🌹 "Hương hoa hồng ngọt ngào vẫn vương vấn quanh chóp mũi, nhiều năm qua đi, cuối cùng Bùi Thừa Nhiên cũng có được hương hoa khiến mình rung động cõi lòng ngày nào." 🌹
Mễ Nam vốn tưởng sau khi đăng ký kết hôn, cậu và Bùi Thừa Nhiên sẽ được trải qua vài ngày tân hôn hạnh phúc cùng nhau, nào ngờ hiện thực hoàn toàn khác hẳn với gì trong tưởng tượng của cậu.
Vừa ra khỏi cục dân chính, hai người họ đã bị người nhà hai bên dắt đi hai hướng, bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ vào hai tháng sau.
Từ thiệp mời đến lễ phục, rượu và nước uống đãi khách, đến danh sách khách mời, và cả việc trang trí cho hôn lễ...
Trước đây, lúc Mễ Gia mở tiệc cũng mời không ít khách khứa, nhưng Mễ Nam chưa từng phải bận lòng đến những việc đó, mà gia đình cũng chẳng cần cậu phải hao tâm tốn sức, chỉ cần đợi đến lúc mở tiệc rồi trực tiếp ngồi xuống ăn luôn là được.
Tuy là lần này cũng không cần cậu phải bỏ ra quá nhiều công sức, hai nhà Bùi – Mễ xem trọng buổi hôn lễ này, đương nhiên họ sẽ chuẩn bị mọi thứ thật thỏa đáng, nhưng dù gì cũng là hôn lễ cả đời người chỉ tổ chức một lần duy nhất, Mễ Nam muốn nó hằn sâu vào ký ức của mình mà không phải chỉ là một buổi lễ đầy tính thương mại và gượng gạo.
Lúc Bùi Thừa Nhiên về đến nhà, bên trong là một mảnh tối đen như mực, vừa lạnh lẽo vừa tịch mịch, chỉ có chút ánh sáng mờ nhạt tản ra từ khe hở nhỏ của một căn phòng.
Anh thay giày rồi nhẹ nhàng bước đến, đẩy cửa ra.
Bên trong là Mễ Nam đang bị bao vây bởi một đống sơn màu và giá vẽ, cậu khoác trên mình một chiếc tạp dề làm việc bằng vải jean cùng một đôi bao tay áo, màu vẽ sặc sỡ dính lên khắp người, những chiếc giá vẽ bên cạnh đặt đầy những tác phẩm đã hoàn thành.
Bao tay áo: Là loại găng tay mà còn chừa ra bàn tay để dùng lúc làm việc ấy.
Phần lớn những bức tranh này đều dễ dàng nhìn ra được là vẽ lại lúc hai người còn cắp sách đến trường, hình ảnh nhân vật khoác trên mình bộ đồng phục học sinh tràn ngập khắp mọi ngóc ngách của khuôn viên trường học, chất liệu màu nước tươi sáng và trong trẻo, cộng thêm kĩ năng vẽ tranh vững vàng của Mễ Nam, cậu khắc họa lại bóng dáng của từng nhân vật trong tranh trông sinh động như thật, đặc biệt là đôi mắt và hàng mày, vừa nhìn đã phân biệt rõ được dáng vẻ của hai người.
Ánh mắt Bùi Thừa Nhiên dừng lại trên một bức tranh trong số đó, chẳng qua chỉ là một bước nhảy mạnh mẽ của thời niên thiếu sớm đã qua đi, một động tác nâng cao quả bóng để ném vào rổ, vậy mà từ dáng người đến từng bắp thịt trên cơ thể của người trong tranh không một tì vết, có thể nhận ra năng lực hội họa của người vẽ giỏi đến mức nào mới khiến cho sự non trẻ của thời còn đi học dung hòa với nét phong độ của lần đầu gặp gỡ một cách hoàn hảo, cũng khiến anh vừa nhìn đã nhận ra người trong tranh là chính mình.
Mễ Nam dùng những sắc màu đậm và rực rỡ để vẽ nên ánh bình minh ló dạng, cả bầu trời là một màu hồng cam với những áng mây đẹp rạng ngời đầy lãng mạn, khiến cho từng sợi tóc của thiếu niên cũng như đang phát sáng.
Bùi Thừa Nhiên ngắm nhìn chăm chú một lúc lâu, mãi đến lúc Mễ Nam đứng dậy lấy cọ vẽ trông thấy anh, "Anh Thừa Nhiên, anh về từ khi nào vậy?
Sao không gọi em."
"Thấy em vẽ chăm chú quá nên không gọi."
Bùi Thừa Nhiên rút hai tờ khăn giấy ra lau cho cậu, "Bé mèo mướp."
Mễ Nam mỉm cười, "Lát nữa em tắm luôn.
Anh Thừa Nhiên, đến nhìn ảnh cưới em vẽ đi, đẹp không anh?"
