Hài Hước [ĐM/ABO] Cuồng nhiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đm/Abo] Cuồng Nhiệt
Phần 20


Chương 56

Liên quan đến việc ăn dấm.

Kỳ Ngọc và Việt Thanh từ khi yêu nhau thì luôn rất thoải mái, hai người thường xuyên nắm tay nhau cùng đi học.

Mọi người đều đã sớm biết việc hai người ở bên nhau, tuy nhiên luôn có một vài người làm người tốt thì không làm lại muốn làm người phá hoại.

Gần đây Việt Thanh phát hiện bên cạnh Omega của mình xuất hiện một Alpha khác, hắn ta luôn nhân cơ hội Việt Thanh không có bên cạnh Kỳ Ngọc mà theo sát phía sau cậu.

Tên Alpha chết tiệt kia giống như kẹo cao su, chỉ cần Việt Thanh không ở bên cạnh kỳ Ngọc hắn ta sẽ tìm đủ loại lý do để đến gần Kỳ Ngọc muốn cùng cậu tán gẫu.

Kỳ Ngọc cũng không phải đồ ngốc, liếc mắt cũng nhận ra alpha này muốn tiếp cận chính mình.

Tuy nhiên hắn ta không muốn đem chọc thủng tờ giấy mỏng này thì Kỳ Ngọc cũng không tiện cự tuyệt.

Một hôm, Việt Thanh nhìn thấy tên Alpha luôn làm người ta ghét kia đi bên cạnh Kỳ Ngọc.

Việt Thanh cảm thấy tin tức tố của mình cũng sắp biến thành vị chua luôn rồi, nếu không sao hắn lại ngửi được một mùi chua nồng đậm trong không khí.

Vì vậy Việt Thanh đi lên phía trước, không nhiều lời mà trực tiếp xen vào giữa, ngăn cách Kỳ Ngọc và tên Alpha kia.

Sau đó hắn ôm eo Kỳ Ngọc, một mặt khinh thường nhìn tên Alpha, vẻ mặt như muốn nói, "Muốn dựa gần vào Omega của tôi?

Đừng có mơ."

Tên Alpha xa lạ bị sự xuất hiện đột ngột của Việt Thanh dọa sợ đến sững sờ, sau đó lại thấy được cái tay của Việt Thanh vòng qua eo của Kỳ Ngọc thì đột nhiên đỏ mặt, sau đó lắp bắp tìm cái cớ rồi vội vàng rời đi.

Sau khi hắn ta đi mất, Kỳ Ngọc và Việt Thanh hai mắt nhìn nhau, không biết Alpha này bị làm sao.

Khoảng mấy sau tên Alpha đó đều không xuất hiện, chỉ có Kỳ Ngọc bị VIệt Thanh dằn vặt đến thảm, Alpha một câu lại một câu "Anh ăn dấm" "Cậu ta theo đuổi em em cũng không từ chối", "Tại sao lại để cậu ta tiếp cận em", khiến Kỳ Ngọc bị hỏi mà hai má đỏ chót.

Kỳ Ngọc phản bác nói, "Người ta cũng không có tỏ tình bảo em làm sao từ chối được?"

"Hơn nữa, em còn làm rõ mục đích cậu ta tiếp cận em đã bị anh đuổi đi rồi, sao em từ chối kịp được."

Sao mà Việt Thanh không biết được chứ, hắn chỉ nhân cơ hội mà dằn vặt Kỳ Ngọc một chút thôi, vì vậy liền cây ngay không sợ chết đứng nói, " Em làm sao lại đi kiếm cớ giúp cậu ta, anh thương tâm, em phải bồi thường cho anh."

Vì vậy hai người nói mãi sau đó kết quả là bồi thường ở trên giường.

Kỳ Ngọc quả thực không thích việc Việt Thanh ở trên giường quá ác liệt, Alpha ở trên giường như biến thành người khác, ngoài miệng thì nói mình ăn giấm nên thương tâm, nhưng động tác bên dưới lại ngày càng tàn nhẫn, lần sau tiến vào so với lần trước ngày càng sâu hơn.

Đến cuối cùng còn bắt Omega phải dỗ chính mình nếu không sẽ không để cậu phóng thích.

Mãi đến tận khi Omega đồng ý thì Alpha mới buông tay cho cậu phóng thích, sau đó Kỳ Ngọc vô tội mới đỏ mắt, thân thể run rẩy đạt tới cao trào.

Kỳ Ngọc vừa mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy bản thân vừa tránh được một kiếp, ai ngờ cái thứ bên trong cơ thể cậu lại đột nhiên to ra.

Lần này khiến Kỳ Ngọc thực sự sợ hãi, nếu muốn làm lần nữa thì cậu thật sự không chịu nổi.

Vì vậy Kỳ Ngọc không thể làm gì khác hơn là dùng vẻ mặt đáng thương đầy nước mắt của mình mà nhìn Alpha, hướng Alpha khóc lóc đảm bảo rằng sau này tuyệt đối sẽ không để bất kỳ người nào tiếp cận mình nữa.

Việt Thanh bị bộ dáng đáng thương của Kỳ Ngọc thuyết phục, nhưng tiểu huynh đệ của hắn thì không có nha, tiểu Việt Thanh bá đạo hung tàn liền lớn hơn một vòng.

Kỳ Ngọc cảm nhận được biến hóa của Việt Thanh, lần này có thể thực sự là khóc không thành tiếng mà.

Cậu cũng không dám để Việt Thanh ăn dấm nữa.

Alpha ăn dấm thực sự quá kinh khủng.

Cậu sắp trở thành Omega đầu tiên trên thế giới bị làm chết rồi.

***

Chương 57

Liên quan đến việc gặp mặt phụ huynh.

