Những việc sau đó diễn ra thuận lợi đến bất ngờ, Chu Khô bị tuyên án, căn nhà kia cuối cùng cũng bán được, ngoài việc lại phải chuyển nhà, hai việc còn lại Tề Thuật gần như không phải tham gia gì nhiều.
Sau vụ bắt cóc lần đó, cậu chưa từng gặp lại Chu Khô.
Ngay cả phiên tòa cậu cũng không xuất hiện, mọi tin tức cuối cùng đều do Hà Bỉnh Chân kể lại.
Đó quả thật là một bóng ma tâm lý trong lòng cậu.
Không chỉ vụ bắt cóc, mà cả những trận bạo lực trong mấy năm trước đều như khắc vào tận xương, khó lòng xóa sạch.
Chỉ có điều, những ký ức đáng sợ kia chỉ bùng lên dữ dội khi đối diện với gã.
Còn bây giờ, cuộc sống bình yên và hạnh phúc đã khiến chúng phai nhạt đi rất nhiều.
Tề Thuật không muốn tự rước lấy dằn vặt, nên luôn cố ý tránh nghĩ về những chuyện ấy.
Thứ duy nhất khiến cậu tò mò là Chu Khô sẽ bị trừng phạt thế nào.
Tình tiết nghiêm trọng, con tin bị thương, cộng thêm Hà Bỉnh Chân có lẽ cũng dùng vài mánh khóe phía sau, kết quả cuối cùng là mười bốn năm tù giam.
Đúng là một con số rất dài.
Tề Thuật chẳng thấy hả hê gì mấy khi đã trả được thù, vốn dĩ cậu cũng không phải kiểu người có thể vui mừng trước nỗi bất hạnh của người khác.
Nhưng cậu cũng chẳng thấy tiếc nuối là bao, chỉ có một cảm giác hoang lạnh khó nói thành lời.
Nếu có thể chọn lại, cậu thà rằng từ đầu đến cuối mình chưa từng quen biết Chu Khô.
Lời của Hà Bỉnh Chân mang theo hàm ý khó đoán, "Đừng lo, mười mấy năm sau gã cũng không có cơ hội bước ra đâu."
Tề Thuật cũng bất giác nghĩ đến chuyện của mười mấy năm sau đó, nhưng trong đầu toàn là những hình ảnh mình ở bên Hà Bỉnh Chân, lần đầu tiên cậu cảm thấy tương lai đáng để mong chờ đến vậy.
Căn nhà cũ bán ra, phần lớn số tiền cậu gửi lại cho ba mẹ.
Số còn lại thì theo đúng kế hoạch ban đầu, chuyển hết trả nợ cho Hà Bỉnh Chân, không giữ lại một xu.
Với Omega, đó đã là một con số rất lớn, đủ để cậu nếm thử cảm giác sung sướng khi "vung tiền" cho Alpha một lần.
Hà Bỉnh Chân vui vẻ nhận lấy, còn hết sức niềm nở, hầu hạ bé kim chủ nhỏ hết lòng.
Ban đầu cậu vốn dĩ không định chuyển nhà trước Tết, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì kỳ phát tình phải mất mấy ngày liền, nghỉ ngơi xong cũng phải thêm vài ngày nữa, tính ra mười ngày nửa tháng mới quay về.
So đi tính lại, chẳng thà dọn đi luôn cho xong.
May mà trước đó Hà Bỉnh Chân đã trải đường ổn thỏa, nên việc nói thẳng với bà Lương Hữu Nghi cũng không phải chuyện quá khó khăn.
Ban đầu, bà kiên quyết phản đối, gấp cái gì mà gấp, có cái Tết cũng không chịu đợi!
Bà tức đến mức suýt chỉ vào mũi Tề Thuật mắng.
Mà Omega lại ngại không dám nói lý do thật là vì kỳ phát tình, đành cắn răng bảo là mình nhớ Hà Bỉnh Chân quá, nhớ đến chịu không nổi.
Cậu còn lưỡng lự không biết có nên nói luôn chuyện đã kết hôn hay không, nhưng chiếc nhẫn trên tay đã tự khai ra hết rồi.
Cơn giận của Lương Hữu Nghi lập tức tắt ngấm khi nhìn thấy chiếc nhẫn.
