[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm] Búp Bê
39. Chứng nào tật nấy, không chịu giác ngộ
39. Chứng nào tật nấy, không chịu giác ngộ
Sau tai anh có vết sẹo gì, không ai rõ hơn tôi.
Công tắc của anh bị mất.
Trước kia, anh bị thứ nhỏ này khống chế rất lâu, nhưng sau này thông minh hơn, không cho tôi chạm vào.
Giờ đây dám thả lỏng cảnh giác như thế, sao, biết mình đã không còn điểm yếu nữa, không sợ nữa sao?
Hay là, anh cho rằng anh giả vờ rất hoàn hảo, tôi sẽ không bao giờ nhận ra anh?
Sau khi xác nhận anh chính là con búp bê mà tôi đã phá hủy, tâm trí tôi ngay lập tức tràn ngập những suy nghĩ hỗn độn, vô số câu hỏi ập đến như sóng thần.
Sao lại trở về?
Rõ ràng tôi đã phá hủy anh như thế, tại sao bây giờ anh vẫn còn nguyên vẹn đứng trước mặt tôi?
Ngay cả ngoại hình anh cũng không khác gì người bình thường, tất cả các dấu vết đường nối trên cơ thể của búp bê đều biến mất.
Đã xảy ra chuyện gì?
Anh đã trải ra những chuyện gì?
Sao lại tìm được tôi?
Tìm được tôi rồi, tại sao lại giả vờ không quen biết tôi?
Tại sao không đến đối mặt với tôi?
Là đang trách tôi, oán tôi, hận tôi à?
Tôi và anh dây dưa đi vào nhà, hai người loạng choạng đẩy cánh cửa đang khép hờ ra, tầm nhìn trước mắt chao đảo mờ ảo, cánh tay anh ôm chặt eo tôi, cả cơ thể của tôi gần như bị anh nhấc lên khỏi mặt đất, chỉ có thể chạm đất bằng mũi chân.
Đôi tay đặt lên vai anh, cố gắng đón nhận nụ hôn của anh.
Trong cơn choáng váng, lưng tôi đau nhói vì lưng đập vào cửa, cánh cửa đóng sầm lại, anh cúi đầu hôn càng sâu, ép tôi vào sau cánh cửa, nụ hôn mãnh liệt hơn trước.
Tôi không đếm thời gian, nhưng có thể cảm nhận được nụ hôn này kéo dài rất lâu, chỉ khi môi bị tê dại vì nụ hôn thì anh mới buông ra, tôi thở nhẹ, đưa tay xuống, đặt tay lên ngực trái anh, dưới lòng bàn tay là nhịp tim đập hơi nhanh của anh.
Chỉ một năm, anh đã thay đổi lớn hơn tôi tưởng tượng.
Anh hôn nhẹ lên chóp mũi tôi: “Đói không?”
Tôi không thèm liếc nhìn bàn đồ ăn, lắc đầu, tiến lại gần anh, hơi thở lững lờ bên tai anh, tôi nghe thấy giọng nói rầu rĩ của mình vang lên, đó là một giọng điệu kích động và khẩn thiết, nói: “Em muốn anh.”
Ba từ đó trở thành cơn gió thổi qua những tàn lửa đang lụi tàn, ngọn lửa lan ra đồng cỏ, cả tôi và anh đều bị nhấn chìm trong biển lửa.
Anh đột nhiên bế tôi lên bước vào phòng ngủ, khi tôi lún vào tấm ga trải giường, nóng đến mức mất lý trí, không thể nghĩ gì thêm.
Tôi không biết hiện tại mình đang bị gì.
Có lẽ là bị điên rồi.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày mình chủ động nói ra lời như vậy, chủ động yêu cầu làm chuyện này với anh.
Tôi không nên làm như vậy, nhưng dù bộ não của tôi có ra lệnh cho tôi "từ chối" hay "kháng cự" bao nhiêu đi nữa, các cơ quan chức năng của cơ thể phát ra âm thanh báo động và nhấp nháy đèn đỏ chói, cuối cùng vẫn đồng loạt đình công, hoàn toàn không còn nghe theo sự điều khiển.
Vứt trăm nghìn câu hỏi ra sau đầu, bây giờ tôi chỉ nghĩ đến một điều, còn những thứ khác…… kệ mẹ nó!
Để tôi giải quyết chuyện này đã, chuyện khác để sau!
Gương mặt nóng bừng, có lẽ đỏ như mặt trời xế chiều, tôi hơi hé mắt, thoáng thấy chiếc kính vướng víu trên mặt anh, tôi vươn tay định gỡ xuống, anh nghiêng đầu lặng lẽ né đi, ngón tay tôi nắm hụt.
