Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [ĐM|ABO] Nhật Ký Hoa Hướng Dương

[Đm|Abo] Nhật Ký Hoa Hướng Dương
Chương 39: Biển Hoa


Nhật ký đình trệ suốt một năm, cho đến ngày anh bước chân vào cửa hàng hoa nhỏ.

Trong cả cuốn nhật ký chưa từng xuất hiện một từ ngữ nào diễn tả tình yêu, nhưng ẩn sâu sau tất cả những ngôn từ đều chất chứa tình cảm của cậu.

Nhật ký được viết suốt một năm, nhưng Lục Hi Cảnh chỉ cần dành ra nửa giờ đã đọc hết toàn bộ.

Nhất thời, anh cảm thấy bản thân như bị mỡ heo che mờ mắt.

Sao anh lại cảm thấy Phương Tứ không thích mình chứ?

Phương Tứ hầu như không ghi lại bất cứ chuyện gì xảy ra hằng ngày nếu nó không liên quan đến anh.

Không cần nói cũng thấy điều là cực kỳ thiên vị, cậu dùng nét chữ ngay ngắn và xinh xắn nói một cách rõ ràng với anh -- chỉ có anh mới đáng giá như vậy.

Lục Hi Cảnh nhẹ nhàng vuốt ve từng vết hằn trên trang giấy sau khi dùng bút bút viết mạnh lên.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy hối hận vì quyết định của chính mình.

Anh rõ ràng biết Omega kia có ý xấu mà vẫn cố tình đưa về nhà; rõ ràng cảm nhận được Phương Tứ không vui nhưng lại không chịu giải thích với cậu; vì làm cái "thí nghiệm" vô nghĩa kia mà bảo cậu quay về tầng hai.

Kết quả là anh thâm chí còn không thèm liếc mắt nhìn Omega kia một cái; rõ ràng là đã thích Phương Tứ từ lâu lại không dám thừa nhận......

Lục Hi Cảnh lại lần nữa mở cuốn sổ nhỏ ra, tự ngược bằng cách nghiêm túc đọc lại từng câu từng chữ, để từng con chữ kia như hóa thành lưỡi dao sắc bén cắm thẳng vào lồng ngực mình.

Rõ ràng là người này còn chưa làm gì, vậy mà đã khiến anh đau lòng đến vậy chứ?

Xem ra hiện giờ, Phương Tứ chẳng cần làm gì cả, chỉ cần ngoan ngoãn ngồi ở đó cũng có thể khiến anh mềm lòng và cưng chiều.

Ấy vậy mà lúc trước, anh vẫn cứ ngu ngốc tự hỏi, đây là xuất phát từ tình yêu hay là do sự điều khiển của Phermone?

Lục Hi Cảnh đọc đi đọc lại cuốn sổ nhỏ này rất nhiều lần, cộng thêm trí nhớ siêu phàm, anh đã có thể ghi nhớ toàn bộ nội dung trong đó.

Anh bỏ cuốn sổ nhỏ vào túi ngực ẩn bên trong chiếc áo vest của mình.

Bìa cứng cuốn sổ kề sát vào trái tim Lục Hi Cảnh, được sưởi ấm từ từ bằng nhiệt độ cơ thể của anh.

Anh lấy điện thoại di động ra xem giờ và thời tiết.

Đồng hồ hiện thị 5 giờ 17 phút, còn thời tiết lúc này thì đang trời quang mây tạnh.

Ở thời khắc cuốn sổ đóng lại, anh đã đưa ra một quyết định.

Lục Hi Cảnh nhẹ nhàng kéo Phương Tứ từ trong ổ chăn ra, sau đó mặc chiếc áo khoác lông màu đen kia cho cậu, đồng thời phóng ra càng nhiều Phermone để trấn an cậu.

Anh lấy một chiếc chìa khóa xe ở trong ngăn tủ ra bỏ vào túi, rồi dùng chăn bọc kín Phương Tứ còn đang say giấc mộng, tiếp theo lại dùng một tay bế Omega nhỏ xinh đi ra ngoài.

Lục Hi Cảnh bế Phương Tứ đi vào ngầm gara.

Anh dùng một tay mở cửa ghế phụ của xe rồi nhẹ nhàng đặt Phương Tứ vào trong, thắt dây an toàn và đắp chăn kín người cậu, tiếp đó mới đem ghế phụ ngả ra đằng sau.

Thời điểm Lục Hi Cảnh khởi động xe, Phương Tứ hơi tỉnh ngủ.

Cậu khẽ mở đôi mắt đang nhập nhèm buồn ngủ của mình nhìn về phía Lục Hi Cảnh: "Ưm......

Tiên sinh?"

"Ừ!

Tôi đây!

Có lạnh không?"

Lục Hi Cảnh vặn nút điều khiển và hướng máy sưởi về phía cậu, sau đó bật thêm sưởi ghế.

Trong miệng Phương Tứ phát ra những tiếng rầm rì không rõ ràng, nhưng Lục Hi Cảnh vừa nghe đã hiểu ngay.

Anh giúp Phương Tứ chỉnh lại chăn, khẽ cười một tiếng rồi nói: "Ngủ thêm chút nữa đi, sắp tới nơi rồi."

Phương Tứ đang ngái ngủ nên căn bản không nghe rõ anh nói cái gì, chỉ vô thức tín nhiệm tiên sinh của cậu theo bản năng.

Cậu ngoan ngoãn gật đầu rồi lại lăn ra ngủ tiếp.

Tính năng chống xóc của siêu xe sang trọng cực tốt.

Lục Hi Cảnh đạp ga, điên cuồng điều chỉnh tốc độ xe ở mức gần giới hạn mà pháp luật cho phép.

Anh vừa chạy xe vừa phóng ra Phermone.

Thỉnh thoảng, anh còn kiểm tra xem Phương Tứ có bị lạnh hay mệt không, đồng thời còn muốn khống chế mức độ ổn định của chiếc xe.

Vì muốn nhanh chóng trở về, Lục Hi Cảnh giờ phút này đã gần một ngày không ngủ.

Hai mắt máu tràn ngập tơ máu, dưới mắt còn có quầng thâm, nhưng ánh mắt vẫn còn sắc sảo.

Năm sáu giờ sáng, trên đường không có quá nhiều xe, quãng đường đi tới vùng ngoại ô thường ngày phải mất hai tiếng lái xe được Lục Hi Cảnh rút ngắn còn một tiếng rưỡi đồng hồ.

Lục Hi Cảnh cởi bỏ dây an toàn của Phương Tứ, bế cậu và chăn lên, bước vào trong nhà kính ngập nắng giữa biển hoa.

Trong nhà kính có một chiếc ghế nằm lớn màu trắng mềm mại, Lục Hi Cảnh ôm Phương Tứ ngồi ở trên sô pha.

Bên ngoài nhà kính là một biển hoa hướng dương.

Đây là món quà mà Lục Hi Cảnh dùng mấy trăm triệu tặng cho Phương Tứ.

Mảnh đất ở trung tâm thành phố quá nhỏ, cho dù có trồng đầy hoa hướng dương cũng không lọt được vào mắt xanh của Lục tổng, cho nên anh đã quyết định mua một miếng đất ở vùng ngoại ô.

Phương Tứ đang cuộn tròn trong chăn ngủ.

Tối hôm qua cậu ngủ trễ bởi vì quá nhung nhớ tiên sinh, cho nên giờ động tĩnh lớn thế nào cũng không thể đánh thức cậu.

Qua một lúc lâu, một tia sáng nhạt từ phía chân trời ló rạng.

Lục Hi Cảnh khẽ điều chỉnh tư thế một chút, để mặt Phương Tứ quay về hướng mặt trời mọc.

"Bảo bối, dậy dậy, xem món quà mà tôi tặng cho em này."

Lục Hi Cảnh thì thầm vào tai Phương Tứ.

Nhưng Phương Tứ chỉ hơi nhướng lông mày, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh dậy, đồng thời còn rúc rúc đầu vào trong.

Lục Hi Cảnh có chút dở khóc dở cười.

Anh vươn tay, nhẹ nhàng nhéo nhéo chóp mũi của Phương Tứ, nhẹ giọng nói: "Mở mắt ra.

Ngoan, cho tôi một chút mặt mũi đi."

"Ưm......"

Phương Tứ vẫn rúc đầu vào trong, không chừa cho anh một chút mặt mũi nào.

Chân trời dần dần lộ ra những rặng mây đỏ.

Tia sáng ban mai lộng lẫy xuyên thấu qua tầng mây mỏng mang theo sắc vàng chiếu lên mặt đất.

Lục Hi Cảnh vội vàng vỗ vỗ mông Phương Tứ, dùng ngón tay nhẹ nhàng kéo mí mắt của cậu ra, muốn buộc cậu phải mở mắt.

"Bảo bối, dậy đi.

Đợi lát nữa mình ngủ tiếp được không?"

Lục Hi Cảnh hơi lớn tiếng một chút, rồi dùng ngón tay lạnh băng của mình chọc nhẹ vào trán của Phương Tứ.

Phương Tứ cuối cùng cũng ngẩng đầu, hơi mở hé mắt.