Bà nhìn chằm chằm vào tay cậu, "Hai đứa..."
Tề Thuật thuận theo ánh mắt của mẹ, từ từ duỗi tay ra.
Khuôn mặt không kìm được mà nở nụ cười, cậu khẽ gật đầu, "Mẹ ơi, tụi con kết hôn rồi."
Lương Hữu Nghi không nói thêm gì nữa, chỉ thở dài một tiếng bất lực.
Không phải lo lắng, mà là cảm giác nhẹ nhõm như tảng đá luôn đè trên ngực mình bỗng chốc vỡ vụn.
Bà nói: "Kết hôn nhanh như vậy, cũng không biết là đúng hay sai.
Thật ra chỉ cần con vui, con hạnh phúc là được.
Có như thế mẹ với ba con mới yên lòng.
Bất kể sau này thế nào, bất kể các con sẽ ra sao, con phải nhớ...
ở đây vẫn còn một mái nhà."
Lồng ngực Tề Thuật chợt căng lên một cách khó tả, cậu mím môi, nghiêm túc hứa, "Con sẽ không quên đâu mẹ."
Đồ đạc của cả hai người lần lượt được chuyển qua nhà mới, kể cả những bộ quần áo Tề Thuật còn để lại căn biệt thự kia.
Lần này, Hà Bỉnh Chân đứng bên cạnh tận mắt nhìn cậu sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy, chứ không phải tạm bợ nhét bừa vào thùng như trước đây nữa.
Căn nhà trống trải được lấp đầy từng chút một, từng món đồ được đặt vào đúng góc thuộc về nó.
Cho đến khi hai người cùng đẩy cửa bước vào, nhà mới thực sự mang đúng dáng hình của nó.
•
Bên ngoài lại bắt đầu có tuyết rơi lất phất, nhưng rèm cửa đã che kín, Tề Thuật hoàn toàn không hay biết.
Trong phòng ngủ mở sưởi đủ ấm, pheromone của hai người họ hòa lại với nhau, khiến cậu cảm thấy như đang ngâm mình trong suối nước nóng, bị hơi nóng hun đến choáng váng.
Kỳ phát tình đến muộn hơn mấy ngày so với dự đoán, có lẽ bị ảnh hưởng bởi loại thuốc Chu Khô ép cậu uống vào lần bị bắt cóc đó.
Thế nên lần này càng dữ dội hơn.
Tề Thuật nằm rạp trên giường, hơi thở nóng hổi, mồ hôi như rịn ra từ từng lớp da thịt, chỗ nào cũng ẩm ướt.
Mặt cậu đỏ bừng, đôi mắt mơ hồ, hoang mang tìm kiếm đôi môi của Hà Bỉnh Chân.
Alpha vừa trở về từ bên ngoài, áo khoác dày cộm còn chưa cởi, trên vai vẫn vương lại ít tuyết.
Dù đã tan chảy, vẫn mang theo hơi lạnh thấu xương.
Omega chỉ khoác trên mình một lớp áo ngủ mỏng manh.
Vừa chạm vào chiếc áo khoác còn vương hơi lạnh, cậu đã run lên bần bật, nhưng ngọn lửa âm ỉ trong thân thể lại khiến cậu càng thêm nóng bức, sốt ruột mà lao đến ôm chặt, ngồi vững trên eo Hà Bỉnh Chân, vô thức cọ lấy anh tìm chút hơi ấm.
Đôi môi đỏ ươn ướt như phủ một tầng sương, ghé sát lên má anh, vừa quấn quýt vừa bật ra những tiếng rên rỉ khó kìm.
Hơi ấm trong phòng dần lan ra.
Đôi tay của Hà Bỉnh Chân cuối cùng cũng đã tan hết hơi lạnh, anh chậm rãi nâng vạt áo ngủ của Omega lên.
Làn da dưới tay nóng bỏng mà mềm mại, mịn màng như miếng ngọc thượng hạng.
Anh dừng lại ở vòng eo thon gọn, vuốt ve qua lại rồi mới đổi hướng, chạm đến nụ hồng trước ngực cậu, nhẹ nhàng mân mê nắn bóp núm nhỏ đỏ tươi ấy.