Bức tranh cậu đang vẽ là dùng bột màu, nền đỏ cùng hai người mặc áo sơ mi trắng, một người cười tươi như hoa, người còn lại mặt mày nghiêm chỉnh, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt.
Bùi Thừa Nhiên gật đầu, "Đẹp lắm."
"Em định treo những bức tranh này trong hôn lễ, nhưng em vẫn chưa quyết định nên dùng khung tranh hay làm thành những bản điện tử rồi in ra."
Mễ Nam khó xử, "Nếu mà dùng khung tranh thì phải chuyển hết những bức tranh này đến lễ đường, có hơi phiền phức.
Nếu là bản điện tử thì in ra rồi cũng giống như hình ảnh bình thường vậy thôi, có thể bớt việc.
Anh Thừa Nhiên, ý anh thế nào ạ?"
Bùi Thừa Nhiên: "Sẽ có người giúp chuyển tranh sang đó, sợ gì phiền phức?"
"Vâng, vậy thì dùng tranh thật."
Mễ Nam vừa lòng thỏa ý, "Đúng lúc cho mọi người nhìn xem, cậu út nhà họ Mễ không hề dốt nát kém cỏi đâu nhé, nhìn xem người ta vẽ đẹp thế này nè."
Cậu cố ý vẽ từ trường học đến lễ đường, tạo ra một ảo tưởng rằng hai người họ đã tâm đầu ý hợp từ những ngày còn đi học, cũng muốn lặng lẽ bày tỏ tình ý suốt bao năm qua của mình thông qua những bức tranh này.
Bùi Thừa Nhiên ngắm nhìn khuôn mặt đắc ý của Mễ Nam, ánh mắt anh đầy dịu dàng, "Em ăn cơm chưa?"
"Chưa ạ..."
Mễ Nam thấy anh nhíu mày không vui thì giải thích, "Em vừa đặt bút vẽ là quên bẵng đi mất thời gian, hơn nữa chỉ còn nửa tháng là đến hôn lễ của chúng ta rồi, còn phải đi phát thiệp cưới nữa."
Mễ Nam bỏ ra rất nhiều tâm huyết cho hôn lễ này, cậu không chỉ vẽ một đống tranh bằng màu nước và bột màu mà còn vẽ rất nhiều hình ảnh phiên bản đáng yêu của họ trên iPad, cậu định in lên thiệp cưới, cũng đã hẹn với xưởng in ngày mai sẽ đến xem thành phẩm, sau đó còn phải thử đồ cưới, thử món ăn, lịch trình kín mít không một kẽ hở.
Bùi Thừa Nhiên phụ trách trang trí lễ đường và hội trường của buổi lễ, Mễ Nam không cần bận tâm, còn về những thứ rườm rà phức tạp hơn như lễ phục, thiệp cưới và kẹo cưới thì nhà họ Mễ sẽ phụ trách.
Đã rất lâu rồi Mễ Nam không được ngủ một giấc thật ngon, mắt nhuốm đầy tia máu, lộ rõ vẻ kiệt sức, nhưng bản thân cậu lại không tự cảm nhận được sự mệt nhọc, hai mắt sáng rực, lúc trò chuyện với anh cũng trông vui mừng hớn hở vô cùng.
Từ sau khi hai người đăng ký kết hôn, Bùi Thừa Nhiên cũng chính thức bước vào tập đoàn nhà họ Bùi làm việc, chân ướt chân ráo, anh phải tìm hiểu rất nhiều công việc lớn nhỏ trong tập đoàn, mặt khác còn có những việc cần chuẩn bị cho hôn lễ.
Đôi chồng chồng vừa kết hôn lại bận tối mắt tối mũi, hôm nay là ngày anh về nhà sớm nhất trong những ngày vừa qua, nhưng cũng đã là 11 giờ đêm.
Lúc nãy anh đã nhìn thoáng qua nhà bếp, không có dấu vết của việc nấu ăn, trong phòng toàn là dụng cụ vẽ và màu sơn, chỉ có duy nhất một ly nước đặt trên chiếc bàn cách Mễ Nam tận mấy mét.
"Vậy là cả ngày nay em chưa ăn gì à?"
Sắc mặt Bùi Thừa Nhiên lạnh lẽo, cộng thêm khí thế quyết liệt vốn có trên người Alpha, dù anh không có vẻ gì là tức giận nhưng vẫn toát ra sự uy nghiêm.
"Em... em vẽ tranh nhập tâm quá..."
Mễ Nam tự biết mình đuối lý, giọng nói càng lúc càng nhỏ.
Vẻ mặt lạnh lùng của Bùi Thừa Nhiên trông rất đáng sợ, chí ít là Mễ Nam cảm thấy như vậy, nếu không thì lúc nhỏ cũng không đến mức vừa thấy anh là bỏ chạy.
"Em muốn ngã bệnh trước thềm hôn lễ?
Sau đó để tin đồn anh ghẻ lạnh người yêu truyền ra ngoài?"
