[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
🪔 Ánh Sáng Sau Đêm Mưa Mười Năm 🪔
🪔 Chương [39 - 40] 🪔
🪔 Chương [39 - 40] 🪔
✨️Chương 39✨️
Chiếc áo hoodie đen bị quấn thành một cục trên sofa, Tống Thời Tự đưa tay che mặt.
Chiếc áo sơ mi đồng phục vứt chỏng chơ trên tay ghế, cà vạt rủ xuống nền nhà.
Tiếng khóa cửa bật nhẹ khiến thân hình cậu khẽ giật mình.
"Ai cho phép em ngồi?"
Giọng Tống Yến Tri vang lên lạnh lùng, âm thanh chầm chậm khi tệp hồ sơ đặt xuống mặt bàn gỗ càng thêm rõ nét trong không gian tĩnh lặng.
Bóng hình co quắp khẽ cử động.
"Tống Thời Tự!"
Tiếng xạt sạt nhẹ từ bộ sofa da vang lên, giọng Tống Yến Tri như đang tuyên án:
"Đứng dậy nói chuyện!"
Hai tay Tống Thời Tự vò qua vò lại sợi dây rút áo, kiên quyết không chịu nhúc nhích.
Hôm nay quả thực cậu thất thế, nhưng trải qua bao chuyện, những lời ấy lọt vào tai thật khó có thể giả vờ không nghe thấy.
Tống Yến Tri cúi xuống, Tống Thời Tự vô thức ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt của anh hai.
Anh lụm chiếc cà vạt rơi dưới đất ném về phía Tống Thời Tự:
"Tự em thấy mình làm đúng hay không?"
Không nhận được hồi âm, đứa trẻ ấy vẫn giữ tư thế suy sụp, im lặng không nói.
Nhịp giày da gõ xuống nền gạch đột ngột gần kề, cằm được bàn tay người anh nâng lên, những tức giận vốn kìm nén trước mặt người ngoài cuối cùng cũng bộc phát:
"Muốn ăn tát phải không?"
"Em đã nói là em không đi mà!"
Sợi dây rút áo đã in hằn vết đỏ trong lòng bàn tay, Tống Thời Tự đột nhiên phẩy tay thoát khỏi sự kiềm chế
"Vậy tại sao anh cứ ép em!"
"Có gì đâu mà phải giải thích nữa!
Trên hội nghị cứ nói làm tốt công tác phán đoán giải đáp sẽ xoa dịu được tâm lý đương sự.
Rồi lại trách chúng ta không làm đến nơi đến chốn!
Nói thì dễ lắm!
Giống như trước đây sau khi tuyên án, em đã không giải thích cho Hồ Quốc Bình hay sao?
Ông ta có nghe không?
Có tác dụng gì không?"
"Mấy cái đó là do pháp luật quy định!
Cũng không phải do em quy định!"
Thân hình Tống Thời Tự đột nhiên bật dậy, tách trà trên bàn trà cạnh sofa bị lực đứng dậy đột ngột làm đổ, vũng nước loang rộng trên mặt bàn, giấy tờ rơi vung vãi.
Ngực trào dâng những cơn thổn thức dồn dập nhưng không thở nổi, mạch máu ở cổ đập gấp gáp.
"Có ý nghĩa gì chứ?
Công việc này chẳng qua chỉ là cuộc vật lộn bất tận với những con người và sự việc thối nát, thà bỏ đi còn hơn!"
Tống Yến Tri nhìn thẳng vào đôi mắt đã hơi ửng đỏ của đứa em, dáng vẻ như chú mèo con dựng hết lông.
"Ra đứng úp mặt vào tường, khi nào bình tĩnh rồi chúng ta nói chuyện."
Giọng Tống Yến Tri bằng phẳng không chút dao động, nhưng lại khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Đứa trẻ ương ngạnh cứng cổ, không chịu nhúc nhích.
Thấy vậy, Tống Yến Tri rút sợi cáp sạc khỏi ổ điện, cử động tháo khuy tay áo thong thả mà đầy uy lực.