Tiến độ giữa Kỳ Ngọc và Việt Thanh không chậm cũng không quá nhanh.

Năm nhất vừa mới khai giảng không bao lâu, Kỳ Ngọc đã tỏ tình với Alpha.

Sau đó cũng vào kỳ nghỉ hè năm thứ nhất, trong khoảng thời gian đi du lịch, hai người liền chính thức xác định quan hệ.

Kỳ Ngọc vốn định thông báo cho hai vị phụ huynh nhà mình lúc hai người mới ở bên nhau nhưng Việt Thanh cảm thấy như vậy quá sớm, dù sao hai người cũng vừa mới bên nhau không bao lâu.

Vì vậy hai người cùng nhau thương lượng để một quãng thời gian sau mới nói cho phụ huynh.

Chờ đến khi khai giảng năm thứ hai đại học, Kỳ Ngọc quyết định nói chuyện này cho hai vị phụ huynh.

Thời điểm nói chuyện này cho ba và mẹ mình, Kỳ Ngọc cũng không quá căng thẳng, dù sao cậu đã thầm mến Việt Thanh từ hồi cấp ba, mà ba mẹ cậu cũng biết chuyện này.

Ba mẹ Kỳ Ngọc sau khi biết chuyện thì đều rất vui mừng, bọn họ biết con trai mình thầm mến một Alpha, lại vì Alpha đó mà nỗ lực học tập thi đỗ đại học.

Mà bọn họ cũng không nghĩ tới con trai mình đã thu phục được Alpha kia.

Đứa con nhà mình vất vả khổ sở thầm mến người ta, sau bao nỗ lực thì mong ước cũng trở thành sự thật, đương nhiên là phải hảo hảo chúc mừng một chút.

Vì vậy Kỳ Ngọc liền mang Việt Thanh trở về nhà mình.

"Ba ba!

Chúng con đã về rồi!

Con cũng mang Việt Thanh về nhà luôn rồi!"

Cửa mở ra sau đó một người phụ nữ xuất hiện, "Mau vào mau vào, tiểu Thanh con vào ngồi chơi một lúc, cơm nước sắp chuẩn bị xong rồi."

Việt Thanh ngồi trên ghế sofa nhà Kỳ gia, hắn thật sự căng thẳng, mồ hôi đầy tay nhưng hắn cũng không dám làm ra động tác nào quá lớn.

Hắn tỉ mỉ quan sát căn nhà của Kỳ Ngọc, không quá lớn nhưng lại rất ấm áp.

"Tiểu Thanh con nếm thử món ăn hôm nay đi, đây đều do bác trai am hiểu về đồ ăn nhất làm ra đó."

Kỳ phu nhân không ngừng gắp thức ăn cho Việt Thanh, nhiệt tình đến mức Việt Thanh không thể chống đỡ được.

"Mẹ, người đừng gắp cho anh ấy nữa.

Thức ăn trong bát anh ấy đã chất đầy rồi."

Kỳ Ngọc nói.

Kỳ ba là một Alpha không nhiều lời, so với Kỳ phu nhân thì không nhiệt tình được như vậy.

Thế nhưng ông lại lấy chai rượu đế* mà mình cất giấu bao năm nay ra uống cũng coi như là thể hiện sự hoan nghênh của ông đối với Việt Thanh.

*Rượu đế khá giống rượu trắng nguyên liệu gồm các loại ngũ cốc có hàm lượng tinh bột cao thông dụng như gạo tẻ, gạo nếp, gạo lứt, gạo nương lúa mạch, ngô hạt, mầm thóc, sắn, hạt mít, hạt dẻ, hạt bo bo.

Bữa cơm này, Việt Thanh bồi Kỳ ba uống nhiều rượu, đến cuối cùng Việt Thanh uống đến cả người đều mơ hồ.

Việt Thanh không nghĩ tới cuộc gặp mặt lại thuận lợi đến như vậy.

Thế nhưng ba mẹ của Kỳ Ngọc thoạt nhìn đối với hắn rất hài lòng, Việt Thanh cũng yên lặng mà thở phào nhẹ nhõm.

Bên này việc gặp gỡ phụ huynh của Việt Thanh và Kỳ Ngọc rất thuận lợi thì bên phía Tề Nhạc Nhạc và Việt Diêm lại có phần lúng túng.

Hôm nay, hai người có hẹn cùng nhau ăn tối, Tề Nhạc Nhạc vừa tan học liền bị Việt Diêm gọi đến công ty anh.

Đây là lần đầu tiên Tề Nhạc Nhạc đến chỗ làm việc của Việt Diêm, lúc cậu đến công ty cũng không gọi điện thoại cho Việt Diêm mà làm bé ngoan ngồi chờ ở đại sảnh tầng một.

Trong khi Tề Nhạc Nhạc đang chơi game trên điện thoại đến là vui vẻ thì Việt Diêm lại suy nghĩ sao bây giờ Omega vẫn chưa tới, không biết có phải cậu đi lạc rồi hay không.

Việt Diêm mới vừa đi thang máy xuống liền thấy Tề Nhạc Nhạc đang ngồi trong đại sảnh, "Sao em lại ngồi ở đây vậy?"

"Em sợ ảnh hưởng đến công việc của anh, anh xong việc chưa?"

Tề Nhạc Nhạc nói.

"Chuẩn bị xong."

Việt Diêm vừa mới nắm tay Tề Nhạc Nhạc đứng lên thì bên cạnh đột nhiên xuất hiện một âm thanh, "Việt Diêm?"

"Ba" Việt Diêm xoay người nói.

Tề Nhạc Nhạc nghe thấy xưng hô của Việt Diêm thì kinh sợ run lên, buông lỏng tay Việt Diêm ra.

Cậu không nghĩ nhanh như vậy mà đã thấy phụ thân Việt Diêm, quá đột ngột.