Bùi Thừa Nhiên cởi áo khoác ra, lại cởi khuy măng - sét, xắn tay áo lên tới khuỷu tay, bước đến phòng bếp.
"Không phải đâu ạ..."
Mễ Nam không còn tâm trí vẽ vời gì nữa, thấp thỏm bước theo sau anh, "Chế độ làm việc và nghỉ ngơi của em trước giờ là vậy nên em thường quên ăn cơm, anh đừng... lo lắng mà."
Là lo lắng phải không?
Anh Thừa Nhiên vừa biết cậu chưa ăn cơm đã không còn vui vẻ nữa, vậy tức là lo lắng đúng không?
Mễ Nam có cảm giác vui mừng đầy bất ngờ như vừa phát hiện được một kho báu quý giá, cậu sợ Bùi Thừa Nhiên không để ý đến mình, nhưng cũng không nhịn được mà suy nghĩ tới lui, tại sao anh ấy lại lo lắng cho mình.
Là tránh nhiệm và bổn phận của một người chồng?
Hay là... anh cũng có chút gì đó với cậu...
"Muốn ăn gì?"
Bùi Thừa Nhiên mở tủ lạnh ra, "Mì?
Hay bánh trôi."
"Mì ạ."
Phòng bếp được thiết kế kiểu mở, Mễ Nam tựa người lên bàn bếp, trong mắt chứa chan ý cười không thể giấu, "Cần em giúp gì không ạ?"
Bùi Thừa Nhiên tranh thủ thời gian rửa rau liếc cậu một cái, "Cần em đi tắm."
"..."
Mễ Nam cúi đầu nhìn khắp thân mình lộn xộn dơ bẩn, mặt mày ỉu xìu chạy về phòng ngủ, vừa lướt ngang cửa phòng vẽ cậu chợt nhớ ra bức tranh vừa nãy chỉ còn một chút nữa thôi là hoàn thiện, nâng giọng hỏi anh: "Anh Thừa Nhiên ơi, không thì anh cứ nấu trước rồi để vậy nha?
Em vẽ vài nét cuối cho xong được không ạ?"
Động tác Bùi Thừa Nhiên dừng lại, anh nhìn sang cậu rồi hỏi một cách bình tĩnh: "Em nghĩ được không?"
"..."
Mễ Nam ngoan ngoãn chạy về phòng ngủ tắm rửa.
Nước ấm chảy qua khắp cơ thể, cảm giác mệt mỏi rã rời chậm chạp ùa đến, trước đó cậu quá nhập tâm vào việc vẽ tranh nên không cảm nhận được, lúc này mới muộn màng cảm thấy eo hông, cánh tay và cần cổ nhức mỏi không chịu được, vừa ra khỏi phòng tắm đã muốn nằm lên giường ngủ ngay một giấc.
Trước khi đăng ký kết hôn Mễ Nam còn từng mong chờ, có khi nào anh Thừa Nhiên sẽ muốn cậu trong khoảng thời gian chuẩn bị cho hôn lễ này không, mặc dù họ không có chút cơ sở tình cảm nào, nhưng sinh hoạt hôn nhân thì cũng phải có mà nhỉ?
Nhưng rồi trải qua những ngày tháng bận đến tối mắt tối mũi này, ngay cả bản thân Mễ Nam cũng không còn tâm trí nghĩ tới chuyện đó, kể từ sau khi tốt nghiệp đại học, đã rất lâu cậu không còn bận rộn thế này, vừa nằm xuống là ngủ ngay, dù cho Bùi Thừa Nhiên có nảy sinh ham muốn sinh lý với cậu thì cậu cũng chẳng còn thời gian và sức lực để đáp lại.
Sau khi tắm xong, Mễ Nam cố gắng vực dậy tinh thần ngồi xuống trước bàn ăn.
Bùi Thừa Nhiên nấu một bát mì với nước dùng thanh đạm, nhỏ thêm chút dầu mè, mùi thơm ngào ngạt quẩn quanh chóp mũi.
Anh ngồi xuống đối diện cậu, "Nếu bận quá thì thiệp cưới và lễ phục để anh đi xem."
"Không sao đâu ạ, anh làm việc ở công ty cũng rất bận mà, chút việc này chẳng lẽ em lại làm không xong?"
Mễ Nam đang ăn mì, ậm ờ trả lời, "Dù sao em cũng không có việc làm gì, kẻ rảnh rang mà, chuyện nhỏ."
Bùi Thừa Nhiên nhìn quầng thâm dưới mắt cậu, "Trái lại anh thấy em còn bận hơn cả người có việc làm là anh đấy."
Mễ Nam nói một cách lúng túng: "Đâu có... lần này phải vẽ vội mà.
Mặc dù giữa chúng ta là liên hôn... nhưng anh Thừa Nhiên ơi, em không muốn sau này mỗi lần nhớ lại chỉ thấy toàn những thứ liên quan đến lợi ích, chẳng có chút ký ức gì liên quan đến chúng ta..."
