám đông kia.
Khi đó Hứa Định vẫn chưa biết, sau này họ sẽ trở nên thân thiết.
Cùng nhau uống rượu, hát karaoke, đi cắm trại, chơi kịch bản giết người - chủ yếu vẫn là uống rượu.
Và lần nào say, cũng là Trần Quân Triết cõng anh về tận Mẫn Hàng.
Thế nên hầu như lần nào, Hứa Định cũng uống rất nhiều.
Họ rời khỏi livehouse.
Bốn thành viên của Tây Thế Lợi Tần đứng ở trạm xe buýt ven đường, ánh đèn xanh từ bảng quảng cáo kéo bóng họ dài ra.
Tay guitar nam và bass nữ ôm nhau, hôn đến quên cả đất trời; Dương Nam nói chuyện qua điện thoại, giọng bị gió xé vụn thành từng mảnh; còn Trần Quân Triết thì tựa vào hộp đèn, hai tay khoanh trước ngực, cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào xung quanh.
Lão Hắc hứng chí bước tới: "Các đồng chí, sếp Hứa rất hài lòng với buổi diễn tối nay đấy."
Hứa Định như con robot vừa được cắm điện, khẽ ho một tiếng, chỉnh lại cổ áo, ra vẻ hờ hững để lộ chiếc đồng hồ Rolex trên tay.
Dương Nam bị ánh sáng phản chiếu làm lóa mắt: "Ồ, cảm ơn sếp Hứa đã bao trọn đêm nay nha."
Cô huých khuỷu tay vào tay trống sau lưng: "Còn không mau cảm ơn sếp Hứa đi."
Trần Quân Triết ngẩng lên nhìn: "Cảm ơn đàn anh Tiểu Hứa."
Mặt Hứa Định lập tức đỏ bừng.
Khi chỉ có hai người, Trần Quân Triết sẽ gọi anh là "đàn anh Tiểu Hứa".
Cách gọi đó giống như một ghi chú riêng tư, chỉ anh mới nhìn thấy, là bí mật nhỏ viết trên mảnh giấy nháp của hai người, chưa bao giờ đặt lên bàn, cũng chưa từng thấy ánh sáng.
Anh bỗng có ảo giác rằng Trần Quân Triết sắp tỏ tình với mình.
Mặt anh thật sự đỏ gay, anh quay đi, đưa tay gãi mũi: "Trần Quân Triết, uống rượu không?
Tôi mời."
Trần Quân Triết nói: "Đến Mingri Brewing đi."
Mingri Brewing là một quán bar chuyên về bia thủ công.
Họ men theo sông Tô Châu mà đi, gió mùa đông rít lên từng đợt.
Hứa Định đi ở cuối hàng, ánh mắt dõi theo bóng lưng Trần Quân Triết.
Muốn lao đến, ôm cậu vào lòng.
——Haiz.
Giống như mọi kẻ yêu thầm khác, anh thích Trần Quân Triết, nhưng chẳng biết cậu có chút cảm tình nào với mình không.
Thế là lão Hắc bày ra một ý tưởng ngu ngốc: "Quan tâm nó có thích hay không làm gì, mày cứ nói thẳng 'tôi muốn bao nuôi cậu'."
Biến.
Hứa Định thấy khả năng thành công là con số không, nhưng trong túi vẫn chuẩn bị sẵn một thẻ tín dụng quốc tế, hạn mức đủ cho Trần Quân Triết mỗi tháng bay khắp thế giới mà quẹt thoải mái.
Còn có một hộp trang sức Van Cleef & Arpels, bên trong là chiếc vòng tay gắn kim cương và mã não đen*.
Cuối cùng, là một bức thư tay, viết rất dài dòng, dùng từ cũng rất buồn nôn, tràn ngập mấy tưởng tượng ướt át của nam sinh đại học về người mình thầm thích.
Dòng cuối viết, tôi thật sự rất thích cậu, tôi muốn ở bên cậu.
*Sương sương hơn 600 triệu.
Thôi, bỏ đi thì hơn.
Hứa Định quyết định chẳng nói gì cũng chẳng làm gì.
Chỉ cần có thể lặng lẽ nghe Trần Quân Triết đánh trống, thế là đủ hạnh phúc rồi.
Lão Hắc đột nhiên đi đến bên anh: "Tối nay chắc có tuyết rơi."
Hứa Định nói: "Không thể nào."
"Sao lại không thể, tao thấy tối nay rất thích hợp có tuyết."
"Không thể.
Mới tháng 11 thôi mà."
"Mày không hiểu rồi, tuyết đâu có xem lịch, nó xem không khí.
Khi không khí vừa đủ, nó rơi là rơi thôi."
Hứa Định không buồn đáp: "....."
"Mày đừng có mà không tin.
Hay thế này nhé, chúng ta cược một ván.
Nếu tuyết rơi, tao sẽ đi tỏ tình với Nam Nam, mày cũng đi nói với Trần Quân Triết."
"............
Nói... nói..."
"Nói gì."