Hôm nay cậu ăn mặc cũng rất tùy tiện - Một cái áo lông bên trong cùng với một cái áo khoác bên ngoài, không hề giống một Omega ưu tú tinh xảo.

Việt Diêm nhìn ra được Tề Nhạc Nhạc đang căng thẳng, duỗi tay nắm chặt lấy tay cậu, "Ba, đây là Omega của con."

Việt Diêm cũng không ngờ hôm nay sẽ gặp phải ba của mình, anh vốn muốn tìm một thời điểm tốt rồi mới giới thiệu Tề Nhạc Nhạc cho ba mẹ.

"Chào bác, con là Tề Nhạc Nhạc."

Việt ba từ lúc mới gặp đã đánh giá Omega trước mắt này, đứa con nhà mình giống như cây vạn tuế ra hoa tìm được đối tượng ông đương nhiên là rất cao hứng.

Chỉ là Việt ba nhìn gương mặt non nớt của Omega hỏi, "Xin chào, tiểu Tề bao nhiêu tuổi rồi vậy?"

"Con..năm nay 22 ạ."

Nơi này không phải chỗ để nói chuyện, xung quanh có rất nhiều nhân viên đang tan tầm đi ngang qua, ba người đứng ở đại sảnh nói chuyện khiến rất nhiều người để ý.

Vì vậy Việt Diêm liền dẫn Tề Nhạc Nhạc rời đi trước, để Việt ba cũng về nhà sớm.

Anh biết Omega của mình vẫn chưa sẵn sàng gặp mặt phụ huynh, đột nhiên gặp mặt Việt ba khiến Tề Nhạc Nhạc không căng thẳng không được,

"Làm sao bây giờ...nhỡ đâu ba anh không thích em thì sao."

"Hôm nay em ăn mặc xấu như vậy, tóc tai cũng rối như tơ vò vậy."

"Ấn tượng đầu tiên với ba anh khẳng định là không xong rồi."

Tề Nhạc Nhạc ngồi ở vị trí phó lái không ngừng lẩm bẩm, lải nhải.

Việt Diêm nghe người bên cạnh nói, an ủi: "Sẽ không, Nhạc Nhạc, tin tưởng bản thân, ba rất thích em."

"Chỉ là việc gặp phụ huynh...có thể phải sớm hơn."

"Anh vốn định chuẩn bị kỹ càng rồi tìm một ngày mang em về gặp bọn họ, ai biết ngày hôm nay lại trùng hợp như thế."

Đến khi bọn họ quyết định ngày chính thức gặp mặt phụ huynh, Tề Nhạc Nhạc sốt sắng đến tay đều khẽ run, cũng may việc gặp mặt cũng diễn ra rất thuận lợi.

***

Chương 58

Liên quan tới việc kết hôn.

Bên này Việt Thanh và Kỳ ngọc ngược lại là hoàn hảo, không bị nhóm phụ huynh thúc giục kết hôn.

Dù sao hai người còn trẻ, hơn nữa bọn họ cũng vừa mới tốt nghiệp đại học không lâu.

Thế nhưng Tề Nhạc Nhạc và Việt Diêm bên này lại không giống như vậy.

Từ khi ba mẹ Việt Diêm gặp được hai người con dâu thì vô cùng cao hứng, thường xuyên gọi nhóm bọn trẻ về nhà ăn cơm, mục đích chính cũng là muốn cùng hai Omega hiểu chuyện khiến người ta yêu thích kia nói chuyện phiếm.

Mặc dù Tề Nhạc Nhạc học cùng khóa với Kỳ Ngọc và Việt Thanh nhưng thực tế lại lớn hơn bọn họ hai tuổi, chờ đến lúc Tề Nhạc Nhạc tốt nghiệp thì cũng 23 gần 24 tuổi rồi.

Mà vào lúc ấy Việt Diêm cũng đã 34 tuổi.

Tuy đây là một thế giới con người sống lâu hơn, nhưng mọi người cũng kết hôn sinh con rất sớm.

Trước kia việt Diêm không tìm đối tượng cũng không nói chuyện yêu đương, Việt gia ba mẹ liền gấp gáp thúc giục anh, hiện tại Việt Diêm vất vả lắm mới tìm được Omega ưu tú như vậy lại chậm chạp không kết hôn.

Trước kia là bởi vì chuyện Tề Nhạc Nhạc vẫn còn đi học, mà bây giờ cậu cũng đã tốt nghiệp, ba mẹ Việt Diêm lại thúc giục anh mau chóng kết hôn, nhanh một chút đem Omega gả tới nhà mình.

Việt Diêm vốn cũng không vội vã, dù sao bọn họ còn trẻ mà thời gian còn nhiều, có kết hôn hay không đều giống nhau.

Nhưng anh cũng không chống đỡ được việc ba mẹ cứ thúc giục như vậy.

Vì vậy Việt Diêm liền nói chuyện này với Tề Nhạc Nhạc, Việt Diêm vốn là một Alpha ngay thẳng, cũng không nghĩ tới việc tìm một cơ hội rồi cầu hôn Omega.

Anh chọn một ngày cả hai đều tan làm sớm cùng nhau nấu cơm, sau đó lúc ngồi trước bàn ăn cơm thuận miệng hỏi một câu: "Nhạc Nhạc, có muốn kết hôn không em."

Tề Nhạc Nhạc bị Việt Diêm hỏi hơi sững sờ, cậu không nghĩ tới vấn đề này thế nhưng Việt Diêm đột nhiên nhắc tới khiến cậu không nhịn được mà suy nghĩ.

Thật ra Tề Nhạc Nhạc cảm thấy hai người bọn họ kết hôn hay không cũng sẽ không có quá nhiều thay đổi, hai người đã sớm ký hiệu hoàn toàn, ba mẹ hai bên cũng đã gặp qua, bạn bè hay đồng nghiệp cũng đều biết.