Bị kích thích đến phát cuồng, Tề Thuật càng thêm khát khao.
Lỗ nhỏ sâu kín đã rịn nước làm ướt sũng cả quần trong, lan sang cả quần ngủ.
Cậu không kìm nổi, muốn được Hà Bỉnh Chân lấp đầy khoảng trống phía dưới, vừa thở gấp vừa tha thiết cầu xin, lắc nhẹ vòng eo, cọ vào thứ cứng nóng giữa bờ mông mình.
Cả căn phòng tràn ngập hương pheromone của Omega, mùi của cam chín mang theo vị nồng của kỳ phát tình, trở nên ngọt lịm và sánh đặc, hòa lẫn với hương thuốc lá nhàn nhạt.
Hai mùi hương ấy quấn quýt lấy nhau, dây dưa mơ hồ, giống hệt như chủ nhân của chúng, bám chặt lấy nhau không biết xấu hổ, không thể rời xa dù chỉ một khắc.
"Nói không chừng, chẳng bao lâu nữa... nơi này sẽ tiết ra sữa đấy."
Giọng nói của Hà Bỉnh Chân trần thấp, vô cùng ưu ái nơi ấy.
Anh bóp nắn, vân vê khiến đầu nụ nhỏ đỏ au.
Biết cơ thể Omega lúc này nhạy cảm đến mức nào, anh chẳng còn giữ chừng mực như ngày thường nữa mà mạnh tay xoa nắn, thậm chí khẽ búng lên ngực khiến làn da nơi đó đỏ ửng lên.
Mỗi lần như vậy, Tề Thuật đều run rẩy rên khẽ, nghẹn ngào giữa đau đớn và sung sướng.
Ngay sau đó, Hà Bỉnh Chân cúi xuống ngậm lấy nụ hồng kia, hàm răng trắng ngà cọ nhẹ sang trái rồi sang phải.
Đầu nhũ đỏ sậm như muốn rướm máu, bên trên bóng loáng ánh nước, kết hợp với cơ thể đang đỏ lên vì kích thích của Omega, hệt như một trái đào mật chín mọng, mềm nhũn và đầy cám dỗ, khiến người ta không cách nào dời mắt đi được.
Cảm giác kỳ lạ trước ngực lan dọc khắp cơ thể Tề Thuật, đặc biệt là lỗ sau ướt át, nóng hổi, co rút từng đợt, gấp gáp đến mức muốn nghênh đón thứ cứng nóng dưới thân ngay lập tức, muốn nó cắm sâu tới tận cùng.
Thế mà Hà Bỉnh Chân lại cố ý chậm rãi, không trực tiếp cho cậu thoả mãn ngay.
Sau từng ấy lần triển miên, Tề Thuật đâu còn rụt rè như trước, chỉ ngoan ngoãn chờ người ta dẫn dắt.
Cậu cố vươn tay, vụng về lần tìm gậy thịt đang cương nóng dưới mông mình, sờ được rồi lại mon men theo lưng quần mà trượt xuống, một tay giữ lấy đầu Alpha đang vùi nơi ngực mình, vừa run rẩy vừa kiên trì tìm kiếm.
Dường như Hà Bỉnh Chân cũng cảm nhận được động tác của cậu, anh thả lỏng, để mặc cho Omega chủ động.
Ánh mắt Tề Thuật phủ đầy tình dục, chẳng phân biệt được nụ cười xấu xa mơ hồ thoáng qua trên môi anh, chỉ mải miết với đôi tay của mình, cuối cùng cũng kéo được thứ cậu mong mỏi ra khỏi hai lớp quần, giải phóng nó ra ngoài không khí.
Theo phản xạ, cậu muốn nhấc eo ngồi xuống ngay, lại quên mất quần ngủ vẫn còn nguyên.
Bị cản trở bằng lớp vải, cọ tới cọ lui mà chẳng thỏa được gì, càng khiến cậu khó chịu đến phát run.
Hàng mi Omega đọng đầy những giọt nước mắt li ti.
Cậu ngước đôi mắt ươn ướt lên, nhìn Hà Bỉnh Chân với vẻ gấp gáp tủi thân, tựa như chỉ cần không được thỏa mãn là sẽ khóc òa lên ngay.