Ánh sáng vàng rực xa xa từng một chút một chút xâm nhập vào trong mắt.

Đôi mắt nhá nhem buồn ngủ của Phương Tứ cũng vì một tia sáng vàng đó chiếu vào nân cũng đã tỉnh táo hơn rất nhiều.

Sau khi thích nghi được với ánh sáng hơi có chút chói mắt, Phương Tứ ngẩng đầu lên, nhìn về hướng Đông.

Giờ phút này, Phương Tứ ngỡ mình đang đắm chìm ở Xứ sở thần tiên.

Cậu được ánh vàng rực rỡ của hoa hướng dương vây quanh.

Sương tan, mặt trời mới mọc ở đằng Đông, ánh sáng cam trải đầy trên đất, mỗi một cánh hoa vàng đều được mặt trời dịu dàng sưởi ấm.

"Thấy sao?

Mặt trời đã tới hôn hoa hướng dương của nó rồi."

Lục Hi Cảnh siết thật chặt tay Phương Tứ, dịu dàng đặt một nụ hôn vừa thương tiếc vừa nồng cháy từng nơi trên người của Omega bé nhỏ: mái tóc, thái dương, đuôi mắt......

Phương Tứ mở to đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn về phía Lục Hi Cảnh.

Vừa mới tỉnh ngủ, cậu không có cách nào ngầm hiểu ẩn ý đằng sau những lời này, nhưng không hiểu sao tim lại chệch đi một nhịp, trong lòng đột nhiên xuất hiện một loại dự cảm ấm áp --

"Phương Tứ, anh yêu em."

Cậu nhìn đôi môi mỏng của tiên sinh đang khép mở vài lần trước mặt mình, giọng nói từ tính trầm thấp như được truyền tới từ thiên đường.

Là tiên sinh đang nói chuyện sao?

Tiên sinh vừa mới nói cái gì?

Đầu óc Phương Tứ trở nên hỗn loạn, rồi lại bị tiếng tim đập thình thịch ngăn cản tiếp tục dòng suy nghĩ.

Ánh mắt Phương Tứ có chút trống rỗng.

Cậu mơ hồ vươn ngón tay chạm nhẹ một chút lên đôi môi xinh đẹp của tiên sinh.

Cậu đang khẩn cầu, khẩn cầu tiên sinh nói lại thêm một lần nữa.

"Anh yêu em.

Em không nghe lầm đâu.

Anh yêu em."

Lục Hi Cảnh cười khẽ hôn lên đầu ngón tay của Phương Tứ.

Đầu ngón tay được hôn lên cứ như là bị phỏng.

Cậu vội vàng rụt tay lại, nhưng đầu ngón tay đã ửng đỏ.

Hơi thở nóng bỏng như muốn tan vào trong da, ngấm vào trong máu, cuối cùng không còn cách nào có thể xóa bỏ được.

"Tiên sinh......"

Phương Tứ khẽ mở miệng lẩm bẩm, lại phát hiện ra không biết bản thân muốn nói cái gì, chỉ là đơn thuần muốn gọi người đàn ông này một tiếng.

"Ừm, anh đây."

Đôi mắt Lục Hi Cảnh nhuốm đầy niềm vui, hắn thong thả cúi đầu, mục tiêu nhắm tới là đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn của Omega trong ngực.

Nhưng Omega lại theo bản năng quay đi chỗ khác.

Bị từ chối, trong lòng Lục Hi Cảnh nháy mắt nổi lên cảm giác bất an, bộ dạng bình tĩnh vừa nãy cũng theo đó mà biến mất.

Chẳng lẽ Phương Tứ đã không thích mình?

Chẳng lẽ em ấy thích người khác?

Hay "Tiên sinh" được nhắc tới trong cuốn sổ là một người khác?

Càng nghĩ càng trở nên thái quá.

Anh ôm chặt Phương Tứ, sợ người trong ngực trốn thoát, mở miệng nói chuyện nhưng âm thanh phát ra lại có chút run rẩy: "......

Anh sẽ chờ tới khi em nguyện ý......"

"Em còn chưa có đánh răng......"

Phương Tứ hơi ngượng ngùng, đôi mắt lại sáng lấp lánh, chỉ liếc mắt nhìn Lục Hi Cảnh một cái rồi thẹn thùng đỏ ửng hai tai.

Lục Hi Cảnh thở phào nhẹ nhõm, nâng mặt Phương Tứ lên, nhẹ nhàng và đầy yêu thương hôn lần lượt lên trán, giữa mày, mí mắt, chóp mũi, gương mặt, khóe miệng......của Phương Tứ

---------------------

Lão Lục bắt đầu quá trình siêu cấp biến hình --
 
[Đm|Abo] Nhật Ký Hoa Hướng Dương
Chương 40: Giấc Mộng


"Em còn buồn ngủ à?"

Lục Hi Cảnh mím môi nhịn cười.

Phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài nhà kính không có chút hấp hẫn nào đối với anh, toàn bộ lực chú ý đều dồn vào trên người Omega đang xấu hổ không dám lộ diện này.

Phương Tứ lắc đầu.

Cậu không buồn ngủ, nhưng lại cảm thấy bản thân mình vẫn chưa tỉnh táo lắm.

"Thích món quà anh tặng cho em không?"

Lục Hi Cảnh vén chăn để lộ ra cái đầu nhỏ của Phương Tứ, buộc cậu phải ngẩng đầu nhìn mình.

Phương Tứ gật đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hầu kết đang chuyển động lên xuống trước mặt, nhưng lại không dám nhìn thẳng mặt Lục Hi Cảnh.

"Còn thích cái gì không?

Chỉ cần em nói, anh liền tặng cho em."

Lục Hi Cảnh dịu dàng dỗ dành; như là muốn dụ một Omega non nớt, chưa trải sự đời.

Muốn cái gì?

Phương Tứ bối rồi liếc nhìn Lục Hi Cảnh, rồi như thể nhận ra điều gì đó, nên đã vội vàng cúi đầu.

"Em có thể muốn bất cứ thứ gì."

Lục Hi Cảnh từng bước thuyết phục, "Em nói đi, cái gì cũng đều được hết"

"Muốn......

Muốn nghe anh nói lại một lần nữa......"

Phương Tứ lấy hết can đảm nói.

"......"

Lục Hi Cảnh hận không thể rèn sắt thành thép, chờ nửa ngày trời mà cậu chỉ muốn mỗi cái này?

Anh vừa bế Phương Tứ vừa đứng dậy, rồi nói: "Nếu em muốn nghe sau này anh sẽ nói mỗi ngày cho em nghe, hiện tại anh đưa em đi đánh răng trước đã."

Phương Tứ: ???

Vậy mà nói cái gì cũng được!

Lục Hi Cảnh bế Phương Tứ đi dọc con đường nhỏ dẫn đến một căn biệt thự nhỏ nằm ở trong khu vườn.

Căn biệt thự là thật sự rất nhỏ, chỉ có hai tầng, tọa lạc ở hướng Bắc.

Lục Hi Cảnh đặt người đang bế trên tay lên trên sô pha, sau đó mới đi đến chỗ huyền quan tìm dép đi trong nhà cho cậu.

Phương Tứ được cuốn chăn, ngồi ở trên sô pha nhìn xung quanh.

Trước mặt cậu lò sưởi cây bằng gạch đỏ được xây ẩn vào tường, Phương Tứ mới chỉ được thấy qua hàng giả, còn trong lò lúc này thực sự đang có vài khúc gỗ khô.

"Thích cái này không?"

Lục Hi Cảnh nhìn cậu dùng ánh mắt tràn ngập hiếu kỳ ngó nghiêng xung quanh thì cảm thấy vô cùng đáng yêu.

Anh cầm dép đi trong nhà bước tới bên cạnh sô pha, rồi nói, "Em đi rửa mặt trước đi, anh đi đốt lò sưởi được không?"

Phương Tứ gật đầu, ngoan ngoãn xỏ dép đi trong nhà rồi bước vào phòng tắm rửa mặt.

Lục Hi Cảnh bắt đầu xếp những khúc gỗ thô ráp chồng lên nhau, sau đó dùng dụng cụ châm lửa đốt một nhánh cây nhỏ để dẫn lửa, chờ đến khi Phương Tứ bước ra, lò sưởi âm tường đã đang bập bùng cháy.

"Đói bụng chưa?

Phòng bếp chắc là có nguyên liệu nấu ăn, để anh làm chút đồ ăn cho em?"

Lục Hi Cảnh cầm khăn giấy tỉ mỉ lau bọt nước trên mặt cậu.

Cho tới tận khi khuôn mặt cậu được lau khô hẳn, Lục Hi Cảnh vẫn chưa nhận được câu trả lời từ Phương Tứ.

"Xảy ra chuyện gì?"

Lục Hi Cảnh vươn tay sửa sang lại tóc mái trên trán Phương Tứ.

Đường nhìn Phương Tứ chạm thẳng vào ánh mắt của Lục Hi Cảnh, nhưng lại có chút trống rỗng, có vẻ còn đang mất tập trung, như thể cậu đang tự rơi vào thế giới của riêng mình.