Kết hôn là chuyện sớm hay muộn.

Bất quá ba mẹ Việt Diêm lại rất gấp, vì vậy liền biến thành sớm hơn.

Sau khi ăn cơm xong, Việt Diêm đi rửa bát, Tề Nhạc Nhạc liền gọi cho cha và ba cậu: "Ba ba, con nghĩ nên kết hôn rồi."

Sau đó, hai nhà liền tụ tập cùng nhau ăn một bữa cơm rồi bàn bạc chuyện kết hôn.

Không lâu sau đó, Việt Diêm và Tề Nhạc Nhạc đi đến cục dân chính đăng ký kết hôn.

Toàn bộ quá trình Việt Diêm đều không bộc lộ ra quá nhiều cảm xúc mạnh mẽ, chỉ là Alpha vạn năm không đăng gì lên vòng bạn bè lại đột nhiên đăng một bài lên.

Bức ảnh trên vòng bạn bè một bức là hình ảnh hai bàn tay đan vào nhau cùng với cặp nhẫn ở ngón áp út.

Bức còn lại chính là giấy kết hôn được đóng dấu đỏ bên cạnh là hình ảnh hai người ngồi cùng một chỗ, áo sơ mi trắng với phông nền đỏ.

Một người thì cao to biểu tình nghiêm túc nhưng ánh mắt lại ôn nhu như nước khóe miệng cũng hơi giương lên bộc lộ ra tâm trạng tốt của anh.

Người còn lại hơi gầy một chút, tâm tình thì hoàn toàn bộc lộ ra ngoài, đôi mắt biết cười thành hình trăng lưỡi liềm, hai cái má lúm đồng tiền cũng tản ra mùi vị ngọt ngào.

Ngoài hai tấm hình còn có hai chữ:

"Của tôi."

Ai cũng không nghĩ tới, một Alpha bình thường khi làm việc thì quyết đoán bá đạo như Việt Diêm thế mà sẽ viết dòng chữ như vậy, giống như một đứa trẻ muốn khoe cho cả thế giới biết vậy.

Lại giống như một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch vừa mới nói chuyện yêu đương, thẳng thắn tuyên bố, "Đây là Omega của tôi, bạn đời của tôi."

—---

Sau khi đi làm được ba năm, Kỳ Ngọc và Việt Thanh cũng quyết định kết hôn, lúc này bọn họ cũng đã 24 tuổi rồi.

Thật ra Kỳ Ngọc và Việt Thanh đã lén lút đi lĩnh giấy chứng nhận từ rất lâu rồi.

Khoảng thời gian sau đó Kỳ Ngọc cũng không dám nói cho ba mẹ mình biết, dù sao sổ hộ khẩu cũng là do cậu lén lút lấy đi.

Bọn họ mới ra trường không bao lâu đã đi cục dân chính lĩnh giấy.

Việt Thanh từ lâu đã có âm mưu khiến Omega dao động mà về nhà mang sổ hộ khẩu đi.

Vào lúc ấy Việt Thanh nói như thế nào?

"Lĩnh giấy là có thể quang minh chính đại từ chối người nào muốn quấy rầy."

Nhìn xem, Alpha đây là đang nói tiếng người à.

Lần này là Kỳ Ngọc cố tình để mình bị lừa, cậu cũng không ngốc, biết Alpha cũng dao động chính mình đây.

Mà cậu vẫn là gạt cha mẹ cầm sổ hộ khẩu đi, chạy theo Việt Thanh cùng đi chụp ảnh lãnh giấy.

Đợi đến lúc chuyện này trôi qua cũng đã một hai năm, thời điểm gia đinh liên hoan với nhau, Kỳ Ngọc lỡ miệng nói ra.

Lần này cậu thật sự sợ hãi, nghĩ rằng bản thân sẽ bị ba mẹ mắng chết.

Nhưng ai biết nhóm phụ huynh lại rất bình tĩnh, như là đã sớm biết chuyện.

Omega lo lắng đề phòng cả một buổi tối đến cơm cũng ăn không được, chỉ sợ ba mẹ mình kéo sang thư phòng mắng một trận.

Cuối cùng Việt Thanh không nhìn nổi nữa, lén lút kéo Kỳ Ngọc ra ngoài ban công, "bảo bối, đừng sợ.

Ba mẹ em đã sớm biết rồi."

Kỳ Ngọc vừa nghe liền cảm thấy không đúng, bản thân cậu là lén lút lấy đi sổ hộ khẩu trong nhà, bọn họ làm sao làm biết mà biết được.

"Trước khi hai đứa mình đi đăng ký anh đã tìm ba mẹ nói chuyện qua.

Anh với hai người bọn họ ăn cong vài bữa cơm mới được đồng ý đấy."

Kỳ Ngọc nghe xong thì tức giận vỗ Việt thanh một cái, "Vậy sao anh còn gạt em đi lấy trộm sổ hộ khẩu, anh còn dọa em chớ đẻ bọn họ phát hiện."

Việt Thanh cười hì hì, "Anh đau có đùa em, ai biết em lại tưởng là thật nhiều năm như vậy."

Kỳ Ngọc vừa nghe thì càng tức giận hơn, "Anh còn thông đồng với ba mẹ gạt em, bọn họ cũng không thèm nói cho em biết."

"Anh sai rồi bảo bối, anh và ba mẹ định để công việc của cả hai ổn định rồi mới tổ chức."

"Anh đương nhiên muốn nhanh chóng đem em trói bên người mình, bảo bối tốt như vậy nhỡ đâu ngày nào đó bị người khác đoạt đi, anh khóc cũng không có chỗ để khóc."