Lớp vải áo sơ mi được xắn lộ ra những đường gân xanh trên cẳng tay.
Đứa trẻ khẽ rùng mình, nhưng rồi lại ngoan cố nhướng lông mày, vẽ lên nét khiêu khích trên nền sợ hãi.
Sợi cáp vút qua không trung để lại vệt mờ, đầu kim loại xé gió tạo thành tiếng rít.
Cổ tay bật mạnh xuống, chính xác đập vào đùi Tống Thời Tự.
Điểm trúng đích lập tức lõm xuống hình sóng, xuyên qua lớp vải mỏng có thể cảm nhận vết hằn đang ửng lên.
Cậu nghiến chặt răng, cố nuốt tiếng rên, chỉ thốt lên âm thanh ngắn "Ừ" trong khoang mũi.
Tống Yến Tri hiểu rõ lực vừa rồi, gần như không hề kìm chế, đầu ngón tay vẫn còn vương vấn cảm giác tê dại.
Bàn tay nắm sợi cáp chưa kịp buông lỏng, các đốt ngón tay đã gồng lên màu trắng bệch vì dồn lực.
Cử chỉ tinh tế này khiến vai đứa trẻ khẽ co rúm.
Tống Yến Tri hơi nheo mắt, ra lệnh:
"Biết sợ thì ra đứng."
Tống Thời Tự miễn cưỡng dựa lưng vào tường, hơi lạnh thấm qua lớp áo hoodie mỏng manh.
Cổ như bị treo lên, không chịu cúi hẳn, cũng không dám ngẩng thẳng.
Tống Yến Tri ngồi trước máy tính, đầu ngón tay gõ phím liên hồi.
Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt anh, tập trung mà bình thản.
Lông mày hơi nhíu, ánh mắt dán chặt vào bản án đang soạn thảo, nhưng góc mắt thỉnh thoảng vẫn liếc về phía đứa trẻ đang phạt đứng.
"Đứng thẳng lên!"
Anh đột ngột lên tiếng.
Tống Thời Tự từ tư thế thả lỏng chuyển thành gót chân khép vội, toát lên vẻ bướng bỉnh như đang chống đối trong im lặng, xen lẫn chút ấm ức khó gọi tên.
Một giờ trôi qua, thời gian đứng lâu khiến đầu gối Tống Thời Tự dần mỏi nhừ, mí mắt trĩu nặng, thỉnh thoảng chớp nhẹ nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi và tê dại trong đáy mắt.
Ánh mắt Tống Yến Tri dừng lại trên người đứa em một thoáng, rồi nhanh chóng quay về màn hình, nhưng nhịp gõ phím đã chậm lại đôi phần.
Khóe miệng anh khẽ mím, tựa như đang cân nhắc điều gì, trong đáy mắt thoáng nét phức tạp - vừa nghiêm khắc, lại vương chút xót thương.
Căn phòng chỉ còn tiếng lách cách bàn phím và hơi thở nhẹ của Tống Thời Tự, không khí như đông đặc.
Tống Yến Tri buông tay khỏi bàn phím, thở dài khẽ:
"Bình tĩnh chưa?"
Tống Thời Tự ngẩng đầu, im lặng không đáp.
Ánh mắt người anh trầm xuống, tựa mây đen vần vũ, giọng lạnh băng:
"Anh hỏi, em điếc rồi hay câm rồi?"
"Bình tĩnh rồi."
Tống Thời Tự đón nhận ánh mắt sắc lạnh, cố ghép nên câu trả lời khàn đặc.
Tống Yến Tri ánh mắt lạnh lùng:
"Lại đây!"
Đứa trẻ khẽ chớp mắt, do dự, rồi cũng bước tới, dừng trước bàn làm việc, cúi đầu.
Sắc lạnh trong mắt Tống Yến Tri tan biến, thay vào đó là vẻ thăm thẳm:
"Em làm thư ký tòa dân sự cũng đã lâu, qua bao loại án kiện, rốt cuộc căn nguyên của hầu hết tranh chấp là gì?"