Đây là lần đầu tiên Lục Hi Cảnh thấy trạng thái này của cậu, có chút lo lắng hỏi: "Em đang suy nghĩ cái gì vậy?

Có thể nói cho anh biết không?

Không cần giữ ở trong lòng."

"......

Tiên sinh, anh có thể nhéo em một chút không."

Phương Tứ vươn tay giữ cầm tay Lục Hi Cảnh đặt lên bụng dưới của chính mình.

"Sao vậy?"

Lục Hi Cảnh nhíu mày.

Anh lật ngược tay lại bắt lấy tay của Phương Tứ, kéo người đến trước mặt mình, lo lắng hỏi, "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Nói cho anh biết được không?"

"Em là đang nằm mơ sao?"

Phương Tứ cảm giác bản thân đang chìm trong ảo cảnh.

Sao tiên sinh lại đột nhiên nói yêu cậu vậy?

Cậu nhìn về phía Lục Hi Cảnh, cố gắng kiểm tra xem người này là thật hay là giả, nhưng ánh mắt vẫn có chút uể oải như lúc trước.

"Không phải là mơ, là thật."

Tim Lục Hi Cảnh như bị cắn một cái, cảm giác đau nhói từ đáy lòng truyền đến, khiến giờ phút này anh chỉ muốn ôm chặt người này vào ngực rồi dỗ dành.

"Chúng ta ăn một chút trước có được không?"

Lục Hi Cảnh nỗ lực hạ thấp giọng, không dám để mặc Phương Tứ chìm đắm trong trạng thái này..

Phương Tứ gật đầu, đi theo Lục Hi Cảnh đi vào gian phòng bếp nhỏ.

Trong tủ lạnh có một ít nguyên liệu nấu ăn bình dân, Lục Hi Cảnh có thể nấu một số món đơn giản, hoặc chí ít thì nấu mì cũng không quá khó.

Rất nhanh, Lục Hi Cảnh đã nấu xong hai bát mì cà chua, còn đập thêm cho Phương Tứ một quả trứng gà.

Phương Tứ đứng ở cửa nhìn chằm chằm bóng dáng bận rộn của Lục Hi Cảnh mà không thèm chớp mắt lấy một cái nào.

Giờ phút này cậu đã có thể xác định, nhất định đây là mơ rồi —— Tiên sinh sao có khả năng vì cậu mà nấu cơm rửa bát, huống hồ, bây giờ là mùa đông, lấy đâu ra cả biển hoa hướng dương rực rỡ.

Cậu cố gắng thở nhẹ, sợ mình không cẩn thận một cái liền phá vỡ giấc mơ ngọt ngào này.

Sau khi ăn xong, Lục Hi Cảnh cảm thấy hơi mệt, đã hơn một ngày trời rồi anh chưa được nghỉ ngơi.

Chính vì vừa mới ăn uống no say, lại còn có thể trò chuyện thêm với Omega mà mình tâm tâm niệm niệm, cơn buồn ngủ liền lập tức ập tới.

Anh vừa kéo Phương Tứ đi lên phòng ngủ trên tầng hai, vừa nói: "Ngủ ở bên cạnh anh một lát được không?"

Phương Tứ gật đầu.

Lục Hi Cảnh cũng không phát hiện ra Phương Tứ có chút dị thường, chỉ nghĩ cậu không nói lời nào là do thẹn thùng.

Lục Hi Cảnh cởi áo khoác, bế Phương Tứ đặt ở trên giường, rồi ôm cả người cậu vào trong lòng, toàn thân phảng phất như thèm khát sự thân cận của da thịt.

Mà Phương Tứ lúc này đang nỗ lực biến mình thành một con gấu nhồi bông vô chi vô giác, cảm thấy nếu có thể bất động liền bất động, mắt cũng không dám chớp, chỉ sợ khi mình mở mắt lại thì sẽ tỉnh mộng.

Phương Tứ mở to hai mắt, trằn trọc suốt hai tiếng.

Cuối cùng vẫn không chống lại được " sự công kích" từ Phermone và ổ chăn mềm mại, cậu và Lục Hi Cảnh cùng nhau ngủ tới chạng vạng mới từ từ tỉnh dậy.

Phương Tứ tỉnh dậy sau một giấc ngủ.

Tiên sinh vẫn đang mặc trên người chiếc áo sơmi màu đen, thậm chí còn đặt tay lên eo cậu, chậm rãi lan tỏa trong không chính là mùi hương Phermone gỗ cháy của anh.

Vậy mà vẫn chưa có tỉnh mộng?!

Phương Tứ cảm thấy hơi sợ hãi, cậu rúc vào trong ngực của Lục Hi Cảnh nhớ lại chuyện xảy ra tối hôm qua ——

Tối hôm qua, cậu đã gửi cho tiên sinh một tin nhắn, nhưng lại không được hồi âm, trong lòng dần dần vì cảm thấy thấp thỏm lo âu mà nắm chặt di động trong tay.

Cậu biết là tiên sinh đang bận, đổi là trước kia, cậu nhất định sẽ không có cảm giác bị khó xử như thế.

Bởi vì lúc trước tiên sinh chưa bao giờ nói với cậu mấy câu đại loại như là "không có việc gì cũng phải gọi điện thoại", hay là "em muốn gọi cho tôi lúc nào cũng được".

Tiên sinh hình như đã thay đổi rồi, biến hóa này khiến trong lòng cậu khẽ thắp lên hy vọng từ lúc nào không biết, nhưng dù vậy cậu vẫn âm thầm chuẩn bị trước tâm lý.

Vốn dĩ Phương Tứ sớm đã bóp chết sự chờ mong trong lòng mình, nhưng cách tiên sinh đối xử lại hết lần này đến lần khác nhen nhóm lên ngọn lửa hy vọng trong cậu.

Đợi không được hồi âm từ anh, Phương Tứ đành phải lấy ra vũ khí bí mật của cậu —— Một chiếc áo khoác lông màu đen và một chiếc khăn tay.

Phương Tứ lại lần nữa rơi vào tình trạng hỗn loạn nhẹ bởi mùi hương Phermone.

Cậu vẫn giống như mọi khi, ôm ấp vũ khí bí mật của mình và cuốn sổ nhật ký nhỏ, nằm cuộn tròn ở trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà một lúc rồi mới ngủ.

Xem ra phải rất lâu nữa cậu mới có thể tỉnh dậy.

Phương Tứ bắt đầu mặc kệ dòng suy nghĩ của chính mình, một hồi suy diễn viển vông như này, có lẽ là do cậu không cẩn thận té lăn xuống giường còn đầu đập vào đâu đó dẫn đến hôn mê, cũng có thể là Phermone của cậu hỗn loạn dẫn tới bất tỉnh nhân sự......

Trong lòng cậu âm thầm khát khao, cậu không bao giờ muốn tỉnh khỏi giấc mơ này và quay về thực tại.

Nếu có thể thì cả đời này đều chìm trong mộng đẹp thì tốt biết bao?

-----------------------------------

Lão Lục: Tôi sắp tái hôn rồi!

Bé Tứ: Giấc mộng này thiệt là đẹp!

----------------------------------

Mèo 40cm: Tiên sinh trong tiếng trung cũng là cách mà vợ gọi chồng nên có đổi cách xưng hô của bé Tứ thì vẫn gọi tiên sinh như thường nhoa.
 
[Đm|Abo] Nhật Ký Hoa Hướng Dương
Chương 41: Mộng Xuân (H)


Nếu đã là đang nằm mơ, như vậy làm càn một chút cũng chẳng sao.

Phương Tứ thoải mái rúc vào trong ngực Lục Hi Cảnh, cánh tay nhỏ bạo dạn cuốn lên cổ Alpha, trên trán đầu tóc liêu đến đôi mắt có chút ngứa, thậm chí còn dám dùng mặt cọ cọ cơ ngực rắn chắc trước mặt, đem tiên sinh coi như công cụ cào ngứa hình người.

Phương Tứ không nhịn được, cười một cái ra tiếng.

Cậu vội vàng che miệng lại, ngẩng đầu kiểm tra xem tiên sinh có bị mình đánh thức hay không, nhưng vừa mới ngẩng đầu lên liền thấy hầu kết của tiên sinh, nằm lẳng lặng giữa chiếc cổ thon dài, nhô ra như thể đang muốn quyến rũ người khác.

Đây chẳng phải đang dụ dỗ người ta phạm tội sao?!

Phương Tứ bất giác nuốt nước miếng một cái, rồi không ngừng mặc niệm từ dưới đáy lòng: Đây là mơ đây là mơ đây là mơ......

Sau đó cậu chậm rãi ngẩng đầu, rướn cổ, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên hầu kết đang nhô ra của tiên sinh.

Trong mơ, nhưng giấc mơ lại thành hiện thực.

Hú hú hú!

Phương Tứ không hề có tiền đồ, đem đầu rụt về phía sau.

Thấy Lục Hi Cảnh không có phản ứng, tâm tư Phương Tứ lại bắt đầu trở nên lung lay.

