[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đm/Abo] Một Sớm Đắm Chìm (Hoàn)
Chương 19
Chương 19
🌹 "Nam Nam, cậu không thể cho tôi một cơ hội à?" 🌹
Kể từ ngày đến tập đoàn Bùi thị, Mễ Nam bắt đầu thích thú với bầu không khí được làm việc cùng với Bùi Thừa Nhiên.
Ở nhà thì quá thư thái đâm ra lười nhác, cậu đã dời lịch giao bản vẻ tận nửa tháng, khách hàng thượng đế nể mặt cậu là tay vẽ đại thần, cũng đã thấy bài viết cậu thông báo mang thai trên Weibo, nên chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở hai lần.
Mễ Nam thấy rất ngại, đây là lần đầu tiên cậu giao tranh trễ hẹn, thế là tự ra deadline cho bản thân, cũng hứa với người ta nhất định sẽ gửi bản vẽ hoàn thiện trong vòng ba ngày.
Trong văn phòng, thư ký đứng trước bàn làm việc của Bùi Thừa Nhiên, yên lặng đợi anh xem qua kế hoạch rồi ký tên.
Trên chiếc sofa bên cạnh khẽ truyền đến âm thanh đầu bút cảm ứng ma sát với màn hình, ánh mắt của thư ký liếc nhẹ sang nhìn, thiếu phu nhân của họ đang chuyên tâm nhìn vào màn hình, động tác trên tay không hề ngưng nghỉ, chiếc áo len vải cashmere màu vàng tơ càng làm tôn lên làn da vốn trắng nõn của cậu, khiến nó trông càng thêm mịn màng.
Cậu đang hơi cúi đầu, vài lọn tóc mái rũ xuống trán, đáp nơi đuôi lông mày, khuôn mặt hình trái xoan đã được nuôi thêm phúng phính, nét mặt hồng hào, trông ngoan ngoãn vô cùng.
Nếu như lơ đi chiếc bụng đã căng phồng lên kia, cậu trông hệt như một sinh viên đại học, khí chất vẫn còn rất non nớt.
Ánh mắt cô lại lướt xuống dưới, nhìn vào vùng bụng của Mễ Nam, tính ra đã bốn tháng rồi, so với những người khác thì bụng vẫn hơi nhỏ một chút, chỉ hơi phồng lên, tạo cho người khác một loại mỹ cảm rất dịu dàng ấm áp.
"Cái này đem về làm lại."
Giọng nói lạnh lùng của Bùi Thừa Nhiên kéo tâm trí thư ký quay về khỏi bao suy nghĩ vu vơ, cô nhìn ông chủ mình với khuôn mặt đàng hoàng trịnh trọng, "Vâng ạ."
"Cái này, cũng không ổn."
Giọng điệu anh rất lạnh nhạt, có thể nghe ra là đang khó chịu, "Cô không tự đọc lại à?"
Thư ký biết rõ có giải thích cũng vô dụng, đành cầm bản kế hoạch về, nói một câu đơn giản mang hàm ý sâu xa: "Trước ba giờ chiều nay tôi sẽ mang sang một bản mới ạ."
Bùi Thừa Nhiên gật đầu, lại tiếp tục xử lý đống công việc trên laptop, thư ký cầm hai bản kế hoạch rời khỏi phòng làm việc của sếp.
Cửa vừa khép lại, Mễ Nam khẽ cười lên một tiếng.
Động tác trên tay Bùi Thừa Nhiên dừng lại, liếc sang cậu, "Sao vậy em?"
"Bùi phó tổng dữ quá à."
Mễ Nam nhanh chóng lên màu cho tranh, rồi xử lý những bộ phận cần đổ bóng, "Thư ký sợ anh rồi kìa."
Bùi Thừa Nhiên: "Vẫn ổn mà."
"Ngay cả nhìn cũng không dám nhìn anh."
Mễ Nam cười nhạo, "Cuối cùng em cũng biết tại sao mọi người lại kinh ngạc như thế khi nghe nói anh mua trà chiều rồi.
