[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Abo] Tôi Không Thích Vợ Người
Chương 39
Chương 39
Khi Tề Thuật tỉnh lại, bên kia giường đã trống không.
Trên người cậu vẫn còn đau nhức khắp nơi, cũng chẳng bất ngờ lắm.
Rửa mặt xong, cậu vô tình ngẩng đầu nhìn gương, chợt thấy trên xương quai xanh hằn rõ từng dấu hôn.
Ban đầu cậu cũng chẳng để tâm, nhưng cúi đầu nhìn kỹ hơn, tim lại khẽ run lên.
Sao sau mông lại bầm đỏ cả một mảng lớn như thế.
Đầu ngực sưng hơn bình thường rất nhiều, việc này thì cậu biết rõ nguyên nhân.
Thế nhưng ở những nơi khác cũng có vài dấu vết mới.
Tề Thuật như bị ai đó xui khiến, khẽ đưa tay ra sau sờ thử.
Không biết có phải do cậu ảo giác hay không, mà nơi đó thực sự có hơi khác thường.
Khuôn mặt Omega thoáng hiện vẻ nghi ngờ, nhưng soi mãi cũng chẳng nhìn rõ, đành tạm thời bỏ qua.
Rời khỏi phòng rồi cậu mới nhận ra mùi pheromone bên trong nồng đến mức nào, thậm chí còn vương ra tận hành lang.
Mặt Tề Thuật nóng bừng, chỉ cần nghĩ đến chuyện hoang đường tối qua là xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên.
Thật quá đỗi kỳ lạ, một mối quan hệ chẳng thể định nghĩa.
Họ chưa từng trao cho nhau những lời mập mờ, vậy mà lại làm ra những chuyện còn thân mật hơn thế.
Hà Bỉnh Chân tuy luôn chiếm thế chủ động, nhưng cậu cũng chưa từng phản kháng, thậm chí còn mặc nhiên dung túng.
Đối với một Omega, có lẽ như vậy là thiệt thòi.
Nhưng nếu đối phương là Hà Bỉnh Chân thì dường như lại chẳng khó để chấp nhận đến thế.
Tình yêu hay hôn nhân, những điều ấy đối với hai người họ đều quá xa vời.
Nếu cứ cố chấp đi tìm một danh phận hay một mối ràng buộc rõ ràng, e là quá ngốc nghếch.
Tề Thuật gạt bỏ chút khó chịu dâng lên trong lòng, tự nhủ với bản thân... thế này đã tốt lắm rồi.
Buổi tối khi Hà Bỉnh Chân trở về, cậu đã đứng chờ sẵn trước cửa.
Giữa họ vẫn còn tồn tại sợi dây liên kết của việc đánh dấu tạm thời, chỉ mới xa nhau một buổi sáng thôi, cậu đã nôn nóng muốn được gặp anh.
Đến buổi chiều, cảm giác ấy càng trào dâng trong lòng, âm ỉ quấn quýt không dứt.
Thế nên khi Hà Bỉnh Chân xuất hiện trước cửa trong chiếc áo khoác đen, Tề Thuật gần như không kìm nổi chỉ muốn nhào đến ôm anh, kể cho anh nghe nỗi nhớ nhung suốt cả ngày của mình.
Nhưng Alpha lại chẳng hề có ý định dang tay ra đón.
Bước chân Tề Thuật khựng lại, cậu cố nén cơn thôi thúc trong lòng, nhưng cảm giác hụt hẫng vẫn trào dâng.
Chẳng lẽ anh thực sự không nhớ cậu?
Đôi mắt Omega ánh lên vẻ tủi hờn khiến người ta khó lòng làm ngơ.
Hà Bỉnh Chân vô thức nhíu mày, sắc mặt trở nên nghiêm nghị hơn, giọng nói trầm thấp vang lên, “Sao vậy?”
Tề Thuật không thốt ra nổi câu "Anh không ôm em", chỉ khẽ mím môi, lắc đầu, “Không có gì.”
Ăn cơm xong, cậu đi trước một đoạn.
Khi ngang qua căn phòng từng ở, cậu cố tình dừng lại, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía Hà Bỉnh Chân.
Alpha lập tức dừng bước, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh, “Không muốn ngủ với tôi à?”
Đôi mắt Tề Thuật mở to, thoáng ngơ ngác, ý mình lộ ra rõ như vậy sao?
Cậu vội lắc đầu, “Không phải.”
Nhưng vừa dứt lời, cậu lại chợt nhận ra, giọng điệu của Hà Bỉnh Chân thật sự rất tự nhiên, cứ như việc cậu muốn ngủ cùng anh vốn dĩ là điều hiển nhiên vậy.