Cậu gần như muốn ép cây dương vật thô to kia đâm xuyên qua lớp quần, tiến thẳng vào lỗ thịt đang ẩm ướt của mình.
"Em muốn mà... sao anh không cho em... khó chịu quá, chịu không nổi...
Hà Bỉnh Chân, xin anh mà... cho em..."
Giọng Omega đứt quãng, vừa nghẹn ngào vừa mềm mại, khiến trái tim người nghe như muốn tan ra.
Bàn tay Hà Bỉnh Chân trượt xuống, nâng lấy cặp mông tròn mềm của Omega, mạnh tay xoa nắn rồi tách mở từng chút một.
Cứ thế lặp lại, khiến lối vào vách thịt phía sau bị kéo mở, rịn ra từng mảng dịch trong suốt dính ướt cả lòng bàn tay.
Anh không hài lòng với cách Omega gọi mình, mặt không biểu cảm mà dạy dỗ cậu một hồi, để mặc cho chiếc quần ngủ kia ướt sẫm rồi mới thản nhiên nhắc nhở, "Gọi anh là gì?
Nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời."
Tề Thuật sững lại vài giây, rồi chủ động vùi mặt vào ngực anh, cọ cọ vào lồng ngực rộng lớn ấy thật lâu.
Cuối cùng mới nghẹn giọng, mềm đến mức như muốn tan thành nước, "Chồng ơi... xin anh, cho em đi mà..."
Bình thường, giọng của Tề Thuật luôn nhẹ nhàng và hiền lành, nhưng khi bị tình dục hun đốt, âm sắc ấy mềm ra thành từng lớp sóng lăn tăn, thêm vào cách gọi của cậu, quả thực không gì quyến rũ hơn được nữa.
Hà Bỉnh Chân giữ lấy chiếc đầu nhỏ đang cựa quậy của Omega, khóe môi khẽ cong lên.
Một tay anh ôm quanh eo cậu, tay kia kéo phăng chiếc quần ngủ đã ướt sũng ra, đầu ngón tay men theo khe mông, từ tốn thăm dò.
Hầu như chẳng cần phải nới lỏng, nước dâm dính sâu trong vách thịt đã là chất gel bôi trơn tốt nhất.
Nó hút lấy ngón tay anh, siết chặt mà nuốt vào, thành ruột nóng mềm, ẩm ướt, khít khao bám quanh vật lạ vừa mới xâm nhập.
Khi ngón giữa ra vào, mang theo tiếng nước chóp chép mơ hồ, vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh mịch.
Tề Thuật xấu hổ đến không dám ngẩng mặt lên, chỉ vùi chặt vào trong ngực Hà Bỉnh Chân, như con thú nhỏ đang trốn.
Nếu không phải mỗi lần ngón tay kia ra vào kích thích khiến cậu bật lên mấy tiếng rên khẽ, người ta còn tưởng cậu đã ngủ ngoan trong vòng tay Alpha.
Dưới màn dạo đầu ướt át, Tề Thuật chợt nhớ đến lúc Hà Bỉnh Chân mất kiểm soát trong kỳ mẫm cảm lần trước, thô bạo mà cuồng nhiệt.
Ý nghĩ đó khiến cậu không khỏi thèm khát về sự mạnh bạo ấy.
Cậu sốt ruột, giọng nghẹn lại mềm nhũn như sắp khóc, "Anh nhanh lên, em muốn anh vào...
ông xã ơi, xin anh mà..."
Vừa nói, cậu vừa nắm lấy cây gậy thịt đang cứng nóng trong tay, nhấc mông lên từng chút một để tìm vị trí.
Hà Bỉnh Chân được như ý nguyện, thoải mái ngả lưng vào đầu giường, nhàn nhã ngắm nhìn Omega trên người mình khẽ nhấp nhô lên xuống.
Anh phát hiện mình rất thích tư thế này, dù cho cảm giác sung sướng không quá mãnh liệt, nhưng mọi động tác của Omega đều sẽ rơi trọn vào tầm mắt anh.
Dù dâm đãng hay thẹn thùng, những biểu cảm đều sinh ra vì anh.