Anh cuồng công việc như vậy, cũng chả biết chu đáo với cấp dưới, chỉ biết bắt người ta tăng ca thôi."
"..."
Bùi Thừa Nhiên cảm thấy mình rất cần phải thanh minh cho bản thân một câu, "Tăng ca tăng lương gấp ba, hơn nữa là vì dự án cần phải được chú trọng."
"Rồi rồi."
Mễ Nam xoay xoay cần cổ mỏi nhức, đứng dậy đi rót nước, "Bùi phó tổng, trưa nay chúng ta ăn gì đây?
Em đói rồi, à không..."
Cậu vỗ lên bụng mình, "Là bé cưng đói rồi đó."
Động tác đánh chữ của Bùi Thừa Nhiên dừng lại, ánh mắt anh nhìn sang cậu, khẽ hỏi: "Vậy bé cưng muốn ăn gì đây?"
"..."
Ngón tay Mễ Nam cuộn tròn lại, ánh mắt sáng rỡ.
Cậu rót một cốc nước lớn, uống một lúc lâu mà vẫn chưa hết, liếm đi vệt nước trên môi, "Em muốn ăn gì chua chua cay cay ấy."
Bùi Thừa Nhiên lấy cốc nước, uống mấy ngụm còn sót lại rồi đứng lên mặc áo khoác vào, "Đi thôi, xuống dưới rồi chọn món."
"Giờ chỉ mới mười một giờ."
Mễ Nam chần chừ, "Anh đi ăn trưa sớm vậy có sao không?"
Bùi Thừa Nhiên mặc áo khoác lông vũ vào cho cậu, rồi lại quấn thêm khăn choàng cổ.
Hai hôm nay nhiệt độ giảm mạnh, đã gần xuống âm, trước mỗi lần ra ngoài anh đều sẽ bọc Mễ Nam lại kín mít, tránh cho cậu bị cảm.
Chiếc áo lông vũ to lớn che lấp đi chiếc bụng tròn vo, trông như kẹo bông gòn bồng bềnh, hoàn toàn không giống một bé bầu tí nào.
Mễ Nam ngoan ngoãn đứng yên để chồng chỉnh trang quần áo cho mình, hàng mày cong cong, vừa dịu dàng vừa nghe lời.
"Không sao hết."
Bùi Thừa Nhiên trả lời, nhéo lên má cậu, "Bé bầu là lớn nhất."
Mễ Nam bật cười, sau đó cau mày, "Ý của anh là, nếu mà em không mang thai thì tìm anh ăn cơm cũng phải đợi đến mười hai giờ tan ca mới được ăn ấy hả?"
"Nào có."
Đôi môi mỏng của Bùi Thừa Nhiên nhếch lên, "Lúc nào cũng được hết."
Mễ Nam ngẩng đầu hôn lên cằm anh, "Anh có thấy em rất bướng không?"
Bùi Thừa Nhiên cúi đầu đón lấy môi cậu, "Bướng bỉnh là quyền lợi của vợ anh đấy."
Mễ Nam chìm đắm trong mật ngọt, từng giọt mật ngọt ngào ôm trọn lấy cậu, để cậu thỏa thích ngâm mình trong đó.
Cậu ôm lên cổ anh hôn nhau một lúc lâu, cố ý cọ xát liếm cắn đôi môi của Alpha, khẽ cười một tiếng.
"Có đi ăn cơm không đây?"
Đầu lưỡi Bùi Thừa Nhiên liếm qua dấu răng trên môi mình.
"Ăn chứ."
Mễ Nam lùi ra một bước, ngoan ngoãn đứng vững, ngắm nhìn Alpha đang thở dốc với vẻ vừa lòng thỏa ý.
Bùi Thừa Nhiên thở hắt ra một hơi, kéo nhẹ chiếc cà vạt mà anh thấy siết hơi chặt, dắt Mễ Nam ra khỏi phòng làm việc.