"Kỳ Ngọc Kỳ Ngọc, gặp em không phải là cơ may của anh à."

"..."

"Việt Thanh."

"Anh đây."

"Em yêu anh."

"Anh biết."

"Anh cũng yêu em."

HOÀN CHÍNH VĂN.

--------------------------------------
 
[Đm/Abo] Cuồng Nhiệt
Phiên ngoại 1: Cuộc sống mang thai của ớt cay nhỏ.


Thời điểm Tề Nhạc Nhạc mang thai thì hai người cũng đã ở cùng nhau rất lâu rồi, đều là lão phu lão thê.

Tề Nhạc Nhạc đang ở tháng thứ năm của thai kỳ, lần mang thai bụng Tề Nhạc Nhạc so với lần trước thì lớn hơn một chút.

Không biết có phải là do có ba ba Alpha thường ở bên cạnh nên tiểu bảo bảo mới phát dục tốt như vậy.

Từ khi phát hiện mình mang thai, Tề Nhạc Nhạc thường xuyên sờ bụng mình, sau đó dùng gương mặt u sầu nhìn Alpha nói: "Có phải em mập lên rất nhiều không, em cảm thấy bây giờ cả người em đều là thịt, khẳng định không dễ nhìn."

Mà Việt Diêm lúc này thì lại kiên trì an ủi Omega đang mang thai nói: "Sao lại không dễ nhìn, ớt nhỏ của anh là Omega đẹp nhất."

Sau khi mang thai, Tề Nhạc Nhạc luôn được Việt Diêm tẩm bổ bằng đủ loại thịt cá, tiểu bảo bảo trong bụng cũng không làm khó ba Omega của mình, cho nên trên người Tề Nhạc Nhạc chậm rãi tích lũy thêm một chút thịt.

Thật ra bây giờ Tề Nhạc Nhạc cũng không mập, chỉ là hơi khác so với lúc trước thôi.

Gò má vừa trắng vừa mềm có nhiều hơn một chút thịt càng làm tăng thêm vẻ đáng yêu, hơn nữa cậu còn mặc một cái áo lông cao cổ màu trắng càng khiến cậu giống như một Omega vẫn còn đang học đại học, cười lên một cái khiến bao người mê mẩn.

Tề Nhạc Nhạc không biết là không chỉ riêng trên người cậu nhiều thịt, mà chính cái mông của cậu so với trước đây cũng to hơn một chút.

Mỗi khi hai người dùng tư thế từ đằng sau tiến vào, lúc đó Việt Diêm sẽ càng thêm kích động, không ngừng ra vào thân thể của Tề Nhạc Nhạc, mà điểm G của Tề Nhạc Nhạc vào lúc mang thai lại càng thêm mẫn cảm hơn nữa cậu còn lo lắng cho đứa trẻ trong bụng nên lần nào cũng phải khóc lóc hướng Việt Diêm xin tha.

Nhạc Nhạc ở trên giường luôn là người rụt rè hay ngượng ngùng.

Chỉ có Việt Diêm ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng nói khẽ, "Bảo bảo, kêu cho anh nghe đi."

Tề Nhạc Nhạc chỉ có thể lấy tay che trước mặt mình, để bản thân có thể thẳng thắn mà rên rỉ.

Đương nhiên cậu cũng không biết cậu càng ngoan ngoãn nghe lời thì lại càng kích thích Alpha đồng thời làm tăng dục vọng chiếm hữu của Alpha.

Việt Diêm nghe Omega của mình kêu giống hệt một con mèo nhỏ, thế nhưng anh vẫn là nghĩ đến bảo bảo trong bụng Omega, vì vậy thay đổi nhịp điệu, chậm rãi thẳng tiến.

Tốc độ của Việt Diêm đã chậm lại nhưng Tề Nhạc Nhạc lại không chịu được tốc độ chậm này.

Miệng thì xin tha nhưng tay cậu lại không nhịn được mà muốn tự an ủi mình.

Lần này vậy mà đã đắc tội với Alpha rồi.

Việt Diêm nắm lấy cánh tay Tề Nhạc Nhạc kéo về phía sau kéo Omega vào trong lồng ngực của mình, Omega bị ép quỳ ở trên giường đưa lưng về phía Alpha.

Sống lưng Omega bóng loáng, gầy gò dán chặt vào lồng ngực Alpha, , làn da màu trắng cùng màu vàng nhạt hạt dẻ tạo ra sự tương phản rõ rệt.

Hạ thân Alpha tàn nhẫn mà đỉnh vào sâu bên trong Omega, hái cái túi dưới thân cũng liên tục đánh màu thịt đùi Omega, đem hai cái mông trắng toát đáng thương bị đánh vang lên tiếng ba ba.

Tiểu huyệt bị Alpha đùa cợt mà trở nên sưng đỏ, hai cánh mông thậm chí còn dấu răng do Alpha bá đạo mà để lại.

Tề Nhạc Nhạc đột nhiên nhớ lại lực đạo mà Alpha hút gặm mông mình vừa nãy, giống như là đang liếm láp bảo bối nào đó, đầu lưỡi mạnh mẽ, hàm răng cứng rắn cùng với nhiệt độ trong khoang làm cho Omega đỏ bừng hai má.

"Bảo bối, lúc này rồi mà em còn dám thất thần?"

Việt Diêm nháy mắt phát hiện ra Omega của mình đang thất thần, vì vậy mạnh mẽ mà đỉnh vào bên trong.

Tiểu huyệt của Tề Nhạc Nhạc bị tốc độ đâm chọc của Việt Diêm làm cho co giật ngay lập tức liền bắn tinh, ngay cả Việt Diêm cũng không nghĩ tới trong thời gian mang thai Omega có thể đạt tới cảnh giới mẫn cảm như vậy.