"Tiền."
Tống Thời Tự trả lời không chút do dự, cũng là cảm nhận chân thực duy nhất.
Giọng Tống Yến Tri dịu lại, mang theo sắc thái tâm tình:
"Đúng vậy, trong xét xử dân sự, gần chín phần mười vụ án đều có thể quy về cuộc tranh giành lợi ích kinh tế.
Như cổ nhân nói 'nhân vì tài tử, điểu vì thực vong', rất nhiều đương sự vì chia tài sản, trả nợ, thực hiện hợp đồng... những lợi ích kinh tế ấy, đều mang theo tâm trạng lo âu, phẫn nộ, bất mãn bước qua cửa tòa án.
Người đến đây tâm trạng đâu thể tốt, nên chúng ta chính là đứng ở trung tâm mâu thuẫn xã hội."
"Mất kiểm soát cảm xúc, lời nói quá khích, hành vi thất thố... em thấy còn ít sao?
Vì chia nhà khóc lóc thảm thiết, vì đòi nợ chửi rủa tục tĩu, vì tranh giành di sản đánh nhau kịch liệt... tất cả những sự mất mặt ấy đều bùng nổ tập trung tại tòa án."
Khi con người đối mặt với những đe dọa trực tiếp như nhà bị phong tỏa, tiền gửi bị đóng băng, tài sản bị chia cắt, họ sẽ rơi vào trạng thái căng thẳng cùng cực.
Đây không phải cá biệt, mà là bản tính con người.
Tống Thời Tự thực sự đã chứng kiến quá nhiều, nhiều đến mức cậu cảm thấy bản thân dần tê liệt.
Đôi lúc rảnh rỗi ngẫm lại, cậu thấy sợ hãi - nếu hôm nay người kia không chạm đúng dây thần kinh của cậu, có lẽ cậu đã không có biến động cảm xúc lớn đến thế.
Tống Yến Tri quan sát từng biến đổi tinh tế trên gương mặt em trai, chậm rãi nói tiếp:
"Những tranh chấp tưởng chừng vì tiền bạc này, thực chất đang giằng xé kế sinh nhai, phẩm giá và cả hướng đi tương lai của đương sự."
"Chúng ta chứng kiến những mặt thực nhất của nhân tính, phải hứng chịu vô vàn cơn chấn động cảm xúc.
Nỗi lo âu, phẫn nộ của đương sự thường biến thành sự trút giận lên người xét xử.
Những cuộc tranh giành lợi ích cũng phơi bày mặt thô bỉ nhất của con người.
Bởi vậy, vừa phải giữ được sự lý trí chuyên môn, vừa phải học cách tiêu hóa những cảm xúc tiêu cực - đây chính là thử thách với năng lực nghiệp vụ và tâm lý của em."
"Đây không phải tháp ngà trong trường luật, mà là môi trường tư pháp chân thực nhất.
Cảm thấy thất vọng rồi sao?"
Ánh mắt Tống Yến Tri bình lặng mà thăm thẳm, xuyên thấu vào đứa trẻ, như có thể thấu tỏ mọi giằng xé trong lòng cậu.
Tống Thời Tự trầm mặc hồi lâu, thở ra một hơi nhè nhẹ, giọng nản lòng:
"Nhưng ngày nào cũng xử lý những tháng ngày tồi tệ nhất của người khác, tích tiểu thành đại, đôi khi cảm thấy như bị những cảm xúc tiêu cực này đè đến ngạt thở.
Lâu dần, lại thấy bản thân dần tê liệt...
Hơn nữa, rõ ràng mỗi vụ án đều dốc hết tâm lực, cuối cùng lại phải nhận những lời phỉ báng vu khống ấy, thậm chí bị hận đến mức muốn giết chết em."
Việc thường xuyên tiếp xúc với những mưu mô tranh giành lợi ích dễ khiến người ta hoài nghi về bản tính lương thiện.