Cảm giác được ngắm nhìn trọn vẹn sự mất kiểm soát ấy khiến Alpha vô cùng thỏa mãn.
Cuối cùng, Tề Thuật cũng ngồi xuống.
Mép thịt nơi lối vào bị căng đầy đến trong suốt, cố sức nuốt lấy dương vật thô dài.
Đầu khấc trơn láng chạm vào lớp thịt non mềm bên trong, đi đến đâu là khiến lòng cậu lăn tăn từng đợt đến đó, ngứa ngáy đến khó chịu, như bị cọ vào vị trí nhạy cảm nhất trong tim.
Còn nơi sâu thẳm chưa được chạm tới thì phát cuồng đòi hỏi, khiến cậu quên luôn cả đau đớn, chỉ muốn cắn chặt lấy thứ đang vùi trong cơ thể mình, không rời một ly.
Gần như chỉ trong một lần ngồi xuống, quy đầu trơn nóng đã chạm thẳng vào lớp thịt mềm sâu trong khoang sinh sản, lực chạm mạnh đến mức làm bật lên những tiếng nước nhóp nhép vang dội.
Tề Thuật lúc này đã hoàn toàn bị dục vọng khống chế, ngồi trên eo Alpha nhấp nhô lên xuống một cách gượng gạo, mỗi lần rút ra dương vật đều ướt đẫm nước dâm, nơi giao hợp đã ướt át đến mức gần như tràn khỏi da thịt thấm xuống ga giường.
Phía trước của Omega cũng bắn ra từng dòng tinh loãng, rơi xuống áo Hà Bỉnh Chân, loang thành một mảng lớn.
Mà cậu thì hoàn toàn không hay biết gì, đôi mắt mờ đi như đã mất tiêu cự, khuôn mặt trắng trẻo phủ một lớp ráng đỏ mê người.
Mỗi lần đáp mông xuống đều khiến phần thịt nơi đó rung lên từng nhịp, hai chiếc đùi căng đến run rẩy, cố nâng thân thể yếu ớt lên, nhưng chẳng bao lâu lại rơi xuống, để lỗ thịt nhỏ phía sau bị lấp đầy rồi lại trống vắng, khoái cảm như sương mù bủa vây lấy đầu óc.
Hà Bỉnh Chân nhìn tốc độ chậm rì này, thật sự không hiểu sao Omega có thể sướng nổi, vậy mà cậu vừa nãy còn vừa bắn tinh, vừa run lên bần bật vì lỗ nhỏ lên đỉnh.
Bên trong siết chặt lấy gậy thịt thô to, co rút từng đợt, cảm giác như có vô số cái miệng trốn trong vách thịt đang bám lấy anh không rời.
Đến cuối cùng, Tề Thuật không cử động nổi nữa.
Cậu ngồi trên thân anh, ngón chân co quắp lại, lưng khom đầu cúi, thở đứt đoạn, rưng rưng mà run bần bật, lặng lẽ đón nhận dư âm của khoái cảm đang khiến cơ thể mình mềm nhũn.
"Thế này là đủ rồi à?"
Hà Bỉnh Chân khẽ nâng cằm cậu lên.
Tề Thuật hoàn hồn lại, trong mắt vẫn phủ đầy hơi nước, con ngươi đen láy chậm rãi xoay vòng rồi nắm lấy tay đối phương, run rẩy thỏ thẻ, "Chưa đủ, em muốn anh... tự chịch em."
Cậu nghẹn ngào, môi run run, "Chịch đến tận sâu trong cùng...
đánh dấu em, được không anh..."
Nói rồi, Tề Thuật vừa run rẩy vừa đưa tay tháo cúc áo anh.
Cả hai đã làm đến mức này mà áo sơ mi của Hà Bỉnh Chân vẫn còn chỉnh tề, chỉ có quần tây bị kéo xuống một đoạn.
Anh chỉ đáp đúng một chữ, "Được."
Rồi cúi xuống chiếm lấy môi cậu.
Hơi thở quấn lấy nhau, qua lại triền miên, như muốn nuốt trọn không khí của đối phương.
Dưới sự gây rối đầy mong ngóng của Omega, từng món đồ trên người Hà Bỉnh Chân rơi lả tả xuống đất.