Dù đúng là cậu có nghĩ như thế thật, nhưng cái cách anh nói, vẫn khiến người ta thấy quá đáng lắm.
Tề Thuật hơi buồn lòng, rõ ràng cậu chỉ muốn được anh quan tâm, chỉ muốn một cái ôm thôi mà.
Hà Bỉnh Chân liếc nhìn Omega, không nói gì thêm, chỉ nắm lấy tay cậu rồi lôi thẳng vào phòng ngủ chính.
Ngồi xuống ghế sofa, anh ôm Tề Thuật vào lòng với tư thế mặt đối mặt, trông rất nghiêm nghị, “Em đang giận dỗi chuyện gì?”
Tề Thuật ngồi trên đùi anh, hơi lúng túng, mắt cụp xuống, hàng mi run nhẹ, cắn môi đáp khẽ, “Em đâu có…”
Không giận gì chứ, về nhà đã thấy cậu không nói một câu nào, đến bữa cơm còn cố tình đổi chỗ ngồi thật xa, nếu không bị ánh mắt anh chặn lại, có khi ăn xong đã bỏ đi trước rồi.
Vậy mà còn bảo là không giận?
“Không nói rõ thì khỏi lên giường nữa, cứ ngồi đây đi.”
Khi Hà Bỉnh Chân lạnh mặt, vẻ nghiêm khắc ấy càng trở nên đáng sợ.
Giọng anh đều đều, chẳng hề mang chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến tim Tề Thuật run rẩy.
Vốn đã tủi thân, giờ lại bị anh quát, còn không cho lên giường, viền mắt Omega lập tức đỏ hoe.
Cậu cứng cổ đáp lại: “Ngồi thì ngồi!”
Sau đó, cậu khẽ trườn sang bên cạnh, rời khỏi đùi anh, ngoan cố ngồi xuống ở vị trí xa hơn.
Hàng mày Hà Bỉnh Chân nhíu chặt, người có thể khiến anh nổi giận thì rất nhiều, có thể chọc anh cười cũng không thiếu, nhưng làm anh vừa giận vừa buồn cười thì chắc chỉ có mỗi Omega này thôi.
Anh bất ngờ đẩy cậu ngã xuống sofa, giữ chặt hai cổ tay nhỏ nhắn đưa lên qua đầu, đầu gối cũng ghì chặn lại, gằn giọng, “Muốn chạy đi đâu?”
Tay chân bị khống chế khiến Tề Thuật khó chịu vô cùng, hơi thở dồn lại nơi lồng ngực, cậu cố kìm nén, càng không muốn để ý đến anh.
Thế là cố chấp nhắm chặt mắt, quay đầu sang một bên, dứt khoát không nhìn nữa.
Thái độ từ chối giao tiếp ấy khiến Hà Bỉnh Chân càng thêm bực bội.
Mới không lâu trước đó còn nói thích anh, giờ đã bắt đầu giở tính, dám trưng ra bộ mặt lạnh nhạt này.
Quả là có được rồi thì chẳng biết quý trọng, sớm biết vậy, anh nên để cậu chờ thêm chút nữa.
Thế nhưng còn chưa kịp nói gì, Hà Bỉnh Chân chợt nhìn kỹ lại, thấy nơi khóe mắt Tề Thuật đã lấp lánh vệt nước trong suốt, hàng mi run rẩy, cố chấp giữ lấy vẻ cứng đầu ấy mà vẫn không giấu được sự mềm yếu.
Alpha chợt nhíu mày, cái nhíu này này còn sâu hơn cả lúc xem bản kế hoạch tệ nhất trong công ty.
Anh hít sâu một hơi, cuối cùng cúi xuống ôm cậu từ sofa lên, ít ra lúc này Tề Thuật cũng chịu mở mắt ra rồi.
Nhưng dù vậy, cậu vẫn cúi gằm mặt xuống, môi mím lại, trông uể oải chẳng vui vẻ chút nào.
Hà Bỉnh Chân nhìn Omega thật lâu, không biết phải diễn tả cảm giác trong lòng mình thế nào, vừa bất đắc dĩ vừa mệt mỏi.
Cuối cùng, anh đưa tay kéo cậu vào lòng.
Ngay khoảnh khắc được ôm, nước mắt Tề Thuật lập tức trào ra.
Dường như chỉ cần có cái ôm này, những lời nặng nề khi nãy của Hà Bỉnh Chân đều đã có ly do để tha thứ.
Cậu khẽ cúi đầu, dụi mặt lên ngực anh, lau đi giọt lệ còn vướng nơi khóe mắt rồi rúc sâu vào lòng anh, hít mũi một cái, định mở miệng nói rằng khi nãy bản thân không cố ý.