Vốn định nhìn đôi mắt của anh, nhưng thôi, nếu anh không muốn tôi gỡ xuống thì không gỡ.
Tôi ôm anh, đưa mình qua, nhẹ nhàng gọi anh: “A Đình……”
Tôi đã sẵn sàng, nhưng không hiểu tên này bị làm sao, đột nhiên buông tôi ra, đứng dậy, lặng lẽ ngồi trên mép giường, bắt đầu cài từng chiếc cúc áo sơ mi mà tôi đã cởi.
—— dáng vẻ như không có ý định tiếp tục.
Tôi nhìn anh cài lại cúc trên cùng của cổ áo, che kín mít.
Đệt!
Làm gì vậy?!
Chân tôi đã dạng ra rồi, anh lại làm thế với tôi?!
“Anh có chút…… cảm lạnh, không muốn lây cho em.”
Cái cớ!
Một cái cớ ngớ ngẩn!
Cái gì mà cảm lạnh chứ, nếu anh có thể cảm lạnh thì tôi có thể biến thành người ngoài hành tinh rồi!
Đúng rồi, nhất định là đang hận tôi, hận chuyện lúc trước, cho nên muốn dùng cách này làm nhục tôi?
Không đời nào!
Suy cho cùng không phải chỉ là không muốn thôi sao?
Giả vờ làm gì chứ!
Anh không muốn, chẳng lẽ nghĩ rằng tôi rất muốn sao!
Một con búp bê thế mà lại không biết điều!
Trước giờ tôi luôn có phẩm chất kém cỏi, vì người khác đã đối xử với tôi như vậy, nên tôi cũng chẳng có lý do gì để ở lại, đứng dậy nhặt đống quần áo ném trên sàn mặc vào, tất cả đều nhăn nheo.
Đệt, lúc tôi cởi quần áo sao không thấy anh không muốn, cả cái áo đẹp thế kia mà cũng bị vò thành thế này, tôi thấy anh suýt nữa thì xé ngay tại chỗ!
Khốn nạn.
Về làm gì!
Chỉ gây ra rắc rối cho người khác!
Tôi mặc quần áo rồi bước ra ngoài mà không ngoảnh lại, dọc đường đi có thể nhìn thấy cách bài trí của nhà anh, trống vắng đến mức khó tin, rõ ràng căn phòng chứa đầy đồ đạc, nhưng ngoài những món mới nấu trên bàn ra, những chỗ khác, hoàn toàn không cảm nhận được chút hơi ấm của con người.
Cũng phải, suy cho cùng, chủ nhà cũng không hẳn là người.
“Lê……”
Khi tôi mở cửa, nghe thấy anh gọi tôi từ phía sau, tôi không quay đầu lại, đóng sầm cửa rời đi.
Trở về nhà của mình, tôi nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thể nuốt trôi cơn giận, tôi tung một loạt cú đấm vào không khí.
Vung mạnh đến mức gần như văng cả cánh tay nhưng vẫn không nguôi giận, cả người tôi toát mồ hôi, thầm mắng tiến vào phòng tắm, tôi có thể nhìn thấy mình ở trong gương, trên má còn sót lại một ít phấn, môi đỏ như thể vừa ăn sống hai đứa trẻ.
“A——!!!” tôi ngửa đầu lên gào, không thể nuốt trôi được cơn giận, đây là lần đầu tiên trong đời tôi chủ động, kết quả anh lại có phản ứng như thế!
Thịt đưa đến tận cửa mà không ăn, anh xem tôi là gì!?
Dù tôi có tệ đến đâu, ít nhất thịt vẫn còn tươi mới đúng không?
Tôi liếc nhìn gương, vén áo lên nhìn cơ thể của mình, chắc là…… vẫn còn tươi mới.
Chết tiệt, tôi đang nghĩ cái gì vậy chứ, thế mà bị anh dễ dàng làm cho nghi ngờ bản thân ư?
Mặt mũi và danh tiếng cả đời mất hết rồi!
Tôi lấy điện thoại ra điện cho Cao Vọng, tôi đợi cho đến khi tiếng chuông tự động tắt, Cao Vọng vẫn không bắt máy.
Tôi lại gọi lần thứ hai, lần thứ ba…… hơn hai mươi cuộc gọi, bên kia vẫn không có người bắt máy.
Không phải chứ?
Ghét tôi đến vậy à?
Tôi tin chắc rằng việc con búp bê đó hiện giờ có thể quay lại chắc chắn có sự nhúng tay của Cao Vọng, nếu không thì anh đã bị tháo ra thành một thùng linh kiện, thế sao có mọc chân chạy về được?