Trần Quân Triết đột nhiên quay đầu lại, gọi anh đến gần, hạ giọng, nửa cười nửa không, "Nói chia tay à?"
Bông tuyết rơi xuống mặt, Hứa Định bỗng thấy nóng ran.
Anh ngẩng đầu lên - tháng 11 thật sự có tuyết.
03.
Cairo đổ mưa.
Đúng là sống lâu mới thấy.
Cát bụi hòa vào mưa nhỏ thành bùn lầy bẩn thỉu, chỉ có không khí là trong lành hơn đôi chút.
Hứa Định thấy hơi khó thở.
Anh lái xe rẽ vào lối vào khách sạn - Hilton Nile, treo biển năm sao, nhưng cơ sở vật chất khó tránh khỏi cũ kỹ.
Khách sạn này có hợp tác với các công ty du lịch, tiện cho bọn lái buôn kiếm lời bằng cách cắt giảm chi phí, nói là "giá hợp lý" cho sang, thật ra chỉ là kiểu kiếm tiền lươn lẹo; được cái nhân viên phục vụ vẫn còn biết chủ động ra xách hành lý.
Hứa Định vùi mặt vào vô lăng, nghĩ ngợi một lúc, đúng là mẹ nó sống lâu mới thấy.
Chân sau của Trần Quân Triết còn chưa rút khỏi xe, anh đã đạp mạnh ga, mang theo cánh cửa xe đang khép lại từ từ, phóng vụt đi giữa con đường Cairo.
Xe dừng bên lề.
Hứa Định ngẩn ngơ một lúc lâu rồi mới nhớ ra mình định làm gì.
Anh mở điện thoại, vào WeChat, cuộn danh bạ xuống tận cuối, tới hàng chữ cái Z.
Anh đặt ghi chú cho Trần Quân Triết chỉ bằng một chữ "Triết" (哲/Zhe), lý do thứ nhất, khắp Trung Quốc người tên có chữ "Triết" nhiều đến nỗi đếm không xuể, không dễ bị phát hiện; lý do thứ hai, chỉ lưu lại âm cuối của tên, trông có vẻ thân mật hơn.
Lịch sử trò chuyện giữa anh và Trần Quân Triết vẫn dừng lại ở hai năm trước, anh:【Xin lỗi, tối qua tôi uống hơi nhiều.
Đương nhiên tôi cũng là trai thẳng ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.】
Trần Quân Triết:【Ha ha ha.】
Từ đó về sau, lịch sử trò chuyện của họ dừng lại hẳn.
Giống như một trong hai người đã chết vậy - không, nếu thật sự có người chết, có lẽ vẫn còn đôi câu gì đó.
Cảm giác này lại giống như cả hai đều đã chết hơn.
Hứa Định vặn nắp chai nước suối, tu một hơi nửa chai.
Đúng lúc ấy, điện thoại bất chợt reo lên.
Là cô hai của anh, đồng thời cũng là cổ đông chính.
"Cậu đang ở đâu?"
"Cháu đang ở chỗ bảo tàng cũ."
"Đưa khách đến chưa?"
"Rồi ạ."
Loa điện thoại đột nhiên rung lên dữ dội: "Rồi?
Cậu còn dám nói 'rồi'?
Khách nhắn trong nhóm hỏi về việc nhận phòng, cậu chưa làm cho người ta à!?"
"..........."
Hứa Định bỗng nhớ ra công việc chính của mình vẫn chưa lo xong, "Cô hai à, cháu buồn ngủ quá, chắc lú người rồi."
Cô hai ở đầu dây bên kia cười lạnh: "Ai là cô hai của cậu?
Cái thằng phá của nhà này, làm tiêu tan sự nghiệp của ba cậu, giờ quay sang phá nốt chỗ tôi hả?"
Hứa Định mím môi, im lặng rất lâu rồi nói khẽ: "Cháu về ngay, vài phút nữa tới."
---
Tác giả:
· Một câu chuyện có phần chữa lành, nhịp chậm, ít tình tiết, như một bộ phim nghệ thuật road trip vùng nhiệt đới.
· Vẫn là bạn thụ mình đầy thương tích, và bạn công thì không ngừng chạy đến bên cạnh anh.
· Kể chuyện phi tuyến tính + dùng kỹ thuật montage*, có chút thử thách khi đọc nhưng không quá khó.
· Nếu ví họ như hai con vật nhỏ:
Công là gấu túi ngoài lạnh trong nóng, nhìn vô hại nhưng bụng đầy mưu mô.
Thụ là gấu trúc đỏ chăm chỉ làm hướng dẫn viên.
Không dành cho người thích kiểm soát cực đoan hay soi mói khắt khe.
*- Kể chuyện phi tuyến tính (Non-linear narrative): kể chuyện không theo trình tự thời gian bình thường, có thể nhảy qua quá khứ, hiện tại, tương lai.
- Montage: kỹ thuật cắt ghép nhiều cảnh quay/hình ảnh ngắn liên tiếp để truyền tải thông tin nhanh, nén thời gian hoặc gợi cảm xúc; thường dùng trong điện ảnh nhưng cũng áp dụng trong văn học.