Ngay khoảnh khắc sau đó, Tề Thuật bị ép xuống nệm, đầu óc mơ màng, vòng tay siết lấy cổ anh.
Chưa kịp phản ứng thì đôi chân thon dài đã bị mở rộng đến tận cùng, đặt lên vai Hà Bỉnh Chân.
Ngay giây sau, gậy thịt nóng rực đâm thẳng vào, sâu đến tận đáy.
Tề Thuật bật rên một tiếng không kiểm soát nổi, âm thanh đứt quãng vỡ vụn thành những tiếng rên nghẹn ngào.
Từng ngón tay bấu chặt lấy ga giường, cơ thể bị xô đến cong lên thành một đường cung đẹp đến nao lòng.
Phần thịt mềm ở mông bị va đập đến nóng rát, đỏ bừng lên, đau đến khó chịu mà vẫn không nỡ kêu dừng lại.
Dưới những nhịp thúc nhanh như gió của Alpha, lối vào của khoang sinh sản mềm oặt ra, dễ dàng mở lòng, hé ra một khoảng nhỏ.
Hà Bỉnh Chân đẩy mạnh như đang cố đào sâu khe hở nhỏ bé ấy, muốn đào đủ chỗ để chôn vừa quy đầu nóng rực của mình vào.
Trước đây anh cũng từng tiến vào nơi tuyệt vời này, nhưng nếu không đeo bao thì cũng là uống thuốc, dù vào được cũng biết rõ sẽ không thành kết.
Còn lần này, Hà Bỉnh Chân biết rõ là sẽ khác.
Anh sẽ để lại dấu ấn trong cơ thể Omega, sẽ bơm đầy nơi chật hẹp mềm ấm kia bằng tinh dịch của mình, để nơi đó mang mùi, mang vị, mang dấu vết của anh, để Tề Thuật trở thành của anh hoàn toàn.
Ý nghĩ đó khiến phần eo hông của Alpha chuyển động càng mạnh, ra vào càng dễ dàng trong từng lớp nước trơn, nhắm thẳng vào khe nhỏ ấy mà dồn lực, không hề nương tay.
Tiếng rên của Tề Thuật càng lúc càng lớn, như bị kéo ra từ tận sâu trong người.
Cậu cảm nhận rõ thân thể mình đang mở ra.
Một cảm giác không sao gọi tên nổi, như bị xuyên qua, như bị cạy mở đến tận tâm can, nhưng cảm giác lại cuồn cuộn đến mức như muốn phá nát cả bầu trời.
Nửa sợ, nửa say, cậu siết lấy cổ Hà Bỉnh Chân như để bấu víu vào thứ duy nhất giữ cho cậu không rơi xuống.
"A...!"
Giọng Tề Thuật đột nhiên cao vút, thân thể cứng lại như dây cung bị kéo căng, không động đậy nổi.
Trước mắt cậu bị như phủ một tầng ánh sáng trắng xóa, cảm giác sung sướng đến mức lạc mất phương hướng, như rơi vào thiên đường mà mãi không thoát ra.
Bên dưới, lỗ thịt nhỏ đang co rút dữ dội, siết chặt đến mức Hà Bỉnh Chân khó mà di chuyển được.
Anh chống tay giữ thăng bằng, một tay chậm rãi đặt lên chiếc bụng bằng phẳng của cậu, nơi có một đoạn hơi nhô lên rõ rệt.
Anh nhẹ nhàng ấn xuống, rồi kéo tay Tề Thuật đặt vào ngay chỗ đó, "Cảm nhận được chưa...?
Hình dáng của anh ở trong em này."
Khoảnh khắc đó, hai người đối mặt với nhau, kẻ ngẩng đầu, người cúi xuống, trao nhau một nụ hôn dài và dịu đến nghẹt thở, như muốn hòa vào nhau mà không còn kẽ hở.
Chờ Tề Thuật ổn lại, Hà Bỉnh Chân mới bắt đầu chậm rãi ra vào.
Dù đã cố hết sức nhẹ nhàng, anh vẫn cảm nhận được Omega gần như sụp đổ dưới mỗi đợt ma sát.
Chỗ nào trên người cậu cũng ướt át, trên chảy nước mắt, dưới cũng chảy nước dâm.