Cậu nói ra lời này một cách cẩn thận dè dặt, nửa như tùy hứng nửa như nghiêm túc mà biểu đạt niềm mong ước của bản thân đến hôn lễ này, quan sát phản ứng của Bùi Thừa Nhiên.
Anh gật đầu, "Ừm, anh biết."
Mễ Nam thở ra một hơi nhẹ nhõm, vùi đầu ăn mì.
"Về hội trường hôn lễ, ngoài treo tranh ra, em còn có ý tưởng gì không?"
Bùi Thừa Nhiên hỏi.
Nhưng Mễ Nam chẳng còn nghĩ được thêm gì khác nữa rồi, hỏi ngược lại anh: "Vậy anh có không ạ?"
Bùi Thừa Nhiên ngắm nhìn cậu mấy giây, "Đến lúc đó em sẽ thấy."
Lúc đó, Mễ Nam chỉ cho rằng anh sẽ trang trí hội trường hôn lễ thật lộng lẫy và hoành tránh mà thôi, không nghĩ gì nhiều.
Trước một ngày diễn ra hôn lễ, họ phải đến tổng duyệt, thứ thu hút sự chú ý nhất trong cả hội trường là những bức tranh của cậu, các tác phẩm được treo lơ lửng trên cao suốt từ hành lang của lối đi vào lễ đường đến trung tâm sân khấu, theo từng nhịp bước sánh đôi của họ, tựa như có thể nhớ lại một thời sớm đã tâm đầu ý hợp, khiến những người vốn cho rằng đây chỉ là một mối hôn lễ vì lợi ích thương nghiệp mà thành mới vỡ lẽ đây hoá ra là một mối tình từ khuôn viên trường học kéo dài đến lễ đường.
Lúc Mễ Nam vẽ những bức tranh này, cậu như đã sớm nhìn trước được tương lai khi dặm thêm một lớp sơn bột đặc biệt lên chúng, dưới ánh đèn sáng rực, mỗi một bức tranh đều tỏa ra ánh sáng lấp lánh từ những mảnh kim tuyến nhỏ li ti, tinh xảo, đẹp đẽ, lại vô cùng mơ mộng.
Vậy nên Mễ Nam nghĩ rằng hội trường chỉ có như thế thôi, vừa hoa lệ vừa hoành tráng, đồng thời cũng có sự trang trọng mang đầy tính thương nghiệp, đẹp thì đẹp thật đấy, cũng rất xa hoa, nhưng lại chẳng có chút tình cảm nào, nét bút tuyệt diệu duy nhất chắc chỉ có những bức tranh do chính tay cậu vẽ nên.
Mãi đến ngày diễn ra hôn lễ, khi Mễ Nam khoác lên mình bộ lễ phục trắng tinh xuất hiện trước lễ đường đông đảo khách mời, cậu mới hoàn toàn kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt mình.
Trong vòng một đêm, hội trường với sức chứa hàng trăm người rải đầy hoa hồng đỏ thắm, những giỏ hoa hôm qua tổng duyệt còn được đặt thành hàng trước lối vào giờ cũng đã bị thay thế bởi hoa hồng rực rỡ, cậu đưa ánh nhìn ra xa, khắp nơi toàn là một màu đỏ tươi sáng và hân hoan, mỗi một cánh hoa hồng đều xinh tươi và hút mắt, trên cánh hoa còn đọng lại giọt nước, trong không khí tràn ngập hương hoa nhàn nhạt.
Mễ Nam được Bùi Thừa Nhiên dắt đi từng bước lên khán đài, từng bông hoa hồng bao quanh họ là nhân chứng tốt đẹp nhất cho tình yêu giữa hai người.
"Anh Thừa Nhiên ơi..."
Mễ Nam vẫn chưa kịp hồi thần từ sự kinh ngạc, "Những đóa hồng này..."
"Hoa hồng đương nhiên phải được bước đi trên hoa hồng."
Bùi Thừa Nhiên thuận theo lời dẫn dắt của MC, chậm rãi đeo nhẫn cưới lên ngón áp út của Mễ Nam.
Ánh đèn sáng rực rơi trên bờ vai vững chắc của anh, đêm nay trông anh đẹp hơn bình thường nhiều lắm, trong ánh mắt đen láy và sâu hun hút phản chiếu dáng vẻ ngơ ngác của Mễ Nam.
Omega đứng giữa lễ đường tràn ngập hương hoa, cậu là cành hồng chói mắt nhất, được Alpha cúi người trao một nụ hôn, đôi nhẫn cưới bạch kim trên tay họ phát ra ánh sáng nhàn nhạt, là tiêu điểm sáng rực nhất giữa hội trường này.
Sau khi nghi thức kết thúc, hai nhân vật chính bắt đầu đi mời rượu, chỉ tính khách mời thân thiết của nhà họ Mễ thôi đã có mấy chục bàn, càng khỏi nói đến khách khứa của nhà họ Bùi.