Cao Vọng này, rốt cuộc đang giở trò gì.
Được thôi, không nhận điện thoại của tôi đúng không, tôi nhất định sẽ tìm thấy ông.
Ngay trong đêm, tôi đặt vé máy bay, bay đến Thiền Khê.
Cao Vọng, đừng để ông đây tóm được ông.
Khi đến cửa hàng búp bê, lúc đó đã là giữa trưa ngày hôm sau.
Suốt chặng đường tôi vẫn chưa ăn gì, đói đến mức hoa mắt thấy sao, kết quả khi đi qua rừng trúc, cánh cửa lớn của cửa hàng búp bê đóng chặt, Cao Vọng không ở trong đó.
Đi đâu rồi?
Tôi tiến lên gõ hai cái vào cửa, lắng nghe tiếng động bên trong, bên trong yên tĩnh, đúng là không có ai.
Tôi lại gọi cho Cao Vọng, vẫn không có ai bắt máy.
Hết cách, tôi chỉ có thể tìm một băng ghế ngồi trong sân ngồi xuống, đợi Cao Vọng về.
Đợi hơn hai tiếng, Cao Vọng vẫn chưa xuất hiện, nhưng chú chó đen nhỏ quen thuộc lại xuất hiện.
Nó đã lớn hơn khá nhiều, vừa thấy tôi nó liền bổ nhào đến bên chân tôi vẫy đuôi, vẫn nhiệt tình như ngày nào.
Tôi sờ đầu nhỏ của nó, nó sủa lên một tiếng rất phấn khích, sau đó cụp đuôi đi vòng quanh cổng lớn vài vòng, rồi lại lặng lẽ chạy về bên chân tôi, nằm xuống bất động.
“Mày cũng đến tìm Cao Vọng à?” tôi lầm bầm với nó, “Tao cũng đến tìm ông ta, chúng ta cùng đợi ở đây đi.”
Tôi nghĩ rằng cuối cùng tôi cũng có thể đợi được Cao Vọng.
Nhưng một cô gái lại đến.
Mười bốn mười lăm tuổi, mặc một chiếc váy hoa xinh xắn, cô bé bước ra từ rừng trúc, nhìn thấy tôi thì hơi ngạc nhiên, sau đó thoáng thấy con chó nhỏ bên chân tôi, vui vẻ nói: “Đậu đen, quả nhiên mày ở chỗ này!”
Nhìn thấy cô bé, chó đen nhỏ vẫn quỳ rạp trên mặt đất, chậm rãi lắc đuôi.
Tôi nhớ lúc trước Cao Vọng có nói, có một cô gái nhận nuôi con chó đen nhỏ này, chắc là cô bé trước mặt.
Cô bé đi lên, ôm Đậu đen vào lòng, phủi sạch bụi trên người nó, tò mò hỏi tôi: “Anh là?”
“Tôi tìm Cao Vọng,” tôi hỏi “Em có biết ông ta đi đâu rồi không?”
Nụ cười trên mặt cô bé cứng đờ, giây tiếp theo từ từ biến mất, hốc mắt sáng lấp lánh, thấp giọng nói: “Ông ấy qua đời rồi.”
Trong nháy mắt, như bị sét đánh, tôi trố mắt, phải mất hai mươi phút tôi mới cứng người đứng dậy khỏi băng ghế, không dám tin: “Ông ta…… mất rồi?”
Cô bé gật đầu: “Chuyện đó xảy ra vào năm ngoái, là tôi phát hiện ra thi thể.”
“Một ngày nọ, Đậu đen lại không thấy đâu, tuy tôi nhận nuôi nó, nhưng lâu lâu nó vẫn trở về nhà Cao Vọng, tôi lập tức đến đó tìm nó.
Ai ngờ khi đến nơi, tôi thấy Cao Vọng nằm trên chiếc ghế mây ở trong sân, tôi cứ nghĩ ông ấy đang ngủ, nên đi gọi ông ấy, nhưng ông ấy đã không còn hô hấp.”
Năm ngoái, năm ngoái là khi nào?
Năm ngoái khi tôi trả con búp bê đã bị chia năm xẻ bảy cho ông ta, rõ ràng ông ta vẫn còn sống.
Phải chăng…… là không lâu sau đó?
Chẳng trách sao.