Liên tục đối mặt với những cơn mất kiểm soát và giải tỏa tiêu cực từ đương sự có thể dẫn đến kiệt quệ cảm xúc.
Áp lực tâm lý này thường có hiệu ứng tích lũy, như nồi nước ấm nấu ếch, từ từ bào mòn con người.
Điều này, Tống Yến Tri hoàn toàn thấu hiểu.
Anh từng bước đi qua những tháng ngày ấy.
Có lẽ anh đã quá nôn nóng, luôn mong Tống Thời Tự có thể trưởng thành thật nhanh, nhưng quên mất đứa trẻ cũng cần thời gian, cần không gian.
Mọi trải nghiệm rồi sẽ trở thành một phần của sự trưởng thành.
Giọng Tống Yến Tri trở nên nhẹ nhàng hơn, mang theo sắc thái an ủi:
"Không đồng cảm quá mức là đúng, nếu không mỗi ngày đều phải đối diện với những vướng mắc lợi ích và giằng xé nhân tính, việc tiếp xúc với cảm xúc tiêu cực cường độ cao, mật độ dày đặc như vậy sẽ bào mòn sức khỏe tinh thần.
Đây cũng là cơ chế tự bảo vệ của cơ thể.
Nhưng không được không có lòng đồng cảm.
A Tự, anh hiểu em, điểm này anh không lo."
"Còn nhớ hồi thực tập anh đã nói gì không?
Làm công việc này, có người biết ơn em, ắt sẽ có kẻ oán hận em.
Nước mắt trong bệnh viện là đau thương và bi thương, còn nước mắt trước tòa án chính là bất mãn và phẫn nộ."
Tống Yến Tri đứng dậy lụm bộ đồng phục vắt vẻo trên sofa của Tống Thời Tự lên.
Vạt áo đen lướt phẳng phiu trong tay anh.
Anh giũ nhẹ, vuốt phẳng những nếp nhăn do dục bừa bãi để lại, rồi bước đến giá treo, móc bộ đồng phục lên, ve áo ngay ngắn, ống tay áo buông xuôi.
Treo xong, anh lại trở về chỗ cũ trên sofa.
Văn phòng chìm vào tĩnh lặng ngắn ngủi.
Ngón tay Tống Thời Tự vô thức vê sợi dây rút áo hoodie, lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt phiêu đãng.
Tống Yến Tri đưa mắt nhìn thẳng vào gương mặt đứa em, ánh mắt kiên định, một lúc lâu sau mới chậm rãi lên tiếng:
"Cảm thấy thất vọng thì không thể chỉ biết bất lực rồi trốn chạy, mà phải nỗ lực vươn lên.
Tuyến phòng thủ cuối cùng của xã hội này cần có người kiên trì giữ vững.
Mình đã chọn cái nghề này, thì phải dốc hết tâm tư, gánh vác trách nhiệm."
Nhìn đứa trẻ đã mềm nét mặt nhưng vẫn chưa có chút dao động nào, trong lòng anh cũng thầm nhẹ nhõm.
Nói đạo lý nhiều đến mấy, cũng cần cho đối phương chút thời gian để tiêu hóa và thay đổi.
Suy cho cùng, trưởng thành vốn dĩ chẳng phải chuyện một sớm một chiều.
Kết thúc cuộc trò chuyện nghiêm túc, ngón tay anh nhẹ xoa hai vòng quanh thành cốc, rồi chạm đáy cốc xuống bàn.
Khóe mắt vừa còn đọng sương tuyết giờ đã hơi cong, thoáng nét mỉa mai:
"Em có thể hỏi Tiểu Diệu, sáng nay trước khi khai đình nó cũng ở đó.
Lúc đó anh muốn nắm sơ tình hình, hỏi thăm đương sự một chút.
Sau đó, bị đơn kia đã kích động cực độ, nói rằng tôi chưa khai đình đã thiên vị nguyên đơn, còn thấy tôi ra hiệu với nguyên đơn.