Sức uống của Mễ Nam không giỏi lắm, ba ly vừa rót xuống bụng mặt đã biến sắc, khuôn mặt trắng nõn nà ửng đỏ lên, trong mắt phủ đầy hơi nước, bước đi chênh vênh, Bùi Thừa Nhiên phải đỡ cậu mới đứng vững.
Sau đó cậu uống nước trái cây, Bùi Thừa Nhiên cầm ly rượu đi mời hết 50 bàn khách quý đầu tiên, những bàn còn lại phải nhờ vào dàn phụ rể giúp đỡ.
Hôn lễ được tổ chức vào buổi tối, gần nửa đêm, pháo hoa sáng rực nở rộ đầy trời để gửi lời chúc phúc cuối cùng đến đôi chồng chồng mới cưới, tiếng cười nói hân hoan vang vọng khắp bãi cỏ, Mễ Nam nắm chặt lấy quần áo Bùi Thừa Nhiên, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, từ lúc tiến vào lễ đường đến giờ, nụ cười bên khóe môi cậu chưa từng biến mất.
Khi tài xế đưa họ về đến nhà đã là rạng sáng, Mễ Nam nằm gục trên chân Bùi Thừa Nhiên ngủ say sưa.
Tối nay Bùi Thừa Nhiên cũng đã uống rất nhiều, đầu hơi choáng, anh cởi cà vạt ra, mở hai hàng cúc áo trên cùng để giảm bớt sự ngột ngạt, cụp mắt nhìn ngắm khuôn mặt đang ngủ say của Mễ Nam, vuốt ve đôi gò má cậu.
Chuẩn bị cho hôn lễ là một việc rất tốn sức, càng khỏi nói đến Mễ Nam vì muốn vẽ gấp mà đã gần một tháng không được ngủ ngon, lúc này khó khăn lắm mới ổn định hết mọi thứ, đương nhiên cậu sẽ mệt rã rời.
Tài xế dừng xe ở bãi đỗ xe dưới hầm xong thì rời đi, Bùi Thừa Nhiên vốn định ôm Mễ Nam về nhà, ai ngờ cậu đã mở mắt ra, hoàn toàn không có chút gì là mệt mỏi hay say khướt.
"..."
Bùi Thừa Nhiên hiểu ra, "Em không say?"
Mễ Nam cười hì hì, "Mặc dù sức uống của em không tốt, nhưng cũng không đến nổi ba cốc là gục nha.
Hôm nay nhiều khách như vậy, nếu em cứ mời bất chấp như anh thì chẳng biết sẽ nôn thành dạng gì nữa."
Hôm nay là hôn lễ của cậu đó, sao cậu có thể khiến chính mình trông thảm hại đáng thương được chứ, mất hết hình tượng rồi phải làm sao?
"Em thông minh không?"
Mễ Nam hếch cằm lên, trong mắt ánh lên sự giảo hoạt.
Khóe môi Bùi Thừa Nhiên nhếch lên, ý cười thoáng hiện lên trên mặt, "Nhóc xảo quyệt."
Hai người cùng lên thang máy, Bùi Thừa Nhiên thật sự đã hơi mệt mỏi, cả một buổi tối luôn phải xã giao, mượn cơ hội mời rượu này, anh được anh cả Bùi Diệu và ba mình dắt đi gặp rất nhiều ông chủ lớn trong giới, miệng lưỡi trơn tru ứng phó hết thảy.
Anh tựa người lên vách tường thang máy, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mễ Nam thấy mà xót cả lòng, chủ động cầm đi áo khoác vắt trên khuỷu tay anh, định bụng lát nữa về nhà sẽ giúp anh xả nước nóng tắm rửa sạch sẽ rồi nhanh chóng nghỉ ngơi.
Cậu bước vào nhà trước, vừa định vươn tay bật đèn đã bị Bùi Thừa Nhiên giữ lấy cánh tay, đè lên cửa.
Nương theo động tác của hai người, cửa nhà bị đóng lại một cách mạnh bạo, tiếng vang lớn đến mức khiến người nghe suýt nữa ù tai.
Mễ Nam ngước mắt lên, gặp phải ánh mắt đen tối nhưng lại sáng rực của Bùi Thừa Nhiên, trong đó là những ý nghĩ sâu xa mà cậu không hiểu được, mùi rượu xen lẫn giữa hơi thở của hai người như một tia lửa nhỏ khơi dậy cả một ngọn lửa trên cao nguyên, thiêu bùng lên pheromone của họ.
Trầm hương và hoa hồng cẩn thận thăm dò lẫn nhau, chậm rãi hòa quyện vào nhau.
Mễ Nam nghe thấy tiếng Bùi Thừa Nhiên thở dốc, yết hầu cậu hơi chuyển động, nhỏ giọng gọi anh: "Anh Thừa Nhiên..."