Cậu dịch người lên phía trước, duỗi tay chọc chọc lên trái cổ nam tính nhòn nhọn nhô ra, nhìn chăm chú hầu kết hơi hơi chuyển động, như thể là đang nghiên cứu món đồ chơi gì đó rất thú vị.

Phương Tứ càng ngày càng to gan, còn dám dùng ngón tay lướt qua quai hàm của tiên sinh, đầu ngón tay chậm rãi mân mê đôi môi anh.

Rõ ràng còn chưa làm gì quá mức, nhưng mặt Phương Tứ lúc này đã đỏ ửng.

Đôi môi mỏng của Lục Hi Cảnh hơi hé mở, môi dưới đầy đặn hếch lên, như đang muốn dụ dỗ đối phương thâm nhập.

Mà Phương Tứ, đã sớm bị hút mất hồn, quả nhiên trúng kế, đầu ngón tay chuyển từ khóe môi sờ đến củ môi*, nhẹ nhàng tựa như lông vũ bay qua.

*Củ môi: nguyên văn là châu môi 《珠唇》 , phần nhô ra ở phía môi trên.

Phương Tứ hơi hụt hẫng, còn chưa kịp ăn mừng thắng lợi của bản thân, đầu ngón tay mảnh khảnh đã bị "con mồi" ngậm lấy.

"Anh đợi lâu như thế mà em chỉ sờ anh có hai cái thôi à?"

Giọng nói khàn khàn, trầm thấp, có một không hai và cực kỳ chín chắn của Alpha vang lên.

Lỗ tai Phương Tứ như muốn nổ tung, khiến cậu sợ tới mức vội vàng rụt tay lại, sau đó thì giả bộ như không có gì xảy ra.

Lục Hi Cảnh biết Omega của mình có da mặt mỏng, không chịu nổi mấy lời chọc ghẹo, nhưng vẫn không thể áp xuống được cảm giác muốn trêu đùa cậu đang không ngừng mãnh liệt dâng trào từ đáy lòng.

Anh ôm chặt Phương Tứ, rồi dùng dương vật đang cương cứng của chính mình đẩy đẩy lên, dùng âm thanh thở dốc và giọng điệu mê hoặc thì thầm nói bên tai cậu: "Bị em sờ tới cứng rồi, anh làm sao bây giờ?"

Phương Tứ bị lời nói thẳng tuột này dọa cho hoảng sợ, tiên sinh trong mộng quả nhiên là rất xấu xa, nhưng mà trông vẫn thật...... thật là đẹp trai......

Phương Tứ dùng đôi mắt mở hé lặng lẽ nhìn lén bộ mặt thâm thúy của Lục Hi Cảnh khi bắt được quả tang hành động của cậu.

Omega đang bị sắc đẹp là cho mê muội, đồng thời cũng bị Alpha đè xuống dưới thân.

Động tác của Lục Hi Cảnh nhìn có vẻ như thô lỗ nóng vội, nhưng động tác hôn môi người bên dưới lại dịu dàng vô cùng.

Dù ở mặt nào, nụ hôn này cũng được xem như nụ hôn đầu tiên.

Lục Hi Cảnh mút nhẹ môi dưới đầy đặn của Phương Tứ, củ môi cũng nhẹ nhàng cọ lên củ môi, đầu lưỡi lại gấp gáp tham nhập vào giữa kẽ hở giữa hai cánh môi, chẳng thèm nói lời chào hỏi đã bắt đầu tiến tới khiêu khích đầu lưỡi mềm mại và trơn trượt của cậu.

Sự dịu dàng vừa nãy Lục Hi Cảnh cố gắng hết sức để ngụy trang đã lập tức bị xé bỏ, mang theo ý niệm xâm lược mạnh mẽ chiếm lấy hơi thở và dịch thể thơm mát tràn ngập mùi cỏ xanh thanh ngọt của Phương Tứ.

Quá kịch liệt, Omega nhỏ làm sao địch lại nổi thế công đáng sợ như vậy.

Tư thế môi lưỡi đan xen hòa quyện vào nhau gần như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vào bụng.

Mùi hương gỗ cháy nồng đậm càng làm cho đầu óc Phương Tứ tê liệt, khiến cậu vô thức vòng tay choàng qua cổ Lục Hi Cảnh.

Nhận được sự hưởng ứng, Lục Hi Cảnh vội vàng cởi bỏ cúc áo ngủ của Phương Tứ.

Nụ hôn cũng bắt đầu chuyển dần xuống phía dưới, đặt từng nụ hôn nóng bỏng lên từng tấc da thịt của cậu, tất cả như muốn thiêu rụi lý trí của hai người.

VÌ TRUYỆN REUP NÊN MỌI NGƯỜI ĐỌC FULL PHẦN CÒN LẠI CỦA CHƯƠNG TẠI WORDPRESS:

 
[Đm|Abo] Nhật Ký Hoa Hướng Dương
Chương 42: Thực Tại


Chờ một lúc lâu sau, Lục Hi Cảnh mới rút dương vật mềm nhũn ra.

Huyệt khẩu bị kéo căng chưa kịp khép lại, tinh dịch đặc sệt trộn lẫn với dịch nhầy trong suốt từ từ chảy ra, hình ảnh dâm đãng mỹ miều kích thích đến bụng dưới Lục Hi Cảnh cương cứng, muốn tiếp tục cắm vào một lần nữa.

Nhưng Omega thân thể yếu ớt mỏng manh đã ngất xỉu, dấu đỏ trải rộng toàn bộ cơ thể, giữa hai chân đều là dịch nhầy sáng lấp lánh, huyệt khẩu còn chảy xuống tinh dịch nồng đậm của Lục Hi Cảnh.

Lục Hi Cảnh đành phải kiềm chế dục vọng của chính mình, bế người vào trong phòng tắm tẩy rửa sạch sẽ.

Sau khi sửa soạn xong hết thảy mọi việc, bữa tối cũng đã được đưa đến, Lục Hi Cảnh nhỏ giọng đánh thức Phương Tứ, sợ lúc này để cậu ngủ quá nhiều buổi đêm sẽ bị mất ngủ.

Lục Hi Cảnh bế Phương Tứ đi dùng cơm, tay trái anh ôm lấy eo nhỏ, tay phải đút thức ăn cho Omega.

Tư thế này thật sự là không hề thuận tiện, nhưng Lục Hi Cảnh lại chẳng cảm thấy mệt, cứ đút cho Phương Tứ một miếng lại tự gắp cho mình một miếng

Tựa như là người bước vào cõi thần tiên Phương Tứ nằm ở trong lòng Lục Hi Cảnh hơi hoài nghi nhân sinh.

Cậu hoài nghi có phải kỳ thật mình đã chết rồi, có thể hiện tại cậu là đang ở trên thiên đường......

Rõ ràng thời điểm làm tình Phương Tứ có cảm thấy đau đớn, nhưng không có tỉnh lại giống như tưởng tượng, mà vẫn đắm chìm trong giấc mộng, hay là cậu đã du hành tới một chiều không gian khác?

Rất có khả năng, bằng không sao tiên sinh lại cứ như thể biến thành một người khác vậy chứ?

Đã thế còn không chịu đi làm.

Phương Tứ nghiêm túc ngẫm nghĩ.

Ngày tháng sống ở trong căn biệt nhỏ có cảm giác giống như đang hưởng tuần trăng mật.

Chỉ có điều là tuần trăng mật lại diễn ra sau khi ly hôn, loại trình tự này thật có chút kỳ quái.

Nhưng hai người đều không thèm để ý đến điều đó, một người thì ôm Omega xinh đẹp, mềm mại và ngọt ngào; còn một người thì cho rằng mình đang nằm mơ thế nên đánh bạo chủ động tấn công.

Lục Hi Cảnh đắm chìm trong sự chủ động của Phương Tứ, hoàn toàn không phát hiện ra người trong lòng thường xuyên ngẩn ngơ.

Mặc dù cuộc sống mộng ảo này thật hạnh phúc, nhưng Phương Tứ vẫn thỉnh thoảng nhớ tới "bản thân mình trong thực tại" —— Liệu tiên sinh có đang dọa mình không?

Khi mình vừa bước vào phòng lại thấy cảnh anh ấy đang hôn mê hoặc tệ hơn là đã chết rồi......

Đặc biệt là mỗi khi Phương Tứ thấy Lục Hi Cảnh mỉm cười, liền không tự chủ được mà cảm thấy hoảng hốt —— Tiên sinh ở thực tại liệu có đang lo lắng mình?

Dù gì thì mình là vợ cũ của anh ấy mà......

Hơn mười ngày sau, Lục Hi Cảnh một tay bưng một cái đĩa đựng hoa quả, một tay vỗ vỗ nhẹ mông nhỏ của Phương Tứ đang nằm ngủ ở trên sô pha.

Còn chưa để người hoàn toàn tỉnh táo, anh đã buông đĩa đựng hoa quả rồi bế cậu lên, lo lắng gọi cậu dậy: "Dậy, dậy đi, em ngủ cả ngày như thế sẽ khiến tôi lo lắng."