Giữa hai chúng tôi có quan hệ gì chứ?
Thực ra cách tôi diễn đạt đã rất văn minh rồi, ấy vậy mà họ gào thét gần mười phút, Tiểu Diệu còn bảo nó bị chói đến ù cả tai."
Tống Thời Tự bật cười, một âm thanh khẽ "Hử" thoát ra, là thứ cảm giác phi lý trào lên tận cổ, một luồng khí được giải phóng sau cú nghẹn đầy vô lý.
Khóe miệng Tống Yến Tri cũng vô cớ khẽ nhếch lên, rồi nhanh chóng kìm nén nụ cười, anh hắng giọng nhẹ.
Đại khái chính là như câu nói ấy.
Khi đứng trước những tình huống trớ trêu đến mức vô lý, con người ta thật sự chỉ muốn bật cười.
Nụ cười trên mặt Tống Yến Tri dần tắt lịm.
"Cho nên những chuyện như thế không phải tình cờ xảy ra, mà là điều chúng ta thường xuyên phải đối mặt.
Nhưng cách phản ứng của em hôm nay, anh hy vọng đây là lần cuối cùng."
"Hồi thực tập em suýt nữa đã động thủ với đương sự, anh từng dạy em rồi."
"Còn nữa, mỗi khi tâm trạng không tốt là em lại không biết trân trọng thân thể, từng dùng tàn thuốc châm lên người, anh cũng đã răn dạy em rồi, đúng không?"
Tống Yến Tri đưa tay gõ nhẹ xuống bàn, ánh mắt sắc bén xuyên thấu, giọng trầm đặc.
Tống Thời Tự cúi gầm mặt, hai gò má như bị lửa thiêu đốt, ánh mắt dán chặt xuống nền nhà, tựa hồ tìm thấy ở đó thứ gì có thể giúp chàng thoát khỏi sự bối rối trước mắt.
Người anh hơi nhíu mày, giọng chùng xuống nhưng đầy áp lực:
"Anh hỏi là phải trả lời.
Chuyện này để anh còn phải nhắc bao nhiêu lần nữa?
Đợi tới lúc bị tát vào mặt thì đừng trách anh không báo trước."
Nhưng trả lời câu này... thật đáng xấu hổ mà!
Tống Thời Tự thầm oán trách, nhưng trên mặt không dám để lộ chút nào.
"Dạ..."
Âm thanh nhỏ như muỗi vo ve.
"Vừa mổ xong chưa bao lâu, tâm trạng không hay đã ra gió lạnh.
Mấy bữa nay nếu anh không có nhà, em cũng chẳng chịu ăn uống cho ra hồn.
Vậy em nghĩ em đang trừng phạt ai đây?"
"Có phải cứ phải đợi anh xử lý thật nặng một lần, em mới chịu khắc cốt ghi tâm?"
Dáng ngồi chỉnh tề, từng chữ buông ra rành rọt, áp lực như triều dâng khiến người bị quở trách nghẹt thở.
▪️⚡️▪️
⚡️Chương 40⚡️
Tống Thời Tự đứng trước mặt anh hai, cúi đầu nhìn mũi chân, cảm nhận được ánh mắt của Tống Yến Tri đang xoáy thẳng vào mình.
Tống Thời Tự hít một hơi thật sâu, cố gắng để giọng nói của mình nghe thật bình tĩnh:
"Anh, em có thể từ chức"
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn Tống Yến Tri, trong mắt có mấy phần bất lực và do dự.
"Nhưng mà..."
Cậu ngập ngừng một chút, giọng nói càng nhỏ hơn:
"Nhưng mà nhiệt huyết của em đối với sự nghiệp này...
đã không còn nữa rồi."
Những cảm xúc bị dồn nén cuộn trào trong lồng ngực Tống Thời Tự, tựa như một con dã thú bị nhốt trong cũi, bất cứ lúc nào cũng có thể phá lồng lao ra.
Ánh mắt cậu va phải ánh mắt của anh, một áp lực vô hình ập xuống, đè nén khiến cậu gần như không thở nổi.