"Em có biết đêm tân hôn phải làm gì không?"
Giọng nói của Bùi Thừa Nhiên đã khàn đi, thả nhẹ sức lực của bàn tay đang nắm lấy tay Mễ Nam, hơi thở tràn đầy hương gỗ nương theo động tác cúi đầu của anh mà xâm nhập vào cơ thể Omega.
Mễ Nam nhìn Bùi Thừa Nhiên không rời mắt, tim cậu đập rất nhanh, bị ảnh hưởng bởi hormone của Alpha, thân thể cậu bắt đầu nóng lên, giọng nói cũng mang theo hơi thở gấp gáp.
"Em biết."
Mễ Nam nói.
Cậu không né tránh ánh nhìn của Bùi Thừa Nhiên, kiềm chế sự hồi hộp khiến cậu bủn rủn hai chân, từng luồng hơi thở ra đều run rẩy không thôi, cậu nở một nụ cười hồn nhiên, "Anh Thừa Nhiên, anh có muốn hôn em không?"
Ngay sau đó, dã thú cắn đứt đi sợi xích sắt giam cầm mình, thú tính bị kiềm chế dần cắn nuốt đi lý trí theo sự giao thoa của pheromone, Bùi Thừa Nhiên nhéo cằm Mễ Nam, hôn cậu một cách tàn nhẫn, cướp đoạt hơi thở của Omega.
Mễ Nam chỉ vừa cảm nhận được cơn đau nhói ở môi, ngay sau đó, khoang miệng đã bị Alpha chen vào, đầu lưỡi ấy mạnh mẽ cạy mở hàm răng cậu, càn quét khắp nơi.
Hương gỗ thanh nhã đã mất đi sự điềm tĩnh của ngày thường, thay bằng sự nóng bỏng và ngang ngược, bao vây Omega chặt chẽ không còn đường thoát.
Cánh tay đang ôm Mễ Nam của Bùi Thừa Nhiên siết chặt, bế Omega thấp hơn anh nửa cái đầu đè lên tường, đầu lưỡi cuốn lấy nhau triền miên, nước bọt dư thừa không kịp nuốt xuống nên chảy ra ngoài, bên tai là tiếng nước nhớp nháp và tiếng thở dốc gấp gáp.
"A...
ưm..."
Mễ Nam bị hôn đến nhũn cả người, lòng bàn tay nóng hổi vuốt ve dạo chơi khắp bờ lưng khiến cậu run rẩy không thôi, men rượu khiến cho dục vọng trở nên mãnh liệt hơn, cậu vươn tay muốn cởi cúc áo sơ mi của Bùi Thừa Nhiên ra, nhận lấy nụ hôn nóng bỏng của anh, say mê sờ soạng cơ bắp săn chắc trên người Alpha.
Mễ Nam đã cứng ngay từ lúc Bùi Thừa Nhiên tỏa ra pheromone, được người trong lòng ôm hôn, vuốt ve, đó là sự vui mừng từ tận sâu trong tâm hồn cậu.
Anh tiếp tục hôn xuống dưới, hơi thở nặng nề phả lên cổ Mễ Nam, há miệng mút mạnh da thịt trắng nõn nơi đó, kích thích đến mức Mễ Nam rên lên một tiếng nghẹn ngào khó nhịn, ngón tay luồn vào mái tóc Alpha, cắn môi thở dốc đầy xấu hổ.
Hương hoa ngọt ngào lấy lòng trầm hương, để lại sự chiếm hữu của bản thân trên cơ thể đối phương.
Bàn tay Bùi Thừa Nhiên dần thăm dò từ eo Mễ Nam xuống dưới, cơ thể cậu mảnh mai nhưng bờ mông lại đẫy đà tròn trịa, tựa như chiếc bánh bao căng mọng, biến dạng theo những động tác nắn bóp tùy ý của anh, thịt mông đàn hồi nảy lên cuồn cuộn như từng cơn sóng vỗ.
Áo sơ mi của Mễ Nam đã bị mở bung ra, khoác trên khuỷu tay một cách lỏng lẻo, mông căng nảy nở bị người bóp chặt trong tay, vị trí trước ngực trùng hợp đối diện với khuôn mặt của Alpha, núm vú cậu bị anh ngậm vào miệng liếm mút, thô bạo như thể muốn cắn nuốt cả đầu vú.
"Ưm... a..."
Omega đơn thuần chưa trải sự đời nào chịu được kích thích lớn thế này, khoái cảm xa lạ ùn ùn kéo đến khiến cậu không thể khống chế được bản thân, nghẹn ngào ngâm nga một tiếng ngọt ngào, cả người run rẩy, nước dâm chảy ra ở cả trước và sau thấm ướt hết quần áo.
Bình thường Bùi Thừa Nhiên đã rất kiệm lời, lúc này lại càng không nói câu nào, chỉ chuyên tâm đắm chìm vào việc làm tình.