Lục Hi Cảnh thò tay sờ sờ trán Phương Tứ và nói, "Có phải tới kỳ động dục rồi hay không?"

Nhưng Phương Tứ chỉ nghe được nửa câu đầu, cậu bối rối nhìn về phía Lục Hi Cảnh, hỏi: "Anh rất lo lắng sao?"

"Đương nhiên rồi."

Lục Hi Cảnh chỉ nghĩ cậu đang nói nhảm vì vẫn đang ngái ngủ, cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Anh nhớ tới tủ lạnh còn có một hộp dâu tây, thế là lại hỏi, "Muốn ăn dâu tây không?"

Phương Tứ đang tự chìm vào trong suy nghĩ của chính mình nên vô thức gật đầu.

Lục Hi Cảnh liền buông người ra, đứng dậy đi lấy dâu tây.

Con dao gọt hoa quả để trên đĩa chợt lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo, Phương Tứ nhìn nó một cách thất thần —— Nếu bây giờ mình tự giết chết bản thân trong mơ, vậy có thể tỉnh lại trong thực tại không?

Tình cảnh không phân biệt được đâu là thực đâu là mơ khiến cậu chịu nhiều dày vò.

Nội tâm phải chịu giằng xé từ hai phía, một bên là hạnh phúc giả dối trong mộng ảo, một bên là lo lắng thế giới thực tại.

Rốt cuộc đâu mới là hiện thực?!

Phương Tứ cầm lấy con dao gọt hoa quả kia, mũi dao sắc bén khiến cậu rùng mình vì sợ hãi, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy cán dao, muốn tự đâm vào chính mình —— "Phương Tứ!!"

Lục Hi Cảnh từ phòng bếp đi ra liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến cho người ta cảm thấy khiếp vía.

Omega mặc trên người một bộ đồ ngủ mỏng manh, hai mắt nhắm chặt, tay cầm một con dao gọt hoa quả sắc nhọn chĩa ngay vào trái tim mình.

Cảnh tượng này làm anh sợ tới mức lập tức hét lớn.

Lục Hi Cảnh bước vội tới bên cạnh Phương Tứ, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Phương Tứ giờ phút này cứ như bị mất hồn, hai tay run nhẹ nhẹ nhưng tay vẫn nắm chặt cán dao, trên khuôn mặt tái nhợt khẽ nhỏ ra một giọt nước mắt nóng hổi.

"......

Em bỏ dao xuống trước, được không?"

Toàn thân Lục Hi Cảnh đều phát run, cổ họng như bị nhét một miếng bông gòn, phải cố gắng hết sức mới có thể khiến âm thanh phát ra không thay đổi, chỉ sợ một sơ sẩy nhỏ cũng có khả năng kích động người trước mặt.

Anh một tay cầm quả dâu tây đỏ tươi đưa cho Phương Tứ để thu hút sự chú ý của cậu, một tay còn lại nắm lấy lưỡi dao, nhẹ nhàng rút con dao từ trong tay Phương Tứ.

Cho tới tận khi con dao bị anh ném ra phía xa ở đằng sau lưng mình, Lục Hi Cảnh mới không còn sức lực, ngã ngồi trên mặt đất, thở phào nhẹ nhõm.

"......

Bảo bối, xảy ra chuyện gì?

Chẳng phải vừa rồi vẫn còn rất tốt sao?"

Nhịp tim dồn dập lúc nãy của Lục Hi Cảnh dần trở nên thong thả nhưng anh vẫn hốt hoảng ôm chặt Phương Tứ trong lòng, hỏi han cậu một cách dịu dàng, thế nhưng đâu đó trong giọng nói vẫn lưu lại một chút run rẩy.

Những giọt nước mắt lại không ngừng tuôn rơi trên khuôn mặt của Phương Tứ, cảm xúc đè nén suốt nhiều ngày cuối cùng cũng bộc phát.

Cậu khóc không thành tiếng, chỉ lẳng lặng dùng sức ôm lấy Lục Hi Cảnh.

Tiếng khóc thút tha thút thít thật nhỏ và giọt nước mắt nóng hổi tựa như mang theo vụn thủy tinh, tất cả đều đang cắm sâu vào trong lòng anh, đâm sâu vào trong hốc mắt đỏ bừng của Lục Hi Cảnh.

Mà anh lúc này chẳng biết làm gì khác ngoài việc liên tục dỗ dành, rồi lại lau đi những giọt nước mắt trên mặt Phương Tứ hết lần này tới lần khác.

Anh hoàn toàn không thể hiểu được tại sao Omega đang yên đang lành lại đột nhiên làm ra hành động đáng sợ như vậy?

Rất nhanh sau đó, Phương Tứ đã khóc tới mệt nhoài.

Thể lực của cậu đã hoàn toàn tiêu hao hết, giống một con búp bê người máy hết pin, hai mắt sưng đỏ nằm trong vòng tay của Lục Hi Cảnh.

Trong lòng Lục Hi Cảnh còn cảm thấy sợ hãi, anh liền bế cậu quay về phòng, đặt Omega đáng thương lên trên giường, sau đó nhặt tất cả những đồ vật có thể gây sát thương giấu vào trong phòng chứa đồ, rồi thì khóa cửa lại, tiếp đó đem chìa khóa bỏ vào trong két sắt.

Lục Hi Cảnh tình nguyện hi vọng bản thân mình hôm nay trông gà hoá cuốc cũng không muốn lại nhìn thấy cảnh tượng mà chỉ nhớ đến thôi cũng khiến anh sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy đầy người.

Nếu anh từ phòng bếp đi ra chậm mười giây nữa thôi...... kết cục ra sao thì thật sự anh chẳng dám nghĩ tới.

Tay ôm Phương Tứ, Lục Hi Cảnh mang theo mùi hương gỗ cháy trấn an Omega đến ngủ mơ vẫn còn đang run rẩy, thao thức cả đêm.

Hôm sau, đồng hồ sinh học của Phương Tứ đồng hồ đánh thức cậu dậy rất đúng giờ.

Lục Hi Cảnh vẫn giống như thường lệ hôn lên trán cậu, rồi mỉm cười chào buổi sáng, ngoại trừ cằm mọc ra cục mụn và quầng thâm dưới mắt của Lục Hi Cảnh thì hết thảy đều bình thường.

Sau một lúc mơ hồ, Phương Tứ đã hoàn toàn tỉnh táo.

Cậu nắm lấy bàn tay phải của Lục Hi Cảnh, tỉ mỉ kiểm tra lòng bàn tay của anh, đau lòng hỏi: "Có phải em làm anh bị thương không?

Xin lỗi tiên sinh, em......dọa anh sợ rồi phải không......?"

"Anh không sao, anh không bị gì hết."

Lục Hi Cảnh vuốt ve mái tóc của Phương Tứ, dịu dàng nói, "Nhưng quả thật là em đã bị em dọa sợ rồi.

Có thể nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì không?

Chúng ta cùng nhau giải quyết được không?"

Phương Tứ do dự gật đầu, tay cậu vô thức nắm chặt góc áo của Lục Hi Cảnh, lại được anh nắm lấy.

"Em sợ nếu em không tỉnh dậy, tiên sinh ở thực tại sẽ rất lo lắng."

Phương Tứ khẩn trương tới mức nhăn hết cả mặt

Sau khi nghe được câu nói này của cậu, Lục Hi Cảnh càng trở nên mơ hồ.

Rốt cuộc anh đã bỏ lỡ nội dung quan trọng nào hay sao?

"Ý của em là gì?

Không phải bây giờ em đang tỉnh sao?

Tiên sinh ở thực tại lại là ai nữa?"

Lục Hi Cảnh khó hiểu hỏi.

"Thì tức là hai người chúng ta đều đang ở trong mơ, anh không phải tiên sinh thật."

Phương Tứ nghiêm túc giải thích.

Lục Hi Cảnh càng ngày càng không thể hiểu nổi: "Nhóc con có phải em chưa tỉnh ngủ nên mê sảng rồi không?

Anh không phải tiên sinh thật thì anh là ai?

"Anh là tiên sinh ở trong mơ, còn tiên sinh thật thì ở thực tại."

Phương Tứ nói một cách cực kỳ nghiêm túc, còn Lục Hi Cảnh nghe xong thì vô cùng sửng sốt.

---------------------------------------------------

Lão Lục: Thế thân của ta lại chính là ta?!

Bé Tứ: Có tận hai tiên sinh......

Hehe......

Hehe🤤

---------------------------------------------------

Mèo 40cm: Nhanh quá vèo cái đã gần kết thúc truyện rồi, sắp chia tay bé Tứ và lão Lục rồi......
 
[Đm|Abo] Nhật Ký Hoa Hướng Dương
Chương 43: Ra Ngoài


"......

Cho nên em vẫn luôn cho rằng đây là đang ở trong mơ?"

Lục Hi Cảnh nghi ngờ hỏi lại sau khi nghe xong những gì Phương Tứ suy đoán.

Phương Tứ nghiêm túc gật đầu.

"Chỉ bởi vì hoa hướng dương nở hoa vào mùa đông thôi?!"