Tiểu huyệt Omega từng chút thắt chặt lại, mút lấy Việt Diêm mà Việt Diêm thì kiên trì tàn nhẫn mà tấn công.

Tề Nhạc Nhạc đáng thương không hề có sức chống cự, không thể làm gì khác ngoài việc vô lực lắc đầu kêu khóc: "Chồng, không muốn.

Chồng ơi...Việt Diêm..."

Mà Việt Diêm lúc này lại tỏ ra như không nghe thấy lời cầu xin của Omega, anh hôn lỗ tai Omega rồi đến cổ, xương quai xanh, thân dưới lại không ngừng đâm chọc, khiến nơi đó không ngừng chảy ra chất lỏng màu trắng.

Nửa người trên của Việt Diêm thì rất thân sĩ, nhưng nửa bên dưới lại như một bạo quân tàn nhẫn, khiến Omega không ngừng rơi vào cao trào.

"Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc của anh."

Việt Diêm một bên liếm láp lỗ tai Tề Nhạc Nhạc, một bên thấp giọng nói.

Mà lúc này Tề Nhạc Nhạc đã không còn tâm trạng để cảm nhận âm thanh trầm thấp dễ nghe của Alpha, bây giờ cậu chỉ muốn xin tha, "Việt Diêm...A...Việt ca ca...Chậm một chút...Bảo bảo...bảo bảo còn ở bên trong."

Tề Nhạc Nhạc xoay người ôm lấy đầu Việt Diêm, không ngừng la lên xin tha.

Việt Diêm nghe thấy Omega nói thì cười khẽ một tiếng, "Bảo bối, đừng sợ, anh là đang chào hỏi con chúng ta."

Dứt lời liền tăng nhanh tốc độ, mạnh mẽ ra vào một lúc sau đó rút ra đặt ở miệng tiểu huyệt mà phóng thích.

Tinh dịch của Việt Diêm phóng ra chảy đầy lên đùi Tề Nhạc Nhạc, tiểu huyệt thì hơi đỏ lên thoạt nhìn càng thêm sắc tình.

Sau khi xong việc, Việt Diêm ôm Omega đi tắm rồi hai người cùng nhau nằm trên giường.

Anh hôn cậu một cái, một tay thì vuốt ve bụng Tề Nhạc Nhạc, tay còn lại ôm eo cậu.

-------------------------
 
[Đm/Abo] Cuồng Nhiệt
Phiên ngoại 2: Chuyện mang thai của cam nhỏ.


Gần đây Kỳ Ngọc cảm thấy thân thể của mình có chút không đúng, chính là luôn cảm thấy bụng không thoải mái, hơn nữa cứ nhìn thấy đồ ăn dầu mỡ là bắt đầu muốn ói.

Mới đầu cậu còn tưởng dạ dày của mình có vấn đề nhưng dần dần cũng phát hiện không đúng.

Coi như là dạ dày không thoải mái, cũng không thể nào mà duy trì nửa tháng được, vì thế cậu quyết định đi bệnh viện khám xem.

Mà gần đây công việc của Việt Thanh cũng rất bận, hắn đang chuẩn bị do một dự án mới nên có rất nhiều công việc quan trọng cần hắn và đoàn đội của mình hoàn thiện.

Có mấy buổi tối Alpha đều ngủ tạm ở phòng làm việc, thời điểm Việt Thanh trở về nhà thì Kỳ Ngọc cũng không chịu được mà đã ngủ rồi, đợi đến hôm sau Kỳ Ngọc tỉnh lại thì bên cạnh cũng không còn hơi ấm.

Vì vậy Kỳ Ngọc chỉ có thể đi bệnh viện một mình.

"Vấn đề này của cậu thì nên đi khoa sản kiểm tra một chút, dạ dày cậu không có vấn đề gì."

Bác sĩ nói.

Thế nên Kỳ Ngọc liền chạy đến khoa sản thăm dò.

Thật ra trong lòng cậu cũng biết được đôi chút, không chịu được mùi dầu khói, nôn khan muốn ói, mười phần thì có tám chín phần là mang thai.

Bác sĩ thoa lên bụng Kỳ Ngọc một ít chất lỏng lạnh như băng, cậu hiện tại có chút sốt sắng.

Cho dù đoán được bản thân mang thai, thế nhưng tâm lý vẫn khó tránh khỏi việc có chút lo lắng.

Không bao lâu sau, bác sĩ nói: "Chúc mừng cậu, thai nhi đã được 11 tuần rồi."

Bác sĩ đưa cho Kỳ Ngọc tờ giấy siêu âm.

Kỳ Ngọc nhận lấy kết quả siêu âm, nhìn một chút, lúc này đứa bé vẫn là rất nhỏ.

"Con của chúng ta."

Sau đó Kỳ Ngọc gọi điện thoại cho Việt Thanh.

Việt Thanh sau khi nghe Kỳ Ngọc nói thì đầu óc liền trống rỗng, nhưng sau đó chính là niềm vui sướng tràn đầy.

Mặc dù Alpha đã hơn mai mươi tuổi rồi nhưng lúc này lại vui vẻ giống như một đứa trẻ con, ném hết công việc trong tay lại rồi chạy thẳng về nhà.

"Hạt dẻ, chúng ta có con."

Việt Thanh đem Kỳ Ngọc đang ngồi trên sofa ôm vào lòng, ôm thật chặt cậu.

"Đúng vậy a.

Tiểu bảo bảo đã được 11 tuần rồi."

***

Từ khi Tề gia và Việt gia biết được Omega đang mang thai thì cả hai nhà đều xem Kỳ Ngọc như là bảo bối mà nâng niu.

Việt Thanh kể từ khi biết Kỳ Ngọc mang thai thì đã dành ra nhiều thời gian để bổi Kỳ Ngọc hơn.