Anh cởi quần Mễ Nam ra, nơi riêng tư của cậu đã ướt thành một mảng lớn lộn xộn, dương vật nhỏ xinh dựng thẳng giữa hai chân, quần lót bị kéo ra tạo thành những sợi chỉ bạc dính nhớp, giữa bắp đùi dính đầy nước dâm, lỗ nhỏ giữa hai cánh mông đã hé mở, dễ dàng ngậm lấy một ngón tay của anh, cảm giác khi tiếp xúc với đường đi nhỏ hẹp và nóng bỏng khiến pheromone của Bùi Thừa Nhiên lại nồng đậm hơn, anh dùng sức gặm cắn miếng thịt mềm trong miệng.
"A ha... a... anh Thừa Nhiên."
Hơi thở nóng rực của Mễ Nam toàn là hương hoa, cảm giác đau đớn trước ngực và sự sung sướng đầy lạ lẫm phía dưới đánh mạnh vào thần kinh, khiến cậu bị kích thích đến rơi nước mắt, "Đau...
đừng cắn mà."
Giọng nói của Omega sau khi chìm đắm trong tình dục đã không còn trong trẻo như ngày thường, nó thấm đẫm sự quyến rũ mà chủ nhân không nhận ra được, còn mang theo chút lấy lòng.
Bùi Thừa Nhiên ngẩng đầu hôn lên môi Mễ Nam, một tay vuốt ve đầu vú nhỏ xinh của cậu, tay còn lại không ngừng dùng ngón tay đâm vào mở rộng lỗ nhỏ.
Núm vú bị ngón tay anh xoa nắn lúc nặng lúc nhẹ, khiến những đường vân trên đó căng ra như thể đầu núm đã sắp lộ ra ngoài không khí, đầu ngón tay anh không ngừng khẩy nhẹ lên đầu vú khiến người trong lòng run rẩy không thôi, phát ra tiếng rên rỉ đầy nghẹn ngào, đôi chân quặp lên eo anh cũng đã dần mất sức.
Mễ Nam sắp bị màn dạo đầu kiều diễm này ép cho phát điên, lửa dục không ngừng dâng lên cuồn cuộn trong cơ thể, vật bên dưới đã cứng đến mức đau đớn, phía sau vừa rát vừa căng trướng lại tê dại, trầm hương từng khiến cậu an tâm bình tĩnh giờ lại trở thành căn nguyên của sự ham muốn.
Khi lỗ nhỏ phía dưới nuốt vào bốn ngón tay một cách thuận lợi, Bùi Thừa Nhiên cũng thấy đã đến lúc, anh ôm cậu về phòng ngủ chính.
Hai người ngã xuống giường thở hổn hển, trong phòng không mở đèn, chỉ có ánh đèn đêm hiu hắt giúp họ thấy rõ khuôn mặt say đắm của đối phương.
Hơi thở Mễ Nam rối loạn, cậu không bận tâm bất cứ gì khác nữa, người trong lòng đang ở trước mặt cậu, họ là bạn đời hợp pháp, đang thực hiện nghĩa vụ chồng chồng, có gì đáng để xoắn xuýt đâu?
Cậu ngẩng đầu lên hôn Bùi Thừa Nhiên, trúc trắc liếm hai cánh môi của đối phương, sau đó cởi ra thắt lưng vướng víu của anh, móc ra dương vật thô to mà một bàn tay nắm không hết kia, tách chân ra, nhắm chuẩn ngay lỗ nhỏ giữa kẽ mông mình.
"Gấp thế à?"
Bùi Thừa Nhiên mở miệng nói cậu đầu tiên từ nãy đến giờ, eo hông dùng sức, ngắm nhìn lỗ thịt nhỏ đang bị quy đầu của mình đâm mở, nuốt dương vật thô to vào từng chút từng chút một.
"A...!"
Mễ Nam không nhịn được mà ngẩng cao đầu nức nở, bắp đùi run rẩy, nơi riêng tư của bản thân bị một vật tựa thanh sắt cứng rắn đâm vào, dương vật ma sát với đường đi chật hẹp, từng nơi mà nó đi qua đều khơi dậy khoái cảm mãnh liệt khiến cậu nổi cả da gà, ngoài ra còn có cảm giác căng đau khó nói.
Phần hông dưới của Bùi Thừa Nhiên dán chặt vào mông Mễ Nam, cả cây dương vật đã đâm vào lỗ thịt nhỏ, động tác anh dừng lại, thở dốc từng hơi nặng nề đợi Omega thích ứng.
Không khí đã rất ngọt ngào, từng giọt mồ hôi đọng trên cằm Bùi Thừa Nhiên rơi xuống phần bụng dưới đang co rút của Mễ Nam.
Cơ thể của Omega mảnh mai lại mềm mại, cũng không có lông, làn da trắng đến phát sát lại đang ửng đỏ vì bị tình dục hun nóng, trên da thịt mịn màng là đầy rẫy những dấu hôn thể hiện sự ham muốn mạnh mẽ của Alpha.