Lục Hi Cảnh mệt mỏi nhắm mắt lại, hoàn toàn không cách nào lý giải nổi trong cái đầu nhỏ của Omega rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

Phương Tứ lắc đầu, nghiêm túc nói: "Đó cũng không phải là nguyên nhân chính.

Chủ yếu là bởi vì sẽ không có chuyện tiên sinh lại thích em."

Sắc mặt Lục Hi Cảnh giờ phút này xanh mét.

Một câu này của Phương Tứ liền phát nát toàn bộ công sức của anh hơn một tháng qua.

Mười mấy ngày hạnh phúc ngọt ngào kết quả lại chỉ là một vở kịch anh độc diễn, mẹ nó, đã thế đây lại còn là một vở hài kịch.

"Hoa hướng dương này là do anh đặc biệt tìm loại hạt giống chịu lạnh, thuê một trăm công nhân tới làm việc, tuy rằng có thể chịu lạnh nhưng thời gian nở hoa lại rất ngắn."

Lục Hi Cảnh một tay nắm lấy tay Phương Tứ, một tay tự nắm chặt bàn tay mình đến nỗi móng tay cắm sâu vào trong da thịt, nghiêm giọng mới có thể kìm nén tức giận, "Anh ở cạnh em không phải đi làm là bởi vì anh được nghỉ đông trước thời hạn."

Phương Tứ hơi hơi há miệng, nhìn Lục Hi Cảnh một cách kinh ngạc, trên mặt là ba chữ không thể tin được viết rất chói lọi.

Lục Hi Cảnh cười nhạo một tiếng, không biết là đang cười bao nhiêu công sức mình bỏ ra đến cuối cùng hóa ra lai thành công dã tràng hay là đang cười Phương Tứ có suy nghĩ kỳ lạ: "Em không tin anh......

Thôi quên đi."

Dứt lời liền quay đầu đi mất.

Phương Tứ ước chừng sững sờ vài giây, tới khi có phản ứng, muốn đưa tay níu Lục Hi Cảnh lại, người đã biến mất không còn thấy bóng dáng nữa.

Mình thực ngốc.

Từ trước đến giờ, chuyện gì mình cũng chẳng làm nên hồn.

Mình, mình sao lại nói với tiên sinh là tiên sinh không phải là tiên sinh thật chứ?!

Phương Tứ khóc không ra nước mắt: "Mình thật đúng là ngốc hết thuốc chữa, tiên sinh nhất định là đang tức giận.

Tiêu đời rồi......"

Phương Tứ có chút sợ hãi, cậu vội vàng xuống giường tìm Lục Hi Cảnh.

Nhưng Lục Hi Cảnh lúc này đã ngồi trên máy bay trực thăng rời đi.

Ngồi ở trên máy bay nhìn những đám mây bên ngoài khung cửa kính, phảng phất tựa như chỉ cần thò tay ra là có bắt lấy, anh biết chính mình thực sự rất bốc đồng.

Nghĩ đến Phương Tứ ban nãy còn mới vừa có ý định tự sát, trong lòng anh lại trào lên một cảm giác cực kỳ hối hận, nhưng bây giờ máy bay đã cất cánh rồi nên anh chỉ đành phải hoàn thành công việc càng sớm càng tốt, sau đó thì mau chóng trở về.

Phương Tứ chán nản ngồi ở trên sô pha.

Điện thoại di động của cậu bị bỏ quên ở khách sạn, thế nên muốn gọi điện thoại xin lỗi anh cũng không được.

Đột nhiên có người ấn chuông cửa, Phương Tứ lập tức nhảy dựng lên, chạy tới mở cửa: "Tiên......

Đặc, đặc trợ tiên sinh?"

Đó là đặc trợ Tiểu Nghiêm, người gần như bận quanh năm suốt tháng.

"Xin chào, tiểu tiên sinh.

Lục tổng bảo tôi tới đưa cơm cho cậu."

Đặc trợ vừa nói vừa cười tủm tỉm.

"Cảm ơn ngài."

Phương Tứ vội vàng nghiêng người mời đặc trợ tiên sinh tiến vào.

Sự xuất hiện của đặc trợ tiên sinh chứng tỏ rằng tiên sinh cũng không quá tức giận với cậu.

"Biển hoa bên ngoài chỗ này quả là rất đẹp đó."

Tiểu Nghiêm tỏ vẻ như cả đời chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh này, sau đó nháy mắt với Phương Tứ một cái rồi: "Lục tổng vì để làm chỗ hoa này cho cậu mà tốn không ít tiền đâu."

Điều khiến Tiểu Nghiêm khó hiểu chính là vì sao tiểu tiên sinh lại không cảm thấy xấu hổ, mà trông có vẻ như đang rất áy náy điều gì đó?

Nhưng đặc trợ cũng không nghĩ nhiều, lại bắt đầu blah blah giảng Lục tổng nhờ giáo sư tìm hạt giống như thế nào, rồi làm sao để được đặc cách vận chuyển chúng bằng đường hàng không.....

Càng nói càng khiến Phương Tứ cảm thấy áy náy, cơm cũng không ăn được bao nhiêu, mà vô thức cho ngón tay cái vào miệng cắn cắn, chân cũng co lên sô pha, cuộn tròn cơ thể thành một cục.

Đặc trợ nói tới khát khô cả cổ, vừa uống nước thì liếc mắt nhìn Phương Tứ một cái, tò mò hỏi: "Cậu làm sao thế?

Không thoải mái à?"

"Anh......

Có thể tôi mượn di động một chút được không?

Tôi muốn gọi điện thoại cho tiên sinh."

Phương Tứ nhìn đặc trợ tiên sinh cầu khẩn, quả nhiên không ai có thể nói lời từ chối dưới ánh mắt như này của cậu.

"Đương nhiên là có thể."

Đặc trợ mở khóa điện thoại di động rồi đưa cho Phương Tứ.

Ngay khi, cậu tiếp nhận chiếc điện thoại thì liền lập tức bấm số gọi cho Lục Hi Cảnh.

Sau ba tiếng bíp vang lên, cuộc gọi đã được kết nối, trong điện thoại truyền tới tiếng nói -- "Đặc trợ Nghiêm?

Lập tức tới khu vực phía nam thành phố......"

Phương Tứ chưa kịp nói được một câu liền vội vàng trả điện thoại di động lại cho đặc trợ tiên sinh, sợ làm chậm trễ tới công việc của bọn họ.

Đặc trợ tiên sinh nghiêm túc ậm ừ trả lời vài tiếng với đầu dây bên kia xong thì điện thoại liền ngắt máy.

Phương Tứ dùng ánh mắt mong chờ nhìn đặc trợ Tiểu Nghiêm, chữ "Lục" còn chưa kịp thốt ra, bên kia đã cúp máy, có lẽ là đang có việc gì gấp lắm.

"Lục tổng hình như đang rất bận.

Nhưng công ty đang nghỉ lễ, tôi cũng không biết là ngài ấy đang bận cái gì nữa."

Đặc trợ Nghiêm bất đắc dĩ vẫy vẫy tay.

"Thôi được rồi, Lục tổng còn muốn tôi đi lấy một số tài liệu.

Tôi đi trước đây."

"Được rồi!

Tạm biệt, đặc trợ tiên sinh."

Phương Tứ giống một chú cún con bị rút hết xương, miễn cưỡng vẫy vẫy tay với đặc trợ tiên sinh vài cái, rồi liền nằm bò cả người ra trên sô pha.

Sau khi đặc trợ tiên sinh rời đi, Phương Tứ chán chẳng muốn ăn uống gì thêm nữa.

Cậu ủ rũ nhìn chiếc lò sưởi âm tường, không có tiên sinh thêm củi lửa, ngay cả ngọn lửa trong lò có vẻ đang dần lụi tàn.

Phương Tứ ngồi xổm trước lò sưởi, nhìn cả buổi, cuối cùng vẫn quyết định học theo tiên sinh, run run rẩy rẩy ném thêm hai khúc củi vào trong, rồi lại tiếp tục chăm chú nhìn ngọn lửa cháy càng lúc càng mạnh......

Ngoại trừ nghịch lửa, Phương Tứ thật sự không biết làm chuyện gì khác.

Nhìn ngọn lửa nhảy nhót chán rồi, Phương Tứ đột nhiên nhớ tới, bên ngoài còn có rất nhiều rất nhiều hoa mà.

Cậu bỗng cảm thấy hứng thú, liền vội vàng chạy cộp cộp lên tầng hai, mặc thêm chiếc áo khoác lông màu đen rồi mời đi ra ngoài.

Mấy ngày gần đây, sau khi ăn xong, nếu thấy thời tiết tốt, Lục Hi Cảnh sẽ nắm tay cậu ra ngoài tản bộ để tiêu thực.

Chỉ cần cùng tiên sinh ra ngoài, sự chú ý của cậu căn bản là không thể rời khỏi tiên sinh, dù phong cảnh trước mắt có tuyệt đẹp tới cỡ nào, so với một nụ cười của tiên sinh cũng đều kém xa.