Tòa nhà trụ sở của tập đoàn Bùi thị nằm ở trung tâm thành phố, cách khu ẩm thực phồn hoa nhất của thành phố A hai con phố, nhóm khách hàng của họ đều là dân trong giới kinh doanh thượng lưu, phong cách hoàn toàn không thể so sánh với những nhà hàng bình thường, một quán mì nho nhỏ cũng được trang trí rất hoành tráng và cao cấp, sáng sủa sang trọng.
Mễ Nam đã mang thai được năm tháng, khi những triệu chứng thèm ngủ dần chuyển biến tốt, khẩu vị của cậu cũng tốt hơn, những thứ cậu thèm ăn bắt đầu trở nên kì quặc vô cùng.
Trước đây có lần cậu lay tỉnh Bùi Thừa Nhiên lúc hai giờ sáng, nói bản thân thèm ăn bạch tuột viên.
Cậu hai nhà họ Bùi nhìn điện thoại, giờ này thì chẳng còn ai giao đồ ăn nữa rồi, chỉ có thể tự mình chạy xe đi mua.
Mễ Nam vừa áy náy vừa vui vẻ phấn khích, sau khi đỡ thèm thì thích ý ôm chồng mình ngủ tiếp.
Lúc này cậu bảo thèm ăn chua cay, chưa đi mấy bước đã dừng lại, đừng trước tiệm sukiyaki, nhìn vào trong.
Bùi Thừa Nhiên: "Ăn cái này nhé?"
Mễ Nam gật đầu, trực tiếp kéo anh vào quán, "Thèm thịt bò quá!
Mình ăn lẩu kim chi nha anh, chua cay đó."
Vừa mở cửa ra, bầu không khí đã tràn ngập mùi thơm của lẩu sukiyaki, hệ thống sưởi cũng rất đủ đầy, mùi vị của đồ ăn nóng hầm hập nhanh chóng bay đến mũi.
Lúc này còn cách một lúc nữa mới đến giờ ăn cơm, nên trong tiệm chỉ có vài bàn tụm năm tụm ba.
Họ đặt một gian riêng, Bùi Thừa Nhiên gọi món, còn Mễ Nam đi vệ sinh một lát.
"Mễ Nam."
Cậu vừa bước vào nhà vệ sinh thì đã có một người đàn ông bén gót theo sau.
Mễ Nam quay đầu lại nhìn rồi chợt khựng lại, khéo léo nở một nụ cười nhạt, "Tống Mân, lâu rồi không gặp."
"Đúng đó, sau khi tốt nghiệp đại học thì không gặp được cậu nữa."
Tống Mân mặc vest mang giày da, cười rất xán lạn, "Lúc nãy cậu vừa bước vào tôi còn tưởng mình nhìn lầm rồi, thế là đi theo xem sao, quả nhiên là cậu.
Mễ Nam mỉm cười, đối diện với ánh mắt đầy hưng phấn của hắn, cậu nhẹ nhàng lùi lại một bước.
Tống Mân là bạn cùng lớp thời đại học của Mễ Nam, trước đây quan hệ cũng khá tốt.
Nhưng kể từ năm hai, sau khi tỏ tình với cậu, sự nhiệt tình của hắn bắt đầu trở nên quá khích, chưa nói đến việc ngày nào cũng đến tìm, hắn còn thường xuyên đứng đợi cậu trước cửa phòng ký túc xá, chỉ vì muốn tặng quà.
Lúc đó Mễ Nam nhức đầu không chịu được, sự giáo dưỡng từ nhỏ không cho phép cậu bày ra vẻ mặt lạnh với người ta, sau khi từ chối vài lần không có tác dụng gì, cậu luôn né xa hắn, có thể trốn được thì trốn mất tăm.
Nếu nói về người mà Mễ Nam không muốn gặp nhất trong số những người bạn đại học, thì chắc chắn đó là Tống Mân.
"Cậu còn nhận vẽ tranh không?"
Tống Mân mỉm cười lộ ra hai chiếc răng khểnh, "Thời gian trước tôi ra nước ngoài công tác, vừa mới trở lại không lâu.
Chừng nào cậu có thời gian rảnh?
Chúng ta cùng đi ăn bữa cơm nhé?"