Thật ra bản thân Kỳ Ngọc cảm thấy cơ thể cũng không có biến hóa gì quá lớn, ngoại trừ việc lúc đầu thì nôn khan, sau đó tiểu bảo bảo lớn lên một chút rồi thì cũng không có ảnh hưởng nhiều đến cậu.

Ngược lại khẩu vị của cậu so với lúc trước còn tốt hơn, mọi người trong nhà ngày nào cũng cho cậu ăn đồ ăn dinh dưỡng.

Khoảng thời gian này trên mặt Kỳ Ngọc cũng nhiều thịt hơn so với ngày trước, eo cũng vì có thai mà càng có độ cong, bụng cậu lúc này giống như một cái khinh khí cầu nhỏ.

Theo thời gian chậm rãi qua đi, bụng Kỳ Ngọc càng ngày càng lớn mà ảnh hưởng của đứa bé đến cậu cũng nhiều hơn.

Bởi vì mang thai mà chân cậu thường xuyên bị sưng đỏ lên, vào lúc đó Alpha sẽ lấy khăn chườm nóng sau đó lại xoa bóp cho Omega.

Việt Thanh biết việc mang thai cũng không có nhẹ nhõm như Kỳ Ngọc nói, cậu chẳng qua là muốn hắn và ba mẹ yên lòng thôi.

Mỗi khi Việt Thanh thấy chân Kỳ Ngọc sưng lên đều sẽ rất đau lòng, vì vậy hắn liền tìm một chuyên gia để học tập.

Khoảng thời gian này Omega bởi vì hooc-môn có vấn đề, tâm tình sẽ luôn thay đổi có thể chỉ vì một chuyện nhỏ cũng sẽ lặng lẽ tức giận.

Kỳ Ngọc biết Việt Thanh cũng rất cực khổ khi cậu mang thai, công tác của hắn vốn đã rất bận nhưng giờ còn phải dành ra thêm thời gian để bồi cậu nên cậu cũng không nỡ nổi nóng với Việt Thanh.

Vì vậy chỉ có một người lặng lẽ sinh khí, để nói lý do tại sao cậu lại sinh khí thì đến bản thân Kỳ Ngọc cũng không rõ ràng.

Có lẽ bởi vì sưng lên mà bàn chân có hơi biến dạng hoặc có lẽ là vóc dáng mập mạp của bản thân đến Alpha cũng có thời điểm bất lực.

Lúc mang thai đúng là không có cách nào giảng đạo lý với Omega.

Tuy nhiên rất nhanh, Kỳ Ngọc cũng đủ tháng sinh.

Buổi sáng hôm đó Việt Thanh đang cùng Kỳ Ngọc bàn bạc xem bữa trưa sẽ ăn cái gì, kết quả đến hơn mười một giờ một chút Kỳ Ngọc lại nháo lên muốn đi vệ sinh.

Bụng Kỳ Ngọc bây giờ đã rất lớn rồi, Việt Thanh đỡ Kỳ Ngọc chậm rãi mà đi vào phòng tắm, hắn cũng không muốn để một mình Omega trong này nên đã đứng ở ngoài cửa trông coi cậu.

Nhưng ai biết mới vào được một lúc liền nghe thấy tiếng Kỳ Ngọc nức nở, "Việt Thanh...Việt Thanh...Em không giống như mà muốn đi tiểu..."

Việt Thanh vọt vào cửa ôm Kỳ Ngọc chạy tới bệnh viện.

Vừa đến bệnh viện, các nhân viên y tế ngay lập đưa Kỳ Ngọc vào phòng sinh mà lúc này Việt Thanh lại một thân chật vật đứng bên ngoài, tràn đầy lo lắng.

Hắn biết bây giờ Omega đang trải qua khoảng thời gian khó khăn, nhưng hắn lại không thể chia sẻ hay thậm chí là thấy gương mặt của Omega.

Đột nhiên, một y tá từ phòng sinh bước ra, "Tiên sinh, Omega của ngài muốn ngài vào trong."

Việt Thanh bước vào liền thấy mặt Kỳ Ngọc trắng bệnh, ha tay nắm chặt lấy hai bên giường.

"Đau..."

Kỳ Ngọc khóc lóc.

Việt Thanh đau lòng ôm lấy Omega của mình, hôn lên trán cậu, "Chậm rãi nào bảo bối, sinh ra là tốt rồi."

—-

"Chúc mừng hai người, là một bé gái!

Lại còn là một Alpha!

Bác sĩ đem đứa trẻ đặt bên cạnh Kỳ Ngọc.

Việt Thanh ôm Omega, "Kỳ Ngọc, cảm ơn em."

Cảm ơn em nguyện ý ở bên cạnh anh.

Cảm ơn em nguyện ý chịu đựng đau khổ vì anh mà sinh đứa bé.

Kỳ Ngọc lau nước mắt cho Alpha, dùng ngữ điệu đùa giỡn nói: "Bảo bảo của chúng ta xấu quá.

"Không xấu, con mình đẹp nhất."

--------------

Lame: một phiên ngoại nữa thôi là hoàn rồi.
 
[Đm/Abo] Cuồng Nhiệt
Phiên ngoại 3


Thời điểm mang thai Tề Nhạc Nhạc rất lo lắng, bởi vì cậu sợ khi đứa bé sinh ra sẽ có mùi tin tức tố kỳ quái.

Dù sao ba ba của tiểu bảo bảo cũng là có tin tức tố mùi ớt, mà cha lại có tin tức tố mùi chanh.

Đột nhiên, Tề Nhạc Nhạc từ trong mộng tỉnh lại.