Áo khoác dài đến mắt cá chân của Phương Tứ, vừa đi phải vừa nhấc vạt áo giống như là vén váy.

Cậu cẩn thận cúi người xuống, tỉ mỉ quan sát những bông hoa hướng dương có thể chịu lạnh này.

Cánh hoa của bông hoa này nhỏ hơn so với những bông hoa lúc trước cậu trồng rất nhiều, cũng không biết hạt của những bông hoa hướng dương này có thể ăn được hay không......?

Phương Tứ đi một lúc thì tới nhà kính, giữa nhà kính được xây bằng những khối thủy tinh thật lớn có một chiếc ghế dành hai người nằm, bên cạnh là bàn trà nhỏ làm bằng gỗ mộc.

Lúc này vừa hay lại đúng vào giờ nghỉ trưa, ánh mặt trời còn đang chiếu xuống chói chang, sưởi ấm nhiệt độ bên trong nhà kính, tựa như thế ngoại đào viên giữa mùa đông.

Phương Tứ bò lên trên ghế sô pha, còn mẫn cảm ngửi thấy một chút tàn dư của mùi hương gỗ cháy còn lưu lại trên chiếc gối tựa trắng tinh và mềm mại.

Thế nên vừa mới ngả đầu lên chiếc gối đầu gối, cậu liền bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Cậu cởi chiếc áo khoác lông ra rồi vừa rúc cả mặt vào nó vừa dùng nó ngăn lại ánh sáng mặt trời.

Cậu nhìn những hoa hướng dương đang đung đưa theo gió đông bên ngoài cửa kính, chưa tới hai phút liền ngủ mất.

......

Bị một chút việc gấp vướng chân, khi Lục Hi Cảnh trở về, đã muộn hơn so với thời gian dự kiến là một tiếng, anh vội vàng đi vào trong căn biệt thự nhỏ, nhìn lửa trong lò sưởi âm tường đã nguội lạnh, cả căn biệt thự chìm trong sự trống vắng và lạnh lẽo.

Lục Hi Cảnh tìm khắp nơi cũng không thấy Phương Tứ, thay vào đó lại tìm thấy cơm thừa trong thùng rác ở nhà bếp, thoạt nhìn có vẻ cậu không ăn được mấy.

Trái tim Lục Hi Cảnh như bị ai đó bóp một cái, một cảm giác hoảng sợ trước nay chưa từng có lập tức lan ra toàn thân.

May mà trước khi xoay người đi, anh liền thấy một tờ giấy nhớ nằm ở trên bàn trà.

Sau khi bước tới xem xét, máu lạnh trong người anh lúc này mới dần dần nóng trở lại.

【 Tiên sinh, em ra ngoài ngắm hoa.

Em sẽ tự mình trở về.

Tiên sinh không cần lo lắng cho em đâu ạ.

-- Phương Tứ 】

Nhóc con, cũng biết là tôi sẽ lo lắng đấy!

Lục Hi Cảnh thở dài bất đắc dĩ, nhưng vẫn là thoải mái bỏ tờ giấy vào trong túi.

Anh không hề do dự, vội vã bước ra khỏi biệt thự, tới khi định đóng cửa thì chợt nhớ ra gì đó thế là quay trở lại, xách hộp bánh kem nhỏ vừa mới mua theo.

Anh nhìn xung quanh một vòng, rồi thản nhiên bước về phía nhà kính.

-----------------------------------

Lão Lục: Ta cua lại vợ nhờ nạp tiền.

----------------------------------

Mèo 40cm: M.n cmt với like cho tui đi mờ sắp hết truyện gòi nè
 
[Đm|Abo] Nhật Ký Hoa Hướng Dương
Chương 44: Kết Cục


Lục Hi Cảnh quả nhiên tìm thấy Phương Tứ đang ngủ ngon lành trong nhà kính.

Anh bước tới và cúi xuống, nhẫn tâm nhéo cái mũi nhỏ của Phương Tứ, nhưng khi nhìn thấy cậu nhíu mày thì lại mềm lòng, bàn tay to chuyển dời đến đôi má phúng phính trên gương mặt Omega.

Cho tới tận khi, hai bên má bị nhéo đến đỏ bừng thì Phương Tứ mới thức dậy.

"......

Tiên sinh?"

Phương Tứ mở đôi mắt nhập nhèm của mình ra, vừa nhìn thấy Lục Hi Cảnh liền vòng tay muốn ôm lấy anh.

Lục Hi Cảnh cũng thuận theo ôm lấy cậu, nhưng không nhịn được còn nhéo nhéo hai cái lên mông cậu.

"A!

Đau quá......"

Phương Tứ lập tức bị nhéo tỉnh, nhưng cậu lại chưa bao giờ biết giận dỗi với Lục Hi Cảnh, nên đã vùi mặt vào vai Alpha rồi ngoan ngoãn xin lỗi, "Tiên sinh, em xin lỗi.

Em sai rồi.

Nếu anh còn tức giận thì cứ nhéo em đi."

Nói xong còn vặn vẹo mông.

Nhưng Lục Hi Cảnh lại không nhéo cậu, chỉ bất đắc dĩ thở dài: "Em không sai, là anh sai."

"Dạ?"

Phương Tứ ngẩng đầu nhìn Lục Hi Cảnh, chớp chớp đôi mắt tỏ vẻ khó hiểu.

"Là do anh làm chưa đủ, cho nên em mới không tin anh."

Lục Hi Cảnh nhẹ nhàng hôn xuống mí mắt mềm mại của Phương Tứ, bày tỏ lời xin lỗi chân thành của mình.

Phương Tứ:???

Đủ rồi đủ rồi.

Đủ mấy trăm triệu lần luôn rồi.

Lục Hi Cảnh mở chiếc bánh kem nhỏ đang đặt ở trên bàn trà ra và nói: "Trưa nay em ăn rất ít đúng không?"

"Tiên sinh quả nhiên thật lợi hại!"

Phương Tứ ngạc nhiên nhìn về phía anh, trên mặt tràn ngập mấy chữ: Sao anh lại biết?!

"Anh biết hết đấy......

Em có đói bụng không?

Em cứ ăn tạm cái này trước đi."

Lục Hi Cảnh đẩy chiếc bánh kem nhỏ đến trước mặt Phương Tứ, lại nhân cơ hội này dậy dỗ cậu, "Không có anh ở đây liền không chịu ngoan ngoãn ăn cơm, ai dạy em thế hả?

Hả?"

"Tiên sinh, em xin lỗi ạ."

Phương Tứ vẫn như thói quen thường ngày tự chủ động nhận lỗi về phía mình, thậm chí cậu còn vô thức làm nũng theo bản năng.

"Còn nữa, không được chạy lung tung, vừa rồi anh không tìm thấy em đâu.

Em không biết anh đã cảm thấy hoảng sợ cỡ nào."

Lục Hi Cảnh hiếm khi biểu lộ thẳng ra tâm tình của mình, đã thế còn học Phương Tứ yếu ớt vùi đầu vào vai cậu.

Phương Tứ lập tức bị mềm lòng đến mức rối tinh rối mù, "Em xin lỗi......"

"Vậy thì anh cài một thiết bị theo dõi trên người em được không?"

Lục Hi Cảnh nhân tiện rèn sắt khi còn nóng, nói thẳng ra mục đích chính của mình.

Phương Tứ đang há miệng thật lớn ăn bánh kem, chẳng thèm để ý, gật gật đầu: "Được ạ."

"Không cảm thấy anh đang xâm phạm quyền riêng tư của em sao?"

Lục Hi Cảnh quan sát vẻ mặt của Phương Tứ.

"Vâng ạ."

Phương Tứ vẫn gật đầu như mọi khi, đối với cậu tiên sinh muốn làm gì thì đều luôn có lý do của anh.

"......Vậy nếu anh đọc nhật ký của em thì sao?"

Lục Hi Cảnh nắm lấy cơ hội, được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.

Phương Tứ lập tức buông cái thìa xuống nhìn về phía Lục Hi Cảnh, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, môi run run: "Tiên, tiên sinh......"

"Bé yêu, anh xin lỗi."

Lục Hi Cảnh nhìn bộ dạng cậu lúc này liền cảm thấy đau lòng.

Nhưng vì để có thể nhổ cái gai trong lòng Phương Tứ, anh vẫn lấy cuốn sổ nhỏ có bìa hình hoa hướng dương từ trong túi áo khoác ra.

"Ngày đó, sau khi trở lại khách sạn vào lúc rạng sáng, anh đã vô tình nhìn thấy....."

Lục Hi Cảnh nhẹ xoa mí mắt Phương Tứ.

Hốc mắt phiếm hồng như đang đâm xuyên vào tim anh khiên nó vừa đau lại vừa xót, "Bé yêu, em đừng khóc."

Phương Tứ há miệng thở dốc, giống như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

"Trong đó đều viết về anh, chính vì thế cũng nên để anh xem đúng không?"

Lục Hi Cảnh nhỏ giọng lừa gạt, "Nếu anh không đọc được thì cũng không biết em lại thích anh như vậy.

Vì sao em lại không nói cho anh biết?"

"......

Tại anh ghét em, nên em không dám......"