"Không cần đâu, gần đây tôi không rảnh lắm."
Mễ Nam rửa tay sau khi đi vệ sinh xong, "Sao cậu lại ở đây?
Làm việc gần đây à?"
"Đúng vậy."
Trong lời nói của Tống Mân tràn đầy sự đắc ý, "Tôi vừa nhận được offer của Bùi thị, đợi hoàn thành hết những dự án trong tay thì sẽ được vào công ty."
Mễ Nam rút giấy ra lau tay, nụ cười vẫn giữ đúng mực, "Chúc mừng."
"Nam Nam, cậu không thể cho tôi một cơ hội à?"
Tống Mân nhìn thấy sự xa cách trong mắt Mễ Nam, hắn nói một cách thất vọng, "Từ năm hai tôi đã thích cậu rồi, đã ba năm rồi, thật sự không thể suy xét tôi sao?
Tôi biết gia cảnh nhà cậu rất tốt, nhưng tôi sẽ cố gắng chăm chỉ làm việc, sẽ không để gia đình cậu xem thường đâu."
"Tống Mân, ban đầu tôi đã nói rất rõ rồi mà, cậu không cần phải phí hoài công sức vì tôi."
Mễ Nam nói, "Huống hồ tôi cũng có cuộc sống riêng của mình rồi."
Tống Mân vẫn chưa bỏ cuộc, "Cậu hẹn hò chưa?
Tôi nghĩ chúng ta có thể thử trước xem sao, tôi biết có rất nhiều người theo đuổi cậu, nhưng tôi cũng không tệ lắm mà?
Sau này tôi vào Bùi thị, trong vòng ba năm nhất định sẽ làm đến chức giám đốc, Nam Nam, chúng ta..."
Mễ Nam không muốn tiếp tục nghe hắn lải nhải, cậu tỏa ra chút pheromone đã vương mùi gỗ trầm của mình, bình tĩnh nhìn sang gương mặt kinh ngạc của Tống Mân.
"——— Cậu đã bị đánh dấu?"
Con ngươi Tống Mân co lại, vẻ mặt khó tin.
"Tôi có gia đình rồi."
Mễ Nam giơ cao bàn tay đã đeo nhẫn trên ngón áp út lên, "Không phải cậu cũng là người của giới tài chính à?
Chẳng lẽ không xem tin tức?"
Tống Mân lắc đầu, trong lòng xuất hiện một loại dự cảm xấu.
Dạo này hắn vẫn luôn bận rộn với đống công việc được giao, lại ở nước ngoài, không hề chú ý đến tin tức trong nước, có rất nhiều chuyện hắn không hay biết gì.
Chuyện Mễ Nam là cậu út nhà họ Mễ thì ai ai cũng rõ ràng, nhưng trước giờ cậu không liên quan gì đến giới kinh doanh, tin tức cậu kết hôn sao lại được đăng lên trang tin tài chính?
"Chồng cậu là ai?"
Tống Mân nhìn chằm chằm Mễ Nam, sắc mặt không được tốt lắm, "Là tên đàn ông vừa bước vào với cậu đấy ư?"
Lúc nãy họ cách nhau rất xa, Tống Mân không nhìn rõ mặt người kia, trong mắt hắn chỉ toàn là Mễ Nam, ngỡ rằng cậu đi ăn cùng bạn.
Người mình thích đột nhiên kết hôn, tin tức này khiến Tống Mân bối rối, tràn ngập địch ý với người đàn ông xa lạ không rõ mặt mũi kia.
Lần này, người mỉm cười đắc ý đổi thành Mễ Nam: "Chồng tôi là..."
"Là tôi."
Một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên ngắt lời cậu.
Hai người đồng thời nhìn sang nơi phát ra âm thanh.
——— Bùi Thừa Nhiên đẩy cửa bước vào, đứng trước cửa nhà vệ sinh, bình tĩnh đối diện với ánh nhìn của Tống Mân, "Chào cậu, lần đầu gặp, tôi là chồng của Nam Nam."
- Hết chương 19 -
Tới giờ sĩ của ảnh gòi đó