Tống Yến Tri im lặng một lát, ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang vài phần phức tạp.
"Con đường này là do chính em lựa chọn."
"Nhưng bây giờ nó hoàn toàn khác với những gì em từng tưởng tượng...
Em không còn biết ý nghĩa của sự kiên trì này là gì nữa...
Em thật sự không có cách nào thuyết phục nổi bản thân mình."
Giọng cậu chỉ còn là tiếng thì thầm, trong mắt chỉ còn lại nổi trống vắng và mỏi mệt.
Tống Thời Tự nhắm mắt lại, mặc cho cơn mỏi mệt như thủy triều ập đến, nhấn chìm lấy cậu.
Cậu biết, đợi đến khi được điều về lại tòa nghiệp vụ, cậu sẽ lại phải đeo lên chiếc mặt nạ bình tĩnh và khắc chế, bước vào tòa án, bước vào những cuộc tranh cãi và xung đột không hồi kết.
Cậu không tìm thấy ý nghĩa nữa rồi.
Tựa như một cái cây bị băng giá niêm phong, trút bỏ hết thảy màu xanh và sự mềm mại.
Bộ rễ chỉ có thể im lìm ẩn mình trong lớp đất đông cứng, đình trệ giữa mùa đông vĩnh cửu.
Cơn gió từng khiến trái tim rung động, ngọn lửa của lý tưởng, tất cả đều đã hóa thành những mũi băng sắc lạnh.
Tống Thời Tự nhìn thẳng vào anh hai, chờ đợi cơn thịnh nộ sấm sét đã dự liệu từ trước, ngón tay bất giác siết chặt vạt áo, chuẩn bị nghênh đón cơn bão tố sắp ập đến.
Cậu đã mường tượng trong đầu vô số lần, rằng Tống Yến Tri sẽ vớ lấy cây thước để trừng phạt, hoặc là lớn tiếng trách mắng.
Thế nhưng giờ phút này, ánh mắt Tống Yến Tri lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, mọi cảm xúc đều được che giấu đi.
Ánh mắt ấy không hề né tránh cậu, cũng chẳng hề sắc bén.
Tống Yến Tri ngước mắt lên, trong đáy mắt thất vọng lại phảng phất một nét ôn hòa.
"Nửa năm.
Nếu sau nửa năm em vẫn giữ suy nghĩ này, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của em."
Tống Yến Tri cảm thấy, sau khi xảy ra những chuyện này, bản thân anh thực ra cũng không có tư cách để thất vọng, cùng lắm chỉ là cảm thấy bất lực mà thôi.
Tống Thời Tự còn quá trẻ, như một chồi non vừa mới nhú mầm, trông thì tràn đầy sức sống, nhưng gốc rễ lại chưa đủ sâu dày, không cách nào chống chọi được với sự vùi dập của mưa sa bão táp.
Vực thẳm ngăn cách giữa lý tưởng và thực tại sẽ khiến người trẻ tuổi rơi vào hố sâu tự nghi ngờ bản thân khi đối mặt với trắc trở.
Cái gọi là "mũi nhọn" mà họ từng tự hào, hóa ra cũng chỉ là sự non nớt của một người chưa trải sự đời.
Sự sụp đổ thực sự, thường bắt đầu từ chính sự vỡ nát của lăng kính chủ nghĩa lý tưởng.
Trên con đường này, anh là người đi trước Tống Thời Tự.
Sợi dây leo trên vách đá có thể giảm bớt gánh nặng, nhưng không cách nào thay thế được một đôi tay khác phải tự mình bám víu đến rớm máu.
Tất cả những bài toán của cuộc đời, suy cho cùng vẫn phải do chính mình hoàn thành, anh không thể làm thay được.
Tống Thời Tự đứng yên tại chỗ, vô thức bấm ngón cái vào khớp ngón trỏ, móng tay hằn một vết lõm trên da.