Phương Tứ nghẹn ngào mở miệng, xoay mặt đi, không thèm nhìn Lục Hi Cảnh.

"Sao anh có thể ghét em được chứ?"

Lục Hi Cảnh bắt đầu nhíu chặt lông mày, thật sự không thể hiểu được tại sao Phương Tứ lại nghĩ như vậy.

"Rõ ràng là anh ghét em......

Lúc trước, cha em có nói là em thích anh, anh đã tỏ ra rất chán ghét......"

Phương Tứ chưa bao giờ quên vẻ mặt chán ghét lúc trước của Lục Hi Cảnh.

"Anh thề, từ trước đến nay anh chưa từng ghét em."

Lục Hi Cảnh bế Phương Tứ lên, buộc cậu phải đối mặt với anh, rồi mới nghiêm túc giải thích với cậu, "Người anh ghét chính là Phương Huy, loại người sẵn sàng bán con còn muốn giả bộ tốt bụng đã bị chính vẻ mặt của ông ta bán đứng......Em lại tự suy nghĩ lung tung thành cái gì vậy?"

Đầu óc Phương Tứ lúc này trở nên trống rỗng, dùng ánh mắt không thể tin được nhìn về phía Lục Hi Cảnh.

Những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên khóe mắt cậu.

"Em cứ luôn hiểu lầm anh, đã thế lại còn cho rằng anh thích Omega kia.

Người anh thích rõ ràng chính là em mà."

Ngược lại, Lục Hi Cảnh còn cảm thấy tủi thân.

"Nhưng, nhưng mà......"

Hai tay Phương Tứ chống trước ngực Lục Hi Cảnh, muốn mở miệng biện minh cho mình, nhưng trong đầu lại rối bời, ngẩn ngơ không biết nên nói cái gì.

"Là anh sai. là anh không chịu nói rõ ràng với em.

Đều do anh hết."

Lục Hi Cảnh nhìn bộ dạng này của cậu lại không đành lòng, dịu dàng giải thích, "Omega kia là do mấy lão già trong hội đồng quản trị của Lục thị phái tới.

Anh mang cậu ta về nhà chỉ là bởi vì sợ bọn họ chưa chịu từ bỏ ý định mà bày ra mấy chiêu trò khác.

Anh trước nay chưa từng thích cậu ta, nói chuyện cùng nhau cũng chẳng được mấy câu."

"Anh bảo em dọn về tầng hai là bởi vì anh cảm thấy Phermone của em có thể gây ảnh hưởng tới anh.

Lúc ấy, anh còn không biết bản thân mình thích em, là do anh quá ngu ngốc, không có thông minh như em."

Lục Hi Cảnh cố ý tâng bốc Phương Tứ, rồi khẽ hôn lên đôi môi đang hé mở của cậu, đồng thời lại xin lỗi một lần nữa, "Xin lỗi, anh không ngờ cậu ta lại to gan như thế, còn dám nhổ bỏ hoa hướng dương của em.

Anh không nên mang cậu ta về nhà, cho nên để bồi thường cho em, anh đã trồng cả vườn hoa hướng dương rộng lớn này, có thích không?"

Phương Tứ vô thức gật đầu.

Tiếng tim đập dồn dập lớn đến mức cậu không còn nghe thấy được âm thanh của chính mình: "......

Nhưng cậu ta...... cậu ta nói anh và cậu ta ——"

"Sao?"

Lục Hi Cảnh nhìn ánh mắt đang tìm cách né tránh của Phương Tứ và hỏi.

Phương Tứ cảm thấy có chút khó nói, cậu ghé sát vào bên tai Lục Hi Cảnh, nói nhỏ: "Đã, đã làm chuyện đó, đó......"

Lục Hi Cảnh mới đầu còn chưa hiểu cậu đang nói cái gì, nhưng khi nhìn thấy lỗ tai đang dần đỏ ửng của cậu liền hiểu rõ hết tất cả mọi chuyện.

Cậu nhìn người trước mắt đang sắp nổi bão, anh dùng giọng điệu lạnh lùng nói: "Em tin?"

"Xin, xin lỗi......"

Phương Tứ bị sốc khi nhìn thấy Lục Hi Cảnh đang tức giận, vội vàng giải thích, "Trên cổ cậu ta có dấu hôn, em lại cho rằng tiên sinh thích cậu ta......

Xin lỗi!

Đều là do em quá ngu ngốc......"

"Vậy em cũng không biết đường tới hỏi anh sao?"

Lục Hi Cảnh sắp tăng xông tới nơi rồi, oán hận chọc chọc ngón tay lên trán Phương Tứ, "Vậy em liền đề nghị ly hôn với anh.

Anh thực sự bị em chọc cho tức chết rồi."

"Em sợ anh đuổi em đi, cho nên nói trước chuyện đó với anh."

Phương Tứ lúng túng cúi đầu, "Hơn nữa anh vốn dĩ cũng không muốn kết hôn với em......"

"Lúc ấy không muốn."

Lục Hi Cảnh xoa nhẹ đầu Phương Tứ, vẫn chưa hết tức giận, lại xoa nhẹ hai cái nữa, "Nhưng hiện tại muốn."

Phương Tứ đột nhiên giương mắt nhìn về phía Lục Hi Cảnh, trong mắt vụt lóe lên một tia sáng nhỏ, tựa như muốn hỏi lại "Thật vậy chăng?"

"Vậy em có đồng ý gả cho anh thêm một lần nữa không?"

Lục Hi Cảnh nhìn ánh mắt chờ mong như một chú cún nhỏ của cậu, khẽ cười một cái rồi lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đen hình vuông, mở ra bên trong là một đôi nhẫn nam.

Phương Tứ trừng lớn hai mắt, lông mi run rẩy rồi lăn xuống một hàng nước mắt.

Cậu nói bằng giọng khàn khàn: "......

Tiên sinh, anh nhéo em một cái đi......"

Lục Hi Cảnh tức giận nói: "Nếu em tiếp tục nói là mình đang nằm mơ thì anh sẽ thực sự tức giận đấy."

Phương Tứ run run đưa tay chạm vào viên kim cương trên chiếc nhẫn, rồi qua nhìn tiên sinh yêu dấu của mình, ngẩn ngơ nói không nên lời.

"Nói đồng ý anh liền đeo cho em."

Lục Hi Cảnh dụ dỗ nói.

"......

Đồng ý, em đồng ý......"

Toàn thân Phương Tứ đều đang run rẩy, không dám chớp mắt một cái nào.

Đứng ở giữa một đám hoa hướng dương vây xung quanh, Lục Hi Cảnh đeo nhẫn lên ngón giữa bên tay trái Phương Tứ, sau đó hôn một cách trìu mếm lên mu bàn tay bạn đời của mình.

"Nào!

Tới đeo nhẫn cho anh."

Lục Hi Cảnh đưa một chiếc nhẫn lớn hơn một chút cho Phương Tứ, sau đó rụt rè đưa tay trái về phía cậu.

Phương Tứ hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập rất nhanh của bản thân, sau đó mới cầm lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón giữa cho Lục Hi Cảnh, cuối cùng cũng học theo Lục Hi Cảnh hôn lên mu bàn tay của anh.

"Anh sẽ bù đắp những gì anh còn nợ em trước đây.

Những thứ người khác có, em đều sẽ có.

Những thứ người khác không có, em cũng vẫn có!"

Lục Hi Cảnh vui vẻ tuyên bố.

Mà Phương Tứ lúc này vẫn còn đang tỉ mỉ nghiên cứu chiếc nhẫn của mình, yêu thích không rời tay, hết tháo ra rồi lại đeo nó vào.

"Được rồi, không được tháo nó ra."

Lục Hi Cảnh lại giúp Phương Tứ đeo vào một lần nữa, sau đó xoay người đè thân thể cậu xuống ghế sô pha, dâng lên một nụ hôn sâu vừa chân thành vừa tha thiết.

Nhẫn trên tay khẽ đan vào nhau,phát ra thứ ánh sáng rực rỡ, quyến rũ và lung linh trong ánh hoàng hôn.
 
[Đm|Abo] Nhật Ký Hoa Hướng Dương
Lời cuối của tác giả & bạn Mèo 40cm


Lời của tác giả:

Kết thúc rồi!

Phiên ngoại "Đánh dấu hoàn toàn" có thể sẽ được viết tiếp tùy tình hình

Tuy nhiên, tôi còn chưa bắt đầu viết......

Dự tính ở phiên ngoại lão Lục sẽ còn phải chạy theo cua lại vợ mình một chút.

Sau đó, tôi sẽ lấp nốt một ít hố nhỏ còn lại.

Nếu các bé yêu của tôi ủng hộ nhiều tôi sẽ viết tiếp truyện này trước.

-------------------------------------------

Lời của bạn Mèo 40cm:

Vậy là đã hết chuyện gòi, như lời tác giả hứa hẹn thì sẽ có phiên ngoại nhưng mà lâu quá chưa thấy có cập nhật 🥲🥲.

Hy vọng tác giả sẽ viết tiếp.....
 
Back
Top Bottom