Dương vật nóng bỏng ngâm trong vách thịt trơn mềm, được cơ thể cậu ôm siết lấy từng phân, còn khoang sinh sản thì quấn chặt lấy đầu khấc mẫn cảm.
Trong cảm giác sung sướng tột cùng ấy, ngay cả anh cũng không muốn nhịn thêm nữa.
Nhịp độ bỗng nhiên tăng vọt, Hà Bỉnh Chân hoàn toàn không để tâm đến tiếng nức nở của Omega dưới thân.
Mỗi một cú thúc đều như dồn hết sức, mạnh đến mức khiến khí lực trong người tán loạn.
Cơ thể của Tề Thuật gần như bị xé toạc khỏi lý trí, chẳng ai có thể chịu nổi kiểu va chạm ấy, nơi sâu kín mềm mại và nhạy cảm đó vốn không sinh ra để hứng chịu những đợt công kích dữ dội như vậy.
Cậu vừa khóc vừa giãy giụa, bản năng chỉ muốn thoát khỏi kiểu chiếm đoạt đáng sợ này.
Nhưng tất nhiên, cậu lại bị kéo về, bị ép nằm dưới thân Alpha, bị trói chặt lại, buộc phải tiếp nhận sự cuồng nhiệt gần như mất kiểm soát ấy.
Chẳng mấy chốc, bên trong vách thịt đã co rút theo bản năng, rồi lại bị từng nhịp vút vào đâm mở ra.
Đến cuối cùng, Tề Thuật không còn phân biệt được mình đã lên đỉnh từ khi nào, hoặc cũng có thể là từ đầu đến cuối cậu đều chìm trong cao trào triền miên.
Thân thể kia không ngừng xâm nhập hết lần này đến lần khác, đến khi vượt qua trăm nhịp, Hà Bỉnh Chân rốt cuộc cũng dâng lên cảm giác muốn bắn.
Ở mấy cú thúc sâu cuối cùng, anh giữ chặt lấy vai Tề Thuật, cúi đầu vùi mặt vào sau gáy cậu.
Khi từng đợt tinh dịch nóng rực tràn vào bên trong, anh khẽ há miệng, hung hăng cắn sâu vào tuyến thể của Omega, mặc sức bơm vào đó mùi hương pheromone thuộc về chính mình.
Tề Thuật hoàn toàn không còn sức để động đậy, ngay cả khóc cũng chẳng còn hơi, chỉ khẽ run rẩy dưới thân Hà Bỉnh Chân.
Cảm giác đau đớn xen lẫn thoả mãn khó mà diễn tả, như từng đợt sóng dội thẳng vào linh hồn.
Hai người giữ nguyên tư thế ấy rất lâu, không ai cử động.
Lượng tinh dịch được bắn sâu vào khoang sinh sản bắt đầu ngưng tụ, bụng dưới của Tề Thuật dần căng ra, rồi lộ rõ một gò nhỏ tròn trịa.
Cả khoang sinh sản non mềm lẫn tuyến thể đều vừa trải qua sự va chạm chưa từng có.
Đến khi Hà Bỉnh Chân chậm rãi rời khỏi tuyến thể, Tề Thuật mới cảm giác mình như sống lại được đôi chút.
Khóe mắt rơi vài giọt lệ, cậu ngẩng lên nhìn Hà Bỉnh Chân một cách đáng thương.
Trong mắt Alpha chan chứa dịu dàng.
Anh cúi xuống, hôn lên khóe mắt, sống mũi rồi đôi môi của Omega, chiếc lưỡi ửng đỏ lướt qua, ngay cả nước mắt cũng bị anh nuốt vào.
Một lúc sau, giọng nói trầm ấm khẽ vang bên tai cậu, "Còn khó chịu không em?"
Đôi mắt hoe đỏ của Tề Thuật nhìn anh thật kỹ, rồi khẽ lắc đầu, "Không khó chịu, em rất vui... vì cuối cùng anh cũng là của em rồi."
Hà Bỉnh Chân cong môi cười, đáp một tiếng trầm nhẹ, "Ừ.
Anh là của em."