Hàng mi cậu rũ xuống, đối diện với thái độ cảm thông và ôn hòa của anh trai, trong lòng trái lại có chút hụt hẫng, rối như tơ vò, không tài nào gỡ ra được.
Tống Yến Tri khẽ xoa xoa thái dương, rồi xua tay:
"Đi làm việc của em đi."
Tống Thời Tự ngẩn người một chút, cuối cùng khẽ gật đầu.
Cánh cửa bên trong phòng làm việc nhẹ nhàng khép lại, không gian một lần nữa chìm vào yên tĩnh.
Tống Thời Tự ngồi trước bàn làm việc của mình, ánh mắt phiêu du trên mặt bàn, tư duy tựa như bị vô số sợi dây vô hình kéo ra, hỗn loạn và vô định.
Thỉnh thoảng, ánh mắt cậu lại hướng ra ngoài cửa sổ.
Thế giới bên ngoài có thể mang lại cho cậu một chút giải thoát, nhưng cậu lại cảm thấy tòa nhà này giống như một chiếc lồng giam.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang đến nhức mắt, trong đầu cậu không ngừng hiện lên vẻ mặt của Tống Yến Tri, khiến cậu cảm thấy bất lực và dao động.
"Tiểu Tự, cậu xem lại bản tài liệu này, chiều nay cần dùng đó."
Một giọng nói của đồng nghiệp vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Tống Thời Tự gượng gạo nặn ra một nụ cười, nhận lấy tài liệu rồi gật đầu:
"Được, tôi sẽ xử lý ngay."
Nhưng khi cậu cúi đầu nhìn những dòng chữ chi chít, cậu phát hiện sự chú ý của mình hoàn toàn không thể tập trung.
Mấy con chữ như đang nhảy múa trước mắt, không tài nào đi vào đầu được.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, nhưng cơn lo âu trong lòng lại ập đến như thủy triều, không cách nào ngăn lại.
Rốt cuộc là sao đây?
Tống Thời Tự tự vấn lòng mình, nhưng không tìm thấy câu trả lời.
Cậu không tài nào sắp xếp lại được những suy nghĩ của chính mình.
Mãi cho đến tối muộn, văn phòng chỉ còn lại một mình cậu.
Cậu co quắp ngồi trên ghế, ngây người nhìn màn hình máy tính đã tắt.
Bất chợt có tiếng bước chân vọng lại.
Cậu quay đầu thì thấy Tống Yến Tri đang tựa vào khung cửa, áo khoác vắt tùy ý trên cánh tay, vẻ mặt thản nhiên:
"Tăng ca à?"
"Không có."
Tống Thời Tự đáp rất khẽ, đoạn tắt máy tính.
Tống Yến Tri quen thuộc bước vào, nhấc chiếc áo khoác trên lưng ghế của cậu lên:
"Vậy về nhà thôi."
Thang máy đi xuống, Tống Thời Tự từ trong gương nhìn thấy bóng dáng của anh hai.
Tống Yến Tri lấy điện thoại ra, trong WeChat là tin nhắn thoại của Trần Uyển Ngưng gửi tới:
"Con trai, sức khỏe em trai con hồi phục thế nào rồi?
Bảo em con ăn uống cho đàng hoàng."
Tống Thời Tự quay mặt đi, nghe tiếng anh trai cười khẽ:
"Thấy chưa?
Đang đưa em về nhà nấu cơm cho đây nè."
Mâu thuẫn và nặng nề của ban ngày dường như chưa từng tồn tại.
Hai người cùng nhau vào nhà, Tống Yến Tri tiện tay treo áo khoác lên giá, còn Tống Thời Tự thì đi thẳng tới sô pha rồi nằm vật ra.
Từ phòng bếp dần dần tỏa ra mùi thơm, bụng Tống Thời Tự cũng đúng lúc kêu lên ùng ục.
Cậu gối đầu lên thành sô pha, trong một dáng vẻ lười biếng, dường như tất cả mọi thứ đều đã trở nên bình yên.
"Thử sườn đi."