Chẳng trách sao lúc đó ông ta không nhận cuộc gọi của tôi, tôi cứ tưởng ông ta không muốn bắt máy, nhưng hóa ra là thế……
“Cao Vọng là người rất tốt, cũng rất lương thiện, nhưng đáng tiếc ông ấy không có người thân ở cái làng nhỏ này, sau đó tôi gọi ba tôi đến, làm cho ông ấy một cái hậu sự đơn giản.”
Cô bé nói đến đây thì lau nước mắt, Đậu đen trong lòng cô bé liếm mặt cho cô bé, kêu ư ử.
Trong lòng tôi tràn ngập cảm xúc lẫn lộn, hỏi: “Tro cốt của ông ta…… chôn ở đâu?”
Cô bé chỉ vào rừng trúc, nói: “Ở đó.
Cao Vọng đã từng nhắc đến chuyện này khi trò chuyện với tôi trước khi qua đời……”
[Nếu ngày mai tôi chết, tối nay tôi sẽ vào rừng trúc đào hố rồi vào nằm trong đó.]
Cô bé hỏi ông ta: “Sao lại muốn chôn trong rừng trúc ạ?”
Cao Vọng nói: [Tôi muốn ở bên cạnh người yêu.]
“Thực ra tôi không hiểu, nhưng tôi nghĩ nếu Cao Vọng biết, chắc chắn cũng sẽ hy vọng tôi sẽ làm như vậy, nên tôi mới tự ý làm, nếu Cao Vọng ở dưới suối vàng có biết, không biết ông ấy có vui hơn chút không.”
Lá trúc xào xạc, tôi chợt nhớ đến bóng dáng cô đơn của Cao Vọng ngồi trong rừng trúc này vào lúc đêm khuya, rất lâu sau, tôi lẩm bẩm: “Ông ta sẽ vui.”
Cô bé ôm Đậu đen rời đi, tôi đứng trong sân một lúc lâu, trời dần tối.
Đi vòng quanh nhà, tôi tìm thấy căn phòng mình đã từng ngủ lại, tôi nhớ rõ chốt cửa sổ của phòng đó rất cũ, không thể đóng chặt được, đẩy mạnh từ bên ngoài là có thể vào.
Tôi cố gắng đẩy cửa sổ từ bên ngoài, trước khi tôi kịp dùng sức, cửa sổ đã bật ra một khe hở, dễ hơn tôi tưởng.
Tôi đẩy cửa sổ ra, trèo vào.
Ngôi nhà đã lâu không có ai ở, một lớp bụi tích tụ ở trong nhà, một mùi ẩm mốc xộc vào mũi tôi, tôi bịt mũi ho vài tiếng, sau khi đã quen với mùi này, tôi mới đóng cửa sổ lại, bật đèn.
Ánh sáng mờ ảo chiếu xuống, căn nhà được bày trí y hệt như những gì tôi đã từng thấy, không thay đổi gì.
Chiếc đèn dầu trên quầy gỗ gụ đã khô từ lâu, tủ búp bê của Cao Vọng vẫn còn nguyên vẹn, sự khác biệt duy nhất, đó chính là có nhiều bụi trên tủ kính hơn, mạng nhện giăng thành khắp nơi.
Không ai dọn dẹp những thứ này.
Tốn rất nhiều công sức để làm ra búp bê, giờ lại bị bỏ không thể sử dụng.
Tôi vén tấm màn của phòng trong lên, mò mẫm tìm công tắc trên tường rồi ấn xuống, dưới ánh sáng trắng xanh, tôi bước xuống cầu thang, đến phòng làm việc của ông ta.
Khi bước xuống bậc thang cuối cùng, tôi có thể nhìn thấy rõ toàn bộ căn phòng làm việc, không khỏi mở to hai mắt, cảnh tượng trước mắt thực sự rất bất ngờ.
Trong căn phòng làm việc nhỏ, linh kiện rơi vãi khắp nơi, nếu không biết thì sẽ nghĩ nơi này đã bị cướp.
Nếu đã như vậy thì không ngạc nhiên đến thế.
Dưới một lớp bụi dày, trên sàn nhà, phủ đầy những dấu vết chằng chịt, trông giống như dấu vết do một vật thể nào đó bò hoặc kéo lê để lại, từng đường nét rõ ràng, ngay cả lớp bụi tích tụ suốt một năm qua cũng không thể che phủ.
Giống như, trong dòng thời gian xa xôi, dài đằng đẵng không biết đâu là điểm dừng, có một thứ, kéo lê những tứ chi không trọn vẹn, cố gắng bò trong cái nhà giam vuông vức nhỏ, vùng vẫy, tìm cách sống.
Không biết tại sao lại kiên trì, cũng không từ bỏ là gì.
Chỉ là chứng nào tật nấy, không chịu giác ngộ.