Bùi Thừa Nhiên cúi người ngậm lấy cánh môi của Mễ Nam, giúp cậu tuốt dương vật nhỏ xinh, pheromone cũng trở nên dịu dàng hơn, vỗ về cơ thể cậu, "Còn đau không em?"
Khóe mắt Mễ Nam đọng nước mắt, vừa ấm ức vừa xấu hổ mà nói: "Anh lớn quá đi mất, căng..."
"Quen là ổn thôi."
Bùi Thừa Nhiên hôn lên mắt Mễ Nam, nhịn đến mức trán nổi đầy gân xanh, bên trong vừa chặt vừa nóng như có một dòng nước ấm xối lên quy đầu, vách thịt siết chặt lấy gậy thịt của anh, tựa như đang muốn tận lực thử thách ý chí của Alpha.
Mễ Nam thở dốc đầy ướt át, hai chân kẹp chặt bên hông Bùi Thừa Nhiên, dùng hết sức lực thít chặt hai cánh mông.
Bùi Thừa Nhiên ngay lập tức đỏ cả mắt, trầm hương dịu dàng phảng phất lại mang thêm chút hàm ý tàn nhẫn, không chút do dự thỏa sức phá hủy hoa hồng thuần khiết.
Theo động tác đâm rút mãnh liệt của Alpha, nơi riêng tư phun đầy bọt nước, mỗi một lần thúc vào đều đâm đến nơi sâu nhất trong cơ thể Omega, đè nén phần thịt mềm mại nhất mà bắt nạt.
"Aaaaaa...!"
Hai tay Mễ Nam sống chết túm chặt ga trải giường, cảm giác sung sướng mãnh liệt tựa như đào núi và lấp biển ồ ạt trào dâng, trong cơ thể cậu như có pháo hoa đang nở rộ, lóe lên từng tia sáng chói lóa, sự hưng phấn quá mức kích thích biến thành cảm giác đau đớn khó mà chịu được.
Trầm hương nồng nàn, hương hoa ngọt lịm, tình ái và dục vọng trong phòng đã nồng đậm đến mức không thể hít thở nổi, hai luồng hơi thở hoàn toàn khác nhau đang dần hòa quyện vào nhau một cách tinh tế, tạo thành một hương thơm ngọt ngào đặc biệt khác.
Vừa thẫm đẫm hương gỗ, vừa quấn quýt sự lãng mạn của hoa hồng.
Ánh trăng hóa thân thành nhân chứng cho cuộc tình vừa thẳng thắn vừa e dè này, nức nở, rên rỉ, thở dốc, ngay cả từng cái chạm nhẹ trên cơ thể cũng có thể tạo thành một đoạn nhạc dạo của ái tình và dục vọng nơi đây.
Không biết đã qua bao lâu, khi rặng mây trôi đến che lấp ánh trăng quyến rũ, Omega phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào đầy đau đớn như sắp hỏng mất.
Alpha phá mở khoang sinh sản của cậu, không biết mệt mỏi mà ra vào liên tục nơi sẽ làm nhiệm vụ sinh sản sau này, để hơi thở của trầm hương hoàn toàn xâm chiếm khắp cơ thể Mễ Nam.
Mễ Nam đã không còn tỉnh táo, dương vật nhỏ bắn quá nhiều lần nên chỉ có thể rũ xuống đáng thương, lỗ tiểu vẫn còn phun ra những giọt tinh lỏng, nhưng cảm giác đau đớn giữa gáy cùng với sự căng đau trong cơ thể cưỡng ép cậu không thể thiếp đi.
Cảm giác đau đớn và sung sướng giao thoa với nhau khiến cậu run lẩy bẩy, dưới trạng thái ngơ ngác mơ hồ, cậu vẫn vươn tay ôm lấy Alpha đang đè trên người mình một cách khó khăn trong vô thức.
Pheromone của hai người đồng thời xuất hiện sự thay đổi, ngay khoảnh khắc từng dòng tinh nóng hổi bắn vào khoang sinh sản, tuyến thể đã lưu giữ hơi thở của Alpha trong người cậu.
Khi Bùi Thừa Nhiên nhả ra miếng thịt mềm bị mình cắn phá tàn nhẫn, vùng sau gáy Mễ Nam đã in hằn lên một dấu răng mà cả đời này không thể xóa đi được.
Đó là đánh dấu của Alpha, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự chiếm cứ hoàn toàn cơ thể này của anh.
Hương hoa hồng ngọt ngào vẫn vương vấn quanh chóp mũi, nhiều năm qua đi, cuối cùng Bùi Thừa Nhiên cũng có được hương hoa khiến mình rung động cõi lòng ngày nào.
- Hết chương 6 -
Nghe đồn về màn uỵt uỵt này đã lâu, cuối cùng cũng được chứng kiến 🥵