Từ giây phút ấy, việc đánh dấu trọn đời được hoàn thành, cả thân lẫn tâm đều đã hòa làm một, chẳng còn điều gì có thể chia cách họ nữa.
•
Một tháng sau, Tề Thuật được chẩn đoán mang thai, đúng như dự đoán, ngôi nhà nhỏ của họ sắp chào đón một thành viên mới.
Tề Thuật nhẹ nhàng xoa lên phần bụng vẫn còn phẳng lì của mình, trong lòng vẫn cảm thấy thật kỳ diệu.
Vài ngày đầu sau khi biết tin, ngay cả đi đứng cậu cũng rón rén, như sợ động phải thứ gì quý giá bên trong.
Ngay cả Hà Bỉnh Chân cũng trở nên căng thẳng theo, chỉ cần thấy cậu ngồi xuống ghế sofa, anh đã vô thức đưa tay đỡ lấy, sợ cậu va phải đâu đó.
Tề Thuật ngồi trên chiếc ghế ở bàn ăn, chống cằm hỏi, "Anh nói xem lúc nào mới nên nói với ba mẹ em?
Em hơi sợ... chắc lại bị mẹ mắng nữa cho xem."
Nghĩ đến thôi đã thấy buồn bực, cậu đung đưa hai chân, rồi dùng mũi chân móc vào bắp chân Alpha, "Em không biết đâu, anh đi nói đi.
Mẹ hiền với anh hơn.
Với lại đứa nhỏ là do anh làm ra, anh phải chịu trách nhiệm."
Hà Bỉnh Chân không hề tỏ ra khó chịu, chỉ "ừ" một tiếng, rồi đưa ngón tay trỏ lên, cách lớp áo chọc vài cái lên bụng Tề Thuật.
Cậu cũng không hiểu anh lấy đâu ra sở thích ấy.
Từ sau kỳ phát tình, Hà Bỉnh Chân đã chấp nhận luôn sự thật rằng cậu đã mang thai, rảnh rỗi thì chọc chọc vài cái, trước khi ngủ còn phải hôn mấy cái lên bụng.
Chọc suốt nửa tháng liền, cuối cùng thì chọc ra được một đứa nhỏ thật.
Sau đó, Hà Bỉnh Chân rất tự giác đi thẳng vào bếp.
Tề Thuật cố gắng ngăn anh lại.
Thứ nhất là vì sau mấy ngày thích nghi, cậu thật sự cảm thấy chẳng có gì khác so với bình thường, thứ hai là do tay nghề nấu ăn của Hà Bỉnh Chân rất tệ, ẩm thực hắc ám đích thực.
Giờ là lúc cậu phải bổ sung dinh dưỡng nghiêm túc, tuyệt đối không thể để cho Alpha tùy tiện làm loạn được.
Ăn xong, hai người ngồi xem tài liệu giáo dục thai sản.
Tề Thuật xem được một lúc thì bắt đầu mất tập trung, tinh thần cứ trôi lơ lửng, rồi dụi đầu vào vai Hà Bỉnh Chân, lơ mơ ngủ thiếp đi.
Alpha giảm âm lượng của máy tính bảng xuống, nghiêng đầu nhìn sang.
Hàng mi cong vút của Omega phủ một lớp bóng nhạt nhòa lên mí mắt, khẽ run theo nhịp thở.
Một bên má áp lên vai anh lõm thành một đường cong tròn trịa, thịt thừa bị ép ra làm khóe miệng hơi biến dạng.
Hà Bỉnh Chân biết rõ, chẳng mấy chốc nữa sẽ có một hàng nước dãi trong suốt chảy ra từ khóe môi cậu, thấm ướt vai anh, tựa như vô số đêm hai người từng nằm tựa vào nhau trước đó.
Alpha thu ánh nhìn về, rồi tua video lại một đoạn dài.
- Hết chính truyện -
Tung bông, chúc mừng sếp Hà và em bé Thuật đã viên mãn về chung một nhà 😻 chính truyện đến đây là kết thúc rồi nha mọi người, còn một ngoại truyện nữa thôi là chính thức khép lại hành trình đồng hành với sếp Hà và bé, quãng đường còn lại để họ tự đi, chúng ta lại đi hóng chuyện tình khác 🙈