Món sườn Tống Yến Tri làm vẫn còn bốc khói nóng hổi, nước sốt chua ngọt bọc lấy miếng sườn bóng loáng.
Tống Thời Tự cắn một miếng, vị chua ngọt lan tỏa trong miệng, gợi về những ký ức.
Rất lâu về trước, tài nấu nướng của Tống Yến Tri đâu có được như thế này.
Tiếng sủi ục ục của nồi đất hầm hòa cùng âm thanh nền từ TV.
Hơi nóng từ món gà hầm đương quy lan tỏa hương thơm ngọt ngào khắp phòng khách.
Tống Thời Tự không hề ghét mùi thuốc bắc này, họ đã xa cách nhiều năm, Tống Yến Tri vẫn luôn chăm sóc cậu như vậy.
Cậu đã quen với những khoảnh khắc này, khiến cậu hoài niệm về những tháng năm đã qua tưởng chừng chỉ là một giấc mơ.
Tống Thời Tự cắn một miếng sườn, đột nhiên nhắc lại:
"Anh, anh còn nhớ hồi em học cấp hai không, có lần anh khó khăn lắm mới nấu cho em một bữa cơm, kết quả là đậu cô ve chưa nấu chín, làm em bị ngộ độc thực phẩm phải nhập viện."
Tay gắp thức ăn của Tống Yến Tri dừng lại giữa không trung, anh khẽ cười:
"Nhớ chứ, em cũng thù dai thật đó."
"Những năm nay, anh đều tự mình nấu cơm sao?
Tay nghề tiến bộ nhiều quá."
Miệng thì thầm thì, cậu vừa nói vừa rất tự nhiên gắp thức ăn.
"Từ sau khi lên đại học, phần lớn thời gian anh cũng chỉ có một mình, có lúc mệt quá cũng lười nấu, ăn ở nhà ăn hoặc nhà hàng, cũng có khi gọi đồ ăn ngoài."
Trước câu hỏi của cậu, Tống Yến Tri trả lời rất nghiêm túc.
"Xem ra đồ ăn hôm nay rất hợp khẩu vị của em."
Anh lại nói thêm một câu.
Giữa những miếng gắp lặng lẽ, Tống Thời Tự giấu mặt sau bát khẽ lẩm bẩm:
"Những năm qua, anh cũng quá khổ cực......"
Động tác của Tống Yến Tri khựng lại, ánh mắt có chút thất thần, dường như không ngờ em trai sẽ nói như vậy.
Anh im lặng một lát, khóe môi khẽ nhếch lên, chỉ nhàn nhạt đáp một câu:
"Cũng ổn."
Vị thiếu gia ngày nào lớn lên trong xa hoa và vinh quang, sớm đã không còn là cậu thiếu niên được bao bọc dưới đôi cánh của gia tộc.
Mưa gió đã gột rửa nét ngây thơ, mài mòn đi sự sắc bén của anh, nhưng cũng ban cho anh sự kiên định và điềm tĩnh sâu sắc.
Chỉ là, rất ít người hỏi anh, có vất vả không?
Đêm đông tuyết rơi không một tiếng động, hai cái chén sứ khẽ chạm vào nhau.
Vị đắng của đương quy được táo đỏ ủ thành vị ngọt dịu, giống như những thăng trầm nửa đời mà họ đã cùng nhau trải qua, giờ đây đều hóa thành những bọt khí lăn tăn không ngừng sôi trong nồi đất, trong tiếng chuông báo hiệu cuối năm, cô đặc lại thành sự trông mong và bảo vệ dài đằng đẵng.
Bữa cơm kết thúc, Tống Yến Tri đứng dậy dọn bát đĩa.
Tống Thời Tự vừa định đưa tay ra giúp, tay đã bị gạt đi.
Tống Yến Tri chỉ tay về phía chiếc sô pha trong phòng khách, giọng lạnh đi:
"Ra sô pha quỳ."
▪️⚡️▪️
🔹️🔹️2025.10.25🔹️🔹️