Hà Bỉnh Chân lên tiếng trước, nói chậm rãi từng chữ một, “Ban ngày tôi phải đi làm, đâu thể ở bên em suốt được.
Em cũng biết mà.
Sau này tôi sẽ ráng về sớm hơn… em đừng khóc nữa.”
Tề Thuật sững người, gần như không tin nổi vào tai mình.
Đây thật sự là Hà Bỉnh Chân sao?
Anh không những không giận, mà còn nhẹ nhàng dỗ dành cậu.
Dù giọng điệu vẫn cứng nhắc như thường, nhưng lời nói lại mang theo ý giải thích hiếm thấy.
Quá đỗi khó tin, đầu óc Tề Thuật có chút choáng váng, mãi mới phản ứng kịp.
Cậu ngẩng đầu lên khỏi lòng anh, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh tự nhiên, “Vậy…
được.”
Rồi khẽ thêm một câu, giọng nhỏ mà nghiêm túc, “Anh phải về sớm thật đấy.”
Tề Thuật nghiêm túc lặp lại một lần lời anh vừa nói, đang định dựa người vào ngực Hà Bỉnh Chân thì bị anh khẽ đẩy ra.
Alpha cúi xuống, hơi nghiêng đầu, ngậm lấy môi cậu.
Tề Thuật cũng đang mong chờ một nụ hôn, cậu nhích mông lên phía trước, bám vào vai Hà Bỉnh Chân, dần chìm đắm.
Bầu không khí căng thẳng và những giận dỗi kìm nén đều đã tan biến hết giữa nụ hôn này, đầu lưỡi mềm mại của Tề Thuật khẽ vươn ra quấn quýt, pheromone trong nước bọt hoà lẫn với nhau.
Trong không gian tĩnh lặng, từng hơi thở khẽ khàng hòa vào nhau, hơi nóng cũng dần lan rộng.
Tề Thuật càng lúc càng mềm đi trong vòng tay anh, toàn thân như chẳng còn chút sức lực nào.
Hà Bỉnh Chân khẽ đỡ lấy cậu, điều chỉnh vị trí để cậu không ngã xuống.
Hơi thở của anh nóng rực, xuyên qua lớp không khí mỏng manh khiến Tề Thuật run lên từng nhịp.
Ánh mắt cậu dần trở nên mơ hồ, như bị cuốn vào trong cơn say dịu nhẹ không lối thoát.
Khi Alpha buông cậu ra, trong lòng anh vẫn còn chút lưu luyến.
Tề Thuật khẽ cử động định đứng dậy, nhưng đôi chân lại mềm nhũn, vừa hơi nghiêng người đã ngã trở lại vào lòng anh.
Mãi đến lúc này, cậu mới dần lấy lại hơi thở.
“Em tắm chưa?”
Giọng Hà Bỉnh Chân lúc này đã bình ổn trở lại.
Tề Thuật khẽ gật đầu, gò má đỏ ửng, vừa vì hơi thở còn dồn dập, vừa vì ngượng ngùng.
Ánh mắt cậu lướt qua đũng quần anh, nơi đó đã phồng lên rõ ràng, Omega chần chừ trong chốc lát rồi vươn tay sờ lên, vuốt ve.
Hà Bỉnh Chân mím môi, giữ cho giọng mình bình tĩnh, “Hai hôm nay không làm.”
Tề Thuật nghe thế vội rụt tay về, đôi mắt khẽ chớp, giọng nhỏ như muỗi, “À…
ừm...
được.”
Tay Hà Bỉnh Chân đặt trên cặp mông đầy đặn của Omega, bóp thật mạnh mấy cái, ngón tay đè vào lỗ nhỏ cách hai lớp quần, "Vài ngày nữa là đến kỳ mẫn cảm của tôi, cần chuẩn bị trước, không thì em sẽ bị chơi hỏng mất."
Tề Thuật hơi khựng lại trước câu nói đùa bất ngờ của anh, chưa kịp hiểu rõ hàm ý của câu "chơi hỏng mất", chỉ khẽ đáp một tiếng: “Vâng.”
Hà Bỉnh Chân đưa tay nhéo nhẹ lên má cậu, rồi lại nắn bóp đến mức cả khuôn mặt Tề Thuật méo xệch, trên môi anh thoáng hiện một nụ cười nhạt.
- Hết chương 39 -
Mong nhà ngoại thông cảm, sếp Hà mới iu lần đầu, chưa có kinh nghiệm dỗ dành ngoan xinh iu, bị dỗi vài lần là quen