Bụng của cậu bây giờ đã rất lớn rồi, thế nhưng thời kỳ mang thai Omega thường vẫn rất gầy yếu, chân tay so với bụng cậu đều có sự khác biệt rất rõ ràng.

"Gặp ác mộng sao?"

Việt Diêm cảm nhận được động tác của Omega, đứng dậy rót nước rồi an ủi cậu.

Tề Nhạc Nhạc lau đi mồ hôi trên trán, cậu vẫn còn đang trong giấc mơ chưa hoàn toàn thoát ra ngoài, "Em...em mơ thấy tin tức tố của con chúng ta là mùi gà rán!"

Tề Nhạc Nhạc kích động cầm lấy tay Việt Diêm.

Tề Nhạc Nhạc rất ít khi kích động như thế này, thế nhưng lúc này cậu lại bị một giấc mơ buồn cười làm cho khẩn trương lo lắng.

"Sẽ không, Nhạc Nhạc."

Việt Diêm hôn một cá lên trán Tề Nhạc Nhạc, an ủi Omega.

Tề Nhạc Nhạc cũng biết theo lý thuyết thì tin tức tố của con cái sẽ không di truyền, cho nên đứa bé căn bản không có khả năng sẽ có tin tức tố tương đồng với bọn họ, càng không phải nói đến mùi tin tức tố mà Tề Nhạc Nhạc đã mơ thấy kia.

Thế nhưng Tề Nhạc Nhạc bây giờ đã chìm sâu vào giấc mơ của mình, có thể là do trong thời kỳ mang thai nên nội tiết bên trong bị ảnh hưởng, cũng có thể là do sắp đến ngày sinh nên khó tránh khỏi có một ít lo lắng.

Cậu cuống quýt cầm lấy tay Alpha của mình, âm thanh mang theo một chút nức nở nói: "Làm sao bây giờ a, Việt Diêm..."

"Nếu thật sự là mùi này thì sau này con chúng ta phải làm như thế nào bây giờ."

"Con có thể trách em không?

Nhỡ đâu lại bị người khác bắt nạt..."

Tề Nhạc Nhạc càng nói càng sốt ruột, thật giống như một giây sau đứa bé sẽ nhảy ra từ trong bụng mà trách cứ cậu.

Việt Diêm kiên nhẫn vỗ về Tề Nhạc Nhạc: "Nhạc Nhạc, không có chuyện gì.

Ngoan, tin tưởng anh."

"Coi như bảo bảo có mùi này, cũng không sao cả."

"Có chúng ta bảo vệ con, không phải sợ."

Tề Nhạc Nhạc được Việt Diêm an ủi, tâm tình cũng dần thả lỏng.

Giấc mơ vừa rồi quá chân thật, trong một khoảng thời gian ngắn khiến Tề Nhạc Nhạc không phân biệt được đâu là thật đâu là ảo.

Thật ra cái vấn đề này vẫn luôn quanh quẩn trong đầu Tề Nhạc Nhạc, cậu biết tin tức tố sẽ không bị ảnh hưởng từ cha mẹ, thế nhưng vẫn không kiềm lòng được mà sợ hãi.

Sợ bé con sẽ giống như bản thân có tin tức tố kỳ quái, sợ bé con vì chuyện tin tức tố mà sẽ chịu ủy khuất bị bắt nạt.

Ngày thường Tề Nhạc Nhạc không có biểu hiện ra sự lo lắng của mình, thế nhưng càng đến gần ngày sinh, nỗi lo trong lòng cậu càng nghiêm trọng.

Cho tới hôm nay mơ thấy giấc mơ kìa liền bùng nổ.

Việt Diêm thả một ít tin tức tố của mình ra an ủi sự yếu đuối của Omega, tay cũng từng chút từng chút mà vuốt ve lưng của Tề Nhạc Nhạc.

Tề Nhạc Nhạc được Việt Diêm trấn an cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

***

Tề Nhạc Nhạc sinh ra hai tiểu bảo bối, một nữ Alpha và một nam Omega.

Cả hai nhà đều cảm thấy rất vui vẻ vì sự ra đời của hai đứa bé này, lúc kiểm tra thì chỉ có một nữ Alpha nhưng em trai Omega lại rất ngoan ngoãn trong bụng nên không có phát hiện ra.

Lần này làm nhóm phụ huynh sướng đến phát điên rồi, một bảo bối liền biến thành hai bảo bối.

Mà chuyện Tề Nhạc Nhạc lo lắng cũng không xảy ra.

Rất may mắn là tin tức tố của hai đứa trẻ đều bình thường.

Đứa lớn là tin tức tố mùi trà xanh, nghe có vẻ rất ôn nhu không giống một Alpha cường thế.

Mà đứa nhỏ thì có tin tức tố mùi da(?)

Sau khi lớn lên, hai đứa nhỏ đều có tính cách rất trái ngược nhau.

Chị gái Alpha tính tình thì mềm nhũn, mà em trai Omega lại giống như cha Alpha của mình làm việc gì cũng quyết đoán.

Tề Nhạc Nhạc cũng không biết tại sao lại nuôi ra chị gái lại tính cách mềm mại như vậy giống như một tiểu công chúa, mà em trai Omega lại bị cậu và Việt Diêm nuôi ra tính cách cường thế như vậy.

TOÀN VĂN HOÀN

--------------------

L'âme: Vậy là bộ truyện đầu tiên tui edit đã hoàn rồi.

Cảm ơn mn đã đồng hành cùng tui trong suốt cả bộ truyện này.

Mặc dù câu chuyện cũng không quá đặc sắc, trình độ edit của tui vẫn còn chưa tốt lắm.

Nhân tiện thì tui cũng vừa đào một cái hố mới tên Ngày xuân ngập tràn, cũng là thanh xuân vườn trường.

Cuối cùng cảm ơn mn đã đọc.
 
Back
Top Bottom